RSS Feed

39 MKS_1- Love~Love~Love~

Posted on

Love ~ Love ~ Love ~

Tiếng bước chân…

Lúc nghe thấy, Grisia lập tức kéo dài cảm tri ra, cự ly cảm tri hiện tại của hắn phóng rất gần, gần như chỉ có ba đến năm mét quanh người mà thôi, nếu không như thế, đó thực sự quá vất vả, không thể duy trì liên tục mấy giờ, mặc dù hắn bây giờ đã tận khả năng giảm thiểu thời gian xuất hiện ở trước mặt đại chúng, nhưng vẫn cảm giác hết sức miễn cưỡng.

Grisia quay người qua, cười đối diện với người tới, không ngờ đối phương lúc chạy đến trước mặt hắn vẫn không có dừng bước chân, trực tiếp tiến vào trong lòng hắn.

Grisia lặng đi một chút, sau đó tay nhẹ nhàng để lên vai người trong lòng.

“Tế ti Ludia, nguyện Thần Ánh Sáng vĩnh hằng chúc phúc cho cháu, không biết bởi vì lời thì thầm nhắc nhở của Thần Ánh Sáng khiến cháu đến đây tìm Sun tham khảo và lòng nhân từ của Thần, hay là có duyên cớ khác?”

Ludia từ trong lòng Grisia ngẩng đầu lên, chu miệng nói: “Chú, chú đừng dùng loại cách nói chuyện tỉa tót câu chữ đó nữa!”

“Được, không nói nữa.” Grisia vươn tay xoa đầu của cô bé, cố ý hỏi: “Làm sao vậy? Elaro bắt nạt cháu sao?”

Ludia bật cười: “Anh ấy mới sẽ không bắt nạt cháu đây! Nói thật, lần này anh ấy rất lo lắng ngài sẽ xảy ra chuyện.”

“Kỳ thực cũng chỉ là trì hoãn một chút, Ludia, cháu sau này giúp ta trông Elaro nhiều hơn.” Grisia thở dài: “Ta vẫn thật không ngờ thằng bé đó lại xúc động như thế, chuyện nó làm lần này thực sự quá ẩu rồi!”

Nói xong, hắn vừa lại cảm giác hết sức buồn cười, thật không ngờ mình cũng có một ngày nói người khác làm ẩu, trước kia luôn là Lesus nói hắn làm ẩu.

Ludia lập tức biện bác cho anh trai: “Anh ấy chỉ là quá lo cho ngài thôi!”

“Lo lắng sẽ bị loạn.” Grisia lắc đầu: “Lần sau ngộ ngỡ còn xảy ra loại chuyện này, cháu phải giúp ta ngăn cản thằng nhóc đó.”

Ludia trầm mặc không nói, thấy vậy, Grisia cũng chỉ có ngửa mặt lên trời thở dài, hắn quên mất, so với Elaro, Ludia đến Thần Điện ở lúc càng nhỏ, sợ rằng đã coi mình như…. “Cha” đi?

Grisia xoa mái tóc màu lục nhạt của Ludia: “Ta nếu kết hôn sớm một chút, có đứa con gái như cháu cũng không kỳ quái.”

Sắc mặt Ludia cứng đờ, miễn cưỡng cười nói: “Vậy thì không xong rồi, con gái đứng ở bên cạnh ngài cứ như em gái, căn bản không có người sẽ tin là cha con đi!”

Grisia đau đầu nói: “Ta cũng không biết khuôn mặt này của ta là chuyện làm sao, đại khái là mặt nạ… Ahem! Charlotte oán trách với ta mấy lần, nói cô ấy thoạt nhìn như mẹ ta, ta nói nào có nghiêm trọng như thế, cùng lắm là chị em đi… Kết quả cô ấy liền cắn ta mấy cái.”

Ludia bật cười, lại nhìn thấy Grisia liếc nhìn phía cửa, tươi cười của cô không khỏi có chút ảm đạm, sau đó vừa lại vội vàng nói: “Ngài bây giờ muốn đi tìm dì Charlotte sao?”

Chuyện giữa hắn và Charlotte đã là bí mật công khai, Grisia cũng không bất ngờ khi đối phương biết, bất đắc dĩ nói: “Đúng vậy, nếu còn không đi tìm cô ấy, cô ấy sợ rằng liền muốn tàn sát Thánh Điện để cắn ta rồi.”

“Cần giúp không?”

“Giúp? Giúp cô ấy cắn ta sao?” Grisia buồn cười nói.

“Không phải!” Ludia cả mặt đỏ lên, cũng phát hiện lời của mình nói rất dễ gây lẫn lộn, vội vàng làm sáng tỏ: “Cháu là nói giúp trông nom Charsia gì gì đó!”

“Không sao, ta cũng muốn cùng Charsia một chút.”

“Oh…” Ludia có chút thất vọng, gật đầu: “Nói cũng phải, ngài nhất định rất nhớ cô bé đi!”

Grisia cười cười, nói: “Vậy ta đi trước đây.”

Grisia xoay người rời khỏi, kỳ quái chính là thông qua cảm tri có thể nhìn thấy Ludia vẫn đứng ở tại chỗ nhìn hướng của hắn, cho đến khi hắn rời khỏi rất lâu, cũng đi đến cửa rồi, cô mới cất bước rời khỏi.

Tâm tư của cô gái trẻ thật khó hiểu, chẳng qua nhớ lúc đầu, Charlotte thế nhưng so với Ludia phiền hơn nhiều… Grisia lắc đầu thở dài, lúc đi ra cửa chính Thánh Điện, thủ vệ hai bên lập tức hành lễ với hắn, đồng thời còn thở phào một hơi.

Grisia hồi lễ, cũng không cảm thấy kỳ quái, có nhân vật uy nghiêm như Lesus Judge đứng ở bên cửa, là người đều sẽ cảm giác áp lực trong không khí nặng hơn gấp ba.

“Anh em Judge knight, để cậu chờ lâu rồi, xin đi theo Sun.”

Lesus quay người qua, hắn không có mặc hắc bào nặng nề kia, chỉ là thường phục màu tối, đây đã là tiến bộ to lớn rồi. Grisia không biết đã khuyên đối phương bao lâu, cuối cùng còn là lấy lý do sẽ dọa Charsia sợ, Lesus mới chịu đổi đi bào tử đen của Judge knight.

Trời nóng như thế, bản thân Grisia cũng chỉ mặc thường phục đơn giản mà thôi.

“Thỉnh thoảng cậu cũng phải buông lỏng một chút!” Grisia vỗ vỗ lưng Lesus: “Chúng ta đều sắp phải về hưu rồi!”

Lesus liếc hắn một cái, hiểu rõ nói: “Chỉ là bởi vì lão sư của cậu gần đây rất ít về đi?”

Grisia cười khan một hồi.

Hai người đi ở trên đường, giống như hai mươi năm của quá khứ, sóng vai đồng hành.

“Nói đến, cậu không phải thật sự muốn đổi Hungri đi?”

Lesus nhàn nhạt nói: “Cậu cho rằng sao?”

“Không phải thật sự.”

“…” Lesus nghiêng đầu qua nhìn Grisia: “Cậu cho rằng tôi sẽ nói giỡn?”

Grisia khẽ cười nói: “Cậu chỉ là tức giận Hungri liên tục tái phạm, thất vọng nó không đạt tiêu chuẩn của cậu, nhưng càng lo lắng nó sẽ lọt vào chê trách, cho nên thà rằng tự mình dùng “thay đổi nó” trước để cảnh cáo một phen, để nó sẽ không dễ dàng phạm sai lầm nữa, tôi nói có sai không? Judge knight trưởng?”

Lesus không có phủ nhận.

“Cậu cũng bao che đâu thua kém gì tôi, chỉ là cậu luôn sẽ trước hết quay đầu đánh học sinh một trận, rồi giúp nó chống đỡ mọi thứ.”

Lesus nhàn nhạt nói: “Cậu không đánh học sinh, cũng chỉ là Elaro không phạm sai lầm gì có thể khiến cậu đánh.”

“Đương nhiên, ánh mắt của tôi luôn luôn đều là tốt nhất! Đầu tiên chọn được một phó đội trưởng vạn năng, về sau vừa lại chọn một cái học sinh vạn năng, trước giờ không cần tôi phiền não, đương nhiên không cần đánh… trừ lần này, tôi thật sự rất muốn đánh chết nó!”

Lesus bật cười.

Grisia nhìn chòng chọc vào mặt của Lesus, đối phương lập tức thu lại tươi cười, hắn biết mình trước giờ cười không được dễ coi…

“Cậu bây giờ thì cười tự nhiên hơn lúc trước nhiều.”

“Grisia.”

“Huh?”

Lesus bình tĩnh nói: “Đó là bởi vì cậu nhìn không thấy.”

Grisia chợt hiểu: “Oh! Chẳng trách tôi lại không có cảm giác kinh hoảng.”

“…A!”

Hai người dừng lại bước chân, Grisia nhìn vườn hoa nhỏ, cười nói: “Tay nghề của Charsia thoạt nhìn càng ngày càng tốt rồi, vẫn là oải hương và tử la lan, toàn bộ đều là màu tím đi?”

Lesus “uh” một tiếng: “Có đậm có nhạt, nhưng toàn là màu tím.”

“Papa—-“

Một bé gái phóng ra, cô bé sớm đã chờ ở bên cửa sổ rồi.

Grisia bế Charsia lên, cười lớn nói: “Cục cưng của ta càng ngày càng nặng, hai má còn mũm mĩm thế này, gần đây có phải ăn quá nhiều rồi không?”

Charsia chu miệng kháng nghị: “Chỉ có ăn nhiều một chút xíu à…”

Grisia nhéo nhéo má của cô bé, Charsia từ nhỏ đã là khuôn mặt trứng ngỗng, hai má bụ bẫm, Grisia trước giờ thích thú nhéo má của con gái.

Charsia cũng rất quen thuộc, hơn nữa cũng coi cái này như trao đổi —- cô bé thích túm tóc dài của cha.

Charlotte cười tít mắt nhìn đôi cha con, còn chào hỏi với Lesus: “Judge knight, vào ngồi đi, đừng để ý họ ồn ào ở bên kia.”

“Gọi tôi Lesus là được rồi.” Lesus theo thường lệ nói một tiếng, nhưng cũng biết đây là uổng công vô ích, hình tượng của Judge knight trước giờ luôn khiến người khó có thể tiếp cận, người dám trực tiếp gọi hắn là Lesus vốn không có mấy người.

Chẳng qua Hungri trái lại thường thường bị người gọi thẳng tên, mặc dù đây có khả năng là bởi vì cậu vẫn là Thánh kỵ sĩ thực tập, nhưng lấy tính cách của Hungri, sợ rằng lên làm Mười Hai Thánh kỵ sĩ chính thức, tình huống cũng sẽ không thay đổi bao nhiêu. Lesus ngồi xuống bên bàn suy tư không biết đây là tốt hay xấu.

Charlotte hô lên với hai người đang chơi đùa hoa cỏ bên ngoài: “Charsia đến đây giúp chuẩn bị bữa tối.”

“Dạ!” Charsia đáp lại, vội vàng theo mẹ vào phòng bếp.

Grisia đi vào, ngồi xuống bên cạnh Lesus.

“Cậu tối nay sẽ ở lại chứ?” Lesus nhàn nhạt nói: “Như mọi khi, tôi sẽ ngủ ở phòng khách.”

Grisia do dự một chút, mặc dù nghe thấy tiếng vui đùa của Charlotte và Charsia ở phòng bếp, trong lòng cảm thấy ấm áp, hắn vẫn cắn răng nói: “Không, Roland không đi theo, không được!”

“Tôi cũng đang nghi hoặc.” Lesus chậm rãi nói: “Cậu không có tìm cậu ta?”

Nhưng đây cũng không kỳ quái, dù sao trong lúc công tác lần này xảy ra “loại chuyện đó”, Grisia sẽ không muốn tìm Roland đến, cũng là bình thường, cho nên mới đầu không thấy Roland, Lesus cũng không có hỏi nhiều.

“Tôi tìm rồi, cậu ta không chịu tới.” Grisia lắc đầu nói xong, trầm mặc một chút: “Chuyện phát sinh lần này dọa đến cậu ta rồi, nhưng kỳ thực đó căn bản là lỗi của tôi —-“

“Là lỗi của “Ma Vương”!” Lesus một hơi cắt ngang.

Grisia khựng lại, buồn cười mở miệng sửa chữa: “Được rồi, là lỗi của Ma Vương, nếu như không phải Ma Vương, Roland cậu ta cũng sẽ không —- Ôi! Sau lần này, sợ rằng cậu ta không bao giờ chịu theo tôi đến đây nữa, thật là, vậy tôi chẳng phải là cũng không thể qua đêm rồi? Nếu như không có Roland, nếu tôi mất khống chế rồi thì làm sao!”

“Cậu tin tưởng Roland nhiều hơn so với tin tưởng mình sao?”

“Đương nhiên, Roland đến tận bây giờ, nếu như có làm ra chuyện tổn hại người khác, đó đều là bị bức! Cậu ta trước giờ đều chưa từng chủ động tổn thương người.”

“Cậu mất khống chế thì không phải là bị bức sao?” Lesus hỏi ngược lại một câu liền khiến Grisia cứng họng.

“Cậu đáng lẽ phải ở bên cạnh mẹ con bọn họ, Grisia.” Lesus không tán đồng lắm nói: “Thân là chồng và cha, cậu cần phải có trách nhiệm, ở bên cạnh vợ và con cái, đừng để hai người bọn họ tự mình ở bên ngoài.”

“Ngày nào hắc ám thuộc tính không khôi phục thăng bằng, ngày đó tôi cũng sẽ không ở bên cạnh bọn họ, đây là chuyện tôi đã thề từ lâu!”

Grisia kích động, Lesus lại giơ ngón trỏ lên, làm ra tư thế xuỵt ở bên miệng, Grisia lúc này mới phát hiện tiếng cười đùa ở phòng bếp biến mất rồi… chết tiệt!

Mình vậy mà dọa đến bọn họ rồi. Grisia cúi thấp đầu, hối hận không thôi, may là không bao lâu, phòng bếp vừa lại vang lên tiếng va chạm của nồi niêu xoong chảo, hắn lúc này mới hơi tha thứ cho mình một chút, thấp giọng thì thào: “Tôi không thể! Lesus, tôi tuyệt đối không thể thương tổn bọn họ, ngay cả một sợi lông tơ cũng không được!”

Lesus lãnh tĩnh nói: “Cậu sẽ không thương tổn bọn họ, Grisia, lúc cậu hoàn toàn trở thành Ma Vương, cậu cũng chưa từng làm hại Charlotte, huống chi là bây giờ.”

Cúi đầu, biết rõ đối phương chỉ là đang an ủi hắn, Grisia lại vẫn cảm giác mình an tâm hơn nhiều, không nhịn được cười lên: “Lời trong miệng cậu nói ra, luôn là đặc biệt đáng tin, cậu thật sự là bẩm sinh đã khiến người tín phục.”

“Bởi vì tôi luôn là nói sự thật.” Lesus nhàn nhạt đáp lại: “Đừng đánh lạc đề, ở lại đi, cho dù có cái một phần vạn đó, tôi cũng sẽ ngăn chặn cậu.”

Grisia cười như không cười nói: “Cậu cho rằng tôi không thể làm hại Charlotte và Charsia, thì không thể làm hại cậu sao?”

Lesus nhàn nhạt cười một cái: “Cậu trái lại thử xem, người đầu tiên bị thương chưa chắc sẽ là tôi.”

“Mẹ, chú Lesus cười kìa!”

Bữa tối hình như cuối cùng cũng chuẩn bị xong xuôi rồi, hai cô gái bưng thức ăn đứng ở cửa phòng bếp, Charsia đứng ở bên chân mẹ, trên tay bưng một khay dụng cụ ăn.

“Đúng đấy! Rất đáng sợ đi!” Grisia nối tiếp trả lời.

Đồng thời, Grisia và Lesus đều đứng lên, đi qua cầm lấy đồ trên tay hai cô gái, Charsia lanh lợi đặt dụng cụ lên bàn.

“Cái gì mà đáng sợ chứ!” Charlotte lắc đầu nói: “Anh cũng quá bất lịch sự rồi đi, Grisia.”

Grisia miễn ý kiến nói: “Anh nếu quá lịch sự, mọi người đều kêu anh im miệng.”

“Lảm nhảm liên thiên Thần Ánh Sáng của anh không gọi là lịch sự!”

“Vậy mà nói Thần Ánh Sáng lảm nhảm liên thiên, Ngài sẽ xử phạt em đấy…”

“Em là nói anh đó!” Cùng lúc nói chuyện, trên tay Charlotte cũng không hề ngừng, gắp thịt bò và rau vào bánh mì, sau đó bỏ vào đĩa của Grisia.

Grisia cười cầm lấy ăn: “Em làm đồ ăn vẫn là ngon như thế.”

Charlotte đỏ mặt: “Đương nhiên rồi! Mau ăn đi!”

“Ba ăn dưa chuột nè!” Charsia bận bịu mời chào: “Chú cũng ăn luôn! Đây là của Charsia trồng đó!”

“Rất ngon.” Khen ngợi của Lesus khiến Charsia vui đến mặt mày hớn hở, cô bé thế nhưng biết cái ông chú nhìn từ nhỏ đến lớn này trước giờ không nói xạo.

“Grisia… tối nay, anh có ở lại không?” Charlotte vẫn là không nhịn được khẽ giọng hỏi.

Bình thường đều là sẽ, nhưng lần này xảy ra chuyện lớn như thế, cô hết sức hiểu tính cách của đối phương, sợ rằng sẽ càng không nguyện ý đến đây, mà Roland không cùng đến cũng là chỗ rất kỳ quái, nhưng cô lại không dám hỏi nhiều, chỉ hi vọng Grisia mau chóng quên chuyện lần này.

Nghe thấy lời của Charlotte, dụng cụ ăn trên tay chấn động, Grisia buông mắt xuống không nói…

“Chú cũng sẽ ở lại sao?” Charsia cao hứng nói: “Kể chuyện cho cháu nghe!”

Grisia ngẩng đầu lên, hoài nghi nhìn Judge knight: “Tôi làm sao không biết cậu biết kể chuyện?”

“Mượn Cloud một số sách truyện.”Lesus hết sức bình tĩnh nói: “Lần này tôi cũng chuẩn bị rồi, buổi tối sẽ ở lại đọc cho Charsia nghe.”

Charsia vội vàng hỏi: “Chú, là truyện gì?”

“Truyện mạo hiểm tự tay viết của Ann công chúa mà cháu thích nhất.”

“Hoan hô —-“

Bé gái vui vẻ chờ đợi buổi tối nghe kể chuyện, còn có Charlotte gần như không dám nhìn mình, Grisia do dự nhìn hướng Lesus, đối phương ung dung bình tĩnh, chẳng chút nào lo lắng sẽ xảy ra chuyện gì.

“… Uh.”

27 responses »

  1. nghe tên đề thấy ớn lun

    Reply
  2. Sao mềnh có cảm giác như Ludia đơn phương Grisia quá zậy? Nhất là đoạn này nờ:

    Ludia bật cười, lại nhìn thấy Grisia liếc nhìn phía cửa, tươi cười của cô không khỏi có chút ảm đạm, sau đó vừa lại vội vàng nói: “Ngài bây giờ muốn đi tìm dì Charlotte sao?”

    Grisia xoay người rời khỏi, kỳ quái chính là thông qua cảm tri có thể nhìn thấy Ludia vẫn đứng ở tại chỗ nhìn hướng của hắn, cho đến khi hắn rời khỏi rất lâu, cũng đi đến cửa rồi, cô mới cất bước rời khỏi.

    Tâm tư của cô gái trẻ thật khó hiểu

    Reply
  3. kikominamino

    Ta hận, ta hận a. Aico ngươi lẽ ra nên cảnh báo trước mỗi chương chứ. Báo hại ta ngồi đọc hết một lèo phần đời 39 xong tức hộc máu à. Trời ơi, ta thà để Grisia cả đời xử nam cũng kh muồn thấy cảnh vợ con nheo nhóc thế này, mà lại là với Charlotte nữa chứ. Nhưng thôi, may mà trái tim của ta còn thấy dc chút gì đó chống đỡ nó:

    “Cúi đầu, biết rõ đối phương chỉ là đang an ủi hắn, Grisia lại vẫn cảm giác mình an tâm hơn nhiều, không nhịn được cười lên: “Lời trong miệng cậu nói ra, luôn là đặc biệt đáng tin, cậu thật sự là bẩm sinh đã khiến người tín phục.”
    Một lời của Lesus hơn mười lời của Charlotte kia :3 Grisia dù có vợ con cũng không thể sánh bằng Lesus a :”)

    Ta đi vô góc ngồi tự kỉ ôn lại phần chính văn đây *tự động coi như 2 mẹ con kia kh tồn tại*

    Reply
  4. Nhìn tiêu đề…. ảo tưởng cả một câu chuyện… kéo một mạch xuống phần cmt… tiếp tục ảo tưởng….

    Reply
  5. Xao Ái Ái hơm đặt đầu đề là Ái~Ái~Ái hí hí hí hí, cơ mà, tôi cũng đi hoang tưởng cùng Yuyu hụ hụ, lâu ngày ứ gặp cô hụ hụ. Ứ hiểu xao dạo này lắm thứ ép tôi phải hoang tưởng vầy, hết Naruto tới Vampire Knight, giờ tới Mệnh kỵ sĩ òa òa òa.

    Reply
    • Cô giống tuôi vợi ơ. Bữa nay ảo tưởng Naruto quá độ, rồi nghe mấy bợn fan Vampire Knight ảo tưởng cũng vào chung cho xôm, giờ lại tiếp tục chuỗi CDSHT cùng MKS ^q^.

      Reply
    • Nghe cứ như bị con gì cắn á. hết Ái nhi tới Ái Ái là sao, mai mốt đừng có thành Ai Ái à nha.

      Reply
  6. Tuôi ứ phải fan VK mừ cũng phởi yy, tại tuôi ship Kaname x Zero mà giờ tác giả phang một cái kết zất ư là bốn tờ rấm, nên đành yy đứa con giai của Zero vs Yuuki vs Kaname, Naruto thì đành yy rằng Sasuke đang muốn lói rằng ” Iem sẽ trở thành vợ của Hokage”, chắc nhóm Eng ghi sót. Còn Mks tôi ứ yy nổi, đành hoang tưởng thực ra Charllote bây h chánh là Charllote Ma vương, chẳng qua trí nhớ hồi trc bị phong ấn, hay đại loại thế hụ hụ. Tôi thà thấy Sun thành vs Charllote MV còn hơn

    Reply
    • Tuôi đọc VK được bập bõm chục chap mờ cũng phải yy như cô đơi, tại cũng ship KanZe mờ. Naruto hiện đang hot quá không yy không được ấy chớ. Mờ tuôi cũng thích Charllote MV hơn, hợ nhưng dù sao tuôi vẫn tiếp tục ảo tưởng tiếp ợ.

      Reply
    • có thể cho em biết cái kết của VK hơm *_*

      Reply
      • tốt nhất đừng bik
        chuối cả nãi
        =.=”
        yuuki có con với cả 2 anh

      • tức là 3P á =.=

      • ngươi……….
        ngươi ngươi ngươi ngươi
        BT aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa
        *né ra xa*

      • k phải BT mà là trung thực :3

      • *gió thổi*
        bà tg chắc tính đẹp lòng các bên nhưng ếu nghĩ đến fan nó… hựn tg sao nỡ để kaname của mình…

      • ờ thì cái kết rõ ràng nà Kaname hôn mê hay cái gì đới, mà trước đó Yuuki có thai với Kaname zồi, sau đới Yuuki lấy Zero, sinh ra một đứa nữa, mấy trăm năm sau, Zero chết vì lí do gì em ứ biết, Yuuki “hi sinh” bản thân đánh thức Kaname, Kaname trở thành một người bình thường, 20 tuổi, không trí nhớ, không người thân, có hai đứa con lớn hơn tuổi của mình, hết cmn truyện.
        Nói thật nhá, mềnh nà mềnh muốn cái kết như vợi nè, Yuuki cứu Kaname luôn chứ hông cưới xin gì với Zero hết, Kaname tỉnh dậy, mất trí nhớ, Zero chăm sóc ảnh và con của ảnh với Yuuki, ôi cái kết trong mơ.

      • Tuy ko đọc nhưng nghe cái kết đích thực chúi cả vườn =..=|||

      • xui xẻo cứ ngồi đó mà mơ cái kết vậy =))
        móa cái kết thật, còn chờ zero die rùi đánh thức ka dậy để làm mắm hả

  7. Charsia đợi ở “bên giường ” hay “bên đường ” vậy

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: