RSS Feed

Bất Sát – Vol1-3

Posted on

Chương 3: Em bé mắt to màu hồng

“Leola, mau cởi đồ, mau mau!” Lời còn chưa nói hết, Keisy nhanh như khỉ nhào lên Leola, bắt đầu lột kỵ sĩ trang màu trắng trên người Leola.

“Woa, thì, thì ra hai vị đại ca có quan hệ này…” Thanh Thanh đỏ mặt che nửa con mắt, nhưng lại len lén nhìn từ khe hở.

“Tôi nghĩ, Keisy là muốn bán bộ quần áo này…” Leola lãnh tĩnh mà bình luận tình huống.

“Cái gì!” Thanh Thanh lập tức tiến lên gia nhập hàng ngũ lột đồ: “Không được đâu, đây là quần áo của ca ca, là bảo bối của Thanh Thanh, không thể đem bán!”

Đối mặt với hai người muốn cưỡng chế cởi đồ trên người mình, Leola trái lại không có phản ứng gì, mặc cho bọn họ động tay động chân, chỉ là đề xuất một cái nghi vấn: “Túc xá bị phá hủy rồi, làm sao đây?”

Hai người nghe xong đều dừng lại động tác, Keisy trái lại nhìn về phía người đã từng ở trong học viện này lâu hơn: “Túc xá cũng đã biến thành tòa nhà sắp sập rồi, cái ông hiệu trưởng gì kia chung quy nên ra mặt rồi chứ?”

“Hiệu trưởng Barbarise làm việc luôn luôn đều rất…” Thanh Thanh không khỏi nuốt nuốt nước miếng, mới dám tiếp tục nói: “Có chút quái dị, ông ấy sẽ làm sao, em cũng không biết.”

“Kệ ông ta, dù sao bà chủ sẽ bao ở mà.” Keisy thờ ơ mà trả lời.

Thanh Thanh như là cố lấy dũng khí lớn nhất của cuộc đời nói: “Nếu, nếu như anh bán mất quần áo của ca ca, em sẽ không muốn các anh làm vệ sĩ nữa!”

“Cái gì!” Keisy nghe vậy, mặt biến sắc, lập tức buông cái áo đã lột được một nửa, thanh âm trở nên vô cùng nịnh nọt: “Bà chủ, con đây chỉ là đùa với bà mà thôi, con làm sao dám lấy bảo bối của bà đi bán chứ.”

“Vậy thì tốt.” Thanh Thanh thở phào: “Chẳng qua Leola đại ca mặc kỵ sĩ phục của ca ca thật là đẹp, sau này cũng cho đại ca mượn đi làm Mặt Nạ Bạc nhé.”

Nghe thấy lời này, Leola và Keisy đều nhìn hướng Thanh Thanh, Keisy còn xòe hai tay: “Làm gì còn phải làm Mặt Nạ Bạc chứ: “Cái thằng Jett phiền toái này cũng đã đổ cho viện kỵ sĩ rồi, bây giờ để cho Mặt Nạ Bạc biến mất, vừa vặn không có cái gì để đối chứng, để cho viện kỵ sĩ và viện trang giáp đi làm chó cắn chó đi, chúng ta ở bên này còn có thể ở bên cạnh xem kịch đây.”

“Nhưng… Mặt Nạ Bạc rất ngầu mà!” Thanh Thanh có chút thất vọng cúi đầu.

“Cái tên sàm như thế ngầu chỗ nào.” Keisy lườm một cái, nhưng nhìn thấy bà chủ cũng cong miệng lên không vui rồi, Keisy vội vàng chuyển đề tài: “Cũng qua giữa trưa rồi, chúng ta vẫn là đi học đi, nếu chúng ta bị đuổi học, thế thì sẽ có mạng người đấy.”

Leola đang định thay quần áo trên người, nhưng Thanh Thanh lại lộ ra ánh mắt thất vọng nhìn hắn, Leola cởi một cái nút, đôi mắt thất vọng của Thanh Thanh vừa lại tuôn ra nước mắt đầy ngập, đợi đến khi Leola cởi bỏ cái áo màu trắng, Thanh Thanh đã ngồi xổm ở trong góc vừa khóc vừa vẽ tròn tròn…

Trên mặt Keisy đen hết một nửa, bất đắc dĩ nói với Leola: “Tôi thấy anh đừng cởi nữa, phủ bên ngoài trường bào màu xám đậm của viện thuật sĩ là được, nếu không tôi thấy bà chủ nhà chúng ta có khả năng không chịu phát cơm nước tối nay rồi.”

Thanh Thanh vừa nghe, lập tức quay đầu mong đợi chuẩn bị nhìn Leola, Leola sau khi thấy Thanh Thanh đưa mắt ra, đành mặt vô biểu tình mà mặc áo trở lại, phủ lên trường bào màu xám đậm, rồi gỡ mặt nạ trên mặt xuống, bỏ vào túi cho xong chuyện.

Ba người để tránh cho chuyện vẫn còn chưa đến phòng học đã tan học xảy ra, cũng vội vàng lên đường tiến về phía phòng học.

“Thanh Thanh, tam đại học viện có đặc điểm gì?” Trên đường đi, Leola hiếm hoi mở miệng hỏi Thanh Thanh, dù sao trải qua mấy lần kinh nghiệm, hắn cũng hiểu được, nếu như không muốn nhận được đáp án, thì cứ hỏi Keisy.

“Oh oh, Leola đại ca không biết sao?” Thanh Thanh hưng phấn giải thích: “Viện kỵ sĩ chính là chuyên môn huấn luyện kỵ sĩ, trong đó có Quang Minh kỵ sĩ, Ám Hắc kỵ sĩ, chẳng qua nổi tiếng nhất vẫn là Long kỵ sĩ, nhưng số lượng Long kỵ sĩ của viện kỵ sĩ không nhiều, nơi chủ yếu sản sinh Long kỵ sĩ vẫn là ở Long Hoàng đế quốc, những người đó tới học viện Acalane không nhiều, lần trước nghe thấy người ta nói hình như chỉ có ba hay là bốn người.”

“Bọn họ…” Leola chủ yếu muốn biết, là đặc tính, võ công và vũ khí vân vân của kỵ sĩ.

Keisy búng búng ngón tay, thờ ơ mà nói: “Kỵ sĩ coi trọng nhất là vinh dự, huyết thống và thanh vũ khí trên tay, nguồn lực lượng của bọn họ chủ yếu là đấu khí và võ công.”

Thanh Thanh bạt mạng gật đầu vừa lại bổ sung: “Kỵ sĩ của viện kỵ sĩ đều vừa ngầu vừa đẹp trai!”

“Về phần viện trang giáp chiến cơ, anh hồi nãy cũng kiến thức được rồi đi?”

“D cơ, C cơ nghĩa là gì?” Leola lần nữa đề xuất chỗ khó hiểu của mình.

“Trang giáp chiến cơ cũng là phân đẳng cấp, XABCD, đẳng cấp càng về sau càng kém, chẳng qua bình thường mà nói: “C cơ đã coi như là trang giáp chiến cơ không tệ rồi, chẳng qua gặp phải kẻ thao túng đẳng cấp như thằng Jett kia, C và D cơ hình như cũng không có bao nhiêu khác biệt, đúng là nỗi đau của C cơ à.” Keisy lắc đầu thở dài.

Leola còn muốn hỏi về viện thuật sĩ, hiếm khi Keisy lại có thể sẽ nghiêm túc trả lời, nhưng ngẫm lại lát nữa sẽ đến phòng học, hẳn là đã có thể hiểu thuật sĩ là làm cái gì, Leola cũng không có làm điều thừa.

An tĩnh dạo bước trên con đường lớn của sân trường, hai bên đều là cây cối, Leola chưa bao giờ từng nghĩ mình sẽ có cuộc sống nhàn tĩnh như thế, lần này bỏ trốn khỏi tổ chức, mặc dù bất ngờ rơi vào thế giới khác, chẳng qua trái lại đối với hắn là kết quả không thể nào tốt hơn, tổ chức dù cho có bản lĩnh thông thiên, cũng không thể vượt ngang thời gian không gian để truy sát hắn.

Chẳng qua, mình rơi vào thế giới khác, rốt cuộc có liên quan với Anse hay không? Nhớ lúc hắn bị truy đến không còn đường lui, dây chuyền của Anse tặng lại đột nhiên chấn động kịch liệt… một kẽ nứt từ hư không xuất hiện, dưới tình huống không còn lựa chọn, bước vào khe nứt, liền phát hiện mình lại có thể đến một thế giới khác. Nếu như đây thật có quan hệ với Anse, vậy mình vừa lại nợ Anse một phần tình, nhưng phần tình này lại vĩnh viễn cũng không có ngày trả.

“Woww, Keisy đại ca, Leola đại ca, các anh nhìn bên kia kìa!” Thanh Thanh đột nhiên kinh ngạc mà kêu lên.

“Gọi tôi là Keisy là được rồi, gọi Keisy đại ca nghe lên thật kỳ cục.” Đối với câu đại ca này, Keisy luôn khó chịu cả người, nhưng nhìn về phía Thanh Thanh chỉ, Keisy cũng không nhịn được mắt phát sáng một chút.

“Oa, rồng kìa.”

Một con vật khổng lồ màu xanh đang bị nhốt ở một cái lưới điện kêu loẹt xoẹt, nhìn kỹ, trên người con vật khổng lồ cao khoảng chừng mười mét đó, rải đầy vẩy màu trắng mỹ lệ, sáng lấp lánh dưới ánh mặt trời, một đôi cánh khổng lồ phía sau mặc dù bị lưới điện hạn chế, không thể duỗi dài, nhưng cái sừng nhọn hoắc khổng lồ ở đầu cánh lại như đang nói cho mọi người tính nguy hiểm của nó, mà cơ bắp cường tráng tràn ngập lực lượng ở toàn thân trên dưới con vật khổng lồ càng khiến người sợ hãi không dám tiếp cận, đây là sinh vật nguy hiểm nổi tiếng nhất của Long Hoàng đế quốc —- rồng.

“Rồng? Có liên quan đến Long kỵ sĩ?” Leola theo trực giác liên kết hai cái chữ giống nhau này lại, con vật khổng lồ này chẳng lẽ là cưỡi cái gì đó? Đây không khỏi quá kinh người rồi, mặc dù như thế, trên mặt Leola lại không có một chút xíu biểu tình kinh ngạc nào.

“Đúng vậy, đây là lần thứ ba em nhìn thấy rồng đó, con rồng màu trắng này là con đẹp nhất em từng thấy, cái Long kỵ sĩ nhập học năm nay kia nhất định cũng là một anh chàng đẹp trai siêu cấp, thật muốn nhìn thấy anh ấy có bao nhiêu ngầu quá.” Thanh Thanh bưng hai má, không nhịn được ảo tưởng tư thế oai hùng của Long kỵ sĩ.

“Hơ, tôi nghĩ cô có lẽ sẽ rất nhanh chóng thấy được thôi.” Keisy vất vả mà ngẩng đầu nhìn lên: “Lưới điện hình như sắp bị cái con đó tông hỏng rồi.”

Cái gì? Thanh Thanh trợn mắt há hốc mồm mà nhìn về hướng rồng, không biết vì sao con rồng mỹ lệ vừa lại khủng bố kia đột nhiên phát cuồng, bạt mạng va đập vào lưới điện xung quanh, dưới nhíu mày của Leola, lưới điện bị va đập ầm ầm rớt xuống một tảng, con rồng mười mét cứ như thế không chút trở ngại xuất hiện trước mặt dân chúng, sải rộng chân sau thô tráng của nó, mỗi một bước đều khiến mặt đất chấn động.

“Làm, làm sao đây? Thật đáng sợ!” Thanh Thanh đột nhiên ngồi xuống ôm chân của Leola, như thể làm như vậy thì con rồng sẽ không đạp lên đầu cô.

“Kệ nó đi.” Keisy còn rất nhàn hạ thoải mái mà xem kịch, dù sao bọn họ cách con rồng kia khá xa, hơn nữa cũng nhìn thấy xung quanh con rồng kia có rất nhiều gã mặc kỵ sĩ phục, căn cứ vào tinh thần kỵ sĩ mà cậu biết, những gã đó hẳn là sẽ dùng sinh mệnh để ngăn cản con rồng đó, không để cho nó nguy hại dân chúng vô tội, ví dụ như mình.

“Oa, vừa lại giẫm bẹp một người rồi.” Keisy tặc lưỡi lắc đầu.

“Cái gì!” Thanh Thanh hoảng loạn ngẩng đầu nhìn, dưới tàn sát bừa bãi của con rồng, đã có mấy học sinh của viện kỵ sĩ máu chảy đầy đất, nhưng mọi người vẫn giơ kiếm trong tay, liều mạng ngăn cản con rồng rời khỏi.

Thanh Thanh đơn giản là sợ đến tim muốn nhảy ra ngoài, cứ tiếp tục như thế, viện kỵ sĩ nhất định thương vong nặng nề, có biện pháp gì có thể giúp đỡ những kỵ sĩ kia hay không… Thanh Thanh đột nhiên thất thần, nhìn cái chân mình đang ôm, phía dưới trường bào còn lộ ra quần màu trắng, Mặt Nạ Bạc!

“Leola, anh làm ơn!” Thanh Thanh cố lấy một tí ti dũng khí ở dưới đáy lòng, đứng trước mặt Leola run rẩy nói.

“Không.” Leola quả quyết mà nói.

Thanh Thanh bị khuôn mặt lạnh của Leola dọa sợ, cũng không còn dũng khí nhờ vả Leola nữa, cô đành chuyển hướng sang Keisy người duy nhất dám đề xuất yêu cầu với Leola, nhưng Keisy lại ra vẻ như không có chuyện gì, tiếp tục hưởng thức cảnh quan dũng sĩ đánh rồng ác.

Thanh Thanh dưới tình huống vô kế khả thi, đành lấy hòm kho báu ra, cô lấy xuống trâm cài áo hô lớn: “Cái trâm cài áo này là quà sinh nhật mười tám tuổi của tôi, trên đó có ba viên hồng ngọc, còn có một đống vụn kim cương, thậm chí còn được làm bởi siêu hợp kim cứng nhất…”

Không cần chờ Thanh Thanh nói hết, mắt của Keisy đã tỏa sáng: “Đây là thù lao đánh ngã con rồng kia?”

“Đúng.” Thanh Thanh nắm chặt trâm cài áo: “Đánh ngã con rồng kia thì cho anh.”

Keisy không nói nhiều lời, rút súng ra, lập tức nổ một phát súng vào đầu con rồng kia, sau đó… chớp mắt ôm lấy bà chủ chạy mất tăm, chỉ để lại một câu: “Leola, mọi thứ cứ giao cho Mặt Nạ Bạc nhé nhé nhé…”

Leola vốn đang định kiên quyết từ chối Keisy, lúc này thấy con rồng kia dáng vẻ tràn đầy phẫn nộ vọt tới, lấy nhãn lực của Leola, có thể nhìn ra một cách rõ ràng, con ngươi của con rồng kia chiếu ra chính là thân ảnh của Leola, xem ra bởi vì tên đầu sỏ đã chạy quá nhanh, cho nên con rồng đã tưởng rằng là chuyện tốt của hắn làm rồi.

Không còn thời gian do dự, Leola mang mặt nạ lên, ném trường bào màu xám đậm vào rừng cây hai bên, lần thứ hai hóa thân thành Mặt Nạ Bạc, lúc này rồng đã phóng tới trước mặt Leola, há cái miệng to lớn có thể nuốt chửng một người nhào tới, Leola lại lợi dụng cơ hội này nhảy lên đầu của rồng, lợi dụng trọng lượng của cả thân thể, khuỷu tay của Leola không chút lưu tình đánh lên đỉnh đầu của rồng, cú trọng kích này quả nhiên hữu hiệu, con rồng đau đớn vung mạnh đầu, càng điên cuồng chạy tán loạn, lấy đầu đâm về phía rừng cây, muốn hất vị khách không mời trên đầu xuống.

Đáng tiếc Leola sớm đã phát hiện ý đồ của nó, sau khi công kích đầu của rồng xong, lập tức thuận theo cổ rồng trượt xuống giữa hai cánh, định công kích xương sống, nhưng… cánh! Leola đột nhiên nhớ tới cái con thú này có một đôi cánh, nhưng bất hạnh chính là, con rồng ở giờ phút này đột nhiên khép chặt cánh, sau đó một phát phóng lên trời, rồng cũng không hổ là vương giả của bầu trời, vậy mà có thể từ mặt đất chớp mắt phóng lên trời cao.

“Ôi, sơ suất quá.” Leola có chút ảo não, tính cảnh giác của mình hình như càng ngày càng kém, nhưng kỳ thực cũng không thể trách hắn, ở trong thế giới của Leola, cũng không có bao nhiêu thứ biết bay, càng không có thứ có thể khiến Leola không kịp nhảy xuống thoát thân, bay thẳng đến nơi cao như thế.

Rồng hiển nhiên biết cái vật nhỏ trên lưng không biết bay, nếu thoát ly khỏi thân thể của nó, chắc chắn sẽ té cho đến ngay cả xương cốt cũng tìm không được, nó bạt mạng gia tốc, đột nhiên thắng gấp, hoặc là xoay lộn mười hai vòng liên tiếp trên không trung.

Lúc này, quần chúng vây xem trên mặt đất cũng càng ngày càng nhiều, trong đó bao gồm một tên đầu sỏ và một tên đồng lõa, mắt thấy hoàn cảnh của Leola thảm không thể thảm hơn, Thanh Thanh đã sợ đến sắp sùi bọp mép: “Leo…”

“Là Mặt Nạ Bạc.” Keisy mặt không đổi sắc sửa sai, bây giờ người bên cạnh quá nhiều, khó đảm bảm sẽ không có người chú ý đến lời nói của bọn họ, vẫn là dùng Mặt Nạ Bạc cho lành.

“Mặt, Mặt Nạ Bạc anh ấy… sẽ có sao không?” Lúc này, rồng vừa lại bay kiểu zích zắc, Thanh Thanh chân nhũn hết rồi, nếu không phải Keisy đỡ, sợ rằng cô sớm đã hôn hít với mặt đất rồi.

“Cái này thì…” Keisy nhìn lên bầu trời, mặc dù cậu và Leola sống chung với nhau không lâu, nhưng thiên hạ đệ nhất sát thủ cũng đã có thể giao thủ với tội phạm truy nã cấp X rồi, một con rồng cỏn con đó hẳn không thể làm gì anh ta đi? Mặc dù tình huống thoạt nhìn, hình như có chút gay go à?

Tình huống Leola trên không trung đích xác không tốt lắm, để tránh cho không té thành đống pa tê, Leola chỉ có nắm chặt con rồng kia, nhưng mép vẩy trên thân rồng thế nhưng là rất sắc nhọn, không lâu sau, đôi tay của Leola bị vẩy cứa đầy vết thương, trên áo trắng đã dính đầy đốm đỏ, nhưng hắn cũng không yếu thế, lúc rồng biểu diễn đặc kỹ trên không trung, hai chân của Leola bạt mạng đạp vào lưng rồng, nghe thấy tiếng kêu đau của con rồng này, nghĩ đến nó cũng không phải dễ chịu.

Lăn lộn một hồi, Leola cũng dần dần mất kiên nhẫn: “Ta chỉ hứa không giết sinh vật có linh tính, nếu như mi nghe hiểu lời ta nói, thì hạ xuống đất, không nghe hiểu, vậy mi coi như không có linh tính.”

Kèm theo uy hiếp, Leola rốt cục từ trong giày rút ra vũ khí chưa từng rời khỏi người của mình, một cây gậy mảnh màu trắng bạc khoảng chừng 40cm, phía trên còn có chạm khắc tinh tế.

Leola một tay túm vào một cây gai nhọn trên người của rồng, tay kia cầm một đầu gậy bạc, mà miệng thì cắn một đầu khác, khẽ xoay một chút, một phần tư của gậy bạc xuất hiện khe hở, Leola vừa rút, từ trong gậy bạc rút ra một thanh kiếm mảnh chiều rộng bằng một ngón tay.

Sau khi làm ra phán đoán, Leola lựa chọn đâm vào chỗ gần đuôi sau của rồng, đây hẳn là sẽ không ảnh hưởng phi hành của rồng, dù sao hắn cũng không muốn cùng một con rồng thể nghiệm rơi tự do.

Lúc rồng phun ra máu màu lam, nó cũng đau đớn gầm rú lên, nhưng Leola cũng biết một chút đau đớn này hẳn là vẫn không đến nỗi khiến cái con này đầu hàng, hắn liên tiếp đâm mấy đao, đâm cho đến đuôi rồng nhiễm đầy máu màu lam, ngay cả kỵ sĩ phục trắng tuyết của Leola cũng không còn là màu trắng thuần, trở nên vừa đỏ vừa lam.

“Hạ xuống! Nếu không ta làm thịt mi.” Leola cũng không che giấu nữa, lộ ra sát khí đầy người, đáy mắt tràn ngập khí tức băng hàn, tay trái vốn chỉ là nắm gai nhọn, giờ đây càng không chút lưu tình chọc vào trong thân thể rồng, ở trong cơ thịt ấm nóng của rồng kéo xé khắp nơi.

Rồng đau đến không chịu nổi, quay đầu lại, trong miệng liền phun ra mấy cây băng tiễn bén nhọn, băng tiễn cứ như thế bắn về phía Leola trên lưng nó, Leola dưới cự ly gần như thế, tay trái thì lại cắm vào trong thịt rồng, vậy mà cố xoay người một cái lăn lộn trên cánh rồng, tùy theo cánh vỗ kịch liệt, Leola cũng không sợ chết mà ra sức đánh gãy một xương cánh trên cánh rồng.

“Cho dù rớt xuống, ta chỉ sẽ bị thương, tuyệt đối sẽ không chết.” Leola sau khi lạnh lùng làm ra uy hiếp cuối cùng, thuận tay vừa lại đánh gãy một cái xương cánh khác của rồng, gãy hai xương cánh rõ ràng khiến cho phi hành trở nên vô cùng không vững.

Mà con rồng bị gãy hai cái xương, mới rồi còn bị Leola chọc cho mấy lỗ ở trên lưng không ngừng gào rú thê thảm, nói chung cũng biết đại thế đã mất, cuối cùng ngừng lăn lộn, bình ổn bay ở không trung, trái với hung bạo vừa rồi, giờ phút này nó chỉ là khẽ kêu một cách đáng thương.

Leola thấy vậy, cũng ngừng động tác, không tiếp tục tàn phá cánh của con rồng đáng thương, kiếm mảnh màu bạc cũng lần nữa trở thành gậy ngắn, cắm trở lại giày, nhiều năm sống kiếp sát thủ, Leola biết rằng, khác với con người, động vật sẽ không giở âm mưu quỷ kế gì, một khi thần phục rồi, nói chung sẽ không có tính nguy hiểm gì nữa.

Leola vỗ về nói: “Không sao, ta sẽ không làm hại mi nữa.”

Lúc này, rồng hình như cũng nghe hiểu lời của Leola, nó quay đầu qua nhìn Leola, Leola lúc này mới phát hiện, cái con rồng trắng như tuyết này vậy mà có mắt màu hồng, màu trắng phối hợp với màu hồng, nếu Thanh Thanh ở đây, đại khái sẽ vừa run vừa kêu đáng yêu quá đi.

Leola nhẹ nhàng xoa cổ rồng, vốn là muốn sờ gương mặt của nó, nhưng con rồng này thực sự quá dài, dưới tình huống sờ không tới mặt, xoa xoa cổ cũng là được rồi.

Nhưng con rồng kia lại chủ động quay đầu sang, bạt mạng lắc lên lắc xuống, hình như rất hi vọng Leola có thể sờ đầu của nó, Leola buồn cười, cũng đành bò lên cổ rồng, đi xoa xoa đầu của nó, vỗ về nó.

Nhưng, cái tay dính đầy máu kia của Leola vừa chạm vào đầu của rồng, vậy mà giống như chạm vào điện, một cỗ đau nhức truyền đến não, trong não sau khi đột nhiên xuất hiện một tiếng nổ rền vang, Leola liền mất đi ý thức, từ trên cao rớt xuống…

Tiếng nổ đó hình như là… “Xin chỉ giáo nhiều, chủ nhân cường hãn.”

“Leola, anh có thể không làm sát thủ không?” Ánh mắt tràn ngập mong đợi, và thân ảnh có chút mơ hồ của Anse ở trước mắt hắn.

“Lúc tôi không làm sát thủ, chính là lúc tôi chết.” Bởi vì ngoại trừ chết, tổ chức sẽ không có khả năng bỏ qua cho hắn.

“Nếu như, tôi nói nếu như, có một ngày anh có thể không cần làm sát thủ, anh sẽ muốn làm cái gì đây?”

Leola trầm mặc, từ nhỏ đã được huấn luyện làm sát thủ, nghề của hắn chính là giết người, lúc hắn nhàn rỗi chính là luyện tập giết người, cuộc sống của hắn ngoại trừ giết người, không biết còn có thể làm cái gì?

“Leola, nếu như anh không muốn giết người nữa, đến tìm tôi, được không?”

Leola nhàn nhạt nói: “… Được.”

Anse cuối cùng vẫn là rời khỏi, rời khỏi tổ chức, rời khỏi rừng trúc, cũng rời khỏi hắn. Đây còn phải cảm tạ nhân sĩ võ lâm bạt mạng nghĩ cách cứu thần y, dưới tình huống tổ chức không chịu nổi bọn họ quấy nhiễu, vừa không định làm kẻ địch với toàn võ lâm, đành phải đáp ứng thả người.

Anse đích xác rất vui có thể trở về thế giới bên ngoài, điều này từ biểu tình trên mặt cô ấy đã có thể nhìn ra, nhưng cô ấy cũng thật sự rất lo lắng cho mình, Anse người mà vẫn luôn hi vọng hắn có thể giống như một con người, vẫn luôn hi vọng hắn có thể thoát ly khỏi thân phận sát thủ, cứ như thế mang theo biểu tình vừa vui vẻ vừa có chút ưu sầu, ở trước mắt hắn, chậm rãi càng đi càng xa.

Đột ngột mở mắt, trong đầu của Leola có chút ngỡ ngàng, ta đang ở đâu? Anse đâu?

Có người! Lòng cảnh giác được huấn luyện từ nhỏ của Leola khiến hắn đột ngột nhảy lên, bàn tay như móng vuốt không chút do dự bắt được cổ của người kia, đang định bóp nát cổ họng của người đó, trong đầu của Leola đột nhiên nhớ tới một câu nói.

“Đừng giết nữa, được không?”

Leola buông mạnh tay ra, nhớ tới mọi thứ, Anse chết rồi, hắn bị tổ chức truy sát, còn rớt vào thế giới khác, tiếp đến bị một thằng khốn cầm súng hãm hại, triển khai đại chiến với một con rồng ở không trung… Đúng rồi, con rồng đó đâu? Vừa nghĩ như thế, một tiếng kêu nhỏ liền từ chỗ cổ họng của người mà vừa rồi Leola vươn tay bóp.

Vừa mới quay đầu nhìn, một đôi mắt to màu hồng trong veo cứ như thế chiếu ra thân ảnh của Leola.

Mặc dù bề ngoài khác xa, nhưng Leola vẫn hỏi thẳng: “Ngươi là con rồng đó.”

Một đứa trẻ đáng yêu bạt mạng gật đầu, mắt to màu hồng và khuôn mặt cũng màu hồng, cộng thêm tóc bạc mềm nhũn, thật là khiến người vừa thấy, đáy lòng liền nổi lên yêu thích vô cùng, chỉ là trên người đứa trẻ này dính chất lỏng màu lam kỳ quái, mà trên thân thể nho nhỏ cũng có không ít vết thương, nhưng đứa trẻ trần truồng này lại không làm sao để ý, chỉ là tò mò mà sờ sờ Leola.

Leola một tay đỡ trán, khi một con rồng khổng lồ cao mười mét vô cùng hung bạo đột nhiên biến thành một đứa bé đáng yêu khoảng chừng năm tuổi, người bình thường sẽ có phản ứng gì? Leola khốn đốn không thôi. (Người bình thường có lẽ vừa nhìn thấy rồng khổng lồ đã bị nuốt mất rồi, nào còn có cái vấn đề này?)

“Có biết nói chuyện không?” Leola nhíu mày, so với một đứa bé, hắn vẫn biết xử lý một con rồng khổng lồ hơn.

Đứa bé lộ ra khuôn mặt tươi cười đáng yêu gật đầu, còn ra sức chui vào trong lòng Leola: “Papa, papa… pa…”

“Thôi thôi, tốt hơn ngươi ngậm miệng đi.” Leola có chút đau đầu, bây giờ nên xử lý làm sao? Nếu là trước kia hắn chắc chắn sẽ không nói nhiều lời, thịt luôn cho xong, nhưng bây giờ thế nhưng không được, hay là giao cho Keisy xử lý cho rồi.

Túm em bé trần truồng lên, Leola thân thể nhẹ nhàng giống như có cánh, nhảy tưng tưng ở trong rừng, trong lúc này không có làm ra một chút tiếng vang, không bao lâu đã trở về túc xá, thấy trái phải không có người, Leola thản nhiên từ cửa sổ nhảy vào phòng, quả không ngoài dự đoán, bên trong có hai người đang chờ sẵn.

“Xem ra hôm nay muốn đi học rất khó rồi.” Keisy uể oải gục trên bàn, hai con mắt nhìn chằm chằm cái trâm cài ngực hồng ngọc trên tay.

“Leola đại ca, trên tay anh là… Đáng yêu quá à!” Thanh Thanh đang nói dở chừng, nhìn thấy rõ thì ra là một đứa bé đáng yêu không chịu nổi, lập tức phóng lên, muốn bóp bóp cái má màu hồng của em bé.

Leola đang chỉ mong sao có người tới tiếp tay, lập tức ném cái của nợ bỏng tay này cho Thanh Thanh chơi, mình thì kéo cái ghế, ngồi xuống bên cạnh Keisy, hơi hơi phát tán khí lạnh nói: “Lần sau đừng có làm cái chuyện thế này nữa.”

Keisy lại cười hì hì nói: “Cái này thì, tôi không dám đảm bảo đâu.”

Leola nhíu mày, lại không nổi giận lên được gì, ở cùng cái gã đã tuyên bố rõ “tôi chính là muốn bán anh” này, chung quy vẫn tốt hơn đối diện với tên khốn chân chính có một đống âm mưu quỷ kế, mặc dù Leola phát hiện số lần mình nổi cáu còn nhiều hơn so với hai mươi mấy năm của quá khứ.

“Chẳng qua, người khác là phải mang thai chín tháng, anh làm sao mới mất tích mười phút, đã mang về một đứa trẻ hả?” Keisy tuy nói như thế, nhưng đáy lòng đại khái cũng có ngọn nguồn, người và rồng cùng nhau mất tích, sau đó trở lại một người và một đứa nhỏ, đoán cũng biết cái thằng nhỏ đó đại khái là cái gì rồi.

Leola không thích nói nhảm nên trực tiếp hỏi: “Phản ứng của viện kỵ sĩ?”

Keisy búng ngón tay, nhún vai: “Có người nổi khùng rồi! Mặc dù con rồng này khiến cho không ít người bị trọng thương, nhưng nghe nói nó là rồng của Long kỵ sĩ mới nhập học vừa từ Long Hoàng đế quốc vận chuyển đến, đang chuẩn bị thuần phục, bây giờ lại mất tích rồi, nếu không tìm về, sự tình khó dọn dẹp rồi.”

“Chẳng qua cũng có không ít người rất sùng bái sự tích vĩ đại của Mặt Nạ Bạc xả thân cứu người, cuối cùng bị rồng tha lên trời còn không ngừng chiến đấu, nhất là nữ sinh đặc biệt sùng bái đó.” Keisy cười hì hì nói.

Leola lạnh lùng liếc Keisy một cái, vừa lại nhìn về phía em bé mắt to màu hồng: “Đưa nó trở về, liền hết phiền toái.”

“Thật vô tình!” Keisy tuy nói như thế, nhưng cũng lộ ra biểu tình trăm phần trăm tán đồng.

“Cái gì, các anh muốn đưa em bé về?” Lỗ tai của Thanh Thanh trái lại rất thính.

“Đúng thế, nếu không muốn làm sao? Để nó lại gây phiền phức hả?” Keisy thuận miệng nói.

Thanh Thanh đại khái cũng biết cái thứ trên tay là vô cùng tai họa, chỉ có luyến tiếc chơi đùa với khuôn mặt tròn vo của đứa bé, nhưng đang chơi, Thanh Thanh đột nhiên phát hiện trên trán của đứa bé có một cái dấu hiệu hình bầu dục màu máu, mà căn cứ vào trong cuốn sách “quang huy và vinh diệu của Long kỵ sĩ” mà mình đọc có nhắc đến…

Thanh Thanh lập tức ném đứa bé vào trong lòng Keisy, sau đó tự mình phóng đến trước mặt Leola, hoàn toàn bỏ quên khiếp đảm nghĩa là gì, cũng bất chấp trên người Leola chính là quần áo của ca ca, Thanh Thanh một phát xé tay áo trái của kỵ sĩ phục xuống, sau đó nhìn tay trái của Leola mà sửng sốt.

Keisy giật mình sau một hồi luống cuống tay chân, mới bế được đứa bé mắt to màu hồng, sau đó cũng giống Thanh Thanh nhìn cánh tay của Leola, tiếp đến là Leola cũng nhìn hướng cánh tay của mình, sau đó sửng sốt, trên cánh tay trái của mình lại có thể mọc ra một cái vẩy màu trắng bạc.

Thanh Thanh nuốt nuốt nước miếng: “Leola đại ca… trở thành Long kỵ sĩ rồi.”

Keisy và Leola nghe vậy đều lộ ra biểu tình ngơ ngác, Thanh Thanh cũng nói ra hết tri thức xem ở trong “quang huy và vinh diệu của Long kỵ sĩ” của mình.

“Không phải muốn làm Long kỵ sĩ là có thể trở thành Long kỵ sĩ, cho dù là nơi sản sinh Long kỵ sĩ là Long Hoàng đế quốc, cũng là có rất nhiều kỵ sĩ cả đời cũng không nhận được bất cứ công nhận nào của rồng, trở thành một Long kỵ sĩ chân chính.”

“Muốn trở thành một Long kỵ sĩ chân chính, trước phải tích lũy lực lượng cao thâm, tự mình đánh bại một con rồng, còn phải nhận được công nhận của rồng, sau đó mới có thể trở thành Long kỵ sĩ, cho nên nói, Long kỵ sĩ không phải chỉ là rồng lợi hại mà thôi, bản thân bọn họ cũng đều là có thực lực vô cùng cường hãn.”

Cuối cùng, Thanh Thanh nhìn chằm chằm vào vẩy rồng trên cánh tay trái Leola: “Trong sách có nói, sau khi nhận được cho phép của rồng, phải nhỏ máu lên trán của rồng, sau đó rồng sẽ khảm vẩy ở giữa trán của mình lên cánh tay trái của Long kỵ sĩ, để biểu thị mình nguyện cùng Long kỵ sĩ cùng sống cùng chết.”

Nghe đến đây, thân thể của Keisy đã nhũn ra một nửa: “Cô đừng có nói với chúng tôi, rồng đã nhận chủ rồi thì sẽ không nhận người khác làm chủ nữa.”

Thanh Thanh lộ ra biểu tình thì ra anh cũng biết, lúc này, em bé mắt to màu hồng như thể muốn tỏ rõ cõi lòng, loạng choạng mà đi về bên cạnh Leola, như con thằn lằn bò lên người Leola, cuối cùng nhoài người bất động ở trên lưng Leola, còn phát ra tiếng khò khò trầm thấp, ngủ một cách vô cùng an ổn.

“Đúng rồi.” Thanh Thanh có chút do dự nói: “Ngàn vạn lần đừng để cho người khác phát hiện Mặt Nạ Bạc chính là Leola đại ca, tên Jett  lúc sáng là con của một trong những minh chủ liên minh thương tế —- nơi khởi nguyên của trang giáp chiến cơ, hắn rất rất là có thế lực.”

“Leola, tôi trân trọng khẩn cầu anh.” Keisy lộ ra biểu tình ngưng trọng: “Ngàn vạn lần đừng nói với người khác, anh có quen tôi.”

One response »

  1. tem

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: