RSS Feed

No Hero – Vol8-5

Posted on

Khởi đầu NO.5: Chiếc nơ màu đỏ

“An Đặc Khiết báo cáo với ta, hắn tìm được điểm mấu chốt.”

Tên Bạch Liên Nguyệt chết tiệt này căn bản không thèm để ý ta đã nói cái gì, chỉ là nhìn ta chằm chằm, đầy mặt thần sắc hoài nghi, giống như đang hoài nghi ta có phải Nhật Hoàng hay không.

“Ngươi còn dùng ánh mắt hoài nghi nhìn, ta sẽ —-“

Bạch Liên Nguyệt hất cằm: “Sẽ thế nào? Bảo Huyền Nhật đến giết tôi sao?”

Huyền Nhật… Ta rống giận: “Nói bậy cái gì? Ta muốn giết ngươi sẽ không để a Dạ động thủ, ngay bây giờ lập tức gọi đội tài quyết đến bằm thây ngươi ra vạn đoạn!”

“Vừa tàn nhẫn như thế vừa yêu a Dạ như thế, cậu đúng là a Viêm rồi.” Bạch Liên Nguyệt thở phào.

“…” Ta ấn xuống nút truyền tin trên bàn, nhưng lập tức lại có một bàn tay khác phủ lên.

“Được rồi! Không đùa với cậu nữa, chuyện của a Dạ quan trọng nhất, cậu nói đi, rốt cuộc là điểm mấu chốt gì, khiến cậu thậm chí muốn a Dạ khởi xung đột với giáo hội, thật là quá khó tin rồi!”

Gạt tay của Bạch Liên Nguyệt đi, ta bình tĩnh kể: “Huyền Nhật luôn luôn bị chip quy phạm, nó tất phải bảo vệ ta, cho dù bỏ cả tính mạng cũng không tiếc.”

Bạch Liên Nguyệt ngẩn ra: “Đây chẳng phải là chuyện sớm đã biết sao?”

“Nhưng ta cuối cùng vẫn sẽ chết.”

“Nói bậy gì vậy!” Bạch Liên Nguyệt nhíu mày nói: “Cậu mới có ba mươi mấy tuổi, nói cái gì mà chết với không chết! Bây giờ tuổi thọ bình quân của mọi người đều vượt quá một trăm hai rồi, a Dạ cũng chẳng qua chỉ nhỏ hơn cậu mười tuổi, hai anh em các cậu —-“

“A Dạ có thể sống hơn ngàn năm.”

Bạch Liên Nguyệt kinh ngạc, không dám tin hỏi: “Thật sao?”

“Ta không rảnh nói xạo với ngươi!”

Kyle sẽ không hỏi lại thừa thãi như thế! Nhưng hắn sẽ nói nhảm càng nhiều để ngăn cản ta làm việc, thật là hai tên thư ký chẳng tên nào hoàn mỹ!

Ta quay lại vấn đề chính: “Nếu ta cái đối tượng nó tất phải bảo vệ này chết rồi, ngươi nghĩ a Dạ sẽ thế nào?”

“Sẽ thế nào?”

“Không biết, An Đặc Khiết đã làm đủ loại thí nghiệm, kết quả mỗi lần đều khác nhau, điểm chung duy nhất chính là —-“

Nghĩ đến những “kết quả” kia của a Dạ, ta hít sâu mấy hơi, mới có biện pháp tiếp tục nói: “Không có kết quả gì tốt.”

Bạch Liên Nguyệt hiểu rồi: “Cho nên cậu muốn để a Dạ không dùng tính mạng bảo vệ cậu nữa? Có thể làm được sao?”

“Không thể, mãi cho đến mấy ngày trước.”

Bạch Liên Nguyệt cao hứng nói: “Thế thì tốt quá rồi! Cậu sau này không cần phiền não a Dạ sẽ vì bảo vệ cậu mà bị thương nữa.”

Thật sự quan tâm? Phần lớn là giả vờ cao hứng đi. Ta cười như không cười nhìn hắn nói: “Sửa đổi rất đơn giản, khó chính là không thể xác nhận rốt cuộc đã sửa đổi hay chưa, bất luận thế nào, ta nếu có nguy hiểm, a Dạ đều sẽ ra tay, bất luận trong não nó có con chip chết tiệt kia hay không.”

“Cậu đấy, có đứa em trai như a Dạ, vừa kiêu ngạo vừa lại lo lắng.”

Vừa kiêu ngạo vừa lại lo lắng, những từ này thật là xác thiết, a Dạ, em bây giờ lại đang làm cái gì vậy? Hi vọng em đang làm công việc người mẫu, mà không phải làm anh hùng.

A Dạ ơi a Dạ, ta kiêu ngạo vì em là một anh hùng nhưng vừa lại hận em là một anh hùng, em có thể hiểu được không?

¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤

Ta đứng ở trên đường, nhìn chiếc xe nghênh ngang mà đi, lần này không có cơ hội len lén lên xe, bởi vì thiếu gia hết sức cuống cuồng, cho nên cậu ấy tự lái xe, Ezart đương nhiên cũng không cách nào từ chỗ điều khiển giúp ta mở cửa buồng xe.

Lần này nên làm sao đây? Toàn lực phóng đi từ tầng thượng… Không, cự ly quá xa, cho dù tốc độ ta luồn lách ở tầng thượng không chậm hơn xe chạy trên đường, nhưng ta sợ rằng không thể duy trì lâu như xe, cho dù miễn cưỡng chạy tới nơi, sợ rằng cũng không còn sức làm cái gì nữa.

Thế là ta gọi điện thoại cho Curtis, yêu cầu anh ta cái xe nhanh nhất, mặc dù cảm giác mình đem người đường đường là chủ quản của gia tộc Alexis dùng như quản gia, thực sự là hành vi vô cùng không thích đáng, nhưng vẫn là mừng vì Curtis ở Thần Tinh thị, giúp ta giải quyết rất nhiều vấn đề.

“Vâng thưa tộc trưởng, xe lập tức tới ngay.”

“Làm phiền anh rồi.”

“Không phiền chút nào cả.”

Không lâu sau, một cỗ xe thắng gấp ở trước mặt ta, bề ngoài xe toàn là màu đen, cửa sổ xe còn dán giấy che nắng màu đen, thân xe hơi dài hơn xe bình thường, mặc dù tổng thể thoạt nhìn không giống xe gia dụng lắm, nhưng cũng sẽ không quá nổi bật, nhất là theo quan sát Thần Tinh thị mấy ngày gần đây của ta, ở đây có quá nhiều xe nổi tiếng chạy ở trên đường, một cỗ xe màu đen hơi dài vẫn không đến nỗi khiến người chú ý.

Đường phố của Tà Dương thị trái lại không có nhiều loại xe nổi tiếng như thế, ta nghĩ hẳn là do Tà Dương thị có quá nhiều đánh lộn, nạo xe và đạn lạc, muốn duy trì thân xe trơn bóng thực sự không phải chuyện dễ dàng, nhất là xe nổi tiếng, được liệt vào trong những vật phẩm nhất định bị nạo vét.

Đối phương xuống xe, hình như muốn giúp ta mở của, nhưng thời gian cấp bách, ta sớm đã tự mình lên xe rồi, anh ta ngừng lại một chút, sau đó cũng trở lại chỗ điều khiển, quay đầu dò hỏi: “Xin hỏi đi đâu đây? Tộc trưởng?”

“Đông Phương Luy?” Ta có chút nhạ dị nhìn đối phương.

“Vâng, có gì phân phó?” Anh ta bộ dạng phục tùng, hết sức cung kính, địch ý minh hiển lúc trước đã biến mất tăm —- ít nhất che giấu rất tốt.

“Đến khách sạn thiếu gia ở —-“

Nói đến giữa chừng, ta nhớ tới đối phương không thể biết là khách sạn nào, nhưng Đông Phương Luy lại đã đáp “vâng”.

Nhìn thấy anh ta không có bất cứ nghi hoặc nào, hơn nữa còn lập tức khởi động xe, đạp ga liền phóng đi, trong nháy mắt đó khiến cả phần lưng ta dán lên ghế, ta nghĩ mình hẳn là không cần giải thích thêm gì.

May là trước đây có kỹ thuật lái xe của DSII, thiếu gia và Melody, khiến ta bây giờ hoàn toàn không còn để ý phương thức lái xe có tốc độ kinh người và những cú luồn lách giật gân nữa.

Mặc dù có chút lo lắng tình huống của bên thiếu gia, nhưng cũng chỉ có thể ngồi trên xe chờ đợi, mà bầu không khí không biết vì sao có hơi nặng nề, ta nghĩ, Đông Phương Luy sợ rằng vẫn hết sức phản đối ta như cũ, nhưng anh ta có thể im lặng lái xe, ta lại không có chuyện gì để làm, dưới đắn do suy nghĩ đành phải gọi điện thoại.

“Curtis, anh làm sao lại phái quản gia bên người tới?” Vừa nói xong, ta liền phát hiện số lần mình gọi điện thoại đi hình như cũng tăng lên từng ngày với số lần tiếp điện thoại rồi.

Curtis như chuyện đương nhiên nói: “Bởi vì ngài muốn “nhanh nhất”, cỗ xe cải tạo đặc thù này cộng thêm Đông Phương Luy làm tay lái, mới có thể phù hợp yêu cầu của ngài, tộc trưởng vẫn hài lòng tốc độ này chứ?”

Ta có chút cứng họng, xem ra sau này chỉ có thể nói “thật” nhanh, không thể dùng nhanh “nhất” nữa, tránh cho ngày nào đó bất cẩn nói ra muốn “máy bay nhanh nhất”, có lẽ sẽ xuất hiện thứ hết sức khó tin.

“Thật là làm phiền anh rồi.”

“Không phiền gì cả, hi vọng ngài đừng bị cách lái xe của Đông Phương Luy dọa sợ, lấy tình hình giao thông của Thần Tinh thị, nếu muốn nhanh nhất, chỉ có thể dùng cách lái xe như thế.”

Ta không để ý cách lái xe, trái lại là giọng của Curtis nghe lên quả thật rất hớn hở, đúng như Sadina nói, anh ta thật sự có nhiệt tình phục vụ, có lẽ thật sự không cần để ý quá làm phiền anh ta, trái lại nên căn dặn một số chuyện cho Curtis, để anh ta có cái cảm giác làm quản gia.

“Tộc trưởng?”

“Anh ta lái rất tốt.” Ta thành thật nói, xác thực đủ nhanh, hơn nữa lấy tốc độ và cách luồn lách này, kỳ thực đã rất bình ổn rồi, mặc dù so với Diệp Nhân vẫn có chút chênh lệch, nhưng ta nghĩ lấy phi nhân có thể thao túng nước làm mặt đường để chạy để làm so sánh, đối với Đông Phương Luy thật sự quá bất công rồi.

“Vậy thì, sắp tới Đông Phương Luy cứ ở lại chỗ ngài.”

“Huh?”

“Ngài gần đây hẳn là rất cần dùng xe, lấy tính cách của tộc trưởng ngài, tôi nghĩ là không lái nổi xe nhanh.”

“… Được rồi.” Ta hoàn toàn không thể phản bác điểm này.

“Đông Phương có thể giúp ngài xử lý rất nhiều chuyện, xin cứ việc phân phó, nhất là chiến—-“

Đột nhiên, một tiếng vang lớn không biết từ đâu tới, cái xe xoay chuyển một cách điên cuồng, khi ta đang nhạ dị Đông Phương Luy vậy mà lái còn điên cuồng hơn Melody, một bên của xe lại đã rời mặt đất —- Không ổn!

Thân hình của ta xoay một cái, xuyên qua khoảng không giữa ghế điều khiển và ghế phụ, tay trái túm lấy Đông Phương Luy, tay phải bùm ra một đường huyết năng để đánh vỡ kính chặn gió, sau đó xuyên ra ngoài, lúc này cái xe đã ở trạng thái lật nghiêng giữa không trung.

Dưới cực tốc, mọi thứ sẽ trở nên giống hệt động tác quay chậm trong phim, lúc trước đã thấp thoáng có loại cảm giác này, tùy theo cực tốc càng ngày càng thuần phục, thời gian xung quanh cũng trở nên càng chậm.

Sau khi nhảy ra khỏi xe, chưa chạm đất đã nghe thấy một đợt súng bắn quét, chân của ta vừa chạm mặt đất, sau lưng liền truyền đến tiếng nổ đinh tai nhức óc, kèm theo đó còn có một luồng nhiệt nóng bỏng bổ tới, nhưng dưới tác dụng của cực tốc, ta rời khỏi phạm vi bạo tạc nguy hiểm một cách sít sao.

Mang theo Đông Phương Luy, ta không có dừng lại bước chân, sử dụng cực tốc, bất chấp trọng lực mà bước lên mặt tường, sau đó một mạch phóng lên tầng thượng, mặc kệ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, đứng ở tại chỗ làm bia ngắm đều là hành động không khôn ngoan.

“Tộc trưởng! Tộc trưởng —-“

Ta đem Đông Phương Luy đang kẹp ở tay trái thả xuống đất, lúc này mới có biện pháp trả lời tiếng gào thét từ điện thoại truyền tới, lại có chút nghi hoặc mình hẳn là không có mở chức năng khuếch âm của điện thoại, chẳng lẽ Curtis thật sự kêu được lớn tiếng như thế?

“Tôi đây.”

“Xảy ra chuyện gì?” Curtis vội vàng hỏi, nhưng anh ta sau khi nhận được hồi ứng, ngữ khí bình ổn hơn vừa rồi nhiều.

“Chúng tôi bị lật xe, hơn nữa cái xe nổ tung rồi, hình như là bị súng bắn mà dẫn đến nổ tung.” Ta kể lại chi tiết.

“… Tộc trưởng ngài có thể đừng dùng giọng bình tĩnh để kể chuyện nghiêm trọng như thế không?”

“Ừ —– chúng tôi bị lật xe mất rồi! Xe còn nổ tung nữa!” Không biết giọng điệu thế này có đủ nghiêm trọng chưa?

“…” Đối phương hiển nhiên không định cho điểm, đổi giọng vội hỏi: “Đông Phương đâu? Anh ta ngất rồi sao?”

Ta quay đầu qua, đánh giá một lượt trạng thái của Đông Phương Luy, đối phương hình như cũng đã hồi thần rồi, anh ta nhìn xung quanh một chút, trên mặt không có thần sắc hoảng hốt, mà là hết sức chuyên nghiệp mà coi xét hoàn cảnh xung quanh, nhưng lóe qua mấy lần thần sắc phẫn nộ, cuối cùng lại mang lên một khuôn mặt lạnh.

“Không cần lo, anh ta không có bị thương.”

Lúc này, ta đột nhiên chú ý thấy cổ áo của Đông Phương Luy có thắt nơ hình con bướm màu đỏ, nếu như không nhớ sai, thắt cái này đại biểu —-

“Đông Phương!” Âm lượng điện thoại truyền tới đột nhiên to hơn, Curtis vô cùng lãnh khốc nói: “Tộc trưởng nếu như có bất cứ thương tổn nào, ngươi nên biết mình sẽ có kết cục gì!”

Đây tuyệt đối là chức năng khuếch âm, Curtis có thể điều khiển điện thoại của ta từ xa sao? Ta đột nhiên cảm giác có chút bất đắc dĩ, mặc dù Curtis không có cường thế như Sadina, nhưng một số thủ đoạn âm thầm trái lại so với Sadina nhiều hơn không ít.

“Vâng!” Mặt của Đông Phương Luy càng lạnh rồi, anh ta xoay qua đối mặt ta, cứng ngắc nói: “Vừa rồi cảm tạ tộc trưởng cứu giúp.” Mặc dù là lời cảm ơn, nhưng trên mặt anh ta không có cảm kích, chỉ có khuất nhục, như thể ta không phải đã cứu anh ta, mà là tàn nhẫn làm anh ta nhục nhã.

Nhưng lấy “thân phận” của Đông Phương Luy mà nói, hành động ta cứu anh ta này có lẽ thật sự là bị làm nhục, ta nhấc điện thoại dò hỏi: “Đông Phương Luy là thành viên của tiểu đội nơ đỏ?”

“Phải, Đông Phương Luy là đội trưởng đại đội thứ nhất của bộ đội nơ đỏ.”

“Bộ đội?” Ta có chút nghi hoặc hỏi: “Tôi nhớ mình năm đó lúc giao quyền cho nơ đỏ, đó chỉ là cái tiểu đội bảo vệ nhỏ, dùng để bảo vệ thành viên quan trọng trong gia tộc.”

“Trước mắt vẫn là bộ đội bảo vệ, chỉ là mở rộng một chút.”

Bên cạnh, Đông Phương Luy dùng tay ấn tai nghe ở tai trái, không ngừng rống giận: “Tiểu đội thứ hai toàn diện giới bị, chỉ cần có người đến gần tộc trưởng trong vòng một trăm mét, bất luận là ai, bắn chết hết! Tiểu đội thứ ba và thứ tư dàn hình tròn dò xét kẻ địch, nếu bắt sống được thì bắt, không được thì giết sạch! Tiểu đội thứ năm, tình huống máy theo dõi thế nào? Còn có tiểu đội thứ nhất mở đường đi đâu rồi? Vậy mà không phát hiện trên đường bị bố trí chướng ngại vật, sau khi nhiệm vụ kết thúc, các ngươi tốt hơn hết chuẩn bị tâm lý cho ta!”

… Mở rộng một chút, thật không?

Ta đặc biệt trầm giọng hỏi: “Curtis, anh rốt cuộc đã để bao nhiêu người ở bên cạnh tôi làm hộ vệ?”

“Tôi không biết, là Đông Phương Luy một tay phụ trách nhiệm vụ bảo hộ ngài, anh ta cho rằng cần bao nhiêu thì chính là bấy nhiêu người.” Curtis đẩy mọi trách nhiệm lên người Đông Phương Luy, nhưng bất luận thế nào, Đông Phương Luy chỉ là bảo vệ mà thôi, cho dù là đội trưởng cũng không có quyền làm chủ, anh ta muốn điều phái bao nhiêu nhân thủ tuyệt đối là dựa vào ý tứ của Curtis.

“Tôi là muốn âm thầm đi theo thiếu gia, anh phái nhiều người như thế đi theo tôi, tôi phải làm sao “âm thầm” làm việc đây?”

Ta đã bắt đầu có chút hối hận, vừa rồi trực tiếp ngồi xe taxi về khách sạn của thiếu gia là được tồi, không nên tìm Curtis… Có lẽ không ổn, cứ như vậy, cái xe lật có lẽ chính là xe taxi vô tội rồi.

“Tộc trưởng, ngài hiển nhiên đã không “âm thầm” rồi.” Curtis lãnh tĩnh nói: “Xin trở về đi, ngài nếu bị giáo hội phát hiện, sợ rằng không giúp được gì, trái lại sẽ mang đến phiền toái cho thiếu gia của ngài.”

Lời Curtis nói không sai, nhưng bên thiếu gia…

“Tiểu đội thứ nhất?” Đông Phương Luy liên tiếp gọi mấy tiếng, lại không có nhận được hồi ứng, anh ta mang theo sắc mặt khó coi nói với ta: “Tộc trưởng, chúng ta nên rời khỏi chỗ này rồi.”

Cửa của tầng thượng đột nhiên bị tông ra, ta suýt nữa muốn túm lấy Đông Phương Luy nhảy lầu, nhưng người tiến vào đều mặc tây trang, mang theo kính râm và cổ thắt nơ đỏ, trên tay còn xách cặp táp, điểm duy nhất khác người đi làm chính là thể hình của bọn họ tương đối cao lớn tráng kiện, cộng thêm ăn mặc gần như nhau, đứng cùng một chỗ đơn giản giống như là phân thân vô hạn của một người.

Một người trong đó đứng ra nói: “Đội trưởng! Tiểu đội thứ ba đến tiếp ứng.”

“Tiểu đội thứ nhất đâu?” Sắc mặt của Đông Phương Luy rất cứng ngắc, nói: “Bị diệt rồi?”

“Từ máy theo dõi phát hiện tiểu đội thứ nhất đang toàn lực chạy về, hẳn là thông tin trước đó bị quấy nhiễu, bọn họ không có gặp phải kẻ địch.”

Đông Phương Luy gật đầu, sau khi biết được báo cáo này, sắc mặt của anh ta thoạt nhìn buông lỏng một chút, quay đầu lại nhìn ta.

“Tộc trưởng, dưới tình huống không rõ kẻ địch, tôi không kiến nghị làm theo kế hoạch dự định tiến đến khách sạn.” Anh ta dứt khoát nói xong mấy câu này liền không nói thêm nữa, Curtis trong điện thoại cũng không có mở miệng nói chuyện.

Ta lặng lẽ gật đầu, mặc dù hết sức lo lắng tình huống bên thiếu gia, nhưng bây giờ mình đang bị kẻ địch chưa biết theo dõi, tùy tiện đi qua có thể sẽ mang đến càng nhiều nguy hiểm cho thiếu gia.

“Rời khỏi thôi.”

Đông Phương Luy gật đầu, dưới bao quanh của bảo vệ, tiến về phía cửa.

Vô thanh vô tức, cửa đã đóng lại, cửa này khác với cửa sắt luôn là rỉ sét của tầng thượng Tà Dương thị, đây là cửa thủy tinh kiểu điện tử, không có chuyện bị gió thổi đến đóng cửa.

Trong tiểu đội có người tiến lên thử mở cửa, cắm một cái hộp nhỏ màu đen vào máy mở cửa kiểu quét thẻ bên cạnh, sau khi thao tác mười mấy giây liền quay đầu báo cáo: “Đội trưởng, mở không được.”

“Cho nổ!” Đông Phương Luy không chút dài dòng mà hạ lệnh.

Người đó từ dưới tây trang móc súng ra bắn vài phát vào khóa cửa, cả cỗ máy đều bị bắn nát rồi, cửa lại vẫn không có mở ra, anh ta mở cặp táp, móc ra một khẩu súng khác cỡ lớn hơn, bắn về phía bốn góc của cửa thủy tinh.

Tiếng súng hết sức lớn, nhưng ta lại thấp thoáng nghe thấy loại âm thanh khác trong tiếng súng, hết sức nhỏ nhặt, hơn nữa rất quen tai, giống như —- tiếng động thiếu gia mỗi tối trèo trở về từ ban công!

Quay đầu nhìn về phía âm thanh phát ra, rìa cao ốc có bóng người trèo lên, ta lập tức gào lên: “Đông Phương —-“

Đông Phương cũng phát hiện động tác của ta, anh ta quay đầu vừa nhìn, đồng thời hô: “Địch tập kích!”

Anh ta rút súng ra, không chút lưu tình nổ súng về phía bóng người, nhưng đối phương lại nhảy một phát lên, thân thể vặn vẹo một cách kỳ quái mà né qua phát súng kia, lúc này không chỉ là cái vị trí đó, bốn phương tám hướng đều nhảy lên rất nhiều bóng người, ở đây rõ ràng là tầng thượng, mà nơi bọn họ trèo lên là mặt tường cửa sổ thủy tinh trơn bóng của cao ốc!

Liên tiếp nhảy lên mười mấy người, tất cả đều mặc quân phục màu đen, ở chỗ hiểm có nạm tấm kim loại, đặc điểm quan trọng nhất là trên mặt mang một cái mặt nạ màu vàng, giữa mặt nạ là một cái ký hiệu mặt trời, người đời đều biết đây là —– đội tài quyết của Nhật Hoàng.

Giọng lạnh lùng của Đông Phương Luy biến mất triệt để, anh ta tức giận gầm lên: “Chết tiệt! Mọi người trang bị vũ trang, xếp thành hàng bảo vệ tộc trưởng.”

Làm sao lại thế? Còn tưởng rằng là giáo hội công kích chúng ta, làm sao lại là Nhật Hoàng!

Mọi người đều mở cặp táp, hẳn nên nói, cặp táp tự mở ra, chứa bên trong chính là hai khẩu súng mà không phải văn kiện, thoạt nhìn như là súng máy cỡ nhỏ, dưới báng súng còn có lắp băng đạn bổ sung. Đông Phương Luy chạm vào tai nghe nhỏ ở tai trái, lầm bầm nói: “Chủ nhân, kẻ địch là Nhật Hoàng, tôi cần ngài chỉ thị thêm.”

Nói xong, anh ta đi đến trước mặt ta xòe lòng bàn tay, trên đó là một bộ tai nghe nhỏ, cung kính nói: “Tộc trưởng, xin mang tai nghe.”

 

5 responses »


  1. La Diệp nè

    Poseidy

    Matt, bạn học trường y của Charles.

    Reply
  2. phong bì ~

    Reply
  3. *tung hoa* *cúi đầu* thank tỷ đã dịch!!*càu nhàu* Cứ mỗi lần lên tải truyện đều rất sợ sẽ có blog, wordpress đóng cửa, khóa sổ, đặt pass, mà thời gian lên mạng của ta đều quá ít ỏi, hôm nay lên, cách cả tuần có thời gian lên net thì đã đóng blog mất rồi nên đang theo dõi truyện gì đều rất lo sợ, thật may tỷ dịch đều vô cùng *ứa nước mắt*. Vốn dĩ muốn “Tám thời sự” tí nhưng lại chưa xem, com cái comment bày tỏ rồi mới “lê” đi xem nên thui vỵ!^^*cúi đầu again*^^

    Reply
  4. Tuyết Lâm

    a Viêm nha, mặc dù em cực thích anh nhưng nếu anh dám tỉa miếng thịt nào của Charles thì em vẫn bằm anh ra đi nuôi cá đấy, bực nha =.=

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: