RSS Feed

Bất Sát – Vol10-7

Chương 7: Lập trường của mọi người

“Phù, thế này là được rồi.”

Jones nằm nhắm mắt ở trên giường, ngực mặc dù rất lâu mới phập phồng một lần, hơi thở cũng thấp đến gần như phát giác không ra, nhưng dấu hiệu sinh mệnh lại bảo trì ở trạng thái ổn định, cũng không có dấu hiệu hộc máu nữa.

Quan sát gần ba tiếng, Bạch Thiên bỗng chốc mềm nhũn ngã xuống đất, liên tục sử dụng hai loại điểm huyệt pháp độ khó cao là áp chế đấu khí và giả chết, đây khiến người rất ít sử dụng điểm huyệt như Bạch Thiên đã mệt quá sức rồi, nhưng để đảm bảo một năm tương lai sẽ không xuất hiện điều bất trắc, hắn vẫn ráng cầm cự quan sát trạng huống của Jones tận ba giờ. May là, mọi thứ đều vô cùng thuận lợi, ngay cả điểm huyệt giả chết mà Bạch Thiên chưa từng dùng trên thân người cũng không có lấy một chút sai sót.

Nghe thấy Bạch Thiên nói như thế, Mai Nam hoàn toàn khẳng định phụ thân của mình ít nhất ở trong vòng một năm sẽ không nghiêm trọng nữa, hắn cuối cùng cũng yên tâm, nhưng thay vào đó lại là ủy thác của phụ thân, Mai Nam hiểu ở trong những ngày tương lai, mình sẽ bận rộn rồi, nếu như có thể, hắn vô cùng hi vọng có thể lấy được hỗ trợ của Keisy, hắn đối với công lực ra kế sách của Keisy thế nhưng rất yên tâm.

Mai Nam nhìn quanh trong phòng, Thống Lĩnh Áo Đỏ sớm đã bởi vì công việc bận rộn mà rời khỏi rồi, hiện trường đều là người của mình, đúng lúc thừa dịp mọi người có mặt, Mai Nam định thẳng thắn nói chuyện với mọi người.

“Tôi muốn nói chuyện với mọi người.”

Hắn vừa nói ra khỏi miệng, lập tức thu hút chú ý của mọi người, Mai Nam thấy vậy, bắt đầu nói lên thế lực ngầm của Jones, lúc nói đến sự tích của Barbarise, mọi người đều là trợn mắt há hốc mồm, biểu tình “không thể nào chứ”, mọi người quay đầu nhìn ngó trái phải, Barbarise lại len lén trốn đi rồi.

“Lão già chết tiệt vẫn còn biết thẹn thùng, ọe! Đúng là mắc ói.” Keisy cười hì hì ra vẻ muốn ói, bởi vì cậu biết Mai Nam đang nói chuyện trọng yếu, Barbarise không có khả năng sẽ đi, khẳng định còn ở đây, tám phần chỉ là thẹn thùng, cho nên ẩn hình lại mà thôi.

Mai Nam tiếp tục nói, ngay cả chuyện Jones gửi gắm mình trở thành kẻ chỉ huy cũng không có che giấu, hắn tin tưởng đồng bạn của mình sẽ không bán đứng hắn, cho nên không cần thiết che giấu.

Đợi đến khi mọi chuyện đều nói xong, Mai Nam tạm thời dừng lại, để mọi người tiêu hóa chuyện hắn mới nói một lát.

“Thì ra Long Hoàng thật sự không phải người tốt à.”

“Nhảm nhí, tên ngốc nào đến bây giờ vẫn cho rằng Long Hoàng là người tốt?”

Keisy bực mình quay đầu chửi, chỉ là lập tức vừa lại ngậm miệng, bởi vì người đó vậy mà không phải thành viên của “tiểu tổ rước họa Acalane”, cũng không phải hiệu trưởng, không phải Huyết Lang đang làm ra vẻ “ta cái gì cũng không có nghe thấy”, lại có thể là người sau khi bị Thanh Thanh tìm tới, liền vẫn luôn lặng lẽ nán lại, khiến cho mọi người đều quên mất tồn tại của hắn — anh trai của Thanh Thanh, Phỉ Nhĩ kỵ sĩ.

Phỉ Nhĩ nhìn thấy bầu không khí của hiện trường có chút cứng đờ, rốt cuộc cũng hiểu được, mọi người thì ra là bây giờ mới chú ý đến hắn. Hắn không khỏi cười khổ nói: “Thật là ngại quá, tôi không ngờ mọi người trò chuyện chính là cơ mật trọng yếu như thế, lại, lại không có người cản tôi, cho nên, tôi liền cho rằng tôi có thể nghe, vậy tốt hơn tôi bây giờ rời khỏi.”

“Không sao, anh trai tôi là người của bên chúng ta.” Thanh Thanh cố chấp kéo anh trai không buông, chính là không để hắn đi.

“Anh ta là kỵ sĩ, cô làm sao bảo đảm anh ta là người của chúng ta? Hơn nữa anh bây giờ đi cũng không kịp nữa, gần như đều nghe thấy hết rồi đi!” Keisy thẳng thừng nói, càng không lịch sự bức hỏi: “Phỉ Nhĩ, tự anh nói đi, anh rốt cuộc là ủng hộ bên nào?”

“Tiểu tử, ta nhớ ngươi và rất nhiều kỵ sĩ của Đại Lục Rồng đi lại rất thân mà.” Huyết Lang ra vẻ lơ đãng nhắc tới, sau đó vừa lại quay đầu giả vờ đang nhìn phong cảnh.

Sắc mặt của Thanh Thanh thoáng chốc tái xanh, cô kéo cánh tay của anh trai, hỏi: “Ca ca?”

Phỉ Nhĩ trầm mặc một hồi, chậm rãi nói: “Tôi chỉ có thể xin các người tin tôi, tôi là người của Liên Minh Thương Tế, cho dù tôi là kỵ sĩ, cũng là kỵ sĩ của Liên Minh Thương Tế, về phần tôi quen biết rất nhiều kỵ sĩ của Đại Lục Rồng, là có nguyên nhân đặc biệt, nhưng trước khi lấy được đồng ý của bọn họ, tôi không thể nói cho các người cái nguyên nhân này.”

“Tin tưởng… cái năm này một ký “tin tưởng” đáng giá bao nhiêu tiền đây?” Keisy lẩm bẩm, rõ ràng dễ thấy bất mãn trong lời nói: “Tôi tin tưởng gã Leola này nói hắn sẽ trở về, kết quả hắn làm cho mình biến thành một hình nộm thái tử, chẳng qua ngoại trừ tin tưởng, còn có thể làm sao đây? Ở trên địa bàn của người khác, chẳng lẽ còn có thể động vào con trai của người ta sao?”

“Rất xin lỗi, nhưng tôi cũng không thể hứa hẹn nhiều hơn rồi, vậy thì tôi rời khỏi trước, không cản trở đối thoại tiếp đến của các người.” Phỉ Nhĩ đứng lên, lễ mạo làm lễ tiết kỵ sĩ, sau đó xoay người rời khỏi.

Thanh Thanh có chút bất mãn, bực tức quay đầu đi, không muốn ngó ngàng Keisy, người sau cũng biết lời của mình rất tổn thương người, nhưng cậu lại sẽ không thu hồi những lời này, có thể nói cậu căn bản chính là cố ý chọc tức Phỉ Nhĩ rời khỏi, dù sao bọn họ cũng không quen thuộc thực chất của Phỉ Nhĩ, để hắn nghe thấy những lời vừa rồi, đã là chuyện vô cùng nguy hiểm, vô cùng nguy hiểm đối với Mai Nam, Barbarise và Kiếm Lan.

“Này! Kỵ sĩ của Đại Lục Rồng, ông rốt cuộc là của bên nào hả?” Ánh mắt của Keisy di chuyển đến Huyết Lang nãy giờ giả bộ người vô hình, không khách khí chất vấn.

“Ai?” Huyết Lang vẻ mặt vô tội, sau khi nhìn thấy mọi người đều đang nhìn hắn, hắn đứng dậy, duỗi lưng một cái: “Ta cũng nên trở về rồi, bằng không Cappuccino tìm mãi không được bạn rượu, nói không chừng sẽ sa thải ta.”

Keisy nhíu mày, bực mình nói: “Giả điên à? Có tin tôi lấy ông thử ma pháp mới của ông cố tôi không?”

Mặc dù Keisy vô cùng không khách khí, nhưng Mai Nam lại chỉ là trầm mặc nhìn tình thế phát triển, hắn đích xác cần hiểu rõ Huyết Lang, thái độ của tên Hắc Ám kỵ sĩ này rốt cuộc là thế nào, mà hắn cũng biết, Keisy là đang thay hắn hỏi, trong lòng Mai Nam thậm chí âm thầm cảm kích cậu.

Huyết Lang thở dài, ngay cả Barbarise cũng không lên tiếng ngăn cản Keisy, xem ra hắn không nói rõ một chút là không được rồi, nhún vai nói: “Thượng cấp của ta là Cappuccino, thượng cấp muốn làm gì thì làm cái đó, ta chỉ là thuộc hạ của người ta, nào có quyền lợi lựa chọn bên nào chứ.”

“Oh, vậy Cappuccino rốt cuộc muốn làm gì?” Keisy thuận thế hỏi, nếu có thể hỏi ra thái độ của Cappuccino, vậy thì càng tốt.

“Hắn?” Huyết Lang gãi gãi mặt, trái lại ném ra câu hỏi cho Mai Nam: “Nếu như cha ngươi ngày nào đó thân bất do kỷ muốn chinh phục thế giới, một đống  người vừa lại nóng lòng muốn cha ngươi chết, ngươi phải làm sao đây?”

Mai Nam ngẩn người, lại làm không ra trả lời.

Huyết Lang thong thả làm rõ: “Ta đây chỉ có thích và không thích, không có phân biệt chính nghĩa và tà ác, ta giúp các ngươi là bởi vì ta thích đám nhóc các ngươi, ta giúp Cappuccino và Lancelot cũng bởi vì ta thích hai gã đó, nhưng chung quy mà nói, giao tình của ta và Cappuccino, Lancelot thế nhưng tốt hơn so với các ngươi, ngày nào đó hai bên nếu gặp trên chiến trường, ta vẫn là sẽ đứng ở bên giao tình tốt, như vậy được chưa?”

“Ngoại trừ chuyện đánh nhau mặt đối mặt, thì đều không phải chuyện của ta.” Huyết Lang như chuyện đương nhiên nói: “Còn có, lời các ngươi vừa mới nói, ta thế nhưng không nghe thấy gì hết, nếu bị truyền ra ngoài, đó cũng không liên quan chuyện của ta.”

“Hừ!” Keisy bĩu môi, nhưng trong lòng cũng hiểu lập trường của Huyết Lang rồi, mặc dù không thể khiến hắn trở thành người của mình, chẳng qua chỉ bằng việc Huyết Lang vừa rồi nói ra Phỉ Nhĩ có qua lại với kỵ sĩ của Đại Lục Rồng, vừa lại hứa không nói ra chuyện vừa rồi, bản thân hai chuyện này đã là một loại trợ giúp lớn rồi.

“Gã Leola kia vẫn ổn chứ?” Keisy có chút do dự hỏi.

“Không ổn, vốn đã rất không ổn rồi, vừa rồi lúc Tiểu Hỏa Cầu của Cappuccino và Tiểu Hắc của ta đang buôn chuyện, vừa lại bị ta nghe thấy, nghe nói trở nên càng không ổn rồi.” Huyết Lang gãi gãi mặt, chẳng qua hắn trái lại rất khó tưởng tượng, càng không ổn là làm sao hả? Có gì so với trạng huống “kho ướp lạnh loại di động” càng gay go sao?

“Là bởi vì cậu ấy đã đả thương Jones sao?” Mai Nam hỏi.

Huyết Lang nhún vai, chuyện trọng thương Jones vẫn chưa truyền ra, Cappuccino căn bản không biết, tự nhiên cũng không thể biết chân tướng Leola trở nên càng không ổn.

“Nghe nói nhóc Bảo Lợi Long kia đột nhiên lớn lên rồi, còn trở nên rất xinh đẹp, con sắc lang Tiểu Hắc kia của ta còn nói, nhìn thấy hình ảnh của Tiểu Hỏa Cầu truyền đến, hại lòng nó ngứa ngáy, suýt nữa muốn làm cái yêu đương sói rồng rồi, đáng tiếc chênh lệch thể tích quá lớn…” Huyết Lang trái lại nhớ tới cái tin tức khiến hắn rất xấu hổ này, Tiểu Hắc nhà mình vậy mà ngay cả một con rồng còn chưa có giới tính cũng muốn tán, không biết rốt cuộc là học từ ai.

“Bảo Lợi Long lớn lên rồi? Thật muốn xem quá!” Thanh Thanh kinh hô.

“Càng không ổn rốt cuộc nghĩa là gì?” Keisy mím chặt môi, báo cáo lần trước của Misery đã đủ dọa người rồi, bây giờ rốt cuộc là làm sao?

“Ta nào biết chứ, a… tốt hơn ta bây giờ trở về xem thử, ta cũng rất tò mò.” Huyết Lang lẩm bẩm.

<Được đấy! Mau trở về xem Bạch Long mỹ lệ.>

<Ngươi câm miệng! Đồ sắc lang, ta cảnh cáo ngươi, động vào rồng chưa thành niên là phạm pháp. Ngoài ra, chủ nhân của nó rất đáng sợ, ngươi muốn bị làm thành “sói bảy món”, ta cũng mặc kệ ngươi!>

“Có thể giúp tôi mang lời nhắn cho Leola không?” Mai Nam đột nhiên nói.

“Cái này thì… ngươi nói thử xem, nhưng ta không nhất định mang đến đâu đấy.” Huyết Lang tùy tính nói.

Mai Nam trầm mặc một hồi, sau khi hít sâu, mới nói: “Nói cho cậu ấy, tôi không trách cậu ấy, không có người trách cậu ấy, nói cho cậu ấy chúng tôi đang chờ cậu ấy trở về.”

Huyết Lang thu hồi biểu tình tùy tiện, sâu sắc nhìn Mai Nam nói: “Ta thề với hắc ám, câu “ngươi không trách hắn” này, ta đảm bảo giúp ngươi đưa đến.”

“Cảm ơn.” Mai Nam gật đầu.

“Tiểu Hắc! Chúng ta trở về đi tìm Cappuccino và Tiểu Hỏa Cầu thôi.” Huyết Lang thuận miệng gọi ra hắc lang to lớn, trực tiếp từ ban công chạy ra, trong tiếng kinh hô của trang giáp chiến sĩ ở bên ngoài, nghênh ngang mà đi.

“Nếu như câu này có thể đánh thức Leola thì tốt rồi.” Nhìn Huyết Lang rời khỏi, Keisy lẩm bẩm, chỉ là lại không ôm hi vọng quá lớn.

Mai Nam cũng không ôm hi vọng quá lớn, bởi thế, gửi gắm của phụ thân hắn vẫn phải hoàn thành, hắn hô lên với không khí: “Barbarise, tôi muốn biết ý của ông, ông và Kiếm Lan có nguyện ý tiếp nhận tôi làm chỉ huy sau màn của các người không?”

Barbarise chậm rãi hiện hình ra, thần sắc nghiêm túc hiếm thấy, hắn gật đầu: “Đương nhiên, ta nhìn ngươi lớn lên, ta biết ngươi có bao nhiêu giống Jones, về phần Kiếm Lan ngươi càng đừng lo lắng, phụ thân ngươi vẫn luôn rất có nhìn xa, ngay từ đầu đã nói trước với Kiếm Lan, Jones và ngươi đều là thượng cấp của hắn.”

Nếu Barbarise đã không có vấn đề, Mai Nam hít sâu một hơi, xoay người đối mặt với đồng bạn mình, tâm tình vậy mà còn lo lắng hơn so với lúc hỏi Barbarise, dù sao hắn tin phụ thân nếu đã ngay cả một câu cũng không căn dặn Barbarise, vậy biểu thị phụ thân sớm đã biết Barbarise và Kiếm Lan sẽ không phản đối Mai Nam lên làm chỉ huy, nhưng đồng bạn của mình thế nhưng không giống, bọn họ không có trách nhiệm nghĩa vụ phải giúp hắn.

Mai Nam nghiêm túc mở miệng nói với đồng bạn: “Hoàn cảnh của tôi rất nguy hiểm, cùng một chỗ với tôi rất nguy hiểm, trợ giúp tôi càng nguy hiểm.”

“Cậu cần giúp đỡ của tôi sao?” Bạch Thiên trực tiếp hỏi.

Mai Nam có chút do dự, kỳ thực hắn biết, loại chiến dịch toàn diện này, có thêm một người và bớt đi một người cũng không có khác biệt quá lớn, hắn có phải không nên kéo bạn bè xuống nước? Chỉ là đối mặt với nguy hiểm chưa biết, Mai Nam ích kỷ rất muốn bạn bè ở bên cạnh, bản thân hắn dù sao vẫn chỉ là thanh niên hai mươi mấy tuổi mà thôi, đột nhiên gánh vác loại trách nhiệm này, nói không sợ hãi không căng thẳng, đó tuyệt đối là gạt người.

“Hm, nếu Khu Phố Hắc Ám có kỵ sĩ, tôi trái lại có thể dùng phương pháp huấn luyện của sư phụ để huấn luyện bọn họ, um… trước tiên dạy xong phương pháp huấn luyện, tôi liền có thể đi tìm Leola, nghĩ biện pháp mang cậu ấy trở về cứu thủ tướng.” Bạch Thiên trái lại suy nghĩ mình rốt cuộc có thể giúp được cái gì trước.

Keisy tiếp tục nói: “Học viện ma pháp Acalane dù có lợi hại, khẳng định cũng không có biến thái như ông cố Gre của tôi, AH! Không phải tôi muốn nói, cái lão cuồng phá hoại đó, chí nguyện cả đời chính là nghiên cứu ra ma pháp trận đủ để hủy diệt thế giới… Hừ! Điểm này vẫn thật bị Long Hoàng nói trúng rồi, mặc dù vẫn không thành công, chẳng qua cũng nghiên cứu ra rất nhiều ma pháp phá hoại cỡ lớn, mặc dù không ai có thể biến thái như ông ta, dùng tay  diễn tả ma pháp trận, liền có thể một mình dùng ra những ma pháp kia, nhưng nếu nhiều người hợp tác, tuyệt đối không có vấn đề.”

Keisy nói xong, có chút oán hận bổ sung: “Về phần Leola tên đần độn phiền phức kia, chờ tôi rảnh rồi đi cứu hắn là được.”

“Các cậu…” Một cỗ cảm kích ấm áp tuôn lên trong lòng Mai Nam, ngay cả hốc mắt cũng đột nhiên có loại cảm giác ẩm ướt.

“A… các cậu không có trang giáp chiến sĩ, vậy Thanh Thanh phải làm cái gì?” Mặt của Thanh Thanh suy sụp, cô đột nhiên phát hiện mình chẳng có chút hữu dụng nào.

“Không! Thanh Thanh, nhiệm vụ của cậu càng quan trọng rồi.” Mai Nam nghiêm túc nói: “Tôi cần cậu trước hết giao tiếp với mẹ cậu, thử nói cho cô ấy, bộ mặt thật của và dã tâm chinh phục thế giới của Long Hoàng, chỉ có chi viện của Liên Minh Thương Tế, trận chiến này của chúng ta mới có thể giành thắng lợi.”

“Tôi biết rồi.” Thanh Thanh nghiêm túc gật đầu.

“Bây giờ, tam đại thống lĩnh hẳn là biết chuyện của phụ thân tôi rồi, nhưng bọn họ sợ rằng sẽ không lập tức công bố, chỉ sợ tạo thành khủng hoảng cho liên minh.” Mai Nam cẩn thận suy nghĩ, dứt khoát kiên quyết nói: “Nhưng, chúng ta phải công bố ra tin tức Jones đã ngã xuống.”

Keisy gật đầu, tán thành nói: “Mặc dù thế này cũng đồng dạng sẽ tạo thành khủng hoảng cho Acalane, chẳng qua dù sao sớm muộn cũng sẽ bị biết, không bằng công bố sớm một chút, để cho Liên Minh Thương Tế mau chóng hạ quyết tâm, đối kháng Mirrodin.”

“Thực lực thực tế của Khu Phố Hắc Ám và học viện ma pháp Acalane có bao nhiêu?” Mai Nam nhíu mày hỏi.

Barbarise trả lời: “Khu Phố Hắc Ám ta không rõ, học viện ma pháp có hơn hai ngàn bốn trăm ma pháp sư, ma pháp sư chân chính; đồng thời, còn có hơn chín trăm thuật sĩ có năng lực đặc thù, năng lực của bọn họ đều đã qua sàng lọc, thậm chí có dự ngôn sư hàng thật giá thật.”

“Dự ngôn sư?” Mai Nam có chút do dự: “Nghe nói đại hoàng tử Mocha cũng là dự ngôn sư?”

Barbarise gật đầu: “Không sai, hơn nữa năng lực tiên đoán cường đại đến dọa người, nghe nói tiên đoán của hắn có thể hoàn chỉnh nói ra cả hình ảnh, hơn xa dự ngôn sư của chúng ta, đây thế nhưng là Misery tự mình chứng thực.”

“Đó chẳng phải thảm rồi?” Keisy nhăn mặt: “Nếu làm cái đánh lén cũng bị tiên đoán trước, đó chẳng phải xong đời à?”

“Thái độ của đại hoàng tử Mocha không rõ, ta nghĩ lý do không khác lắm với câu hỏi Huyết Lang vừa rồi hỏi vặn lại ngươi, nhưng có thể xác định chính là, đại hoàng tử cũng không quan tâm thắng thua của trận chiến tranh này, chỉ cần… chỉ cần không tổn hại đến tính mạng của Long Hoàng, hắn bình thường đều sẽ không nói tiên đoán ra khỏi miệng.”

Nghe thấy lời này, Keisy lập tức ỉu xìu, cười khổ hỏi: “Đây thế nhưng thật gay go, tôi định nói biện pháp có thể giảm thiểu thương vong nhất, chính là một súng bắn chết tên khốn Long Hoàng kia.”

“Ta cũng cảm thấy như thế.” Barbarise ngượng ngùng đồng ý.

“Chẳng phải nói Leola sẽ giết Long Hoàng sao?” Thanh Thanh đột nhiên nhớ tới cái tiên đoán do đại hoàng tử làm ra này, cô có chút hoài nghi hỏi: “Nếu như Leola đại ca sẽ giết Long Hoàng, vậy đại hoàng tử vì sao mặc kệ đây?”

Nghe thấy vấn đề của Thanh Thanh, mọi người đều trầm mặc, mọi người không hiểu nội tình cho nên căn bản không thể suy đoán ý nghĩ của dự ngôn sư.

“Chẳng qua nếu như là Thanh Thanh, nhất định sẽ rất buồn, em trai sẽ giết cha, vậy rốt cuộc phải làm sao đây? Vừa lại không thể giết em trai.” Thanh Thanh buồn rầu cúi đầu xuống, gần như muốn vì Mocha mà rơi lệ rồi.

“Nếu như Mocha không muốn giết em trai ruột của mình, vậy hắn phải làm sao tránh cho Leola giết Long Hoàng?” Keisy đột nhiên sắc mặt cổ quái hỏi mọi người.

Bạch Thiên như chuyện hiển nhiên trả lời: “Nếu như là tôi, nhất định sẽ nghĩ biện pháp để cho em trai cách phụ thân càng xa càng tốt, nhìn không thấy mặt, liền không thể giết người rồi.”

“Nói không chừng… chúng ta có cái đồng minh ngoài dự liệu, đồng minh này còn có công dụng vô cùng đặc thù.” Keisy đột nhiên cười cười thần bí.

Mai Nam cho rằng mình may mắn, từ trước đến nay, phụ thân đều là một mình ở trên cái vị trí chỉ huy này cô quân phấn chiến, nhưng mình thì lại có Keisy giúp đỡ, cũng may mà có Keisy giúp đỡ, bằng không bỗng chốc phải gánh nhiều thứ như thế, Mai Nam thật không biết mình có trực tiếp đổ xuống hay không.

Đầu tiên là phóng ra tin tức Jones trọng thương, hôn mê bất tỉnh, thế giới lập tức nổi lên long trởi lở đất, con dân đế quốc Acalane đã rút lui tức khắc lâm vào khủng hoảng triệt để, Mai Nam mặc dù rất không muốn để cho nhân dân Acalane lo lắng sợ hãi, nhưng lại không thể không làm như thế, đây khiến hắn càng hiểu rõ Jones trước giờ vẫn luôn đều là dùng tâm tình mâu thuẫn xử lý chính sự.

Tiếp đến, phải nghĩ biện pháp tránh né tai mắt Long Hoàng, khiến hắn cho rằng Mai Nam căn bản không phải uy hiếp, điều này trái lại đơn giản, hắn để cho Bạch Thiên nói dối điểm huyệt pháp thất bại rồi, kết quả khiến Jones lâm vào trạng thái hôn mê bất tỉnh, mà Jones thoạt nhìn cũng đích xác là hôn mê bất tỉnh, ngay cả machine cũng tra không ra nguyên nhân, Thống Lĩnh Áo Đỏ liền dễ dàng tin tưởng rồi.

Mai Nam liền làm ra dáng vẻ vì mất cha mà tâm trí suy sụp, đây đối với người yêu cái đẹp vừa lại gọn gàng sạch sẽ như Mai Nam thực sự là cái thử thách siêu lớn, bởi vì không có người tâm trí suy sụp nào mà lại gọn gàng sạch sẽ, ngay cả tóc cũng cẩn thận tỉ mỉ đi? Cho nên Keisy nghiêm khắc quy định Mai Nam, một tuần mới cho tắm rửa một lần, ba ngày mới có thể thay quần áo một lần, trên người không cho xịt nước hoa, càng nghiêm cấm chải đầu.

Mai Nam thống khổ đến có một lần muốn dứt khoát xông đến Đại Lục Rồng, bắt cóc Leola trở về cứu tỉnh Jones cho rồi.

Phòng tắm, phòng tắm của ta… Mai Nam mới một ngày không tắm rửa, liền cảm thấy toàn thân phát ngứa, mùi trên người hôi không ngửi được, vô lực ngã xuống đất bò về phía phòng tắm.

“Tôi dùng ổ khóa khóa lại rồi, chìa khóa ở chỗ Bạch Thiên, tôi đã nói với anh ta một tuần chỉ được cho anh một lần, một lần chỉ có mười phút.” Keisy giải thích xong, còn tàn nhẫn bổ sung: “Anh biết Bạch Thiên cố chấp như cục đá, anh ta nhất định sẽ nhớ kỹ yêu cầu của tôi.”

“KHÔNG!” Mai Nam che mặt đau đớn kêu lên, dư âm của cái chữ “không” quanh quẩn ba ngày chưa tan, có thể thấy nỗi đau của nội tâm.

Lược, lược của tôi đâu? Tóc của tôi bện mấy trăm nút rồi.

“Huh? Tôi bảo Barbarise lấy đi tặng cho Bác Gái rồi, oh, đúng rồi, ngay cả cái gương con bướm màu hồng nhỏ của anh cũng cho luôn rồi.”

Cái gì? Gương con bướm màu hồng quý báu nhất của tôi? Trời ơi, đó là bảo vật gia truyền trọng yếu tôi phải lấy để truyền cho con trai, còn có con trai của con trai, còn có con trai của con trai của con trai!

“Anh không thể cân nhắc truyền cho con gái sao?”

Không được, thực sự hôi quá rồi, ngày thứ ba, tôi chừng như không dám lấy hai cuộn giấy vệ sinh trong mũi xuống, chỉ sợ sẽ bị mùi trên người mình xông chết, tốt hơn phun chút nước hoa che lấp, nước hoa xạ hương của tôi đâu?

“Xạ hương?” Keisy cúi đầu ngửi mùi trên người mình: “Là cái lọ tôi phun ở trên người mình sao?”

Không, trời ơi! Cậu phun chính là nước hoa dâu tây tôi thích nhất, đó là hàng không bán nữa, tôi chỉ có một lọ này, bình thường đều không nỡ phun, cậu cậu cậu đã phun bao nhiêu rồi?

“Một giọt.”

Vậy còn được.

“Cũng không còn.”

“Thì ra tôi phun quá nhiều rồi à? Chả trách luôn cảm thấy gần đây ăn cái gì cũng giống dâu tây.”

Nhảm nhí! Có ai một lần phun cả một lọ nước hoa không? Ôi nước hoa dâu tây đáng thương của ta! Haiz, quên đi, mất rồi thì thôi… vậy tôi muốn thay quần áo, ba ngày rồi, tôi có thể thay một bộ quần áo rồi chứ?

“Hả? Có thể được.” Keisy gãi gãi mặt: “Chẳng qua tôi phải ngẫm lại đã, tôi giấu quần áo anh đi đâu rồi, yên tâm, trong vòng một tuần nhất định nghĩ ra.”

Một tuần sau…

“Tôi rốt cuộc nghĩ ra quần áo của anh ở đâu rồi.” Keisy nghiêm túc nói: “Anh biết không? Thì ra lúc đó bởi vì quần áo của anh quá nhiều, tôi cũng không biết để đâu cho tốt, cuối cùng tôi tìm thấy trên vách tường, lại có thể có một cái lỗ thần kỳ lấp không đầy, sau đó tôi ném toàn bộ quần áo vào rồi, cũng không có đầy ra ngoài đấy.”

Lỗ lấp không đầy?

“Chính là cái lỗ này, anh xem, yên tâm đi, bò vào là tìm được thôi.” Keisy chỉ vào một cái cửa sập hình vuông.

Đó, đó là lỗ bỏ rác đi?

Keisy trầm mặc một hồi rồi hỏi: “Bình thường mà nói, rác bao lâu gom một lần?”

Thanh Thanh đi ngang qua vô cùng vui vẻ mà cung cấp đáp án: “Tổng bộ Liên Minh Thương Tế chúng tôi là không gom rác đâu, phía dưới chính là lò thiêu đấy, trực tiếp thiêu hủy rồi.”

Keisy, cậu biết mấy ngày qua, tôi là biết bao cảm kích trợ giúp của cậu, nào! Để tôi dùng cái ôm chặt nhất lâu nhất để biểu đạt cảm kích của tôi đi!

“Oái! Anh hôi giống như phân ấy, cách tôi xa một chút! Trời ơi, mưu sát kìa, có người muốn dùng khí độc giết tôi kìa…”

Về phần chuyện phía Liên Minh Thương Tế, mặc dù Thanh Thanh rất nghiêm túc muốn hoàn thành nhiệm vụ của mình, nói chân tướng sự tình cho mẹ, nhưng mấy ngày qua, tam đại thống lĩnh đều bận đến sứt đầu mẻ trán, Thống Lĩnh Áo Đỏ mặc dù đứt đứt quãng quãng nghe con gái nói chuyện, nhưng cũng chỉ coi những cái này như con gái đang kể lại chuyện trường học, thỉnh thoảng có chỗ không hợp lý, liền coi như con gái đang mơ mộng giữa ban ngày… rất bất hạnh, Thanh Thanh đúng là đã không ít lần mơ mộng giữa ban ngày, khiến cho Thống Lĩnh Áo Đỏ căn bản không có coi chuyện con gái nói là thật.

Chẳng những việc muốn để cho Thương Tế nhận rõ chân tướng rất gian nan, ngay cả chuyện kết minh cũng khó khăn trùng điệp, bởi vì Acalane hiện giờ không có người đủ phân lượng để nói chuyện kết minh, Mai Nam mặc dù là kẻ chỉ huy thực tế, nhưng lại không thể xuất hiện trên đài, nếu không sợ rằng hôm sau liền chết ở trong tay Long Hoàng rồi.

“Phe mình mạnh nhất, còn đủ phân lượng chính là Barbarise rồi, chỉ có thể để cho ông ta đến đàm chuyện kết minh.” Keisy chỉ có thể kiến nghị như thế, Mai Nam cũng biết đây là nhân tuyển tốt nhất rồi, nhưng Barbarise mù tịt đối với chính sự, đối đầu với Thống Lĩnh Áo Vàng chuyên môn xử lý chính sự trong thống lĩnh, khẳng định sẽ bị một phen làm dê béo bị sói nhai.

“Nhét một cái machine trò chuyện vào tai ông ta, anh theo dõi tình huống phòng hội nghị, tùy thời hạ chỉ thị với Barbarise.” Keisy đề xuất cách đàm phán trên biểu hiện là Barbarise, kỳ thực là Mai Nam chỉ huy.

Mai Nam gật đầu, cũng chỉ có thể như thế thôi, mặc dù nói phụ thân đã dạy cho hắn, một cuộc đàm phán thành công, phải xem trọng ngữ khí, tư thái và nội dung nói chuyện, độ khó trong đó thế nhưng còn khó khăn hơn diễn kịch, dù sao diễn kịch là giả, nhưng cuộc đàm phán này thế nhưng là liên quan đến lợi ích hai quốc, làm sao phải ở dưới tình huống song phương đều vì mưu lợi quốc gia mình, đạt thành hiệp nghị, đây chính là vấn đề độ khó cao của đàm phán kết minh.

“Bên này thì giao cho anh và Thanh Thanh rồi, Mai Nam, tôi và Bạch Thiên mỗi người đi đến học viện ma pháp và Khu Phố Hắc Ám, truyền thụ phương pháp tăng cường thực lực trong thời gian ngắn.” Keisy gãi mặt, vẫn thật là nhờ vào trận quyết đấu kia của Gre đề xuất, khiến bọn họ học được làm sao ở trong vòng ba tháng ngắn ngủi, thực lực nhảy ba cấp.

Mai Nam nghiêm túc gật đầu, chỉ là đột nhiên vừa lại hỏi: “Cậu xác định nguyên nhân cậu muốn đi học viện ma pháp, không phải là bởi vì trên người tôi thật sự quá hôi?”

“Nói nhảm gì vậy!” Keisy vẻ mặt nghiêm túc phủ nhận: “Tôi làm sao có thể sẽ bởi vì tạo hình sa sút tinh thần trên người anh mà rời khỏi, đó thế nhưng là anh vì quốc gia, vì hạnh phúc toàn thế giới, mà lựa chọn quang vinh của sự hi sinh!”

“Thật không? Tôi cảm động quá đi mất! Cậu thật là bạn tốt của tôi, nào! Để tôi cho cậu một cái ôm thâm tình nhất!”

“Biến! Anh cái cục phân thối rữa này, anh còn tới gần, tôi liền nổ súng tự vệ đó!”

◊◊◊◊

Mặc dù nói, nhiệt độ tăng trở lại khiến Cappuccino vô cùng cảm động (sớm biết vậy tối qua không cần đặc biệt móc ra áo khoác da rồng của ta rồi), nhưng cái gã này nhìn trái, mặt trái hoàn mỹ; nhìn phải, mặt phải vô khuyết; nhìn lên, tư thái ưu nhã; nhìn xuống, hm, chân rất dài… A! Không phải, là tư thế đứng lẫm liệt, nhìn thế nào liền khiến Cappuccino cảm thấy có loại kỳ quái nói không nên lời thế đó.

“Hoàng huynh, quần áo hay dáng vẻ của đệ rất kỳ quái sao? Huynh vì sao cứ nhìn chằm chằm vào đệ?” Ngân Nguyệt kỳ quái nhìn Cappuccino.

Cappuccino giật nảy mình, hôm qua còn là một đứa em trai hỏi một câu trả lời một câu, hôm nay lại có thể biết đặt câu hỏi rồi! Trời ơi, chẳng lẽ đệ đệ vẫn là mỗi ngày đều đang tiến hóa sao? Nói như thế, nó ngày mai có khi sẽ kể chuyện cười rồi!

Nhưng Ngân Nguyệt vẫn đang nghiêm túc chờ trả lời của Cappuccino, Cappuccino cũng chỉ đành xuất ra tuyệt chiêu nói bừa, tùy tiện nói: “Oh, ta đang nghĩ hoàng đệ thật là phong thái hơn người, nhìn thêm mấy cái, để cho ta mô phỏng một chút.”

“Hoàng huynh quá khen rồi.” Ngân Nguyệt nhàn nhạt cười cười.

“Con khỉ bắt chước loài người mặc quần áo, cũng vẫn chỉ là con khỉ.” Tiểu Hỏa Cầu lạnh lùng từ phía sau đi tới.

Cappuccino ra sức ahem một cái, hỏi: “Đúng rồi, chúc mừng rồng của đệ lớn lên rồi, làm sao không nhìn thấy nó?”

“Không có quần áo thích hợp cho nó mặc, thợ may đang giúp rồng của đệ đo kích thước quần áo.” Ngân Nguyệt giải thích.

“À, nghe nói đệ còn đã đổi tên?”

Cappuccino gãi gãi đầu, có loại dự cảm không lành! Đệ đệ hẳn sẽ không đổi tên gọi là… Caramel Macchiato? Tên này cũng quá phức tạp rồi, hơn nữa thích hợp cho nữ hơn, còn không bằng gọi là Blue Mountain, ngắn gọn rõ ràng biết bao!

Ngân Nguyệt gật đầu: “Đúng vậy, sau này xin hoàng huynh đổi lại gọi đệ là Ngân Nguyệt.”

“Ngân Nguyệt.” Cappuccino nhíu mày, được thôi! Hắn đồng ý cái tên này hay hơn Blue Mountain, nhưng cái tên đẹp như thế lại luôn là khiến người cảm giác không rét mà run, hắn bất giác nhớ tới, ngọn nguồn của danh hiệu Ngân Nguyệt mà Leola giải thích, đó là tên của đệ nhất sát thủ…

Ngân Nguyệt đột nhiên nhíu mày, nhìn phương xa nói: “Hình như là kỵ sĩ trực thuộc của hoàng huynh trở về rồi.”

“Hả? Huyết Lang trở về rồi? Thật hay giả, nhanh thế?” Cappuccino đơn giản là khó có thể tin, buổi sáng không phải còn nghe nói hắn bị bắt đến Liên Minh Thương Tế rồi sao? Bây giờ đã trở về rồi? Tên này hẳn sẽ không là dùng phóng mà trở về chứ?

Cappuccino hướng về phương xa trợn lớn mắt, quả nhiên không sai, một con hắc lang to lớn thở hổn hển từ bầu trời hạ xuống, đầu sói còn bạt mạng lắc qua lắc lại, hình như đang tìm kiếm thứ gì, kỵ sĩ ăn mặc rách rưới phía trên lại té cắm đầu xuống, vô lực vươn ra tay phải với Cappuccino, âm thanh điên cuồng run rẩy: “Cappuccino…”

“Huyết Lang! Ngươi làm sao vậy? Là ai công kích ngươi, thấy ngươi yếu ớt như thế, hơn nữa ngay cả quần áo của ngươi cũng rách nát không chịu nổi, khẳng định là cường địch đi?” Cappuccino kích động hỏi.

“Không phải kẻ địch, là một con sắc lang!” Huyết Lang căm phẫn tố cáo: “Có một con sắc lang thấy sắc quên chủ, lại có thể bất chấp ý nguyện của ta, dọc đường chạy như điên trở về, tốc độ vượt quá cực hạn mà cơ thể người có thể chịu đựng, khiến cho dạ dày của ta bị chuột rút, dịch vị chảy ngược, tổn thương thực quản, cuối cùng miệng phun ra acid, thê thảm quá chừng, hu hu hu…”

Nghĩa là hắn say sói rồi, Tiểu Hỏa Cầu lạnh lùng đi tới.

Cappuccino há to miệng: “Wow! Tốc độ đó khẳng định nhanh hơn tốc độ âm thanh, thấy quần áo của ngươi đều bị cường phong róc đến sắp thành giẻ rồi.”

“Quần áo… chỉ là ba tháng quên thay mà thôi.”

“Oái! Cách ta xa một chút.” Cappuccino không quên bổ thêm một cước cho kỵ sĩ của mình.

Huyết Lang né qua cước này, giống như bây giờ mới phát hiện Leola, lập tức đứng lên, hành lễ tiết với thái tử một cách quy quy củ củ: “Thái tử tân nhiệm, xin chào.”

“Lâu rồi không gặp, Huyết Lang kỵ sĩ, ngươi vẫn là thú vị như thế.” Ngân Nguyệt từ đầu đến đuôi đều nổi lên tươi cười nhìn màn hài kịch này.

Huyết Lang chớp mắt, hắn đột nhiên cảm thấy dịch vị của mình thật sự tuôn lên rồi, hắn hoàn toàn không dám tin, Leola lại có thể dùng loại biểu tình mỉm cười này nói hắn rất thú vị… theo thông lệ trước kia, hắn chẳng phải nên là sau khi mặt vô biểu tình nhìn xong biểu diễn vô nghĩa của bọn họ, lại vẫn là không hiểu bọn họ là đang nói đùa sao?

“Đúng vậy, lâu rồi không gặp, nghĩ đến ngươi trước kia còn cự tuyệt đến làm hoàng tử, bây giờ lại có thể biến thành thái tử rồi, thật là một ngày không thấy, như cách ba thu, ly biệt ba ngày, đổi mắt mà nhìn, nữ mười tám thay đổi, nam bảy bảy bốn mươi chín thay đổi…” Huyết Lang nói lung tung, không để cho Leola rời khỏi, mặt khác vừa dùng “mật mã Morse kiểu chớp mắt” giao tiếp với Cappuccino, thử nghe ngóng Cappuccino đã biết bao nhiêu.

Huyết Lang chớp chớp chớp: Này! Trạng huống của hắn bây giờ là tốt hơn hay tệ hơn lúc trước hả?

Cappuccino chớp chớp: Ta không biết, rất tốt đối với khí hậu, không lạnh như thế kia nữa, chẳng qua không tốt cho dạ dày ta lắm, nhìn thấy hắn, ta đều sẽ có cảm giác đau dạ dày.

Huyết Lang chớp: ta thấy là tự ngươi uống rượu quá nhiều, bị loét dạ dày rồi đi?

Cappuccino chớp ngừng chớp: Ta nếu là loét dạ dày, ngươi sớm đã thủng dạ dày rồi!

Huyết Lang chớp chớp ngừng chớp ngừng —

Cappuccino nhíu mày chớp chớp chớp: Này! Không có cái mật mã chớp chớp ngừng chớp ngừng này đi?

Huyết Lang bịt mắt phải, đau không muốn sống mà nói: “Chớp chớp ngừng chớp ngừng chính là… mí mắt của ta chuột rút rồi!”

Cappuccino chớp ngừng chớp: …

“Đừng ngay cả chấm chấm chấm cũng dùng chớp!”

Ngân Nguyệt chớp chớp chớp: nếu không có chuyện gì, đệ đi trước tìm kỵ sĩ trực thuộc của đệ đây.

“…” Cappuccino và Huyết Lang xấu hổ gật gật đầu, nhìn người sau vừa lại chớp chớp mắt tạm biệt, sau đó mới rời khỏi.

Huyết Lang lớn tiếng phàn nàn: “Nhìn đi! Ta đã nói mật mã Morse hết thời rồi, lần sau dùng chữ sao hỏa mật đàm, đảm bảo không có người nghe hiểu! Bây giờ luyện tập, ㄋㄕㄍㄓㄊ (Ngươi là cái đầu heo).”

“ㄑ 厶 ㄅㄋ(ngươi đi chết đi)”

Ngân Nguyệt trên mặt mang mỉm cười, đi về hướng sân huấn luyện kỵ sĩ, kỵ sĩ trên dọc đường đều ngây ngẩn nhìn thái tử đi qua, gần như muốn sản sinh một loại cảm nhận sảng khoái như gió xuân, mỗi một người đều hết sức kinh ngạc vui mừng. Chẳng lẽ mùa đông đã đến, cho nên mùa xuân cũng không xa rồi sao? Thay đổi thật là nhanh, hôm qua còn là mùa đông lạnh lẽo, hôm nay liền biến thành mùa xuân, không biết ngày mai có sẽ trở nên nên nhiệt tình như lửa? Có thể ngày mốt thái tử liền mắc chứng ưu buồn? Chúng kỵ sĩ đều nổi lên lo lắng.

“Chào buổi chiều, tứ điện hạ.” Một tên kỵ sĩ nào đó hôm qua xin nghỉ phép, cho nên chưa thấy qua mùa đông, hết sức phấn khởi chào hỏi hoàng tử có tươi cười đầy mặt.

“Chào buổi chiều.” Ngân Nguyệt cười gật gật đầu.

Cái ví dụ chào hỏi thành công này khiến những kỵ sĩ khác cũng đều tới tấp nổi lên dũng khí, tiến lên chào hỏi với hoàng tử, Ngân Nguyệt cũng gật đầu từng cái hồi lễ, tiếp nối triển lãm tượng băng kỵ sĩ dọc đường hôm qua, trên đường thái tử đi qua hôm nay, nở ra từng đóa hoa nhỏ.

Ngân Nguyệt đi vào sân huấn luyện, lập tức tìm được Y Trụ kỵ sĩ trực thuộc của mình, đồng thời còn nhìn thấy Y Vũ giống nhau y như đúc, bọn họ đang đối quyết cùng một tổ kỵ sĩ khác, Ngân Nguyệt ngừng lại, quan sát thực lực kỵ sĩ trực thuộc của mình.

Đối phương là tổ hợp hai kỵ sĩ, một long kỵ sĩ, người kia là cự xà kỵ sĩ, sự ăn ý của hai người hết sức tốt, long kỵ sĩ bay ở không trung, cự xà kỵ sĩ thì lượn quanh ở mặt đất, dưới so sánh, Y Vũ và Y Trụ thì thiếu một con vật cưỡi, mặc dù Y Vũ biết phi hành thuật, nhưng thực sự không thể bì với rồng, tự nhiên cũng ở trên Thủy Long rồi, hai người hình như bị công kích một trên không một dưới đất làm cho chỉ có thể không ngừng chạy trốn, thỉnh thoảng Y Vũ sẽ dùng ma pháp công kích, chỉ là toàn bị né tránh.

Thoạt nhìn tình cảnh của hai người tương đối bất lợi, bởi vì hiếm khi có thuật sĩ ở đây, kỵ sĩ vây xem trận quyết đấu này khá nhiều, mà những kỵ sĩ này căn bản không có xem trọng hợp tác của kỵ sĩ và thuật sĩ, gần như ôm theo thái độ muốn nhìn bọn họ lúng túng, thỉnh thoảng có người hô lên “quay lại đánh đi”, “cứ chạy được cái gì”, “có cần đổi lại thuật sĩ không hả” vân vân.

Ngân Nguyệt lại liếc mắt nhìn chiến huống một cái, phán định kỵ sĩ của mình thắng lợi.

Chuyện chiến đấu này chứng minh không phải đa số người ủng hộ kẻ thắng, chỉ thấy Thủy Long của Y Trụ không ngừng bay ở không trung, nhưng lại không phải chạy trốn đường thẳng, cũng không bay cao tránh né công kích của cự xà, lại ở giữa miệng rồng mồm rắn nhiều lần tránh né một cách hiểm hóc, thấy vậy chúng kỵ sĩ đều hô lên thích thú, mấy kỵ sĩ thậm chí đổi giọng khen ngợi, ít nhất phi hành của Thủy Long kỵ sĩ này thực sự không tệ.

Mà Y Vũ thì là nhìn tình huống mà phát động ma pháp, tốc độ và chính xác của công kích đều tệ đến kinh người, thường thường kỵ sĩ phía sau tránh một cái liền có thể né qua, cũng bởi thế rước lấy không ít tiếng xì.

Chỉ là tiếng xì không kéo dài bao lâu, một tiếng rắc, sau đó là một tiếng ngã xuống đất nặng nề, chúng kỵ sĩ đều kinh ngạc đến trợn mắt líu lưỡi, lúc này, Y Vũ và Y Trụ cũng ngừng lại, Y Vũ vô cùng hài lòng nhìn “kiệt tác” trên mặt đất — một con rồng thắt nơ con bướm bằng cự xà.

“Nơ con bướm hình như hơi lệch.” Y Vũ cười gian, hai tay còn cố ý đo đạc rồng và rắn động đậy không được trên mặt đất, tức đến hai kỵ sĩ nghiến nghiến răng.

Một người trong đó còn nhảy dựng lên rống: “Đây mà là phương pháp giành thắng lợi gì! Căn bản chẳng là gì hết, kỵ sĩ còn giở loại ám toán hèn hạ này.”

Y Trụ trái lại không phản bác, đây là chỉ thủ đoạn nhỏ của anh trai, chính hắn trái lại thích đánh đấu súng thật đạn thật hơn, nhưng Y Vũ thế nhưng không phục, lớn tiếng nói: “Oh oh! Đường đường là kỵ sĩ vân bạc thua rồi còn mạnh miệng.”

Kỵ sĩ nặng nề hừ một tiếng, vẻ mặt chán ghét nhìn Y Vũ: “Ngươi cái đồ thuật sĩ bậc thấp, tiểu nhân vô sỉ, nghề nghiệp vô năng chỉ biết giở pháo hoa!”

Ánh mắt của Y Vũ gần như muốn phun ra lửa giận, thân là thuật sĩ có thực lực, hắn thống hận nhất chính là có người phê bình thuật sĩ vô năng, nắm chặt ma trượng trong tay, Y Vũ quyết định khiến cho kỵ sĩ trước mắt kiến thức một chút, cái gọi là lực lượng của thuật sĩ vô năng!

Trên miệng đọc lên chú văn cường đại nhất mà mình biết, Y Vũ định bất chấp mọi thứ rồi, cho dù là giết kỵ sĩ trước mắt thì có làm sao? Người kỳ thị thuật sĩ đều đều đáng chết!

Y Trụ ngây ngẩn, quay đầu nhìn anh trai, vừa nhìn thấy thần tình của Y Vũ, hắn liền biết anh trai đã động sát ý, chẳng qua Y Vũ tính tình vô cùng nóng nảy mỗi ngày đều sẽ động sát ý, đây thực sự không quá hiếm lạ.

Y Trụ nhíu mày, không biết có nên ngăn cản Y Vũ không, hắn biết Y Vũ nếu như không có xả cơn thịnh nộ, tâm tình liền sẽ không tốt rất lâu, cho nên, nếu như cái chú văn này giết không chết một kỵ sĩ vân bạc, Y Trụ dứt khoát sẽ mặc cho anh trai làm, dù sao chỉ cần không chết người, dựa vào địa vị thuộc hạ trực thuộc của thái tử, hẳn là có thể áp lại được.

Hẳn là giết không chết đi? Y Trụ phán đoán.

Kỵ sĩ đối diện hừ lạnh một tiếng, phóng ra đấu khí màu bạc, không thèm để ý mà chờ đợi công kích của Y Vũ, hắn không cho rằng Y Vũ đánh vỡ được đấu khí của mình.

Ngân Nguyệt lại không nghĩ như thế, sự phán đoán tinh chuẩn đối với lực lượng khiến cho hắn biết, cái ma pháp này có tính xuyên thấu, đủ để xuyên thủng đấu khí của kỵ sĩ vân bạc, tiến đến giết chết kỵ sĩ.

Khi một đường xạ tuyến màu đen bắn lên đấu khí màu bạc, kỵ sĩ lập tức liền phát hiện không ổn, đấu khí binh bại như núi đổ, mà hắn đã không có năng lực phòng ngự khác rồi, mắt thấy đấu khí màu bạc bị xạ tuyến xuyên thấu, mà vị trí của xạ tuyến là ngay ngực của mình, trong mắt của kỵ sĩ đã xuất hiện báo hiệu tử vong.

Rầm! Một đường đấu khí màu đỏ máu khác bao lấy kỵ sĩ, xạ tuyến sau khi đập lên đấu khí màu đỏ máu trong chớp mắt va chạm nổ tung, mà sau khi bụi đầy trời tán đi, lộ ra khuôn mặt kinh hồn chưa yên của kỵ sĩ vân bạc, nhưng hắn lại không có bị thương.

Mọi người nhìn hướng người phát ra đấu khí, mới phát hiện thái tử không biết đã đến sân huấn luyện từ lúc nào, Ngân Nguyệt đi lên lôi đài, bình tĩnh nói với tên kỵ sĩ kia: “Thuật sĩ của ta bởi vì ô nhục của ngươi mà muốn lấy mạng của ngươi, nhưng ta đã ngăn cản hắn lại, ngươi cũng không có bị thương, bây giờ ngươi nên vì ô nhục hắn mà nói xin lỗi.”

“Xin, xin lỗi, điện hạ…” Kỵ sĩ hoảng loạn đến lúng ta lúng túng.

“Không phải ta, là thuật sĩ bị ô nhục của ta.”

Kỵ sĩ vân bạc hoảng hốt hành lễ tiết kỵ sĩ với Y Vũ: “Vô cùng xin lỗi vì đã ô nhục ngài, tôi lấy vinh diệu kỵ sĩ cam đoan sẽ không có lần sau, đồng thời biểu đạt tôn kính của tôi đối với ngài.”

Ngân Nguyệt gật đầu, quay đầu lại gọi hai người: “Có chuyện căn dặn các ngươi, đi theo ta.”

Y Vũ và Y Trụ lập tức đi theo, ngay cả Y Vũ luôn luôn thích oán giận cũng không dám nói nửa câu, hắn biết rõ lực lượng đường ma pháp kia của mình, đường ma pháp đó kỳ thực cũng không có cường đại như thế, ma pháp dạng đường thẳng cũng không dễ dàng đánh trúng đối thủ, nếu không phải Y Vũ biết tên kỵ sĩ tự đại kia chắc chắn không né không tránh, bằng không hắn cũng sẽ không dùng chiêu này, đặc sắc của chiêu này nằm ở chỗ một khi đánh trúng mục tiêu, lực xuyên thấu khủng bố của nó thế nhưng không cho phép coi thường.

Nhưng, thái tử lại đứng ở dưới lôi đài, kéo dài đấu khí lên trên đài, dễ dàng ngăn chặn đường ma pháp kia, Y Trụ thì càng biết rõ sự lợi hại của Ngân Nguyệt hơn Y Vũ, hắn chưa từng thấy tốc độ kéo dài đấu khí nào nhanh hơn, căn bản không nhìn thấy đấu khí màu đỏ rút trở lại cơ thể Ngân Nguyệt, mà chỉ có xuất hiện và biến mất mà thôi.

Thực lực cường đại luôn luôn là phương pháp chấn khiếp người nhanh chóng nhất.

“Tứ điện hạ, chúng tôi phải làm cái gì?” Y Trụ hỏi.

“Chuẩn bị suất quân đến đại lục Acalane, ngăn cản Hắc Long Vương tiếp tục xâm lược.”

2 responses »

  1. 1 con sói háo sắc kinh nghiệm đầy mình chạy theo tán tỉnh 1 con rồng ngây thơ vị thành niên. Ừm…..
    Á á! Dừng lại!
    Đừng nghĩ nữa >0<

    Reply
  2. Đọc đoạn mật mã mà cười lộn ruột ^^

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: