RSS Feed

39 MKS_1-4.1

Posted on

Chương thứ 4: … của lão sư

  1. Chí ái

“Anh Adair!”

Elaro vội vàng gõ cửa, không bao lâu, Adair liền đến mở cửa, trên mặt mang theo buồn ngủ, nghi hoặc nhìn cậu.

Elaro vốn định lập tức mở miệng nói suy đoán của mình, nhưng trong phòng truyền đến động tĩnh, cậu lúc này mới nhớ phòng này ngoại trừ Adair, còn có thành viên tiểu đội Sun khác, nếu nhớ không sai, hẳn là Ed cái người luôn là cười đùa tí tửng kia.

Ở Thánh Điện, ngoại trừ Mười Hai Thánh kỵ sĩ, người khác đều không có quyền lợi yêu cầu một phòng đơn độc, ngay cả Mười Hai Thánh kỵ sĩ thực tập cũng thường thường hai người một phòng, trừ phi có phòng dư có thể sử dụng.

Nhưng từ sau khi Thần Điện Ánh Sáng xuất binh đánh lui Ma Vương, khiến Ma Vương từ đấy ẩn cư ở Ma Vương Điện, không còn đến khắp nơi làm loạn nữa, thanh thế của Thần Điện Ánh Sáng đại thịnh, số lượng Thánh kỵ sĩ trước mắt đạt đến đỉnh cao trong năm mươi năm qua, ngay cả Adair vốn ở một mình cũng đã chọn một đội viên qua ở chung, để nhường ra một phòng.

Cho dù như thế, Elaro lại là ngoại lệ, cậu vẫn ở một mình.

Năm đó, Neo vì để cho Grisia thuận tiện đắp mặt nạ cộng với đủ loại chuyện khác, kiên quyết để học sinh của mình sở hữu một phòng, cho nên Grisia cũng “theo thông lệ” để học sinh có một phòng của riêng mình.

Adair vừa thấy Elaro lộ ra biểu tình chần chừ, lập tức quay đầu nói: “Ed cậu ngủ chưa?”

“… Ngủ rồi.”

Adair gật đầu, đóng cửa phòng, quay đầu nói với Elaro: “Nói đi, chuyện gì khẩn cấp như thế, khiến cậu chờ không nổi sáng mai mới tới tìm tôi.”

Elaro vội vàng tường tận kể lại “cảnh trong mơ” của mình, sau đó nói ra suy đoán vừa rồi của mình: “Anh Adair, em cho rằng đây không phải mơ, mà là lão sư sử dụng tinh thần truyền tin với em! Chuyện thật sự có vấn đề rồi!”

Adair cúi đầu suy tư, Elaro mặc dù sốt ruột, nhưng biết rõ Adair trung thành tận tâm với lão sư, hắn chỉ sẽ càng lo lắng hơn mình, không thể vô ý hay cố ý kéo dài thời gian.

“Tôi hiểu rồi.” Adair cuối cùng mở miệng nói: “Tên sinh vật undead ban ngày kia hẳn thật sự là của Hell knight trưởng phái tới, tác dụng sợ là cảnh báo! Mặc dù không biết xảy ra chuyện gì, nhưng nhóm Thánh kỵ sĩ trưởng một người cũng không trở về, sợ rằng tình huống cũng không cho phép Hell knight trưởng làm quá nhiều động tác, cho nên ngài ta chỉ có thể dùng loại phương thức này để cảnh cáo chúng ta xảy ra chuyện rồi.”

Thì, thì ra là thế sao? Elaro ngẩn ra, nhất thời có chút ảo não mình có nghĩ ra sớm hơn một chút.

“Không chờ ngày mai nữa, tôi bây giờ liền đi tìm Vidar, cùng cậu ta tìm Giáo Hoàng bệ hạ, Elaro cậu đi thông báo… người nên thông báo.” Adair sâu sắc nhìn đối phương, tin rằng cậu không cần mình chỉ thị thêm nữa.

“Có cần đợi anh đi xem thử tình huống rồi nói?” Elaro thực sự không muốn mang cho bọn họ tin tức xấu như thế.

Adair nghiêm khắc nói: “Thà rằng làm công không, cũng không thể để xảy ra chuyện một lần! Cậu nên biết hai người đó đối với đội trưởng mà nói có bao nhiêu trọng yếu chứ?”

Elaro toàn thân chấn động: “Vâng!”

“Cậu cái gì cũng tốt, chính là không đủ quyết đoán!” Adair dùng sức xoa xoa đầu Elaro, như là trừng phạt vừa lại như là an ủi: “Cậu không còn bao nhiêu thời gian là sắp kế nhiệm rồi, mau chóng học tập đội trưởng nhiều hơn, quyết đoán hạ mệnh lệnh đi!”

Elaro cười khổ nói: “Em chỉ là lo làm sai, khiến mọi người bận rộn suông một hồi, thậm chí có hậu quả nghiêm trọng hơn, vậy thì gay go rồi.”

Adair đột nhiên mang theo ánh mắt kỳ quái hỏi ngược lại: “Cậu cho rằng đội trưởng chưa từng làm sai sao?”

Elaro nhíu mày một cái: “Em không có phát hiện lão sư đã làm sai chuyện gì.”

“Ngài ấy có phải từng kêu cậu đi làm chuyện gì đó, cậu sau khi làm xong lại phát hiện không có phần sau, cũng không biết kết quả là cái gì hay không?”

“Có…” Còn không ít lần. Elaro chần chừ một lát, lập tức giúp lão sư giải thích: “Nhưng đó có thể là lão sư không nói tiếp cho em mà thôi, lão sư làm rất nhiều chuyện đều có thâm ý khác —“

Adair cố ý hỏi ngược lại: “Cậu làm sao biết đội trưởng là có thâm ý khác, hay kỳ thực chỉ là làm sai rồi không nói với cậu đây?”

Elaro ngẩn ra, nói lên như thế xác thực có lúc, chuyện làm xong vẫn không có phần tiếp theo, hơn nữa cho dù hỏi lão sư, phần lớn cũng không nhận được đáp án gì rõ ràng…

“Cậu đấy, cho dù có sùng bái đội trưởng làm sao, chẳng qua cũng đừng coi ngài ấy như Thần Ánh Sáng, đội trưởng vẫn là có cực hạn.”

Elaro trầm mặc một chút, bi thương nói: “Em hi vọng lão sư lần này vẫn chưa đến cực hạn.”

“Hi vọng như thế.” Adair thở dài, mở cửa phòng hô một tiếng: “Ed!”

“Có!”

“Lấy kiếm của tôi ra đây.”

Vừa mới dứt lời, Ed lập tức liền lao ra, trên tay cầm một thanh kiếm, rõ ràng hắn sớm đã có chuẩn bị.

Adair tiếp lấy kiếm, nói với Ed: “Tôi và phó đội trưởng Vidar cùng đi xem tình huống công tác của đội trưởng thế nào, khoảng thời gian này cậu trước hết dẫn dắt đội viên khác làm theo công việc đã xắp xếp, nếu có tình huống đột phát, vậy thì nghe theo mệnh lệnh của Elaro mà hành sự.”

“Vâng!” Sau khi lĩnh mệnh, Ed hết sức thức thời mà quay đầu “đi ngủ”.

Adair vỗ vỗ vai Elaro, nói: “Elaro cậu thế nhưng phải cố lên, tôi đi trước đây.”

“Bây giờ muốn đi ngay rồi?” Elaro có chút kinh ngạc.

“Đương nhiên, không cần thiết phải trì hoãn nữa, càng sớm xác nhận càng tốt!”

Nói xong, Adair xoay người liền muốn rời khỏi.

Elaro nhìn đối phương, mặc dù Adair vừa mới chỉ đạo mình một phen, thoạt nhìn hết sức bình tĩnh, hình như không phải lo lắng tình huống của lão sư lắm, nhưng Elaro lại vẫn nhạy bén phát giác ra đối phương kỳ thực cũng không nhẹ nhõm như thoạt nhìn trên thần tình…

“Anh Adair.” Elaro cuối cùng vẫn mở miệng gọi đối phương.

“Còn có chuyện?” Adair quay đầu nhìn Elaro, khẽ nhíu mày, thoạt nhìn có chút không vui.

Elaro không thể thành khẩn hơn mà nhắc nhở: “Anh chỉ có mặc quần ngủ.”

“…”

Adair trầm mặc một chút, hô lớn: “Ed—“

◊◊◊◊

Elaro đứng ở trước cửa chính của một căn nhà nhỏ, hiện tại trời vừa mới sáng, nắng sớm chiếu vào vườn hoa nhỏ trước nhà, chiếu sáng oải hương đầy vườn đến lấp lánh, còn có không ít chậu tử la lan đủ màu, khiến cả vườn hoa thoạt nhìn hết sức phong phú, đây là hai loại cây Charsia thích nhất, mặc dù cô bé mới mười hai tuổi, nhưng đã rất am hiểu coi sóc vườn hoa rồi.

Nhớ lúc đầu khu vườn hoa này chỉ có bãi cỏ, hơn nữa còn thường thường cỏ dại mọc thành bụi, cho đến khi người nào đó lạm dụng chức quyền, ra lệnh Thánh kỵ sĩ thủ hạ định kỳ tới nhổ cỏ, lúc này mới khiến vườn hoa thoạt nhìn rất gọn gàng thoáng đãng.

Elaro đứng ở trước cửa, chậm chạp không có gõ cửa, nắng sớm càng ngày càng mạnh, cậu cũng không có động tác, chỉ thầm nghĩ ít nhất để cho đối phương ngủ đến trời sáng.

Cho đến khi cửa tự mình mở ra, một cô gái cười vẫy tay với cậu: “Vào đi.”

Elaro mặc dù có chút kinh ngạc, nhưng lại cố gắng kéo ra tươi cười nói: “Dì Charlotte, làm sao dậy sớm như thế?”

“Chờ người.” Charlotte tựa vào khung cửa, cười hỏi: “Đây chẳng phải đã đợi được cậu sao?”

Trái tim Elaro trầm xuống, trong lòng rất rõ Charlotte chờ không phải mình, nếu như cậu nhớ không sai, lão sư mỗi lần “đi công tác” về, hầu như không chút ngoại lệ sẽ ghé qua căn nhà nhỏ này, thỉnh thoảng cũng sẽ mang Elaro đến, bởi vì Charsia luôn là đòi muốn chơi với Elaro.

Bất tri bất giác, dì Charlotte cũng đã ở đây hơn mười năm! Elaro không nhịn được nhìn đối phương, kỳ thực cô thoạt nhìn chẳng giống phụ nữ đã hơn bốn mươi tuổi chút nào, cùng lắm ba mươi mấy tuổi mà thôi.

“Mau vào đi!” Charlotte kéo tay Elaro: “Mặc dù gần đây khí trời nóng, nhưng thời gian này vẫn là rất lạnh, cậu chắc chắn đã đứng ở bên ngoài một hồi, thế nhưng đừng cảm lạnh đấy, như lão sư của cậu, cứ đôi ba ngày là cảm lạnh sinh bệnh.”

Nghe vậy, Elaro càng cảm thấy đau xót, cậu từng nghe Mười Hai Thánh kỵ sĩ khác vô tình nhắc tới lão sư trước kia gần như chưa từng sinh bệnh, nhưng về sau thân thể lại càng ngày càng kém, mà điểm giới hạn của cái “về sau” đó rất rõ ràng là…

“Vậy con cũng không khách khí nữa.”

Cậu bước vào trong nhà, ở đây không có bao nhiêu thay đổi, đồ trang sức chạm trổ hoa trở nên nhiều hơn, đây là kiệt tác của Charsia, ngoài ra còn có một số vật tượng trưng dùng để cầu nguyện, đây thì là đồ của Charlotte, cô là tế ti.

Trong nhà gần như tìm không được dấu vết của lão sư để lại, đại khái là bởi vì lão sư vốn rất ít tới đây.

“Đã ăn sáng chưa?” Charlotte quan tâm hỏi: “Đói không?”

“Vẫn chưa có, đói lắm ạ.” Elaro thành thật trả lời.

Kỳ thực cho dù cậu không đói cũng sẽ nói đói rồi, bởi vì hứng thú của dì Charlotte chính là nấu ăn, hơn nữa còn nấu ngon vô cùng, rất nhiều Thánh kỵ sĩ sau khi đến đều tự nguyện đến vườn hoa chỗ này nhổ cỏ, có khi chạy qua nhìn thấy cỏ vẫn chưa đủ dài, thậm chí sẽ rất thất vọng, bởi vì nhổ cỏ xong, Charlotte luôn là sẽ nấu một bữa ngon lành mời bọn họ ăn.

Cuối cùng, Charlotte dứt khoát mở một cái phòng ăn nhỏ hẹn trước, ở đây là phòng ăn chỉ có Thánh kỵ sĩ và tế ti mới ăn được— đương nhiên phải trả tiền, ăn quỵt ở đây là một chuyện sẽ bị thủ lĩnh Thánh Điện giết chết.

“Ngồi một lát đi.” Charlotte nói: “Tôi đi làm đồ ăn cho cậu.”

Elaro gật đầu, lặng lẽ ngồi chờ đợi, không bao lâu liền nhìn thấy một cái đầu sáng lấp lánh lấp ló ở bên cửa…

Tóc vàng, mắt lam và làn da trắng như tuyết, trên khuôn mặt tròn vo kèm theo một đôi mắt to, đáng yêu không gì sánh nổi — cô bé cũng là một trong những nguyên nhân Thánh kỵ sĩ và tế ti thích tới đây, đứa trẻ đáng yêu như thế thực sự không thường thấy.

“Charsia, anh đánh thức em rồi sao?” Elaro cảm thấy rất áy náy.

“Làm gì có!” Charsia phóng qua, một đôi mắt to cũng cười cong lên, hai tay vươn thật dài, để cho Elaro bế cô lên đùi.

“Anh Elaro, anh lâu lắm không tới đây rồi đó!” Charsia vừa làm nũng vừa oán trách.

“Bởi vì lão sư đi công tác rồi, cho nên gần đây anh không thể rời khỏi Thánh Điện quá lâu.”

“Oh.” Charsia gật đầu nói: “Em biết, mẹ vẫn luôn đợi ba trở về.”

Nghe vậy, trong lòng Elaro nhói đau, đột nhiên ôm lấy Charsia: “Xin lỗi… thật sự rất xin lỗi!”

“Anh?” Charsia nghi hoặc một chút, đột nhiên hô: “Mẹ ơi!”

Elaro ngẩn ra, quay đầu nhìn, Charlotte đang bưng một cái mâm đựng đầy đồ ăn đứng ở cửa phòng bếp, biểu tình trên mặt trống rỗng.

“Dì Charlotte…”

(Ầm —)

Cửa sổ đột nhiên truyền đến tiếng vang khẽ, cái mâm trên tay Charlotte nhất thời rớt xuống đất, nước canh lênh láng đầy đất, nhưng cô căn bản không thèm để ý, giẫm qua chén vỡ, phóng đến bế lấy Charsia từ trên tay Elaro, cuống cuồng hô lên: “Elaro! Đây là bẫy cảnh báo của Grisia thiết lập, là cửa sổ bên trái!”

Chẳng lẽ thật sự tới rồi?

Elaro lập tức rút kiếm ra, cho dù kiếm thuật của cậu được Judge knight và Hell knight nhất trí tán thưởng, nhưng lại không có một chút nắm chắc — lực lượng tuyệt đối khủng bố của Ma Vương là cho dù kiếm thuật có cao cũng không thể cùng đối kháng.

(Người bị Ma Vương ghi nhớ, ở lúc hắn phát điên, tất cả đều phải chết!)

Elaro bảo vệ ở phía trước hai mẹ con Charlotte, nhìn chằm chằm vào cửa sổ, phía sau khung cửa sổ đầu tiên là xuất hiện hai bàn tay, người đó chầm chậm đứng dậy, hai tay giơ cao biểu thị vô hại, không biết có phải là bởi vì bẫy, cả người cậu đầy bụi đất, chật vật không chịu nổi.

“Hungri?” Elaro lặng đi một chút.

Hungri có chút xấu hổ nhìn ba người đang vô cùng căng thẳng trong nhà, trả lời: “Ơ, đúng là tôi.”

Elaro thở phào một hơi, sau đó cảm thấy một cơn phẫn nộ, mắng chửi: “Hungri, cậu lén la lén lút làm gì vậy? Cậu dọa đến dì Charlotte và Charsia rồi!”

“Xin lỗi…” Hungri xấu hổ giải thích, vừa lại khó hiểu hỏi: “Chẳng qua mọi người vì sao căng thẳng như thế?”

Cậu nghĩ không ra, lấy thực lực của Elaro, người trong Diệp Nha thành có thể tạo thành uy hiếp đối với cậu cũng không nhiều, mà dì Charlotte càng là luôn luôn cho người ấn tượng không sợ trời không sợ đất, làm sao lại bị một cái bẫy cảnh báo dọa thành như thế?

Elaro cứng họng, may là Charlotte giúp giảng hòa: “Hungri cậu vào đi! Cùng ăn bữa sáng nhé.”

Hungri xấu hổ cười cười: “Được.”

Elaro và Hungri cùng thu dọn đống hỗn độn trên đất, Charlotte và Charsia thì nhanh tay lẹ chân làm bữa sáng phần bốn người, sau đó mọi người cùng ngồi xuống ăn.

Charsia trừng Hungri không tha, Hungri nhẫn nhịn nói: “Bất cẩn dọa đến em, tôi cũng đã nói xin lỗi rồi, không cần trừng tôi hoài đi?”

“Mới không bị anh dọa đây!” Charsia bĩu môi, nhìn Hungri và Elaro ngồi song song cùng một chỗ, vô cùng bất mãn tuyên bố: “Cho dù tuổi của anh và anh Elaro gần hơn, em cũng sẽ không nhường anh ấy cho anh đâu!”

Nghe vậy, Hungri mắt trợn trắng, nhưng đã không phải lần đầu tiên nghe Charsia nói như thế rồi, cho nên cậu chỉ là khó chịu nói: “Tôi là nam! Em rốt cuộc là muốn nghe mấy lần mới nghe thủng hả?”

Charsia một mực bác bỏ: “Gạt người! Anh là vì để làm Judge knight, cho nên mới nữ giả nam, mọi người đều là nói như thế!”

“ “Mọi người” là ai hả?” Hungri lập tức nổi điên lên: “Toàn bộ nói cho tôi, tôi đem bọn chúng làm thịt hết!”

Charsia tưởng thật liệt kê từng người ra: “Aggie ở chợ đồ ăn, chú Charlie ở góc  phố, anh hoàng gia kỵ sĩ thỉnh thoảng trà trộn ở trong Thánh kỵ sĩ tới ăn cơm… A! Chẳng qua chú dì trồng rất nhiều hoa ở phố cách vách rất kiên trì nói anh thật sự là nam.”

“… Đó là ba mẹ tôi.”

Charsia chợt hiểu ra: “Chẳng trách bọn họ lại nói dối giúp anh bao che!”

“Bao che cái rắm!” Hungri tức giận mắng.

“Á — anh lại văng tục! Coi chừng ba em đánh anh đó!”

Hungri mặt biến sắc, lại vẫn mạnh miệng nói: “Tôi mới không sợ ba em, ông ấy cũng đâu phải lão sư của tôi!”

“Cho dù không phải lão sư của anh, ba em vẫn là sẽ đánh anh đó!”

“Hừ hừ, người ba em sợ nhất chính là lão sư của tôi!”

“Ba mới không sợ…”

Elaro nhìn Hungri và Charsia khiến người buồn cười đến đau bụng, khóe miệng không nhịn được giơ lên, cảnh này khiến cậu mấy ngày gần đây hiếm khi tâm tình cảm giác nhẹ nhõm thoải mái.

Sau khi ăn cơm xong, cậu chủ động thu dọn chén đũa, cùng Charlotte vào phòng bếp, người sau tiếp lấy chén đũa, nói: “Tôi rửa chén là được rồi, cậu hiếm khi tới, cùng chơi với Charsia đi.”

Elaro lắc đầu, khẽ giọng nói: “Dì, rời khỏi đi.”

Charlotte cứng đờ, xoay người bỏ chén đũa vào máng nước, vừa rửa vừa nói: “Được, thu dọn một lát rồi đi ngay… Ông ấy vẫn ổn chứ?”

Elaro lắc đầu nói: “Vẫn chưa biết tình huống.”

Charlotte khe khẽ “uh” một tiếng.

Lặng lẽ nhìn bóng lưng của đối phương, Elaro lại không biết nên làm gì, phải an ủi đối phương sao? Nhưng nếu dì đang khóc đây? Dì ấy sẽ muốn bị mình nhìn thấy sao? Do dự luôn mãi, Elaro cuối cùng chỉ là mở miệng nói: “Dì, con phải đi trước rồi, dì và Charsia mau chóng rời khỏi đi.”

“Elaro!” Charlotte vẫn là không nhịn được xoay người gọi đối phương, mở miệng nói: “Làm ơn cố hết sức cứu ông ấy!”

Nói xong, cô chùi nước mắt, chảy nước mắt ở trước mặt hậu bối khiến cô có cảm giác xấu hổ, mặt cũng đỏ lên rồi, nhưng vẫn kiên trì nhìn Elaro.

Elaro đưa khăn, mắt buông xuống không nhìn khuôn mặt đẫm nước mắt của đối phương nữa, vô cùng kiên định mà nói: “Dì yên tâm, con thề với Thần Ánh Sáng, nhất định sẽ dốc hết mọi khả năng, khiến lão sư trở về!”

◊◊◊◊

“Vì sao đi theo tôi?”

Trên đường trở về, Elaro mở miệng hỏi người bên cạnh.

“Tôi đâu có.” Hungri quay đầu đi: “Tôi chỉ là đi tìm dì Charlotte mà thôi, thế này cũng không được sao?”

Nghe vậy, Elaro cũng không nói nhiều cái gì, chủ yếu là cậu thực sự không còn sức tranh biện với Hungri nữa.

Đi một hồi, Hungri có chút chịu không được an tĩnh như vậy, chủ động mở miệng nói chuyện.

“Sun knight trưởng vì sao không kết hôn với dì Charlotte? Bọn họ ngay cả con cũng sinh rồi, căn bản tìm không được lý do không kết hôn, nhiều năm như thế đều để cho dì Charlotte và Charsia tự mình sống ở bên ngoài, không có đàn ông bảo vệ, thực sự không thể nào nói nổi đi!”

“Lão sư mặc dù không ở bên cạnh bọn họ, nhưng tuyệt đối có dốc hết mọi khả năng của mình bảo vệ bọn họ!”

Hungri hỏi ngược lại: “Nhưng nếu như ông ấy ở bên cạnh bọn họ, không phải càng tốt sao?”

Elaro trầm mặc một hồi, nói: “Lão sư là có nỗi khổ tâm.”

“Tôi tin.” Hungri lãnh lĩnh nói: “Nếu như ông ấy không có nỗi khổ tâm, dù là lão sư của tôi cũng sẽ nhìn không nổi, ép ông ấy kết hôn với dì Charlotte.”

“Nỗi khổ của Sun knight trưởng có liên quan đến chuyện lần này sao?”

Lời vừa ra, Hungri liền nhìn thấy sắc mặt của Elaro thay đổi, đối phương thực sự không phải người giỏi che giấu sự tình, chỉ cần có thể đưa ra vấn đề mấu chốt, cậu liền chắc chắn có thể biết được đáp án từ thần thái của Elaro.

“Tôi thật sự không thể nói cho cậu.” Elaro chần chừ luôn mãi, rất sợ Hungri tiếp tục bức hỏi, cậu vội vàng nói: “Chẳng qua chung quy có ngày tôi sẽ nói cho cậu và người khác, nhất định!”

“… Anh thật sự sẽ nói?”

Elaro vội vàng gật đầu, cậu thật sự sợ năng lực dò hỏi của Hungri.

Ngoài dự liệu, Hungri không có truy hỏi không tha nữa, chỉ là nhàn nhạt nói: “Được, vậy thì chờ anh nói.”

20 responses »

  1. “Gạt người! Anh là vì để làm Judge knight, cho nên mới nữ giả nam, mọi người đều là nói như thế!”

    sặc…

    Reply
  2. Giựt tem trên tay người khác → xe’→ nhai → nuốt →*ực*

    Reply
    • *chìa ra* thuốc tăng cường tiêu hoá nè!

      Reply
    • ngươi gan
      dám cướp đồ trên tay ta

      Reply
      • Ngoan, đừng giận, cậu có thể đợi thuốc của mềnh phát huy hết công dụng rồi lấy lại mừ.
        *Lườm Ruby hăm doạ*: Ruby, cậu đã cướp của Liu 1 lần rồi, lúc đó cậu không được cướp của cậu ta nữa đâu đấy!!

      • tên kia
        ngươi tránh xa xa ra aaaaaaaaaaaa

      • Cướp của liu 1 lần ?,?. “Lúc đó” ko được cướp ?,?. Trùm mền *suy nghĩ* y như kon *khỉ*. “Lúc đó” là lúc nào vậy Shimo ^^

      • Ruby; Ậy, theo lý thuyết tuần hoàn, nếu đã có “in” thì sẽ có “out”, “lúc đó” đương nhiên là lúc các vật chất input đã hoàn thành xuất sắc chu kỳ chuyển hoá dưới tác dụng thúc đẩy của một vài chất xúc tác, trở thành sản phẩm hoàn thiện và “out”. Vậy thôi! ( ̄▽ ̄)
        Liu: *uỷ khuất cắn khăn* người ta là đang bênh vực cậu nha, để làm chi mà lạnh lùng với người ta vậy chứ?

      • hừ
        ngươi có bao giờ ăn nói tốt đẹp chi cho ta đâu mờ ta phải nhiệt tềnh với mi

      • ……..Cho nên cậu đây là đang làm nũng? Muốn tớ lời ngon tiếng ngọt với cậu?…………* suy nghĩ*………….
        *Biểu tình nghiêm túc* Liu, có một số việc không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất, tớ phải rõ ràng với cậu, tớ không theo chủ nghĩa bách hợp. Liu thí chủ, xin hãy quay đầu đi, biết đâu vẫn còn thấy bờ. ( ̄_ ̄)

      • mô phật
        ta mới là cảm thấy chính ngươi nên đi tìm tên đại phu nào đó y thuật cao minh mà bốc thuốc chữa bịnh đi thì hơn
        trầm trọng quá rồi a
        *lắc lắc đầu*

      • =))))))) thẹn thùng a~~~ tớ hỉu mừ ~~~ =))))))

  3. Buồn, thôi chạy đi ảo tưởng cp mới là Adair và Ed vậy. (T_T)

    Reply
  4. Liếc sơ mấy dòng, lập tức bỏ chạy để giữ vững ảo tưởng của bản thân :v *bó gối trong thế giới ảo tưởng*

    Reply
    • Vậy tặng cậu vài ảo tưởng tươi đẹp nè, tuy rằng sự thực nó rành rành ra ấy, vậy mừ không hỉu sao lại có spoil ( ko bít có tin dc hok) cuối truyện là Grisia vẫn còn gin dc nhỉ, làm thế qué nào mà người đã có con gái rồi mà vẫn còn là virgin chứ, nhưng mà thôi, đống “nó lịch” sa của mình dư sức tự động bổ sung khoảng trống để biến cái phi lý thành hữu lý, vậy cũng đủ rùi.( ̄ー ̄) *tự an ủi*

      Reply
  5. Đùa chứ Judge đời đầu là nữ giả nam hàng thiệt thứ thiệt mà chả ai ngờ, Jud đời 39 là nam thiệt mà ai cũng nghĩ là nữ giả nam. Từ đấy ta suy ra, đôi khi cái giả bị nhầm là thật , mà cái thật bị nhầm là giả còn tai hại hơn.
    Thật ra chắc do Sun 38 từng bị nhầm là gái, giờ tới Jud cho nó công bình.

    Reply
    • Vâng nhưng bé Judge này còn mang tính Tsundere nữa cơ nên giống có vẻ còn thi thú hơn =))))

      Reply
  6. hungri hẳn rất xinh đẹp x-) rất có vẻ nữ tính đi x-)

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: