RSS Feed

Bất Sát – Vol9-5

Posted on

Chương 5: Tỷ đệ

Nhìn đôi mắt màu tím mang theo ưu thương và khẩn cầu kia của Long Hoàng, Leola cũng không biết mình rốt cuộc là chuyện làm sao, bất tri bất giác, hắn gật đầu. Tiếp đến liền để cho Bảo Lợi Long đi theo độc giác thú của Lancelot, một mạch bay qua bình nguyên Á Long, vượt qua biển cả, ba người đều không phải người bình thường, phi hành ngày đêm thế này, cũng không có gì đáng ngại, cứ như thế phi hành đủ một ngày một đêm.

Lúc đưa mắt nhìn rìa của một khối đại lục ở đằng xa, trong lòng Leola đột nhiên có loại cảm giác kỳ quái, hắn không biết mình vì sao lại ở đây… hắn chẳng phải muốn chạy trốn, sau đó đi tìm Keisy và Bạch Thiên sao?

Đại khái là phát giác được nghi hoặc trong lòng của Leola, tốc độ phi hành của Bảo Lợi Long cũng chậm lại, dùng tâm linh cảm ứng thử thăm dò hỏi: (Papa? Muốn tiếp tục bay không?)

Leola còn chưa kịp trả lời, Long Hoàng lại đã mở miệng trước, đồng thời ngón tay thon dài của hắn chỉ vào Đại Lục Rồng: “Hài tử, con xem, ở đó chính là nhà của con rồi.”

Nhà… của mình? Leola run lên, lên tiếng thúc giục: “Đi! Bảo Lợi Long, mau bay.”

Bảo Lợi Long mặc dù cảm thấy Leola bây giờ có chút quai quái, nhưng nó lại sẽ không đi ngỗ nghịch yêu cầu của Leola thân là papa cũng vừa là chủ nhân, nghe thấy Leola nói như thế, Bảo Lợi Long gần như là dùng bay vọt đi, phóng về phía Đại Lục Rồng, còn sợ Leola chê quá chậm đây.

Rồng không hổ là vương giả của bầu trời, dưới phóng đi như vậy, ngay cả Lancelot cũng bị bỏ xa xa ở phía sau, Đại Lục Rồng mới đầu thoạt nhìn còn có chút cự ly lại có thể trong chớp mắt đến gần, Long Hoàng chỉ thị Bảo Lợi Long, để cho nó bay đến chỗ cung điện nơi trọng yếu nhất của Đại Lục Rồng.

So với cao ốc chọc trời của đế quốc Acalane, cung điện của Long Hoàng đế quốc hoàn toàn như tòa hoàng cung hoa mỹ cổ đại, tường ngoài trắng như tuyết là do đá tảng xây thành, trên cột đá to lớn cần ba người mới ôm hết xung quanh có điêu khắc những kỵ sĩ cưỡi đủ loại vật cưỡi oai phong lẫm liệt, ngay cả trong sân vườn mênh mông cũng dựng đứng đủ loại pho tượng, có Bạch Long cao quý ưu nhã, độc giác thú thần thánh cộng với lang vương cao ngạo vân vân.

“Thích nhà của con không? Hài tử.” Long Hoàng ôn hòa hỏi.

Nhà… không biết làm sao, Leola vừa nghĩ đến cái từ này, cảnh tượng nổi lên trong lòng và cung điện hoa mỹ trước mắt là hoàn toàn khác nhau. Hắn nghĩ đến chính là, một căn phòng túc xá đơn đơn giản giản, luôn có một lớn một nhỏ mỗi người chiếm cứ một cái giường, nhưng tư thế ngủ lại tương tự và quỷ dị đến kinh người, mà Leola vĩnh viễn đều không hiểu, một người một rồng này rốt cuộc là làm sao tự cuốn mình thành một cuộn sushi một cách hoàn mỹ trong lúc ngủ.

Long Hoàng hình như không làm sao thích trầm mặc của Leola, hắn kéo tay con của mình, nhảy xuống lưng của Bảo Lợi Long, kéo theo hắn xuyên qua xuyên lại trong sân vườn như mê cung một cách quen thuộc.

“Muốn đi đâu?” Leola có chút nhạ dị hỏi.

Không có trả lời vấn đề của Leola, Long Hoàng chỉ là thần bí cười cười.

Dọc đường đi gặp phải không ít kỵ sĩ, khiến Leola kinh ngạc chính là, bọn họ ít nhất đều là kỵ sĩ vân bạc, ở trên đại lục Acalane, số lượng kỵ sĩ vân bạc Leola nhìn thấy cũng không nhiều bằng đi hai bước ở đây nhìn thấy.

Động tác đầu tiên của những kỵ sĩ vân bạc hay vân vàng khi vừa nhìn thấy Long Hoàng, đó là cung kính hành lễ tiết kỵ sĩ, Leola cũng chú ý thấy, bọn họ cũng không sợ hãi Long Hoàng, có chăng chỉ là thần tình tôn kính và ngưỡng mộ, đương nhiên, nhìn thấy Long Hoàng kéo theo Leola, rất nhiều kỵ sĩ cũng lộ ra thần tình kinh ngạc và tò mò, lại không có người hỏi nhiều.

Nhìn thấy nhiều kỵ sĩ vân bạc và vân vàng như thế, Leola có loại cảm giác đột ngột, sau khi suy nghĩ một hồi, hắn rốt cuộc nghĩ tới, hắn nhớ Keisy hình như từng nói, trên thế giới chỉ có mười kỵ sĩ vân vàng? Nhưng chỉ là kỵ sĩ vân vàng vừa rồi nhìn thấy đã không chỉ mười người rồi.

“Vì sao có nhiều kỵ sĩ vân vàng như thế? Không phải chỉ có mười người sao?” Leola mang giọng nghi hoặc hỏi.

Nghe thấy vấn đề đột ngột của Leola, Long Hoàng hình như có chút kinh ngạc, hắn hơi hơi suy nghĩ một chút, mới trả lời: “Con là chỉ kỵ sĩ vân vàng do đế quốc Acalane thừa nhận sao?”

Làn này, Leola càng nghi hoặc rồi: “Có khác biệt sao?”

Nghe đến đây, thần tình của Long Hoàng trầm xuống: “Kỵ sĩ trước giờ là do Long Hoàng đế quốc trao ban cấp bậc, Acalane lại không đếm xỉa Long Hoàng đế quốc, tự tiện thiết lập sát hạch kỵ sĩ, kẻ thông qua sát hạch cũng được trao ban cấp bậc kỵ sĩ, thậm chí còn tùy ý đưa ba vị hoàng huynh của con xen lẫn vào thập đại kỵ sĩ vân vàng, hừ.”

Leola hơi chỉnh lý trả lời của Long Hoàng một chút, nói như thế, cái gọi là thập đại kỵ sĩ vân vàng chẳng qua là Acalane đem bảy người thông qua sát hạch kỵ sĩ và ba hoàng tử của Long Hoàng cộng lại để tính, nhưng bọn họ lại không biết, ở trong Long Hoàng đế quốc, ngoài ra còn có kỵ sĩ vân vàng của Long Hoàng đế quốc thừa nhận, hơn nữa số lượng còn nhiều đến kinh người.

Leola cảm thấy có chút bất an, thế này xem ra, Acalane hình như đã đánh giá thấp thực lực của Long Hoàng đế quốc, hắn không khỏi mở miệng hỏi: “Thực lực kỵ sĩ vân vàng của Long Hoàng đế quốc có giống đẳng cấp của Acalane không?”

Nghe thấy vấn đề của Leola, nụ cười ấm áp trên mặt Long Hoàng tức thì thu lại. Leola minh hiển cảm giác được bàn tay vốn đang khẽ kéo lấy hắn của Long Hoàng càng nắm càng chặt, thậm chí đến mức nếu hắn không vận lực phản kháng, cổ tay rất có khả năng sẽ bị bóp gãy.

Đồng thời, khí thế cường đại từ trên người Long Hoàng tuôn ra, mà trên biểu tình luôn luôn cao thâm khó lường kia cũng minh hiển xuất hiện nộ ý. Leola không biết Long Hoàng vì sao đột nhiên phẫn nộ như thế, nhưng hắn biết, mình cũng sẽ không ngoan ngoãn chịu đánh, nhất thời, chân khí tràn đầy tứ chi, thần kinh phản ứng hết sức căng thẳng.

“Phụ hoàng?”

Một tiếng kinh hô cắt ngang hai người đang giằng co, Long Hoàng đột nhiên sửng sốt, phẫn nộ đầy mặt tức thì tiêu tán, thay vào đó, lại là biểu tình có chút phiền não.

Nhìn thấy Long Hoàng đã không còn phẫn nộ, Leola bất tri bất giác cũng thả lỏng xuống, có lẽ là nghi hoặc trên mặt hắn quá mức minh hiển, thần tình của Long Hoàng dịu lại, như người cha dạy dỗ: “Hài tử, vĩnh viễn không được ô nhục kỵ sĩ của Long Hoàng đế quốc, bọn họ đều là kỵ sĩ đã trải qua sát hạch nghiêm khắc nhất, bất luận là trung thành, thực lực và tinh thần kỵ sĩ tất cả đều là hoàn mỹ vô khuyết, không phải điều mà kỵ sĩ của chế độ sát hạch ngu xuẩn kia của Acalane có thể bì được.”

Leola lúc này mới hiểu Long Hoàng vì sao đột nhiên phẫn nộ như thế, nhưng cũng là bởi vì cái hành động này của Long Hoàng, khiến hắn càng không hiểu rõ người trước mắt rồi, một quân vương coi trọng kỵ sĩ của mình như thế, vì sao sẽ là một người đàn ông không từ thủ đoạn muốn chinh phục thế giới?

Lúc này, người vừa rồi lên tiếng cũng chạy bộ đến trước mặt hai người, sau lưng còn đi theo một chuỗi kỵ sĩ, trong đó thậm chí có Huyết Lang Hắc Ám kỵ sĩ, mọi người đều là bộ dạng ngỡ ngàng, bọn họ mới đầu là cảm giác thấy khí thế đột nhiên tăng vọt của Long Hoàng và một cao thủ khác xuất hiện, tưởng rằng Long Hoàng gặp phải tập kích mà vội chạy tới, nhưng tình huống hiện trường lại khác xa với bọn họ tưởng tượng.

“Con đến thật đúng lúc, Cappuccino.” Đuôi mắt của Long Hoàng liếc một cái, ra hiệu con trai thứ ba của mình tiến lên.

Cappuccino đang kinh ngạc đánh giá Leola, nếu hắn không có nhận lầm, người này chính là Mặt Nạ Bạc hơn một năm trước, bị phụ hoàng dùng tuyệt chiêu tử phong phá đánh một chưởng, sống chết chưa biết.

Người mà hơn một năm trước phụ hoàng muốn đưa vào chỗ chết, bây giờ lại có thể tay trong tay dạo hoa viên với phụ hoàng? Cappuccino mặc dù kinh ngạc đến cực điểm, chẳng qua hắn thế nhưng không dám lơ là chỉ thị muốn hắn tiến lên của phụ hoàng, vô pháp vô thiên như hắn duy nhất sợ hãi một người chính là ông bố cao thâm khó lường kia của mình.

“Vâng, phụ hoàng.” Cappuccino cung kính tiến lên mấy bước, chỉ là khóe mắt vẫn không nhịn được đánh giá Leola thêm mấy cái, đồng thời trong lòng cũng có chút mừng rỡ, Mặt Nạ Bạc không chết, còn có vẻ hòa giải với phụ thân, như vậy, em gái Lansecy cuối cùng cũng không cần thương tâm nữa.

“Đây là em trai của con, tứ vương tử của Long Hoàng đế quốc, Leola.” Long Hoàng tuyên bố với Cappuccino và chúng kỵ sĩ phía sau hắn.

“Hả?” Miệng Cappuccino vòng thành hình chữ O, đầu óc trống rỗng một hồi, mới hoảng loạn không thôi hỏi: “Không phải chứ? Con lúc nào có thêm em trai rồi? Là con riêng của phụ hoàng sao?”

Long Hoàng nhíu mày nhìn Cappuccino một cái, khẽ trách mắng: “Nói bậy gì vậy! Leola là con trai của hoàng hậu đệ nhị nhiệm, em trai song sinh của Lansecy hơn hai mươi năm trước mất tích.”

Cappuccino ngây ngẩn, buột miệng nói: “Nhưng lời tiên đoán của đại ca chẳng phải nói…”

Lời của Cappuccino còn chưa nói xong, lại bị Huyết Lang phía sau kéo một cái, hắn lập tức ngậm miệng, ý thức được mình suýt nữa trước mặt phụ hoàng nói em trai sẽ giết hắn, sau lưng Cappuccino mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, hắn dù sao cũng là hoàng tử, mặc dù hơi lộn xộn, nhưng vẫn biết cái gì là không thể nói, hắn vội vàng chuyển đề tài: “Chúc mừng phụ hoàng tìm được đệ đệ về, cần con mang đệ đệ đến khắp nơi một chút, thuận tiện an bài chỗ ở của đệ ấy không?”

“Lát nữa đi.” Long Hoàng nhàn nhạt nói: “Ta trước tiên mang nó đi tế bái mẫu hậu của nó, con triệu tập kỵ sĩ hiện tại ở trong cung điện, đến đại điện tập hợp, ta lát nữa sẽ muốn tuyên bố thân phận của tứ vương tử.”

“Vâng, phụ hoàng.” Cappuccino dưới lòng có chút bất an, không biết em gái Lansecy bây giờ ở đâu, hắn có loại cảm giác rất không ổn.

“Đi thôi, hài tử.”

Long Hoàng chậm rãi bước đi, Leola quay đầu nhìn Huyết Lang một cái, nhưng Huyết Lang lại không có phản ứng gì, hắn cũng chỉ đành đi theo Long Hoàng, đối với việc Long Hoàng nói muốn tuyên bố thân phận của hắn vừa rồi, dưới lòng Leola vô cùng bất an, hình như cứ thế này, hắn liền đứng cùng một bên với Long Hoàng, mà đối lập với bạn bè rồi?

Đợi đến khi Long Hoàng và Leola đi khỏi, Cappuccino cả mặt đều đổ sập, hắn điên cuồng cào túm đầu tóc kêu lên: “Xong rồi, xong rồi… có ai nhìn thấy công chúa Lansecy ở đâu không hả?”

Kỵ sĩ phía sau nhìn nhau qua lại, cuối cùng toàn bộ đều lắc đầu, Cappuccino tức đến cả mặt đều phát đỏ, ngón tay chỉ đông chỉ tây, giận dữ quát: “Ngươi, ngươi, ngươi, còn có ngươi, không phải truy đuổi em gái ta chặt lắm sao? Làm sao đuổi đến ngay cả người cũng không thấy rồi? Đồ khốn! Uổng cho các ngươi còn dám tự xưng là đội thân vệ của công chúa!”

Những kỵ sĩ bị mắng đơn giản là dở khóc dở cười, bọn họ mặc dù ngưỡng mộ công chúa, nhưng cũng không phải ở trong cung ăn không ngồi rồi, làm sao có thể cả ngày đuổi theo phía sau công chúa.

“Huyết Lang.” Mày của Cappuccino cũng sắp xoắn xuýt ở cùng một chỗ rồi: “Ngươi đi triệu tập kỵ sĩ, ta đi tìm Lansecy trước.”

Huyết Lang gật đầu, rồi sau đó vừa lại lắc đầu cảm thán: “Sự tình tệ rồi đây!”

Mặc dù biết Long Hoàng muốn mang hắn đi tế bái mẫu thân, nhưng Leola lại không có cảm giác gì, thậm chí còn lo lắng chuyện tiếp đến hơn, hắn rất nghiêm túc suy tư, mình có nên đào tẩu trước khi Long Hoàng tuyên bố mình là hoàng tử không đây?

“Mẫu thân của con là một người phụ nữ tài giỏi.” Long Hoàng cảm thán nói.

Tâm tư của Leola bị Long Hoàng kéo trở về, nếu như hắn nhớ không sai, Gre từng nói đùa, hắn có lẽ là bị mẹ hắn dùng tay túm ra, hơn nữa Isanna không thể nào khó sanh, bà ấy rất có khả năng là bị Long Hoàng tự tay giết chết.

Cũng chính vì như thế, Leola thực sự rất khó tín nhiệm Long Hoàng, cho dù bóng lưng của Long Hoàng thoạt nhìn có vẻ tịch liêu ai thương, cho dù hắn bây giờ thoạt nhìn hoàn toàn giống như một người cha hòa nhã, cho dù mọi thứ từ nãy đến giờ nhìn thấy hoàn toàn khác với đế quốc tà ác trong tưởng tượng của Leola.

Không thể tin tưởng Long Hoàng! Leola tự nói cho mình như thế.

“Con bé Lansecy này quả nhiên đã đến trước rồi.”

Âm thanh của Long Hoàng nghe lên vô cùng vui mừng, chỉ là, nghe thấy tên của Lansecy, Leola lại toàn thân cứng đờ, ngẩng đầu nhìn, mới phát hiện mình bất tri bất giác sớm đã cùng Long Hoàng đi đến sườn núi nhỏ phía sau cung điện, xung quanh toàn là một vùng thảo nguyên, chỉ có hai bóng dáng thướt tha lặng lẽ đứng ở dưới một cây bông gòn, hai bóng lưng quen thuộc đó khiến Leola sửng sốt, hắn không ngờ đến ngay cả Jasmine cũng ở đây.

Hai cô gái hình như đã phát hiện Long Hoàng đến, hai người theo phản xạ quay người hành lễ, đồng thời nói:

“Tham kiến phụ hoàng.”, “Tham kiến Long Hoàng bệ hạ.”

“Không cần đa lễ, hài tử, ta đã nói với con, ở đây chúng ta chỉ là cha con.” Long Hoàng dịu dàng nói.

“Xin lỗi, phụ thân, Lan nhi lại quên rồi.”

Lansecy có chút không được tự nhiên trả lời, Jasmine thậm chí ngay cả nhìn thẳng cũng không muốn nhìn Long Hoàng, cô không hề quên, cái chưởng mà vương giả trước mắt đã cho người trong lòng của cô, khiến cô và Lansecy một năm qua, mỗi ngày đều canh cánh trong lòng, vừa nghĩ đến bộ dạng toàn thân là máu kia của Leola, nước mắt hai người bọn họ đều không biết đã rớt mấy lần.

Jasmine có thể buông mắt không nhìn Long Hoàng, ra vẻ cung kính, nhưng Lansecy lại không được, cô vừa ngẩng đầu nhìn, lại phát hiện một người khác, con ngươi bạc của người đó đang nhu hòa nhìn cô và Jasmine. Lúc này, trái tim vẫn luôn căng thẳng của Lansecy giống như đột nhiên nổ tung, nỗi thống khổ vừa lại vô cùng vui mừng đó khiến Lansecy nhất thời không biết nên làm phản ứng làm sao, cổ họng đột nhiên trở nên khô rát, âm thanh cũng gần như phát ra không nổi: “Mặt… Nạ Bạc?”

Nghe thấy lời của Lansecy, Jasmine vội vàng ngẩng đầu nhìn, cô hít mạnh một hơi, giọng mang tiếng khóc nói: “Leola! Anh còn sống, anh thật sự còn sống!”

Leola cũng rất hoảng loạn, chỉ có thể ngây ngốc gật đầu hồi ứng: “Ừ, tôi còn sống.”

Jasmine không chút do dự nhào thẳng về phía Leola, vừa kéo áo trước ngực hắn lau nước mắt, vừa bạt mạng oán giận: “Anh là đồ tồi, không chết cũng không báo một tiếng, anh biết tôi và Lansecy có bao nhiêu khổ sở không?”

Bất chấp phụ thân ở bên cạnh, cũng bất chấp thân phận công chúa của mình, Lansecy cũng chảy hai hàng lệ, chậm rãi đi đến phía trước Leola, sau đó cũng không nhịn được kích động nữa, nhẹ nhàng tựa trán lên vai của Leola, mặc cho nước mắt thấm ướt vai của hắn, hình như coi đây là một loại trừng phạt đối với hắn.

Đối mặt với nước mắt vô tận của hai cô gái, trong lòng Leola đột nhiên nổi lên cảm động khó có thể nói bằng lời, mặc dù trước mắt là hai cô gái tính cách khác nhau, nhưng bọn họ đối với mình lại tốt giống nhau, ngay lúc này, lời của Long Diễm Điệp đột nhiên lóe qua tâm trí của Leola… Lansecy và Jasmine muốn kết hôn với hắn sao?

“Thì ra cảm tình của Lan nhi và em trai đã tốt như thế rồi, vi phụ thật là vui mừng.” Long Hoàng mỉm cười.

Lansecy sửng sốt, không thể lý giải phụ thân rốt cuộc đang nói cái gì. Jasmine cũng đã nghe thấy lời của Long Hoàng, không biết làm sao, cô đột nhiên có loại dự cảm không tốt.

“Hài tử, mẫu thân của con thích nhất là cây bông gòn, cho nên ta đã trồng cây bông gòn ở trên phần mộ của cô ấy, con đi qua để mẫu thân con nhìn con cho kỹ.”

Long Hoàng chỉ vào cây bông gòn cách mấy bước, Leola vừa nhìn, dưới cây quả nhiên có một tấm bia mộ, trên bia đá đơn giản khắc mấy chữ —- Ái thê Isanna chi mộ. Kí tên ở góc trái phía dưới là —- Chồng – Coffee.

Đơn giản đến ngay cả thân phận đế vương và hoàng hậu của hai người cũng không có khắc, Long Hoàng đi qua, nhìn hoa bông gòn đầy cây, thần tình êm dịu như nước, hắn nhẹ nhàng ngắt một đóa bông gòn nở rộ, khom lưng đặt trước bia mộ của người vợ đã mất, mở miệng nói: “Isanna, con trai của chúng ta đến gặp nàng đây.”

Người đàn ông này thật sự đã giết chết vợ của mình sao? Leola đã càng ngày càng mê hoặc rồi.

“Con trai của mẹ?”

Lansecy cứng đờ hỏi, đầu óc của cô hình như vẫn chưa xoay chuyển nổi, có lẽ căn bản là không muốn đi lý giải ý nghĩa của câu đó. Jasmine bên cạnh lại đã rõ chuyện làm sao rồi, cô nắm chặt tay của Lansecy, sắc mặt thậm chí còn muốn khó coi hơn Lansecy, cô gần như có thể dự liệu được, chị em tốt nhất của mình sắp lãnh chịu đả kích to lớn.

Long Hoàng quay người qua, nhìn hai đứa con song sinh nam nữ của mình, cười nói: “Đúng thế, Leola là em trai song sinh của con, thân là chị, con thế nhưng phải chiếu cố em trai cho tốt.” Hắn lại không biết, câu này là có bao nhiêu tàn nhẫn.

Thân thể mỏng manh của Lansecy không nhịn được phát run, cô không dám tin nhìn con ngươi bạc của Leola, giọng mang run rẩy hỏi: “Em trai?”

Nhìn ánh mắt gần như là đang cầu khẩn hắn phủ nhận của Lansecy, Leola thật sự rất muốn lắc đầu nói không phải, nhưng sự thực lại bày ở trước mắt, không cho phép hắn nói không, Leola vẫn là chậm rãi gật đầu.

Mình… yêu em trai của mình? Lansecy không khỏi choáng váng, hai chân mềm nhũn, gần như choáng ngất ở trong lòng bạn tốt.

Long Hoàng lại không biết đây rốt cuộc là chuyện làm sao, mặc dù biết Lansecy sớm đã quen biết Leola, nhưng hắn lại chưa từng nghĩ tới cảm tình đặc thù của Lansecy đối với Leola, thế là quan tâm hỏi: “Lan nhi? Làm sao vậy? Thân thể không thoải mái sao?”

“Long Hoàng bệ hạ, công chúa Lansecy từ sáng tới giờ chưa ăn uống, tôi nghĩ có lẽ là huyết áp quá thấp đi.” Jasmine đỡ chặt lấy chị em tốt của mình, cũng hoảng loạn bịa đặt lý do: “Xin cho phép tôi mang cô ấy đi nghỉ ngơi một chút.”

“Đi nghỉ ngơi đi, nếu cảm thấy tốt hơn một chút, lát nữa hãy đến đại điện, vi phụ muốn tuyên bố Leola là tứ vương tử.” Phen hảo ý nhắc nhở này của Long Hoàng, lại khiến sắc mặt của Lansecy càng thêm tái nhợt.

Nhìn bộ dạng đau lòng choáng váng của Lansecy, trong lòng Leola cảm giác rất không thoải mái, nhưng người chưa từng xử lý qua cảm tình như hắn lại hoàn toàn không biết nên làm sao đây? Ngay cả loại chuyện an ủi người này, Leola cũng gần như chưa từng làm qua, tình huống hiện tại càng phức tạp đến khiến hắn hoàn toàn không biết nên thế nào mới tốt.

Nhìn dáng vẻ tái nhợt của Lansecy, Jasmine tức đến mặt đỏ bừng, giọng mang trào phúng nói: “Leola vương tử điện hạ, xin cho phép chúng tôi cáo lui trước.”

Leola không khỏi sửng sốt, Jasmine luôn luôn vui tươi phóng khoáng chưa bao giờ từng dùng loại ngữ khí phẫn nộ và trào phúng này nói chuyện với hắn, hắn nhìn ánh mắt hung hãn của Jasmine, trong lòng vậy mà có loại cảm giác ủy khuất, hắn cũng không hi vọng mình là con trai của Long Hoàng, nhưng hắn lại không có đường lựa chọn.

Có lẽ là phát giác được sự bất đắc dĩ của Leola, Jasmine không nói thêm cái gì, chậm rãi dìu Lansecy rời khỏi, chỉ là Leola lại đã nghe thấy, tiếng thở dài thật sâu kia của cô.

Sau khi tế bái Isanna xong, Long Hoàng liền dẫn Leola đi thay một bộ lễ phục màu đen, tiếp đến, mấy con rồng biến hóa thành hình người cũng mang Bảo Lợi Long đã biến thành tiểu Bạch Long đến. Leola một mặt muốn gặp lại Lansecy và Jasmine, mặt khác lại căn bản không tìm được cơ hội đào thoát, thế là cứ như vậy thuận thế bị mang lên đại điện.

Có lẽ, đợi sau khi mình được tuyên bố là vương tử xong, Long Hoàng liền sẽ buông lỏng lòng cảnh giới, như vậy, mình muốn chạy trốn cũng đơn giản hơn đi, Leola suy nghĩ như thế.

Đợi đến khi lên đại điện, Leola mới chân chính kiến thức được Long Hoàng đế quốc quả thật là vương quốc kỵ sĩ, thuận miệng triệu tập lâm thời thế này, trên điện đường rộng rãi vậy mà đã đứng đầy bốn, năm trăm kỵ sĩ, mặc dù tuyệt đại bộ phận là kỵ sĩ vân bạc, nhưng kỵ sĩ vân vàng lại cũng có năm mươi mấy người, bên trong càng không biết có bao nhiêu là Long kỵ sĩ. Nhìn tràng diện trước mặt, Leola âm thầm tính toán lực lượng thế này sợ rằng đủ để quét ngang Acalane rồi.

Chúng kỵ sĩ không hổ là hoàn mỹ kỵ sĩ trong miệng Long Hoàng, cho dù không rõ vì sao đột nhiên bốc ra một cái vương tử, mọi người mắt vẫn không liếc xéo, dùng ánh mắt đầy cung kính nhìn Long Hoàng, thậm chí không có người ném cái ánh mắt đánh giá về phía Leola, mãi cho đến khi Long Hoàng giới thiệu: “… may mà, Long Hoàng đế quốc vẫn tìm về được vương tử nhỏ tuổi nhất, Bổn Hoàng tại đây tuyên bố, tứ vương tử —- Leola.”

Ánh mắt của chúng kỵ sĩ lúc này mới tập trung hết lên người Leola. Đột nhiên trở thành tiêu điểm bị nhìn chằm chằm, trước giờ là sát thủ thân ở chỗ tối, Leola có chút không quen, mặc dù trên biểu hiện, hắn vẫn là dáng vẻ lạnh lùng. Tiếp đến, chúng kỵ sĩ đột nhiên đồng loạt hành lễ tiết kỵ sĩ với hắn, động tác trật tự đều nhịp khiến Leola giật mình, may mà hắn còn nhớ mình phải dùng lễ tiết kỵ sĩ đồng dạng để hồi lễ.

“Hài tử, con và mọi người làm quen một chút, vi phụ đi xử lý công vụ trước.” Long Hoàng căn dặn với Leola: “Nếu có gì không hiểu, cứ hỏi hoàng huynh của con đi, Cappuccino cái đứa này rất dễ tương xử.”

Leola gật đầu, mãi đến khi thân ảnh của Long Hoàng biến mất ở đại điện, Cappuccino ở phía dưới sớm đã không thể chờ đợi được phóng lên, bộ dạng vừa sốt ruột vừa không biết nên thế nào mới tốt, điên cuồng cào túm đầu: “Ôi, ngươi, ngươi làm sao sẽ là em trai ta… Lansecy này vừa lại không biết chạy đi đâu rồi…”

“Tôi vừa rồi đã thấy cô ấy, ở chỗ cây bông gòn.” Leola mở miệng nói.

“A… nó đã biết rồi?” Cappuccino ấp a ấp úng hỏi: “Vậy nó có phản ứng gì?”

Leola chỉ là trầm mặc không nói.

Kỳ thực Cappuccino cũng rõ em gái đại khái sẽ có phản ứng gì, hắn khó xử nói: “Ngươi cũng biết đấy, Lansecy một năm qua, vẫn luôn đều rất lo lắng cho ngươi, ngươi… Ôi, ta cũng không biết nên làm sao rồi, ngươi rảnh rỗi thì an ủi nó nhiều hơn đi.”

Mặc dù tâm tình trầm trọng, Leola vẫn gật đầu.

Chỉ là, đột nhiên vừa lại trở về hoàng cung, đây khiến Bảo Lợi Long không phải cao hứng lắm, lúc này nó đã biến thành hình người, sau đó bò lên lưng của Leola, bám chặt không buông, rất sợ có người giống như Latte, muốn khiến mình rời khỏi Leola.

“Oh, cảm tình của Thần Thánh Bạch Long và ngươi thật tốt.” Cappuccino rất là cảm thán: “Vì sao Tiểu Hỏa Cầu của ta đều không chịu đối với ta như thế đây?”

Cappuccino vừa nói xong, kỵ sĩ phía dưới đều không nhịn được buồn cười, có điều ánh mắt của bọn họ lại là nhìn mấy con rồng hóa thành người vừa rồi mang Bảo Lợi Long đến. Leola nhìn theo qua, chỉ thấy trong đó có một vị đang lộ ra biểu tình đen xì, tóc màu đỏ rực biểu thị ra thân phận của Hỏa Long. Khác với Liệt Diễm chính là, giới tính của con rồng này rất minh hiển là nam, thân hình cũng không thon nhỏ như Liệt Diễm, mà là vô cùng rắn chắc cường tráng.

“Tiểu Hỏa Cầu?” Leola không khỏi nghiêng mắt.

Chàng trai tóc đỏ cường tráng đó hình như rất không muốn thừa nhận, nhưng vẫn là cung kính cúi đầu trả lời: “Vâng, tứ vương tử điện hạ.”

Leola quay đầu nhìn, chỉ thấy Cappuccino đang dùng biểu tình thèm muốn nhìn Bảo Lợi Long bám trên lưng hắn, sau đó vừa lại nhìn nhìn Tiểu Hỏa Cầu, biểu tình trên mặt hình như rất là ủy khuất. Sau đó, Tiểu Hỏa Cầu đại khái là bị biểu tình như là oán phụ của chủ nhân mình chọc giận, hắn kiềm nén nói: “Đừng nháo nữa, chẳng lẽ ngươi thật sự hi vọng ta trèo lên lưng của ngươi sao?”

“Không có à, chỉ là ngươi từ nhỏ đã chẳng làm nũng với ta gì hết.” Cappuccino rất là ai oán.

Trên mặt của Tiểu Hỏa Cầu nhất thời nổi ra mấy đường gân xanh: “Ta lúc nhỏ? Lúc ta nhìn thấy ngươi ta cũng đã thành niên rồi, ngươi lúc đó mới là đứa nho nhỏ, còn bạt mạng làm nũng với ta, không có chuyện gì thì thích trèo lên người của ta, còn bạt mạng gọi ta là “Tiểu” Hỏa Long.”

“Là như thế sao? Chuyện của mấy trăm năm trước, ta cũng đã quên rồi, người già trí nhớ sẽ kém mà.” Cappuccino cười ha ha nói, tiếp đến vội vàng chuyển đề tài: “Đệ đệ à, ta mang ngươi đến khắp nơi xem thử, tốt hơn thuận tiện dẫn ngươi đến cung điện của ngươi. Ngươi vừa mới trở thành vương tử, có rất nhiều chuyện phải làm đây, đúng rồi, thừa dịp mọi người đều có mặt, ngươi đừng ngại trước tiên xem thử có kỵ sĩ nào vừa ý hay không.”

Leola nhíu mày, hắn thế nhưng không định chọn kỵ sĩ gì, một vương tử lúc nào cũng định bỏ trốn tuyển kỵ sĩ gì đây? Chỉ là đuôi mắt hắn vừa liếc, không ít kỵ sĩ phía dưới đều dùng ánh mắt nhiệt thành kỳ vọng nhìn hắn.

“Có muốn ta giới thiệu giúp ngươi không?”

Không đợi Leola hồi ứng, Cappuccino đã líu ríu đọc một chuỗi tên dài, vừa hỏi ngươi thích kỵ sĩ tính cách gì? Sau đó bắt đầu nói tới nhóm người Lanro xem như là khá hoạt bát, chẳng qua dựa vào tính cách lạnh của Leola xem ra, vậy Tande hình như thích hợp hơn, hai người đều lạnh lùng như khối băng…

Nhìn thấy Leola đối với ý nguyện chọn kỵ sĩ hình như không cao, Cappuccino suy nghĩ một chút, sau đó gật đầu nói: “Kỳ thực ngươi tuyển hay không cũng không có gì khác biệt, dù sao mọi người tương lai đều phải phục tùng ngươi.”

“Cái gì?” Leola kỳ quái nhìn Cappuccino một cái, không hiểu ý tứ trong lời của hắn.

Cappuccino nhún nhún vai: “Chỉ cần là kỵ sĩ của Long Hoàng đế quốc đều phải phục tùng Long Hoàng mà.”

“Vậy có quan hệ gì với tôi?” Leola ngẩn người.

Nghe thấy câu hỏi của Leola, Cappuccino kinh ngạc chỉ vào Bảo Lợi Long, giải thích: “Từ trước đến nay, Long Hoàng đều là vương tử do Thần Thánh Bạch Long lựa chọn đảm nhiệm, vậy đệ đệ ngươi đương nhiên là Long Hoàng kế nhiệm rồi, nhất là tuổi của phụ hoàng vừa lại đã cao, ngày ngươi đăng cơ làm Long Hoàng cũng không xa rồi đi.”

Thân thể của Leola cứng đờ, hắn đột nhiên nhớ tới chuyện điển lễ đăng cơ tất phải làm mà Bạch Nhụy từng nói, là phải ăn trái tim của cha mình, vừa nghĩ đến đây, sắc mặt của Leola nhất thời có chút tái nhợt: “Không, tôi không muốn trở thành Long Hoàng.”

Cappuccino quái dị nhìn Leola một cái, sau khi suy nghĩ một chút, vỗ lưng hắn an ủi nói: “Đừng lo lắng, mặc dù ngươi mới trở thành vương tử, nhưng không có ai sẽ phản đối ngươi làm Long Hoàng. Đại ca là dự ngôn sư, sớm đã từ bỏ làm Long Hoàng rồi, mà ta thì lại thích chạy loạn khắp nơi, bảo ta ngoan ngoãn ở trong hoàng cung, đó thế nhưng sẽ khiến ta nhức đầu mất, về phần Lansecy cũng không phải người quan tâm quyền lực… ha ha ha, có đệ đệ ngươi đến làm Long Hoàng thật là tốt quá rồi, ta còn tưởng rằng ta chạy không thoát rồi.”

Leola trầm mặc, xem ra Cappuccino vẫn không biết trở thành Long Hoàng phải ăn trái tim của cha.

“Papa, Bảo Lợi Long đói rồi.” Khuôn mặt nhỏ của Bảo Lợi Long kê ở trên vai của Leola, lộ ra vẻ mặt háo ăn.

Không đợi Leola trả lời, Cappuccino cười hì hì tiến đến gần: “Rồng của ngươi đói rồi kìa, vậy chúng ta cùng đi ăn cơm, thuận tiện cho rồng ăn đi.” Cappuccino vừa đề nghị với em trai, vừa nhìn rồng của mình, như thể đó là tiểu long gào khóc đòi ăn.

Thấy vậy, Tiểu Hỏa Cầu vừa nhìn chủ nhân bất lương của mình, vừa co giựt khóe miệng.

Không đếm xỉa ánh mắt giết người của Tiểu Hỏa Cầu, Cappuccino tự ý mang theo Leola định cùng đi ăn cơm kiêm “cho rồng ăn”, mới đi đến cửa đại điện, một thân ảnh thướt tha quen thuộc xuất hiện ở cửa, trên mặt mang theo thần tình lạnh nhạt khác với bình thường.

“Có thể làm phiền ngài một lát không? Vương tử điện hạ.” Jasmine có chút cứng ngắc nói.

Leola lặng lẽ đưa Bảo Lợi Long cho Tiểu Hỏa Cầu bên cạnh, nói: “Làm phiền ngươi mang Bảo Lợi Long đi ăn chút gì đó.”

Tiểu Hỏa Cầu gật đầu, mà Cappuccino cũng không nói thêm nhiều, trên mặt lộ ra thần tình “đệ tự mình bảo trọng nhiều hơn”, tiếp đến lắc đầu thở dài mang hai rồng rời khỏi.

Leola chăm chú nhìn vào Jasmine: “Chúng ta đi thôi.”

About Yukirin

»→§αd•£øv啧†ør¥←«

One response »

  1. Dùng WP quen rồi ngại mò các trang khác quá. Quả là mù công nghệ.
    Mà chap này đau lòng quá

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: