RSS Feed

39 MKS_1-3.3

Posted on

3. Ma Vương là… Suỵt!

Bước một bước ra ngoài, truyền đến tiếng sột soạt, cúi đầu nhìn, đầy mặt đất toàn là tro bụi.

Đây là đâu? Cậu có chút thắc mặc, ngẩng đầu nhìn quanh bốn phía, nhưng bên người vây quanh sương mù quỷ dị màu đen, căn bản nhìn không thấy cái gì.

“Elaro…”

Elaro xoay người, kinh hô: “Lão sư? Ngài trở về rồi sao?”

“Trở về sao? Hơ hơ…”

“Lão sư?”

Elaro thấp thoáng nhìn thấy một bóng đen, lần mò đi về hướng đó, đồng thời mở miệng hỏi: “Lão sư, lần này làm sao không có về đúng giờ, là thuận đường đi giải quyết nhiệm vụ gì sao?”

Đi đến lúc có thể nhìn thấy rõ đối phương, Elaro đột ngột dừng lại bước chân, khó có thể tin nhìn bóng dáng đó.

Đối phương nghiêng người đối vào cậu, một mái tóc dài bay tán loạn, che lấp phần lớn khuôn mặt, trong màn sương dày, thân ảnh không tính là rõ lắm, nhưng vẫn có thể phán đoán ra mái tóc dài buông xuống đó là màu đen.

Elaro cẩn thận dò hỏi: “Lão sư, là ngài sao?”

Cậu hi vọng không phải, người khác có tóc đen là chuyện bình thường không đáng nói, nhưng lão sư một khi đen tóc… Đó liền đại biểu Ma Vương lần nữa hiện thế.

Đối phương giơ lên khóe miệng, cười nói: “Đã thấy bộ mặt thật của ta, vừa lại làm học sinh của ta nhiều năm như thế, Elaro, ngươi vậy mà còn sẽ nhận không ra ta sao?

Đương nhiên nhận ra, Elaro chỉ là không muốn thừa nhận mà thôi, cho nên nhận được trả lời khẳng định cũng không bất ngờ, cậu không còn giật mình vô nghĩa nữa, mà là cố gắng bình tĩnh lại, dò hỏi: “Lão sư, những người khác đâu?”

“Ngươi yên tâm.” Ma Vương rõ ràng chẳng bất ngờ khi đối phương hỏi cái vấn đề này, tẻ nhạt vô vị mà nói: “Bọn họ còn sống tốt.”

Nghe vậy, Elaro thật sự thở phào một hơi lớn, nhưng một giây sau lại bị dọa đến thụt lùi, bởi vì lão sư đột nhiên hai chân rời khỏi mặt đất, phi thẳng đến trước mặt cậu, cặp mắt còn nhìn chằm chằm vào cậu— đó là một đôi mắt đen hoàn toàn, không có một chút xíu tròng trắng, là mắt của Ma Vương!

“Đáng sợ không?” Hắn cười hơ hơ, nói: “Nhớ lúc trước ngươi vừa nhìn thấy dáng vẻ này của ta, liền hét to quái vật đấy!”

“Lão sư, ngài cũng quá thù dai rồi đi?” Elaro cố gắng bảo trì tình huống hai người tương xử bình thường, căn cứ vào kinh nghiệm sống ở Ma Vương Điện của rất nhiều năm trước, đây là phương pháp không dễ chọc giận Ma Vương nhất.

“Đó là bởi vì ngài đột nhiên xuất hiện, dọa con giật nảy mình, cho nên mới nói như thế, sau đó khi con hiểu rõ trạng huống, chẳng phải còn đi theo ngài rồi sao?”

“Đó trái lại cũng phải, lá gan của ngươi thật sự còn to hơn trời!” Ma Vương cười nói xong, giọng điệu lạnh toát: “Nếu không năm đó làm sao dám cùng Adair liên thủ gạt ta!”

Trong lòng Elaro run lên, vốn muốn cố đè nén, bảo trì bình tĩnh, nhưng lại đột nhiên nhớ tới đây căn bản gạt lão sư không được, còn không bằng trực tiếp biểu hiện ra, hít sâu một hơi, cười khổ nói: “Lão sư! Ngài làm ơn đừng dọa con nữa, ngài đã trả thù con và Adair rất nhiều lần rồi, còn chưa trả thù xong sao?”

“Chuyện báo thù này, mười lần cũng không tính là nhiều.” Ma Vương như chuyện đương nhiên mà nói xong, nghiêng đầu tò mò nhìn Elaro chằm chằm: “Ngươi thật sự không sợ ta sao?”

“Đương nhiên sợ, cho dù là lão sư bình thường, con cũng sợ ngài…”

Ma Vương lập tức chửi ầm lên: “Ta thấy ngươi đang nói dối! Nếu thật sự sợ ta, vì sao luôn là dám ép buộc ta sửa công văn?”

Elaro bất đắc dĩ nói: “Lão sư, đó vốn là chuyện ngài nên làm, con chỉ là “xin ‘ngài tự làm’ phần nhỏ” mà thôi, hơn nữa, ngài thế nhưng là Sun knight, con chỉ là Thánh kỵ sĩ thực tập, làm sao có thể ép buộc ngài đây?”

“Đương nhiên được!” Ma Vương rống giận: “Mọi người đều bị bề ngoài và hành vi của ngươi lừa rồi! Căn bản không biết ngươi mới là gã hèn hạ vô sỉ nhất! Lần nào cũng, cũng…”

“Cũng? Cũng làm sao?” Elaro cả mặt vô tội hỏi ngược lại.

Mặt của Ma Vương vặn vẹo một chút, gầm lên: “Cũng rất đáng đánh!”

Lúc mắng, hắn không chút lưu tình gõ một quyền vào đầu học sinh, Elaro “Ui da” một tiếng, xoa đầu, cả mặt lộ ra biểu tình ủy khuất.

Kỳ thực, sức lực của lão sư trước giờ không lớn, đánh lên cũng không đau, hơn nữa để hắn đánh mấy cái, luôn là tốt hơn nhiều so với sau đó bị báo thù.

Nhìn thần sắc ủy khuất của học sinh, Ma Vương cười: “Ngươi giả vờ gì vậy hả?”

Nghe thấy câu nói vô cùng quen thuộc này, Elaro không khỏi cảm thấy một hồi nhẹ nhõm, bỏ đi cặp mắt và mái tóc kia, Ma Vương trước mắt không có gì khác lão sư bình thường, nhớ năm đó, Ma Vương kỳ thực cũng đối với cậu rất tốt, cho dù tuổi của cậu nhỏ không có năng lực gì, căn bản không thể phái đi làm nhiệm vụ, Ma Vương vẫn để cho cậu ăn no ngủ kỹ, trải qua cuộc sống còn tốt hơn quốc vương.

“Elaro, ta hỏi ngươi, nếu như ta muốn mang ngươi rời khỏi Thánh Điện, ngươi có sẽ như trước kia, đáp ứng theo ta đi không?”

Ma Vương vươn tay ra, móng tay khá dài khẽ cạo lên mặt của Elaro: “Mặc dù ngươi đã phản bội ta một lần, chẳng qua chung cuộc vẫn là học sinh đáng yêu của ta, hơn nữa cũng đã tốn nhiều thời gian dạy ngươi như thế, dứt bỏ cũng quá đáng tiếc rồi.”

“Lão, lão sư…” Elaro không nhịn được thụt lùi hai bước, cặp mắt đen không chút ánh sáng kia gần trong gang tấc. Khiến cậu có loại cảm giác sắp nghẹt thở.

“Con không thể theo ngài đi.”

“Vì sao?”

Động tác của Ma Vương khựng lại, lửa giận bộc phát theo hắc ám thuộc tính: “Ngươi trước kia căn bản không chút do dự liền đáp ứng đi theo ta, lúc đó ta cũng còn chưa phải lão sư của ngươi, bây giờ ta đã dạy ngươi nhiều năm như thế, ngươi vậy mà không chịu theo ta đi!”

Cảm giác bị hắc ám thuộc tính vây quanh khiến Elaro vô cùng khó chịu, nhưng càng khiến cậu không thể chịu đựng chính là biểu tình phẫn nộ và… bi thương của lão sư.

“Lão, lão sư, đó là bởi vì năm đó con chỉ là một Thánh kỵ sĩ thực tập mới tiến vào Thánh Điện, Ludia cũng đã thành tế ti thực tập, Điện Ánh Sáng sẽ chiếu cố con bé, cho nên con mới có thể không chút vướng mắc mà đi theo ngài, nhưng bây giờ thì khác rồi.”

Elaro cắn răng một cái, nói: “Nếu như lão sư ngài thật sự muốn rời khỏi Thánh Điện, vậy thì con tất phải lập tức tiếp nhận vị trí của Sun knight, con sẽ là thủ lĩnh của Thánh Điện, lãnh đạo Mười Hai Thánh kỵ sĩ kế tục tuân theo con đường của ánh sáng!”

Ma Vương nhìn Elaro chằm chằm, lại chầm chậm bay thụt lùi về phía sau, cảm khái mà nói: “Elaro, ngươi thật sự trưởng thành rồi. Không còn cần ta cái lão sư này nữa, ta nên đi rồi, nếu không sợ rằng sẽ nhịn không được muốn… giết ngươi!”

“Không có chuyện đó! Lão sư đừng đi mà!” Elaro vội vàng cất bước đuổi theo, cuống cuồng hét lớn: “Ngài làm ơn đừng đi, ngài phải nghĩ đến Charsia—“

“Đừng nhắc đến bọn họ!” Ma Vương cuối cùng cũng dừng lại, nhưng lại đột nhiên giận dữ mà rống: “Ngươi muốn hại chết bọn họ sao?”

Elaro nổi lên hoảng loạn, bởi vì không muốn lão sư rời khỏi, cho nên nghĩ đến dùng người hắn lưu tâm nhất để ngăn cản hắn rời khỏi, lại quên chuyện lão sư trước kia từng nói —- Người Ma Vương càng nhớ đến càng dễ dàng trở thành mục tiêu hạ thủ của hắn!

“Charsia và… Ta không nỡ, hay là mang bọn họ đi… Không!”

Ma Vương lộ vẻ giằng co, gầm lên: “Bảo bọn họ đi, rời khỏi Diệp Nha thành! Elaro, ngươi đã quên chuyện ta từng căn dặn ngươi sao? Một khi xảy ra chuyện, hãy để bọn họ đi thật xa, không ai có thể biết bọn họ rốt cuộc đang ở đâu!”

“Lão sư!”

Elaro rốt cuộc đã phóng đến trước mặt lão sư. Túm chặt lấy hai vai của đối phương, không để cho hắn có cơ hội rời khỏi.

Ma Vương ngẩng đầu lên, trong khoảng khắc đó, hắc ám trong mắt rút đi, biến thành mắt lam vô hồn.

Khôi phục nguyên trạng rồi! Trong lòng Elaro mừng như điên, một câu “tốt quá rồi” còn chưa kịp ra khỏi miệng, lại đột nhiên bị lực lượng to lớn đẩy văng…

“Elaro, giúp ta bảo hộ bọn họ, nhất định đừng để cho bọn họ chịu thương tổn, đừng để cho bọn họ… bị ta thương tổn!”

Elaro ngã xuống đất một cách nặng nề, bất chấp đau đớn trên người, bò lên hét lớn: “Lão sư —“

Nhưng trước mắt đã không còn tồn tại của lão sư, Elaro nhất thời suy sụp, không hiểu chuyện làm sao đột nhiên đến mức độ nghiêm trọng như thế, cậu rốt cuộc nên làm sao đây? Mà Charsia và cô ấy nghe thấy chuyện này rồi, thì lại sẽ thế nào…

“Anh Elaro! Anh Elaro—”

Nghe thấy tiếng hô hoán và tiếng gõ cửa, từng tiếng càng trở nên sốt ruột, Elaro chậm rãi đứng dậy, cảnh vật trước mắt dần dần rõ ràng lên, có một cái giường đơn và hai cái bàn, một cái trong đó chất đầy công văn, còn có tủ… Đây là phòng của cậu.

“Là mơ sao?” Elaro do dự, một giọt mồ hôi từ ngọn tóc mái nhỏ vào trong mắt, cậu vươn tay vuốt mặt một cái, phát hiện đầy mặt mình là mô hôi, dần dần tìm lại tri giác, cảm thấy ngón tay run rẩy, nhịp tim thậm chí nhanh như là mới trải qua xong một trận chiến đấu.

“Elaro!”

Tiếng gọi cuối cùng cũng khiến cậu hồi thần, đi qua mở cửa, Elaro đã nghe ra tiếng hô hoán hẳn là Shuis và Valica, tám phần là động tĩnh của mình gây ra quá lớn, đã đánh thức bọn họ.

Vừa mở cửa, không ngờ người đầu tiên nhìn thấy lại không phải hai người trong dự liệu, cậu lặng đi một chút, mở miệng nói: “Hungri? Làm sao là cậu?”

Nói xong, cậu lại nhìn thấy gần như mọi người đều tới rồi, mấy người ở khá xa cũng đang vội vàng chạy tới.

Hungri bình tĩnh giải thích: “Tôi ở ngay phòng cách vách anh, nghe anh rên rỉ hết nửa buổi tối.”

Cậu lại không có nói, lúc nghe đến một nửa, cậu đã đứng ở ngoài cửa do dự có nên gõ cửa hay không.

Nghe vậy, vừa lại nhìn thấy mọi người chăm chú nhìn mình, Elaro cảm giác có chút xấu hổ, xin lỗi: “Làm ồn đến cậu rồi sao? Thật ngại quá —-“

“Ngại cái gì!” Hungri ngắt lời đối phương, nói: “Xảy ra chuyện gì vậy? Tôi chưa từng nghe thấy anh phát ra tiếng đau khổ như thế.”

Elaro khựng lại một lát, đơn giản nói: “Chỉ là mơ ác mộng mà thôi.”

Valica lộ ra biểu tình do dự, Shuis không chút chần chừ trả lời: “Anh Elaro là đúng —“

“Cậu không muốn biết Elaro đang phiền não cái gì sao?” Hungri đột nhiên ngắt lời Shuis.

Shuis ngẩn người, cậu xác thực vô cùng muốn biết, nhưng nếu anh Elaro không muốn nói, cậu liền không muốn bức đối phương: “Anh Elaro là đúng—“

Hungri lần nữa ngắt lời: “Anh Elaro của cậu có phiền não rất lớn, còn muốn một mình chịu đựng, áp lực lớn đến nỗi buổi tối thậm chí mơ ác mộng, mà cậu lại muốn để anh ta tiếp tục chịu đựng một mình?”

Shuis mấp máy môi, lại phát hiện mình cũng nói không nổi lời ủng hộ Elaro nữa.

[Thắng rồi! Hay quá đi! Hoàn toàn đánh trúng tử huyệt của Shuis. Làm tốt lắm! Hungri.]

Mọi người tới tấp bội phục nhìn Hungri, biểu tình trên mặt mỗi người đều đã biểu đạt đầy đủ lời muốn nói, khiến cho Elaro chỉ có cười khổ nói: “Hungri, cậu nói quá nghiêm trọng rồi, chỉ là ác mộng mà thôi.”

“Ác mộng liên quan đến Sun knight trưởng?”

Elaro sửng sốt, không chờ cậu dò hỏi, Hungri liền tự giải thích: “Tôi nghe thấy anh hét “lão sư”. Mười Hai Thánh kỵ sĩ vốn dự tính hôm nay trở về, lại không có trở về, anh vừa lại mơ ác mộng, cho nên chuyện hẳn là có liên quan đến nhóm lão sư, hơn nữa anh vừa lại không phải người chuyện bé xé ra to, cho nên sự tình rất nghiêm trọng, không phải chuyện nhỏ gì!”

Elaro đột nhiên phát hiện mình tìm được một cái lý do không thể thay thế Hungri rồi, đối phương vừa mới chộp lấy chuyện Shuis để ý, chỉ dùng mấy câu liền khiến cho người luôn luôn bất hòa đứng ở phe mình, đây thực sự là năng lực rất giỏi, tiếp đến vừa lại dễ dàng suy đoán ra chuyện có liên quan với Mười Hai Thánh kỵ sĩ, thậm chí suy đoán ra không phải chuyện nhỏ…

Có năng lực như thế, chẳng trách cho dù là Judge knight trưởng nghiêm khắc cũng không có nhiều yêu cầu về năng lực thẩm vấn của Hungri.

“Elaro, anh đang ngẩn cái gì vậy?”

Hungri thực sự rất muốn lườm mắt, nhưng cậu cố gắng bảo trì biểu tình nghiêm túc, hiếm khi mọi người đứng ở phe cậu, khiến cậu có thể từ đó bức hỏi Elaro, nhất định phải nắm chắc cho tốt cơ hội lần này!

Elaro hồi thần lại: “Tôi không… um…”

Xác thực cảm giác đầu óc có chút trì trệ! Elaro nhíu mày, mình cũng đã tỉnh lại lâu như thế rồi, đáng lẽ đã tỉnh táo rồi mới đứng, nhưng cậu xác thực phản ứng có hơi trì trệ.

Loại cảm giác này có chút quen thuộc, nhớ lão sư có mấy lần quá mức làm biếng, cả ngày cứ luôn sử dụng tinh thần truyền lời với cậu, dặn dò rất nhiều nhiệm vụ cho cậu, thậm chí buồn chán dùng tinh thần truyền lời trò chuyện cùng cậu, kết quả, cậu hôm sau thức dậy liền đau đầu suốt ba ngày, ngày đầu tiên thậm chí hoàn toàn không nhớ mình đã làm cái gì.

Về sau, lão sư đi nghe ngóng mới biết, tinh thần truyền lời mặc dù chủ yếu là người truyền tin phí lực hơn, nhưng người nhận tin kỳ thực cũng cần hao phí tinh thần lực, nếu như nhận quá nhiều, liền sẽ xảy ra hiện tượng choáng váng đầu óc, thậm chí đau đớn —- Vừa rồi không phải mơ!

Elaro đột nhiên tỉnh ngộ, cộng thêm chuyện của ban ngày, tình thế thực sự nghiêm trọng rồi, cậu nôn nóng muốn đi tìm Adair, nhưng cửa bị mọi người vây quanh lớp lớp, cậu đành nói: “Cho qua một chút, tôi muốn đi tìm phó đội trưởng Adair.”

Shuis, Valica, Judges và những người trực thuộc bên của Sun knight vừa nghe, lặng lẽ nhường ra một con đường cho Elaro đi qua, nhưng thái độ của bọn họ lại có chút kỳ quái, cứ như thế an tĩnh nhường đường, Valica thậm chí không có mở miệng hỏi có thể đi theo không?

Nhưng chuyện quá khẩn cấp, Elaro không có thời gian đi sâu, cất bước rời khỏi một cách vội vã—

“Vì sao anh có chuyện lại là đi tìm phó đội trưởng Adair thương lượng?”

Elaro ngừng lại bước chân, quay đầu nhìn, mọi người không nói một câu mà nhìn cậu, Hungri càng là không mang nổi biểu tình nghiêm túc nữa, nổi giận đùng đùng la lớn: “Rốt cuộc ai mới là Mười Hai Thánh kỵ sĩ của anh?”

“Đó đương nhiên là các cậu rồi.” Cậu tự nhiên mà trả lời.

Đi qua mọi người, Hungri đứng ở trước nhất, ngẩng đầu trừng Elaro, cái thái độ này cũng không kỳ quái, tính cách của Hungri luôn là bướng bỉnh bất tuân, số lần giằng co với Elaro có thể nói vô số kể, nhưng khác với trước kia chính là, lần này, những người khác đều đứng ở phía sau Hungri.

“Nếu đã như thế, vậy khổ não của anh hẳn là phải nói với chúng tôi chứ?” Biểu tình của Hungri… hẳn nên nói là biểu tình của mọi người đều rất giống nhau, đều là vẻ mặt mong đợi, cho dù là Valkyris tính cách lãnh đạm nhất cũng không ngoại lệ.

Elaro suýt nữa liền muốn mở miệng rồi, nhưng là không được, không thể nói— cậu làm sao có thể dễ dàng nói ra khỏi miệng loại chuyện “Sun knight là Ma Vương” này, đám trẻ con trước mắt thật sự có thể tiếp nhận loại chuyện “người lãnh đạo mình đột nhiên biến thành kẻ địch lớn nhất” sao?

Lúc này, Shuis đột nhiên xông ra, ngăn ở trước mặt Elaro, gào lên với những người khác: “Anh Elaro không muốn nói thì thôi, các cậu đừng bức anh ấy!”

Hungri liếc Shuis một cái, không nói cái gì, sau đó vừa lại chuyển tầm mắt về Elaro, nhìn chằm chằm đối phương không tha, những người khác toàn bộ cũng đều nhìn cậu, cuối cùng, ngay cả Shuis cũng quay đầu nhìn Elaro.

Đây… thật sự là những đứa trẻ trước kia vây ở bên chân mình sao? Elaro đột nhiên cảm thấy nhận không ra rồi.

Mặc dù có người khuôn mặt còn rất non nớt, nhưng thần tình lại muốn chín chắn hơn khuôn mặt hay tuổi thực tế rất nhiều, nhất là Hungri, cậu vốn là người tuổi tương đối lớn trong mọi người, nhưng bởi vì tướng mạo xinh xắn, cho nên thoạt nhìn hoàn toàn không có cảm giác lớn tuổi hơn.

Nhưng mọi người giờ phút này dường như đột nhiên trưởng thành rồi, mặc dù bởi vì tính cách khác nhau, cho nên thần tình có chút khác biệt, nhưng lại kiên định giống nhau, lặng lẽ chờ Elaro mở miệng.

“Tôi, tôi thật sự phải đi tìm phó đội trưởng Adair rồi.”

Elaro quay mặt đi, không còn dám nhìn biểu tình của bọn họ nữa, xoay người rời khỏi… Mười Hai Thánh kỵ sĩ của mình.

17 responses »

  1. oh…………. tem…………

    Reply
  2. Cảm giác đáng tiếc không chịu được. Tự dung mình mong Elaro bộc bạch luôn đi

    Reply
  3. ……….
    “cô ấy” mà Elaro nhắc đến là ai?

    Reply
    • đặt cùng với Charsia, còn có thể là ai? *trầm mặc*

      Reply
      • tớ nghĩ là …. nhưng hok chắc a~

      • là ai vậy ;;)

      • * bay người tung cước* làm cái qué gì mà cứ phải luôn nhắc đến Charsia chứ hả???????? Nếu như không nhắc tới ta có thể lược qua tình tiết đó mà tiếp tục ảo tưởng, ta hậnnnnnnnnnnn !!!!!!!!!!(T_T)

  4. “Đương nhiên được!” Ma Vương rống giận: “Mọi người đều bị bề ngoài và hành vi của ngươi lừa rồi! Căn bản không biết ngươi mới là gã hèn hạ vô sỉ nhất! Lần nào cũng, cũng…”

    “Cũng? Cũng làm sao?” Elaro cả mặt vô tội hỏi ngược lại.
    *ngửa mặt lên trời* xin hãy tha thứ cho con =________=
    Rất xin lỗi nhưng đoạn hội thoại này qua mắt của con nó cứ như là “Elaro lần nào cúng hèn hạ vô sỉ trên lão sư” =_________=
    Sao tuôi lại nghĩ ra cái thể loại niên hạ công, sư đồ thế lày =))))))))

    Reply
  5. ủa Charsia là ai vậy?
    nếu là judge knight thì phải là lesus chứ?
    mà cô ấy là ai vậy trời? mình ko thích grisia cặp vs ai đâu hixhix

    Reply
  6. Charsia là con gái của Sun với Charlotte phải hem?

    Reply
    • Cậu đừng có tàn nhẫn như thế chứ, làm tan nát chái t*ym mong manh của tớ rồi đây ⊙︿⊙ , đâu cần phải phun luôn ra như thế hả ⊙︿⊙

      Reply
    • *đập bàn* sun đã làm j vs charlotte đâu mà đòi có con gái ><

      Reply
      • Ầy, may cái đoạn làm gì đó đã dc lc qua chứ nếu miêu tả thành ngôn tình tiểu thuyết nữa thì có người tăng xông vì ức chế mất. (T_T)

  7. Valkyris là ai vợi?

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: