RSS Feed

Bất Sát – Vol4-3

Chương 3: Vật hi sinh

“Rốt cuộc…”

Ba Khắc Vương hài lòng thấy Leola nhìn không chớp mắt vào lôi tháp hắc ám, như mọi khi chờ đợi từ ngữ tán thán của người ngoài phố đối với lôi tháp.

Leola nhìn chằm chằm vào lôi tháp hắc ám hình kim tự tháp, hắn sớm đã quen nhìn kiến trúc quái dị, trong lòng chỉ là nghĩ đến một vấn đề, sau đó liền trực tiếp hỏi ra khỏi miệng: “Rốt cuộc lôi đài là cái gì?”

Cả mặt Ba Khắc Vương ngẩn ra, vệ sĩ lớn tuổi sau lưng mắt cũng trợn lớn, người trẻ tuổi hơn còn trực tiếp trượt chân, Ba Khắc Vương đen mặt: “Cậu, cậu không biết lôi đài là cái gì?”

Leola còn trực tiếp gật đầu hai cái, khiến trên khuôn mặt uy nghiêm của Ba Khắc Vương cũng không nhịn nổi xuất hiện biểu tình khôi hài, sau đó vẫy vẫy tay với Leola, trực tiếp đến trước cửa chính của lôi tháp hắc ám, trước cửa chính đã có rất nhiều người mặt mang hưng phấn xếp hàng mua vé vào sân đắt đỏ, mấy tên vóc người cao lớn một chút cố muốn chen hàng, lại bị mọi người vây lại đánh tàn nhẫn, đoàn người đang xếp hàng đến nhàm chán nhìn thấy có náo nhiệt có thể xem, đều cao hứng vỗ tay kêu hay.

Ba Khắc Vương nhướn nhướn mày, không cho là đúng mà vòng qua cuộc hỗn loạn này, trực tiếp đi về phía cửa chính, điều này khiến cho có người cho rằng Ba Khắc Vương cũng là chen hàng, vươn tay muốn túm cổ áo của Ba Khắc Vương, đáng tiếc, sau một tiếng súng vang lên, hiện trường an tĩnh lại, mà cái gã không biết tốt xấu kia cũng không còn tay để túm cổ áo người nữa.

Ba Khắc Vương kéo kéo tây trang gọn gàng, sau khi ném ánh mắt lạnh cho cái gã đang ôm cánh tay lăn lộn trên mặt đất, hết sức uy nghiêm mà tiến vào lôi tháp hắc ám trước ánh mắt sợ hãi của đoàn người ở hiện trường, lập tức liền có mấy người hầu tiến lên nghênh đón, giúp cầm áo khoác, cầm bồn nước cho Ba Khắc Vương rửa tay, người hầu ngay cả Leola và hai vệ sĩ bên cạnh cũng không dám để chậm trễ, cũng vội vàng bưng lên bồn nước cho ba người sơ tẩy.

Khóe mắt của Leola liếc một cái, nhìn thấy Ba Khắc Vương nhúng nhúng tay vào bồn nước một cách tự nhiên, Leola cũng bắt chước làm theo như vậy.

“Muốn nghỉ ngơi trước, hay là đi xem thử lôi đài mà cậu không hiểu?” Ba Khắc Vương lịch sự hỏi ý kiến của Leola.

Leola do dự một hồi, mặc dù rất tò mò đối với lôi đài, nhưng thân thể của mình lại không ngừng phát ra cảnh báo mệt mỏi và đau nhức, Leola cúi đầu nhìn mấy vết máu và vết bầm trên người mình, nhớ tới mình đã không còn chân khí cường hãn để hậu thuẫn rồi, tốt nhất vẫn là mau chóng liệu thương, Leola mở miệng nói: “Tôi muốn liệu thương trước.”

Ba Khắc Vương gật đầu, ra hiệu cho người hầu: “Mang lôi đài thủ mới của ta thu xếp đến cái phòng lúc trước kia.”

Người hầu sau khi cung kính đáp ứng, Ba Khắc Vương cười nói với Leola: “Cậu trước liệu thương cho tốt, nghỉ ngơi mấy ngày cho khỏe, mấy ngày sau giúp tôi đánh trận lôi đài, yên tâm, đối thủ đó tuyệt đối không phải đối thủ của cậu.”

Leola sau khi gật đầu, đi theo người hầu rời khỏi, Ba Khắc Vương cười nhìn Leola chuyển qua ngã rẽ hàng lang, sau đó nụ cười thân thiện lập tức biến mất, lạnh nhạt nhìn hành lang không người, Ba Khắc Vương giống như đang lẩm bẩm nói: “Cuối cùng cũng tìm được kẻ hi sinh, còn tưởng rằng thi đấu biểu diễn lần đầu tiên ta phụ trách sẽ phải bỏ trống rồi.”

Vệ sĩ lớn tuổi vẫn luôn không nói cuối cùng mở miệng nói: “Hắn rất mạnh, thi đấu biểu diễn sẽ rất tuyệt luân.”

Vệ sĩ trẻ tuổi lại trầm mặc, nghĩ đến thi đấu biểu diễn khiến người buồn nôn của lôi đài hắc ám, còn có khuôn mặt của Leola hình như còn trẻ tuổi hơn mình, vẻ sĩ trẻ tuổi không khỏi âm thầm thở dài thương tiếc cho hắn.

Vệ sĩ lớn tuổi liếc thấy ánh mắt của đồ đệ mình, nhàn nhạt nói: “Nói không chừng hắn sẽ trở thành “kẻ hi sinh” đầu tiên đánh thắng thi đấu biểu diễn.”

Nghe thấy sư phụ nói như thế, vệ sĩ trẻ tuổi nhớ tới ánh sáng bạc bay múa ở trong đám người kia, còn có thân thể nhẹ nhàng giống như khiêu vũ của Leola, hắn ra sức gật đầu: “Người đó nói không chừng thật sự sẽ thắng.”

Ba Khắc Vương khinh thường cười cười: “Thắng? Hắn tốt hơn là mau hưởng thụ ba ngày cuối cùng của mình đi.”

Leola sớm đã cùng người hầu đi xa đương nhiên không biết mình đã biến thành kẻ hi sinh rồi, sau khi đi theo người hầu vào thang máy, một mạch đi đến trước một cái cửa hoa lệ, người hầu cung kính mở cửa, để cho Leola có thể tiến vào phòng của hắn, Leola có chút ngơ ngác nhìn quanh căn phòng, trong phòng có đủ mọi thứ, vừa đi vào là một cái phòng khách hoa lệ, còn bày biện ghế salon da mềm mại cao quý, mặt đất lót thảm trắng như tuyết, bên cạnh còn để bàn làm việc bằng gỗ thô được chạm khắc tinh tế, trên tường còn có cửa sổ sát đất lớn, có thể nhìn thấy cảnh phố mỹ lệ.

“Xin người trước tiên nghỉ ngơi một chút, nữ hầu lập tức sẽ tới phục vụ cho ngài.” Người hầu sau khi cúi đầu một cái với Leola, đóng cửa phòng lại.

Leola nhíu mày, nghĩ thầm căn phòng này mỹ lệ đến có chút khoa trương rồi, giống như là ở phòng tiếp đãi khách quan trọng, không giống để cho một cái lôi đài thủ ở, hắn cũng không tin Ba Khắc Vương sẽ coi trọng một người mới gặp mặt lần đầu như hắn.

“Mình đừng nói là lại chọc ra phiền toái gì rồi?” Leola đau đầu nghĩ.

Lúc này, ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng gõ, sau khi Leola trả lời vào đi, một người phụ nữ gợi cảm gần sắp già đang phe phẩy cái quạt lông vũ lớn, dẫn theo một hàng nữ nhân với đủ loại khí chất khác nhau đi vào, tướng mạo mỗi người đều xem như tương đối không tệ, đang dùng biểu tình đẹp nhất của riêng từng người nhìn Leola, khiến hắn đầy đầu sương mù, không hiểu bây giờ là tình hình gì.

Người dẫn đầu sắp thành bà già kia cười kiều mỵ: “Ái chà, khách lần này thật là dễ nhìn, ngay cả tôi cũng muốn phục vụ ngài đây.”

Những cô gái đều ngang nhiên nhìn chằm chằm khuôn mặt thanh tú của Leola, mấy người trong đó còn không nhịn được vừa đá lông nheo với Leola vừa cười hí hí, đây khiến cho Leola nhíu mày, mà người phụ nữ dẫn đầu hiển nhiên rất biết xét mặt nhìn sắc, hiểu rõ Leola không thích bị người đánh giá, bà ta vội vàng ra hiệu yên lặng đối với chúng nữ, sau đó quay đầu nói với Leola: “Khách nhân, tôi là người đầu lĩnh của những nữ hầu, vốn là mang những nữ hầu đến để ngài lựa chọn, tôi đảm bảo với ngài nữ hầu dưới tay tôi tuyệt đối đều là xinh đẹp nhất, thái độ tốt nhất, tay chân cũng giỏi giang số một, ngài có thể tận tình lựa chọn nữ hầu ngài thích, để cô ta phục vụ ngài.”

Leola lúc này mới hiểu trước mắt thì ra là những nữ hầu, Leola ngay cả nhìn cũng không nhìn một hàng mỹ nữ trước mắt, thuận miệng nói: “Một người tùy ý.”

Nói xong, Leola tự mình đi đến trước cửa sổ sát đất, kinh ngạc phát hiện hắn vậy mà có thể từ đây nhìn thấy sân thi đấu ở chỗ đám người Keisy, mặc dù chỉ là nhìn thấy một cái vòng tròn nho nhỏ, nhưng đây cũng đủ để cho Leola đứng lặng im ở trước cửa sổ sát đất.

Nghe thấy câu này, nụ cười của mỹ nữ trung niên đầu lĩnh lập tức cứng ở trên mặt, đáy lòng lẩm bẩm lầm bầm, làm sao có thể có đàn ông không cảm thấy hứng thú đối với đám con gái dưới tay bà ta! Đùa đấy à, bà ta thế nhưng là má mì mệnh danh dưới tay tuyệt đối không có nhan sắc xoàng xĩnh, trong Khu Phố Hắc Ám, nếu không phải là khách quan trọng thì đừng hòng chạm vào đám con gái của bà ta!

“Ái chà, khách nhân, ngài có muốn chọn lựa kỹ càng lần nữa không? Bảo bối dưới tay tôi thế nhưng là đứa nào đứa nấy xinh đẹp, hơn nữa đều vô cùng nghe lời, ngài muốn “làm cái gì” cũng đều được.”

Má mì nhe răng cười quyến rũ, chớp mắt ái muội ám chỉ Leola, đáng tiếc, má mì chớp đến mắt cũng sắp chuột rút, cười đến lớp phấn trang điểm cũng sắp nứt rồi, Leola lại vẫn đắm chìm ở trong nỗi buồn ly biệt, căn bản không có nghe lọt lấy nửa câu của má mì.

Còn tưởng rằng thằng nhóc này thoạt nhìn trẻ tuổi như thế, hẳn là không khôn ranh xoi mói như những lão khách già kia mới đúng, má mì thầm xì một tiếng, quạt lông trong tay đập vào lòng bàn tay một cái, la lên với mấy đứa con gái: “Còn đợi ở đây làm gì? Khách không hài lòng các ngươi đấy! Còn không mau cút, gọi thất tiên nữ của ta lại đây!”

Mấy cô gái ủy khuất rời khỏi cửa, còn liên tiếp quay đầu nhìn lén bóng lưng thẳng tắp thon dài của Leola, trên mặt tràn ngập thần sắc thất vọng.

Má mì nôn nóng đi qua đi lại ở cửa, còn điên cuồng phe phẩy quạt lông vũ trong tay, chờ đợi con át chủ bài của mình đến, mà Leola vẫn như cũ đứng ở trước cửa sổ sát đất, trông về phía sân thi đấu nho nhỏ, nghĩ đến nhóm Keisy có phải vẫn đang thi đấu? Bảo Lợi Long không biết có nghe lời ở bên cạnh Jasmine hay không?

Bọn họ hẳn là sẽ không bỏ thi đấu để tìm mình đi? Đáy lòng của Leola có chút bất an, nhưng vừa lại tự an ủi mình, sẽ không đâu, cho dù mới bắt đầu bọn họ sẽ đến tìm hắn, chỉ cần qua mấy ngày, bọn họ hẳn là sẽ từ bỏ, dù sao bọn họ và Leola quen biết không tới mấy tháng, Bạch Thiên còn chỉ là quen biết mấy ngày, bọn họ không có lý do sẽ vì hắn mà canh cánh trong lòng… tay của Leola đột nhiên xoa lên má, nghĩ đến cú đấm kia của Mai Nam.

“Khách nhân ơi, khách nhân… thằng khốn! Ngươi xoay người lại cho ta!” Má mì kêu cả chục tiếng, Leola lại không chút phản ứng, bà ta rốt cuộc không nhịn được nhe răng nhe lợi phát ra má mì sư tử rống.

“Má mì?” Thất tiên nữ chưa từng thấy má mì thất lễ như thế, tất cả đều mặt mày biến sắc nhìn từng lớp trang điểm trên mặt má mì rớt xuống đất, lông mi giả treo lủng lẳng trên mí mắt.

Leola ngẩn người, mặt vô biểu tình xoay người lại: “Có chuyện?”

Vẻ giận dữ của má mì cứng đờ, bộ mặt nghiến răng nghiến lợi cố bẻ thành nụ cười cứng ngắc, phối hợp với lớp trang điểm tàn tạ bởi vì da mặt vận động quá độ mà bong ra từng mảng, quả nhiên là tướng mạo “như hoa”, cho dù là Leola lòng như nước lặng cũng không khỏi hơi xúc động, vì cảnh tượng khủng bố này mà xúc động co rúm.

“Ô hô hô.” Má mì sau một hồi cười ngượng ngùng: “Ánh mắt của khách nhân quả thật hơn người, mấy cái thứ tầm thường vừa rồi không lọt vào được mắt ngài, ngài xem xem bảy đứa con gái của tôi có hợp với khẩu vị của ngài không?”

Leola mặt vô biểu tình quét qua bảy cô gái, thầm nghĩ hắn vừa rồi không phải mới nói một người tùy ý sao? Leola có chút không hiểu ra sao cả, chọn người nào đối với hắn mà nói căn bản không có khác biệt, Leola bèn cho một câu trả lời giống vừa rồi: “Một người tùy ý.”

Rắc! Quạt lông vũ trong tay má mì bị bẻ thành hai khúc một cách gọn gàng, tươi cười trên mặt má mì đứng hình, trán nổi gân xanh, khóe miệng của má mì run lên từng đợt, da mặt giựt giựt, môi còn thấp thoáng có vặn thành hình “F*ck you…”

“Đi tìm đại tỷ tới đây.”

Má mì rốt cuộc khống chế lại miệng của mình, phun ra câu này chừng như còn mệt hơn cả chạy marathon, má mì thở hồng hộc, mà trái tim treo cao của nhóm thất tiên nữ cũng rốt cuộc hạ xuống, đồng thời cũng phát hiện má mì lại có thể muốn tìm đại tỷ tới?

“Có cần thiết như thế không? Má mì?”

“Bớt dong dài! Gọi con nhỏ đó tới đây, cứ nói là ý của ta.” Má mì rống giận với đám con gái, bà ta thầm nghĩ chuyện đến nước này, làm sao cũng phải nhìn thấy dáng vẻ thằng nhóc kia bị mê đến thần hồn điên đảo, phải cho hắn biết rằng đám con gái do má mì của Khu Phố Hắc Ám huấn luyện ra đều là mỹ nữ tài mạo song toàn.

Nói đến, kỳ thực thất tiên nữ cũng đích xác là ai cũng đẹp như hoa, đoan trang của đoan trang, kiều diễm của kiều diễm, đáng yêu của đáng yêu… đáng tiếc, lại đụng phải một tảng băng trước nay chưa từng có.

Ngẫm lại đồ đệ của Leola thế nhưng là nữ sát thủ Jasia xinh đẹp nhất tổ chức lúc đó, về sau lại gặp được thần y Anse y thuật xuất thần nhập hóa dịu dàng mỹ lệ trên giang hồ, Leola ngay cả công chúa Lansecy xinh đẹp có tiếng trong Long Hoàng đế quốc cũng dám cho cô leo cây, thất tiên nữ cỏn con đối với Leola mà nói, ấn tượng duy nhất chỉ có “loài người giống cái”.

“Má mì, tìm con có chuyện gì không?”

Một âm thanh quyến rũ yếu đuối không xương, một bàn tay ngọc ngà trắng nõn như tuyết đẩy cửa ra, tiếp đến, nửa khuôn mặt mỹ lệ không tì vết xuất hiện ở phía sau cánh cửa hé mở, lông mày cong như trăng, trong mắt như thể lóe theo ánh sao, ngay cả khóe mắt cũng có vẻ dịu dàng quyến rũ, mấy sợi tóc đen nhánh như đêm tối nghịch ngợm buông xuống trên má, tôn lên khuôn mặt của cô gái càng thêm trắng ngần.

“Mị Cơ.” Má mì với quả tim vốn còn bất ổn, Mị Cơ dưới tay bà ta thế nhưng là con bài đỏ nhất, hậu thuẫn vô số, ngay cả má mì cũng không dám cưỡng ép Mị Cơ phục vụ khách mà cô không thích.

“Nghe những chị em nói, ánh mắt của khách rất cao à?”

Mị Cơ vừa nói, vừa ném ánh mắt sang chàng trai bên cửa sổ, vừa nhìn, Mị Cơ cuối cùng cũng hiểu vì sao những chị em bảo cô nhất định phải qua xem thử, từ nhỏ sống ở Khu Phố Hắc Ám, Mị Cơ đời này đã thấy qua vô số đàn ông, già có trẻ có mập có xấu có đẹp có, bất luận là loại người nào, ở trong mắt của Mị Cơ chỉ chia làm hai loại, có tiền và không có tiền, về phần tướng mạo trước giờ không phải là hạng mục Mị Cơ quan tâm, huống hồ căn cứ vào kinh nghiệm của Mị Cơ, đàn ông anh tuấn thường thường đều nghèo rớt mồng tơi.

Nhưng cô chưa từng thấy đàn ông nào xinh đẹp sạch sẽ như thế, dung mạo không tính là vô cùng anh tuấn, nhưng chính là xinh đẹp một cách sạch sẽ, ngay cả khí chất cũng sạch sẽ như vậy, cả người giống như một chậu nước trong suốt.

Mị Cơ vốn chỉ là theo lời chị em đến xem thử, không nhịn được đi vào phòng, muốn dùng tay gạt gạt cái bồn nước trong này, xem biểu tình bình tĩnh của hắn phải chăng sẽ nổi lên một chút gợn sóng.

“Mị Cơ, có hứng phục vụ vị khách này không?”

Má mì hài lòng nhìn thấy Mị Cơ nổi lên hứng thú đối với người khách này, bằng không bà ta vẫn thật không biết nên làm sao để cho Mị Cơ đáp ứng, lúc này, má mì vừa lại quay đầu nhìn hướng Leola, bà ta không tin Leola sẽ ngay cả đối mặt với mỹ nhân cỡ như Mị Cơ cũng không đổi sắc mặt, mà lúc này, Leola quả nhiên đang nhìn vào Mị Cơ, mặc dù vẫn mặt vô biểu tình, nhưng hắn đích xác đang nhìn Mị Cơ, trong lòng má mì không khỏi há to mồm hô lớn “ta gặp may rồi”!

Nói đi thì nói lại, kỳ thực nhân vật chính Leola của chúng ta chỉ là đang nghĩ, nữ hầu bây giờ đều là mặc loại lễ phục tơ lụa váy dài quét đất này làm việc sao?

“Má mì.” Mị Cơ mỉm cười, cả nét mặt cũng càng thêm nhu mỹ động lòng người, cánh môi màu hồng khẽ mở: “Vị khách này cứ giao cho con đi.”

“Ô hô hô, vậy thì giao cho con đó, Mị Cơ.” Má mì cười đến nheo cả mắt, phe phẩy quạt lông vũ đã gẫy thành hai khúc, làn váy lắc lư trái phải rời khỏi phòng, trước khi đi vẫn không quên ném một nụ cười ái muội vào Leola.

Sau khi má mì đi khỏi, Mị Cơ tinh tế đánh giá, cho rằng người khách trước mắt hẳn là sẽ thích con gái rụt rè hơn, Mị Cơ thu hồi nụ cười quyến rũ, sửa thành tươi cười có chút ngại ngùng, nói cũng lạ, chỉ là biểu tình có chút thay đổi mà thôi, khí chất của Mị Cơ vậy mà hoàn toàn thay đổi, từ dịu dàng quyến rũ vừa rồi biến thành có chút ngại ngùng ngây thơ, duy nhất tương đồng chỉ có, mắt vẫn lấp lánh ánh sao thu hút người.

“Xin hỏi anh tên là gì đây?”

Mị Cơ hoạt bát cười hỏi, Leola chợt cảm thấy nụ cười này vậy mà rất giống Jasmine, Leola thành thật trả lời: “Leola.”

“Người khách kỳ quái có cái tên kỳ quái.” Mị Cơ chớp mắt, đi đến bên cạnh Leola, cũng chính là phía trước cửa sổ sát đất, tò mò từ cửa sổ nhìn ra: “Anh đang nhìn cái gì vậy? Phương xa có thứ gì anh để ý sao?”

Ánh mắt của Leola lại trở về sân thi đấu nho nhỏ kia, giữa trán vô thức lộ ra u buồn mờ nhạt, Mị Cơ không biết chán nhìn nước trong bởi vì bị cô khuấy động mà nổi gợn sóng, đáy lòng vậy mà khát vọng muốn nhìn thêm càng nhiều biểu tình của Leola.

“Là bạn sao?”

Tiếng lòng của Leola bị xúc động, hắn đương nhiên hiểu cái từ bạn bè này, nhưng rốt cuộc bạn bè là cái gì đây? Leola lại hoàn toàn nói không ra nguyên cớ, hắn và Keisy, Mai Nam, Thanh Thanh là bạn sao? Cùng Anse thì lại có tính là bạn không? Cùng Lansecy, Jasmine thì sao? Còn có Bảo Lợi Long luôn gọi hắn là papa?

“Rốt cuộc bạn là cái gì?” Leola vô thức thì thầm.

Mị Cơ mang nụ cười thâm ý: “Người sẽ cùng anh khóc, cùng anh cười, cùng anh trải qua khó khăn, thật sự sẽ quan tâm anh, người đó đại khái có thể gọi là bạn đi.”

Leola trầm mặc, trong lòng suy nghĩ định nghĩa đối với bạn của Mị Cơ, nghĩ tới có ai là thật sự rất quan tâm hắn, mặc dù Keisy luôn là bộ dạng tôi kệ anh đi chết, nhưng… Leola nhớ tới cái lần hắn suýt nữa bị Lansecy đánh chết, Keisy và hắn chiến tranh lạnh một tuần lễ; Thanh Thanh càng không cần nói ra, lúc Leola suýt nữa bị Mirrodin đánh chết, chuyện Thanh Thanh trực tiếp đạp Mai Nam bất tỉnh, xông ra khỏi vòng bảo hộ, Leola trước giờ chưa từng quên; mà Mai Nam không lâu trước mới tức giận đến trực tiếp đánh hắn, chỉ bởi vì hắn nói muốn đi; thân thể nho nhỏ của Bảo Lợi Long liều mạng chắn ở giữa Leola và Hoa Hồng Đen; còn có trước khi Leola rời khỏi sân thi đấu, Jasmine lộ ra thần tình lo lắng.

“Leola, anh có bạn không?” Mị Cơ khẽ giọng hỏi.

Leola lần nữa nhìn hướng sân thi đấu ngoài cửa sổ, hắn không thể trở về đó, không thể để người thật sự quan tâm hắn rơi vào kết cục giống như Anse.

“Có, tôi có rất nhiều bạn.”

Mắt của Mị Cơ hơi mở lớn, bạt mạng nắm bắt biểu tình trên mặt của Leola, mắt bạc hình như không còn lãnh tĩnh nữa, mà tràn ngập…

“Mị Cơ!”

Ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng gõ dồn dập lớn tiếng, còn chưa đợi Mị Cơ trả lời, má mì đã xông vào, thở hổn hển hô: “Mau mau! Có nhân vật lớn, nhân vật vô cùng lớn, nhất định muốn con đi tiếp đãi.”

Mị Cơ nghiêng đầu qua nhìn, Leola vừa lại khôi phục vẻ mặt nước trong không gợn sóng, đáy lòng Mị Cơ mãnh liệt mất mát, vô cùng bất mãn khẽ hừ: “Con đã có khách rồi, có quan trọng cũng phải chờ.”

“Không được!” Má mì như bị thần kinh điên cuồng phe phẩy quạt lông: “Muốn hắn chờ? Đùa cái gì vậy! Là cái người đó, cái người đó đó!”

Mị Cơ biến sắc, có thể khiến má mì cuống lên như thế, chẳng lẽ là một trong hai cái hậu thuẫn lớn nhất của cô tới rồi? Mị Cơ khẽ nhíu mày, có chút quyến luyến nhìn hướng Leola.

Leola hờ hững cười cười với Mị Cơ, gật đầu thông cảm nói với cô: “Cô đi tiếp đãi người khác đi, cảm ơn cô đã nói cho tôi ý nghĩa của bạn bè.”

Tim của Mị Cơ đập mạnh một cái, có chút không kìm được nói: “Má mì, má cứ đi trước vỗ về vị khách đó, con sau đó sẽ đến.”

Má mì cũng che miệng cười cười, biết điều rời khỏi căn phòng, trong lòng nghĩ đến người khách tuấn tú như Leola thế nhưng không nhiều, chẳng trách Mị Cơ không nỡ rời khỏi.

Mị Cơ vừa nhìn thấy má mì rời khỏi, lập tức vội vàng xoay người nói với Leola: “Anh đi mau!”

“Cái gì?” Leola khó hiểu hỏi, hắn còn phải tham gia thi đấu lôi đài đây, làm sao có thể đi đây.

“Anh là cái đồ ngu! Bị người lừa cũng không biết, căn phòng này trước giờ đều là cho vật hi sinh của thi đấu biểu diễn ở.” Mị Cơ nhìn thấy Leola không có ý định rời khỏi, vội vàng nói rõ chân tướng: “Thi đấu lôi đài trước khi bắt đầu, đều sẽ có một trận thi đấu biểu diễn để cho khán giả trước tiên bồi dưỡng tâm tình máu tanh bạo lực, vật hi sinh sẽ bị ném vào lôi đài xung quanh đều là tường điện, hơn nữa triển khai vật lộn với một con rồng, người phụ trách tìm vật hi sinh đều sẽ rất khéo léo tìm người ngoài phố có chút thực lực nhưng lại đánh không thắng rồng, thế này mới có thể gia tăng sự thú vị của thi đấu biểu diễn.”

Mị Cơ bắt lấy vai của Leola: “Anh chính là cái vật hi sinh đó đấy!”

Leola biến sắc, thì ra là như vậy, chẳng trách phục vụ của người hầu chu đáo như thế, cái phòng này xa hoa như thế, thì ra đây là “thù lao” làm vật hi sinh của hắn sao? Ba Khắc Vương nói muốn chia hắn tiền thường cũng hoàn toàn là giả vờ rồi.

Mị Cơ căng thẳng nhìn hướng cửa, sau đó chỉ thị với Leola: “Cái người đó đến đây, chắc chắn sẽ có phần lớn người đều bị phái đi bảo hộ an toàn của hắn, anh mau thừa dịp bây giờ chạy thoát khỏi đây, vĩnh viễn đừng bước vào Khu Phố Hắc Ám lần nữa, ở đây không phải nơi người có bạn bè nên đến.”

Leola trầm mặc một hồi rồi nói: “Vậy còn cô?”

Mị Cơ hiển nhiên không ngờ đến Leola lại nói câu này, có chút ngây ngẩn hỏi ngược lại: “Tôi?”

“Cô đang quan tâm tôi không phải sao?” Leola đơn giản suy nghĩ: “Cô nói cho tôi biết có nguy hiểm, muốn tôi chạy trốn, đây biểu thị cô quan tâm tôi không phải sao? Vậy cô chính là bạn của tôi.”

Nghe thấy lời này, Mị Cơ không nhịn được cười phụt ra: “Đừng lo cho tôi, tôi sinh ra ở đây lớn lên ở đây, ngoại trừ ở đây, tôi không có nơi khác để đi.”

Một trận náo động ngoài cửa khiến Mị Cơ không thể tiếp tục nán lại, sau khi vội vàng căn dặn Leola mau bỏ trốn, Mị Cơ cũng không dám chậm trễ cái người kia nữa, xách làn váy xông ra ngoài cửa, Leola lẳng lặng ở nguyên tại chỗ, mắt vẫn nhìn sân thi đấu ngoài cửa sổ, nhưng tai lại đang lắng nghe âm thanh ngoài phòng, chờ đợi bên ngoài phòng an tĩnh lại, Leola liền chuẩn bị rời khỏi cái nơi này.

Một cách chậm rãi, bên ngoài phòng cuối cùng cũng hồi phục trạng thái an tĩnh, đồng thời, một giọng nữ dịu dàng êm ái vang lên: “Rất xin lỗi, Mị Cơ đột nhiên có chuyện, bây giờ do tôi đến phục vụ ngài, hi vọng ngài sẽ hài lòng.”

Leola chậm rãi xoay người bình tĩnh nói: “Bên ngoài phòng thật ồn ào.”

Cô gái cung kính đáp lời: “Rất xin lỗi, có vị khách đến không báo trước, vừa rồi vội vàng điều người đi bảo hộ người đó, bởi vì người đó đang ở tại phòng cách ngài không xa, cho nên vừa rồi mới ồn như thế.”

Leola cấp tốc từ trả lời của cô gái thu được tin tức, cái người khách quan trọng đó ở ngay phụ cận, nói như thế phụ cận chắc chắn có rất nhiều người võ công cao cường, muốn yên lặng rời khỏi đây sợ rằng không khả năng rồi, bởi vậy, chỉ có thể “quang minh chính đại” rời khỏi cái phòng này thôi.

“Tôi muốn liệu thương.” Leola bình tĩnh nói với cô gái.

Cô gái sau khi liếc nhìn trầy xước trên cổ tay và cổ của Leola, cung kính trả lời: “Vâng ạ, khách nhân, phòng liệu thương ở tầng ba, xin ngài đi theo tôi.”

Leola sau khi gật đầu, đi theo cô gái ra khỏi phòng, ngoài cửa có người đang nhàn nhã dựa ở bên cửa, Leola vừa nhìn, chính là cái vệ sĩ trẻ tuổi bên cạnh Ba Khắc Vương, hắn vừa nhìn thấy Leola đi ra, lập tức cảnh giới đứng thẳng người.

“Tôi muốn dẫn vị khách này đi liệu thương.”

Cô gái giải thích với vệ sĩ trẻ tuổi, mà sau khi hắn gật đầu, cô gái nói với Leola xin đi bên này, dẫn Leola vào thang máy, mà vệ sĩ trẻ tuổi cũng lặng lẽ vào thang máy, Leola mặc dù mặt vô biểu tình, nhưng trong lòng âm thầm suy nghĩ, sợ rằng vệ sĩ này chính là người đến để giám sát mình rồi.

“Bây giờ không biết có thi đấu lôi đài để xem không?”

Leola nghiêng đầu qua hỏi vệ sĩ, vệ sĩ rất hiển nhiên kinh ngạc một chút, thành thật trả lời: “Có, chẳng qua đều là một ít thi đấu cử hành thầm kín, chính thức thì phải đợi đến ba ngày sau mới bắt đầu.”

“Tôi có thể đi xem không? Ba ngày sau phải thi đấu, nhưng tôi vẫn không hiểu lôi đài.” Leola nhớ đến lúc trước khi đi vào lôi tháp hắc ám, đoàn người dễ dàng bị kích động phẫn nộ đó, chỉ cần hơi gây xích mích, đoàn người đó sẽ trở thành che chắn tốt nhất cho Leola bỏ trốn.

May là trước đó Leola còn ngô nghê hỏi lôi đài là cái gì, vệ sĩ trẻ tuổi cũng không nghĩ nhiều, liền gật đầu đáp ứng, còn thuận tiện quan tâm hỏi: “Thương thế của cậu vẫn ổn chứ?”

“Vẫn ổn, thương ngoài da.”

Vệ sĩ gật đầu, vậy hẳn là lập tức có thể chữa khỏi ngay rồi. “Vậy cậu chữa thương xong, chúng ta lập tức sẽ đi xem.”

Leola gật đầu, dưới dẫn dắt của nữ hầu đến phòng liệu thương, thương ngoài da cỏn con gần như không cần dùng đến mười phút đã trị lành rồi, Leola trèo ra khỏi machine liệu thương, động động tay chân, sau khi xác định tình trạng của mình tốt đến có thể chạy trốn, gật đầu với vệ sĩ đang lộ ra biểu tình nhàm chán bên cạnh, vệ sĩ nhún vai, nói với nữ hầu: “Tôi mang cậu ta đi được rồi, cô về phòng đợi lệnh đi.”

Vệ sĩ mang theo Leola đi về phía lôi đài, thuận miệng hỏi: “Nghe nói cậu nhìn thấy Mị Cơ rồi? Cô ấy có xinh đẹp lắm không?”

Leola trầm mặc một hồi, Mị Cơ tính là rất xinh đẹp sao? Hình như không có dễ nhìn như Anse hay Lansecy, nhưng dễ nhìn hơn những cô gái mới đầu má mì mang tới, Leola âm thầm đánh giá: “Coi như xinh đẹp.”

Vệ sĩ loạng choạng hai bước, có chút khó có thể tin quay đầu hỏi: “Coi như xinh đẹp mà thôi? Tôi nghe nói cô ấy là cô gái đẹp nhất Khu Phố Hắc Ám đấy.”

Leola trong lòng khẽ động: “Anh vừa rồi không phải đứng ở ngoài cửa? Không nhìn thấy cô ấy sao?”

Vệ sĩ có chút chán nản nói: “Vừa rồi không phải tôi, là sư phụ tôi, sau khi ông ấy bị phái đi bảo vệ cái người khách quan trọng đó, tôi mới được phái tới, hơ hơ, nói như thế tôi vừa rồi đúng lúc bỏ lỡ Mị Cơ mà thôi.”

Mắt bạc của Leola lóe qua một tia sáng, lại nhận được một tin tức mới.

Vệ sĩ một mạch mang theo Leola đến tầng một, ở đây thì không an tĩnh vắng người như tầng phía trên, trái lại người tới người lui ồn ồn ào ào rất là náo nhiệt, Leola âm thầm suy nghĩ, cần chạy trốn bây giờ, hay là phải chờ đến lôi đài rồi đi?

Vệ sĩ đi đến bên cạnh bàn phục vụ, nháy mắt với nữ phục vụ mỹ lệ: “Hey, nói xem lôi đài số mấy có người đang đấu đi.”

Nữ phục vụ cười hi hi, hai tay đồng thời gõ rất nhanh trên machine, vừa đá lông nheo vừa trả lời: “Số hai, số tám và số mười chín đều có, đi số mười chín đi, trận đó có quang cảnh nhất.”

Vệ sĩ nhe răng cười cười với nữ phục vụ, vỗ vai Leola: “Đi thôi, đi số mười chín xem thử.”

Leola do dự một chút, khóe mắt liếc thấy cửa vẫn là có khoảng mười cảnh vệ, rốt cuộc tốt hơn vẫn là trước đến lôi đài đi xem thử, nói không chừng có thể thừa dịp hỗn loạn bỏ chạy, Leola cất bước đi theo vệ sĩ, lặng lẽ đánh giá nhịp bước và phân bố cơ bắp của vệ sĩ, nhịp bước nặng nề, không phải loại hình nhẹ nhàng tốc độ, cơ bắp cánh tay vô cùng vạm vỡ, lực lượng sợ rằng không nhỏ, không phải khi mình mất đi chân khí có thể ứng phó.

“Cậu có nghe nói đến rồng không?”

Vệ sĩ đột nhiên mở miệng, hơn nữa vừa mở miệng liền nhắc đến rồng, khiến Leola có chút không biết nên làm sao ứng đối, đành mơ hồ trả lời: “Có nghe nói.”

“Nghe nói rồng cũng là có phân chia mạnh yếu, kỳ thực không phải con rồng nào cũng đáng sợ như thế, sư phụ tôi từng nói, nếu như bình tĩnh ứng đối, cho dù là tôi cũng có thể đánh thắng một con rồng.”

Vệ sĩ giống như thuận miệng nhắc tới, khiến cho Leola nhíu mày, không rõ ý đồ của hắn, đành ừ một tiếng coi như trả lời, vệ sĩ hình như nhớ đến cái gì, có chút hưng phấn quay đầu hỏi Leola: “Tốc độ của cậu thật là nhanh, gậy bạc tung bay như con bướm, mỗi một động tác đều như đang khiêu vũ, công phu này tên gọi là gì? Ngay cả sư phụ cũng nói chưa từng thấy.”

Nếu như chân khí của ta vẫn còn, đó mới gọi là nhanh, Leola có chút ảm đạm nghĩ, đồng thời thuận miệng đáp: “Phong Phiêu Nhận.”

“Phong Phiêu Nhận?” Vệ sĩ tỉ mỉ suy nghĩ, vẫn không nghĩ ra cái gì, không khỏi có chút chán nản nói: “Chưa từng nghe nói, quả nhiên võ học như biển, học mãi không hết.”

Trừ phi ngươi cũng là người thế giới khác, nếu không ngươi học có nhiều, cũng không thể biết Phong Phiêu Nhận, Leola nhàn nhạt nhớ tới, Phong Phiêu Nhận chính là công phu độc môn của chủ thượng, Phong Phiêu Nhận, Vũ Tâm Ý Thức và Huyết Phiêu Chân Khí tất cả đều là công phu do chủ thượng thân truyền cho Leola, chỉ là Huyết Phiêu Chân Khí của hắn bị Lancelot phong ấn đến chẳng còn chút nào, mất đi Huyết Phiêu Chân Khí hùng hậu chống đỡ, Leola cùng lắm cũng chỉ có thể tính là cường giả trong người bình thường.

“Nói thật…” Vệ sĩ có chút do dự hỏi: “Cậu vì sao muốn đến Khu Phố Hắc Ám?”

Leola cũng trả lời đáp án thật: “Đi lung tung mà đến.”

Vệ sĩ chân trái vấp chân phải, suýt nữa bị vồ ếch, hắn không dám tin nói: “Đi lung tung đến? Cậu, cậu rốt cuộc là may mắn hay xui xẻo hả? Khu Phố Hắc Ám thế nhưng là phải vượt qua rất nhiều con đường kỳ quái, quẹo vào rất nhiều con hẻm không muốn người biết mới đến được, cho dù là tôi cũng phải đi qua mấy lần mới có thể nhớ được đường.”

“Tôi nghĩ tôi là xui xẻo.” Leola nhàn nhạt trả lời, tự mình chạy đến Khu Phố Hắc Ám nơi khó có thể đến, tới để cho người lừa đi làm vật hi sinh, đây làm sao cũng không tính là may mắn đi? Nghĩ đến đó, lúc đầu hắn cũng là tự mình chạy đến di tích cổ thả Mirrodin ra, sau đó chọc ra một đống chuyện… đúng là xui xẻo!

Vệ sĩ có chút xấu hổ vỗ vỗ lưng Leola an ủi: “Đừng nghĩ như thế, nói không chừng là bước ngoặt vận mệnh cho cậu đấy.”

Vận mệnh… Leola không khỏi nắm chặt dây chuyền Long Thập Tự trước ngực, hồi tưởng tình huống Anse đau khổ cầu xin hắn đến vách núi Đoạn Trường…

“Đi đi, Leola, tôi đã không cứu được rồi, bản thân tôi là thầy thuốc, tôi biết.”

Mũi tên xuyên qua ngực của Anse, Leola run rẩy cầm đuôi tên, lại hoàn toàn không dám động vào nó, Leola là tuyệt đỉnh sát thủ, hắn đối với phán đoán thương thế có độ chuẩn xác tuyệt đối, nhưng Leola hoàn toàn cự tuyệt đi phán đoán thương thế của Anse, bởi vì hắn không dám!

“Vì sao lại có mũi tên này? Rõ ràng đã sắp đến rồi, rõ ràng đã sắp đến rồi…”

Leola che mặt, đau khổ đến cự tuyệt tin tưởng sự thực Anse đã không thể sống sót.

“Đây là vận mệnh đi, Leola.” Sắc mặt của Anse tái nhợt như tuyết, nhưng vẫn mang nụ cười mờ nhạt: “Tôi vẫn luôn không có nói cho anh, dây chuyền thập tự chỉ đủ cho một người rời khỏi.”

Thân thể của Leola mãnh liệt run lên, không dám tin Anse vậy mà đã lừa hắn, hắn run rẩy nói: “Lúc đó cô nói muốn cùng tôi đến vách núi Đoạn Trường cùng rời khỏi, cô gạt tôi sao?”

Anse mạng đang một sớm một chiều lại có thể lộ ra biểu tình vô tội: “Đúng là cùng rời khỏi mà, chỉ là nơi đến của chúng ta khác nhau mà thôi, sứ mệnh của tôi đã kết thúc rồi, Leola, mà của anh vừa mới bắt đầu.”

Anse mãnh liệt ho khan, lượng lớn máu tươi từ trong miệng Anse phun ra, bàn tay đầm đìa máu của Anse xoa lên má của Leola, khẽ lau đi giọt nước phía trên, cô dựa ở trước ngực Leola, mang theo áy náy nói: “Xin lỗi, Leola, tôi có thể vĩnh viễn an nghỉ rồi, mà gian khổ của anh lại vừa mới bắt đầu… tha thứ cho tôi không thể cùng anh chia sẻ đau khổ nữa.”

Anse chậm rãi chảy nước mắt, đây là lần đầu tiên Leola nhìn thấy Anse vui tươi cởi mở khóc.

“Chẳng qua tôi tin, Leola, anh nhất định có thể tìm được bạn bè cùng anh chia sẻ đau khổ, nhất định có thể.”

“Hey, cậu đang ngẩn người sao?” Vệ sĩ gãi mặt, gọi Leola đã bất động rất lâu.

Leola lúc này mới hồi thần, gật đầu với vệ sĩ, đồng thời ở trong lòng gào thét với Anse, tôi đã tìm được bạn bè có thể cùng tôi chia sẻ đau khổ rồi, nhưng Anse, tôi không thể tiếp tục ở bên cạnh bọn họ, tôi không thể để cho bất cứ người nào rơi vào kết cục giống như cô nữa.

“Lôi đài số mười chín, là ở đây rồi.”

Vệ sĩ nhìn bảng số mười chín treo bên cửa, dẫn Leola đi vào lôi đài, lôi đài số mười chín cũng không lớn, khoảng chừng bảy mấy tám mươi chỗ ngồi vây quanh lôi đài chín mét vuông, nhưng người của hiện trường lại vượt quá con số này, đoàn người chen đến gần như trước ngực mình dán vào lưng người khác, tâm tình của mỗi một người đều kích động đến cực điểm, bởi vì trên lôi đài có hai người phụ nữ đang đánh lẫn nhau, tùy theo vết thương trên người bọn họ càng ngày càng nhiều, quần áo càng ngày càng rách nát, tiếng kêu rú của đoàn người càng trở nên càng lớn.

Vệ sĩ có chút ngây ngốc đứng ở cửa, không biết nên làm sao mới được, hắn không ngờ đến nguyên nhân nữ phục vụ kiến nghị hắn đến xem trận thi đấu này thì ra là hai tuyển thủ đều là nữ có phần quyến rũ, vệ sĩ gãi gãi mặt, thầm nghĩ Leola thoạt nhìn không giống người háo sắc, sợ rằng sẽ không thích loại thi đấu lôi đài này.

Tròng mắt của Leola chuyển động trái phải quan sát, tâm tình của quần chúng hiện trường rất sục sôi, sợ rằng chỉ cần hơi gây xích mích một cái, liền rất dễ dàng nổi lên bạo động, mà một cuộc hỗn loạn chính là điều Leola đang chuẩn bị bỏ trốn cần, Leola không chút do dự bước vào lôi đài, khiến cho vệ sĩ trẻ tuổi lộ ra biểu tình khó có thể tin, lẩm nhẩm người đúng là không thể nhìn bề ngoài, mắt thấy Leola đã chen vào đoàn người, vệ sĩ cũng lập tức đi theo.

“Chờ tôi với, Leola.” Vệ sĩ ra sức chen vào trong đoàn người, nhìn theo bóng lưng của Leola tiến lên, nhưng hiện trường sớm đã chật đến nước cũng không lọt rồi, vệ sĩ chen đến mặt mũi cũng sắp biến hình, nhưng cự ly tiến tới lại rất có hạn, chỉ có thể thầm nghĩ Leola quả thật háo sắc hơn người, lại có thể trong chớp mắt đã chen đến phía trước lôi đài.

Ánh mắt của Leola chợt lóe, sau khi trong chớp mắt nhìn thấy trong quần người xuất hiện khe hở, lập tức nghiêng người chen qua, rất nhanh chóng, Leola đã chen đến bên cạnh lôi đài, tỉ mỉ đánh giá dây thừng đàn hồi ngăn cách tuyển thủ và khán giả của lôi đài, hai nữ nhân thỉnh thoảng dùng thừng đàn hồi để gia tăng lực xông lên.

Đáy lòng của Leola lập tức làm ý định, hắn rút Toái Ngân trong giày ra, sau khi lấy Toái Ngân ra khỏi vỏ, ánh sáng bạc lóe lên, ba sợi thừng đàn hồi bên lôi đài trong chớp mắt đứt ra, lực đàn hồi to lớn khiến cho thừng đàn hồi đánh mạnh lên khán giả xung quanh, nhất thời có cả chục người ngã xuống đất kêu rên, người thương thế nhẹ một chút thì vừa la đau vừa xả giận lên người xung quanh, nhưng khiến tình huống chân chính hỗn loạn chính là, khán giả vừa nhìn thấy thừng đàn hồi bị đứt, hai nữ tuyển thủ có phần quyến rũ với quần áo không chỉnh tề đứng ngay ở phía trước bọn họ, đàn ông tâm tình sục sôi nhao nhao phóng lên, mà hai nữ nhân vừa rồi còn bừng bừng khí thế đánh nhau giờ đây chỉ có thể liên thủ đánh đàn ông động tay động chân với họ xuống lôi đài.

Hiện trường nhất thời lâm vào một cuộc hỗn loạn, ngay cả vệ sĩ cũng bận né tránh nắm đấm của quần chúng đang sục sôi, khi hắn nhớ tới Leola, sớm đã không thấy bóng dáng của Leola nữa, vệ sĩ trẻ tuổi giật mình trong lòng, rút súng ra nổ súng vào khoảng không ba tiếng, mọi người đều sợ đến ôm đầu ngồi xổm xuống, chỉ còn lại một mình vệ sĩ đứng, bạt mạng tìm kiếm bóng dáng của Leola trong đoàn người đang ngồi, nhưng nào còn có cái người Leola này.

“Chết tiệt! Ngươi trốn không thoát đâu!” Vệ sĩ nắm chặt tay rống giận.

Lúc này Leola sớm đã ra khỏi lôi đài số mười chín, sát thủ thuần thục tiến lên ở trong bóng tối, lại không phải tiến về đại sảnh tầng một, Leola sớm đã quan sát đại sảnh, mặc dù năng lực ẩn núp của sát thủ có thể tránh được tầm mắt của người, nhưng không đại biểu hắn có thể tránh được trinh sát của machine, Leola thế nhưng không bỏ quên machine quét hình người đi qua gắn ở hai bên cửa.

Nhảy lầu sợ rằng là phương pháp chạy trốn an toàn nhất, Leola tin Toái Ngân của mình đối với cắt mấy tấm kính cường hóa vẫn là không thành vấn đề, căn cứ vào nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất, Leola định trở về cái phòng ban đầu kia để nhảy lầu, cho dù bị người phát hiện, cũng có thể biện bạch nói mình chỉ là về phòng.

Leola cấp tốc trở về căn phòng lúc trước, lúc chỉ cần đẩy cửa mà vào, một tia trực giác lóe qua đầu của Leola, Leola hơi hơi đẩy ra một khe hở, vừa nghiêng đầu liền từ trong khe hở nhìn thấy nữ hầu hồi nãy đang ngồi ở trên salon trong phòng, nếu chỉ có một mình cô ta trái lại cũng còn tốt, Leola tuyệt đối có thể khiến cho cô ta hôn mê trước khi cô ta phát giác, nhưng nữ hầu này ngồi không chán quá nên đã tìm đến mấy chị em khác, mấy nữ nhân đang trò chuyện một cách vui vẻ, còn thỉnh thoảng cười hi hi.

Leola không tiếng động khép cửa lại, đồng thời muốn chết mà phát hiện thang máy cách cửa phòng không xa đang mở cửa, sắc mặt của Leola trầm xuống, nhanh chóng rời khỏi trước cửa, không còn lựa chọn mà cấp tốc phóng về phía chỗ rẽ đằng xa của hành lang, Leola ngay cả xác nhận cũng không kịp, cùng lúc cửa thang máy mở ra, người cũng đã quẹo vào ngã rẽ.

“Á!”

Leola thắng gấp mới không tông vào nữ đầu đang bưng một khay đồ ăn, con ngươi của Leola hơi hơi mở lớn, một cánh cửa hoa lệ đang mở toang, cảnh tượng bên trong có thể thấy được toàn bộ, bên trong là một phòng khách cao nhã, trong phòng còn để một cái bàn tròn lớn, một người đàn ông trung niên tóc vàng đang ngồi ở giữa bàn tròn trực tiếp đối diện với Leola, hai bên chẳng những có Ba Khắc Vương, vệ sĩ lớn tuổi hơn, Mị Cơ, còn có rất nhiều người Leola không biết.

Chạy trốn chạy thẳng tới nơi tụ tập cao thủ của kẻ địch, lần này đúng là chết không có chỗ chôn, sắc mặt của Leola trầm xuống, nhìn hướng Mị Cơ người duy nhất không phải địch, ánh mắt của mọi người cũng đi theo Leola ném về phía Mị Cơ, mà Mị Cơ sau một cơn kinh hoảng ngắn ngủi, lập tức khôi phục bình tĩnh suy nghĩ, giả bộ cắn răng một cái rồi giận dữ mắng Leola: “Anh là cái đồ ngu! Tôi chẳng phải đã nói buổi tối tìm anh sau sao?”

Đối mặt với vẻ giận dữ của Mị Cơ, Leola hơi lặng đi một chút, sau đó hiểu lời nói dối của Mị Cơ, cũng phối hợp trả lời: “Xin lỗi, tôi chỉ là không nhịn được muốn tới xem cô một chút.”

“Nghe lời, trước về phòng đi.” Mị Cơ vừa nói, vừa dùng khóe mắt liếc Ba Khắc Vương và những chủ sự của lôi tháp hắc ám, thấy bọn họ mặc dù có chút bất mãn nhíu mày, nhưng cũng không có thần sắc hoài nghi, lời nói dối Mị Cơ lâm thời bịa ra hẳn là đã lừa được bọn họ rồi, cô âm thầm thở phào.

Leola gật đầu lập, tức xoay người muốn rời khỏi, nhưng một âm thanh ôn hòa mang theo uy nghiêm vang lên: “Cậu em này là ai? Đã ăn cơm chưa?”

Ba Khắc Vương vội vàng giải thích với người trung niên tóc vàng bên cạnh: “Đây là “tuyển thủ” của thi đấu biểu diễn.”

“Oh? Vậy đã ăn cơm chưa? Có muốn cùng dùng bữa?” Người đàn ông tóc vàng nhìn chằm chằm vào Leola, sắc mặt vẫn là vẻ ôn hòa kia, nhìn không ra hắn rốt cuộc có biết ý nghĩa của thi đấu biểu diễn hay không.

Leola tim đập mạnh, trên mặt lại vẫn bình tĩnh không gợn sóng: “Không cần, tôi không đói.”

Mỉm cười của người đàn ông tóc vàng hình như trở nên càng đậm: “Oh? Vậy thì thật là xin lỗi, ta còn tưởng cậu và Mị Cơ tiểu thư đang lâm vào tình yêu cuồng nhiệt, sẽ hi vọng cùng cô ấy ở chung thêm một chút đây.”

Lời này vừa ra, sắc mặt của Mị Cơ hơi hơi tái nhợt, ngay cả Ba Khắc Vương cũng hoài nghi nhìn hướng Leola và Mị Cơ, Leola sắc mặt lạnh lẽo, ra vẻ cao ngạo trả lời: “Tôi không muốn thấy cô ấy phục vụ người khác.”

Người đàn ông tóc vàng hình như cảm thấy rất thú vị, hắn không nhịn được hỏi: “Cậu bé, cậu thật sự không nhận ra ta?”

Leola bị lời này hù dọa một chút, lúc này mới thật sự đánh giá người đàn ông tóc vàng, mái tóc kiểu gợn sóng lớn màu vàng, và mắt màu đồng, trên mặt người đàn ông đang mỉm cười ôn hòa, nhưng một cỗ uy nghiêm không nộ mà uy từ trên người đàn ông phát tán ra một cách tự nhiên, Leola đặc biệt chú ý đến, trên thân người đàn ông mặc vậy mà là thuật sĩ bào.

Nhưng trọng điểm là, Leola vô cùng xác định mình không quen biết người đàn ông trước mắt, nhưng người đàn ông hình như cảm thấy Leola không thể không nhận ra hắn, đầu của Leola bắt đầu đau lên, không biết nên trả lời làm sao mới phải.

“Ta là Jones Glory, đây có giúp cậu nhớ tới cái gì không?” Jones nhiệt tình cung cấp đầu mối.

Jones Glory? Leola tỉ mỉ nghiền ngẫm cái tên này, hình như có chút quen tai? Leola nghĩ rồi lại nghĩ, lại không nhớ nổi mình đã ở đâu nghe qua cái tên này, cái tên Jones này đối với hắn mà nói, căn bản là hoàn toàn xa lạ.

“Cậu lại có thể không nhận ra tướng mạo và tên của thủ tướng Acalane?”

Ba Khắc Vương rốt cuộc không nhịn được kinh hô ra, Mị Cơ cũng khó có thể tin nhìn Leola, lần này Leola biết mình thảm rồi, đế quốc Acalane có cái thủ tướng thì hắn đã nghe qua, nhưng hắn chưa từng hỏi Keisy, tướng mạo và tên của thủ tướng… Leola làm sao biết mình sẽ có ngày thủ tướng đột nhiên xuất hiện trước mặt hắn, mà bên cạnh mình lại không có Keisy để hỏi đối phương là ai?

Jones lộ ra mỉm cười nồng đậm, vẫy vẫy tay với Leola: “Qua đây, cậu bé, ta đối với lai lịch của cậu tò mò rồi đấy.”

Thân thể của Leola cứng đờ, chạy trốn hình như… thất bại rồi, dưới không biết làm thế nào, Leola cũng đành ngồi xuống theo ý thủ tướng, Jones mỉm cười, sau khi chờ Ba Khắc Vương an bài một chỗ ngồi cho Leola, Jones bưng trà hỏi: “Cậu đến từ nơi nào?”

Leola thần tình lãnh tĩnh, nhớ tới lời Keisy nói, mấy năm nay dân cư thế giới khác cũng không hiếm lạ, cho nên Leola cũng không định nói dối mà trực tiếp nói: “Tôi không phải người của thế giới này.”

Mọi người vây quanh bàn đều lộ ra biểu tình giật mình, tươi cười của Jones đột nhiên trở nên đậm hơn, sau đó vừa lại trở về biểu tình mỉm cười, gật đầu nói: “Thì ra như thế, mười mấy năm gần đây đích xác có rất nhiều khách từ bên ngoài đến, phần lớn đều ở dưới bảo hộ của chính phủ, chẳng qua khó tránh có bỏ sót.”

Ba Khắc Vương vội vàng cấp thiết nói: “Đúng đúng, gần đây dân cư thế giới khác chẳng hiếm lạ chút nào.”

Jones cười đến nheo mắt: “Ba Khắc Vương, ông không cần lo lắng như thế, ta đối với người thế giới khác đã không còn hứng thú gì nữa, trái lại ông phải cẩn thận một chút, cậu em này hình như đã biết chân tướng của thi đấu biểu diễn rồi.”

Sắc mặt của Leola biến đổi mạnh, mắt bạc lãnh tĩnh trực tiếp nhìn Jones, thầm nghĩ mình có chỗ nào lộ ra sơ hở sao? Ngay cả Mị Cơ cũng mặt tái nhợt cúi thấp đầu, mà Jones lại lộ ra cười nhạt, còn giơ ly về hướng Leola, dường như không biết mình vừa mới đẩy người vào vực thẳm vạn kiếp không ngoi lên được.

Lúc này, vệ sĩ trẻ tuổi cũng xông vào, thần sắc hoảng hốt muốn tìm sư phụ và Ba Khắc Vương, nhưng vừa nhìn thấy Leola, trái lại đơ ngay tại chỗ, không rõ sự tình rốt cuộc là chuyện làm sao, người hắn tưởng rằng đã chạy trốn lại có thể ăn cơm cùng bàn với cấp trên của mình?

Ba Khắc Vương trái lại tức đến hổn hển, thầm nghĩ Leola lại có thể khiến cho hắn mất mặt trước mặt thủ tướng, hắn rống lên với vệ sĩ lớn tuổi: “Ngươi xem xem đồ đệ của mình, lại có thể ngay cả một người cũng trông không được, bây giờ nhiệm vụ trông coi lôi đài thủ của thi đấu biểu diễn sẽ do ngươi phụ trách.”

Biểu tình Ba Khắc Vương âm lãnh chuyển hướng Leola: “Ngươi tốt nhất hưởng thụ ba ngày cuối cùng của ngươi cho tốt, đừng có nghĩ đâu khác, nếu không cứ chuẩn bị ở dưới đói khổ lạnh lẽo, đi liều mạng với một con rồng đi.”

“Nếu như tôi đánh thắng con rồng đó thì sao?” Leola lãnh tĩnh trả lời.

Ba Khắc Vương vậy mà bị mắt lạnh của Leola hăm dọa, giống như để che giấu sợ sệt, Ba Khắc Vương rống to: “Nếu ngươi đánh thắng, ngươi liền có thể biến ra khỏi Khu Phố Hắc Ám, được rồi chứ?”

Leola bình tĩnh gật đầu, một đôi mắt bạc cháy lửa khiến người ở hiện trường đều không khỏi rùng mình.

16 responses »

  1. Thì ra Mai Nam là con trai thủ tướng? Xem ra người quen Leola đều không ai có lai lịch bình thường nha.

    Reply
    • P/s: Leola làm sao biết mình sẽ có ngày thủ tướng đột nhiên xuất hiện trước mặt hắn, mà bên cạnh mình lại không có Keisy để hỏi đối phương là ai?
      ==> Leola làm sao biết sẽ có ngày bên cạnh mình lại không có Keisy?
      Oá há há :)) bà Mị gì đó vui lòng dạt sang 1 bên, đừng xen giữa uyên uyên nhà người ta a~~~

      Reply
  2. thuật miệng nói -> thuận miệng nói

    Reply
  3. Hiu hiu, phong bì không ai lấy thì cho tuôi xin *nhai nhồm nhoàm*
    Mị Cơ là bà nào vậy, đừng nói lại mê Leola nữa chứ =))

    Reply
  4. “Leola ‘tấn’ tốc từ trả lời của cô gái thu được tin tức” –> ‘cấp’

    Reply
  5. tớ thấy có một số người đang hướng truyện sang thể loại…. nha~
    ^.<

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: