RSS Feed

Bất Sát – Vol3-4

Chương 4: Học Viện Tử La Lan

Leola vội vã vọt tới tầng lầu nơi phòng ngủ của hắn và Keisy, thân rồng khổng lồ cao mười mét của Bảo Lợi Long đang kẹt ở cái hành lang đối với người mà nói thì rất lớn, đối với rồng thì ngay cả xoay người cũng không được, Bảo Lợi Long vừa phát ra tiếng rồng rống đau đớn, vừa bạt mạng vùng vẫy, khiến cả tòa túc xá đều hơi chấn động, may mà túc xá trang giáp cỡ lớn của Barbarise có độ cứng chắc vô cùng lớn, không có bị Bảo Lợi Long phá hủy trong thời gian ngắn, nhưng, nếu Bảo Lợi Long còn tiếp tục cố xoay người, sự tình liền rất khó nói rồi.

Sau khi Leola dùng tâm linh cảm ứng kêu gọi mấy lần mà không có kết quả, phẫn nộ dùng chân khí khoách đại tiếng thét: “BẢO LỢI LONG! TA BẢO NGƯƠI BIẾN NHỎ.”

Bảo Lợi Long rốt cuộc nghe thấy tiếng của papa, sau khi ngừng vùng vẫy, thân rồng khổng lồ bắt đầu chầm chậm thu nhỏ, cuối cùng, một em bé năm tuổi nhoài người trên hành lang, còn khóc run bần bật.

Leola đi đến bên cạnh Bảo Lợi Long, một phát túm lên Bảo Lợi Long đang nhoài người không chịu dậy, nhíu mày hỏi: “Làm sao vậy? Vì sao đột nhiên làm ầm ĩ lên?”

Trong đôi mắt to của Bảo Lợi Long bạt mạng rớt ra giọt nước mắt to như ngọc trai, bàn tay nhỏ của Bảo Lợi Long vươn ra nhào vào trong lòng Leola, còn ôm chặt lấy không buông, khóc hết một hồi, trong lòng của Leola mới truyền đến âm thanh rầu rĩ: “Bảo Lợi Long nằm mơ, mama không động đậy nữa, papa cũng biến mất, chỉ còn lại một mình Bảo Lợi Long.”

“Đáng thương quá, hu hu.” Thanh Thanh lúc này mới dám mở cửa phòng, từ trong kẽ hở ló đầu ra, vừa nghe thấy cảnh ngộ bi thảm của Bảo Lợi Long, không nhịn được miệng méo xệch, bật khóc theo Bảo Lợi Long.

“Papa, papa cũng sẽ biến mất sao?” Bảo Lợi Long từ trong lòng của Leola ngẩng đầu lên, mắt tha thiết nhìn Leola.

“Không đâu, đừng nghĩ bậy.” Leola trực tiếp trả lời Bảo Lợi Long.

Bảo Lợi Long gật đầu, đồng thời ôm chặt Leola, nhỏ giọng nói: “Bảo Lợi Long sẽ không để papa biến mất nữa.”

“Leola đại ca, cuộc hẹn của anh và công chúa thế nào rồi?” Thanh Thanh tò mò hỏi, bởi vì Bảo Lợi Long kẹt ở hành lang, khiến bọn họ không thể theo dõi Leola, cuối cùng còn phải để cho Keisy từ cửa sổ nhảy ra, tìm Leola cầu viện, đây khiến cho người vẫn luôn hướng đến chuyện thiếu nhi hoàng tử công chúa như Thanh Thanh vô cùng bức rứt.

Leola chỉ là lắc lắc đầu, sau đó cầm lấy trường bào màu xám đậm định đi thay bộ quần áo hoa lệ này, mặc dù trường bào xám đậm không mỹ lệ như bộ quần áo này, nhưng lại thùng thình mềm mại, mặc lên vô cùng thoải mái, đây cũng khiến Leola càng ngày càng quen mặc bộ trường bào này.

Leola vừa mới thay xong quần áo đi ra, liền nhìn thấy Keisy cũng về rồi, Keisy vừa nhìn thấy Leola đi ra, lập tức kêu réo: “Đói chết mất, chúng ta mau đi ăn cơm thôi, tôi muốn ăn một bữa thịnh soạn, tuyệt đối không được để cho tôi gặm bánh mì nữa!”

“Biết rồi mà.” Thanh Thanh khó chịu nói, cầm lấy túi tiền đã xẹp đi không ít, trong lòng thầm nghĩ, hôm nào phải đi tìm anh trai xin tiền tiêu vặt rồi.

“No quá no quá.” Keisy thỏa mãn bưng cái bụng, bước về học viện, Thanh Thanh đi theo phía sau với vẻ mặt khóc không ra nước mắt.

Ai ngờ vừa mới đến cửa học viện, liền nhìn thấy học viện ánh lửa nổi lên tứ phía, tiếng chém giết không ngừng, phần nhiều là tiếng vũ khí va chạm, trang giáp bay loạn trong không trung, các kỵ sĩ cũng cưỡi vật cưỡi của mình từng đôi chém giết, cả hiện trường triệt để mất khống chế, Thanh Thanh và Mai Nam cũng phát giác không thích hợp, sau khi vọt đến bên cửa sổ, liền nhìn hỗn loạn bên ngoài mà ngây người.

“Ặc, nếu viện trang giáp và viện kỵ sĩ đánh nhau, đó vẫn là rất bình thường.” Mai Nam trăm điều khó hiểu nói: “Chẳng qua bây giờ kỵ sĩ đánh kỵ sĩ, trang giáp đánh trang giáp là chuyện làm sao?”

“Đồ đần!” Keisy rống một tiếng rồi nhắc nhở: “Các cậu để ý xem, có một số đồng phục học sinh không giống với chúng ta.”

Bởi vì kỵ sĩ phục là thống nhất toàn thế giới, chỉ có huy hiệu trường trên ngực trái là không giống, nhưng đám người Leola khoảng cách xa xôi, thực sự nhìn không rõ huy hiệu trường, cho nên mọi người đều nhìn về phía viện trang giáp chiến cơ, đồng phục viện trang giáp của Acalane là quân phục ngắn màu lam, nhưng một nửa học sinh ngồi trên cơ giáp lại mặc bộ đồ da bó sát màu tím, rõ ràng không phải người của học viện Acalane.

“A! Tôi biết đó là học sinh ở đâu rồi.” Thanh Thanh kinh hô: “Là học viện Tử La lan, đồng phục của bọn họ rất đẹp đấy, lúc trước Thanh Thanh suýt nữa đã vì đồng phục mà đến học viện Tử La Lan học rồi.”

“Học viện Tử La Lan…” Keisy cố gắng tìm kiếm trong đầu: “Trường học xếp thứ hai đế quốc Acalane, bọn họ chạy đến đây làm gì? Chẳng lẽ muốn tiêu diệt học viện Acalane, sau đó đăng lên ngôi thứ nhất?”

“Không sai!” Một âm thanh lạnh lùng từ sau lưng mọi người truyền tới.

Mọi người vừa quay đầu, mấy kỵ sĩ vân đỏ và vân lục đứng ngay ở sau lưng, phục trang mặc dù giống như học viện Acalane, nhưng huy hiệu trường trên ngực trái lại là một đóa tử la lan, ngoài ra còn có hai cô gái mặc trường bào màu tím nhạt.

“Trường bào màu xám đậm, các người là học sinh của viện thuật sĩ Acalane đi?” Một kỵ sĩ vân đỏ trong đó lộ ra mỉm cười thỏa mãn.

“Màu sắc thật là xấu, may là chúng ta không học ở học viện Acalane.” Hai cô gái cười hi hi, lộ ra ánh mắt khinh thường đối với phục sức của đám người Leola.

Mấy học sinh của học viện Tử La Lan chầm chậm áp sát đám người Leola, trong mắt đều lóe lên tia sáng bất thiện, Leola ngay cả động cũng không động, mặt vô biểu tình nhìn bọn họ áp sát, Keisy thì khốn khổ suy nghĩ chạy đường nào khó bị đuổi nhất, Thanh Thanh trốn vào trong vòng bảo hộ của Mai Nam dựng, đối phương có vẻ sắp rút kiếm nhào tới nơi rồi.

“Dừng tay!” Bạch Thiên vội vàng chạy tới, tức giận khiển trách học sinh của học viện Tử La Lan.

Kỵ sĩ vân đỏ và vân lục vừa nhìn thấy vân lam trên phục trang của Bạch Thiên, tất cả đều biến sắc, chỉ có thể nghe lời Bạch Thiên, không áp sát nữa, mặc dù trong mắt lóe theo bất mãn, một kỵ sĩ vân đỏ trong đó còn lên tiếng giảo biện: “Chúng tôi chỉ là muốn cùng bọn họ quyết đấu.”

“Nói nhảm!” Bạch Thiên càng phẫn nộ trách mắng: “Các ngươi muốn quyết đầu, đi tìm viện trang giáp hoặc viện kỵ sĩ, không được động thủ với viện thuật sĩ, các ngươi thân là kỵ sĩ, không nên bắt nạt kẻ yếu.”

Đây nghĩa là nói chúng tôi là kẻ yếu sao… mọi người của viện thuật sĩ đều giật giật khóe miệng mà nghĩ.

“Vậy chúng tôi có thể cùng bọn họ quyết đấu chứ? Kỵ sĩ vân lam.” Hai cô gái thuật sĩ mang theo thần tình làm nũng nói với Bạch Thiên, còn có khuynh hướng càng ngày càng tới gần Bạch Thiên.

Bạch Thiên hơi nhíu mày, quay đầu hỏi đám người Keisy: “Các cậu không có vấn đề chứ?”

Keisy nhướn nhướn mày, mở miệng nói: “Yên tâm, nếu như là thuật sĩ quyết đấu, vậy cùng lắm chúng tôi sẽ ngủ ở trong vòng bảo hộ của Mai Nam không phải được rồi sao.”

“Cái gì? Vậy tôi làm sao đây?” Sắc mặt Mai Nam tái nhợt, đừng nói hắn suốt đêm dùng vòng bảo hộ chứ?

“Đến túc xá.” Leola đơn giản vắn tắt nói, hoàn toàn không định nhúng tay vào sự kiện này.

Keisy lập tức gật đầu lia lịa: “Nói cũng phải, tòa túc xá đó chẳng chỗ nào tốt ngoài đánh không thủng rơi không vỡ nổ không hỏng, tôi thấy chúng ta cứ ở túc xá ngủ một giấc cho lành đi.”

“Tôi đưa các cậu trở về.” Bạch Thiên không yên tâm nói, tiếp đến nghiêm khắc trừng những kỵ sĩ của Tử La Lan một cái, hai cô gái thuật sĩ cũng ngượng ngùng trốn trở lại sau lưng của kỵ sĩ nhà mình.

“Bạch Thiên kỵ sĩ đại nhân, ngài thật là quá thiện lương quá tốt bụng rồi.” Keisy bộ dạng nịnh hót tươi cười.

Bạch Thiên lúng túng một chút rồi hỏi: “Chúng ta đi thôi, tôi còn phải trở về bảo vệ học viện gấp.”

Keisy vội vàng nịnh hót liên tục khen ngợi: “Bạch Thiên kỵ sĩ đại nhân quả nhiên là nhân nghĩa hơn người, hay giúp đỡ người khác, lòng trắc ẩn…”

“Chúng ta mau đi thôi!” Bạch Thiên nghe vậy toàn thân nhồn nhột vội vàng ngắt lời nịnh hót của Keisy, sau đó triệu hồi Hỏa Long Liệt Diễm của mình, sau khi để cho đám người Leola ngồi lên, bay về phía túc xá thuật sĩ.

Mặc dù có rất nhiều học sinh đang tiến hành không chiến, nhưng lại không có lấy một người của Tử La Lan dám qua khiêu khích Bạch Thiên, kỵ sĩ vân lam ở trong học sinh đã coi là cường giả đỉnh cấp rồi, càng huống chi là Long kỵ sĩ vân lam, những trang giáp hoặc kỵ sĩ trên bầu trời gần như vừa nhìn thấy Bạch Thiên liền biến sắc, sau đó vội vàng nhường đường, nào đám đối đầu với Bạch Thiên.

Chẳng qua, sự tình cũng có ngoại lệ, khi Bạch Thiên bay đến chỗ không xa học viện thuật sĩ, một con Thủy Long màu lam nhạt ngang nhiên chắn ở phía trước, phía trên còn “đứng” một kỵ sĩ, không sai, giống như Mặt Nạ Bạc, là đứng ở trên rồng, một mái tóc màu tím đậm dài tới eo, còn có một đôi mắt đen lạnh nhạt, kỵ sĩ phục màu đen vân lam trên người và một đóa tử la lan trên ngực trái đã tỏ ra thân phận của hắn.

Bạch Thiên mặc dù vẫn là vẻ mặt nghiêm túc, chẳng qua ánh mắt đã tuôn ra hào quang hiếu chiến, khiến Keisy lo lắng đẩy Bạch Thiên một cái, Bạch Thiên nhìn một bầy nheo nhóc sau lưng một chút… không, là thuật sĩ đang đợi đưa tiễn, đành nói với Thủy Long kỵ sĩ: “Đợi ta đưa những người này trở về, sẽ cùng ngươi quyết đấu sau.”

“Đều là học sinh như nhau, bọn họ vì sao cần ngươi đưa!” Thủy Long kỵ sĩ lạnh lùng nói: “Bọn họ không thể tự mình sống sót trên chiến trường, đó nên bị đào thải.”

“Bọn họ là thuật sĩ.” Bạch Thiên nhíu mày, không tán đồng cách nói của Thủy Long kỵ sĩ.

“Ý của ngươi là, thuật sĩ là kẻ yếu ư?” Một âm thanh khác vang lên, lúc này mọi người mới phát hiện, ở không trung lại có thể có một người khác toàn thân bao phủ dưới áo trùm đang phiêu phù ở không trung, vẻ mặt khinh thường nhìn đám người Leola.

“Phiêu phù thuật, lâu lắm không có nhìn thấy thuật sĩ làm được rồi.” Mai Nam kinh hô.

Cái người phiêu ở không trung khinh thường hừ một tiếng rồi trào phúng: “Vậy là học viện Acalane quá sa đọa rồi, ngay cả phiêu phù thuật cũng không biết mà vẫn có thể vào học viện, hừ, viện thuật sĩ Acalane quả nhiên là chuyên môn thu gom rác thải.”

Thanh Thanh bất mãn kháng nghị: “Ngươi nói cũng quá đáng rồi đi! Bọn ta đều là đã qua kiểm tra năng lực mới tiến vào học viện, cậu nói đúng không? Keisy!” Thanh Thanh quay đầu nghiêm túc nhìn Keisy, chờ đợi trả lời của cậu.

“Ừ, đúng!” Keisy cũng nghiêm túc trả lời, đáy lòng âm thầm thêm một câu, có kiểm tra tôi và Leola rốt cuộc có biết viết tên của mình không, và rốt cuộc có biết mình là đực hay cái hay không.

Thanh Thanh quay đầu nhìn hướng thuật sĩ phiêu phù ở không trung, đầy mặt không phục, mà Keisy thì không hiểu gì cả trao đổi nhỏ với Mai Nam: “Lạ quá, Thanh Thanh làm sao đột nhiên trở nên gan dạ như vậy?”

“Bởi vì anh trai của Thanh Thanh dạy ở học viện Tử La Lan, Thanh Thanh ghét nhất để cho anh trai nghe thấy chuyện xấu của mình.” Mai Nam nhỏ giọng nói.

“Thì ra như thế…” Keisy bừng tỉnh.

“Cô gái nhỏ, có muốn làm một trận thuật sĩ quyết đấu không?” Người phiêu phù ở không trung cười ác ý.

Thanh Thanh nghe vậy, một đầu tóc đen vậy mà bắt đầu tung bay, còn lấy mắt kính xuống, trong đôi mắt sáng không ngừng lưu động hào quang, ngay cả Bạch Thiên cũng có thể cảm nhận được sự thay đổi và ma lực dao động xung quanh Thanh Thanh một cách rõ ràng, ngay cả tên thuật sĩ phiêu phù ở không trung cũng không nhịn được biến sắc, chẳng qua hắn lại là trở nên hưng phấn hơn, hắn một phát kéo rớt áo trùm trên người, lộ ra bộ mặt thật, lại có thể có dung mạo y như đúc với Thủy Long kỵ sĩ, điểm khác nhau duy nhất, hắn có tóc ngắn gọn gàng.

“Làm cái quyết đấu hai người đi, cô và kỵ sĩ hệ Quang Minh kia, ta và em trai ta.” Thuật sĩ vô cùng hưng phấn chầm chậm hạ xuống lưng rồng, đứng sóng vai với Thủy Long kỵ sĩ.

Thanh Thanh và Bạch Thiên VS Thủy Long kỵ sĩ và thuật sĩ biết phiêu phù thuật, ai sẽ thắng? Keisy vỗ trán suy nghĩ: “Tôi nghĩ, nếu là học viện Tử La Lan đánh bại Thanh Thanh và Bạch Thiên, sau đó chúng ta bị chỉnh lý một trận tàn nhẫn, nếu không thì là Thanh Thanh cuối cùng xuất ra đại tuyệt chiêu, khiến hàng trăm người ở đây, bao gồm mấy người chúng ta đều cùng thành cát bụi.”

“Shit! Nghĩ làm sao chúng ta cũng đều tiêu tùng, không được! Bọn ta yêu cầu đổi thuật sĩ, Mai Nam anh đi thay vị trí của Thanh Thanh.” Keisy kiên quyết nói.

Mai Nam vội vàng bạt mạng gật đầu, mặc dù quyết đấu rất nguy hiểm, nhưng tự thể nghiệm ma pháp không gian của Thanh Thanh càng chết người.

“Không đổi!” Tóc đen dài của Thanh Thanh giống như dây leo quấn lấy cổ của Keisy, ánh mắt còn lóe theo sự cố chấp không chịu hiểu, có rất nhiều tư thái uy hiếp <cậu muốn đổi người, tôi lập tức dùng “đại tuyệt chiêu”>.

Để tránh cho mình bị nhảy dù đến sao Diêm Vương gì đó, Keisy đành sửa miệng: “Vậy bọn ta yêu cầu đổi kỵ sĩ!”

Bạch Thiên bên cạnh lộ ra biểu tình bị thương: “Tại sao?”

“Đó còn phải nói, chỉ cần để cho Mặt Nạ Bạc thượng trận, để cho anh ta ở lúc Thanh Thanh còn chưa kịp động thủ, liền xoẹt xoẹt hai cái làm gọn hai người kia, thế này hai trường Acalane và Tử La Lan mới sẽ không cùng bị diệt vong chứ!” Keisy hét lớn.

Bạch Thiên vẫn đầy mặt nghi hoặc, không tin Thanh Thanh có khả năng khiến hai trường diệt vong.

“Mặt Nạ Bạc, đồ đệ của Lancelot?” Thủy Long kỵ sĩ rốt cuộc lên tiếng nói chuyện, ngữ khí vẫn lạnh như băng.

“Không sai! Nếu các ngươi thức thời, tốt nhất nể một chút mặt mũi của Quang Minh kỵ sĩ, nếu không ngài ta hôm nào đến tìm các ngươi “tâm sự”, các người liền tiêu tùng rồi.” Keisy ỷ vào tên của Quang Minh kỵ sĩ, lá gan cũng to lên.

“Đồ giả mạo.” Thủy Long kỵ sĩ lạnh lùng nói.

Keisy trợn lớn mắt, ngay cả Leola vẫn luôn đặt mình ở ngoài cũng ngẩng đầu lên nhìn Thủy Long kỵ sĩ, không xác định Thủy Long kỵ sĩ rốt cuộc là đoán, hay là thật sự biết Mặt Nạ Bạc không phải đồ đệ của Lancelot, Keisy mặt không đổi sắc nói: “Đồ giả mạo? Ngươi nói ai là đồ giả mạo?”

“Lancelot không có đồ đệ.” Thủy Long kỵ sĩ rút kiếm, giống như không kiên nhẫn tiếp tục thảo luận nữa, chỉ là trầm giọng nói: “Muốn phái ai đi cũng được, quyết đấu mau lên.”

Bạch Thiên hơi mang nghi vấn nhìn hướng Leola, lộ ra ánh mắt muốn dò hỏi, lúc này, Keisy rốt cuộc giật mình, Bạch Thiên có lẽ đã phát hiện thân phận của Leola, khi Bạch Thiên “nhìn” thấy Leola toàn thân đẫm máu vừa lại bị nhốt ở lồng sắt, lúc đó Leola hẳn là vẫn chưa có “biến thân”, lần này thôi xong rồi, Keisy vội vàng nhìn hướng Leola xem có dự định gì hay không, đáng tiếc, Leola vĩnh viễn đều mặt vô biểu tình, ngay cả Keisy cũng không biết hắn đang nghĩ cái gì.

Chẳng qua gã này chẳng nghĩ cái quái gì đi! Keisy sâu sắc cảm thấy vậy.

“Lát nữa nói sau.” Keisy đành cố tình lãnh tĩnh nói với Bạch Thiên, mà người sau cũng gật đầu đồng ý, về phần Keisy lát nữa muốn nói cái gì, vậy thì lát nữa nghĩ sau đi.

“Bên bọn ta phái Bạch Thiên và Mai…” Keisy dưới trừng mắt khủng bố của Thanh Thanh, để tránh cho mình sẽ chạy sang thế giới của Leola đi du lịch, đành lâm thời sửa miệng: “… Thanh Thanh.”

Bạch Thiên cũng gật đầu, để cho Hỏa Long chầm chậm hạ xuống mặt đất, bỏ Keisy, Mai Nam và Leola xuống, sau đó mang theo Thanh Thanh bay lên không trung, cùng đối đầu với Thủy Long kỵ sĩ, hai phương đều trình hiện ra dáng vẻ thực lực cao cường, Thủy Long kỵ sĩ và thuật sĩ biết phiêu phù thuật không cần nhìn đã biết thực lực cao cường, mà giai cấp vân lam của Bạch Thiên cũng không phải đèn cạn dầu, nhưng ma lực dồi dào trên người Thanh Thanh càng khiến đối phương như gặp phải đại địch… mặc dù đám người Keisy đều biết chân tướng là thế nào.

“Mau mau! Chúng ta có thể chạy xa bao nhiêu thì tránh xa bấy nhiêu.” Keisy nói xong, người đã chạy hơn mấy chục mét rồi.

“Bạch Thiên thì làm sao đây?” Mai Nam lo lắng hỏi.

“Làm sao đây? Tôi ngày rằm sẽ nhớ thắp hương cho anh ta.” Keisy đứng ở cổng túc xá học viện thuật sĩ hét lớn, tiếng lớn đến nỗi Bạch Thiên ở trên không cũng lộ ra thần tình quai quái.

Leola chầm chậm đi đến bên cạnh Keisy, một phát túm lấy cổ áo của Keisy, sau đó lôi trở lại chỗ đám người Bạch Thiên quyết đấu.

“Này này, anh làm gì đấy, tự anh muốn chết cũng đừng lôi người khác chết chung chứ.” Keisy bạt mạng vùng vẫy, thậm chí hai tay hai chân ngay cả miệng cũng cắn chặt cổng túc xá không buông, đáng tiếc, lực toàn thân của Keisy cũng đỡ không lại một ngón tay của đệ nhất sát thủ, cho nên Leola dễ dàng lôi theo Keisy cùng đi chết… là cùng trở về hiện trường quyết đấu.

“Tôi cần cậu giúp tôi thuyết minh chiến huống.” Leola trong mắt lóe lên hào quang có hơi hiếu chiến.

Keisy quỳ rạp xuống đất rầu rĩ nói: “Vậy anh phải đảm bảo tôi ngay cả một sợi lông tơ cũng sẽ không rớt, tôi mới thuyết minh với anh.”

Leola gật đầu, Keisy nhận được đảm bảo của Leola lập tức nhảy lên, bắt đầu báo cáo tình hình thực tế: “Quyết đấu hai người kỳ thực cũng rất thường thấy, bình thường mà nói, kỵ sĩ và kỵ sĩ, trang giáp và trang giáp là phối hợp thường thấy hơn, chẳng qua kỳ thực trước kia khi thuật sĩ chưa suy tàn, quyết đấu hai người đều là kỵ sĩ phối hợp với thuật sĩ, bởi vì cận chiến và phòng ngự của kỵ sĩ đều rất mạnh, mà thuật sĩ chủ yếu phụ trách tấn công xa và trị liệu.”

“Tôi phải phụ trách tấn công xa sao?” Thanh Thanh chỉ vào mình hỏi Bạch Thiên.

Bạch Thiên nhíu mày: “Tôi chưa từng phối hợp với thuật sĩ… cô biết vòng bảo hộ không? Hỏa cầu thuật?”

“Đều không biết.” Thanh Thanh thành thật trả lời.

“Vậy cô biết cái gì?” Bạch Thiên dứt khoát trực tiếp hỏi.

“Dịch chuyển tức thời.” Thanh Thanh nghĩ rồi lại nghĩ, mình hình như chỉ biết cái thứ này.

“Ặc… vậy cô lúc nguy cấp hẵng ra tay là được rồi.” Bạch Thiên lộ ra biểu tình có chút gượng gạo, vô cùng khéo léo nói.

Thủy Long kỵ sĩ bên kia lại cũng không muốn nhẫn nại nữa, quát lớn một tiếng: “Quyết đấu bắt đầu!” Sau đó xách trường kiếm lao tới, mà thuật sĩ trên người Thủy Long cũng không nhàn rỗi, xuất tay chính là mấy cây cột băng bắn ra.

Đối với ra tay đột ngột của đối phương, Bạch Thiên có chút không kịp ứng đối, chỉ có thể để cho vật cưỡi Hỏa Long né qua cột băng một cách hiểm hóc, Bạch Thiên vừa mới rút trường thương ra, trường kiếm của Thủy Long kỵ sĩ đã ngay trước lông mi, Bạch Thiên chỉ có thể ngăn cản trường kiếm một cách chật vật, sau đó liên tục lùi lại muốn trước tiên ổn định bước chân, nhưng Thủy Long kỵ sĩ lại không cho hắn cái cơ hội này, Bạch Thiên lùi một bước, Thủy Long kỵ sĩ liền tiến một bước, khiến cho Bạch Thiên chỉ có thể liên tục lùi về sau, không thể đổi thủ sang công.

Càng chết người chính là, thuật sĩ của đối phương rõ ràng không phải đèn cạn dầu, điên cuồng ném băng tiễn thuật vào Hỏa Long của Bạch Thiên, đau đến Hỏa Long Liệt Diễm không ngừng gào rú, còn phải ngăn cản móng vuốt của Thủy Long, tình hướng vừa bắt đầu đã bất lợi cho bên Bạch Thiên.

“Xem ra thua chắc rồi, nếu có vòng bảo hộ của Mai Nam, có khả năng vẫn có thể cứu vãn một chút tình thế.” Keisy ngẩng đầu nhìn, vừa không hề bất ngờ nói.

“Keisy quá coi thường Thanh Thanh rồi.” Thanh Thanh bất mãn hét xuống dưới, sau đó một đầu tóc đen vừa lại bắt đầu tung bay điên cuồng, ma lực dồi dào khiến cho đối thủ không dám khinh thường.

“Không! Bà chủ, tôi không có coi thường cô mà, cầu xin cô ngoan ngoãn ở phía sau Bạch Thiên là được, ngàn vạn lần đừng làm loạn à!” Keisy vội vàng gào thét, chỉ sợ Thanh Thanh làm cái “thuật di động tập thể”, sau đó không biết nơi đến sẽ ở cái nơi quỷ quái nào.

“Hứ!” Thanh Thanh bất mãn bĩu môi, trên tay chầm chậm tụ tập một đoàn ma pháp đen kịt, Thanh Thanh hét lớn một tiếng: “Bạch Thiên ngồi xuống!”

Bạch Thiên kinh ngạc nghe theo lời của Thanh Thanh, còn bởi thế bị trường kiếm của Thủy Long kỵ sĩ làm xước cánh tay, Thanh Thanh hét một tiếng nạp mạng đi, sau đó hùng hổ ra sức ném, một đoàn ma pháp còn đen kịt hơn đêm tối liền rời khỏi tay, ma lực dồi dào trong đó khiến thuật sĩ của đối thủ cực kỳ kinh hoảng hô lên: “Đệ đệ tránh ra, đừng chạm vào cái ma pháp đó!”

Nghe thấy cảnh cáo của anh trai, Thủy Long kỵ sĩ như đối điện với đại địch, điều khiển Thủy Long lùi lại, né qua khối hắc cầu kia, hơn nữa không dám khinh thường mà quan sát đường chuyển động của hắc cầu, chỉ sợ nó đột nhiên gia tốc trong nháy mắt, một giây sau, hai giây, ba giây… hắc cầu tổng cộng đã tiến tới 30cm, giống như quả bong bóng bay bay, hơn nữa còn không phải tiến theo đường thẳng, thỉnh thoảng còn bay về hướng Bạch Thiên.

Biểu tình mọi người đều ngưng trọng nhìn khối hắc cầu kia, mà hắc cầu bay đến chỗ cách Thủy Long kỵ sĩ còn có năm, sáu mét, cứ thế đứng im luôn, mọi người chờ hết mười giây, hắc cầu vẫn chẳng hề có một chút động tĩnh.

“Hê hê…” Thanh Thanh xấu hổ cười: “Hình như thất bại rồi chăng.”

Khóe miệng mọi người đều không nhịn được co giựt, sắc mặt của Bạch Thiên đặc biệt cứng ngắc, Keisy và Mai Nam lại thở phào một hơi thật lớn, ma pháp Thanh Thanh xuất ra có thể “không sao” đã là may rồi, nào còn có thể trông mong nó “có sao” đây!

Sắc mặt của Thủy Long kỵ sĩ khó coi đến cực điểm, hắn lạnh lùng nói: “Đây chính là thái độ quyết đấu của học viện Acalane sao? Các ngươi coi quyết đấu là trò chơi sao?”

Bạch Thiên cũng đột nhiên giận dữ: “Cách các ngươi đột ngột công kích chẳng lẽ là của kỵ sĩ nên có sao?”

Thủy Long kỵ sĩ cười lạnh một tiếng, lúc mới định mở miệng nói, trước mắt đột nhiên xuất hiện một cái lỗ đen to lớn, Thủy Long kỵ sĩ và thuật sĩ ngay cả rên một tiếng cũng không kịp, cứ trơ mắt nhìn lỗ đen hình dạng giống như cái mồm rộng ngốn về phía bọn họ, sau đó một vùng bóng tối phủ xuống… mà sau khi nuốt mất hai người, lỗ đen làm một cái ợ rồi ngoan ngoãn biến mất tăm.

Bạch Thiên lặng đi rất lâu, quay đầu hỏi Thanh Thanh: “Bọn họ đi đến đâu rồi?”

“Không biết!” Thanh Thanh mở to mắt, thành thật nói.

“Bọn họ sẽ không có nguy hiểm tính mạng chứ?” Bạch Thiên lộ ra thần tình lo lắng, cho dù là quyết đấu, cũng không cần thiết phải lấy mạng người.

“Nguy hiểm tính mạng thì không có, chẳng qua bọn họ có thể phải làm một chuyến du lịch rồi.” Mỉm cười hả hê trên mặt Keisy càng ngày càng lớn, sự tình phát triển tốt đến Keisy cũng không dám tin.

“Bạch Thiên, phía sau!” Leola đột nhiên lên tiếng cảnh cáo, hắn cảm thấy phía sau Bạch Thiên và Thanh Thanh có cỗ lực lượng đang dao động.

Bạch Thiên sau khi hơi lặng đi, lập tức quay đầu, nhưng đã không kịp rồi, một con Thủy Long khổng lồ đột nhiên xuất hiện, kèm theo tiếng Thủy Long kỵ sĩ đọc chú ngữ, trong miệng Thủy Long phun ra một cột nước cộng thêm mười cây băng tiễn của thuật sĩ tất cả đều đánh về phía Bạch Thiên và Thanh Thanh, Bạch Thiên ngay cả thời gian tránh cũng không có, chỉ có thể xoay lại ôm lấy cả người Thanh Thanh, dùng sống lưng của mình ngăn cản mọi ma pháp.

Sau mười tiếng nổ, Hỏa Long Liệt Diễm rốt cuộc chống đỡ không nổi, từ trên trời rớt xuống, lúc rơi đến mặt đất phát ra tiếng nổ ầm ầm, bụi đầy trời che phủ cả con Hỏa Long, nhưng Thủy Long kỵ sĩ trên không trung lại vẫn không chịu buông tha đối thủ, sau mấy luồng chớp của ma pháp xuất hiện, lại là một trận ma pháp đánh loạn.

Leola túm lấy Mai Nam vọt đến bên cạnh Hỏa Long, mà Mai Nam cũng hết sức ăn ý đọc ra chú ngữ: “Vòng bảo hộ!”

Mười đường ma pháp tất cả đập lên vòng bảo hộ, mà vòng bảo hộ vẫn bình yên vô sự như cũ, Mai Nam càng kiên định tiếp tục duy trì vòng bảo hộ, không để cho Thủy Long kỵ sĩ có cơ hội công kích Bạch Thiên và Thanh Thanh lần nữa, Leola thì xoay người qua quan sát trạng huống của Bạch Thiên và Thanh Thanh, bụi bặm dần dần tán đi, tức nức nở của Thanh Thanh đứt quãng truyền đến.

Leola nhíu mày, nhìn thấy Thanh Thanh bị đè ở phía dưới Bạch Thiên, nhưng vẫn bảo trì ý thức, thoạt nhìn hình như chỉ bị chút thương nhẹ, nhưng lá chắn xác thịt Bạch Thiên thì không may mắn như thế, một bộ kỵ sĩ phục màu trắng đã tan hoang đến bảy tám phần, phần lưng lộ ra còn là một mảng máu thịt lẫn lộn, đương nhiên Bạch Thiên cũng sớm đã hôn mê bất tỉnh rồi.

Leola lập tức đỡ Bạch Thiên dậy, ngón trỏ để dưới mũi Bạch Thiên, sau khi kiểm tra thấy hô hấp, Leola trực tiếp bế Bạch Thiên lên, định mang hắn đi tìm machine liệu thương trị liệu.

“Đứng lại! Quyết đấu còn chưa kết thúc.” Ma pháp luân phiên của thuật sĩ đều không công phá được vòng bảo hộ của Mai Nam, không khỏi có chút tức hồng hộc, mắt thấy Leola muốn mang kỵ sĩ vân lam đi, hắn lập tức gọi lại đối phương.

Leola mặt vô biểu tình trả lời: “Anh ta đã hôn mê rồi, các ngươi đã thắng.”

“Đây là quyết đấu hai người, chỉ cần có một người còn đứng, quyết đấu tất phải tiếp tục.” Trong mắt của thuật sĩ lóe lên tia sáng không mang hảo ý.

Leola cảm giác thấy Bạch Thiên hôn mê bất tỉnh trong tay không ngừng mất máu, nhiệt độ cơ thể có dấu hiệu càng ngày càng thấp, thực sự không thể kéo dài nữa, thế là hắn xoay người đi về phía Thanh Thanh, Thanh Thanh nghi hoặc ngẩng đầu nhìn Leola, Leola nói thẳng: “Nhắm mắt lại.”

Thanh Thanh mặc dù chẳng hiểu gì hết, nhưng cô trước giờ chưa từng hoài nghi lời của Leola, lập tức ngoan ngoãn nhắm mắt, sau đó một cơn tê dại từ sau não truyền đến, thân thể của Thanh Thanh ngã xuống, cũng hôn mê theo Bạch Thiên, mà làm cho Thanh Thanh hôn mê, đương nhiên là một cú đá sau của Leola.

“Hai người hôn mê, các ngươi thắng rồi.” Leola xoay người qua nói với Thủy Long kỵ sĩ và thuật sĩ, một đôi con ngươi màu bạc lãnh tĩnh nhìn chòng chọc vào đối phương, nếu như đối phương vẫn không dừng tay, chắc chắn phải trả ra một cái giá khá lớn.

Thuật sĩ lóe qua một ánh mắt đùa cợt, đánh giá trên dưới Leola hỏi: “Ngươi tên là gì?”

“Leola.” Leola trực tiếp trả lời.

“Leola.” Thuật sĩ nghiền ngẫm cái chữ này một hồi, sau khi xác nhận mình chưa từng nghe qua cái tên này, ngẩng đầu nói với Leola: “Ta là Y Vũ, em trai của ta là Y Trụ, nói với hiệu trưởng của các ngươi, giải đấu xếp hạng học viện sắp bắt đầu rồi, học viện Tử La Lan bọn ta trước đến chào hỏi.”

“Sau giải đấu xếp hạng học viện, học viện Tử La Lan sẽ không còn là học viện đứng thứ hai!” Sau khi Y Trụ lạnh lùng nói xong, Thủy Long dưới thân ngâm dài một hồi, học sinh học viện Tử La Lan đang ở khắp nơi học viện quyết đấu hoặc là phá hoại đều dừng tay, nhìn hướng Thủy Long kỵ sĩ, Y Trụ sau khi dùng tay ra hiệu, ngay cả nhìn cũng không thèm liếc đám người Leola một cái, tự mình vút lên không bay đi.

“Giải đấu học viện?” Leola ngẩng đầu hỏi Mai Nam, nhưng người sau lại ngỡ ngàng mà lắc đầu, biểu thị hắn cũng không biết.

“Giải đấu học viện gì, tôi làm sao chưa từng nghe nói! Chẳng qua tôi nói nè, cái giải đấu học viện vớ vẩn gì này hẳn là không liên quan gì với viện thuật sĩ chứ?” Keisy bất an giật giật: “Hẳn là không ai sẽ phái thuật sĩ xuất trận thi đấu chứ?”

Nhưng trong đầu mọi người đều hiện lên một cái suy nghĩ: “Barbarise đại khái không thể coi là người đi?

Mặc dù toàn học sinh toàn trường đều lửa giận ngút trời chờ hiệu trưởng ra giải thích giải đấu học viện, nhưng xảy ra náo động lớn như thế, hiệu trưởng lại ngay cả bóng dáng cũng không có, mãi cho đến khi Leola ném Bạch Thiên vào trong machine liệu thương, sau đó Leola cùng Keisy đến phòng hiệu trưởng, sau khi đạp văng cửa, mới tìm được hiệu trưởng và Huyết Lang.

“Leola? Ngươi tới thật đúng lúc, ngươi rốt cuộc có muốn đi làm con của Long Hoàng không hả? Ta cũng không phải cả ngày rảnh rỗi chẳng có chuyện làm, ở đây chờ ngươi suốt đâu đấy.” Huyết Lang ngồi ở trước một cỗ máy trò chơi, mắt nhìn chằm chằm vào màn hình, hai tay điều khiển một cái tay cầm, sau khi dùng khóe mắt liếc Leola một cái, trong miệng lẩm bẩm một câu, sau đó vừa lại sa vào trong trò chơi.

“Leola à, học viện hôm nay làm sao ồn như thế hả? Có phải đám người các ngươi lại gây ra chuyện gì không? Nói cho ngươi biết, ta thế nhưng không phải ngày nào cũng giúp các ngươi thu dọn cục diện rối rắm đâu, ta thân là trưởng của một trường, rất là bận rộn đấy.” Barbarise bắt chéo chân ngồi ở trên salon, mặt vùi ở trong một cuốn sách có tựa đề <ma pháp sư xinh đẹp nhất lịch sử ma pháp>, bên cạnh còn để cái ly chứa chất lỏng màu lục không biết tên đang sủi bọt.

Đáy lòng của Leola vừa lại nổi lên một loại tâm tình ngay cả mình cũng không hiểu rõ, có chút giống như phẫn nộ vừa lại không giống lắm, sau này sau khi nghe Keisy giải thích, mới biết đây gọi là dở khóc dở cười.

“F*ck you.” Keisy vừa ra khỏi miệng đã là lời khó nghe, tay trái phải mỗi bên còn diễn tả một cái凸: “Chúng tôi ở bên ngoài đánh đến sống dở chết dở, các người thì hay lắm! Một tên chơi điện tử một tên xem sách đen!”

Cậu có động một cái ngón tay sao? Leola lần nữa hoài nghi.

“Ta là sử dụng machine lưu hành nhất hiện nay nghiên cứu chiêu thức mới!” Huyết Lang nghe thấy lời này, vội vàng quay người lại giải thích.

“Ta là đang nghiên cứu lịch sử ma pháp vĩ đại.” Barbarise cũng bỏ sách xuống vội vàng nói.

“Cái rắm!” Keisy không chút lưu tình vừa lại cho mỗi bên ngón tay giữa, sau đó ngang nhiên đặt mông ngồi lên ghế hiệu trưởng, như thể cậu mới là hiệu trưởng không bằng, rống giận với “học sinh”: “Còn chơi nữa! Cái lũ ở trường khác đã nạt tới cửa rồi, còn ở hầm cầu nhà ông ỉa không dội nước, phủi mông đi mất rồi.”

“Cái gì?” Barbarise đột nhiên giận dữ: “Thằng nào mất vệ sinh ỉa ở nhà ta không dội nước? Lại có thể còn chưa chùi đít! Đúng là cái thằng mất nết.”

“Đó là cái ẩn dụ thôi!” Keisy khó chịu nói: “Này, Barbarise, giải đấu học viện là chuyện làm sao hả?”

Nghe thấy giải đấu học viện, sắc mặt Barbarise khẽ đổi, có chút ngượng ngùng nói: “Ầy, chính là luận bàn giữa các học viện thôi, mọi người giao lưu một chút đấy mà.”

Keisy vặn cái đèn bàn sang hướng Barbarise, ánh đèn chiếu Barbarise đến váng đầu hoa mắt, giọng của Keisy như mộng như ảo truyền tới: “Barbarise, mau nói rõ chân tướng, nếu không mọi sách, hình chụp, còn có tượng khắc liên quan đến mỹ nữ ma pháp sư của nhà ông đều sẽ biến thành nam lực sĩ hết đấy.”

“Không, đừng biến mỹ nữ ma pháp sư của ta thành nam lực sĩ! Ta nói, ta cái gì cũng nói.” Barbarise kêu khóc.

Lần này tới lượt Huyết Lang im lặng chống đỡ, đối với chuyện nhiều năm trước vô tình quen biết Barbarise hối hận không thôi.

“Thì… mọi người đối với việc học viện Acalane cứ luôn xếp thứ nhất có chút bất mãn, cho nên lần trước đại hội giữa các học viện quyết định làm cái thi xếp hạng học viện, sau này mỗi ba năm sẽ cử hành một lần, để cho giữa các học viện có thể cạnh tranh lẫn nhau, sau đó tiến bộ.” Barbarise mang biểu tình vô tội nói.

Keisy trái lại mặt vô biểu tình tiếp tục hỏi: “Chuyện này là quyết định lúc nào?”

“Một năm trước.” Biểu tình của Barbarise thoạt nhìn càng vô tội.

Keisy ngay tại chỗ bay vọt lên bàn làm việc, nhảy đến ghế salon, nổi điên xé <ma pháp sư xinh đẹp nhất lịch sử ma pháp> của Barbarise, sau đó chỉ vào cái mũi của Barbarise hống hách nói: “Mau nói rõ quy tắc đại hội, nếu không tôi liền công bố cái tin tức này cho các học viện, đảm bảo học sinh vừa rồi đánh nhau với học viện Tử La Lan sẽ rất vui lòng đến phòng hiệu trưởng xả một chút tâm tình đang tăng cao!”

“A! Nữ ma pháp sư của ta…” Barbarise tự biết đuối lý, ngoại trừ trái tim rướm máu lớn tiếng kêu rên, cũng vừa đau buồn nhặt từng mảnh nhỏ, vừa giải thích: “Các học viện phái ra năm học sinh một tổ, tiến hành thi đấu loại đoàn thể.

“Thật sự chỉ có như thế?” Keisy nguy hiểm nheo mắt lại chất vấn.

Barbarise điên cuồng gật đầu, biết sao được, buổi họp lần trước bất cẩn ngủ gật giữa chừng, chẳng nghe thấy cái gì khác.

Keisy ngồi xuống, bắt chéo chân suy nghĩ: “Năm người, vậy phải phái ai đây, Leola là không thể thiếu, Bạch Thiên cũng không tệ, vòng bảo hộ của Mai Nam cũng tương đối hữu dụng, này, Barbarise, viện trang giáp có học sinh nào hữu dụng một chút không? Nếu không phái viện trang giáp đi, trang giáp chắc chắn sẽ làm ầm làm ĩ.”

Barbarise lộ ra biểu tình khó xử: “Đại khái muốn phái Jett Kichi.”

“Ông là nói cái gã ngay cả C cơ cũng có thể điểu khiển còn kém hơn cả D cơ kia?” Keisy đầy mặt khinh thường: “Phái hắn không bằng bớt phái một người, còn có thể vướng tay vướng chân đây.”

Barbarise lộ ra biểu tình khó xử: “Biết sao được, nếu không phái hắn, liên minh Thương Tế chắc chắn không để yên, dù sao Leola có thể lấy một đánh năm, không tệ đâu.”

“Nói cũng phải.” Keisy gật gật đầu, có Leola, cho dù bốn người khác đều là Jett, vậy cũng không có khả năng thua.

Barbarise đặt tay lên vai Keisy, như chuyện hiển nhiên mà nói: “Vậy người cuối cùng thì phái ngươi nhé!”

Keisy há hốc miệng, có chút lắp bắp nói: “Phái, phái tôi làm gì? Phái tôi không bằng phái Jasmine hay Lansecy đi?”

Barbarise lắc lắc đầu: “Ngươi đây không hiểu rồi, học viện chiến của đế quốc Acalane, chắc chắn có rất nhiều học viện âm thầm giở trò, có ai so với ngươi càng gian trá đê tiện? Không có đi? Cho nên ngươi đi theo là nhất định rồi, cứ quyết định như thế, ta đi đưa danh sách cho đại hội đây.”

“Chờ một chút…” Keisy vẫn thử kháng nghị.

Barbarise xoay người nhìn ra ngoài cửa sổ: “Haiz, nghe nói Misery sắp về rồi!”

Hai vai của Keisy sụp xuống: “Được rồi, chẳng qua tôi chỉ phụ trách ra kế sách, đừng hòng bảo tôi động thủ.”

“Có Leola, nào sẽ để lại kẻ địch cho ngươi thu dọn chứ.” Barbarise vừa vỗ lưng của Keisy vừa cười ha ha, Keisy cũng gắng gượng gật đầu đồng ý.

Leola nãy giờ yên lặng vừa lại nổi lên tâm tình xa lạ, lúc này Huyết Lang cũng vỗ vỗ vai của Leola cảm thán nói: “Đây gọi là bất đắc dĩ! Anh bạn nhỏ, hỏi ngươi một chút, ngươi rốt cuộc có muốn đến Long Hoàng đế quốc không hả?”

Leola lần này cuối cùng cũng cho Huyết Lang một cái đáp án chắc chắn: “Tôi không đi.”

Huyết Lang không ngờ sẽ nhận được đáp án, sau khi ngẩn người rồi cười ha ha: “Leola ngươi được lắm, lần này ta có thể nhìn thấy biểu tình tắc nghẹn của Long Hoàng rồi! Chẳng qua cứ thế này, cái tên Lancelot kia có thể sẽ không nhận ngươi làm đồ đệ nữa, chẳng qua nói đi thì nói lại, ngươi làm đồ đệ của Lancelot vẫn thật là ủy khuất cho ngươi rồi.”

“Không được!” Keisy đột nhiên nhớ tới, từ salon nhảy lên la lớn: “Nếu chúng ta muốn dùng Mặt Nạ Bạc tham gia thi đấu, nhất định sẽ có người hoài nghi thân phận của Mặt Nạ Bạc, Leola không phải đồ đệ của Lancelot thì thôi, anh ta ngay cả kỵ sĩ cũng không phải à!”

Lúc này, Huyết Lang cười cười thần bí: “Ai nói Leola không phải kỵ sĩ?”

3 responses »

  1. “Keisy bộ dạng ton hót” —> nịnh hót a` !?
    “hai người quyết đấu đều là kỵ sĩ phối hợp với thuật sĩ, bởi vì cận chiến ‘vào’ phòng ngự của kỵ sĩ đều rất mạnh” —-> ‘và’

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: