RSS Feed

Bất Sát – Vol6-1

Chương 1: Hiềm nghi rửa không sạch

“Cho nên nói, các cậu và con trai vừa mới chết của Long Hoàng nổi xung đột, giữa đường Mirrodin liền xông ra làm thịt bọn họ, còn thuận tiện tuyên chiến với toàn thế giới? Cuối cùng Bảo Lợi Long còn không thích chết tử tế mà hướng lên trời hô tiếng papa, kết quả chúng ta liền bị phán trước khi rửa sạch hiềm nghi không được rời khỏi học viện Acalane!”

Keisy đơn giản là có loại cảm giác muốn phát điên, có nhầm hay không hả? Làm sao cậu mới làm biếng một chút, lúc trở về liền được cho biết nói cậu đã biến thành phần tử khủng bố, còn bị giam cầm ở học viện Acalane?

Keisy dứng bật dậy, xông đến trước mặt Mai Nam điên cuồng lắc hắn: “Làm quỷ gì thế! Ông bố anh không phải thủ tướng Acalane sao? Bảo ông ta bảo kê chúng ta một chút không phải được rồi sao?”

Mai Nam lại khác với bình thường, sau khi một phát vùng khỏi Keisy, ngồi ra xa, trên mặt mang theo thần tình lạnh nhạt nói: “Cha tôi chính là như thế, chuyện gì cũng không quan trọng bằng quốc gia, cho dù hiềm nghi phạm là con trai mình, ông ấy cũng sẽ không châm chước.”

Đối với phản ứng dị thường của Mai Nam, Keisy lặng đi một hồi, nhưng lập tức vừa lại lửa cháy mông đít nhảy đến trước mặt Thanh Thanh, Thanh Thanh toàn thân đều run lên: “Mẹ, mẹ tôi ở trong tam đại thống lĩnh là thuộc về khai phát trang giáp, bà, bà ấy trước giờ không quản chuyện khác, bây giờ cũng không thể quản.”

Mắt thấy hai người này đều làm rùa rụt đầu, Keisy không dưng bị cuốn vào tức đến miệng không lựa lời chửi: “Dù sao hai người các cậu không quản là đúng rồi! Các cậu thì hay lắm, chỉ bằng hai người các cậu một người là con trai của thủ tướng, người kia là con gái của thống lĩnh, căn bản không có ai muốn động vào các cậu, cuối cùng vật hi sinh đen đủi chắc chắn là chúng tôi những bách tính bình dân không có hậu thuẫn này!”

Nghe thấy lời này, Mai Nam đột ngột xoay người qua đối diện Keisy, mà Thanh Thanh cũng nắm chặt tay đứng lên hét lớn: “Keisy, cậu làm sao nói như thế, tôi, tôi và Mai Nam vẫn luôn đều cùng một chỗ với mọi người mà! Mặc kệ là nơi có bao nhiêu nguy hiểm chúng tôi cũng chưa từng thụt lùi, Keisy nói như thế thật quá đáng.”

Mai Nam sắc mặt cũng khó coi đi đến bên cạnh Thanh Thanh, mặc dù không nói nửa câu, nhưng nhìn thần sắc căm phẫn kia của hắn đã biết, Mai Nam cũng bởi vì lời của Keisy mà nổi giận rồi, Keisy bị hai người nhìn chằm chằm mặc dù có chút cảm thấy có lỗi, nhưng lại cũng không chịu thối lui, dù sao cậu nói thế nhưng là sự thật, cứ tiếp tục thế này, bị hi sinh chắc chắn là cậu và Leola cộng thêm Bạch Thiên, trừ phi người sau có thân phận ẩn giấu không biết tên.

“Các cậu đừng cãi nhau mà.” Bạch Thiên đột nhiên từ trên giường bò dậy, đầu óc mặc dù vẫn mơ hồ, nhưng lại cũng biết ba người bây giờ đang gây gổ, hắn chống thân thể có chút yếu đuối, cố chen vào giữa song phương, muốn khuyên nhủ song phương.

“Bạch Thiên!” Keisy tức hổn hển nói: “Chẳng lẽ anh có hẫu thuẫn sao?”

Bạch Thiên ngây ngẩn: “Hậu thuẫn? Không có.”

Keisy hét lớn: “Vậy anh ngăn cản tôi làm chi? Nếu không giải quyết chuyện này, ai biết chúng ta lúc nào sẽ bị đẩy lên đài tử hình hả, lần này thế nhưng là làm thật rồi, không phải có chính nghĩa có nhiệt huyết, hay là dùng vinh diệu kỵ sĩ gì đó phát thề, mọi người liền sẽ tin chúng ta.”

Bạch Thiên nhíu mày, có chút yếu ớt trả lời: “Vậy chúng ta cứ ngồi xuống thảo luận cho tốt, đừng tức giận với đồng bạn mình.”

“Tôi sao có thể không tức giận! Hai đứa này căn bản không hiểu hoàn cảnh của ba người chúng ta có bao nhiêu gay go!”

Thanh Thanh nghe thấy Keisy nói lần nữa, đáy lòng vừa cuống vừa tức, ngay cả mình cũng không hiểu mình rốt cuộc là tức mình hay là tức Keisy, mà Mai Nam cũng rất là phiền, trong lòng biết rõ Keisy nói đúng, nhưng lại vừa bực Keisy cho rằng mình và Thanh Thanh là không quan tâm, mà đối mặt với nhiều lần muốn nói nhưng lại thôi của Thanh Thanh và Mai Nam, Keisy cuối cùng dứt khoát “hừ” một tiếng, trèo lên giường của mình quấn thành sushi, chỉ lộ ra một mái tóc xanh mướt, không ngó ngàng hai người bọn họ nữa.

Mắt thấy bầu không khí trong phòng càng ngày càng gay go, Bạch Thiên cũng chỉ đành cố chống giữ thân thể đau yếu, tìm một viện trợ cuối cùng, mặc dù chính Bạch Thiên đối với cái viện trợ này cũng không có bao nhiêu tin tưởng.

“Leola, cậu cũng ra nói một câu đi, đừng để bọn họ tiếp tục tranh cãi.” Âm thanh của Bạch Thiên nghe lên đã có dấu hiệu ngất xỉu rồi.

Leola vốn vẫn luôn ngồi lặng lẽ ở trên giường mình, Bảo Lợi Long đang khò khò ghé ở trên đùi hắn ngủ, Leola vừa khẽ vỗ về đầu của Bảo Lợi Long, vừa nhìn ra ngoài cửa sổ, hắn thoạt nhìn như đang ngẩn ngơ, nhưng trong mắt màu bạc lại thỉnh thoảng chớp động hào quang, mãi đến khi lời của Bạch Thiên vang lên, Leola mới bình tĩnh quay đầu qua, chẳng liên quan mà ném ra một câu mười phần uy lực.

“Tôi muốn lấy lại dây chuyền Long Thập Tự.”

Nghe thấy lời này, Bạch Thiên nhất thời thở không nổi, trực tiếp ngất xỉu, may thay phía sau chính là giường của Keisy, cũng đúng lúc nằm trở lại nghỉ ngơi.

Biểu tình của Mai Nam và Thanh Thanh nhất trí, cằm của hai người đều có nguy cơ rớt xuống.

Keisy lăn một cái gỡ khỏi vòng sushi, nhảy một phát nhảy lên giường của Leola đối diện, vươn tay túm lấy cổ áo của Leola, sau đó rống giận một tiếng: “Anh điên rồi!”

“Nhất định phải lấy lại dây chuyền.” Leola nhìn thẳng vào mắt của Keisy, khẽ giọng hỏi: “Cậu có giúp tôi không? Nếu không giúp, chúng ta tốt hơn là đường ai nấy đi đi, tránh cho tôi sẽ liên lụy các cậu.”

Keisy bạt mạng nhìn chòng chọc vào đôi mắt bạc kia của Leola, lại tìm không ra một chút do dự, trong lòng cậu biết sát thủ trước mắt là làm thật, chuyện đến mức gay go như thế, Keisy trái lại lãnh tĩnh xuống, buông cổ áo Leola ra, đặt mông ngồi xuống bên cạnh sát thủ, từ một con mèo con phẫn nộ do bị giẫm vào đuôi vừa lại biến trở về con mèo mập ú làm biếng phơi nắng.

Thanh Thanh và Mai Nam liếc nhìn nhau một cái, cũng chậm rãi đi đến bên giường của Leola ngồi xuống, trên cái giường đơn không tính là lớn chen chúc bốn người một con rồng nhỏ, tay chân của bốn người đều không khỏi đụng vào nhau.

“Vậy… xem xem tình huống thế nào đi, nếu thật sự không được, cùng lắm chúng ta đi quấn hiệu trưởng, để ông ấy mang chúng ta chạy trốn đi?” Sắc mặt của Mai Nam cũng hòa hoãn xuống, có chút thăm dò hỏi Keisy.

Thanh Thanh cũng vội vàng xen miệng: “Đúng, đúng đấy, cùng lắm nhảy vào lỗ đen của Thanh Thanh, vậy thì cũng không có người tìm được chúng ta nữa.”

Sắc mặt ba người kia đen hết một nửa quay đầu nhìn Thanh Thanh, Keisy còn mỉa mai nói: “Đúng thế, nói không chừng chúng ta sẽ trực tiếp đến địa ngục báo danh, Long Hoàng bọn họ còn có thể tiết kiệm không ít phí tử hình đây.”

Thanh Thanh có chút ủy khuất nói: “Lần trước Mirrodin có sao đâu.”

Keisy khinh khỉnh liếc một cái, ngón tay giơ số một trước mắt Thanh Thanh: “Thứ nhất, đó là Mirrodin thân là Long tộc, da dày thịt thô, cho nên không có bị không gian loạn lưu xé thành từng mảnh trở về, thứ hai, cô nghĩ xem, cái tiểu tổ rước họa đám chúng ta từng có vận khí tốt chưa? Bằng vào vận đen không dứt của chúng ta, tôi thấy đến lúc đó là bị trực tiếp đưa vào trong lao nhốt lại.”

“Tôi tán đồng lời của Keisy.” Mai Nam lộ ra bộ mặt nghĩ lại phát sợ, từ khi quen biết Leola và Keisy, vận đen khủng bố chưa từng chấm dứt.

“Gì vậy chứ.” Thanh Thanh tức đến đấm vào Keisy và Mai Nam, mà hai người sau căn bản không sợ nắm đấm mềm nhũn kia của Thanh Thanh, chỉ là ha ha cười lớn mặc cho cô đấm, cho đến khi Keisy cười kêu dừng, Thanh Thanh mới bĩu môi dừng tay.

“Được rồi, nếu dù thế nào cuối cùng cũng phải chạy trốn, vậy không cướp thêm sợi dây chuyền về làm sao đủ vốn chứ.” Keisy nhướn nhướn mày, bộ dạng phải thu được lợi ích lớn nhất rồi mới chết.

“Không sai, nhất định phải giúp Leola đại ca cướp dây chuyền về!” Thanh Thanh nắm chặt bàn tay non mềm kiên quyết hô lên.

“Cảm ơn.”

Leola gật đầu nói, ai ngờ câu cảm ơn này đủ khiến cho ba người kia nổi da gà một hồi, mới bắt đầu nghĩ nên làm sao giúp Leola cướp dây chuyền về.

“Theo tình huống, dây chuyền đại khái là trên tay Cappuccino đi, nếu như là tên đó, hẳn là rất dễ ứng phó mới đúng, chỉ cần hắn không phải đang giả heo ăn hổ.” Keisy cẩn thận đánh giá, chẳng qua đức hạnh chết tiệt của tên kia, nhìn làm sao cũng không giống là đang giả heo, trái lại thật sự như con heo.

“Cappuccino tam hoàng tử sao? Nghe nói trước khi công chúa Lansecy sinh ra, anh ta là hoàng tử được yêu cầu cao nhất cho Long Hoàng kế nhiệm đấy, đáng tiếc Thần Thánh Bạch Long không có chọn anh ta.” Thanh Thanh vừa miêu tả vừa tràn ngập ảo tưởng đối với vương tử.

“Gã Latte kia đã tỏ rõ không có hi vọng, nhưng bình thường mà nói, không phải nên là yêu cầu cho đại hoàng tử cao nhất sao?” Keisy có chút không thể lý giải, ngay cả con heo kia cũng có thể được yêu cầu cao nhất, vậy đại hoàng tử rốt cuộc là cái gì? Phân heo sao?

Thanh Thanh dị thường quen thuộc đối với chúng vương tử lập tức giải thích: “Đó là bởi vì đại hoàng tử không phải kỵ sĩ, là một tiên đoán sư, cho nên đều luôn ở tháp quan sát sao, gần như chưa từng xuất hiện qua!”

“Tiên đoán sư?” Sắc mặt của Keisy vô cùng chấn động, sau đó hét lớn: “Chẳng trách Long Hoàng có tiền như thế, nhất định là lấy hết giải nhất sổ xố mỗi đợt rồi!”

Điểm này chẳng quan hệ chút nào… hai người đổ mồ hôi nghĩ thầm.

“Đúng rồi!” Thanh Thanh đột nhiên hét lớn: “Bảo công chúa Lansecy đi lấy lại dây chuyền giúp anh không phải được rồi sao?”

Keisy trực tiếp khinh khỉnh liếc Thanh Thanh một cái, ngay cả Leola cũng lắc đầu nói: “Tôi không muốn liên lụy Lansecy.”

Keisy thì bổ sung nói rõ: “Làm ơn, tinh thần kỵ sĩ của Lansecy cũng chỉ kém Bạch Thiên của chúng ta một chút xíu thôi à, cô nghĩ cô ta có khả năng sẽ bởi vì dụ dỗ sắc đẹp của Mặt Nạ Bạc, liền phản bội cha và anh mình không?”

Thanh Thanh suy tư một hồi, cũng chỉ ủ rũ lắc lắc đầu.

Keisy lẩm bẩm nói: “Muốn dụ dỗ Lansecy, còn không bằng dụ dỗ con heo anh Cappuccino kia… nói đến Cappuccino, suýt nữa quên chuyện vũ hội, vũ hội!”

Keisy đột nhiên nhảy lên hét lớn, cậu suýt nữa quên mất, con heo Cappuccino kia có mời Leola đến vũ hội, đây chẳng phải là một cái cơ hội tuyệt vời sao? Keisy vội vàng kéo ba người khác qua, kể quá trình đụng phải Cappuccino.

Sau khi nghe Keisy kể xong, Mai Nam thận trọng đã biết ý định của Keisy, hắn thốt lên: “Cậu định để cho Thanh Thanh đi giả cái mỹ nữ đầu bếp kia, sau đó trộm dây chuyền trở về?”

“Tôi, tôi sao?” Thanh Thanh trợn lớn mắt, khó có thể tin dùng tay chỉ vào mình.

“Đương nhiên không phải, anh cho rằng Thanh Thanh có cái sắc đẹp kia để đi dụ dỗ người ta sao? Hay là có cái thân thủ đi trộm đồ mà không bị phát hiện?” Keisy lại một câu bác bỏ, thuận tiện đả kích lòng tự tin của Thanh Thanh.

“Đều không có.” Mai Nam thành thật trả lời.

“Làm sao lại thế…” Thanh Thanh ủy khuất bức rứt góc áo.

“Vậy cậu định tìm ai?” Mai Nam nghi hoặc hỏi, nhưng lập tức vừa lại nghĩ tới cái gì mà liên tục xua tay: “Đừng nói kêu tôi đi tìm Jasmine nhá! Jasmine cũng không phải đại mỹ nữ gì, hơn nữa cô ấy cũng sẽ không chịu đi trộm đồ đâu, Keisy cậu, cậu đừng thấy cô ấy bình thường rất tùy tính, kỳ thực cô ấy cũng rất tuân thủ tinh thần kỵ sĩ.

“Cũng không pải Jasmine đâu.”

Keisy lộ ra mỉm cười thật lớn, bộ dạng đã tính trước mọi việc, nhưng ba người khác lại vẫn đầu đầy sương mù, chỉ thấy Keisy chầm chậm giơ ngón trỏ lên, vươn đến trước mặt sát thủ lạnh nhạt, trong lúc hai người kia trợn lớn mắt, Keisy cũng nói ra dự định của mình: “Nếu là Leola muốn lấy dây chuyền về, vậy đương nhiên là phải để chính anh ta đi lấy thôi!”

Thanh Thanh có chút ngỡ ngàng: “Nhưng Leola đại ca là nam mà, mặc dù dáng vẻ rất xinh đẹp, nhưng…”

“Chính là câu này! Dáng vẻ rất xinh đẹp.” Keisy ngắt lời Thanh Thanh, vẻ mặt hưng phấn túm lấy khuôn mặt trái xoan của Leola: “Các cậu xem xem, mặt trái xoan, mày kiếm dài mảnh, sống mũi dựng thẳng, làn da vừa trắng vừa mềm, vóc dáng thon cao dài nhỏ, ngoại trừ bộ ngực thiếu hai cục thịt, Leola căn bản chính là đại mỹ nhân mà! Muốn dụ dỗ một con heo căn bản là chuyện nhỏ.”

Mai Nam và Thanh Thanh cũng thuận theo “giới thiệu” của Keisy, nhìn chằm chằm khuôn mặt của sát thủ, mỗi mục Keisy nói, hai người cũng bạt mạng gật đầu theo.

“Tôi là nam.” Leola hình như cảm thấy mình cần phải nói rõ một chút giới tính của mình.

Keisy lộ ra mỉm cười, tay còn an ủi vỗ vai của Leola: “Yên tâm, gắn hai quả bóng nước lên thì chính là nữ rồi.”

Mặc kệ Leola có phản ứng gì, Keisy đã chỉ huy đồng bạn: “Mai Nam, anh phụ trách đi kiếm lễ phục, Thanh Thanh cô tốt xấu gì cũng là nữ, chung quy có đồ trang điểm gì gì chứ?”

“Tôi kiếm lễ phục? Lễ phục chỗ tôi, áo đuôi tôm của nam có rất nhiều, nhưng của nữ thì…” Mai Nam lộ ra một khuôn mặt khốn khổ, hắn thế nhưng không có sở thích sưu tập nữ trang.

“Đi tìm Jasmine thương lượng.”

Cho xong kiến nghị, Keisy lập tức đẩy Mai Nam ra khỏi cửa phòng, sau khi một phát đẩy Mai Nam ra, ném một câu không kiếm được thì đừng trở lại, sau đó ra sức đóng sầm cửa phòng, chỉ để lại Mai Nam với khuôn mặt khốn khổ vừa suy nghĩ phải kiếm cớ gì gạt bạn tốt, vừa nặng nề bước chân đi về phía túc xá kỵ sĩ.

Nhìn thấy hoàn cảnh khó khăn của Mai Nam, Thanh Thanh nuốt nuốt nước miếng rồi nói: “A.. um.. Keisy, tôi cũng không có đồ trang điểm.”

“Cái gì? Làm phụ nữ làm đến ngay cả đồ trang điểm cũng không có? Cô có phải phụ nữ không hả!” Keisy kéo da đầu, sau đó cũng thuận tiện đá Thanh Thanh ra khỏi phòng: “Theo Mai Nam cùng đi tìm Jasmine.”

Sau khi đá cả hai người ra khỏi phòng, Keisy lưu loát phủi phủi tay, lập tức xoay người đối mặt sát thủ: “Leola, sau khi lấy được dây chuyền Long Thập Tự, anh định làm sao đây? Đừng nói với tôi chưa dự tính, hoàn cảnh bây giờ của chúng ta đã đủ gian nan rồi, đợi đến khi dây chuyền Long Thập Tự biến mất, chúng ta chắc chắn biến thành nghi phạm số một, chưa nói chúng ta vẫn thật sự là phạm nhân, chỉ là sợi dây chuyền này phải giấu ở đâu đã là cái vấn đề rồi, đừng quên lão Long Hoàng kia thế nhưng là người có thể nắm bắt dây chuyền.”

Leola đầu tiên là trầm mặc một hồi, sau đó mở miệng nói: “Tôi không biết, chỉ là cảm thấy dây chuyền cứ luôn đang kêu gọi tôi, tôi nhất định phải lấy nó về.”

“Sau đó hoàn toàn không có dự định?” Keisy nhướn nhướn mày hỏi, mặc dù sớm đã có tâm lý chuẩn bị gã trước mắt này có khả năng căn bản không dự tính, chẳng qua lúc chân chính nghe thấy, Keisy vẫn vô lực một hồi.

Leola trầm mặc, hắn cũng biết hoàn toàn không có dự tính là không đúng, nhưng hắn lại cũng không biết nên làm sao, chỉ có xác định một chuyện, đó chính là nhất định phải lấy dây chuyền Long Thập Tự về.

Keisy xua xua tay: “Quên đi quên đi, sớm đã biết anh cái gã này lo trước bỏ sau, đường chạy trốn còn lại cứ việc ném cho tôi được rồi, quan trọng là, một khi lấy được dây chuyền, phải chạy trốn ngay, một khi chạy trốn, Bạch Thiên thì nhất định phải mang theo, anh ta với chúng ta đều không quyền không hậu thuẫn, để lại anh ta ở đây là chỉ có một con đường chết, nhưng Mai Nam và Thanh Thanh có khả năng phải để lại rồi đi, hậu thuẫn của hai người bọn họ rất cứng, hẳn là sẽ không xảy ra chuyện gì mới đúng.”

Keisy càng lẩm bẩm: “Nếu mang theo Mai Nam… biết đâu còn thêm một ông thủ tướng Acalane đến truy bắt chúng ta, lại mang theo Thanh Thanh thì càng khủng bố rồi, tam đại thế lực trên thế giới đều chọc hết rồi, chúng ta sẽ chết càng nhanh!”

Nghe thấy lời của Keisy, ánh mắt của Leola nhìn về phía Bạch Thiên trên giường đối diện, vẫn là liên lụy một người…

“Tôi sẽ bảo vệ hai người các cậu.” Đây là lời hứa duy nhất Leola có thể cho.

Keisy gãi gãi mặt rồi nói: “Anh cũng không cần quá lo lắng, chúng ta trốn ở cái nơi đó, hẳn là không có người sẽ phát hiện đâu, dù sao nhìn tình huống này, thế giới cũng gần như sắp đại loạn, có khi trốn đi còn an toàn hơn.”

“Còn có một chuyện.” Keisy nhíu mày lẩm bẩm: “Tràng diện lớn như thế, Misery nói cái gì cũng ở đây xem náo nhiệt đi, mặc kệ, gọi rồi tính sau.”

Nói xong, Keisy quả nhiên nhảy lên, hai tay giơ quá đầu, như thể đang kêu gọi UFO mà la hét: “Ông anh Misery, có chuyện nhờ ông anh nè, ông anh mau xuất hiện đi! Còn không đi ra, độc giả sắp quên ông anh rồi đó!”

“Tới đây, tới đây, để ta chải cái đầu đã…”

Giữa phòng đột nhiên lóe qua một vệt sáng vàng, ánh sáng vàng sau khi lóe xong, một bóng nghiêng thần bí xuất hiện, người đàn ông nhã nhặn tóc vàng hai tay chống ở sau lưng, từ cửa sổ vọng ra xa nhìn sao trời, thỉnh thoảng còn đẩy đẩy mắt kính gọng vàng trên sống mũi, trong mắt mang theo nỗi bi thương lo quốc lo dân.

“Ánh mắt không tệ, tư thế không tệ, cho tám mươi điểm đi.” Keisy ở bên cạnh đánh giá.

Người nam tóc vàng lập tức xoay người qua, khó có thể tin nói: “Ta xuất trận hoàn mỹ như thế lại có thể chỉ có tám mươi điểm, ngươi có nhầm hay không hả?”

“Ái chà, nhìn quần áo trắng đen quái đến cực điểm trên người ông coi, thất bại! Mang cái gì mà mắt kính gọng vàng, bây giờ lưu hành mang kính mác rồi, chưa xem nhiệm vụ X hãi hùng sao? Thất bại trong thất bại! Hơn nữa ông còn ra vẻ ngầu, ông có ngầu bằng Leola không? Ra vẻ ngầu trước mặt nhân vật ngầu nhất cuốn sách, không trừ điểm tôi liền có lỗi với Leola… vẫn còn lại tám mươi điểm, không tệ rồi.” Trọng tài chấm điểm Keisy hết sức nham nhở giải thích điểm số.

“F*ck!” Misery bất mãn phất tay: “Ta đi đây.”

Trọng tài Keisy lập tức biến thành Keisy nịnh bợ, vẻ mặt như má mì kéo góc áo Misery: “Thôi mà, ông anh, ông một trăm điểm! Ông một trăm điểm! Thế này được rồi chứ.”

“Vậy thì còn được.” Misery nửa thân dưới đã biến mất nghe thấy lời này, mới vừa lại triệu hồi nửa thân dưới, đẩy đẩy gọng mắt kính rồi hỏi: “Tìm ta làm gì? Đừng nói ngươi là bởi vì ta xuất hiện quá ít, tốt bụng để cho ta có chút vai diễn, chuyện không có chỗ tốt tuyệt đối tuyệt đối không liên quan với Keisy ngươi.”

Keisy chậc chậc hai tiếng rồi nói: “Không hổ là Mise lão đại, quả nhiên hiểu rõ tiểu đệ rất sâu.”

“Ngay cả Mise lão đại cũng ra rồi, ngươi muốn làm cái gì cứ nói thẳng đi, nói trước nhé, ta thế nhưng không thể giúp các ngươi rửa sạch hiềm nghi, ai bảo các ngươi đúng lúc ở chỗ của Latte như thế, còn đúng lúc nổi xung đột với Latte, bên cạnh còn đúng lúc mang theo con của Mirrodin.” Misery bực mình nói: “Nếu các ngươi có thể rửa sạch hiềm nghi, ta cũng có thể soán vị trí của Long Hoàng rồi.”

“Biết rồi mà.” Keisy bĩu môi, cậu sớm đã biết điều này, cho nên ngay cả hiệu trường cũng không đi tìm, thì lại làm sao có thể đi tìm một gã tội phạm truy nã trên bảng top mười.

“Vậy ngươi rốt cuộc tìm ta làm cái gì?” Lòng tò mò của Misery trái lại bị câu lên rồi.

“Chuyện là thế này…”

Sớm đã biết Misery rất tò mò, Keisy sau khi ti tiện cười cười, nói ra toàn bộ chuyện muốn Leola hóa trang đi dụ dỗ Cappuccino, Misery nghe đến thích thú, còn lớn tiếng kêu được, không đợi Keisy nói muốn hắn làm cái gì, Misery sớm đã cực kỳ hứng thú lấy ra mấy hộp mắt kính sát tròng và một sợi dây chuyền ngọc trai tương đối tao nhã.

“Màu lục, màu lam, màu đen…” Misery ở trong vô số hộp mắt kính sát tròng lật qua lật lại, trong miệng còn lẩm nhẩm đủ loại màu sắc.

Mắt của Keisy cũng nhìn chằm chằm vào đống hộp kia, sau đó túm lên một cái trong đó: “Màu tím được rồi, màu tím hẳn là rất phối hợp với tóc đen của Leola.”

Misery cũng gật đầu, thuận tiện đưa dây chuyền ngọc trai cho Leola nói: “Trên sợi dây chuyền này có thi triển ma pháp, có thể khiến cho ngươi phát ra giọng nữ êm tai nhất trên thế giới.”

Leola cầm lấy sợi dây chuyền ngọc trai từng viên mượt mà chắc nịch kia, đối với việc mình thật sự phải mặc nữ trang đi dụ dỗ người khác, trong lòng vẫn có chút bất đắc dĩ.

Keisy trái lại dùng ánh mắt kỳ quái quét qua trên dưới Misery: “Ông cái lão này hẳn sẽ không là có sở thích mặc nữ trang chứ? Nếu không làm sao mang theo bên người loại thứ này?”

Misery thuận tay ký cái cốp vào đầu Keisy, trong lúc Keisy ôm đầu kêu đau giải thích: “Ta tốt xấu gì cũng là cái tội phạm truy nã, mắt kính sát tròng là ta dùng để hóa trang, về phần dây chuyền là ta trước đây lúc nghe nữ minh tinh nào đó ca hát, bất ngờ phát hiện cô ta lại có thể là dùng sợi dây chuyền này gian dối, liền thuận tay chôm nó đi, ai ngờ người nữ kia thì ra là một sát thủ nguy hiểm, ta liền vừa lại thuận tay làm thịt cô ta.”

“Thật là thuận tay… đây đừng nói là nguyên nhân ông biến thành thập đại tội phạm truy nã chứ?” Keisy đổ mồ hôi lạnh.

“Oh, một trong những nguyên nhân thôi, dù sao người phụ nữ kia ở lúc đó cũng là ca sĩ mệnh danh đệ nhất thế giới, vừa lại không có ai biết cô ta là sát thủ.” Misery thờ ơ nói.

“Sát thủ?” Keisy gãi gãi mặt: “Hẳn sẽ không có quan hệ với bọn Kiếm Lan đi?”

“Chính là Hỏa Hạc Hồng của Lục Đại Cấm Kỵ, hại ta mất đi tiêu khiển đến lôi tháp hắc ám đánh bạc, còn nợ Kiếm Lan một cái nhân tình.” Misery ngượng ngùng nói.

“Thì ra Lục Đại Cấm Kỵ sớm đã bị ông làm thịt một người rồi…”

Misery đột nhiên quay đầu nhìn hướng cửa, cười cười nói: “Xem ra bạn các ngươi trở về rồi, ta đi trước đây, các ngươi thế nhưng phải đạo diễn ra trò hay kinh thiên cho ta xem.” Nói xong, thân ảnh của Misery như mọi khi chầm chậm nhạt đi.

Misery vừa mới biến mất, một giây sau Mai Nam và Thanh Thanh liền ồn ồn ào ào xông vào, trên tay Mai Nam cầm một bộ lễ phục, Thanh Thanh thì xách theo một cái hộp nhỏ, vừa mới vào phòng, Thanh Thanh liền không nhịn được phàn nàn lên: “Mai Nam cậu làm gì nói tôi muốn cùng Bạch Thiên tham gia vũ hội, bây giờ Lansecy và Jasmine đều nói muốn đi vũ hội xem hai người chúng tôi rồi, làm sao đây.”

“Tôi cũng không có biện pháp, dù sao cũng phải tìm cái cớ mới có thể mượn đồ hai người bọn họ chứ.” Mai Nam trái lại vô cùng ủy khuất trả lời.

Keisy trực tiếp đoạt lấy đồ trên tay hai người, vừa rầy rà: “Đừng quản mấy cái đó nữa, mau tới giúp tôi trang điểm tên này.”

Nói xong, ba người lập tức mỗi người cầm lấy đủ loại công cụ, từng bước bức cận sát thủ, Mai Nam đối diện cầm lễ phục, Thanh Thanh bên trái vừa cầm lược vừa cầm máy sấy tóc, và Keisy với mười phần khí thế rút ra mascara, thân kinh bách chiến như Leola thật sự có loại cảm giác muốn bỏ chạy, hắn có loại dự cảm, hành động lần này hẳn sẽ thất bại… nhưng ba người không để cho Leola có cơ hội bỏ chạy, lập tức như sói đói vồ cừu mà nhào qua.

“Úi chà, mascara này làm sao khó dùng như thế.” Keisy phàn nàn.

Hắn không biết mascara chính xác phải dùng làm sao, nhưng hẳn là không phải dùng để chọc, Leola dùng chân khí ngăn chặn mascara của Keisy “chọc” tới, nếu phụ nữ dùng mascara đều là dùng như thế, vậy phụ nữ trên thế giới sớm đã mù sạch rồi.

“Buộc tóc…” Thanh Thanh túm lấy tóc đen của Leola, máy sấy tóc liền mãnh liệt thổi lên phía trên.

Nóng! Leola vội vàng ngay cả da đầu cũng bao lên chân khí, tránh cho da đầu của mình lát nữa sẽ phát ra mùi hun thịt người… thảo nào Thanh Thanh đều là dùng buộc tóc để buộc tóc đen đầy đầu lên mà thôi.

“Ủa? Làm sao trong váy vừa lại có váy? Bên nào là mặt trong hả? Mặt ngoài thì lại ở đâu? Làm sao còn có khôi giáp?” Mai Nam đem cả bộ y phục lật qua lật lại.

“Đó gọi là áo nịt, dùng để sửa chữa vóc dáng.” Thanh Thanh sau khi liếc qua một cái, vừa lại trở về làm đầu.

“Oh…” Mai Nam nghiêng đầu nhìn bộ áo nịt đó, đây là phải mặc ở bên trong hay là bên ngoài? Khôi giáp… thông thường mặc ở bên ngoài, đúng đi?

“Này, Mai Nam, đừng quên nhét gì đó vào ngực.” Keisy ló đầu qua nhắc nhở.

… Cứ như thế hành hạ cả buổi, Leola sâu sắc cảm thấy làm phụ nữ còn nguy hiểm hơn so với làm sát thủ, chẳng những có nguy cơ mù, cháy khét, còn có bị áo nịt ghì chết.

“Phù ~~” Ba người đồng thời thở phào một hơi, cứ như thế tuyên bố hoàn thành đại công, đồng thời lùi về sau mấy bước quan sát kiệt tác dày công của ba người.

Chỉ nhìn thấy một “sinh vật không rõ” cột tóc đuôi ngựa hai bên, trên đuôi ngựa còn thắt nơ con bướm lớn màu hồng, trên mặt trét một lớp “bột mì”, trên hai má có hai vòng tròn đỏ tươi, có hai cánh môi dày cui, mặc bộ váy lễ phục to bè màu lam vừa lại thắt nơ con bướm khó coi khắp nơi, quái chính là nửa thân trên còn mặc bên ngoài một bộ áo nịt, sinh vật này cứ như thế đứng ở trước mặt ba người.

Ba người nhìn chằm chằm vào sinh vật không rõ rất lâu, Thanh Thanh mới có chút gắng gượng nói: “Ánh mắt của vương tử kia hẳn là sẽ không quá cao đi?”

Lúc này, trong phòng vừa lại vang vọng từng trận cười sắp chết cười, lại không có nhìn thấy người phát ra tiếng cười, mà nghe âm thanh có phần giống như là ông anh có tư thế một trăm điểm vừa rồi.

Bạch Thiên đáng thương vừa lại bị tiếng cười này đánh thức, hắn đang nằm ở trên giường ngay đối diện với sinh vật không rõ, vừa ngồi dậy liền trực tiếp nhìn thấy cảnh tượng khó coi này, sắc mặt trắng toát hơi thở tắc nghẹn, kinh hô một tiếng: “Quỷ!” Bạch Thiên lần nữa nằm trở lại giường tiếp tục nghỉ ngơi.

Lúc này, ba người rốt cuộc không thể không thừa nhận, sinh vật trước mắt đích xác giống quỷ nhiều hơn giống mỹ nữ.

Mắt thấy kết quả của lao động vất vả đã tạo ra một con quái vật, ba người cũng vô lực đối mặt nhìn nhau, bó tay không biết làm sao…

“Thanh Thanh à, con làm gì lấy hộp trang điểm của mommy? Bảo mommy làm sao tham gia vũ hội tối nay… OÁI! Yêu quái phương nào vậy mà dám giương oai ở đây!”

Mọi người nghe thấy lời này đều quay đầu nhìn hướng cửa, chỉ thấy thống lĩnh Áo Đỏ vươn thẳng ngón tay chỉ vào yêu quái trong miệng nói, trang giáp pháo trên cổ tay trái thấp thoáng có phát xạ hào quang.

“Mommy!” Thanh Thanh vội vàng xông lên ngăn cản: “Không phải đâu, đó là bạn học con, chúng con đang là muốn giúp cậu ấy trang điểm một chút để đi vũ hội, chỉ là hình như trang điểm thất bại rồi…”

“Trang điểm thất bại sẽ biến thành thế này?”

Thống lĩnh Áo Đỏ nhẫn nhịn xúc động muốn phát xạ một phát pháo đem yêu quái trước mắt nổ bay lên trời, cẩn thận đi đến trước mặt yêu quái, tỉ mỉ đánh giá “nó”, mà “nó” cũng mang ánh mắt bất đắc dĩ nhìn lại thống lĩnh Áo Đỏ, lúc này thống lĩnh Áo Đỏ mới phát hiện, yêu quái trước mắt lại có thể có một đôi mắt mỹ lệ, tiếp đến lược đi bột phấn trang điểm, má cương thi đỏ và son môi lạp xưởng, thống lĩnh Áo Đỏ đột ngột phát hiện khuôn mặt của yêu quái này lại có thể có mặt trái xoan cổ điển, sống mũi khá thẳng và bờ môi mong mỏng.

“Đây đừng nói là mỹ nhân đi?” Thống lĩnh Áo Đỏ lẩm bẩm, đồng thời quay đầu nhìn con gái nhà mình, thở dài! Hai người khác là con trai thì không nói làm gì, con gái nhà mình vậy mà có thể đem mỹ nhân trang điểm thành yêu quái, haiz…

Thống lĩnh Áo Đỏ nhận mệnh bắt đầu thu dọn yêu quái mà con gái chế tạo ra, từng việc chỉ huy mọi người: “Ngươi đi rửa sạch trang điểm trên mặt cho ta; Thanh Thanh con và Mai Nam còn có mặt baby đi đem hộp số tám, số mười và mười ba của ta khiêng qua đây.”

Mặt, mặt baby? Keisy khó có thể tin chỉ vào mình, có nhầm không hả, cậu đây gọi là thanh tú có được không! Keisy vẫn chưa kịp kháng nghị, Thanh Thanh và Mai Nam đã liên thủ đẩy Keisy ra khỏi phòng rồi, Thanh Thanh còn quay đầu nói với mommy: “Vậy thì giao cho mẹ đấy, mommy.”

“Không vấn đề, không vấn đề.” Thống lĩnh Áo Đỏ xua tay muốn bọn họ mau đi, sau đó vừa lại thúc giục yêu quái đi rửa mặt.

Yêu quái của chúng ta, Leola, lại có chút do dự, nhưng vẫn là bị thống lĩnh Áo Đỏ đẩy vào phòng rửa mặt, Leola cũng chỉ có thể vừa rửa mặt vừa nhíu mày, thầm nghĩ ba người khác có phải là quên “hắn” kỳ thực là con trai hay không đây? Một khi hắn rửa đi trang điểm trên mặt, sau đó mặc một bộ lễ phục nơ con bướm đi đến trước mặt thống lĩnh Áo Đỏ, bà ấy có thể sẽ trực tiếp khai pháo bắn hắn không?

Leola rửa mặt xong, lúc đang không biết nên làm sao, thống lĩnh Áo Đỏ lại đã mất kiên nhẫn đẩy cửa xông vào. Lúc Leola vẫn đang nghĩ mình có phải nên bỏ chạy, thống lĩnh Áo Đỏ đã xông tới rồi, sờ đông sờ tây ở trên mặt Leola, còn vừa tán thán nói: “Thật là một đại mỹ nhân cổ điển à!”

“Hơ?”

Cho dù là sát thủ lãnh tĩnh cũng không khỏi lộ ra biểu tình kỳ quái, nhưng thống lĩnh Áo Đỏ lại không cho Leola cơ hội do dự, một phát kéo lấy hắn liền xông ra ngoài, sau đó ấn mạnh Leola ngồi lên ghế, thống lĩnh Áo Đỏ dùng thủ pháp thành thạo gấp một trăm lần Keisy cầm lấy đủ loại đồ trang điểm, bắt đầu bôi bôi quét quét lên mặt Leola, còn vừa giải thích… có lẽ dùng om sòm thích hợp hơn.

“Ái chà, da của ngươi thật là tốt, bôi một lớp phấn nền mỏng mỏng là được rồi.”

“Chính là hơi tái nhợt một chút, chẳng qua đây càng có vẻ cổ điển à! Ta thấy ta cũng đừng thêm má hồng nữa.”

“Chà chà, lông mi dài như thế muốn dọa chết người à! Ngay cả mascara cũng khỏi đi, ta thấy kẹp cong lên một chút là được rồi.”

“Mắt của ngươi là màu tím đây, thật là xinh đẹp, vậy thì tô bóng mắt màu tím đi.”

Leola bất đắc dĩ nghe mấy lời trên đây, hạ kết luận, tiếng om sòm của Keisy cũng là có nữ tính!

Lúc này, cửa lần nữa mở ra, ba người mỗi người đều khiêng theo cái hộp cao nửa người đi vào, Thanh Thanh còn vừa hô: “Mommy, chúng con mang tới rồi.”

Thống lĩnh Áo Đỏ cũng chấm dứt bôi quét lên mặt Leola, quay đầu vọt về phía ba người, sau khi ra hiệu ba người bỏ hộp xuống, cô lập tức lục lọi ở trong hộp, móc ra một bộ lễ phục màu tử la lan nhạt, tóc giả dài màu đen, còn có phụ kiện gì đó lục lọi một hồi, thống lĩnh Áo Đỏ mới lau mồ hôi, tìm xong mọi thứ, đồng thời ngẩng đầu nhíu mày nhìn ba người trước mắt, sau đó la lên: “Đi đi, con gái thay đồ, đàn ông ở đây làm cái gì? Mai nam và mặt baby còn không mau thay quần áo, vũ hội cũng sắp bắt đầu rồi, còn nữa, cũng mang cái tên trên giường này đi.”

Keisy và Mai Nam cũng chỉ đành lay tỉnh Bạch Thiên nhiều lần bị đánh thức, ba người đưa mắt nhìn nhau đi ra khỏi phòng, đồng thời lần nữa tò mò quay đầu muốn nhìn rõ sát thủ rốt cuộc biến thành mỹ nữ chưa, đáng tiếc chính Leola cũng rất tò mò, lúc này đang soi gương đưa lưng về phía đám người Keisy, khiến ba người Keisy đều mang theo nghi vấn rời khỏi.

May là, dù sao lát nữa liền có thể thấy được rồi.

7 responses »

  1. Mặt baby =)), nếu Keisy giả gái chắc là dạng nhỏ nhắn, đáng yêu =))

    Reply
  2. phần trang điểm làm tớ cười đến đau bụng nha~~ =]]

    Reply
  3. Hahahahahaha!!!!!!!!!! Tuy rằng tớ rất muốn yy nhưng mà không nhịn được phải cười trước đã, chời ạ, cái phần trang điểm, hahahaha!!!!!!!!!!!!!!!!

    Reply
  4. nửa đêm ngồi nín nhịn cười ko ra tiếng, ôi mẹ ơi =)))))))))))))))

    Reply
  5. Không thể nhịn cười được, có lúc cười đến tí thì tắt thở

    Reply
  6. sau mot hoi di mat vao man hinh cuoi cung cung tao dc blog nhung van chua thay dc avatar …. su that phu phang

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: