RSS Feed

39 MKS_1-3.2

Posted on

2. Mùi nước hoa loại gì

Cẩn thận cất ba cái bình nhỏ vào túi áo, đi ra khỏi tiệm tinh dầu, tâm tình của Elaro vừa vặn trái ngược với túi tiền của cậu, tâm tình nặng nề nhưng túi tiền trống trơn, tiếp đến rốt cuộc nên làm sao đi hoàn thành nhiệm vụ của quốc vương, hơn nữa đó còn là nhiệm vụ rời khỏi Diệp Nha Thành rất xa, chỉ là phí đi lại ăn nghỉ đã hết nhẵn…

Vẫn là chỉ có thể mượn Ludia sao? A! Tuần trước mới vừa mượn, em ấy sợ rằng chỉ còn lại tiền ăn cơm cho ngày nghỉ. Hay là Shuis… không đúng, tháng trước, Shuis đã ngay cả tiền lương tháng sau cũng dự chi cho cậu mượn rồi. Chỉ còn lại Valica thôi sao?

Trong ấn tượng, trước khi nhóm lão sư đi công tác, Leaf knight hình như cười tít mắt mà ký nhận một đống gia vị, một hộp gia vị đó thật sự là tiền lương của tự mình ngài ta đủ mua sao… ?

Elaro muốn lạc quan một chút, lại phát hiện mình hoàn toàn không thể lừa mình dối người, tiền lương của Valica nhất định là bị Leaf knight lấy đi mua gia vị rồi.

Đột nhiên, phương xa truyền đến tiếng la hét và náo động, tay của Elaro lập tức nắm chặt chuôi kiếm, nhưng lập tức nghĩ đến chẳng lẽ là nhóm lão sư trở về rồi?

Hôm nay xác thực là ngày nhóm lão sư dự định trở về, nếu như Mười Hai Thánh kỵ sĩ cùng xuất hiện ở trên đường, dẫn đến náo động như thế cũng không kỳ quái, Elaro thoáng buông lỏng một chút, cho đến khi nghe thấy trong náo động pha lẫn âm thanh quen thuộc.

(Đội trưởng –)

Không đúng! Sắc mặt của Elaro đột ngột thay đổi. Nhóm lão sư cho dù trở về, cũng chỉ sẽ trực tiếp về đến Thần Điện Ánh Sáng, căn bản không thể xuất hiện ở trên đường, bởi vì bọn họ là lợi dụng ma pháp truyền tống trận rời khỏi Diệp Nha thành!

Thấp thoáng vừa lại nghe thấy hai chữ “đội trưởng”, không chút nghi ngờ, đây tuyệt đối là giọng của Dili! Elaro lập tức cất bước chạy như điên, thậm chí không chịu ngoan ngoãn đi ở trên đường, trực tiếp đạp chân một cái liền lên nóc nhà, thẳng tắp mà chạy về chỗ Dili đợi cậu.

Cự ly không phải rất xa, chỉ là mấy con phố mà thôi, từ nóc nhà chạy qua càng nhanh, không quá mấy lần lên xuống, Elaro đứng ở trên nóc nhà, nhìn xuống dưới liền nhìn thấy Dili rồi, hắn giơ kiếm, vừa ngăn cản hai kẻ địch, vừa hò hét muốn dân chúng đi mau.

Elaro trợn mắt, hét lớn: “Dili! Cẩn thận bên trái!”

Nghe thấy tiếng của đội trưởng, Dili theo phản xạ quay đầu nhìn về phía âm thanh truyền tới, biểu tình mừng rỡ như điên, nhưng hắn lại không có nghe rõ cảnh báo của Elaro, thậm chí bởi vì đang trong chiến đấu mà chuyển tầm mắt đi, kết quả chính là đối thủ đang giằng co phía trước và kẻ địch đánh lén bên trái đều đắc thủ.

Kẻ địch ngay phía trước sử dụng đoản đao, mục tiêu vốn là ngực của Dili, nhưng bởi vì hắn quay người nhìn Elaro, chỉ chém trúng cánh tay trái, tiếp đến đánh lén của kẻ bên trái khiến hắn ngã nhào xuống đất.

Elaro rống giận một tiếng, từ nóc nhà nhảy xuống, lúc chạm đất đã rút kiếm ra, tay phải cầm kiếm, tay trái một phát túm kẻ đánh lén đang ở trên người Dili lên, giơ lên cao, đang muốn phẫn nộ mà cảnh cáo đối phương, lại phát giác mặt của hắn không thích hợp lắm.

Làn da màu trắng xám, môi màu tím sậm, con ngươi vẩn đục rõ ràng không có thần thái… Vậy mà là sinh vật undead?

Sinh vật undead bạt mạng giãy dụa, hai tay túm mạnh lên tay của Elaro, mặc dù hắn không có vũ khí, nhưng bàn tay phần lớn thối rữa ngay cả đầu ngón tay cũng lộ ra xương, cũng coi là một loại vũ khí, hắn vừa rồi chính là trực tiếp dùng tay công kích Dili.

Elaro nhíu mày, không còn do dự nữa, gồng tay lên một cái, ném đối phương đi, khi hắn đang ở giữa không trung liền chém một kiếm, lúc rơi xuống đất, một thứ tròn tròn từ thân thể lăn đi, sinh vật undead cũng chết triệt để rồi.

Nhìn chòng chọc vào kẻ địch còn lại ở trước mắt, mặc dù đối phương thoạt nhìn khá giống người, chỉ là sắc mặt cực độ khó coi, nhưng Elaro đã từ hắc ám thuộc tính phán đoán ra đối phương cũng là sinh vật undead, hơn nữa đẳng cấp không tính là quá thấp, chẳng trách Dili lại ứng phó miễn cưỡng như thế.

“Dili, thương thế của anh thế nào?” Cậu không có quay đầu nhìn, dán mắt vào kẻ địch.

Sau lưng truyền đến tiếng của Dili: “Chỉ là thương bên ngoài, không đáng ngại.”

Nghe vậy, Elaro liền không quản Dili nữa, toàn tâm ở trên người kẻ địch trước mặt, đối phương dùng là kiếm, hơn nữa trên người còn mặc khôi giáp đơn giản, nhìn sơ thậm chí sẽ không phát giác hắn là sinh vật undead.

Đương nhiên, bất cứ sinh vật undead nào cũng đều qua không nổi nhìn kỹ, con mắt không có sinh khí đó căn bản không gạt được người.

Nghĩ đến đây, Elaro lại nhớ tới vị sinh vật undead nào đó, đối phương thế nhưng đã ngụy trang hơn mười năm rồi, nhưng loại sinh vật undead đẳng cấp đó, toàn thế giới cũng chỉ có một mình “hắn” mà thôi.

“Tên undead kia! Ngươi dám cả gan tiến vào Diệp Nha thành!” Elaro căn cứ vào kinh nghiệm mà phán định đẳng cấp của đối phương hẳn là có trí tuệ mới đúng, ít nhất ở phương diện ứng đối nói chuyện hẳn không thành vấn đề.

Không ngoài sở liệu của cậu, đối phương mặt mày dữ tợn, phát ra tiếng rống thô ráp đặc thù của sinh vật undead: “Phụng mệnh quân chủ đến giết ngươi!”

Quân chủ? Elaro ngẩn ra, khó hiểu nhìn đối phương, nhưng hắn đã giơ kiếm phóng lên, Elaro cũng không có biện pháp tiếp tục thăm dò, chỉ có nước giơ kiếm chiến đấu với đối phương.

Thực lực đối phương vẫn tính là không tệ, nhưng chung quy vẫn kém mình quá xa. Elaro nhíu mày, né qua mấy lần công kích, sau khi quan sát ra cái kết luận này, cậu không định triền đấu cùng đối phương, trước lùi về sau một bước, vươn tay vuốt trên kiếm mình một cái, thân kiếm vốn sáng bạc lập tức phát ra Thánh quang màu trắng.

“GÀOO –“ Sinh vật undead liên tục lùi về sau, hết sức chán ghét vệt ánh sáng màu trắng đó.

Elaro nhân cơ hội phóng lên, một kiếm gạt bay kiếm của đối phương, tiếp đến đá một cú nặng nề khiến cho hắn không tự chủ cúi gập người, lúc này thanh kiếm lấp lánh Thánh quang chém một phát từ trái sang phải, trên đường phố xuất hiện đầu người thứ hai lăn lông lốc.

Kỹ năng liên tục dứt khoát gọn gàng, khiến đối phương hoàn toàn chưa kịp phản ứng đã bị thua, luôn luôn là phương thức đánh đấu của Elaro.

“Trước khi đánh ngã kẻ địch phải lâm vào triền đấu trước, sau đó… ta vẫn chưa nói xong, ngươi đánh chết nó làm gì? Làm lại lần nữa, thả chậm một chút cho ta!”

“Trước khi đánh ngã kẻ địch phải lâm vào triền đấu trước, sau đó để cho đối phương diễu võ dương oai một hồi… Ngươi làm sao vừa lại đánh chết rồi? Làm lại lần nữa, không được đánh quá nhanh!”

“Trước khi đánh ngã kẻ địch phải lâm vào triền đấu trước, sau đó để cho đối phương diễu võ dương oai một hồi, ngươi mới bạo phát vũ trụ nhỏ của ngươi — ngươi còn đánh chết nó, ta đánh chết ngươi ngay!”

Nghe thì nghe thấy rồi nhưng Elaro căn bản không kịp dừng tay, một kiếm liền gọt đứt đầu của sinh vật undead.

“…”

Elaro tay chân luống cuống nói: “Xin, xin lỗi, nhưng Judge knight trưởng và Hell knight trưởng đều là dạy như thế, vung kiếm đã là động tác mang tính phản xạ, con chậm không được…”

“Cao thủ kiếm thuật thật là khiến người ghét!”

Elaro ở năm mười lăm tuổi đã vinh đăng lên bảng danh sách cao thủ kiếm thuật mà lão sư ghét nhất, mặc dù lão sư ngoài miệng nói ghét, nhưng lại rất cao hứng mà phái cậu đi làm đủ loại nhiệm vụ, bao gồm khoản nợ thiếu quốc vương, đến nay đã bảy năm rồi, kinh nghiệm chiến đấu của cậu thậm chí so với rất nhiều Thánh kỵ sĩ hơn bốn mươi tuổi còn muốn ưu việt phong phú hơn nhiều.

Với kinh nghiệm phong phú Elaro quyết đoán lựa chọn trực tiếp giết chết đối phương, bởi vì sinh vật undead rất khó đánh ngất mang về Thánh Điện, thẩm vấn cũng là chuyện không thực tế lắm, bọn chúng sớm đã chết rồi, cảm giác đau cũng không mãnh liệt, hơn nữa loại sinh vật undead được phái tới này phần lớn cũng cung cấp không ra bất cứ tin tức nào.

Sinh vật undead kém cỏi như thế… Elaro cúi đầu nhìn thi thể. Hắn nói là phụng mệnh  quân chủ?

Không! Không khả năng, nếu như thật là “vị đó”, hẳn là rất rõ sinh vật undead mức độ này căn bản không phải đối thủ của cậu, phái tới để rèn luyện hay kiểm tra cậu cũng đều không có giá trị.

Là giả mạo danh nghĩa của “hắn” sao? Hay đúng là của hắn phái tới?

“Đội trưởng.”

Elaro quay đầu nhìn, Dili đang đứng ở phía sau cậu, cả mặt tươi cười xán lạn.

Thấy đối phương hành động như thường, hẳn là thật sự không đáng ngại, Elaro lúc này mới yên tâm, lập tức khiển trách đối phương: “Dili, anh đối với phương diện chiến đấu cũng quá lỏng lẻo rồi, phản ứng của khi đang đánh dở chừng nghe thấy cảnh báo vậy mà là quay đầu nhìn tôi? Nếu như kẻ địch hôm nay mạnh hơn một chút, có lẽ anh đã vong trận rồi!”

Tươi cười của Dili khựng lại, thần sắc chuyển sang nghiêm nghị, năng lực chiến đấu của hắn trước giờ không bằng Lonarin, cho nên phần lớn bỏ sức ở phương diện xử lý công vụ.

Elaro thực sự có chút không hài lòng đối với năng lực chiến đấu của đối phương, vừa nhìn thấy tay của Dili đang nhỏ máu, càng cảm giác nộ khí dâng lên.

“Sắp tới anh và Lonarin chuyển đổi chức trách, do anh phụ trách thao luyện của tiểu đội viên, Lonarin đến giúp tôi xử lý công vụ, cậu ta nếu có chỗ không hiểu, anh giúp cậu ta nhiều hơn, đổi lại, ở phương diện chiến đấu anh phải thỉnh giáo Lonarin nhiều.”

Elaro mang theo ngữ khí trách mắng nói: “Đừng bởi vì tuổi lớn hơn một chút mà ngại hỏi, hay sợ luận bàn sẽ thua đối phương, bây giờ thua đồng bạn chung quy tốt hơn so với tương lai thua kẻ địch, trực tiếp thua mất mạng!”

Dili không khỏi chấn động thân thể, cảm thấy mình thực sự quá ngu xuẩn rồi: “Vâng!”

Thần sắc của Elaro cuối cùng cũng thả lỏng một chút, cậu vĩnh viễn đều không muốn nghe thấy tin tức phó đội trưởng bị chết trong nhiệm vụ.

Elaro tiến lên nhìn kỹ thi thể của hai sinh vật undead, mày nhíu chặt, cảm giác chuyện có chút không ổn lắm, cho dù là hiện tại đã đánh ngã sinh vật undead, cậu lại thấp thoáng có loại tâm tình bất an, hình như có “cái gì” đang lan tràn trong không khí…

“Sun knight vạn tuế!”

Dân chúng đột nhiên tuôn ra tiếng hoan hô vang dội, mặc dù quá trình chiến đấu của Elaro thực sự quá nhanh, cho nên bọn họ không nhìn thấy bao nhiêu, nhưng Diệp Nha thanh gần đây thực sự quá ít xuất hiện sinh vật undead, thậm chí ngay cả bọn trộm cắp dám ra tay với Thánh kỵ sĩ và hoàng gia kỵ sĩ cũng không có, loại tràng cảnh đánh đấu này hiếm khi thấy được, bất luận làm sao đều phải lớn tiếng hoan hô một chút mới phải.

“Sun knight thực sự mạnh quá đi —“

“Thật không hổ là Sun knight!”

“Tôi vẫn chưa phải…” Elaro mở miệng muốn giải thích cậu chỉ là Sun knight thực tập, vẫn chưa phải chính thức, nhưng tiếng hoan hô của dân chúng thực sự quá lớn, căn bản nghe không thấy tiếng giải thích của cậu.

Lão sư nói đúng, dân chúng kỳ thực không phân biệt ra Sun knight rốt cuộc là nhiệm kỳ thứ mấy lắm, chỉ cần phù hợp đặc điểm tóc vàng mắt lam da trắng và mang theo tươi cười là được.

Cuối cùng, Elaro đành bỏ cuộc giải thích, hít sâu một hơi, lộ ra tươi cười chiêu bài của Sun knight, khiến cho dân chúng xung quanh hoan hô càng mạnh mẽ.

“Thơm, thơm quá đi!” Trong tiếng hoan hô, có dân chúng mở miệng nói: “Mùi hương ở đâu ra?”

“Tôi cũng ngửi thấy rồi, hình như là hương hoa…”

Hương hoa? Dili ngẩn ra.

“Nhất định là thần tích, là Thần Ánh Sáng đã giáng xuống thần tích!”

“Sun knight nhất định nhận được sủng ái của Thần Ánh Sáng!”

Sun knight, hẳn nên nói là Sun knight tương lại, Elaro rưng rưng nhìn bầu trời, tinh thần lại đã ở chỗ Thần Ánh Sáng, khóc không ra nước mắt lẩm bẩm: “Bình tinh dầu vậy mà vỡ rồi, mình đã cảm thấy có cái gì không ổn mà…”

“Cái gì?” Dili sửng sốt, hắn hình như nghe thấy cái gì mà bình vỡ rồi? A! Là bình nước hoa sao? Mùi này thật quen thuộc, giống như Lonarin nói, xác thực là hương hoa, hẳn là, là…

“Tử la lan!” Hắn thốt lên.

Elaro chấn động, quay đầu hỏi: “Anh nói cái gì?” Chẳng lẽ đã bị phát hiện cậu vừa rồi đi mua tinh dầu tử la lan sao? Mặc dù có thể đẩy sang người em gái, nhưng người trong Thánh Điện đều quen biết Ludia, sợ rằng biết trên người em gái cậu căn bản không có mùi hương…

Dili vội vàng vẫy tay nói: “Không, không có gì, đội trưởng, trong thành vậy mà xuất hiện sinh vật undead, tôi lập tức trở về thông tháo Lonarin và tiểu đội viên khác, làm một cái lục soát toàn thành chứ?”

Nghe vậy, Elaro suy nghĩ một chút, mặc dù bây giờ rất bận, nhưng chuyện của sinh vật undead xác thực rất trọng yếu, có bận cũng phải tra rõ, tuyệt đối không cho phép Diệp Nha Thành có tung tích của sinh vật undead!

Elaro nghiêm túc gật đầu: “Tôi ở phụ cận dò xét sơ qua một chút, anh trước trở về tìm phó đội trưởng Adair, mượn anh ta mười tiểu đội viên, lấy một thành viên tiểu đội Sun hiện nhiệm phối hợp với hai tiểu đội viên của chúng ta, ba người một tổ tiến hành lục soát toàn thành, tuyệt đối không cho phép bất cứ sinh vật undead nào tồn tại ở Diệp Nha thành!”

“Vâng!”

Dili sau khi nhận lệnh rồi xoay người rời khỏi, mặc dù xung quanh Thần Điện Ánh Sáng lại có thể xuất hiện sinh vật hắc ám, đây thực sự là cái tai tiếng lớn, hơn nữa hắn vừa rồi còn bị đội trưởng nghiêm khắc trách mắng, nhưng tâm tình hắn lại hớn hở, ngoại trừ nhìn thấy đội trưởng mình ngưỡng mộ đại hiển thần uy, còn có… quà sinh nhật có rồi.

◊◊◊◊

“Xin hỏi Mười Hai Thánh kỵ sĩ về chưa?”

Trở về Thần Điện Ánh Sáng, Elaro tiện tay chặn một Thánh kỵ sĩ, đối phương đã cho đáp án phủ định.

Vẫn chưa về sao? Elaro cảm thấy có chút bất an, bây giờ đã là lúc chiều tối, theo thông lệ, nhóm lão sư đáng lẽ sớm đã trở về mới đúng, thông thường bọn họ đều là về sớm mà không phải về trễ, chẳng qua cũng có khả năng chỉ là có chuyện trì hoãn, đây cũng không phải không có tiền lệ, hẳn là không cần quá lo lắng…

“Elaro!”

Elaro quay đầu nhìn, Adair đang đi nhanh về phía cậu: “Nghe nói xuất hiện sinh vật undead? Đã rất lâu không có sinh vật undead lớn mật như thế, vậy mà dám xông vào Diệp Nha thành! Tình huống điều tra trước mắt thế nào?”

Elaro do dự một chút, dùng ánh mắt dò xét sơ qua phụ cận, sau khi xác nhận không có người nghe được, thấp giọng nói: “Anh Adair, một tên sinh vật undead trong đó trước khi bị em đánh ngã, nói hắn là do “quân chủ” phái tới.”

Adair sửng sốt, khẽ giọng nói: “Quân chủ? Đây làm sao có thể?”

“Có thể chỉ là ý nói người triệu hồi hắn hay không đây?” Elaro có chút bất an nói: “Có lẽ là em quá mẫn cảm rồi, nhóm lão sư vẫn chưa trở về sao?”

“Vẫn chưa.” Adair nhíu mày, nói: “Nếu như đến ngày mai vẫn chưa trở về, tôi liền qua xem thử, chỉ cần xin giáo hoàng bệ hạ dùng truyền tống ma pháp trận, lập tức là có thể đến rồi.”

Elaro gật đầu, nói: “Em cùng đi theo anh nhé.” Cậu thật sự yên tâm không nổi, muốn càng sớm thấy lão sư càng tốt.

“Không được!” Adair một mực bác bỏ: “Mười Hai Thánh kỵ sĩ đều không ở trong Điện, một khi xảy ra chuyện, cậu phải lập tức chủ đạo tình thế, tôi và Vidar cùng qua xem thử là được rồi.”

“Phó đội trưởng Vidar tuần tra về rồi?”

Elaro cảm giác yên tâm hơn nhiều, phó đội trưởng của tiểu đội Sun và Judge đều ở đây, hai người đều là người rất có danh vọng trong Thánh Điện, ngoại trừ Mười Hai Thánh kỵ sĩ, là hai người có năng lực chỉ huy Thánh Điện nhất, nếu bọn họ đều ở đây, đó sẽ khiến người yên tâm rất nhiều.

Adair vừa thấy thần sắc của Elaro, nhíu mày, nói: “Elaro, cậu phải nhớ lúc Mười Thánh kỵ sĩ không ở đây, cậu chính là thủ lĩnh Thánh Điện! Cho dù là tôi và Vidar cũng không có tư cách lãnh đạo Thánh Điện, chỉ có cậu mới có thể hạ quyết định.”

“Anh Adair, anh là phó đội trưởng của Sun knight hiện nhiệm, làm sao lại không có tư cách.”

Nghe vậy, Adair thầm thở dài một hơi, nói: “Tóm lại, cậu phải có tâm lý chuẩn bị, một khi bọn tôi xảy ra chuyện về không được, cậu liền phải chỉ huy cả tòa Thánh Điện, không còn có người khác đủ tư cách giúp cậu hạ quyết định.”

“Anh ơi anh chỉ là đi xem một chút mà thôi, không cần căn dặn nghiêm túc như thế đi?”

Elaro cảm giác có chút buồn cười, đây cũng quá chuyện bé xé ra to rồi, trước kia ở lúc hắc ám thuộc tính dày đặc nhất, cũng đâu có xảy ra bất trắc gì, làm sao lại ở nhiều năm sau như thế xảy ra chuyện đây?

Càng huống chi, đây là chuyện lớn liên quan đến vận mệnh toàn thế giới, tuyệt đối không thể xảy ra chuyện!

“Tuyệt đối không thể nghĩ như thế!” Adair khoác lên vai Elaro, thận trọng nói: “Năm đó, lúc Diệp Nha thành triệt ly toàn thành, vì để phòng ngừa tình huống tệ nhất xuất hiện, đội trưởng thậm chí viết sẵn thư bổ nhiệm, trên thư ghi: “Nếu như Mười Hai Thánh kỵ sĩ toàn bộ lâm nạn, tất cả phó đội trưởng lập tức kế nhiệm làm Mười Hai Thánh kỵ sĩ mới.””

Toàn bộ lâm nạn… Elaro thật sự ngay cả nghĩ cũng không dám nghĩ loại tình huống đó, lão sư năm ấy là ở dưới tâm tình kiểu gì làm ra loại chuẩn bị này đây?

“Làm sẵn chuẩn bị cho tình huống tệ nhất, sau đó vì nghĩa không chùn bước mà đi làm việc, đây là phong cách làm việc của đội trưởng.”

Nghe vậy, Elaro trầm mặc một chút, nói: “Em vẫn là thua xa lão sư.”

Nói xong, cậu lại cảm giác câu này hết sức quen thuộc, hình như vừa mới nghe ai nói…

“Tôi vẫn không đủ tư cách làm Judge knight của anh… tôi chính là, chính là không thể làm tốt như lão sư!”

Là Hungri!

Vậy mà đã nói lời giống nhau sao? Cậu cũng luôn là cảm giác mình không thể làm tốt như lão sư, nhưng Hungri vẫn chưa đến tuổi nên kế nhiệm, cậu lại sớm đã quá rồi, người chân chính nên tự kiểm điểm chính là bản thân cậu mới đúng đi!

Elaro không khỏi tự giễu một chút.

“Nói bậy gì vậy, cậu cũng đâu kém! Quên mình vẫn chưa thượng nhiệm đã nhận được danh hiệu gì rồi sao?” Adair xoa xoa đầu Elaro, cho dù chiều cao của đối phương còn đã cao hơn mình rồi, hắn thỉnh thoảng vẫn sẽ làm ra hành động coi đối phương như trẻ con.

Đối với cái này, Elaro kỳ thực rất cao hứng, từ nhỏ lớn lên ở trong đống trẻ con, cậu thế nhưng rất hiếm khi được đối xử như trẻ con.

Adair ấp a ấp úng nói: “Chẳng qua cậu muốn thắng đội trưởng, vẫn thiếu đi à thì một chút đặc chất, chính là cái mà hèn hạ… khụ khụ, vô sỉ… khụ! Điểm này cậu sợ rằng vĩnh viễn cũng thắng không được đội trưởng.”

Elaro bật cười: “Đây đích thật là thắng không được lão sư.”

Thấy cậu đã lên tinh thần, Adair vỗ vỗ vai cậu, cảm khái nói: “May là cậu đã hơn hai mươi tuổi rồi, nếu cậu giống như những người khác chỉ có mười mấy tuổi, tôi thật không biết có nên nói ra cái tình huống xấu nhất, sau đó đem trọng trách nặng nề của tọa trấn Thánh Điện ném đến vai cậu.”

“Đây cũng không tính là ném lên vai em, anh Adair, lấy tuổi của em, kỳ thực sớm đã nên kế nhiệm rồi… Ơ, em không phải ý đó.” Nói đến cuối, Elaro đột nhiên cảm giác nói lời này rất giống như đang oán giận mình vẫn chưa có biện pháp kế nhiệm.

Adair chỉ là cười cười: “Nói cũng phải, đáng tiếc những người khác còn nhỏ tuổi, mặc dù đều rất có tài năng, chẳng qua thiếu một chút tôi luyện, Elaro, cậu phải vất vả hơn một chút, có muộn làm sao, sợ rằng một hai năm tới cũng phải để cho các cậu kế nhiệm, dù sao nhóm đội trưởng tuổi đều lớn rồi, cũng đến lúc nên về hưu rồi.”

Elaro bật cười: “Anh Adair, anh cũng muốn về hưu rồi sao? Tuổi của anh cũng không nhỏ hơn nhóm lão sư đi?”

“Nói cũng phải, thật là năm tháng thúc giục người già à!”

Nghe vậy, Elaro nhìn mặt của Adair, đối phương chẳng qua bốn mươi tuổi đầu, thực sự nói không nổi cái chữ “già” này, nhưng đuôi mắt và khóe miệng xác thực có chút nếp nhăn, nếu cười lên, nếp nhăn càng thêm khắc sâu, nhưng kỳ thực cũng cảm giác không đến nỗi già, tinh thần vẫn phơi phới, cùng lắm chỉ có thể nói có chút tuổi thôi.

“Chẳng qua cũng có người năm tháng thúc giục không được.” Adair đột nhiên mở miệng nói.

Elaro và hắn liếc nhau một cái, hoàn toàn không cần mở miệng giải thích đã thầm hiểu đối phương là chỉ ai.

Đúng thế! Người đó thật là…

4 responses »

  1. Elaro muốn lạc quan một chút, lại phát hiện mình hoàn toàn không thể lừa mình dối người, tiền lương của Valica nhất định là bị Leaf knight lấy đi mua gia vị rồi.

    *trầm mặc*….
    mà người đó ở cuối truyện là ai nhỉ…

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: