RSS Feed

Bất Sát – Vol6-7

Chương 7: Hai người hai rồng biến thành người thế giới khác

Keisy sau khi xông vào lỗ đen không ngừng mặc niệm, cầu nguyện, đem thần phật khắp trời, Allah Cơ Đốc tất cả trộn cùng một chỗ, mà Bảo Lợi Long dưới thân cũng ra sức vỗ cánh, chỉ là ở trong bóng tối vô biên, nơi phân không rõ phương hướng, nỗ lực của Bảo Lợi Long hình như tỏ ra có chút vô dụng, trên thực tế, cũng đúng là như vậy, Keisy cũng không có nhìn thấy lối ra gì, trước mắt đó là một đường ánh sáng trắng kịch liệt nổ tung, khiến Keisy bịt mắt kêu rên một lúc lâu, cuối cùng cũng có thể mở mắt.

Tiếp đến, Keisy lập tức bắt đầu chú ý tình huống quanh thân, đầu tiên phát hiện mình vẫn là ngồi ở trên Bảo Lợi Long, mà Bảo Lợi Long cũng êm đẹp mà mở to đôi mắt lớn màu hồng, thoạt nhìn không có chuyện gì, sau đó Bạch Thiên hôn mê vẫn là ở trên lưng Liệt Diễm, bên cạnh có ba nhân vật không tính là yếu, Keisy cũng theo đó yên tâm lại, bắt đầu cẩn thận quan sát xung quanh.

Trời xanh, mây trắng, đồng cỏ lớn… tốt lắm, mình hẳn là không có rớt đến mười tám tầng địa ngục gì hay là ngục giam của Long Hoàng gia gì đó, Keisy cuối cùng cũng yên tâm.

Bảo Lợi Long run người lên, giũ Keisy ở phía trên xuống, sau đó biến trở về bộ dạng trẻ con, bạt mạng gạt cỏ dài xung quanh ra hai bên, tìm đông tìm tây khắp nơi, cuối cùng phát hiện vẫn là không nhìn thấy bóng người khác, miệng của Bảo Lợi Long nhất thời méo xệch, bắt đầu lớn tiếng òa khóc: “Papa! Papa không thấy nữa rồi!”

Liệt Diễm thấy bộ dạng khóc lóc không thôi của Bảo Lợi Long, cũng lập tức biến thành dạng rồng nhỏ, chạy qua an ủi Bảo Lợi Long.

Keisy lúc này mới phát hiện tình huống không đúng, nhíu mày: “Cái gã kia đừng nói không chạy thoát chứ?”

“Ugh!”

Bạch Thiên đang hôn mê bị Liệt Diễm hất xuống thế nhưng không giống như Keisy, dễ dàng mà rơi xuống đất, Bạch Thiên căn bản là cả người bị té xuống mặt đất một cách nặng nề, cộng thêm không có bảo hộ của đấu khí, Bạch Thiên đau đến trực tiếp tỉnh lại, mà vừa mở mắt liền phát hiện mình vậy mà đã đến một nơi không biết tên, Bạch Thiên nhất thời có chút nổi lên căng thẳng, sau đó mới dần dần hồi tưởng chuyện mình bởi vì kiên quyết không chịu đi, cho nên bị Misery đánh ngất.

“Anh tỉnh rồi.” Keisy ngồi xổm bên cạnh Bạch Thiên, có chút phiền não hỏi: “Anh biết đây là đâu không?”

Bạch Thiên lại có chút bất mãn trả lời: “Không biết.”

Keisy liếc Bạch Thiên một cái, rất rõ ràng ở trên mặt hắn nhìn thấy nộ khí thấp thoáng, chẳng qua Keisy trái lại không phải rất lo lắng, bởi vì gã Bạch Thiên này thực sự quá dễ đối phó, Keisy chỉ nhàn nhạt ném ra một câu: “Leola biến mất rồi.”

Thấy chưa, Bạch Thiên lập tức quên mất mình đang tức giận, cả mặt căng thẳng vừa lại quan tâm vội hỏi: “Cậu ấy làm sao rồi? Không chạy thoát sao?”

Keisy nhíu mày: “Không biết, Bảo Lợi Long gọi anh ta cũng không có phản ứng, đại khái là bị đánh ngất rồi đi.”

Bạch Thiên lo lắng không thôi nói: “Vậy chúng ta phải mau trở về đi cứu cậu ấy.”

“Cứu cái đầu quỷ anh! Tôi ngay cả chúng ta đang ở cái nơi quỷ quái nào cũng không biết.” Keisy bực mình nói, vừa rồi nhìn trái nhìn phải một lượt, ngoại trừ cỏ vẫn là cỏ.

Nghe thấy Keisy nói như thế, Bạch Thiên cũng bắt đầu nhìn ngó xung quanh, lại cũng không có ở trong đầu tìm được ấn tượng trên đại lục Acalane có cái đồng cỏ lớn như thế, Bạch Thiên nhất thời nhíu mày suy đoán: “Đây hẳn sẽ không là Đại Lục Rồng chứ?”

Nghe thấy có người nói ra suy đoán mình không mong muốn nhất, nhưng vừa lại không thể không tán đồng, Keisy chỉ có thể vô lực cười gượng: “Ha ha ha, nói không chừng là liên minh Thương Tế à!”

Bạch Thiên cũng biết Keisy là đang làm giãy chết, khoa học kỹ thuật của liên minh Thương Tế phát triển còn muốn toàn diện hơn Acalane, nghe nói ở liên minh Thương Tế tìm được cái nơi không có machine còn khó hơn tìm cái trang giáp cấp A, mà đồng cỏ lớn như thế rõ ràng sẽ không khó tìm hơn trang giáp cấp A.

Khi hai người mới đang phiền não đây không biết là nơi gì, không trung vừa lại xuất hiện dị tượng, chỉ thấy một cái lỗ u tối đột nhiên ói ra “một khối đầm đìa máu”, nếu như không phải biết thứ này chắc chắn không có khả năng biết ói máu, Keisy vẫn thật sự cho rằng “nó” bị thương rồi đây!

Cùng lúc đó, Bạch Thiên sớm đã chạy qua xem xét, nhất thời không khỏi hít mấy hơi, hoảng loạn không biết làm sao.

Keisy thấy Bạch Thiên lộ ra thần sắc hoảng loạn như thế đối với khối thịt đầm đìa máu kia, cũng có phần cảm thấy kỳ quái, chẳng qua sau khi mắt thấy Bảo Lợi Long cũng chạy qua, sau đó gào khóc gọi papa, Keisy lập tức vọt qua theo, tức thì nhìn rõ khối thịt đầm đìa máu trước mắt chính là Leola mà vừa rồi bọn họ tìm khắp nơi không thấy.

Keisy lập tức bắt đầu kiểm tra thương thế của Leola, nhưng kỳ quái chính là, trên người của Leola lại không thấy vết thương gì, những máu này giống như là từ lỗ chân lông dồn ra, mà Bạch Thiên ngoại trừ phát giác được thương thế của Leola quái dị, thấp thoáng vừa lại từ trên người Leola cảm giác thấy có cỗ lực lượng vô cùng bá đạo, hình như không giống lắm với lực lượng của Leola bình thường bày ra.

Bạch Thiên sau khi dùng tay áo lau đi máu đầy trên mặt Leola, lập tức liền phát hiện mặt của Leola vậy mà nổi lên ánh sáng nhàn nhạt: “Đấu khí màu tím… Là Long Hoàng đã đả thương Leola!”

“Ai đánh cũng đã không quan trọng, trọng điểm là anh có biện pháp trị hay không?” Keisy cuống cuồng lay thân thể của Bạch Thiên.

Bạch Thiên lại lộ ra biểu tình xấu hổ: “Tôi, tôi vẫn chưa học được trì dũ thuật…”

Nghe thấy trả lời này, Keisy cũng chỉ có thể nhíu mày nói: “Gọi Leola dậy, để anh ta tự mình liệu thương.”

Bạch Thiên gật đầu, khẽ lay Leola, trong miệng không ngừng kêu gọi, nhưng Leola lại không mảy may có một chút phản ứng.

“Papa gọi không tỉnh!” Bảo Lợi Long không ngừng gào khóc ở bên cạnh.

Keisy không khỏi trầm mặt: “Xem ra căn bản không cần gọi nữa, Bảo Lợi Long chắc chắn sớm đã dùng tâm linh cảm ứng gọi không ngớt, ngay cả Bảo Lợi Long cái đứa ồn chết người này cũng gọi không tỉnh, vậy cũng không gì có thể gọi tỉnh được Leola rồi.”

“Nói không chừng Leola là bởi vì thương thế quá nặng, cho nên ngủ say trước, để cho thân thể tự mình liệu thương?”

Bạch Thiên có chút miễn cưỡng đề xuất giải thích, Keisy cũng chỉ có thể khó hiểu lắc lắc đầu, nhún vai nói: “Tên này thoạt nhìn không phun máu nữa, mặc dù tỉnh không được, nhưng ít nhất cũng chết không được, vậy trước hết đừng quản anh ta nữa, chúng ta nếu còn không làm rõ đây là nơi quỷ quái gì, đợi Long Hoàng đuổi tới, chúng ta một người cũng chạy không thoát rồi.”

Keisy chuyển hướng Bảo Lợi Long: “Tiểu quỷ, ngươi lập tức biến thành lớn để chở mấy người chúng ta, chúng ta phải chạy trốn rồi.”

Bảo Lợi Long vừa nức nở, vừa cũng biết không đi không được, đành lần nữa biến thành Thần Thánh Bạch Long cao mười mét, Bạch Thiên lập tức ôm lấy Leola đang hôn mê, nhảy lên Liệt Diễm đã biến lớn, sau khi đợi Bảo Lợi Long và Liệt Diễm bay lên cao, liền thấp thoáng có thể nhìn ra phương xa có một tòa thành thị, dưới ra hiệu của Keisy, hai con rồng nhắm thẳng vào tòa thành thị đó bay qua.

Khi bay đến nơi gần thành thị, Bảo Lợi Long lập tức biến trở lại bộ dạng trẻ con, Liệt Diễm cũng biến thành rồng bản thu nhỏ, ba người hai rồng này cứ như thế đi về phía thành thị, đợi đến khi càng đến gần thành thị, xung quanh cũng xuất hiện đoàn người tụm năm tụm ba, bọn họ lúc này mới phát hiện phục sức của những người kia rất kỳ quái, phần lớn đều vô cùng thô sơ —- quần dài vải thô và áo vạt nghiêng, bên hông thì dùng vải buộc lại, nói là đai lưng vừa lại rõ ràng chỉ là chỉ sợi vải.

Nói đến cái cửa thành kia, lại có thể là dùng đá dựng lên, hai cánh cửa lớn vừa nhìn đã biết là bằng gỗ, trên cửa thành còn viết ba chữ lớn “Thắng Thiên Thành”.

Càng khiến Keisy nhìn đến suýt tắt thở chính là, khôi giáp mặc trên người hai thủ vệ bên cửa thành đều là Keisy và Bạch Thiên chưa từng thấy qua, thoạt nhìn giống như là làm từ cây mây gì đó, trên tay bọn họ cầm thì là hai thanh trường thương.

Đại Lục Rồng có làm sao, cũng không đến nỗi dùng thứ như cây mây này để làm khôi giáp chứ?

Đoàn người Keisy ở cửa thành đánh giá rất lâu, đồng thời cũng bị người đánh giá rất lâu, chỉ thấy Keisy vừa rồi cố sống cố chết không chịu thừa nhận đây là Đại Lục Rồng vừa lại cười gượng: “Hm… người của Đại Lục Rồng ăn mặc thật là kỳ quái, đúng không?”

Bạch Thiên biết rõ Keisy vừa lại đang tự an ủi mình, cho dù là Đại Lục Rồng cũng không thể nào là cái bộ dạng này, ít nhất chưa từng thấy Long kỵ sĩ nào trong học viện mặc như thế! Càng huống chi, ngôn ngữ lẩm bẩm trong miệng của những người đi qua bên cạnh càng là Bạch Thiên chưa từng nghe qua, mặc dù Đại Lục Rồng có ngôn ngữ của mình, chẳng qua ngôn ngữ của Đại Lục Rồng là môn bắt buộc của kỵ sĩ, thân là kỵ sĩ, Bạch Thiên tuyệt đối không thể nào ngay cả một câu cũng nghe không hiểu!

“Bọn họ vì sao đều nói chúng ta thật kỳ quái?” Bảo Lợi Long mở to mắt hỏi Keisy.

Keisy thì cả mặt kỳ quái hỏi ngược lại: “Ngươi nghe hiểu được bọn họ đang nói cái gì?”

Bảo Lợi Long gật đầu, nhưng đây lại cũng khiến Keisy nổi lên phiền não, vốn còn tưởng rằng mình đã làm dân cư thế giới khác giống Leola, nhưng nếu là ngôn ngữ Bảo Lợi Long nghe hiểu được, làm sao cũng không thể là thế giới khác đi? Hay là nói kỳ thực đây là nơi cư trú của rồng, trước mắt nhìn thấy toàn là rồng hình người?

“Tôi nghĩ tôi biết đây là đâu rồi.” Bạch Thiên đột nhiên nói ra câu này, ở lúc Keisy trợn lớn mắt nhìn hắn, Bạch Thiên cười khổ giải thích: “Sau khi lập khế ước với rồng, giữa tâm linh của người và rồng có rất nhiều phương thức có thể tương thông, bao gồm ngôn ngữ…”

Nghe thấy lời này, miệng của Keisy há rất lớn, vậy nghĩa là nói, Bảo Lợi Long sở dĩ hiểu ngôn ngữ ở đây, nguyên nhân là bởi vì chủ nhân của nó, cũng chính là Leola hiểu được ngôn ngữ ở đây, mà nguyên nhân Leola hiểu ngôn ngữ ở đây thì càng không cần phải nói, chắc chắn là bởi vì đây căn bản chính là thế giới Leola sinh sống ban đầu!

“Lần này tệ thật rồi.” Nghĩ thông mọi thứ, Keisy đầy mặt vô lực nói.

Bạch Thiên cũng chỉ có cười khổ: “Ít nhất chúng ta không cần vội chạy trốn nữa, Long Hoàng có làm sao cũng sẽ không đuổi đến thế giới khác đi!”

Lúc này, Bảo Lợi Long kéo kéo thuật sĩ bào của Keisy, chỉ vào thủ vệ bên cửa thành nói: “Bọn họ nói chúng ta thật kỳ quái, muốn qua hỏi chúng ta.”

Cùng lúc Bảo Lợi Long đang nói, chỉ thấy hai thủ vệ kia quả nhiên đã đi tới, mà đoàn người tò mò cũng chủ động nhường ra một con đường để thủ vệ thông qua, sau đó theo sát ở phía sau thủ vệ ló đầu ra nhìn.

“%*! @%*%*…” Thủ vệ vừa ra khỏi miệng chính là một đống lời nói.

Keisy kéo kéo Bảo Lợi Long hỏi: “Này! Bọn họ đang nói cái gì?”

Bảo Lợi Long lập tức dùng giọng trẻ con nói: “Các ngươi là từ đâu tới? Tới làm cái gì? Con dã thú màu đỏ kia có sẽ cắn người hay không? Người trên tay các ngươi còn sống sao?”

Keisy nhíu mày suy nghĩ một chút, từ đâu tới là chắc chắn không thể nói, tới làm gì đương nhiên cũng trả lời không ra, dã thú màu đỏ hẳn là chỉ Liệt Diễm đi? Vậy thì cái thế giới này hẳn là không tồn tại rồng, không sai, Keisy còn nhớ Leola mới đầu căn bản không biết rồng là gì.

Lúc này, thủ vệ hình như là chờ đến mất kiên nhẫn, vừa lớn tiếng mắng chửi, vừa cầm trường thương trong tay chọc vào Liệt Diễm nho nhỏ, Liệt Diễm lập tức liền tức giận, miệng rồng nho nhỏ há ra, một quả hỏa cầu mười mấy cm liền bắn đi.

Lực sát thương của tiểu hỏa cầu này đương nhiên không lớn, Liệt Diễm chẳng qua là muốn cảnh cáo thủ vệ một chút mà thôi, nhưng thủ vệ và đoàn người xung quanh vừa nhìn thấy quả hỏa cầu này bắn tới, lập tức bắt đầu la hét lên, mà thủ vệ kia cũng ở lúc hỏa cầu đánh lên người hắn, hơn nữa còn dấy lên lửa nho nhỏ, bắt đầu như phát điên gào rú.

“Leola chưa từng dùng qua ma pháp, ngay cả nguyên tố ma pháp cũng không hiểu…” Keisy giờ đây mới nhớ tới điều này, thảm rồi! Thế giới này chắc chắn ngay cả ma pháp cũng không có.

Lúc này mới lĩnh ngộ hiển nhiên là quá chậm rồi, chỉ thấy đoàn người xung quanh đã điên cuồng chen vào trong thành, mà trong thành cũng nổi lên một cơn náo động, tiếp đến, mười mấy người cưỡi theo sinh vật bốn chân mà đám người Keisy chưa từng nhìn thấy dần dần bức cận bọn họ.

Bạch Thiên không khỏi nhíu mày, hỏi Keisy: “Làm sao đây?”

Keisy thì đầy mặt vô lực, xòe hai tay: “Để cho Bảo Lợi Long đi giao tiếp xem thử vậy.” Mặc dù cậu không làm sao ôm hi vọng đối với kết quả giao tiếp.

Bạch Thiên gật đầu biểu thị đồng ý, hắn cũng không hi vọng song phương bởi vì hiểu lầm mà động thủ, Bạch Thiên tức khắc cúi xuống nói với Bảo Lợi Long: “Bảo Lợi Long, ngươi nói với bọn họ chúng ta không có ác ý, chỉ là muốn vào thành nghỉ ngơi, trên tay chúng ta còn có đồng bạn bị thương, cho nên không muốn động thủ.”

Bảo Lợi Long nghiêng đầu suy nghĩ một chút, dù sao nó cũng là lần đầu tiên sử dụng ngôn ngữ này, sau khi nghĩ xong, Bảo Lợi Long lập tức xì là xì lồ nói với mười mấy người kia một hồi, chỉ thấy mấy người kia sau khi nghe xong, mỗi người đều nhíu mày, cũng đối thoại với nhau một hồi, rất lâu, một người trong đó phục sức không giống người khác lắm, thoạt nhìn như là người đầu lĩnh gì đó mở miệng hồi ứng bọn họ.

Bảo Lợi Long phiên dịch nói: “Yêu thuật kỳ quái các ngươi sử dụng, là…” Bảo Lợi Long xác thực suy nghĩ rất lâu mới miễn cưỡng nói tiếp: “Là ma pháp sư sao?”

Ma pháp sư? Nghe thấy câu hỏi này, Keisy sững sờ rất lâu, không phải nói ở đây không có ma pháp sao? Làm sao đột nhiên vừa lại bốc ra cái từ ma pháp sư này? Keisy nghi hoặc hỏi Bảo Lợi Long: “Ngươi xác định bọn họ là nói ma pháp sư?”

Bảo Lợi Long bĩu môi: “Hình như không giống, nhưng Bảo Lợi Long tìm không được từ khác rồi.”

“Xem ra là nghề nghiệp đặc thù ở đây.” Bạch Thiên lúc này cũng đã hiểu.

Đầu óc của Keisy nhất thời cấp tốc vận chuyển, không biết nghề nghiệp đặc thù này danh tiếng ở đây thế nào? Chẳng qua, cho dù có thảm làm sao, hẳn là cũng không gay go bằng bây giờ chứ? Cùng lắm chính là bỏ chạy thôi, Keisy mở miệng hỏi Bạch Thiên bên cạnh: “Công lực của mười mấy người này thế nào? Anh đánh thắng được không?”

Bạch Thiên nhíu mày: “Bọn họ ngay cả thực lực của kỵ sĩ vân lục cũng không có đạt tới.”

Vậy chính là nói không có gì phải sợ rồi? Keisy cuối cùng cũng mặt mày hớn hở lên, trực tiếp nói với Bảo Lợi Long: “Ngươi cứ nói chúng ta là ma pháp sư được rồi, xem xem phản ứng của bọn họ làm sao rồi tính sau đi!”

Giọng trẻ con non nớt của Bảo Lợi Long lần nữa vang lên, chỉ thấy mười mấy người kia nhất thời đều trợn lớn mắt, trong ánh mắt nhìn về phía đám người Keisy thấp thoáng mang theo thần sắc cung kính, đây khiến cho Keisy hưng phấn suýt nữa muốn nhảy lên giơ chữ Y! Xui lâu như thế, người khác vào lỗ đen đều tùy tiện là trở về rồi, mình lại cứ đen đủi như vậy, vào một lần liền trúng giải lớn.

Bây giờ cuối cùng cũng có chuyện là hơi hơi may mắn một chút, Keisy suýt nữa muốn quỳ xuống để cảm tạ trời cao, chẳng qua nhìn thấy những người đối diện đang nhìn chằm chằm vào mình, Keisy vẫn là quyết định cái quỳ này cứ để đó, Keisy vội vàng đẩy đẩy Bảo Lợi Long: “Này, nói với bọn họ chúng ta muốn vào thành.”

Chỉ thấy Bảo Lợi Long đang mở to mắt nghe những người kia tranh biện, lập tức quay đầu nói với Keisy: “Keisy, có người không tin Keisy là ma pháp sư.”

Keisy thuận mắt nhìn qua, quả nhiên nhìn thấy mười mấy người đang tranh biện với nhau, Keisy nhíu nhíu mày, ngay sau đó niệm cái đoản chú, tiếp đến, lòng bàn tay của cậu lập tức bốc ra tiểu hỏa cầu, còn cố ý tiện tay ném qua ném lại, đây lập tức khiến những người đang tranh biện kia tất cả nhìn đến trợn mắt há hốc mồm.

Keisy dứt khoát đẩy đẩy Bạch Thiên bên cạnh: “Này, phát chút hào quang ra cho bọn họ coi thử.”

“Hào quang? Đấu khí sao?”

Bạch Thiên nhất thời có chút phản ứng không kịp, chẳng qua sau khi nhìn thấy Keisy gật đầu, hắn cũng làm theo đó.

Khi đấu khí màu lam của Bạch Thiên vừa phát, người đối diện lúc này cũng không còn lộ vẻ hoài nghi nữa, kẻ thoạt nhìn như là đầu lĩnh trong đó thậm chí nhảy xuống ngựa, cung kính đi tới, trong miệng vừa lại đọc một chuỗi.

Lần này Bảo Lợi Long không cần Keisy nhắc nhở liền lập tức tự động làm máy phiên dịch nho nhỏ: “Xin hỏi ma pháp sư đại nhân là đến viếng thăm ma pháp sư khác của Triêu Thiên Quan sao?”

“Triêu Thiên Quan?” Keisy lộ ra thần sắc do dự, chẳng qua sau đó lại đem do dự vứt ra sau đầu rồi, quản nhiều như vậy làm gì, vào thành trước rồi tính: “Nói phải với bọn họ, Bảo Lợi Long.”

Bảo Lợi Long ngắn gọn phát ra cái âm, mà kẻ đầu lĩnh kia cũng lập tức gật đầu, nói cái âm càng đơn giản.

“Mời.” Giọng trẻ con non nớt của Bảo Lợi Long lần nữa phiên dịch.

Cái từ mời này cộng thêm thần sắc cung kính của mười mấy người khiến Keisy chừng như sảng khoái tới trời, bộ dạng vô cùng vô lại, ngang nhiên đi vào thành, mà Bạch Thiên cũng bồng lấy Leola đang hôn mê đi vào theo, hắn có chút lo lắng nhìn Leola toàn thân là máu, chỉ hi vọng trong thành sẽ có thứ gì như machine liệu thương.

Dọc đường, Keisy quả thực đại khai nhãn giới, cậu đời này vẫn chưa từng thấy nhiều thứ làm bằng gỗ như thế, trong ngoài cả Acalane thế nhưng đều là chế phẩm kim loại và plastic, nào giống ở đây, nhà cửa gần như đều là bằng gỗ, hơn nữa đều rất thấp lùn, kiến trúc cao nhất Keisy từ nãy đến giờ nhìn thấy cũng chẳng quá ba tầng lầu mà thôi, thấp hơn nhiều so với Acalane hở một tí là mấy trăm tầng, hơn nữa một tầng lầu của nhà cửa lại càng muốn thấp hơn ở Acalane.

Ngoài ra, đường xá cũng chật hẹp, đồng thời cũng không nhìn thấy nửa cái machine giao thông, chỉ thấy một số người cưỡi động vật bốn chân đang hành tẩu, y như đúc với của mười mấy người kia cưỡi, chỉ là những người vừa rồi kia vì để phối hợp với đám người Keisy, sớm đã toàn bộ nhảy xuống loại động vật đó, đổi lại dùng đi bộ.

Mới đầu người đầu lĩnh kia còn không ngừng xì là xì lồ nói chuyện, Bảo Lợi Long cũng vẫn luôn giúp phiên dịch, nhưng về sau bởi vì quá nhiều thứ khiến Bảo Lợi Long tìm không được từ có thể ứng đối, thằng nhóc đó liền tức giận bĩu môi, không chịu nói cái gì nữa, mà người đầu lĩnh thấy dáng vẻ nghe không hiểu của Keisy, cũng chỉ đành sờ sờ mũi ngậm miệng lại.

Cho tới khi đi đến trước một căn nhà tương đối đặc biệt, người đầu lĩnh mới dừng lại, chỉ vào căn nhà này nói mấy câu, Keisy đánh giá căn nhà này một chút, kiểu dáng thoạt nhìn so với những căn nhà bằng gỗ đơn giản vừa rồi chăm chút hơn nhiều, chẳng qua lại là dùng vật liệu đá rẻ hơn, đây khiến Keisy trăm điều khó hiểu, làm sao căn nhà lớn như thế lại dùng vật liệu kiến trúc rẻ để làm đây? Đại khái là căn nhà lớn, mua không nổi nhiều gỗ như thế đi, Keisy nhún vai, chẳng buồn suy đoán.

“Hắn nói, ở đây chính là Triêu Thiên Quan.” Bảo Lợi Long cuối cùng cũng giúp giải thích một câu.

Đây chính là Triêu Thiên Quan? Chẳng lẽ Triêu Thiên Quan là thứ kiểu như hiệp hội ma pháp sư gì đó? Keisy đủ loại nghi hoặc, chẳng qua nhìn thấy người đầu lĩnh vừa rồi đã chủ động lùi sang bên cạnh đi rồi, Keisy cũng chỉ đành liều đến cùng tiến lên, ở trước cửa nhìn ngó một hồi, lúc này mới khổ mặt quay đầu hỏi Bạch Thiên: “Không có chuông cửa, làm sao đây?”

Bạch Thiên cũng nhíu mày đánh giá cánh cửa này, chỉ thấy phía trên cửa gỗ trơn láng, chỉ có ở giữa treo thứ gì hình tròn, đích xác không có nhìn thấy thứ gì như là chuông cửa, Bạch Thiên cũng hết sức bối rối, chỉ đành nói: “Vậy đập đập cửa được rồi.”

“Bảo Lợi Long, đi đập cửa.” Keisy thuận miệng nói, cậu thế nhưng không muốn ngược đãi tay của mình mà đi gõ cửa gỗ cứng ngắc.

Bảo Lợi Long cũng cảm thấy thú vị, lập tức liền xông lên, hai bàn tay nhỏ đập vào cửa, đập đến cửa gỗ vang lên uỳnh uỳnh, ngay lúc Keisy phát giác cửa bị in lên mấy dấu bàn tay nhỏ, muốn ngăn cản Bảo Lợi Long tiếp tục đập cửa, cánh cửa bằng gỗ đã phát ra tiếng răng rắc khiến người hoảng hốt, nhưng Bảo Lợi Long cũng mặc kệ, hai tay đập một cái cuối cùng, lại thấy cửa bên phải của hai cánh cửa gỗ lập tức nghiêng đổ, rầm một tiếng đổ ở trên mặt đất, tung lên một trận khói bụi.

Bên trong đúng lúc có người dáng vẻ muốn đi mở cửa, lúc này lại chỉ có thể trợn lớn mắt nhìn cánh cửa kia đổ xuống, Keisy cũng trợn mắt há hốc mồm theo, có chút miễn cưỡng hỏi: “Bạch Thiên, anh có cảm thấy cửa của bọn họ có phải… cách mở không giống với chúng ta lắm? Là đổ xuống rồi kéo lên?”

“Không cảm thấy.” Mặc dù không biết tình huống ở đây, chẳng qua Bạch Thiên vừa thấy dáng vẻ hoảng hốt của người bên trong kia, lập tức liền có thể phủ định lời nói nhảm của Keisy.

Dưới tình huống mọi người đều đờ dẫn, phòng ốc bên trong đột nhiên xông ra rất nhiều người, trong đó có không ít đều là người già để râu trắng thật dài, mỗi một người sắc mặt đều trầm trọng nhìn cánh cửa kia, cuối cùng, một người trong đó tương đối trẻ tuổi nhưng vẻ mặt tức giận đi tới, trong miệng xì là xì lồ nói ra một chuỗi.

Nhưng lúc này Bảo Lợi Long lại đang giận dỗi, không chịu làm máy phiên dịch nữa, sau khi Keisy sốt ruột thôi thúc, ngay cả Bạch Thiên cũng mở miệng thỉnh cầu, Bảo Lợi Long mới miễn cưỡng mở miệng phiên dịch: “Bảo Lợi Long không biết phải nói làm sao, bọn họ nói chúng ta là đến đá nhà cửa sao? Nhưng Bảo Lợi Long là dùng tay, không phải dùng chân đá.”

“Đá nhà cửa?” Keisy khuôn mặt nhíu như khổ qua, xong rồi xong rồi, đá nhà cửa này chắc chắn không phải dịch theo ý nghĩa mặt chữ.

Bạch Thiên lúc này lại ôm theo Leola đi lên phía trước, hắn ôm người trong tay nên không thể làm lễ tiết kỵ sĩ, chỉ có thể cung kính cúi chào về phía đối phương, mang theo biểu tình thành khẩn nói: “Bạn của chúng tôi đã bị trọng thương, xin hỏi các người có thể giúp cậu ấy liệu thương không?”

Nhưng đối phương lại không hiểu một chữ đối với ngôn ngữ của hắn, mỗi một người đều nổi lên thì thầm với nhau, lúc này Bảo Lợi Long đột nhiên vọt tới bên cạnh Bạch Thiên, miệng méo xệch, từng viên nước mắt lớn rơi xuống, còn dùng ngôn ngữ của thế giới này nói ra một chuỗi dài mà Keisy không hiểu, chẳng qua Keisy trái lại không lo lắng, cậu vừa thấy dáng vẻ của Bảo Lợi Long, liền biết Bảo Lợi Long chắc chắn là muốn người ta giúp trị liệu Leola.

Vừa nhìn thấy Bảo Lợi Long khóc đến bù lu bù loa, trong những người kia đột nhiên đi ra một phu nhân khoảng chừng ba mươi mấy tuổi, đầy mặt đau lòng đi đến bên cạnh Bảo Lợi Long, lấy ra một cái khăn tay vừa lau nước mắt của Bảo Lợi Long, vừa an ủi nó, chẳng qua lúc bà ấy muốn ôm Bảo Lợi Long, Bảo Lợi Long lại trốn ở phía sau Bạch Thiên, không chịu để bà ấy ôm.

Phu nhân đó tiếp đến xoay người đối vào một ông già thoạt nhìn râu dài nhất, cũng già nhất nói một số lời, đồng thời dùng tay chỉ vào Leola, vừa lại chỉ vào Bảo Lợi Long.

Lão già đó sau khi lộ ra biểu tình suy nghĩ, chậm rãi bước đến trước mặt Bạch Thiên, ánh mắt nghiêm khắc trừng Bạch Thiên một cái, Bạch Thiên thấy vậy lại vẫn lấy ánh mắt kiên nghị thẳng thắn nhìn lại lão già, lão già sau đó gật gật đầu một cách khen ngợi, nói một số câu.

Bảo Lợi Long trốn ở phía sau Bạch Thiên vừa nghe thấy lời của lão già kia, lập tức mang theo tươi cười lớn tiếng hò hét: “Bọn họ nói muốn xem xem thương thế của papa! Muốn chúng ta đi theo ông ta.”

Bạch Thiên nghe xong cũng không khỏi lộ ra biểu tình cao hứng, theo lão già râu trắng đi vào trong phòng ốc, Keisy cũng thở phào, may là không có bởi vì một cánh cửa mà phá hỏng chuyện lớn, lập tức cũng đi vào theo Bạch Thiên.

Một mạch đi đến một căn phòng trong đó, người bên cạnh lão già lập tức cung kính mở cửa phòng, lão già dẫn đầu đi vào, hình như đã biết ngôn ngữ bất đồng, lão già cũng không có nói chuyện, chỉ là chỉ vào Leola, vừa lại chỉ vào giường.

Bạch Thiên cũng ngầm hiều, lập tức để Leola lên giường, sau đó đứng ở bên giường chờ lão già giúp Leola liệu thương, mà Keisy sau đó cũng tỉnh bơ đi vào, tùy ý ngồi ở bên bàn, nghiên cứu một cái bình nước tạo hình kỳ dị trên bàn, nhưng lại không nhìn thấy người xung quanh tất cả đều đang đứng, hơn nữa đối với hành động của cậu lộ ra biểu tình vô cùng bất mãn.

Nhưng lão già râu trắng lại không có nói chuyện, chỉ là nâng lên tay phải của Leola, đưa ngón cái đặt lên cổ tay của Leola.

“Này, anh thấy ông ta đang làm gì?” Có chút lo lắng lão già kia không biết muốn làm cái gì, Keisy lúc này cũng vọt đến bên giường, nhìn động tác quái lạ của lão già, đối với chuyện liệu thương chỉ biết ném người vào trong machine liệu thương như Keisy cũng chỉ có thể mở miệng hỏi kỵ sĩ bên cạnh.

Bạch Thiên cũng lắc đầu: “Tôi không phải tế ti, tôi cũng không biết.”

Nhận được trả lời thiếu dinh dưỡng này, Keisy cũng chỉ đành quay đầu tiếp tục nhìn lão già, tránh cho lão già sẽ gây bất lợi đối với Leola đang hôn mê.

Chỉ thấy lão già râu trắng vừa bắt đầu liền lộ ra biểu tình trầm trọng, chẳng qua sau đó lại là dáng vẻ hiểu rõ. Sau khi buông cổ tay của Leola, ông ta quay người nói với Bảo Lợi Long một đoạn dài, chuyện liên quan tới sống chết của papa, Bảo Lợi Long lập tức vô cùng nghiêm túc nghe xong, sau đó chạy tới giải thích với Bạch Thiên và Keisy: “Ông ta nói có một luồng khí cường đại đang phá hoại thân thể của papa, chẳng qua papa rất lợi hại, papa đang đối kháng luồng khí này, chỉ cần để papa ngủ cho tốt, tự papa sẽ tỉnh lại.”

“Chỉ cần ngủ là được rồi? Đơn giản như thế?” Keisy ngây ngẩn nghe xong, chẳng qua lập tức vừa lại nhớ tới vấn đề trọng yếu, muốn ngủ, cũng phải cần có cái nơi để ngủ à! Keisy nhìn Leola trên giường, lập tức lộ ra nụ cười he he, đẩy đẩy Bảo Lợi Long nói: “Này, ngươi hỏi bọn họ có thể để cho chúng ta đợi đến khi Leola tỉnh lại.”

Bảo Lợi Long lập tức liền mở miệng hỏi, chẳng qua lão già đó lại lộ ra thần sắc có chút khó xử, Bảo Lợi Long vừa thấy ông ta không chịu, lập tức khóe miệng liền buông xuống, nước mắt cũng rớt theo không ngừng, dáng vẻ người thấy người thương này lập tức khiến cho phu nhân vừa rồi vừa lại đi tới, đau lòng ôm lấy Bảo Lợi Long, lần này Bảo Lợi Long đại khái cũng biết người trước mắt có thế giúp bọn họ, đành bĩu môi không tình nguyện để cho bà ấy ôm, sau đó, phu nhân quay đầu nói với lão già râu trắng rất nhiều câu, mà người xung quanh chỉ cần vừa mở miệng liền đều bị phu nhân dùng lời chặn lại.

Cuối cùng, lão già râu trắng lộ ra biểu tình bất đắc dĩ, rốt cuộc cũng gật đầu.

Keisy không khỏi oán giận một chút, dù sao cũng không ai nghe hiểu: “Quỷ hẹp hòi, ở một tí cũng không được, vừa rồi rõ ràng nhìn thấy nhiều phòng như thế đều là trống, nhường mấy căn cho bọn ta ở mấy ngày thì có làm sao?”

Chẳng qua, Keisy sau này mới rốt cuộc hiểu rõ cũng không phải bởi vì lão già hẹp hòi, nguyên nhân chân chính khiến ông ta khó xử… mà cậu sau này sở dĩ hiểu được, là bởi vì cậu và Bạch Thiên ở đây suốt cho đến khi… hai người bọn họ đều học được ngôn ngữ của thế giới này.

5 responses »

  1. Leola đổi mạng Anse để chạy sang Acalane, xong lại tí mất mạng chạy về

    Reply
  2. *cảm giác khó có thể tin*… ở thế giới của Keisy ko có cái con gọi là “ngựa” sao?

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: