RSS Feed

Bất Sát – Vol5-5

Chương 5: Giải phong

Một buổi sáng như mọi khi, học sinh của học viện Acalane đang định lên lớp như mọi khi, duy chỉ có mấy học sinh của viện thuật sĩ bởi vì nhân tố không thể kháng cự, đành phải trốn ở nơi nào đó gọi là “nhà hàng thịt nướng thơm ngon”, học đủ một tuần khóa “Làm sao làm bồi bàn nhà hàng thịt nướng”.

“May là các cậu quen biết Bác Gái, nếu không cứ ở bên cạnh công chúa điện hạ và Jasmine tỷ tỷ cũng không phải phương pháp tốt.” Thanh Thanh uể oải nhoài người lên bàn, bởi vì không phải thời gian ăn cơm, trong nhà ăn không có ai, cũng khiến cho Thanh Thanh có thể tranh thủ làm biếng một chút.

“Đúng thế, mặc dù rất an toàn, nhưng lúc cùng đi theo Jasmine đến lớp, kỵ sĩ bên cạnh đều giống như rất muốn dùng ánh mắt giết chết tôi…” Mai Nam ngẫm lại khóa trình kỵ sĩ mà mình lúc trước học đủ một tuần, còn suýt nữa bị đạo sư kỵ sĩ gọi lên bục làm mẫu khi gặp phải thuật sĩ, kỵ sĩ phải làm sao lấy tốc độ nhanh nhất đánh bại hắn. Chú ý: không phải học làm sao đánh bại thuật sĩ, mà là học làm sao đánh bại thuật sĩ “nhanh nhất”.

“Hừ, Bác Gái thế nhưng là thiên hạ vô địch, bà ấy, bà ấy… được thôi, chiêu tiện tay xách mèo của bà ấy ngay cả tôi cũng không cách nào đối phó.” Keisy bắt chéo chân, thoải thoải mái mái mà nằm trải ở trên ghế, còn vừa cười nhạo học sinh một tuần qua vọng tưởng đối phó bọn họ ở nhà hàng thịt nướng thơm ngon, tất cả đều bị Bác Gái “dịu dàng” ném ra khỏi nhà ăn không chừa người nào, số bị nứt mông khi chạm đất phải đi phòng liệu thương không nằm ở thiểu số.

Mà Leola như mọi khi, an tĩnh ngồi ở trên ghế, vì cuộc sống yên bình hai tuần qua mà tự cảm thấy thỏa mãn, đồng thời âm thầm hi vọng cuộc sống học viện yên bình thế này sẽ vẫn tiếp tục.

“Mấy bé con ~”

Nói đến Bác Gái, tiếng nói “dịu dàng” kia của Bác Gái lập tức liền vang lên, căn cứ vào chung sống trường kỳ (dài nhất hai tuần) của mọi người, trong âm thanh này lại có thể thấp thoáng mang vẻ lo lắng, chẳng lẽ lại có phiền toái tới cửa rồi? Không phải chứ, căn cứ vào kinh nghiệm lúc trước, học sinh viện kỵ sĩ và viện trang giáp thì không dám cúp học, phần lớn đều ở sau khi tan học mới sẽ tới gây phiền toái mới đúng.

Bác Gái đi tới, thân thể nặng nề lúc di chuyển, nền nhà cũng hơi hơi chấn động, khuôn mặt cơ bắp cuồn cuộn giờ phút này đang nhíu lại, căn cứ vào suy đoán của Keisy, đó hẳn là biểu tình lo lắng, Keisy vội vàng phát huy định nghĩa của a dua đến tận cùng, đôi mắt to long lanh nhảy đến trước mặt Bác Gái, dùng giọng cao quãng tám hô lên: “Bác Gái, ngài làm sao vậy, rốt cuộc là chuyện gì khiến ngài phiền lòng đây? Nói cho Keisy tôi, Keisy tuyệt đối vì ngài… (tiền lương một ngày một đồng vàng của ngài) cúc cung tận tụy đến chết mới thôi!”

“Tiểu Sysy thật khôn khéo.” Bác Gái thở dài, thổi tóc lục của Keisy dựng lên như bụi cỏ dại, sau đó dặn dò: “Các ngươi mau mở machine phát hình xem xem tin tức của hôm nay!”

Thanh Thanh ngoan ngoãn mở machine phát hình, phía trên người dẫn chương trình ảo đang thao thao bất tuyệt tường thuật tin tức lớn nhất hôm nay: “… Đối với nguyện vọng triệu tập hội nghị lãnh tụ ba quốc gia của Long Hoàng, thủ tướng Acalane đã cho ra trả lời trực tiếp, cũng hi vọng hội nghị có thể được mở ra ở học viện Acalane, đối với việc này, học viện Tử La Lan đã làm ra kháng nghị nghiêm trọng, cho rằng ở trong thi đấu học viện lúc trước, học viện Acalane đã chính thức mất đi vinh diệu của đệ nhất học viện, thay vào đó chính là học viện Tử La Lan, cho nên hội nghị lần này đáng lẽ phải mở ra ở học viện Tử La Lan, nhà đài chúng tôi đặc biệt độc quyền phỏng vấn cảm tưởng đối với lẫn nhau của hiệu trưởng hai viện.”

Người dẫn ảo biến mất, thay vào đó chính là hiệu trưởng có cái nhúm râu cá trê của học viện Tử La Lan, sau khi hắn sờ sờ râu cá trê của mình, vừa lại ahem hai tiếng rồi mới nói: “Sự suy đồi của học viện Acalane đã không phải chuyện mới đây, cho nên hiệu trưởng các viện trên đại lục Acalane mới kiến nghị cử hành giải đấu học viện, thông qua thi đấu để xác nhận học viện đệ nhất Acalane rốt cuộc là ai, mà đại biểu của học viện Acalane lại ở trận chung kết, bởi vì khiếp đảm mà cắm đầu bỏ chạy, đây đơn giản là sự sỉ nhục vô cùng lớn trong lịch sử học viện! Học viện Acalane đã mất đi tư cách của đệ nhất học viện, cho nên tôi kịch liệt kiến nghị thủ tướng Jones, hội nghị lần này nên do học viện Tử La Lan chúng tôi cử hành!”

“Ta thấy ngươi đang chém gió!” Khuôn mặt phóng đại của Barbarise đột nhiên xuất hiện trên màn hình: “Con mẹ ngươi Jones, dám tước đoạt danh hiệu đệ nhất hiệu trưởng của ta, thì đừng trách ta vạch ra điều thầm kín của ngươi!”

Mọi người nhất thời đều quay đầu nhìn hướng Mai Nam, Keisy càng tò mò hỏi: “Mai Nam, điều thầm kín của ông bố anh là gì?” Mai Nam cười ngượng ngùng: “Bố tôi trước kia cũng là học sinh viện thuật sĩ của học viện Acalane, nghe nói đúng lúc là bạn học cùng khóa với Barbarise, có thể… bố tôi có nhược điểm gì ở trong tay ông ta cũng không chừng.”

Lúc này machine phát hình đột nhiên phân thành ba ô, ô phía trên là thủ tướng Acalane Jones với khuôn mặt nghiêm túc, mặc dù trên mặt mang theo mỉm cười mờ nhạt, lại có một loại uy nghiêm nói không ra lời, hình tượng lúc này của hắn khác xa với lúc ở lôi tháp hắc ám, nếu không phải biểu tình tỉnh bơ kia của Mai Nam, mọi người suýt nữa cho rằng Jones này là hàng giả rồi.

Mà hai ô hình phía dưới thì là Barbarise và hiệu trưởng học viện Tử La Lan, mặt của hai người đều tức đến có chút vặn vẹo, không biết có phải hai người chửi lộn quá khó nghe, cho nên bị tắt âm, miệng của hai người đang bạt mạng đóng mở, nhưng lại không có lấy một chút âm thanh phát ra.

Jones rất rõ ràng là nghe thấy được đối thoại của hai người, chỉ thấy sắc mặt của hắn càng ngày càng âm trầm, tươi cười cũng càng ngày càng lạnh buốt, cuối cùng còn phất tay một cái, trực tiếp bỏ một câu: “Hai viện các ngươi cứ vì vinh diệu của mình mà chiến đi! Một tuần sau, kẻ chiến thắng sẽ có tư cách cử hành hội nghị lãnh tụ lần này!”

Cuối cùng, lúc thủ tướng Jones tức giận phất tay áo mà đi, còn thấp thoáng truyền đến một câu lẩm bẩm: “Vòng bảo hộ của cục cưng yêu dấu một khi mở ra, hẳn là không có ai tổn thương được nó mới đúng…”

Barbarise và hiệu trưởng học viện Tử La Lan nghe thấy tuyên ngôn của Jones, lại có thể siêu cấp ăn ý mà đồng thanh: “Xem ta tiêu diệt cái học viện rách nát của ngươi!”

Mọi người xem xong bài tường thuật này, trong nhà ăn nhất thời an tĩnh vô thanh, ai cũng biết dựa vào tính cách chỉ sợ thiên hạ không loạn của Barbarise và sự cố chấp đối với danh hiệu “đệ nhất hiệu trưởng” của hắn, lần này chắc chắn có trận ác chiến rồi…

Mới vừa nghĩ như thế, cửa nhà ăn đột nhiên bị đạp ra một cách bạo lực, chỉ thấy Barbarise cùng với khuôn mặt tức đến vặn vẹo biến hình xông vào, dao động ma lực cường đại xung quanh vậy mà thực thể hóa thành một vầng hào quang bảy màu vây quanh bên cạnh Barbarise, Barbarise nhìn quanh trái phải, sau khi nhìn thấy đoàn người Leola, lập tức xông tới như đầu xe lửa.

“Bác Gái, mau cứu cục cưng Keisy của bác!”

Keisy hét lớn một tiếng liền trốn ở sau lưng Bác Gái, Mai Nam thì dùng tốc độ nhanh nhất bình sinh dựng lên lớp lớp vòng bảo hộ, Thanh Thanh sợ đến cực điểm thì bạt mạng la hét, mà Leola… vẫn bất động ngồi ở nguyên vị trí.

“Mai Nam!”

Barbarise lại có thể gọi Mai Nam đầu tiên, dọa cho hắn ngay cả vòng bảo hộ cũng không dám dùng, trực tiếp rúc vào trong salon, trong miệng còn bạt mạng la hét: “Đừng mà! Đừng bắt tôi đi uy hiếp bố tôi!”

“Ồ?” Nghe thấy lời này, Barbarise đột nhiên ngừng lại, cẩn thận suy nghĩ: “Ờ ha, ngươi thế nhưng là con trai độc của Jones, bắt ngươi đi uy hiếp trái lại là chủ ý không tệ, ta làm sao lại không nghĩ đến đây…”

Mai Nam sợ đến hồn bay phách lạc, vội vàng xua tay nói: “Bắt tôi cũng vô dụng à! Bố tôi mặc dù thoạt nhìn có chút càn quấy, chẳng qua một khi lời đã nói ra thì sẽ không thu hồi, hiệu trưởng ông hẳn là hiểu rõ nhất.”

Miệng của Barbarise xệ xuống, trong lòng rất rõ Mai Nam là nói thật, đành hung tợn nói với Mai Nam: “Ngươi tốt nhất phát huy vòng bảo hộ tổ truyền của nhà ngươi đến cực hạn, nếu không ta sẽ trói ngươi lại, xem xem Jones có phải thật sự mặc kệ con trai sống chết hay không!”

Mai Nam điên cuồng gật đầu, Barbarise tiếp theo phóng lực chú ý đến Thanh Thanh đã chảy nước mắt đầy mặt bên cạnh: “Thanh~ Thanh~ ngươi tốt hơn hết phát động cái cỗ trang giáp chung cực gởi ở trong kho học viện kia của ngươi, nếu không, cho dù mẹ ngươi có là thống lĩnh Áo Đỏ của liên minh Thương Tế, ta cũng sẽ đuổi học ngươi như thường!”

Thanh Thanh sợ đến nước mắt như mưa cũng chỉ có thể giống như Mai Nam bên cạnh, gật đầu lia lịa.

“Keigresy, đừng có trốn.” Barbarise đột nhiên quay đầu nhìn hướng Keisy, lại còn gọi tên đầy đủ của Keisy, tiếp đến nói ra lời uy hiếp của hắn: “ ‘Keigresy’ ngươi tốt hơn hết lấy ra thực lực chân chính của ngươi, nếu không… ngươi biết đấy!”

Ngoài dự liệu của mọi người, thứ Barbarise dùng để uy hiếp Keisy, không phải tiền bạc, đuổi học, Misery như bình thường, trái lại là một câu nói khiến người lần không được đầu mối, mà lúc Mai Nam và Thanh Thanh đều không hiểu gì cả, khóe mắt của Leola lại liếc thấy lúc Keisy nghe thấy lời của Barbarise, trong tíc tắc ánh mắt nguy hiểm lóe lên rồi biến mất đó, Leola cảm giác mình hình như nhìn thấy mắt của Keisy đổi màu?

Xem ra thân phận sát thủ của mình có khi là đơn thuần nhất trong đám bạn, Leola đột nhiên nổi lên tò mò, gã Bạch Thiên kia thì lại là thân phận gì đây?

Barbarise hình như trong lòng đã có dự tính đối với Keisy, hoàn toàn mặc kệ trả lời của Keisy, liền tự mình nhìn hướng người cuối cùng, Leola.

Leola vốn đang là bộ dạng chuyện không liên quan tới mình, lúc này mới ngẩng đầu lên nhìn Barbarise, hắn nhíu mày nói: “Tôi đã mất sạch võ công rồi.”

Barbarise cũng không trả lời, chỉ là nhìn chòng chọc vào Leola, hình như đang làm cái lựa chọn đau đớn gì đấy, biểu tình trên mặt Barbarise không ngừng thay đổi, lo lắng, đau đớn, bất đắc dĩ, tự nhận thức… mọi biểu tình có thể nghĩ đến hình như đều có thể tìm được trên mặt của Barbarise, cuối cùng hắn giống như gà chọi đấu thua, khí thế vốn cao vọt hoàn toàn biến mất tăm, Barbarise lộ ra ánh mắt bất đắc dĩ nói: “Mary, bà cảm thấy ta rốt cuộc nên làm sao mới tốt?”

Mary? Khi mọi người còn đang nghĩ đây là đang gọi ai? Mary lại đã dùng giọng vừa thô vừa trầm thấp của mình “nhẹ nhàng” trả lời: “Giao tương lai cho người trẻ tuổi đi, tiểu Bar.”

Mary là Bác Gái, tiểu Bar là Barbarise? Mặc dù mọi người hoàn toàn không dám tin, nhưng “Mary và tiểu Bar” lại đang nhìn nhau, sự thực khủng bố này gần như khiến đám người Keisy ói toàn bộ thịt nướng ngày hôm qua ra.

“Misery cũng đem hi vọng đặt ở trên người trẻ tuổi, đây có tốt cũng có xấu, nếu tốt, có thể bồi dưỡng nhân tài mới, không cần dựa vào những ông già bà già chúng ta nữa, chẳng qua nếu xấu, thế nhưng là ngay cả thế giới đều sẽ cùng nhau bồi thường! Đây là cuộc đánh cược lấy cả thế giới đặt cược!”

Sắc mặt Barbarise đột nhiên lộ ra già nua vô cùng, ánh mắt của nhiều năm mệt mỏi kia lộ ra sự kiệt quệ sâu sắc.

Mary lại ha ha cười lớn, ngay cả trần nhà cũng chấn động mà rơi xuống không ít bụi: “Năm đó cái gã cùng ma vương Gre lấy thế giới đặt cược, dùng một đồng bạc cược sấp ngửa, lại có thể sợ đánh cược sao?”

Barbarise đầu tiên là vì Mary nói lên sự liều lĩnh của thời niên thiếu mà hơi có chút lúng túng, chẳng qua sau đó cũng cười ha ha theo Mary, tiếng cười dài hùng tráng đó của hai người gần như khiến người trẻ tuổi bên cạnh đều không khỏi nổi lên hùng tâm tráng chí.

“Được rồi, Leola, ta sẽ giúp ngươi giải phong ấn.” Barbarise nói.

Leola còn chưa kịp trả lời, Thanh Thanh đã kinh ngạc hét lớn ra tiếng: “Hiệu trưởng có thể giải phong ấn của Quang Minh kỵ sĩ?”

“Vậy vì sao chậm chạp không giúp Leola giải?” Mai Nam nhíu mày, vô cùng bất mãn đối với việc khoanh tay đứng nhìn của hiệu trưởng.

Barbarise lại bực mình trả lời: “Các ngươi cho rằng Lancelot là ngồi không à! Phong ấn của Quang Minh kỵ sĩ đệ nhất thế giới có dễ giải như thế hả? Hành động cưỡng chế giải phong ấn này của ta ít nhất sẽ khiến ta mất đi năm đến bảy phần công lực, trong vòng mấy năm đều không bổ sung lại được, càng thảm chính là, cho dù có bổ sung lại, đại khái cũng chỉ còn bảy phần công lực ban đầu.”

Nghe thấy hi sinh của Barbarise lớn như thế, Thanh Thanh và Mai Nam cũng chỉ có gãi mặt, không lên tiếng đối với việc Barbarise lúc trước không cứu viện nữa.

“Được rồi, ta sẽ giúp Leola giải phong ấn ngay ở đây, có Mary ở đây so với ở đâu cũng an toàn hơn, ặc, nếu không tính ở trong vách phòng ngự trọn vẹn của Jones.”

Barbarise vừa điều chỉnh ma lực, vừa đi về phía Leola, lúc đang muốn đặt tay lên trán của Leola, Leola lại giơ tay phải ngăn cánh tay của Barbarise, mọi người đang muốn hỏi Leola vì sao muốn ngăn, lại phát hiện mắt bạc của Leola đang bốc cháy lên ngọn lửa lạnh buốt.

“Leola đại ca?” Thanh Thanh có chút sợ hãi lên tiếng gọi Leola.

“Các người thảo luận cao hứng quá đi! hoàn toàn quên người bị phong ấn có muốn giải phong ấn hay không rồi.” Leola bất ngờ nói ra một chuỗi dài, càng khiến người sợ hãi chính là, Leola chưa từng dùng giọng điệu như thế nói chuyện, tràn ngập trào phúng như thế, lời nói nghe như lạnh buốt lại kỳ thực tràn ngập lửa giận hừng hực.

Barbarise cũng không bất ngờ, chỉ là nhàn nhạt nói: “Leola, ngươi định trốn tránh sao? Trốn tránh sứ mệnh công chúa Anse để lại cho ngươi?”

“Tôi… Đừng dùng Anse để áp tôi!” Leola rống giận, nhưng trong đầu của hắn lại không ngừng hiện lên thần tình của Anse, lời nói của Anse — đừng trốn tránh vận mệnh hai ta gặp gỡ, đừng trốn tránh…

“Đây vốn là trách nhiệm mà công chúa Anse nên gánh vác, chẳng qua giờ đây mọi thứ đều chuyển lên người ngươi, ngươi lại định giả vờ không nghe không hỏi sao?”

“Câm mồm!” Leola bịt tai mình.

“Câm mồm!” Keisy giờ phút này lại cũng từ phía sau Bác Gái nhảy ra, đứng ở phía trước Leola, mặt xanh xám trào phúng: “Đã cầm sợi dây chuyền thì phải cứu thế giới? Vậy tôi, vậy tôi thân là con nối dõi của ma vương Gre mấy trăm năm trước muốn hủy diệt thế giới, tôi có cần phải kế thừa di chí đi hủy diệt thế giới không hả?”

Barbarise trái lại không ngờ đến Keisy lại có thể tự mình thừa nhận chuyện này trước, thân là lão quái vật đã sống mấy trăm năm, Barbarise nhất thời vậy mà cũng sững sờ ở tại chỗ không biết làm sao mới tốt.

“Con nối dõi của ma vương Gre?”

Mai Nam khẽ giọng hô ra câu này, chỉ cần là người sống ở thế giới này, không ai không biết tên của ma vương Gre, chỉ là trước giờ cũng không có ai sẽ đi hô hoán cái tên này, trong truyền thuyết, chỉ cần ngươi hô hoán tên của hắn, hắn liền có thể nghe thấy tiếng của ngươi…

Đó là cái thời đại hắc ám, ngay cả khóa trình lịch sử của trường học cũng hoàn toàn lược đi thời đại đó, trở thành niên đại trống trong lịch sử, đó cũng là sự đứt đoạn to lớn, thế giới mà kỵ sĩ và ma pháp hợp tác khắng khít ban đầu, bởi vì có sự xuất hiện của Gre, thuật sĩ cường đại nhất từ trước tới nay, kỵ sĩ và ma pháp bắt đầu có đối lập và xung đột, mãi cho đến về sau, có một số ma pháp sư phát giác sự điên cuồng của Gre, thì ra hắn giựt dây cho sự đối lập của kỵ sĩ và ma pháp, mục đích lại có thể là muốn hủy diệt thế giới, những ma pháp sư này dưới sự sợ hãi, thế là chuyển qua đến giúp đỡ những kỵ sĩ hủy diệt Gre.

Đại chiến chân chính từ đó triển khai, quá trình trung gian sớm đã không để người biết, nhưng kết quả cuối cùng đương nhiên là kết thúc bởi sự thất bại của Gre, nhưng kỵ sĩ cao giai và ma pháp sư cao giai tử thương hàng loạt, dẫn đến sự suy sụp của giới kỵ sĩ và giới ma pháp, theo truyền thuyết thực lực của kỵ sĩ vân vàng bây giờ chẳng qua là thấp giai trong vân bạc của trước kia mà thôi, chỉ là sự suy sụp của hai giới lực lượng cũng thúc đẩy sự xuất hiện của trang giáp chiến cơ.

Hoàn cảnh của ma pháp sư càng gay go, ma pháp sư của phe Gre đương nhiên là bị tàn sát tận cùng, nhưng ma pháp sư chuyển qua giúp đỡ kỵ sĩ lại cũng không có trải qua cuộc sống tốt, trong bọn họ có rất nhiều người vẫn bị dân chúng coi như là tay chân của ma vương Gre đáng sợ, thường thường không biết làm sao bị đoàn người phẫn nộ sát hại, cái niên đại có cũng được gọi là thời kỳ săn giết ma pháp sư, mãi cho đến về sau, ma pháp sư cũng trở thành danh từ của lịch sử, chỉ còn lại cái tên sử dụng chung với những kẻ có năng lực đặc thù — thuật sĩ.

Mãi cho đến bây giờ, vẫn có người hoài nghi, kỳ thực Gre cũng không có chết, chỉ là đang chờ đợi thời cơ, một khi lực lượng của hắn hồi phục, thế giới sẽ lần nữa lâm vào trong nước sôi lửa bỏng…

“Ngươi là đời sau của Gre thì làm sao? Đừng cho rằng ta và Gre có chút giao tình, ta sẽ không để ngươi tham gia chiến đấu với học viện Tử La Lan!” Barbarise lộ ra biểu tình hung dữ nói.

Vốn sau khi nói ra sự thật, Keisy liền vẫn luôn cúi đầu, không dám đi nhìn biểu tình của Mai Nam và Thanh Thanh, Leola trái lại thì không hề gì, tên này chắc chắn ngay cả Gre là cái gì cũng không biết, nhưng nghe thấy trả lời của Barbarise, Keisy lại ngơ ngác nhìn tuyên ngôn kỳ quái này của Barbarise.

Barbarise nhìn thấy biểu tình ngơ ngác của Keisy, cũng lộ ra biểu tình cao thâm khó lường nói: “Nhóc con, truyền thuyết chính là truyền thuyết, có thể tin tuyệt đối không tới ba phần, mặc dù ta rất tán đồng ngươi không nói thân thế của mình ra, đó cũng là vì lý do bớt rước phiền toái cho mình, ngươi tuyệt đối không cần vì mình là con nối dõi của Gre mà bi thương, Gre là một anh hùng, có điều là một anh hùng thất bại, mà anh hùng thất bại thường thường đều sẽ biến thành đại ma vương.”

Keisy, Thanh Thanh và Mai Nam nào giờ có nghe qua kiểu nói này, tất cả đều ngây ngẩn lắng nghe Barbarise, đây truyền ra tuyệt đối sẽ bị cho rằng là đại nghịch bất đạo hay mê hoặc người khác gì gì đó, chẳng qua lời này nếu là từ trong miệng Barbarise lão yêu quái không biết đã sống bao nhiêu năm, hình như có không ít độ đáng tin…

“Ông… vừa rồi Bác Gái nói ông và Gre đánh cược, là chuyện làm sao?” Keisy có chút do dự hỏi.

“Hê hê hê, đây chính là một câu chuyện thê mỹ động lòng người, kinh thiên địa quỷ thần khóc, tự cổ chí kim chưa từng có…” Barbarise lắc đầu cảm thán, cuối cùng còn thương lượng với Keisy: “Thế này đi, các ngươi nếu chịu đi đánh học viện Tử La Lan, hơn nữa thành công để cho bọn chúng đầu hàng, ta liền miễn phí nói cho ngươi.”

Đây đã không gọi là miễn phí rồi đi? Keisy nhẫn nhịn xúc động muốn trả treo, lưỡng lự ở giữa phiền phức và câu chuyện của tổ tiên Gre.

Barbarise bất ngờ từ đầu ngón tay bắn ra một chùm ánh sáng trắng mỏnh, ánh sáng trắng trong chớp mắt chìm vào trong trán của Leola, cả người Leola cũng đột nhiên sững sờ.

Keisy có chút lo lắng lập tức hỏi Barbarise: “Ông đã làm gì Leola?”

“Giải phong ấn chứ gì!” Barbarise cười khổ, trên trán vậy mà tuôn ra rất nhiều mồ hôi lạnh.

“Cái gì? Vậy là đã giải rồi?” Keisy giật mình nói.

“Chẳng phải nên là vẽ cái ma pháp trận, còn phải tụ tập rất nhiều nguyên tố, tóm lại chính là phải làm một vụ hoàng tráng, sau đó hiệu trưởng sau khi chuyển di năng lượng một cách đau đớn, nói với Leola đại ca, mọi thứ thì phải dựa vào ngươi rồi, sau đó hiệu trưởng liền ngất đi, tiếp đến Leola đại ca liền sẽ trầm trọng sắc mặt nói, tôi nhất định sẽ không phụ kỳ vọng của ngài…” Nói đến cuối, Thanh Thanh đã hoàn toàn đắm chìm ở trong tình tiết của cổ tích anh hùng.

“Ặc… mặc dù miêu tả của Thanh Thanh có hơi khoa trương, nhưng chỉ một đường ánh sáng trắng như thế khó tránh cũng quá đơn giản rồi đi?” Mai nam cũng có chút hoài nghi hỏi.

“Nếu không thì muốn làm sao hả? Có cần làm nổ bùng một cái cho các ngươi xem, sau đó dẫn luôn Lancelot tới, thuận tiện để ta và hắn làm cái đồng quy vu tận?” Barbarise bực mình nói.

Keisy cười hề hề nói: “Nếu như hiệu trường ông không ngại, cứ cùng hắn đồng quy vu tận đi, thế giới sẽ vì thế mà thái bình rất nhiều, mọi người đều sẽ cảm tạ các ông…”

“F*ck you!”

“Ugh!” Leola vốn sững sờ bất động đột nhiên chấn động mãnh liệt, khuôn mặt bình lặng không gợn sóng mọi khi cũng có chút vặn vẹo, cố nhẫn nhịn rên rỉ đau đớn khiến trán của Leola đổ mồ hôi lạnh ròng ròng, mạch máu trong cơ thế giống như bị xích sắt cưỡng chế luồn qua, từng cơn đau đớn kịch liệt khiến sát thủ nằm ngã lên salon, sắc mặt trắng bệch dọa người.

“Leola đại ca… anh, anh vẫn ổn chứ?” Thanh Thanh chưa từng nhìn thấy dáng vẻ này của Leola, lập tức sợ đến nước mắt liền tuôn ra.

“Quên nói, cưỡng chế giải phong ấn là rất đau.” Barbarise vừa làm ra biểu tình “là đàn ông thì không cần để ý chút đau đớn cỏn con này”, đồng thời thân ảnh của Barbarise lại càng ngày càng nhạt, vừa biến mất còn vừa lẩm nhẩm: “Phải thừa dịp bây giờ chạy cho mau, đợi lát nữa sát thủ khôi phục công lực ban đầu, ta lại chỉ còn năm phần công lực… đừng có đùa, ta vẫn còn muốn sống thêm mấy trăm năm.”

Thấy Barbarise cứ như thế mà bỏ chạy, hiện trường chỉ còn lại Leola đang nhẫn nhịn đau đớn, và đám người Keisy mặt lộ vẻ quan tâm nhưng lại bó tay không biết làm sao, Bác Gái nãy giờ bất động như núi lại đột nhiên vươn tay ra, túm lấy eo của sát thủ giơ lên một cách dễ dàng, sau đó đi chuyển về phía nhà bếp bên trong: “Được rồi, để cho bé con này yên tĩnh giải phong ấn đi, con trai đều thích cậy mạnh, không thích ở trước mặt người khác lộ ra bộ dạng đau đớn, ha ha.”

“Leola đại ca sẽ không sao chứ?” Thanh Thanh vừa lo lắng nhưng vừa lại không giúp được gì, chỉ có thể nhìn Bác Gái mang Leola đi, mắt ứ nước nhìn về phía Keisy cầu chứng.

“Ặc… chỉ cần Bác Gái đừng lỡ tay bẻ gãy eo của Leola, anh ta hẳn là sẽ không sao.”

Dễ dàng đặt cậu bé trong tay lên chiếc ghế gỗ lớn ở trong góc, Bác Gái nhìn Leola vẫn đang cúi đầu không nói, qua một hồi Bác Gái mới mở miệng nói: “Leola, nếu như thật sự trốn tránh không được, vậy thì dứt khoát giải quyết triệt để, một lần cho mãi mãi không phải tốt hơn sao?” Nói xong, Bác Gái thấp thoáng nghe thấy bên ngoài hình như có tiếng ồn ào, đi ra bên ngoài chỉ bằng một bước lớn, muốn nhìn xem rốt cuộc là tình huống gì.

Mặc dù đang ở trong đau đớn cực đại, nhưng lời của Bác Gái lại vang vọng ở trong đầu Leola một cách dị thường rõ ràng — nếu như trốn tránh không được, dứt khoát hãy… rồi sau đó một cơn đau đầu mãnh liệt truyền đến, trong đầu của Leola giống như có cái bọt bong bóng lớn đột nhiên nổ tung, chân khí bị cấm chế quá lâu giống như hồng thủy xông về phía tứ chi, Leola chỉ cảm thấy toàn thân đều ấm áp dễ chịu, hắn bước xuống ghế gỗ, duỗi lưng một cái thật lớn, tứ chi vậy mà truyền đến tiếng rắc rắc.

Giãn xong gân cốt, Leola nhẹ nhàng nhảy lên, một cú đá xoay vòng, chân dễ dàng đá nát cái ghế gỗ rắn chắc phía sau, thêm một cú lộn nhào, sát thủ đứng một chân ở trên cái ly thủy tinh trên bàn, cả người tĩnh lặng đến khiến người tưởng rằng đây là bức tượng, nhưng mái tóc đen kia lại như có sinh mệnh mà phiêu tán ở không trung, hơn nữa lộ ra một đôi mắt bạc lấp lánh như ánh sao.

“Leola…” Khi Keisy xông vào nhà bếp, nhìn thấy cảnh tượng khiến người không khỏi động lòng này, cậu không nhịn được mở miệng nói: “Anh là cái đồ khốn không biết quý tiền bạc! Anh chê tiền con anh tốn còn chưa đủ nhiều sao? Làm gì mà vô duyên vô cớ hủy mất một cái ghế, cái ghế này lớn như thế, chắc chắn đáng giá không ít tiền, này này anh thế nhưng phải nhớ cho tôi, tiền của anh chính là tiền của tôi, không cho anh phung phí tiền của tôi!”

“… Biết rồi.” Leola quay đầu nhìn cái ghế kia, trong lòng cũng có chút hối hận về hành động lãng phí tiền này… khoan khoan, ý nghĩ này của mình làm sao rất giống người nào đó?

“A! A!” Keisy đột nhiên kêu rên: “Mặc kệ cái ghế đó đi, bên ngoài náo loạn lật trời rồi kìa!”

Leola nhẹ nhàng nhảy xuống bàn, đứng ở trước mặt Keisy rồi mới hờ hững hỏi: “Làm sao vậy?”

Náo loạn lật trời? Võ công của mình giờ đây trở về rồi, Leola không khỏi có loại cảm giác trời lật thì có hề gì.

“GYAA ~ Học viện Tử La Lan đánh tới đây rồi!” Keisy không nhịn được cảm giác phát điên: “Mấy tên khốn kiếp kia đúng là khoa trương, lái mấy trăm cỗ trang giáp chiến cơ, còn có hơn một trăm kỵ sĩ có vật cưỡi, mẹ nó, càng căng chính là cái tên Y Vũ kia mang cả tá thuật sĩ dụng ma pháp hợp tác gì đó đánh cho nổ tung cổng trường rồi!”

“Thanh Thanh và Mai Nam xông đi giúp bọn Bạch Thiên, Jasmine và Lansecy rồi, anh nói chúng ta có nên… đi tị nạn không hả?”

Leola cẩn thận suy nghĩ một chút, nói với Keisy: “Đi theo tôi.”

Keisy mặc dù không biết Leola có ý định gì, chẳng qua nghĩ đến thái độ cực kỳ tiêu cực kia của Leola, phỏng chừng là trở về túc xá vô địch ngủ một giấc, bởi thế Keisy cũng an an tâm tâm đi theo sát thủ đã khôi phục võ công cao cường.

Quả không ngoài dự đoán, Leola dọc đường đi ở trong góc tối, né tránh mọi chiến đấu, hơn nữa phương hướng rất minh hiển là đi về phía túc xá viện thuật sĩ, một lát sau, sát thủ đã mang theo Keisy trở về căn phòng của hai người, Leola dẫn đầu đi vào phòng.

Ở trong phòng, chỉ có một con Bạch Long nho nhỏ đang nằm bò trên giường ngủ khò khò, lỗ mũi còn thổi bong bóng, bỗng nhiên, Bạch Long mở mắt, đôi mắt màu hồng sau khi đảo tròn, cả con rồng nhảy dựng lên, làm nũng dụi dụi vào chân của papa.

Leola cũng mặc cho Bảo Lợi Long ôm chân của hắn không buông, chỉ là đi đến trước tủ áo của mình, sau khi mở tủ áo, quần áo bên trong cũng chỉ có mấy bộ đơn giản, hai bộ thuật sĩ bào, một bộ lễ phục màu trắng lúc trước đi gặp Lansecy mặc, mà y phục màu đen thì đang mặc trên người Leola, mười mấy bộ khác tất cả đều là quần áo kiểu dáng giống nhau, kỵ sĩ phục vân bạc màu trắng, quần áo này thông thường mặc một lần là tiêu tùng ngay, lượng hao tổn cao đến kinh người, cho nên Barbarise dứt khoát một lần ném hàng tá quần áo tới.

Trở về túc xá yêu dấu, Keisy sớm đã không thể chờ đợi được mà nhào lên ổ chăn mền ấm áp của mình, nghĩ đến mấy tuần lễ này bởi vì trốn tránh truy sát, mỗi ngày đều phải ra ngoài sớm về nhà muộn, thời gian ở chung với ổ chăn giảm mạnh, quả thực khiến Keisy tưởng niệm ổ chăn của mình rồi.

Đang nhoài nhoài người, Keisy lại nghe thấy tiếng thay quần áo sột soạt, quay đầu nhìn, lại nhìn thấy Leola đang thay kỵ sĩ phục, Keisy cực kỳ sửng sốt, ngơ ngác hỏi: “Anh thay đồ làm chi?”

Leola đang cài cái nút cuối cùng, quay đầu nhìn hướng Keisy hỏi: “Mặt nạ đâu?”

Keisy càng ngơ ngác từ trong lòng móc ra một cái mặt nạ bạc, Leola vươn tay tiếp lấy mặt nạ, vừa đeo lên vừa nói: “ ‘Keigresy’, xuất phát thôi.”

“Hả? Đi đâu?” Keisy càng ngơ ngác nhìn Leola một tay bế Bảo Lợi Long, đang định từ cửa sổ nhảy ra.

Một mỉm cười đột nhiên xuất hiện ở khóe miệng Leola, hắn quay đầu lại, ánh trăng trong sáng chiếu lên bên hông mặt của Leola, tôn lên mỉm cười đó càng thần bí càng mê người, nếu bị con gái nhìn thấy, Lansecy chắc chắn lại phải có thêm không ít tình địch.

Oái! Mỉm cười nguyền rủa, mình lại sắp gặp vận đen rồi, hơn nữa… uy lực của lần này thoạt nhìn không phải cao bình thường à, mặt của Keisy trắng hết ba phần.

“Đến học viện Tử La Lan.” Mỉm cười bên khóe miệng Leola càng thêm đậm rồi.

9 responses »

  1. Aaaaaaaa. Keisy a, em hông nhìn lầm anh mà a a a a a a a a a. *uốn éo* *lắc hông*

    Reply
  2. Là đến học viện Tử La Lan “tàn sát” phải hem?

    Reply
  3. Càng lúc càng thích tiểu Sysy nha~~~
    Chẳng biết thực lực chân chính của Keisy có thể tới đâu nhỉ? Đột nhiên nhớ tới hồi trước Leola hỏi Keisy dựa vào đâu mà đòi đi bắt tội phạm cấp X lãnh thưởng……
    Chẹp chẹp, chắc không thể nào =..=

    Reply
  4. Tiểu đội rước họa bắt đầu xuất phát bắt đầu bằng mỉm cười nguyền rủa của Leola

    Reply
  5. Kei”Gre”Sy~~~ Tiểu ma vương, hãy tỏa sáng~~~

    Reply
  6. Ma Vương! …. nó làm tớ nhớ tới Sun NHA~~ *trốn vào góc vẽ vòng vòng*

    Reply
  7. Sau một đêm “vui vẻ” với google dịch, tớ kết luận Sun giống như là một kết hợp của Leola và Keisy nha~~~

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: