RSS Feed

No Hero – Vol8-5 (tiếp theo)

Posted on

Ta gật đầu, để anh ta giúp mang tai nghe.

“Tình huống trước mắt thế nào?” Giọng của Curtis từ trong tai nghe truyền tới.

Đông Phương Luy hồi báo: “Người của đội tài quyết khoảng mười lăm người, trước mắt không có cử động —-“

Ta quỳ rạp xuống đất, đầu gối phải truyền đến một cơn đau nhức.

“Tộc trưởng?”

Đông Phương Luy ngạc nhiên muốn dìu ta lên, nhưng ta trái lại ấn đầu anh ta xuống, nói: “Có bắn tỉa!”

“Thành lập tường người bảo vệ tộc trưởng! Tiểu đội khác lập tức tìm ra tên bắn tỉa!” Đông Phương Luy lập tức hạ một chuỗi mệnh lệnh, đồng thời còn phân tâm kiểm tra thương thế của ta.

Tiểu đội khác hợp thành tường người vây quanh hai người chúng ta, vậy mà còn lấy cái cặp tới ngăn ở trước người, ta đang muốn mở miệng nhắc nhở đối phương là dùng đạn xuyên giáp, cặp táp sợ rằng chẳng ăn thua gì, thì phía trước cái cặp nổi lên một lớp ánh sáng trắng nhàn nhạt, thoạt nhìn hết sức quen mắt, tiếp đến cái cặp hình vuông dẹp vậy mà “triển khai” rồi, từ hình hộp biến thành một cái mặt phẳng có hơi phồng, hình dạng hệt như tấm khiên.

Tiếng va chạm liên tiếp truyền tới, đạn xuyên giáp đầu tiên là bị năng lượng màu trắng tiêu trừ phần lớn, lúc xuyên qua khiên năng lượng đánh vào cái khiên cặp, ngay cả vết đạn cũng không có lưu lại.

Xem ra ở phương diện vũ trang của gia tộc phát triển cũng rất tốt. Ta yên tâm rất nhiều, từ khi nhìn thấy đạn xuyên giáp của Nhật Hoàng và vũ khí năng lượng của giáo hội, ta liền hết sức lo lắng tình trạng phát triển của gia tộc, nhưng vừa lại không muốn dò hỏi quá nhiều, tránh cho người ta nghi ngờ muốn nhúng tay.

Tai nghe truyền đến tiếng sốt ruột của Curits: “Đông Phương, đã xảy ra chuyện gì?”

“Kẻ địch dùng súng bắn tỉa công kích tộc trưởng.” Đông Phương Luy nghiến răng nghiến lợi báo cáo xong, ngay tiếp theo hạ lệnh: “Nổ súng! Không được để đội tài quyết có cơ hội tiếp cận!”

Tiếng súng nổi dậy, Đông Phương Luy cúi đầu nhìn đầu gối của ta, vẻ mặt hổ thẹn.

Thấy vậy, ta đột nhiên cảm thấy rất áy náy, vừa bị công kích, tự mình theo phản xạ nhảy lên tầng thượng, địa bàn của phi nhân, nhưng lại quên ở đây là Thần Tinh thị mà không phải Tà Dương thị, ở đây mệnh danh không có phi nhân, tầng thượng tự nhiên cũng không phải phạm vi thế lực của phi nhân, trái lại bởi vì không có vật trở ngại, hết sức dễ dàng bị đánh lén.

“Đông – Phương – Luy!” Curtis từng chữ từng chữ đọc ra cái tên này, ngữ khí phẫn nộ cùng cực, thậm chí khiến ta nhớ tới ngữ khí của anh ta lúc đó chất vấn ta căn bản không yêu Sadina, nhưng Sadina đã không còn, anh ta thì lại vì sao đột nhiên phẫn nộ như thế đây?

“Ngươi bảo vệ ta nhiều năm như thế đều không sao, phái ngươi đi bảo vệ tộc trưởng chưa tới nửa tiếng thì xảy ra chuyện —- ta cảnh cáo ngươi! Ta thật sự cảnh cáo ngươi! Tộc trưởng mà còn bị thương một sợi lông tơ, ta sẽ khiến ngươi tan thành tro bụi!”

“Vâng!”

Ta đang muốn mở miệng bảo Curtis không cần như thế, lại bị tiếng súng xa gần liên tục truyền tới ngắt lời, bây giờ hình như không phải thời cơ tốt để đàm luận, ngay cả tay súng bắn tỉa của song phương đều đã bắt đầu giao thủ rồi.

Tiểu đội viên phá cánh cửa quay đầu hô: “Đội trưởng, cửa lớn đã đột phá!”

“Được rồi!” Đông Phương Luy túm lấy cánh tay ta, nói: “Tộc trưởng, tôi dìu ngài đi vào.”

Ta muốn đứng lên nói “tôi có thể tự đi”, nhưng lời đến bên miệng lại chỉ còn tiếng rên đau, đầu gối truyền tới đau đớn như lửa thiêu, giơ máu dính trên tay nhìn, trong máu mang theo một chấm bạc li ti, là bột bạc, Nhật Hoàng hiển nhiên hết sức hiểu rõ vampire —- có lẽ là ta khiến hắn càng hiểu rõ nhược điểm của vampire?

Tay trái của Đông Phương Luy đột nhiên chuyển qua eo của ta, khi đang cảm giác hết sức không ổn, anh ta một phát liền vác cả người ta lên… vừa rồi chẳng phải mới nói là “dìu” ta dậy sao?

Đây hẳn là không liên quan tới chuyện ta vừa rồi kẹp anh ta dưới nách, chạy ra khỏi xe chứ?

“Rút lui! Sáu, tám và chín đi lên mở đường!”

Đông Phương Luy vừa hô, mọi người đều bắt đầu đi chuyển, ba người một tay cầm tấm khiên cặp một tay cầm súng, thoạt nhìn cứ như bộ đội đặc chủng trong phim, giơ súng lấy tư thái vô cùng chuyên nghiệp, trông chừng trái phải tiến lên thăm dò nguy hiểm.

“An toàn!”

Đông Phương Luy vác theo ta xông lên phía trước, phía sau thì là những đội viên nơ đỏ kia, bọn họ vừa lui vừa xạ kích, lượng đạn và hỏa lực của súng giới trên tay đều hết sức kinh người, vậy mà ngay cả đội tài quyết cũng nhất thời không thể đột phá.

Thấy vậy, ta lập tức đề xuất: “Xin bỏ tôi xuống được không? Tôi có thể tự mình đi.” Lần này có đau cũng không rên ra tiếng!

Đối phương hình như quá mức bận rộn mà không nghe thấy, chỉ là dùng bước chân vội vã một mạch phóng xuống cầu thang, đồng thời không ngừng dùng tai nghe đối thoại với đội viên.

“Xâm nhập hệ thống giám sát cao ốc chưa? Quyền điều khiển thang máy xác định ở trên tay chúng ta?”

“Không thể khẳng định!” Đội ngũ phía sau có người trả lời.

“Bỏ đi! Đi thang thoát hiểm.” Đông Phương Luy quyết đoán hạ quyết định.

Ta lần nữa đề xuất kiến nghị: “Cầu thang dài như thế, anh vác tôi cực lắm, xin để tôi xuống đi đi.”

Đông Phương Luy liếc ta một cái, cứ như nàng dâu nhỏ cúi đầu sám hối, ủy khuất nói: “Tộc trưởng cho rằng tôi làm không đủ tốt sao? Ngài có thể phản ánh với tộc trưởng đại điện, để ngài ấy khiến tôi tan thành tro bụi.”

Ngữ khí này nghe lên cứ như “xin tộc trưởng đại điện nhớ chút công lao của tôi”, mà không phải cách xử trí tan thành tro bụi nghiêm trọng này, hơn nữa trong lúc giống như một nàng dâu nhỏ sám hối, trên vai lại vác một người, bước chân xuống cầu thang nhanh như gió —- trọng điểm là Curtis có thể nghe thấy lời vừa rồi của Đông Phương Luy nói.

“Anh làm không tệ.”

Mặc dù không tin Curtis thật sự sẽ khiến Đông Phương Luy tan thành tro bụi lắm, nhưng ta dù sao cũng không quen cách làm việc của Curtis, biết đâu anh ta thật sự sẽ làm như thế cũng không chừng, cho nên vẫn là khích lệ trước một cái.

“Địch tập kích!” Ba người mở đường phía trước cấp bách hô lên, đồng thời tiếng súng nổi dậy.

“Đông Phương!” Ta sốt ruột hô lên: “Bỏ tôi xuống!”

Đông Phương Luy hoàn toàn coi như không có nghe thấy —- lần này có lẽ là thật sự không có nghe thấy —- anh ta chỉ dùng tay trái vác ta, tay phải thì cầm một khẩu súng máy điên cuồng bắn quét, cộng thêm đội viên nơ đỏ xung quanh cũng đang nổ súng, tiếng súng đinh tai nhức óc, ta thậm chí sắp nghe không được tiếng mình nói rồi.

Những khẩu súng này có đạn vô hạn sao?

Ta cảm thấy hết sức nghi hoặc, quan sát những đội viên nơ đỏ này, phát hiện bọn họ cách mỗi một khoảng thời gian thì sẽ cắm súng vào hai bên sườn, sau đó vừa lại là một đợt nổ súng mãnh liệt —- ngoại trừ Đông Phương Luy phải dùng tay trái vác ta, những người khác nếu không phải tay cầm hai khẩu súng, thì cũng là một tay cầm súng cộng thêm một thanh đao năng lượng, thấp thoáng còn có thể nhìn thấy vũ khí mấy người phía sau cầm hình như khá lớn có chút giống ống hỏa tiễn.

Lúc Đông Phương Luy cắm súng xuống sườn, ta đặc biệt chú ý động tác của anh ta, phát hiện dưới tây trang vậy mà toàn là băng đạn, bộ tây trang này đơn giản giống như là một bộ áo chống đạn kiểu băng đạn, chẳng trách thân hình của bọn họ thoạt nhìn đều đặc biệt tráng kiện, thì ra là có thêm lớp băng đạn!

Dưới loại lửa đạn mãnh liệt này, hai hàng người vậy mà vẫn một mạch đột phá tới gần, động tác của bọn chúng có chút tương tự thiếu gia, đương nhiên, vẫn là có chênh lệch rất lớn với thiếu gia, nhưng có lẽ, nhược điểm của bọn chúng cũng hết sức tương tự?

“Công kích khớp xương của bọn chúng!” Ta lập tức hô lên với mọi người, nhưng phát hiện âm thanh đều bị tiếng súng lấn át, bèn dùng tiếng rống trống rỗng của vampire lặp lại lần nữa.

Đông Phương Luy ngẩn ra một chút, lập tức hô: “Không nghe thấy lời của tộc trưởng à? Mau công kích chỗ khớp xương!” Hạ lệnh xong, anh ta ấn tai nghe, tiếng nói chuyện hết sức rõ ràng: “Tộc trưởng nếu muốn hạ lệnh, xin ấn nhẹ tai nghe, bất luận chung quanh có bao nhiêu ồn ào, người khác đều có thể nghe thấy mệnh lệnh của ngài.”

Ta không có ý hạ lệnh, cũng không thiện trường chỉ huy chiến đấu, chỉ là đúng lúc nhớ tới bọn chúng có lẽ sẽ có cái nhược điểm này mà thôi.

“Đông Phương Luy.” Giọng của Curtis đột nhiên từ tai nghe truyền tới, cho dù đang trong bắn nhau, quả thật cũng vô cùng rõ ràng, nhưng tai nghe này lại không trở ngại âm thanh bên ngoài, lực lượng khoa học kỹ thuật quả thật rất tài giỏi.

Bởi vì do bị vác, ta minh hiển cảm giác được thân thể của Đông Phương Luy cứng đờ, mới hồi ứng: “Vâng, tộc trưởng đại diện.”

“Mang tộc trưởng tới chỗ ta.”

Đông Phương Luy hiển nhiên có chút kinh ngạc, vội vàng nói: “Mang đến chỗ ngài? Nhưng —-“

Curtis dùng giọng hết sức lạnh nhạt nói: “Đây là mệnh lệnh, ngươi còn có vấn đề sao?”

“Không có!” Đông Phương Luy dùng tai nghe rống lên với thủ hạ: “Dùng ống hỏa tiễn mở đường, không cần lo ngại động tĩnh quá lớn, lập tức mở một con đường cho ta!”

Vậy mà thật sự phải dùng đến ống hỏa tiễn rồi, cú này nổ xuống, cầu thang thật sự sẽ không sập sao?

Đông Phương Luy vác theo ta lùi đến phía sau đội ngũ, đúng lúc hai đội viên nơ đỏ vác ống hỏa tiễn đi sát qua, người bọc hậu phía sau bạt mạng bắn quét, tránh cho đội tài quyết ở tầng thượng đuổi tới.

Có lẽ là ta suy nghĩ nhiều, căn bản không cần băn khoăn cầu thang có sập hay không, loại mưa bom bão đạn này hỏa lực cũng không có nhỏ hơn ống hỏa tiễn chỗ nào.

“Đông Phương, có gì không ổn sao?” Ta cảm giác phản ứng của anh ta đối với mệnh lệnh của Curtis thực sự có chút quỷ dị.

Đông Phương Luy do dự một chút, vậy mà lấy tai nghe xuống, ghé vào bên tai không mang tai nghe của ta nói: “Tộc trưởng đại diện chỉ có lúc vô cùng phẫn nộ mới gọi tên đầy đủ của tôi, ngài ấy bình thường gọi tôi là “Đông Phương”, hơn nữa, hơn nữa…”

Anh ta muốn nói nhưng lại thôi, ta cũng lấy tai nghe xuống, nói: “Dính líu đến Curtis, tình huống hoàn toàn không ổn, anh còn muốn tiếp tục che giấu sao?”

Đông Phương Luy cắn răng một cái, nói: “Tộc trưởng đại điện bản thân ở ngay khách sạn thiếu gia của ngài đang ở, ngài ấy không muốn nói cho ngài điểm này, nói ngài nếu như biết được, cho dù ngài không muốn dùng quyền lợi của tộc trưởng, cũng sẽ hạ lệnh muốn ngài ấy rời khỏi đó, cho nên, ngài ấy vừa rồi đột nhiên muốn tôi mang ngài đi gặp ngài ấy, vô cùng không thích hợp!”

Vì sao Curtis lại dấn thân ở nơi nguy hiểm như thế?

Anh ta thế nhưng là cháu trai duy nhất của Sadina, cũng là người chủ sự của gia tộc Alexis, mà cái khách sạn đó chẳng những là nơi thiếu gia và giáo hội so đấu, La Diệp mà Nhật Hoàng muốn giết cũng ở đó, bây giờ ngay cả đội tài quyết cũng xuất hiện rồi, mặc dù không biết Nhật Hoàng vì sao muốn công kích ta, nhưng hiển nhiên không thể nào là biểu hiện của thân thiện!

Ta thốt lên: “Đông Phương, chúng ta lập tức qua chỗ Curtis!”

Đông Phương Luy vội vàng nói: “Nhưng đó có thể là cái bẫy —- Không! Đó chắc chắn là cái bẫy.”

Ta phẫn nộ nói: “Đó là Curtis Christopher, tộc trưởng của gia tộc Alexis, đừng nói là bẫy, là địa ngục anh cũng phải xuống!”

Sau khi nói xong, Đông Phương Luy vậy mà vẫn ngơ ngác nhìn ta, không biết thời gian cấp bách sao?

“Đông Phương Luy!” Ta tức giận gầm lên: “Còn không mau qua chỗ Curtis!”

“Vâng!” Đông Phương Luy lần nữa mang lên tai nghe, không biết có phải là ảo giác, khóe miệng của anh ta vậy mà có hơi giơ lên, hạ lệnh: “Khai pháo! Mở ra một con đường cho tộc trưởng!”

Tiếng pháo của ống hỏa tiễn ầm ầm, cự ly gần như thế khiến tai ta bị chấn động đến đầy là tiếng ong ong, trong nhất thời cái gì cũng nghe không thấy nhìn không thấy, nhưng Đông Phương Luy và những thành viên nơ đỏ lại vẫn có thể nhanh chóng xuống lầu, hơn nữa cũng không phải chỉ có động tác xuống lầu đơn giản —- cầu thang bây giờ cũng không giống cầu thang nữa rồi —- bọn họ nhảy đông tránh tây, ở giữa đống đá vụn mà nhanh chóng hành động.

Nhất thời, ta cảm thấy tố chất thân thể của mình thực sự quá là kém, vampire mệnh danh không dễ chết vậy mà ngay cả tố chất thân thể của loài người cũng không bằng, thật là khiến người phân không rõ bên nào mới là phi nhân.

Không thể cứ như thế bị người khác vác đi làm cái thứ vướng víu, ta tập trung tinh thần kiểm tra thương thế, đầu tiên thử vươn tay chạm vào, chỉ chạm vào khe khẽ đã cảm thấy hết sức đau đớn, nhưng xương đầu gối hình như không có vỡ, thật là may mắn trong bất hạnh, nếu như vỡ rồi, vậy thì chỉ có thể chầm chậm khôi phục, chỉ là viên đạn hình như kẹt ở bên trong, nếu như có thể lấy ra, có lẽ ta đã có thể hành động tự nhiên rồi.

Không biết có phải là do ống hỏa tiễn, đi xuống đã không còn trở ngại, một mạch thuận lợi xuống đến đường phố, bước lên cỗ xe đến đón.

Ngồi trên xe, Đông Phương Luy lại không có lập tức lái xe, mà là quay đầu nhìn ta, do dự nói: “Ngài thật sự không cần vào bệnh viện sao?”

“Không cần!” Ta một hơi cự tuyệt: “Tôi là vampire, anh đưa tôi vào viện làm cái gì? Tôi tự mình có thể xử lý rồi, anh mau lái xe!”

Đông Phương Luy ngẩn ra, lúc này mới gật đầu, khởi động xe.

Nhưng đây là nói dối, cho dù là vampire, vết thương cũng cần phải băng bó, nếu như là vết thương ra nhiều máu thì càng cần phải lập tức cầm máu, mặc dù vampire có thể thao túng máu của mình, nhưng cũng không thể liên tục tiêu tốn tinh lực ngăn cản máu từ vết thương chảy ra.

Ta lấy ra máy tính bảng, cái máy tính này bây giờ hình như chỉ dùng để truyền tin cho một người, cho dù có nỗ lực tra duyệt tin tức y học làm sao, cũng không bằng trực tiếp truyền tin tức cho cậu ta, sau đó nhận được hồi ứng bằng hình minh họa, có lẽ còn có đoạn phim thao tác thực tế để quan sát.

“Matt.”

“Hi!” Màn hình mở rồi, Matt trên màn hình đang cầm một tô mì, trên đầu kẹp bốn, năm cái cuộn tóc, nếu không phải hết sức quen thuộc đối phương, ta liếc mắt một cái có lẽ sẽ tưởng cậu ta là cô ta.

Không còn quá nhiều thời gian nữa, thế là ta nói thẳng: “Xin dạy tôi lấy đạn.”

“Lại có người trúng đạn à?” Matt húp hai miếng mì nuốt xuống, tán thán nói: “Cuộc sống của mấy người có phải hơi quá phong phú rồi không? Lấy trúng đạn làm trò tiêu khiển à? Hơn nữa tôi lần trước chả phải đã dạy cậu rồi, quên rồi à? Cũng đúng, dạy một lần là phải biết, chỉ có ông già nhà tôi cái bác sĩ dữ dằn kia mới dạy như thế.”

“Tình huống lần này tương đối phức tạp, bộ phận trúng đạn là đầu gối, hơn nữa tôi hi vọng sau khi lấy đạn có thể hành động tự nhiên.”

“Đầu gối trúng đạn, sau khi lấy ra còn muốn lập tức hành động tự nhiên?” Vẻ mặt Matt… nên nói làm sao đây? Đại khái chính là cái ký tự biểu cảm nào đó mà cậu ta thường dùng —- “囧”.

Ta không quen những ký tự lưu hành mà Matt sử dụng này lắm, nhưng giờ phút này không thể không thừa nhận, vẫn không có cái từ hình dung nào có thể truyền đạt ra biểu tình của Matt ngắn gọn hơn cái ký tự này.

Ta vội vàng nói: “Xương đầu gối không có vỡ, hơn nữa người bị thương cũng không phải loài người.”

“Oh? Đầu tiên để tôi xem người bị thương.” Nghe thấy không phải loài người, Matt hiển nhiên nổi lên hứng thú.

“Cậu đã thấy rồi.” Ta thành thực nói: “Người bị thương là tôi.”

Thế là Matt càng thêm —– “囧” rồi.

4 responses »

  1. tem phan nay dai ghe

    Reply
  2. Bạn Matt quả là bác sĩ tài năng >.< Thêm vài lần nữa chắc bạn ấy khỏi học trường y quá, thực là giỏi

    Reply
  3. cái kí tự đó hình như từng xuất hiện trong MKS phải ko, lúc Neo lên nói để giữ lại Stone đó =))

    Reply
  4. Tuyết Lâm

    Khúc cuối anh Charles nói chuyện tỉnh rụi, nên cái đoạn đối thoại hơi bị khó đỡ : ))

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: