RSS Feed

39 MKS_1-4.3

Posted on

Chương thứ 4: … của lão sư

3. Trở về

Cậu rón ra rón rén bước qua ba người, cẩn thận từng ly từng tí, lo lắng giẫm phải bọn họ, trên đường đột nhiên dừng lại bước chân, quay lại nhẹ nhàng kéo cho tốt cái chăn bị Shuis đạp sang một bên, bởi vì trời nóng, cậu kéo chăn tới bụng rồi không kéo lên nữa.

Shuis khe khẽ động, dọa cậu giật mình, còn tưởng rằng thuốc bỏ quá nhẹ —- cậu không dám bỏ quá nặng, rất sợ Shuis, Valica và Valkyris lưu lại hậu di chứng gì.

Mặc dù “cô ta” luôn miệng bảo đảm tuyệt đối sẽ không có hậu di chứng, ngủ say một giấc tỉnh lại, thân thể còn sẽ càng tốt… Chẳng qua tính cách cô ta luôn là làm ẩu, ngay cả lão sư cũng từng cảnh cáo cậu, đừng quá tín nhiệm đối phương.

Thấy Shuis vẫn là trạng thái ngủ say như cũ, thần thái thoạt nhìn cũng không có không thoải mái, cậu cuối cùng cũng yên tâm hơn nhiều, cúi đầu nhìn đối phương như thế, giống như trở về “cái lúc đó”, Shuis vẫn còn là em bé, mình bị kêu đi giúp chăm sóc, chính là cúi đầu nhìn ba đứa trẻ sơ sinh như thế, ở cái lúc căng thẳng vừa lại nguy hiểm đó, cậu mới có thể cảm thấy nhẹ nhõm.

“Shuis, tôi sẽ dốc mọi khả năng, không để cha của cậu trở thành thuộc hạ của Ma Vương lần nữa!”

◊◊◊◊

Đột nhiên mở mắt, Hungri cảm giác có chút ngỡ ngàng, chầm chậm ngồi dậy…

“Ui, lưng của mình!”

Ngồi dậy, Hungri lúc này mới phát hiện mình vậy mà vừa lại ghé vào bàn ngủ thiếp đi, lão sư từng cảnh cáo cậu rất nhiều lần, đừng ghé vào bàn ngủ cả đêm, đây rất không tốt đối với thân thể.

Nhưng Hungri vẫn là thỉnh thoảng sẽ như thế, xử lý công văn quá mệt, bất tri bất giác ghé vào bàn thiếp đi, đây cũng là chuyện mình không thể khống chế —- nếu như có thể khống chế, cậu liền sẽ không ngủ quên nữa.

Chầm chậm đứng dậy, nhìn thoáng qua công văn, vẫn chưa xử lý xong, nhưng cảm giác buồn ngủ vẫn đậm, Hungri quyết định vẫn là trước đi ngủ, cậu chầm chậm di chuyển tới giường, không nhịn được tự mắng mình ngu xuẩn, cứ tiếp tục như thế, cậu không đến ba mươi tuổi sẽ như ông già rồi đi!

Chẳng qua cũng có người rõ ràng hơn bốn mươi tuổi rồi, vẫn như cái người trẻ tuổi… rốt cuộc là quái vật không già gì vậy.

Hungri nằm lên giường, nhất thời cảm giác thoải mái cực kỳ, liếc mắt nhìn chỗ giường trống bên cạnh, đó là giường của Valkyris, trong Mười Hai Thánh kỵ sĩ chỉ có Elaro là ngủ một mình, người khác đều là hai người một phòng.

Đối với người bạn cùng phòng Valkyris này, Hungri vẫn là rất hài lòng… bởi vì cứ giống như không có.

Mặc dù không đến mức ngay cả nhìn cũng không thấy như kiểu của Cloud knight trưởng, nhưng Valkyris cũng rất an tĩnh, đối với bất cứ chuyện gì cũng đều hờ hững, cho dù Hungri thường thường đốt đèn thâu đêm, hay vừa lại nhìn tư liệu của tội phạm nhìn đến nổi cơn tam bành, nửa đêm phát điên quấy rầy, ngay cả Fey ở phòng cách vách cũng thở dài liên miên, Valkyris vẫn là không có ý kiến gì, vẫn ngủ không nhúc nhích như thường.

Nhưng Valkyris lại không phải đứa hám ngủ, trái lại tính cảnh giác đặc biệt cao, thật không biết cậu ta là làm sao phân biệt có nguy hiểm hay chỉ là đồng bạn đang lên cơn…

Rầm —-

Hungri đột nhiên nhảy dựng lên, cơn buồn ngủ biến mất tăm, vươn tay muốn mò kiếm, lại làm sao cũng mò không được, lúc này mới phát hiện cậu để kiếm ở bên cạnh bàn, vừa rồi di chuyển đến giường không có mang qua, thật là quá sơ suất rồi!

“Fey! Luke!” Cậu la lớn muốn dẫn tới chú ý của phòng cách vách, nhưng la đến nửa chừng liền thấy rõ người tông cửa là ai rồi.

Nhìn rõ người tới, Hungri buông lỏng, lúc này Fey và Luke cũng vọt vào phòng, không trung vang lên tiếng roi lanh lảnh xẹt qua—-

Hungri lập tức rống: “Dừng tay! Là Valkyris!”

Fey lập tức xoay cổ tay, cái roi đánh ở không trung vậy mà chuyển ngoặc phương hướng, đánh vào bên cạnh chân của mục tiêu.

Valkyris vốn muốn né tránh, nhưng lời của hungri vừa ra, cậu liền đứng tại chỗ bất động.

Hungri vội vàng nói: “Valkyris cậu chẳng phải nên ở chỗ Elaro —-“

Cậu một hơi ngắt lời Hungri: “Elaro biến mất rồi.”

“Cái gì? Làm sao lại biến mất?”

Ngữ khí của Valkyris có chút lạnh: “Anh ta bỏ thuốc bọn tôi, Shuis và Valica ở phía sau, bọn họ bởi vì tác dụng của thuốc, động tác tương đối chậm.”

Hungri ngẩn ra, thấp giọng lẩm bẩm: “Tên khốn này, vậy mà bỏ thuốc với đồng bạn!” Sau dó rống giận với Fey và Luke: “Gọi mọi người dậy cho tôi!”

Fey nâng cao cằm, vừa lại đẩy đẩy mắt kính một tròng, thoạt nhìn hệt như vương thân quý tộc đang răn dạy thuộc hạ: “Cậu rống lớn tiếng như thế, mọi người sớm đã tỉnh rồi, tất cả đứng ở bên ngoài —- Ứ!”

Hungri lúc đi ngang qua Fey, một phát túm lấy mắt kính một tròng của đối phương rồi tọng vào trong miệng cậu, nói với mọi người bên ngoài cửa: “Mọi người đi theo tôi, chúng ta đi tìm Giáo Hoàng!”

Hơn nửa đêm, Giáo Hoàng tự nhiên sẽ không ở thư phòng, mọi người dưới dẫn dắt của Hungri, đến phòng của Giáo Hoàng, cửa theo thường lệ có đứng hai Thánh kỵ sĩ thủ vệ, bọn họ thế nhưng sẽ không nghe theo Mười Hai Thánh kỵ sĩ chưa kế nhiệm, nhất định không chịu cho qua.

Mọi người nhìn Hungri, cậu hít sâu một hơi sau đó hét lên rung trời: “Giáo Hoàng bệ hạ, Elaro chạy đi tìm Mười Hai Thánh kỵ sĩ trưởng rồi! Ngài còn không dậy, Thần Điện Ánh Sáng liền không có Sun knight nữa!”

Bên trong truyền đến tiếng bước chân hối hả, sau đó cửa chính bị một phát mở toang, một thiếu niên mười lăm tuổi mặc áo ngủ trắng tuyền vọt ra, khiến mọi người đều sững sờ nhìn cậu—- đứa trẻ này thậm chí còn không mang giày.

Mặc dù biết bộ mặt thật của Giáo Hoàng không thích hợp lắm, nhưng thật sự nhìn thấy một người lớn xấp xỉ bọn họ, thậm chí cảm giác còn nhỏ hơn lại là Giáo Hoàng tại nhiệm đã lâu của Thần Điện Ánh Sáng, vẫn khiến mọi người cảm giác vô cùng quỷ dị.

Hungri nhất thời cũng có chút phản ứng không kịp, sau khi ngây người mấy giây, cắn răng một cái nói: “Giáo Hoàng bệ hạ! Elaro anh ta đi tìm Mười Hai Thánh kỵ sĩ trưởng rồi, bọn tôi cần biết nơi của nhóm lão sư đi công tác —-“

“Tòa tháp cao đỉnh vàng màu trắng thứ hai bên trái” Giáo Hoàng một hơi ngắt lời của cậu.

Hungri sửng sốt: “Tôi là muốn hỏi địa điểm công tác.” Chung quy sẽ không đi công tác đến tháp của Thần Điện Ánh Sáng chứ?

“Mau đi qua là được!” Giáo Hoàng như là đứa con nít phát điên la hét.

Hungri cắn răng một cái: “Vâng!” Sau đó dẫn theo mọi người xoay người đi ngay.

“Grisia, Lesus, tính cách học sinh của các ngươi là chuyện làm sao đây? Hungri như là của Grisia dạy ra, Elaro lại như là học sinh của Lesus.”

“Mặc dù tính cách hoán đổi, nhưng cái điểm Elaro thích tự mình đi mạo hiểm trái lại y chang Grisia, Hungri sau đó dẫn mọi người đuổi theo cũng rất giống Lesus. Tính cách hoán đổi, cử chỉ lại không có đổi, đây rốt cuộc là tốt hay xấu đây?”

“Chẳng qua cho dù tính cách và chức vị đời kế hoán đổi, cũng khiến người đau đầu như thường, ôi, ta vẫn là mau dạy Ludia cho tốt đi… A! Chết rồi, ta quên nói ở tháp…”

◊◊◊◊

“Tòa tháp cao thứ hai, tháp cao…”

“Ở đây!” Sysue lướt qua Hungri, chạy về phía tay trái.

Hungri không chút do dự liền đi theo Sysue, nếu như muốn đề cử người nào quen thuộc với kiến trúc vật của Thần Điện Ánh Sáng nhất, vậy chắc chắn là Sysue rồi, bởi vì cậu gần như mỗi ngày đều tìm lão sư của cậu trốn ở đâu.

Mọi người đến phía dưới một tòa tháp cao, lại bị cửa lớn ngăn cản, Sysue đi ở trước nhất đẩy mạnh hai cái lại đẩy không ra, rõ ràng là bị khóa rồi.

Hungri đuổi tới, lập tức gầm lên: “Leo! Bổ ra!”

Leo vọt lên, song thủ trọng kiếm không chút lưu tình bổ vào cửa một cái, vụn gỗ bay tung tóe, giữa hai cánh cửa vỡ một cái lỗ, mọi người không còn trở ngại tiến vào trong tháp, trang sức bên trong khá đơn giản, trên tường treo mấy bức họa lớn chạm đất, bên trái là một lối cầu thang lượn vòng mà lên, mọi người lập tức muốn trèo lên…

“Chờ một chút!”

Hungri dừng bước chân, quay đầu nhìn hướng người nói chuyện.

Euger ngồi xổm trên đất, hai tay sờ mặt đất, nói: “Phía dưới hơi bất thường, có phản ứng của hắc ám thuộc tính, Valica cậu cảm thấy sao?”

Valica nhíu chặt mày, gật đầu nói: “Xác thực có, cảm giác của Euger không sai.”

Hungri liếc nhìn hai người, công việc của Euger là xua đuổi ác linh, tương đối mẫn cảm với hắc ám thuộc tính, Valica thậm chí là người kế tục của Leaf knight, cảm tri của cậu so với mọi người đều mạnh hơn.

“Bên này.” Notcome đứng ở trước một bức tranh khổng lồ trong đó: “Có mật đạo!”

Hungri không còn do dự nữa, nói: “Đi!”

Mọi người bỏ qua lối đi lên dễ thấy, sau khi đẩy bức tranh lớn ra, một lối cầu thang tối tăm dưới đất, lượn vòng đi xuống, vậy mà nhìn không thấy rốt cuộc có bao nhiêu sâu.

Hungri tiên phong xông xuống trước, tiếng bước chân của mọi người ở không gian hình ống được phóng ra rất vang dội, nhanh chóng nhưng lại hết sức chỉnh tề.

“Không —-“

“… Elaro?” Hungri rống xuống phía dưới.

“Hungri?” Phía dưới vậy mà truyền đến tiếng cầu cứu của Elaro: “Mau tới giúp tôi!”

Hungri ngẩn ra, rống giận: “Judges nhảy xuống!”

Cùng lúc nói chuyện, cậu túm Fey lên, trực tiếp ném đối phương xuống dưới qua khe hở giữa bậc thang, lúc này, Judges cũng đã nhảy xuống rồi.

“Đây rõ ràng là lấy công báo thù riêng ~~”

Fey vừa oán giận vừa lấy roi ra, một tay túm lấy Judges, tay kia dùng roi cuốn vào lan can cầu thang xung quanh, thỉnh thoảng khe khẽ dùng roi quấn lấy lan can vừa lại thả ra, dựa vào đó giảm chậm tốc độ rơi xuống.

Judges có Đại Địa chi thuẫn là thuẫn thủ hộ mạnh nhất, Fey có thể đảm bảo hai người bọn họ rơi xuống an toàn, đáng tiếc khe hở ở giữa cầu thang quá nhỏ, chỉ có thể để cho hai người đồng thời rơi xuống, Hungri cúi đầu nhìn hai người một đường thuận lợi rơi xuống.

Sau khi hai người bị ném xuống, Valica và Shuis lập tức hiểu đạo lý làm như thế của Hungri, ngay sau đó cũng nhảy xuống, hai người bọn họ thân thủ linh xảo, tiếp theo thỉnh thoảng túm lấy lan can cầu thang hoặc là đá chân là có thể đảm bảo xuống đất an toàn.

“Mau!”

Hungri dẫn theo những người khác tiếp tục đi xuống, không biết cầu thang này rốt cuộc dài bao nhiêu, chỉ hi vọng đến kịp…

Judges và Fey hai người vừa chạm đất, phát hiện trước mặt là một dãy hành lang thật dài, bởi vì quá mức tối tăm mà nhìn không thấy cuối, bọn họ đành cất bước chạy như diên.

Chân của Fey giống như oán giận chưa từng ngừng nghỉ: “Thần Điện Ánh Sáng làm sao lại có nơi quái thế này, hầm ngầm này không khỏi cũng quá sâu rồi, rốt cuộc là làm sao đào ra? Lãng phí kinh phí ở loại nơi này, chả trách thức ăn của chúng ta đều luôn khó ăn như thế —-“

Fey đột nhiên xông qua một tấm màn màu đen, cậu cảm giác hết sức quái dị, đó hình như là loại ma pháp trận nào đó —- Hớ!

Trước mặt một cái bóng khổng lồ bay tới, Fey theo phản xạ muốn né tránh, lại phát hiện thứ bay tới vô cùng quen mắt —- đó là bóng lưng của Elaro!

Không thể né tránh, cậu chỉ có thể ráng đỡ thôi, nhưng lực đạo trên tay lớn đến khiến cậu suýt nữa hộc máu, căn bản đỡ không nổi, một mạch bị tông đến liên tục lùi lại, cho đến khi sau lưng đụng phải thứ gì mới dừng lại.

“Các, các cậu không sao chứ?” Judges đỡ hai người, hoảng hồn vội vàng dò hỏi có bị thương hay không.

Elaro quay đầu qua, dọa cho Fey và Judges giật mình, chỉ thấy trán của cậu tím bầm nửa bên, khóe miệng còn mang theo vệt máu, khiến Fey và Judges đều nói không nên lời, Elaro thay mặt vị trí lão sư kiếm thuật để lên lớp đã mấy năm rồi, có lúc nào thấy cậu chật vật như thế đâu?

Cậu nhìn hai người một cái, lại không rảnh để ý tới bọn họ, đứng dậy vừa lại xông lên trước, rống giận: “Red, ngươi không thể để cho bọn họ đi!”

Fey và Judges đứng dậy, trước mắt là một điện đường trống rỗng, chỉ có trên đất vẽ một cái ma pháp trận, lớn đủ cho mười mấy người đứng ở bên trong, căn bản không biết là dùng làm gì.

Trung tâm của ma pháp trận có người mà bọn họ đều quen biết —- Charlotte và Charsia.

Elaro đi từng bước về phía bọn họ, đồng thời khuyên nhủ: “Dì Charlotte, dì không thể đi qua, càng không thể mang theo Charsia! Chẳng lẽ dì không lo cho an nguy của cô bé sao?”

Nghe vậy, Charlotte vậy mà bật cười: “Còn nói tôi sao! Kỳ thực cậu chẳng phải cũng muốn đi à? Nếu không đến đây làm cái gì?”

Thấy Charlotte còn cười được, Elaro có cảm giác vô lực sâu sắc: “Dì, đây không phải đùa giỡn!”

“Đứng lại! Elaro, ngươi còn tiến thêm một bước, ta sẽ làm thật đó!”

Âm thanh này là từ đâu ra? Fey và Judges cùng ngẩng đầu nhìn, giật nảy mình, lúc này mới phát hiện ở không trung có một hình nhân nho nhỏ, hình nhân đại khái cỡ bằng lòng bàn tay, làm bằng tinh thể băng, làm sao cũng không giống thứ biết nói chuyện, nhưng cô ta xác thực biết nói chuyện, hơn nữa còn là giọng của một bé gái!

Elaro phẫn nộ nhìn hình nhân băng tinh ở không trung: “Red, ngươi không thể để bọn họ qua, nếu không lão sư tuyệt đối sẽ không tha thứ cho ngươi!”

Red ủy khuất nói: “Hắn không tha thứ cho ta cũng không sao cả, dù sao ta chính là không thể nhìn đứa trẻ đó bao nhiêu công sức đổ sông đổ bể, hắn đã sắp được giải thoát rồi! Chỉ một chút xíu nữa mà thôi, Charlotte và Charsia là người có khả năng gọi hắn trở lại nhất!”

Đúng vậy… Không! Elaro cắn răng một cái: “Lão sư tuyệt đối sẽ không để cho bọn họ lâm vào nguy hiểm!”

Shuis và Valica cũng đuổi đến rồi, nhưng cảnh tượng trước mắt khiến hai người bọn họ không làm rõ được tình huống, sau khi nhìn thoáng qua nhau rồi quyết định đứng ở chỗ tối bên cửa, không khiến cho bất cứ người nào chú ý.

“Elaro!”

Hungri vọt đến hiện trường, nhìn thấy Elaro vẫn còn, thở phào một hơi, nhưng vừa lại nhìn thấy người không ngờ, Charlotte và Charsia, đây khiến cậu cảm thấy vô cùng hoang mang, hoàn toàn không rõ bây giờ là tình huống gì.

Cậu chỉ có nhìn hướng Fey và Judges hai người đến sớm hơn, hi vọng có thể nhận được đáp án, nhưng hai người cũng là cả mặt ngỡ ngàng, Hungri đương nhiên cũng nhìn thấy Valica và Shuis đứng ở bên cửa, nhưng cậu lập tức chuyển tầm mắt đi, không bộc lộ chỗ của hai người.

Mọi người đều đến rồi! Elaro cảm kích nói: “Hungri, cậu làm thật tốt!”

Tốt cái đầu anh! Tư tưởng muốn giết Sun knight của mình của Hungri cũng đã có rồi, nhưng cậu miễn cưỡng đè nén, chỉ là hỏi: “Bây giờ phải làm gì?”

Elaro nhìn hướng hai người Charlotte, nghiêm giọng hạ lệnh: “Toàn lực ngăn cản dì Charlotte và Charsia rời khỏi —-“

“Anh ơi, em muốn đi mang ba trở về.” Charsia hết sức kiên quyết nói.

Lời của Elaro khựng lại, gần như nói không ra lời.

Charlotte ôm con gái của mình, trong mắt ngấn nước, cười nói: “Xin lỗi, Charsia, để con đi mao hiểm, nhưng ba con rất yêu con, con nhất định có thể gọi ông ấy trở về —“

Hungri bắt đầu hiểu rõ trạng huống, Charlotte muốn mang Charsia đi để cho “Ma Vương” khôi phục thần trí, đúng lúc bị Elaro cũng đang muốn từ bên này qua bắt gặp, sau đó cái… người thủy tinh kỳ quái kia hẳn chính là nhân vật mấu chốt có thể đưa bọn họ qua.

Theo như vậy xem ra, để Charlotte và Charsia qua, có cơ hội có thể mang Sun knight hiện nhiệm về, nhưng cũng có khả năng bọn họ sẽ bị mang đi hoặc là xảy ra chuyện càng gay go, nhưng nếu không để bọn họ qua, lấy tình huống trước mắt xem ra, Sun knight sợ rằng đã “biến mất” rồi, thay vào đó chính là Ma Vương hiện thế!

Hungri sau khi hiểu rõ tình huống, cũng cảm thấy cái lựa chọn này thực sự khó khăn, nhưng cậu cũng không phiền não cái này, cậu không phải cái người nên hạ mệnh lệnh cuối cùng, cho nên chỉ là cùng những người khác nhìn Elaro, chờ đợi đối phương hạ mệnh lệnh cho bọn họ.

Red ai thương nói: “Elaro! Ngay cả ngươi cũng muốn vứt bỏ Grisia sao?”

Thần sắc của Elaro thay đổi, nhưng nắm tay lại vô thức nắm chặt.

Red kích động nói: “Chỉ cần bọn họ qua, lão sư của ngươi có lẽ có thể trở về được, không lâu nữa, chờ hắc ám thuộc tính khôi phục đến trạng thái thăng bằng, hắn liền có thể sung sướng vui vẻ cùng vợ con rồi! Nếu như bây giờ từ bỏ, hắn nỗ lực lâu như thế, sẽ bị hủy hoại trong chốc lát, hơn nữa Ma Vương sẽ lần nữa hiện thế, đây chính là điều ngươi muốn sao? Elaro!”

Elaro lãnh tĩnh nói: “Thời gian đã qua quá lâu rồi, kéo dài lâu như thế, chắc chắn đã xảy ra chuyện, hơn nữa những kỵ sĩ trưởng khác không có biện pháp xử trí, cho nên không thể mong đợi lão sư còn có bao nhiêu lý trí, ngay cả đồng bạn nhiều năm cũng không thể ngăn cản lão sư, người khác qua sợ rằng cũng là vô hiệu.”

Phân tích rất có đạo lý. Mọi người lặng lẽ nghĩ thầm, nhưng người nào đó hình như không tiếc bỏ thuốc mê đồng bạn của mình, cũng muốn qua gặp cái Sun knight trưởng không có lý trí đó, làm một số chuyện vô hiệu.

Elaro cay đắng nói: “Red, nếu như Ma Vương tổn thương bọn họ, thậm chí làm chuyện càng tệ, lão sư ông ấy thật sự sẽ sụp đổ! Là thật sự sẽ sụp đổ triệt để!”

Red trầm mặc một hồi, nói: “Trực tiếp phát điên triệt để nói không chừng so với cả đời đau đớn trong tỉnh táo vẫn tốt hơn một chút.”

Nghe vậy, Elaro lập tức rống to “ngăn cản bọn họ”, ánh mắt lại không phải ở chỗ Charlotte và Charsia, mà là Red ở không trung!

Một đường roi cuốn lên hình nhân băng tinh ở không trung, Fey đứng rất gần, cho nên là người đầu tiên hồi ứng mệnh lệnh của Elaro; ngay tiếp đến là mũi tên, Valica từ bên cửa đi ra, vừa đi vừa bắn tên; Valkyris không ngừng bắn ra phi đao…

Mọi người đồng tâm hiệp lực công kích, nhưng Elaro lại không có theo mệnh lệnh của mình hạ mà công kích Red, cậu phóng về phía mẹ con ở trung tâm ma pháp trận.

“Đồ khốn —“ Hungri tức giận mắng, chỉ sợ kết quả cuối cùng là không ngăn được Charlotte và Charsia, trái lại ngay cả Elaro cũng đi luôn.

Roi như đánh lên thứ vô hình, hoàn toàn không chạm vào hình nhân băng tinh, kết quả của mũi tên và phi đao cũng vậy, Red hừ nhẹ một tiếng: “Phòng hộ của ta thế nhưng là do Ma Vương đích thân thiếp lập, hơn nữa cho dù các ngươi có thể giết ta, vậy thì lại làm sao? Sớm đã không kịp rồi, trước khi Elaro đến, mọi thứ đã đâu vào đó rồi.”

Như thể để ấn chứng lời của cô ta, hào quang của ma pháp trận đại thịnh, dần dần bao trùm lên chân của đôi mẹ con.

“Elaro ngươi cùng đi cũng tốt.” Red gật đầu, nói: “Vợ, con gái lại cộng thêm học sinh, nhất định có thể gọi Grisia trở lại!”

“Elaro, trở về!”

Hungri xông lên phía trước, nhưng một bóng người còn vọt nhanh hơn cậu, khiến cậu nhất thời dấy lên hi vọng —- đó là Shuis, Storm knight hạ nhiệm nổi tiếng tốc độ.

Chết tiệt —- các người đừng có mà dắt tay nhau cùng đi, Hungri cảm thấy mình sắp phát điên rồi, chỉ muốn đem Elaro và năm Thánh kỵ sĩ phía dưới cậu cùng bóp chết hết! Cậu rống to: “Fey! Valkyris!”

Fey xông lên, lại chỉ kịp đẩy ngã Shuis gần mình hơn, dùng roi quấn lấy đối phương, hai người cùng ngã ở bên mép ma pháp trận, căn bản không rảnh đi quản Elaro, chỗ của Valkyris còn xa hơn Hungri, cho dù cậu vừa nghe thấy mệnh lệnh liền phóng lên ngay, lại căn bản không kịp.

Hungri chỉ có thể trơ mắt nhìn Elaro phóng vào ma pháp trận, mà mình cũng sắp bước lên mép vủa ma pháp trận rồi.

Đi vào? Không vào?

Dừng bước chân, mũi chân của Hungri chỉ cách vòng ngoài của của ma pháp trận có một phân, cậu vươn tay ngăn cản Valkyris đang muốn phóng qua, đáy lòng tràn ngập lửa giận thiêu đốt, hét lớn: “Elaro, nếu như anh không trở về, tôi đời này cũng không tha thứ cho anh!”

Elaro gần như sắp phóng đến trước mặt đôi mẹ con rồi, Charlotte chỉ là ôm chặt Charsia, lúc này, hào quang của ma pháp trận mạnh đến khiến mọi người không nhìn thấy cái gì, đương nhiên cũng bao gồm tầm nhìn của Elaro, nhưng cậu cũng không có ngừng lại bước chân, chỉ dựa vào ấn tượng vừa rồi, cậu nắm chắc có thể an tâm bắt được mẹ con Charlotte.

Cậu đương nhiên cũng nghe thấy lời của Hungri, lặng lẽ đáp ứng ở trong lòng, cậu hiện tại đã không muốn đi tìm lão sư rồi, bởi vì…

Lão sư bảo cậu đưa mẹ con Charlotte đến nơi an toàn, Ma Vương tìm không được, không phải đưa đến trước mắt Ma Vương!

Bắt được rồi! Elaro cảm giác trong lòng ôm được hai người, lập tức bế ngang lên, bắt đầu phóng ra ngoài, bước qua giới tuyến nào đó, cả người Elaro như thể tông lên tường, trọng tâm cả người bất ổn, mắt thấy sắp ngã xuống rồi, cậu chỉ có thể lâm thời xoay người, để mẹ con trong lòng có thể ngã ở trên người mình.

Sau khi ngã xuống một cách nặng nề, hào quang của ma pháp trận dần dần biến mất, cảnh vật xung quanh có thể dần dần nhìn thấy hình dáng rồi.

Sẽ ở đâu đây? Elaro thực sự không có nắm chắc, cậu ngẩng đầu lên, một đôi chân gần ngay trước mắt, nhưng đây là chân của ai?

“Elaro?”

Giọng của lão sư… muộn rồi!

“Elaro!”

Âm thanh của cái chữ này hoàn toàn khác, nhưng trái lại đầy quen thuộc, Elaro ngẩng đầu lên, bật thốt: “Hungri!”

Khiến cậu không hiểu chính là cả mặt Hungri mừng rỡ như điên, vừa rồi rõ ràng còn là bộ mặt muốn giết người, nhưng Hungri không ngó ngàng đến cậu, mà là trước hết bế Charsia lên, sau đó đỡ Charlotte, cuối cùng đạp Elaro một cước.

Elaro cười khổ tự mình bò lên, tươi cười nhìn Hungri, đang định cảm tạ đối phương vừa rồi không có theo vào, để cho cậu có thể không còn nỗi lo về sau, đối phương giơ ngón tay, chỉ về phía sau cậu.

“Charlotte? Em làm sao lại ở đây?”

Elaro ngẩn ra, đây thật sự là giọng của lão sư, cậu quay đầu nhìn, ma pháp trận sau lưng bao trùm ánh sáng, nhưng trong ánh sáng lại thấp thoáng xuất hiện mười mấy bóng người, đếm số lượng, vừa đúng mười bốn người!

Mười Hai Thánh kỵ sĩ và hai phó đội trưởng đều trở về rồi!

Nước mắt vẫn luôn ứ trong hốc mắt của Charlotte cuối cùng cũng trào ra, bất chấp cái người đó rốt cuộc là tóc đen hay là tóc vàng, đó đều không quan trọng nữa, quan trọng chính là hắn đã trở về!

“Grisia!” Cô phóng qua, trực tiếp nhào vào trong lòng đối phương, suýt nữa đẩy ngã Thánh kỵ sĩ thân hình không tráng kiện cho lắm.

“Làm sao khóc rồi?”

Charlotte khóc la: “Còn chẳng phải đều tại anh!”

Hào quang trong ma pháp trận dần dần tán đi, nhưng, người trong trận lại càng chói mắt rực rỡ hơn hào quang.

Mười bốn người, mặc dù quần áo có chút chật vật, nhưng lại không giảm đi thần thái ung dung của bọn họ, mỗi người một vẻ khác nhau, điểm chung duy nhất là đều rất khiến người chú ý.

Người đàn ông ở giữa càng là kẻ thu hút ánh nhìn. Hắn có một mái tóc vàng rực rỡ, làn da trắng ngần hệt như gốm sứ, một đôi mắt như bầu trời xanh thẳm, cho dù quần áo màu trắng trên người có chút rách nát cộng với cháy đen, cũng không hề tổn hại vẻ tao nhã tuyệt thế của hắn.

Charlotte ngẩng đầu lên, đúng lúc Sun knight cũng cúi đầu nhìn cô, mang theo tươi cười rực rỡ chói mắt…

“Đồ ma quỷ không già khó ưa!” Cô nổi lên căm phẫn: “Anh chẳng phải nói sẽ không dùng ma pháp bảo trì tuổi trẻ sao?”

“Ơ? Em biết anh không có mà!” Sun knight có chút dở khóc dở cười, thấp giọng nói: “Anh nào có tiền đi dùng loại ma pháp phải định kỳ thi triển đó, đắt lắm đấy!”

“Xạo quá đi! Em nhìn anh gần như thế cũng nhìn không thấy một chút nếp nhăn, mặt của anh căn bản ngay cả ba mươi tuổi cũng chưa tới!”

“Ơ… Có lẽ là phẩm chất bẩm sinh?”

“Anh là nói em bẩm sinh không có phẩm chất sao? Em muốn ly hôn với anh!”

“Chúng ta còn chưa kết hôn…”

Hai người cấp tốc mà thấp giọng cãi nhau, Mười Hai Thánh kỵ sĩ bên cạnh nghe thấy cũng không khỏi liếc mắt nhìn khuôn mặt kia của Sun knight —- đúng là ma quỷ!

“Chẳng lẽ Ma Vương sẽ không già sao?” Có người thấp giọng lẩm bẩm.

Red phiêu xuống, đứng ở trên vai Sun knight: “Không có chuyện đó, Ma Vương cũng là người bình thường, đương nhiên sẽ già, thông thường còn già nhanh hơn, bởi vì phải trở thành vật chứa của hắc ám thuộc tính, không phải đơn giản như thế!”

Già nhanh hơn? Mọi người nghiêng mắt nhìn mặt của Sun knight.

“Hắn đại khái là ma quỷ đi!” Red mỉa mai nói.

“Này…”

“Ba ơi!”

Nghe thấy tiếng gọi, Sun knight mở ra một nụ cười chói mắt rực rỡ, cúi người đón nhận bé gái chạy tới: “Cục cưng, con làm sao cũng tới?”

Charsia nhào vào trong lòng cha, sau đó được bế lên.

“Lão sư!” Lúc này, chúng Thánh kỵ sĩ thực tập rối rít vọt đến bên cạnh lão sư của mình, có người ân cần hỏi han…

“Lão, lão sư! May là ngài không, không chết!” Judges hết sức cảm động nhìn lão sư, mặc dù trạng thái của lão sư thoạt nhìn có chút tồi tệ, ngay cả tấm thuẫn cũng thủng mấy cái lỗ, chẳng qua người vẫn còn đứng được là tốt rồi.

“Chết cái lão sư ngươi… Shit! Tự mắng mình.” Earth knight hết sức ảo não, dứt khoát đấm một cái xuống học sinh nhà mình.

Tìm không được lão sư cũng có…

“Lão, lão sư? Lão sư ngài ở đâu? Đừng nói không trở về chứ!” Sysue vô cùng hoảng hốt.

“Ở đây.” Cloud knight chầm chậm từ mặt trong tấm thuẫn lớn của Earth knight hiện thân.

Sysue lập tức đi lên dắt tay của lão sư, đây là thói quen nhiều năm của cậu, bởi vì nếu không dắt tay, lão sư một giây sau là không biết biến đi đằng nào, chỉ có dắt lấy mới có thể đảm bảo lão sư sẽ không biến mất.

Hungri đi đến trước mặt lão sư của mình, có chút ngỡ ngàng lúng túng, cậu trước giờ chưa từng thấy… dáng vẻ chật vật như thế của lão sư!

Mày của Jugde knight nhíu sâu như mọi khi, dấu vết sâu sắc nhất mà năm tháng để lại trên mặt hắn chính là vết nhăn giữa lông mày, trừ cái đó ra, khuôn mặt trở nên càng trưởng thành chững chạc, một mái tóc đen không biết có phải là do quá mức vất vả mà thấp thoáng một ít tóc trắng.

Nhưng những cái này đều không phải trọng điểm Hungri nhìn chăm chú, khuôn mặt của lão sư rất bình thường, ngoại trừ tóc trắng, kỳ thực thoạt nhìn vẫn trẻ hơn tuổi thật một chút, tốt hơn nhiều so với khuôn mặt ma quỷ bất tử kia của Sun knight, đứng ở bên cạnh Elaro hệt như anh em, hơn nữa còn nhận không ra ai là anh lớn.

Dị thường chính là quần áo trên người lão sư, Judge knight luôn luôn yêu thích gọn gàng sạch sẽ, nhưng giờ phút này, trang phục màu đen trên người hắn vậy mà chỗ chỗ hư tổn, hắc bào vốn che phủ bên ngoài thậm chí không thấy bóng dáng.

Hungri hơi chút lén liếc nhìn bên trong quần áo bị tổn hại, thoạt nhìn không có vết thương, hẳn là chữa khỏi rồi.

“Lão sư, ngài về rồi.” Ở trước mặt lão sư, Hungri trước giờ không dám lỗ mãng, khôn khéo chào hỏi.

“Uh.” Judge knight nhàn nhạt trả lời.

Mặc dù lão sư không nói cái gì, Hungri lại biết đối phương đang chờ mình báo cáo, cậu cấp tốc báo cáo: “Lão sư, chúng con đã biết rất nhiều chuyện, bao gồm “Ma Vương”.”

Judge knight nhíu mày, gật đầu, quay đầu hô: “Sun.”

Sun knight quay đầu qua, hắn cũng nghe thấy lời của Hungri, nhưng vẫn bảo trì mỉm cười nói: “Elaro, giải thích với thầy một chút đi!”

Elaro thành thật nói rõ mọi thứ: “Lão sư, bởi vì Mười Hai Thánh kỵ sĩ trưởng chậm trễ không có trở về, con lại nằm mơ một giấc mộng lạ, thực sự không yên tâm, cho nên nói cho phó đội trưởng Adair, anh ấy quyết định đi thăm dò tình huống của các ngài, lại cũng không có trở về, cuối cùng, Giáo Hoàng hạ mệnh lệnh, nếu các ngài trong vòng ba ngày vẫn không trở về, chúng con liền phải trực tiếp kế nhiệm thành Mười Hai Thánh kỵ sĩ, cho nên…”

Nói đến đây, Elaro cúi đầu, nói: “Con đã nói chân tướng cho mọi người rồi, bọn họ biết ngài chính là “vị nào”.”  Sớm biết lão sư hôm nay sẽ trở về, vậy căn bản không cần nói rồi. Cậu hết sức ảo não.

Mọi người nhìn hướng Sun knight, vốn đã biết chân tướng, nhưng bây giờ lại nhìn làm sao cũng không làm sao tin được, Sun knight bề ngoài tuấn mỹ, cử chỉ ưu nhã, cả người chói mắt hệt như Thánh quang, thật là Sun knight hoàn mỹ nhất, cũng là người phát ngôn tốt nhất của Thần Ánh Sáng, hắn làm sao có thể là Ma Vương?

“Oh, chúng học sinh đã biết chân tướng rồi sao?” Sun knight thoạt nhìn lại không phải để ý lắm: “Thầy đây vốn do dự không biết có nên hạ lệnh, để học sinh con thật tâm nói cho đồng bạn mà sau này cùng tuyên truyền Thần Ánh Sáng vinh diệu, nhưng suy xét thân là Sun knight hạ nhiệm, con nên có cách nghĩ của mình, tự quyết định lúc thích hợp để nói.”

Lão sư thì ra đang đợi mình nói cho đồng bạn sao? Elaro ngẩn ra.

“Như vậy con cũng biết rồi sao?” Bên cạnh, Hell knight đột nhiên mở đầu hỏi học sinh của mình.

Luke nghi hoặc hỏi: “Biết cái gì?”

“Hell knight trưởng, tôi không có nhắc đến chuyện của ngài.” Elaro vội vàng nhắc nhở.

Luke nghi hoặc nhìn Elaro, sau đó vừa lại quay đầu nhìn lão sư của mình.

Hell knight trầm mặc một chút, khẽ giọng nói: “Ta không phải người sống, mà là hình thái cuối cùng của Death knight —- Death Lord.”

“…”

Thầy trò Hell knight nhìn nhau không nói gì, những người khác cũng trợn lớn mắt, chẳng qua bởi vì Hell knight vốn đã ăn mặc quái dị, cho nên trái lại so với chấn động Sun knight là Ma Vương muốn nhỏ hơn một chút, mọi người phần nhiều là kinh ngạc, cũng không phải quá để ý —- nói toạc ra, đầu lĩnh cũng đã là Ma Vương rồi, thủ hạ có cái sinh vật undead hình như cũng rất bình thường.

Luke cúi đầu một hồi, đột nhiên ngẩng đầu tuyên thệ: “Con nếu đã nhận ngài làm lão sư, bất luận xảy ra chuyện gì, ngài vĩnh viễn là lão sư của con!”

Hell knight sâu sắc nhìn học sinh nhà mình, chỉ là gật đầu, không nói thêm cái gì.

“Lão, lão sư…” Judges nhìn lão sư nhà mình, vẻ mặt mong đợi hỏi: “Vậy, vậy ngài hẳn cũng là cái gì đi?”

“Cái quỷ gì! Ta chính là lão sư ngươi!”

◊◊◊◊

Elaro bị giam cầm.

Sun knight sau khi hỏi rõ mọi chuyện trải qua, tức đến ngay cả chữ ưu của ưu nhã cũng viết không ra.

“Ta cũng còn chưa về hưu, ngươi đã đem dạy dỗ của ta trả hết cho ta rồi phải không? Vậy mà không đếm xỉa đến mình là Sun knight hạ nhiệm, một mực muốn đến nộp mạng, lại có thể còn phải dựa vào Hungri ngăn cản ngươi, ngươi cái đồ khốn này! Vào phòng giam viết cho ta một vạn lần “tôi là Sun knight, tuyệt đối không thể tùy tiện đi chịu chết”!”

Cậu có tư cách bảo người trút ra lời này? Mười Hai Thánh kỵ sĩ đời thứ ba mươi tám không nói gì nhìn Sun knight của bọn họ.

Hôm sau, Hungri cũng bị ném vào phòng giam.

Judge knight phẫn nộ vô cùng.

“Vậy mà suýt nữa tra tấn tội phạm đến chết, ngay cả “không để tâm tình áp đảo lý trí” cơ bản nhất, ngươi đến bây giờ cũng không thể làm được, ta thật sự nên cân nhắc đổi ngươi thành nhân tuyển dự bị!”

Hungri nổi lên hoảng loạn: “Lão sư, con biết sai rồi! Ngài đừng đổi con!”

Judge knight chỉ là sắc mặt phát đen nhìn học sinh của mình, khiến Hungri hoảng đến luống cuống tay chân, lão sư thế nhưng không phải người nói cho có, khi lão sư nói ra khỏi miệng, đó là thật sự có cái ý định này.

Elaro ở phòng cách vách lập tức hô to: “Judge knight trưởng, nếu ngài muốn đổi Hungri, vậy thì xin lão sư của tôi cũng đổi tôi luôn đi! Bởi vì Judge knight của tôi chỉ sẽ là Hungri, nếu như cậu ấy không phải Judge knight đời thứ ba mươi chín, vậy thì tôi cũng sẽ không phải là Sun knight đời thứ ba mươi chín!”

“Ngươi đây là đang uy hiếp ta?” Sắc mặt của Judge knight càng khó coi rồi.

Elaro trong lòng giật mình, cố nhẫn nhịn hoảng loạn, bình tĩnh nói: “Không phải, chỉ là nói sự thật.”

Hungri nhìn Elaro, hết sức bội phục đối phương, cậu cũng sắp không dám nhìn mặt của lão sư rồi, Elaro vậy mà còn dám nói ra loại lời “uy hiếp” đó.

“Hừ!” Judge knight quay đầu nói: “Sun knight trưởng, cậu là giáo dục học sinh làm sao? Vậy mà khiến cho nó cả gan uy hiếp lão sư!”

Elaro và Hungri lúc này mới chú ý đến Sun knight đã đến lối vào nhà giam từ lúc nào, đang dựa ở bên cửa, cười như không cười.

“Lesus, cậu lần trước còn nói Elaro có can đảm và hiểu biết, lần này liền chê nó quá to gan rồi sao?”

Sun knight cười đi tới.

Hungri ngẩn ra, cậu chưa từng nghe Sun knight nói chuyện… đơn giản rõ ràng như thế.

Judge knight hừ lạnh một tiếng: “Can đảm hiểu biết không bao gồm làm trái lão sư! Huống chi học sinh của tôi có thích hợp kế nhiệm hay không là tôi quyết định, bất cứ ai cũng không được can thiệp!”

Sun knight bật cười, hơn nữa còn cười không ngớt.

“Cậu cười cái gì?” Judge knight có chút tức giận.

“Cậu quên trước kia tôi cũng từng bởi vì kiếm thuật quá kém, cho nên suýt nữa bị đổi sao? Tôi nhớ lúc đó hình như có “người nào đó” dẫn theo Mười Hai Thánh kỵ sĩ thực tập khác đứng ở sau lưng tôi, làm sao cũng không chịu rời khỏi hội giám định đây!”

“… Neo Sun của lúc đó cũng không định thay đổi cậu.”

Sun knight cúi đầu cười nói: “Cũng phải, nhớ lúc đó hình như cũng là “người nào đó” phái người ra roi thúc ngựa tìm lão sư của tôi trở về cứu viện.”

“…”

Sun knight thở dài nói: “Lesus, học sinh nhà tôi là cái người cứng rắn, nó nếu đã nói như thế thì thiết định sẽ làm như thế, nếu cậu đổi Hungri, vậy Mười Hai Thánh kỵ sĩ nhiệm kỳ kế thế nhưng sẽ không có Sun knight rồi, bởi vì tôi đã quên chọn dự bị, Lesus cậu cũng không phải không biết —-”

“Grisia Sun.” Judge knight lạnh lùng nói: “Tôi không chấp nhận bất cứ uy hiếp nào, bao gồm của cậu!”

Nói xong, hắn xoay người đi ngay.

“Lão sư!” Hungri không chịu bỏ cuộc la lớn: “Con biết sai rồi, sau này không tái phạm nữa, ngài làm ơn đừng đổi con!”

Judge knight dừng bước chân, sau đó cất bước rời khỏi.

“Lão sư…”

Hungri nhìn bóng lưng của lão sư, cho đến khi đối phương đi ra phòng giam, không còn nhìn thấy nữa mới thôi…

Thấy Hungri buông đầu xuống, một câu cũng không nói, Elaro vội vàng mở miệng xin lão sư của mình giúp đỡ: “Lão sư —-”

Sun knight đột nhiên mở miệng nói với học sinh của mình: “Elaro, ngươi từng nhìn thấy toàn bộ quá trình tội phạm sau khi bị phán tội chết, chấp hành tử hình chưa?”

Elaro lặng đi một chút, không biết lão sư vì sao đột nhiên nhắc tới đề tài này, cậu nhìn lão sư, đối phương lại chỉ là mỉm cười nhìn lại cậu.

“Chưa từng nhìn qua.” Elaro nhận định lão sư của mình tuyệt đối sẽ không nói lời vô nghĩa, hết sức phối hợp mà hỏi ngược lại: “Lão sư ngài từng thấy sao?”

“Đương nhiên, cho dù Thần Ánh Sáng nhân từ cũng không vui khi nhìn thấy màn này.” Sun  knight lộ ra thần tình đầy thương xót.

“Phạm nhân đầu tiên sẽ bị bắt đứng ở trên quảng trường, do Judge knight trưởng đích thân tuyên bố tội ác mà hắn phạm, sau đó bị áp vào trong lồng, diễu hành thị chúng ở Diệp Nha Thành. Trên đường, nếu như có dân chúng bất cẩn nhặt hòn đá trên mặt đất, hơn nữa vừa lại bất cẩn nện lên người phạm nhân, nhóm kỵ sĩ bởi vì bận giới hộ, thường thường sẽ “sơ suất” mà “không có nhìn thấy”, cho nên không thể kịp thời ngăn cản, trừ phi hòn đá dân chúng lấy quá to, dẫn tới động tĩnh quá lớn.”

“Cứ thế sau khi một mạch áp đến pháp trường, rồi lại mang tội phạm lên đài hành hình, quấn dây thừng lên cổ, cẩn thận kiểm tra xác định có áp sai người hay không, tiếp đến hoàng thất còn phải cử người đến dự lễ, lúc này mới hành hình.”

Sun knight khổ não nói: “Chẳng qua thành viên hoàng thất luôn là rất bận rộn, đến muộn cũng không phải chuyện hiếm, luôn là phải kéo đến một hai giờ mới lững thững tới muộn, thực sự khiến người khổ não.”

Elaro ngây ngẩn mà nghe hết thảy, cảm thấy thực sự có chút tàn nhẫn, nhưng vừa lại hồi tưởng những tội ác kia do tội phạm làm mà Hungri từng nói… Cậu hít sâu một hơi, quyết định đây không phải chức trách của mình, vẫn là giao cho Judge knight đi!

Sun knight thở dài: “Kỳ thực, hết thảy cái này đều là bởi vì Lesus thực sự quá che chở Hungri rồi!”

Elaro không hiểu ý của lời này lắm, hơn nữa cũng hoàn toàn không tán đồng: “Judge knight trưởng rất nghiêm khắc, yêu cầu đối với Hungri cũng đặc biệt cao, căn bản không có tình huống cưng chiều cậu ấy!”

“Nghiêm khắc và cưng chiều cũng không mâu thuẫn lẫn nhau, nếu không vì sao cũng đã mười bảy tuổi rồi, cậu ta vẫn không chịu để Hungri đi xem kết cục cuối cùng của tội phạm tử hình?” Sun knight lẩm bẩm: “Nếu như từng nhìn thấy phạm nhân cuối cùng là “loại kết cục đó”, nhất định có thể hiểu loại xử trí này mới có thể khiến dân chúng sợ rơi phải loại kết cục này mà không dám phạm tội, đó có lẽ liền hoàn toàn sẽ không muốn lén dùng hình rồi đi?”

Elaro ngẩn ra, lập tức lĩnh ngộ lão sư vì sao muốn nói những lời này, cậu nhìn hướng Hungri, mặc dù tư thái của đối phương không có thay đổi, vẫn là cúi đầu, nhưng đôi vai lại khẽ run rẩy, rõ ràng không phải không chút động lòng.

“Hungri…” Elaro nhìn Hungri đang cúi đầu không nói, lập tức giúp cầu xin: “Lão sư, ngài làm ơn nhất định phải giúp Hungri! Cậu ấy lần này thật sự làm rất tốt, trái lại là con từ đầu đến đuôi đều quá xúc động rồi, nếu như ngài đã không định thay đổi con, vậy làm sao có thể vẫn thay đổi Hungri đây?”

“Ngươi cũng biết ngươi lần này quá xúc động sao?”

Sun knight mặt trầm xuống, khiến tim của Elaro cũng trầm xuống theo, nhưng một giây sau, Sun knight lại quay đầu qua, cười nói với Hungri: “Yên tâm đi, Lesus nếu không có trực tiếp thay đổi ngươi, vậy chính là muốn cho ngươi cơ hội.”

Hungri đột nhiên ngẩng đầu lên, túm lấy lan can hô: “Thật sao? Lão sư thật sự không có muốn thay đổi tôi?”

Sun knight cười cười: “Đừng nghĩ Lesus lòng dạ quá sắt đá, hơn nữa lấy tính cách của cậu ta,  nếu thật sự quyết tâm muốn đổi một người, nào còn sẽ nhốt ngươi và lên tiếng cảnh cáo, sợ rằng sớm đã trực tiếp đổi rồi, ta thấy ý định đổi ngươi của Lesus có lẽ còn thấp hơn so với ta muốn đổi Elaro một chút!”

Nói xong, hắn hung hăng trừng học sinh của mình một cái.

“Elaro, ngươi đừng cho rằng mình còn có dư lực bênh vực Hungri, ngươi lần này đúng là tệ hại cực độ!” Sun knight chỉ vào học sinh của mình, chửi ầm lên: “Ngươi cứ ở đây xét lại mình cho tốt cho ta!”

Mắng xong, hắn cũng nổi giận đùng đùng đi theo bước chân của Judge knight rời khỏi.

Hai người liên tiếp bị mắng cúi đầu ủ rũ thở dài: “Mình quả nhiên vẫn không bằng lão sư —-”

Hai người đồng thời ngừng lại, ngăn cách bởi lan can sắt, kinh ngạc nhìn lẫn nhau.

Hungri kiềm chế nói: “Elaro anh đang nói gì vậy? Anh là một Sun knight rất tốt mà!”

Elaro cười nói: “Lần này cậu cũng cảm thấy như thế sao?”

“… Lần này anh là cái Sun knight khiến người rất muốn giết chết.”

Elaro cười khổ, khẽ giọng nói: “Nếu như chuyện lần này tái diễn lần nữa, tôi thật sự không biết mình có thể làm ra loại hành động khác —-”

Hungri một hơi ngắt lời của cậu: “Tôi sẽ nỗ lực trở thành Judge knight xứng đáng, cho dù chuyện lần này tái diễn, anh cũng không cần, tuyệt đối không thể một mình đi làm mọi chuyện! Bởi vì chúng ta phải kế nhiệm chính là “Mười Hai Thánh kỵ sĩ”! Anh nghe thấy chưa?”

Mười Hai Thánh kỵ sĩ… Elaro cười nói: “Vâng, Judge knight trưởng.”

Buổi chiều, Luke mang theo chăn gối đi vào phòng giam đối diện hai người.

“Cậu thì lại phạm vào chuyện gì?”

Elaro và Hungri ngạc nhiên nhìn Luke tiến vào phòm giam đối diện, làm sao cũng không ngờ Luke sẽ bị nhốt, cậu ta ở trong chuyện lần này, hoàn toàn không có làm sai bất cứ chuyện gì, cuối cùng thậm chí còn tiếp nhận “thân phận đặc thù” của Hell knight trưởng, làm sao cũng không nên tiếp vào đây.

Luke chỉ là lắc đầu, thần tình hiu quạnh nói: “Tôi không chịu đáp ứng lão sư một chuyện, ông ấy nói tôi không đáp ứng thì đừng hòng đi ra.”

“Đừng hòng đi ra? Hell knight sẽ không là nghiêm túc đi?” Hungri trợn lớn mắt nói: Cậu và lão sư của cậu lúc trước không phải rất tốt sao? Làm sao đột nhiên nói nặng như thế?”

“Lão sư của tôi trước giờ không có lúc không nghiêm túc.” Luke nhàn nhạt nói.

Thế thì là thật, Hell knight trưởng vô cùng nghiêm túc, tuyệt đối đừng đùa giỡn với ngài ta, là chuyện toàn Thánh Điện đều biết, nhưng cho dù như thế… Hungri vẫn không tin nói: “Nhưng ông ấy không thể nhốt cậu cả đời đi!”

Luke quay đầu đi, nói: “Đương nhiên không thể, sau khi nhốt mấy tháng vẫn không đáp ứng, đại khái chính là đổi tôi luôn.”

Nhóm lão sư bây giờ là đang lưu hành uy hiếp muốn đổi học sinh sao? Hungri có chút không biết nói gì, nhưng lại không định nhúng tay, mặc dù Luke trên lý luận được phân công là thủ hạ của cậu, nhưng kỳ thực là trực tiếp nghe lệnh của Elaro, bây giờ xảy ra vấn đề lớn như thế, Elaro tự nhiên có tư cách xử lý hơn cậu.

Đương nhiên, nếu như Elaro thật sự buông tay mặc kệ, Hungri cũng không thể nhìn Luke bị đổi đi mà không nhúng tay, chẳng qua cậu một chút cũng không cho rằng loại chuyện này sẽ phát sinh.

Quả thật, Elaro thật sự hỏi: “Luke, cậu bất luận thế nào cũng không thể đáp ứng chuyện Hell knight yêu cầu sao?”

Luke phẫn nộ gầm lên: “Tôi chết cũng không đáp ứng!”

Hungri ngẩn ra, không khỏi bắt đầu suy đoán Hell knight trưởng rốt cuộc muốn Luke đáp ứng chuyện gì, mắt cậu phiêu qua Elaro, chờ đợi đối phương dò hỏi, nhưng không ngờ Elaro chỉ là gật đầu, đi đến vách tường của phòng giam, gõ gõ viên gạch nào đó, sau đó viên gạch liền biến thành một cái lỗ.

Miệng lỗ liên tiếp lăn vào một đống đồ ăn, chai chai lọ lọ, chăn mền và cả một xấp công văn đợi sửa, lúc này, Elaro thấp giọng nói mấy câu ra bên ngoài lỗ, sau đó đẩy công văn ra ngoài.

“Tôi đã biết phòng giam này có quỷ!” Hungri nghiến răng nghiến lợi nói.

Buổi tối, tất cả Mười Hai Thánh kỵ sĩ thực tập đều tiến vào phòng giam.

Luke ngạc nhiên nhìn mọi người, Hungri lại không làm sao kinh ngạc, Elaro thậm chí là mỉm cười đối lại.

Valica cười nói: “Anh Elaro ở đây, Hungri cũng ở đây, ngay cả Luke cũng không đi ra, vậy chúng tôi ở bên ngoài làm cái gì đây?”

Nói xong, cậu lập tức cùng Shuis giành giật phòng giam cách vách Elaro, cuối cùng phát hiện nhà giam không đủ một người một gian, rút lại hai người cùng đi vào phòng giam đó.

Euger đi vào một phòng giam, ở phía sau lan can sắt ung dung nói: “Lão sư nói tôi không đến là không đủ nghĩa khí.”

Sysue theo sau Euger tiến vào, ai oán nói: “Cậu vẫn còn tốt, tôi ngay cả lão sư cũng tìm không được.”

“Chung tiến lùi.” Valkyris chỉ nói ba chữ này.

Luke nhìn mọi người, lo lắng nói: “Các cậu sẽ chọc giận lão sư của các cậu, thế này không hay.”

“Đừng, đừng lo lắng!” Judges vỗ vỗ vai Luke: “Elaro nói, lúc ở phòng giam sẽ không sửa công văn, tôi, tôi nếu không giúp lão sư sửa công văn, lão sư ba ngày liền, liền chết mất rồi! Ông ấy sẽ đi khuyên lão sư của cậu nhanh thôi.”

Luke còn muốn khuyên nữa: “Nhưng—-”

“Đừng nói nữa!” Elaro ngắt lời Luke.

“Bất luận thế nào, tôi cũng sẽ không để bất cứ người nào bị đổi, bởi vì Mười Hai Thánh kỵ sĩ của tôi một người cũng không thể thiếu!”

Mọi người lặng lẽ nhìn Elaro, mặc dù không có nói chuyện, nhưng ánh mắt kiên định đã truyền đạt mọi thứ.

“Ôi…” Fey dựa trên lan can thở dài: “Mặc dù ngay cả tôi cũng có chút cảm động, chẳng qua nghĩ đến câu nặng nề như thế là nói ra ở lúc toàn bộ bị giam, tôi liền cảm thấy chúng ta thế hệ này hình như tiền đồ ảm đạm à…”

“Im cái miệng đi!” Toàn bộ rống giận.

18 responses »

  1. Nha~~~ sắc đẹp vĩnh cửu a~~~Charlotte tránh xa ra cho ta!!!!!!!!!!

    Reply
  2. tình hình là dạo này nhiều wp bị report quá, ta nhảy sang đây để thông báo và để nàng và mọi người chuẩn bị trước nếu gặp phải tình trạng report wp. Cả nhà đọc bài này để bít cách ứng phó nhé: http://daohoatiencanh.wordpress.com/2013/01/21/ung-ho-vo-anh-la-sat-nao/
    hoặc gửi mail vào: dmca@automattic.com
    Điền tên , email của bạn. website thì điền tên web bị report, và comment thì tương tự như hướng dẫn ở link trên là ok.
    khi gặp trường hợp wp bị report thì càng nhiều người tham gia giúp đỡ thì wp sẽ càng nhanh chóng được mở lại.
    Ta đi cảnh báo vài nhà ta hay vào, xã hội bây giờ nguy hiểm quá……..

    Reply
  3. rủ nhau vào trong tù chơi =))

    Reply
  4. Muon biet hell yeu cau zi?

    Reply
  5. Chương này sến quá thể quá mức rồi =_=

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: