RSS Feed

Bất Sát – Vol11-2

Chương 2: Đi tìm Leola thôi!

“Này! Tôi nói các người đừng có hưng phấn như thế có được không hả? Nghiên cứu một chút thì không nói, đừng thật sự tùy ý dùng cái ma pháp này ra, nếu phá hủy cái căn cứ bí mật này, Barbarise không lột da các người mới lạ!”

Keisy vừa lớn tiếng la hét, vừa cảm thấy kinh hãi ruột gan, cậu rốt cuộc phát hiện, não của những người nghiên cứu ma pháp tám chín phần mười đều có chút vấn đề! Vốn còn cho rằng chỉ có ông cố Gre của mình là một tên tâm thần chuyên môn nghiên cứu ma pháp trận đủ để hủy diệt thế giới, không ngờ sau khi đến học viện ma pháp Acalane, mới phát hiện thì ra tâm thần trên thế giới này vẫn thật không ít đây.

Chẳng trách ma pháp sư lại dần dần suy vong, bởi vì toàn bộ đều là mấy tên điên không thực tế! Đây là lần thứ 3588 Keisy chửi rủa những ma pháp sư từ mắt đến trong não đều chứa đầy ma pháp trận trước mặt.

Vốn hai ngày qua nhiều ma pháp sư còn nghiến răng nghiến lợi đối với đại ma vương Gre, nói hắn là nguyên nhân chính dẫn đến suy bại của ma pháp sư, là hung thủ không thể tha thứ gì gì đó, nhưng đợi sau khi Keisy đề xuất ra ma pháp trận của Gre, thái độ của bọn họ chuyển biến vẫn thật là nhanh đến kinh người!

Đồng thời, ở trong mắt bọn họ, Gre lập tức liền biến thành —- “ma” pháp chi “vương” vĩ “đại” nhất, gọi tắt là “đại ma vương”. Mặc dù gọi tắt nghe lên không có gì thay đổi so với ban đầu, nhưng ngữ khí lại khác xa rồi, nhất thời từ khinh bỉ ban đầu biến thành vô cùng cung kính, những ma pháp sư kia thậm chí còn muốn đến thế giới khác nghênh đón đại ma vương điện hạ trở về.

Đối với điều này, Keisy chỉ là hồi ứng một câu: “Đồ tâm thần! Thế giới này có Long Hoàng đã đủ loạn rồi, lại cộng thêm một đại ma vương, đó há chẳng phải thiên quốc đến gần rồi? Tận thế cũng không xa nữa!”

Keisy nhìn đám ma pháp sư phát rồ trước mắt, thật là nhức đầu rồi… mặc dù nói, những ma pháp sư này không hổ là Barbarise đặc biệt khai quật ra, thực lực mỗi người đều khá kinh người, tốc độ nắm bắt đối với ma pháp trận của Gre cũng vô cùng nhanh, nhưng tin tưởng cần không qua bao lâu, bọn họ khẳng định sẽ là một đám phần tử nguy hiểm có lực phá hoại kinh người.

Chẳng qua, những ma pháp sư này lại có một loại bệnh chung mà ma pháp sư đều sẽ có —- thích nghiên cứu, nhưng đối với chiến tranh thực tế lại thực sự không có bao nhiêu hứng thú.

Keisy vẫn là phải dùng ma pháp đặc thù của ông cố nhà mình để uy hiếp lợi dụng, lúc này mới khiến cho những ma pháp sư kia nguyện ý ngoan ngoãn đi luyện tập tác chiến phối hợp với kỵ sĩ.

Chỉ là, luyện tập phối hợp tác chiến dưới gấp gáp như thế, rốt cuộc có thể đánh bại đại quân kỵ sĩ của Long Hoàng hay không, Keisy cũng không thể xác định, mà điều duy nhất có thể xác định, bất luận thắng lợi hay chiến bại, những ma pháp sư và kỵ sĩ ở trước mắt mình giờ phút này, khẳng định sẽ có không ít người chết ở trong trận chiến dịch.

Vừa nghĩ tới điều này, trong lòng Keisy liền trở nên trầm trọng… đối mặt với chiến tranh sẽ tạo thành rất nhiều thương vong, cậu hoàn toàn chưa làm tốt chuẩn bị, thậm chí cảm thấy mình căn bản không thể làm tốt chuẩn bị. Chỉ là vì đồng bạn, cậu không thể không ẩn giấu căng thẳng của nội tâm dưới một khuôn mặt lưu manh.

Có chuyện là tìm Keisy… ít nhất phải khiến cho bọn họ cảm thấy sau lưng mình còn có Keisy! Cậu nắm chặt nắm tay, lần nữa lớn tiếng chửi mắng: “Này! Ngươi cái đồ khốn, vừa lại lén chạy về làm nghiên cứu, cút trở lại đi tìm bạn nhóm kỵ sĩ của ngươi tiếp tục luyện tập ngay! Nếu không lần sau dạy ma pháp trận mới sẽ không có phần của ngươi!”

Keisy lớn tiếng la lối, cũng không biết rốt cuộc là đang mắng ai, nhưng nói cũng kỳ quái, trong đám ma pháp sư lập tức hoảng hoảng hốt hốt chạy ra năm, sáu ma pháp sư, vừa xách pháp sư bào của mình, vừa chạy về phía sân luyện tập, rất sợ mình biến thành người duy nhất không học được ma pháp trận.

Keisy nhướn nhướn mày, ở đây thế nhưng là có hơn hai ngàn ma pháp sư đó, trời biết cậu đâu biết được có ai vừa lại lén chạy về, chỉ là thỉnh thoảng la lên như thế, lập tức luôn sẽ có một đống đần độn ngoan ngoãn chạy về đi luyện tập. Chậc chậc, đám đần độn này vẫn đều là thiên tài ma pháp thiên phú dị bẩm đấy, quả nhiên, giữa thiên tài và đồ ngốc thật sự chỉ có một đường phân cách.

Quả nhiên, thiên tài chân chính chỉ có một mình Keisy cậu… Keisy ác ôn nghĩ.

“Keisy!”

Keisy nghiêng mắt liếc một cái, uể oải nói: “Cái gì?”

Bạch Thiên nhanh nhẹn chạy tới, cấp tốc kéo Keisy, lôi theo chạy, sự chênh lệch trên lực lượng suýt nữa khiến cả người Keisy bay lên không trung, như một con diều bị Bạch Thiên “thả diều”.

“Làm gì vậy? Làm gì vậy hả… bớ người ta bắt cóc kìa! Bắt cóc đòi tiền chuộc kìa!”

Keisy lớn tiếng la hét, đáng tiếc ma pháp sư xung quanh từ lúc nhìn thấy Bạch Thiên từ đằng xa vọt tới, liền lập tức cấp tốc lùi mấy bước, để Bạch Thiên thông qua không chút trở ngại, hoàn toàn không có người muốn cứu cái con tin ồn chết người này.

Bạch Thiên một mạch kéo “con diều” đến phòng một cách trôi chảy, sau khi “rầm” một tiếng đóng cửa lại, hắn lập tức quay đầu nhìn, chỉ thấy hai người mắt lam sớm đã đang mắt to trừng mắt nhỏ rồi

Nam nhân tóc vàng mắt lam hiển nhiên hết sức ung dung, thái độ hết sức thoải mái nhìn nhau với Keisy, thỉnh thoảng còn cố ý nháy mắt một cái, khiến Bạch Thiên bên cạnh dở khóc dở cười.

Hết sức không tình nguyện, Keisy vẫn là mở miệng, vẻ mặt ủ rũ hỏi: “Tên kia vừa lại xảy ra chuyện gì?”

“Ai?” Misery ra vẻ nghi hoặc hỏi.

“Còn có ai! Chính là cái tên khốn thích rước phiền toái, nói lời không giữ lời kia!” Keisy tức đến ngay cả tóc cũng dựng đứng lên, không ngừng đi qua đi lại, trong miệng còn lẩm bẩm: “Cái tên khốn đó! Phiền não bây giờ của tôi đã đủ nhiều rồi, còn phiền não tiếp, tôi nhất định sẽ biến thành đầu trọc… nếu lại để tôi biết hắn vừa lại làm ra vấn đề gì, tôi, tôi thế nào cũng phải cạo láng cái đầu hắn! Để hắn cùng đầu trọc với tôi!”

Nghe thấy lời này của Keisy, Bạch Thiên không nhịn được cười phụt ra.

“Đáng tiếc! Ngươi lần này cạo không được tóc của hắn rồi, chuyện lần này, hắn thế nhưng không tính là nguyên nhân chính.” Misery cười hì hì nhìn chằm chằm vào mái tóc cỏ xanh của Keisy, bắt đầu ảo tưởng cái đầu cỏ xanh này biến thành đầu bóng loáng có thể phản quang, nụ cười trên mặt không khỏi càng ngày càng thâm.

Thật là, hại hắn đột nhiên có chút muốn tìm thêm mấy cái phiền toái cho Keisy rồi.

“Không tính là nguyên nhân chính? Vậy là đồng lõa sao?” Keisy ra sức lôi kéo tóc của mình, hoàn toàn quên mất cậu vừa rồi còn đang phiền não vấn đề đầu trọc: “Rốt cuộc là chuyện gì hả! Đừng đánh đố tôi nữa!”

“Long Hoàng muốn xuất binh tấn công Mirrodin rồi.” Misery vừa nói ra, ngay tại chỗ khiến một ma pháp sư và một kỵ sĩ sửng sốt. Tiếp đến, hắn lần nữa bổ sung: “Ngân Nguyệt hoàng tử của chúng ta chính là vị sắp suất quân xuất chinh.”

“Long Hoàng muốn tấn công Mirrodin?” Mày của Keisy nhíu càng sâu, trong miệng lẩm bẩm: “Người một nhà đánh cái rắm… A! Tôi biết rồi, là đánh giả!”

Keisy nhảy dựng lên, lớn tiếng la hét: “Đánh trận chỉ là thủ thuật che mắt, âm mưu chân chính là, Long Hoàng muốn tiếp thu Acalane vào trong tay hắn!”

Misery hài lòng gật đầu, Keisy quả không hổ là trưởng tham mưu tốt nhất mà Mai Nam tín nhiệm, rất nhanh chóng đã nắm được trọng điểm của sự tình.

“Vậy đây đối với Leola không có ảnh hưởng gì rồi, dù sao hắn cũng không có nguy hiểm.”

Sau khi tốn mười giây cấp tốc phân tích hoàn cảnh của Leola, nếu đã không có nguy hiểm gì, vậy thì trước tiên tạm ném sang bên cạnh, Keisy chuyển sang bắt đầu suy nghĩ vấn đề của Acalane, một khi Acalane thật sự rơi vào trong tay của Long Hoàng, nghĩ cũng biết, muốn cái tên “cuồng chinh phục thế giới” kia ói ra Acalane là tuyệt đối không thể nào, mà mặt khác, bên bọn họ hiện giờ cũng không có người đủ phân lượng để chủ trì đại cục, để đòi lại Acalane.

Nếu Jones còn không tỉnh, sợ rằng cho dù là Long Hoàng hai tay dâng Acalane lên, những đại biểu kia của Acalane sợ rằng cũng không dám tiếp đi! Mà Mai Nam mặc dù trên biểu hiện có nắm giữ thực lực chân chính của Acalane, nhưng đối với những đại biểu kia mà nói, hắn sợ rằng ngay cả cái rắm cũng không bằng.

“Quả nhiên vẫn là cần Jones…” Keisy nhíu mày, nghĩ đi nghĩ lại… chờ một chút! Tin tức Long Hoàng muốn tấn công Mirrodin, khẳng định sẽ lập tức truyền ra, nếu đã như thế, Misery thì lại hà tất gì đặc biệt chạy đến nói cho bọn họ chuyện này?

Keisy hoài nghi nhìn Misery, vừa trên dưới đánh giá, vừa nói: “Ông cái gã này… thoạt nhìn rất nhàn đi?”

“Ta? Ta làm sao lại nhàn đây? Bây giờ Long Hoàng cũng biết ta là gián điệp rồi, ta thế nhưng đang bận trốn tránh ám sát đây.” Misery cười hì hì trả lời, chẳng hề giống như người lo lắng đề phòng chút nào.

“Nếu ông đã bận như thế, vậy làm sao còn có thời gian đặc biệt chạy đến nói cho chúng tôi chuyện này? Trên thực tế, chúng tôi có lẽ sẽ rất nhanh chóng biết được cái tin tức này đây! Huh?” Keisy cố ý nâng cao âm đuôi, cực độ tỏ rõ cậu tuyệt đối không tin tưởng.

“Ái chà!” Misery lộ ra đầy mặt vô tội: “Ta là quan tâm các ngươi, cho nên nóng lòng đến nói cho các ngươi.”

Biểu tình của Keisy ngay tại chỗ thay đổi, vẻ mặt buồn nôn như nhìn thấy phân, còn vẫy vẫy tay muốn Bạch Thiên tới: “Bạch Thiên à, hắn nói hắn là quan tâm chúng ta đó! Tội phạm truy nã Misery lại có thể sẽ quan tâm chúng ta! Lời này thật là nói ra cũng sẽ không có lấy nửa người tin tưởng, anh nói anh tin không?”

Bạch Thiên nhìn Keisy mặt đầy khó chịu, vừa lại nhìn Misery ra vẻ vô tội, nhất thời có loại cảm giác bất đắc dĩ bị kẹp ở trung gian, chỉ có thể cười khổ nói: “Tôi cũng không biết.”

Keisy bất đắc dĩ phất phất tay, quay đầu nhìn hướng Misery, dùng ngữ khí ngả bài nói: “Được rồi, được rồi, đừng đùa nữa, mau chóng nói ông rốt cuộc là đến làm gì!”

Thấy vậy, Misery cũng lập tức thu hồi biểu tình vô tội, cười cười nói: “Tới xem xem có phải là có người muốn thừa dịp chiến tranh hỗn loạn, len lén mang vương tử điện hạ của chúng ta đi.”

Câu này giống như sét đánh giữa trời quang, khiến Keisy và Bạch Thiên nhất thời đều ngây người, qua đủ mấy phút, Bạch Thiên mới rốt cuộc lộ ra biểu tình cao hứng, nhưng vừa lại có chút không xác định nhìn Keisy. Mà Keisy thì sau khi trải qua kinh ngạc, lập tức bắt đầu suy nghĩ… thừa loạn mang Leola đi?

Nhưng, nếu như Leola không chịu đi, còn gọi kỵ sĩ tới bắt bọn họ, bọn họ sợ rằng sẽ chạy đâu cho thoát! Nghĩ đến đây, mày của Keisy vừa lại nhíu sâu.

“Lần này, ta sẽ trợ giúp các ngươi.”Misery khẽ nói một câu.

Keisy cấp tốc quay đầu nhìn hắn, lớn tiếng hỏi: “Ông nói thật.”

Misery nhướn nhướn mày, hình như có chút bất mãn đối với hoài nghi trong ngữ khí của Keisy: “Thật.”

Keisy lập tức nhảy dựng lên, hét lớn nói: “Vậy còn đợi cái gì hả! Mau lên, đi bắt tên kia về cho tôi, tôi phải cạo láng tóc của hắn!”

“Tốt quá rồi!” Bạch Thiên cũng hoan hô theo, cuối cùng cũng có thể đón Leola trở về rồi. Hắn hưng phấn nói: “Tôi đi thông báo cho Mai Nam và Thanh Thanh.”

“Không được!” Keisy và Misery đồng thanh nói.

Bạch Thiên đang chuẩn bị xoay người rời khỏi, nghe vậy sửng sốt, vội vàng hỏi: “Vì sao? Bọn họ cũng muốn đi cứu Leola mà.”

Keisy lắc lắc đầu: “Hai người bọn họ quá trọng yếu rồi, không thể đi mạo hiểm lần này. Mai Nam phải chủ trì thế lực ngầm của Acalane, Thanh Thanh là con gái yêu quý của Thống Lĩnh Áo Đỏ, nếu hai người bọn họ bất cẩn rơi vào trong tay Long Hoàng, vậy là xong đời rồi.”

“Nhưng bọn họ nhất định không chịu ở lại.” Bạch Thiên nhíu mày, hắn cũng hiểu tính quan trọng và thân phận đặc thù của Mai Nam và Thanh Thanh, nhưng nếu như mình là bọn họ, cũng quyết không chịu ở lại.

“Cho nên không thể nói cho bọn họ.” Keisy nhìn Bạch Thiên một cái, không chút nghi vấn, Bạch Thiên là tuyệt đối không chịu ở lại. Cậu trực tiếp nói: “Hai người chúng ta đi là được.”

Bạch Thiên gật đầu, đúng như suy nghĩ của Keisy, không có một chút chần chừ.

“Tốt lắm! Vậy thì đi thôi.” Misery bốc ra một câu.

Keisy nghe vậy sửng sốt, hỏi ngược lại: “Bây giờ?”

“Đương nhiên.” Misery hình như không cảm thấy quái dị, nhún vai nói: “Nếu không phải bây giờ, ta đến tìm các ngươi làm chi.”

“Chờ, chờ một chút! Đây khó tránh cũng quá nhanh rồi đi? Di ngôn của tôi cũng còn chưa nhắn nhủ đây… Xí! Xí! Mình đang nói cái quỷ gì vậy hả! Tôi là nói, tôi còn chưa nhắn nhủ hậu sự… Shit! Làm sao hình như không dễ nghe hơn.” Keisy nhíu mày, bộ dạng khổ não.

“Bớt dài dòng! Misery ta làm việc, ngươi còn không yên tâm sao?”

Misery vẻ mặt tràn ngập tự tin, ngay cả nói nhảm cũng làm biếng nói thêm, trong tay lóe lên mấy tia sáng, một cái ma pháp trận sáng rực lập tức xuất hiện ở không trung, không đợi hai người có bất cứ hồi ứng nào, hắn tỉnh bơ đi vào ma pháp trận, hoàn toàn không quan tâm hai người phía sau có đi theo hay không.

Bạch Thiên nhìn Keisy, chờ đợi phản ứng của cậu, Keisy thì vùi mặt vào lòng bàn tay kêu rên: “Trời ơi! Nghĩ đến ông là chính tay Gre ông cố tôi nuôi lớn… ông bảo tôi làm sao có thể yên tâm hả!”

Bạch Thiên cười cười, trong lòng đã hiểu quyết định của Keisy, hắn không do dự nữa, xoay người tiến vào ma pháp trận…

◊◊◊◊

Trong bầu trời xanh thẳm ngay cả một đám mây cũng không có, mặt trời chói chang đến khiến người mồ hôi chảy ròng ròng, đồng thời, không khí vậy mà oi bức đến cảm giác không ra một làn gió nhẹ, hình như ngay cả trời và đất cũng phát giác ra căng thẳng của tình thế.

Vật cưỡi và kỵ sĩ đầy trời, sợ rằng cũng sẽ không có ai nhìn thấy trận trượng khổng lồ thế này nữa!

Trong ba ngàn kỵ sĩ có vật cưỡi phi hành, trên kỵ sĩ phục thêu viền vàng có hai trăm người, trang trí viền bạc có tám trăm người, còn lại, đều toàn là kỵ sĩ vân lam. Trận trượng cỡ này, quân đoàn thế này, cũng chỉ có đại bản doanh của kỵ sĩ — Long Hoàng đế quốc, mới có thể làm được. Nhưng tin rằng ở trước hôm nay, căn bản không có người sẽ tin, Long Hoàng đế quốc vậy mà có thể bố trí ra trận trượng khổng lồ như thế!

Cho dù là san bằng thế giới cũng đủ rồi… nếu như không có hơn hai ngàn bốn trăm ma pháp sư cộng với hơn chín trăm thuật sĩ có năng lực đặc thù do Barbarise khai quật, lại cộng thêm những kỵ sĩ của Kiếm Lan, do Jones âm thầm kinh doanh, đích xác là đủ rồi.

Mà đối diện những kỵ sĩ, cũng chính là bầu trời của thủ đô Acalane, là bầy á long phi hành dày đặc, trên mặt đất cũng bị bầy á long bất an cuồng bạo chiếm đầy, vốn là thủ đô náo nhiệt của Acalane, nhất thời đầy là tiếng hít thở và tiếng bước chân giẫm đạp vang rền của bầy á long phẫn nộ.

Những kỵ sĩ thì kỷ luật chỉnh tề, lặng lẽ chờ đợi mệnh lệnh, chỉ có bầy rồng chỗ không xa đối diện phát ra tiếng vỗ cánh.

Mặc dù bầu không khí lúc này dị thường tĩnh lặng, nhưng ánh mắt nóng bỏng của những kỵ sĩ lại biểu đạt ra đầy đủ, bọn họ là nôn nóng muốn cầm vũ khí thế nào, tiêu diệt á long tà ác, thậm chí huyễn tưởng mình sẽ là cái anh hùng đem kiếm cắm vào trái tim của Hắc Long Vương!

Mỗi một người đều đang chờ đợi, chờ đợi mệnh lệnh của thái tử.

“Ê, đệ nói chúng ta rốt cuộc đang chờ cái gì hả?”

Y Vũ thấp giọng hỏi em trai, hắn sớm đã ở trên lưng Thủy Long của em trai chờ đến sốt ruột rồi, chỉ là người khác đều không động, hắn chung quy không thể tự mình xông lên đi? Cũng đâu phải muốn chết! Chỉ là chờ lâu như thế, hắn thực sự có chút phiền ra mặt rồi, trong ánh mắt lộ vẻ bất mãn nhìn chằm chằm vào bóng lưng thái tử phía trước.

Tính nhẫn nại của Y Trụ thế nhưng cao hơn anh trai nhiều, hắn gần như là kính nể mà nhìn thái tử, có ai từng thấy, đại tướng lĩnh quân lại có thể ngang nhiên đứng ở phía trước nhất quân đội như thế? Nhất là dưới tình huống cách kẻ địch chỉ có một km, đối với á long phi hành mà nói, một km ngắn ngủi này chẳng qua là khoảng cách của một lần phóng mà thôi.

“A A, thái tử điện hạ thật là điển trai quá đi!”

Flower trước giờ tính tình nóng nảy, lúc này trái lại không có một chút mất kiên nhẫn, chỉ là nhìn bóng lưng thẳng tắp anh tuấn đó, đã có thể xem cả đời không chán rồi!

“Nữ nhân ngu ngốc.” Y Vũ khịt mũi một tiếng.

“Ngươi nói cái gì?” Đôi mắt quyến rũ của Flower chậm rãi quét tới, trên trán thấp thoáng có gân xanh nổi lên.

“An tĩnh!”

Y Trụ vội vàng lên tiếng nhắc nhở, bởi vì thái tử phía trước rốt cuộc đã có động tác. Con rồng trắng như tuyết kia chậm rãi bay vòng trở lại, thái tử mặc một bộ kỵ sĩ phục màu đen sắc mặt nghiêm túc, đôi môi mỏng trên khuôn mặt tuấn tú hé mở, bình tĩnh hỏi: “Mọi người chuẩn bị xong chưa?”

Một câu nhẹ nhàng, lại khiến ba ngàn kỵ sĩ nghe thấy một cách rõ ràng.

“Xong rồi!” Chúng kỵ sĩ tâm tình hăng hái, cao giọng hồi ứng rung trời, như thể muốn gào rống ra tâm tình nhiệt huyết mệt mỏi vì chờ đợi vừa rồi.

Cần chiến thuật không? Kỳ thực không cần lắm… Ngân Nguyệt trong lòng biết rõ, hôm nay cũng không phải đến đánh trận, mà là đến đồ sát! Vừa rồi, Y Đa Nhân sớm đã dùng ma pháp nói cho hắn, bầy á long mạnh nhất sớm đã bị Mirrodin điều về Thương Lan rồi, thủ đô Acalane giờ phút này chỉ còn lại một số rồng có thể trở thành bia đỡ đạn thôi. Bọn họ chuyến này phải làm, chính là làm trận đại đồ sát triệt để.

Một trận đại đồ sát, có thể khiến cho Long Hoàng lấy được đại lục Acalane, khiến những kỵ sĩ yên lặng đã lâu trút ra nhiệt huyết mênh mông, càng có thể khiến cho cả thế giới đều vì thế thở phào, cho rằng Hắc Long Vương rốt cuộc thất bại rồi.

Mà đối với Ngân Nguyệt mà nói, đồ sát chẳng qua là quay lại nghề cũ thôi…

Toái Ngân xuất ra khỏi vỏ đi kèm với ánh bạc mỹ lệ trí mạng, ánh bạc phản xạ ở trong con ngươi của mỗi một kỵ sĩ, nhất thời phân không rõ rốt cuộc là đôi mắt của kỵ sĩ đang phát sáng, hay là ánh bạc của Toái Ngân đang lấp lánh.

Trong chờ đợi của mọi người, Toái Ngân chỉ thẳng về nơi bầy á long chiếm cứ, chàng trai có con ngươi bạc hạ lệnh một tiếng lanh lảnh: “Tiến công!”

Gần như là cùng lúc, mọi kỵ sĩ đều đồng loạt phát ra gầm thét, nhiệt huyết dâng trào cũng tốt, tâm tình sục sôi cũng tốt, mọi thứ đều sẽ trở thành một lưỡi dao sắc bén, đem thủ đô của Acalane nhuộm thành vùng máu đỏ tanh…

Mấy ngàn kỵ sĩ từ bên cạnh Ngân Nguyệt gào thét phóng qua, vọt về phía bầy á long cuồng bạo. Lúc này, trên mặt của Ngân Nguyệt không có bất cứ biểu tình nào, hắn vô cùng hiểu rõ, lúc này đã không cần bất cứ ngụy trang nào nữa, trong mắt những kỵ sĩ khao khát chiến đấu đã lâu sớm đã chứa không nổi sự vật khác, ngoại trừ máu tanh đỏ nóng ấm, không còn có sự vật nào khác có thể khơi gợi hứng thú của bọn họ.

Ngân Nguyệt chỉ là lặng lẽ nhìn, như thể một vùng giết chóc xung quanh không liên quan tới hắn. Khi kiếm cầm trong tay của một kỵ sĩ đầu tiên xông tới dưới thành Acalane không chút trở ngại đâm vào trong cơ thể á long, rồi mạnh mẽ rút ra, cột máu to lớn điên cuồng tuôn ra, tức thì, thế giới giống như đều biến thành đen trắng, chỉ có đỏ tươi của máu có thể mang đến một chút sắc thái. Rất nhanh chóng, mọi kỵ sĩ đều trở nên điên cuồng, không chịu yếu thế ào ào xông lên, bầy á long dưới bạo nộ bắt đầu tiến hành phản kích, nhưng làm sao có thể là đối thủ của những kỵ sĩ cường đại này…

Trong một vùng chém giết thảm thiết, tiếng gào rít của bầy á long không dứt, tường thành bề mặt kim loại của Acalane chỗ chỗ chảy xuôi dòng máu đỏ, xác rồng tan nát vụn vặt bị giẫm đến càng nát bét, huyết tương, thịt nát giàn giụa, trên mặt đất giống như trải một lớp thảm màu máu dày nặng,  nhưng lại có loại mỹ cảm quỷ dị mà buồn nôn.

“Y Trụ, mau lên chứ! Chúng ta đi qua giết!” Y Vũ đầy mặt hưng phấn gọi.

Y Trụ lắc lắc đầu, mặc dù hắn cũng thích chiến đấu, nhưng lại hiểu rõ, nhiệm vụ của kỵ sĩ trực thuộc là bảo hộ điện hạ, tuyệt đối không thể rời khỏi bên cạnh điện hạ.

“Đệ… mặc kệ đệ đấy, ta muốn đi qua giết đây.” Y Vũ nào quản nhiều như thế, dù sao hắn cũng không phải xuất thân kỵ sĩ, phi hành thuật vừa sử dụng, trên tay không thể chờ được mà chuẩn bị mấy quả hỏa cầu.

Y Trụ nhíu mày, lúc đang muốn gọi anh trai, tiếng của thái tử lại vang lên ở bên cạnh hắn.

“Các ngươi đều đi đi.” Ngân Nguyệt nhàn nhạt nói.

Y Trụ quay đầu nhìn thái tử, nếu thái tử cũng đã tự mình hạ lệnh, đồng thời hắn vừa lại nghĩ đến, thực lực của thái tử kỳ thực vượt xa mình, nói bảo hộ đúng là có chút dư thừa rồi. Nếu đã như thế, không bằng cứ tuân theo mệnh lệnh, tiến lên ra sức đánh một trận, cũng dựa vào đó tích lũy kinh nghiệm chiến đấu.

Nghĩ đến đây, Y Trụ gật đầu nói: “Vâng.” Sau đó cấp tốc bay lên trước, tụ họp với anh trai của mình, lấy tư thái phối hợp của hai người triển khai sát thế.

Giờ phút này, chỉ còn lại một mình Ngân Nguyệt đứng lẻ loi ở ngoài chiến trường, hắn cũng không có nhận được mệnh lệnh muốn hắn tự tay chém giết rồng của Long Hoàng, cho nên hắn không làm bừa, chỉ là lặng lẽ nhìn trận đồ sát nhiễm đỏ mặt đất này, chờ đợi thời khắc kết thúc.

Hắn không thích cái mùi này, mùi của máu, đây sẽ khiến hắn nghĩ tới máu của Jones… nghĩ tới đây, ngón tay của Ngân Nguyệt đột nhiên hơi hơi phát run, hắn rốt cuộc đang nghĩ cái gì? Hắn… lại có thể đang “nghĩ”?

Đây là không được cho phép!

Ngân Nguyệt lập tức xua đuổi những tư tưởng đó ra khỏi đầu của mình. Băng lãnh vô tình, chính là toàn bộ của một sát thủ nên có.

Lúc này, một con á long hoảng hoảng hốt hốt bay khỏi chiến trường, Ngân Nguyệt nhớ, loại rồng đó hình như gọi là Dực Thủ Long…

Dực Thủ Long hoảng loạn sau khi nhìn thấy Ngân Nguyệt đơn lẻ, đột nhiên hung tính đại phát, vậy mà bay vọt về phía hắn. Ánh mắt của Ngân Nguyệt lóe lên, Toái Ngân không chút lưu tình bổ con Dực Thủ Long đó thành hai mảnh, máu ấm nóng và tanh đỏ giống như trời mưa từ không trung rơi xuống, Bạch Long không có tiếp được mệnh lệnh né tránh, nên không mảy may động đậy, nhất thời, toàn bộ máu rơi tung tóe lên người Ngân Nguyệt và Bạch Long…

“Hm, tôi nhìn thấy một bầy dã thú chạy trên mặt đất, nhìn có vẻ giống như Bảo Lợi Long sau khi biến thân đó.” Thanh Thanh khóc không ra nước mắt nói.

“Là Địa Long.” Keisy quan sát rồi làm ra phán đoán.

“Keisy, con rắn dài mười mét, toàn thân lốm đốm gọi là gì?” Leola nhàn nhạt hỏi.

“Long Xà.”

Mai Nam run rẩy hỏi: “Vậy, vậy cái con bay ở trên không trung, cánh mong mỏng giống cánh dơi, mặt rất dài nhỏ gọi là gì?”

“Dực Thủ Long.”

Là ảo giác của hắn sao? Y Trụ có chút không biết nên thế nào mới tốt. Vừa rồi hắn nhìn thấy một con á long bay vọt về phía điện hạ, thế là theo bản năng muốn quay về cứu viện, mặc dù trong lòng hiểu rõ cũng không cần…

Quả nhiên, mới phóng đến gần điện hạ, điện hạ sớm đã lưu loát bổ chết con rồng đó. Chỉ là, khi Y Trụ nhìn thấy lượng lớn máu trút xuống điện hạ, nhưng điện hạ lại không có né tránh, trong con ngươi vậy mà nhìn như có chút trống rỗng? Trong mắt chảy xuống… Là máu của rồng đi? Không phải, cũng không khả năng là nước mắt!

Thái tử có lý do gì muốn chảy lệ ở trong chiến cục rõ ràng là lấy được toàn thắng?

Y Trụ nhất thời có chút không hiểu ra sao cả, chẳng qua, ngay sau đó cũng chỉ có thể coi như mình nhìn lầm rồi, đó hẳn là máu, hắn không nghĩ nhiều nữa, lập tức chỉ thị Thủy Long lần nữa trở về chiến cục, chỉ là vừa mới bay khỏi, trong lòng hắn đột nhiên cảm thấy có chút quái dị, lập tức theo phản xạ quay đầu nhìn, lại ngạc nhiên phát hiện, ba người không biết tên lại có thể từ hư không xuất hiện bên cạnh điện hạ, hơn nữa đồng loạt nhào về phía điện hạ.

“Bảo hộ điện hạ!” Y Trụ lập tức hét lớn, đồng thời để Thủy Long dưới thân lần nữa quay đầu lại.

Đáng tiếc Y Trụ cũng không có công lực như Ngân Nguyệt, ở trong chiến trường hỗn loạn và tiếng kêu giết nổi lên bốn phía này, căn bản không có bao nhiêu kỵ sĩ chú ý đến trạng huống bên này, Y Trụ chỉ có thể bạt mạng bay về phía thái tử. Lúc này, chỉ thấy một cỗ khí áp nặng nề bán trong suốt đang đè về phía thái tử, thái tử phóng ra đấu khí đỏ máu gia tăng đối kháng, nhưng một thích khách tóc lục khác lại chờ thời giơ súng lên, pháo đạn màu trắng liên tiếp phát xạ, thái tử chỉ có thể nỗ lực né tránh dưới miễn cưỡng chống giữ áp lực cường đại trên đầu.

Khiến Y Trụ không ngờ chính là, pháo đạn màu trắng đó lại có thể biết chuyển hướng, sau khi bị thái tử né tránh, lại lần nữa vòng trở về công kích. Lần này, thái tử không có kịp thời né tránh, pháo đạn trong chớp mắt xuyên thấu đấu khí màu đỏ, xuyên một lỗ máu qua vai của thái tử.

“Có kỵ sĩ xông tới rồi! Bạch Thiên, anh đi ứng phó hắn.” Thích khách tóc lục lớn tiếng rống.

Bạch Thiên? Y Trụ nhận ra cái tên này, đó chẳng phải kỵ sĩ của viện kỵ sĩ Acalane sao? Nhìn kỹ mới phát hiện đích xác là vậy, kỵ sĩ tóc lam trước mắt chẳng phải chính là kỵ sĩ trong cùng một đội ngũ với thái tử lúc đó… vì sao lúc này lại đến ám sát thái tử?

Y Trụ không có thời gian suy nghĩ thêm, chỉ là, hắn đột nhiên phát hiện, kỵ sĩ trước mắt mặc dù vẫn còn mặc kỵ sĩ phục vân lam, nhưng lấy thực lực của hắn để xem, tuyệt đối không thể là trình độ của vân lam…

Lực đạo cường đại, công kích và phòng thủ liên tiếp không ngừng, Y Trụ kinh ngạc phát hiện, thương của Bạch Thiên vậy mà múa thành từng cung tròn mỹ lệ, ở lúc công kích, cũng đồng thời phòng thủ… đây là thương pháp gì? Hắn chưa từng nhìn thấy thương pháp đặc biệt như vậy…

Y Trụ tuyệt đối không cho rằng thực lực của mình sẽ thua Bạch Thiên, tỷ thí lúc đó tuy không công bằng, nhưng hắn cũng xác tín mình không kém hơn Bạch Thiên, nhưng mà vì sao mình bây giờ lại ứng phó miễn cưỡng như thế… dưới tâm tình háo thắng không chịu thua, Y Trụ phóng thích triệt để đấu khí bạc của mình, công kích trên tay nhất thời nặng thêm.

Ánh mắt của Bạch Thiên lại vẫn là vẻ kiên định, một cỗ ánh sáng trắng ôn hòa khiến người cảm thấy thoải mái từ trên người hắn phát ra, vòng tròn lưu loát ở lúc công kích, đồng thời cũng đang phòng thủ, không chút sơ hở, giống như tính cách của Bạch Thiên, tuy không sắc bén, nhưng lại kiên định mà từng bước vững chắc.

Đấu khí màu trắng! Đấu khí riêng biệt của Quang Minh kỵ sĩ Lancelot vậy mà lần nữa triển hiện ở trên người của Bạch Thiên!

“Đây làm sao có thể!”

Y Trụ kinh ngạc hô ra tiếng, hơi thở vừa lạc nhịp, thương của Bạch Thiên chuẩn xác trọng kích vào phần bụng của hắn, tiếp đến vừa lại là một kích đánh về phía cằm của hắn, Y Trụ rên một tiếng, trước mắt nhất thời có chút choáng váng, Thủy Long phát giác hoàn cảnh bất lợi của chủ nhân, cấp tốc rời khỏi Hỏa Long.

Y Trụ dùng sức lắc lắc đầu, muốn lắc đi choáng váng, lúc này đột nhiên nhớ tới, mình là tới cứu viện thái tử điện hạ, hắn lập tức nhìn về phía thái tử, lại đúng lúc nhìn thấy hình ảnh khiến hắn run lên trong lòng, chỉ thấy thái tử đang bị áp lực trầm trọng đến gần như cụ thể hóa đè ép, mà hỏa cầu màu trắng cũng không chút lưu tình đánh lên người hắn, mặc dù có đấu khí màu đỏ che chắn, nhưng hỏa cầu lại kiên cường dẻo dai đến đáng sợ, vẫn cứ xuyên thấu qua đấu khí, khiến trên người thái tử bắn ra từng tia máu.

“Xin lỗi! Phải thế này mới có thể mang anh đi.” Biểu tình của thiếu niên tóc lục tỏ ra rất thống khổ, gần như là sau khi hít sâu, mới nói ra lời.

Thái tử không có trả lời, chỉ là vận đấu khí màu đỏ chống cự áp lực cường đại của một gã nam tóc vàng khác, nhưng dưới tình huống bị đánh gọng kìm, thương chịu trên người càng ngày càng nặng, thất bại có lẽ chỉ là chuyện sớm muộn.

Y Trụ biết, mình không thể cứu được thái tử, chỉ một mình Bạch Thiên đã không phải chuyện hắn ứng phó được, thế là hắn vội vàng chỉ thị Thủy Long chuyển hướng chiến trường, hắn phải nhanh chóng làm cho kỵ sĩ khác chú ý đến hoàn cảnh của thái tử mới được…

Nhưng vừa xoay người hắn liền phát hiện, rồng màu đỏ rực chở theo kỵ sĩ mặc kỵ sĩ phục màu trắng chậm rãi đáp xuống trước mặt hắn, thần sắc kiên định kia rõ ràng đang nói cho hắn, hắn không khả năng qua được.

Sắc mặt của Y Trụ trầm xuống, trầm giọng nói: “Ngươi biết các ngươi đang làm cái gì không? Các ngươi công kích chính là thái tử điện hạ của Long Hoàng đế quốc.”

“Không!” Bạch Thiên lại lớn tiếng phản bác: “Cậu ấy không phải thái tử gì cả, là đồng bạn của bọn ta, là Leola.”

Y Trụ ngẩn người, lại không biết nên phản ứng làm sao, nếu đã là đồng bạn, vì sao trái lại công kích hắn đây? Y Trụ đầy đầu sương mù thấp thoáng cảm thấy sự tình có điểm không thích hợp, nhưng thân là kỵ sĩ trực thuộc của thái tử, hắn giờ phút này lại cũng chỉ có thể lựa chọn giơ vũ khí liều mạng bảo hộ thái tử.

Bạch Thiên cũng giơ thương trong tay, đối quyết giữa hai kỵ sĩ lần nữa triển khai. Trên thực tế, đây không phải lần đầu tiên bọn họ đối chiến, lý do của đối chiến lần trước là vì học viện của mỗi bên, lần này lại là vì cùng một người… mặc dù xưng hô khác nhau, lại là cùng một người, thái tử của hắn, cộng với đồng bạn của đối phương.

Bạch Thiên siết chặt thương trong tay, hiếm khi hắn quyết định chủ động xuất kích. Hỏa Long Liệt Diễm cũng cảm nhận được quyết tâm của chủ nhân, nhanh chóng bay vọt, mắt thấy đã sắp giao phong lần thứ nhất với Thủy Long…

Biến cố đột nhiên nảy sinh, một tiếng rống uy nghiêm truyền tới, chấn động cả mặt đất, đủ thấy công lực cao cường của người tới.

“Kỵ sĩ của Long Hoàng đế quốc! Các ngươi đang làm cái gì? Không nhìn thấy thái tử của các ngươi đang bị công kích sao?”

Chúng kỵ sĩ đang giết đến gân cổ đỏ mắt đều ngẩn người, lập tức quay đầu nhìn về phía thái tử, vừa nhìn xong, mọi người đều tức khắc hoảng đến mặt mày trắng toát, chỉ thấy thái tử đang bị hai người vây đánh, dưới tình huống bị thương nghiêm trọng, vết máu trên người loang lổ, còn chịu đựng áp lực to lớn, đã vậy còn thêm pháo đạn màu trắng đang quanh quẩn xung quanh thái tử, dáng vẻ định công kích bất cứ lúc nào.

Mà âm thanh nghe lên nộ khí ngút trời này, lại là đến từ kỵ sĩ ở giữa không trung, cưỡi độc giác thú màu trắng, mệnh danh là tấm gương của toàn kỵ sĩ —- Quang Minh kỵ sĩ Lancelot.

Ánh mắt nghiêm khắc không chút lưu tình của Lancelot quét ngang qua chúng kỵ sĩ một cái, lập tức xoay người đi cứu thái tử, độc giác thú nhanh chóng bay vút về phía thái tử.

Y Trụ cuối cùng cũng yên tâm, có Quang Minh kỵ sĩ ở đây, và thực lực không tầm thường của bản thân thái tử, an toàn của thái tử ắt sẽ không có vấn đề rồi. Y Trụ giương mắt nhìn hướng Bạch Thiên, lần này, hắn có thể cùng kỵ sĩ tiến bộ kinh người này làm trận quyết đấu đầm đìa tới tận cùng, mà không cần vừa lo lắng cho an nguy của thái tử nữa…

Bạch Thiên ngẩng đầu nhìn Quang Minh kỵ sĩ, không chút do dự, Hỏa Long bay về phía Quang Minh kỵ sĩ.

“Chờ một chút, ngươi muốn làm cái gì?”

Y Trụ kinh hô ra tiếng, Bạch Thiên chỉ là quay đầu cười cười, nói: “Lần sau lại đánh với ngươi đi.”

“Ngươi thật sự định đánh với hắn?” Y Trụ ngẩn người, không khỏi thốt lên: “Ngươi có biết… đó là Quang Minh kỵ sĩ… ngươi không thể thắng.”

Quang Minh kỵ sĩ trong truyền thuyết mà mọi kỵ sĩ đều chỉ có thể vọng nhìn bóng lưng, đừng nói đối kháng với hắn, dù là đề xuất chiến đấu hữu nghị cũng sẽ bị cảm thấy là hành động ngu xuẩn… đây không phải nhận thức chung của mọi kỵ sĩ sao? Vì sao người trước mắt lại có thể không chút do dự làm như thế?

Lúc này, Hỏa Long đã chở theo chủ nhân chạy xa rồi, chỉ nhàn nhạt bỏ lại một câu: “Ta không hề nghĩ tới thắng thua, chỉ là, nhất định phải ngăn cản hắn, vì đồng bạn…”

Vì đồng bạn? Y Trụ nhìn hướng của thái tử, hiểu rõ đó không phải chiến cục mà mình bây giờ có thể gia nhập, hắn chỉ có lặng lẽ nhìn, lặng lẽ quan sát, rốt cuộc cái gì là đồng bạn… đồng bạn, chẳng lẽ quan trọng hơn trung thành của kỵ sĩ đối với vương giả?

Hỏa Long gần như là phi hành siêu tốc độ, chớp mắt liền xuất hiện ở trước mặt độc giác thú, khiến độc giác thú có chút luống cuống thắng gấp, đợi đến khi phát hiện là một con rồng ngăn cản nó, độc giác thú cao ngạo hơn Hỏa Long lập tức giận đến ngửa mặt lên trời gào hí, tiếng phẫn nộ uy hiếp vang tận mây xanh.

Lancelot hiển nhiên có chút nhạ dị, có người vậy mà dám chắn ở trước mặt Quang Minh kỵ sĩ hắn, hắn còn cho rằng loại chuyện này chỉ có gã Huyết Lang kia mới dám đùa giỡn mà làm, hơn nữa, người ngăn chặn hắn lại có thể là khuôn mặt quen thuộc, thậm chí người này lại có thể ở trong một năm ngắn ngủi, đã rèn luyện ra đấu khí thuộc về chính mình…

Không sai, cỗ đấu khí này chỉ thuộc về một mình Bạch Thiên, Lancelot biết rất minh xác, đây không phải đấu khí màu trắng của mình, đó không giống. Nếu như nói đấu khí màu trắng của Lancelot là mặt trời mãnh liệt chói mắt, khiến người không thể nhìn thẳng, vậy thì, đấu khí màu trắng của Bạch Thiên chính là mặt trời ban mai ấm áp, chiếu lên trên thân ấm áp hết sức thoải mái, khiến người không khỏi muốn tắm dưới nó.

Đối với hậu bối thế này, trong mắt của Lancelot tràn ngập tán thưởng, chỉ là hành vi của Bạch Thiên lại không thể khiến hắn mở miệng khen ngợi. Hắn trầm mặt quát: “Vì sao muốn công kích thái tử? Hắn chẳng lẽ không phải là đồng bạn ngày xưa của các ngươi sao?”

Nghe thấy lời này, trong mắt của Bạch Thiên lóe qua một tia thống khổ, bất luận là hắn hay Keisy, chẳng lẽ bọn họ nguyện ý thương tổn Leola như thế sao? Nhưng dưới tình huống bao vây của kỵ sĩ Long Hoàng đế quốc, bọn họ ngoại trừ trọng thương Leola mang đi, còn có thể có biện pháp gì đây?

Bạch Thiên nắm chặt tay, rống to nói: “Ông chẳng lẽ không hiểu sao? Quang Minh kỵ sĩ! Chẳng lẽ ông thật sự cho rằng Ngân Nguyệt hiện tại, vẫn còn là Leola trước kia sao? Chẳng lẽ mắt của ông hoàn toàn bị che đậy, nhìn không ra thay đổi của Leola? Cậu ấy đã biến trở lại sát thủ mà ông căm ghét nhất rồi!”

Thân thể của Lancelot run lên, hắn há không biết? Chỉ là…

“Đừng cho rằng ngươi có thể dao động ta! Thân là kỵ sĩ của hoàng thất Long Hoàng, không cho phép các ngươi tiếp tục mạo phạm thái tử.” Lancelot quát lớn một tiếng, chỉ là không biết phần ‘không thể dao động’ trong ngữ khí của hắn, rốt cuộc là đang nói cho Bạch Thiên, hay là đang nói cho chính mình.

Bạch Thiên nắm chặt thương trên tay, hắn cũng không cho rằng thực lực của mình có khả năng đánh bại Quang Minh kỵ sĩ, chỉ là cho dù dùng sinh mạng, cũng phải vì đồng bạn phía sau ngăn chặn kẻ địch trước mắt, đây là con đường kỵ sĩ của Bạch Thiên, người chưa từng hiệu trung hoàng thất Long Hoàng!

“Thật là gay go… động tác của các ngươi cũng không mau một chút, lại có thể làm cho đến ta và Lancelot đều tới rồi, cũng còn chưa làm xong?”

Âm thanh biếng nhác từ một đầu khác truyền đến, chỉ là động tác của hắn thế nhưng không hàm hồ chút nào, trường thương màu đen truyền kỳ nổi tiếng của Hắc Ám kỵ sĩ Huyết Lang sớm đã xách ở trên tay, cự lang màu đen dưới thân cũng đang nhe răng hé miệng chuẩn bị phát động công kích.

“Chết tiệt!”

Keisy không nhịn được gầm gừ, mắt thấy Leola cũng sắp cầm cự không nổi rồi, bọn họ lát nữa thôi là có thể mang Leola đi… nhưng hai kỵ sĩ thực lực cấp X này lại giữa chừng chạy đến cắt ngang, hơn nữa đông đảo kỵ sĩ Long Hoàng đế quốc cũng đã phát hiện tình huống của bên này, còn không chạy, ba người bọn họ có thể phải đến Long Hoàng đế quốc ăn cơm tù miễn phí rồi, hoặc là tệ hơn… đến xem thử tử hình của Long Hoàng đế quốc rốt cuộc là chấp hành thế nào.

“Bạch Thiên! Mau qua đây!” Keisy hét lớn.

Bạch Thiên quay đầu nhìn, cũng đã nhìn thấy Hắc Ám kỵ sĩ đến, lúc này, hắn hiểu rõ sự tình không thể tiếp tục nữa, vừa chuyển tầm mắt, lại nhìn thấy Leola toàn thân đầm đìa máu tươi… A! Thật là xin lỗi, làm cậu thành như vậy, lại vẫn không thể cứu cậu về… trong ánh mắt của Bạch Thiên tràn ngập áy náy.

Bạch Thiên nhìn chăm chú vào Leola, lại phát hiện con ngươi bạc của hắn đang nhìn Keisy, hơn nữa thấp thoáng lộ ra một cỗ hàn ý, nhất thời cảm thấy khác thường, đang muốn lên tiếng nhắc nhở Keisy một chút, một luồng ánh sáng đỏ máu lại không chút cảnh báo mà nổ bắn ra, trong lòng Bạch Thiên căng thẳng, lập tức bay thẳng về phía Keisy.

Nhưng tốc độ của Leola nhanh hơn, thân ảnh màu đen đã vút đến trước mặt Keisy, Toái Ngân đã phát ra ánh bạc tàn nhẫn…

Thời gian cấp bách, Keisy biết không còn cơ hội xuất ra bất cứ ma pháp nào để cứu mạng rồi… Không, có lẽ có một cái ma pháp khả thi!

“LEOLA!”

Không cần ma lực cao thâm, hoặc là cái gì khác, cái ma pháp này chỉ là một cái tên, Keisy lại biết, đối với sát thủ mà nói, cái ma pháp này sợ rằng càng mạnh mẽ hơn bất cứ thứ gì. Cậu không tin, Leola thật sự triệt để từ bỏ cái tên này.

Chỉ thấy thân hình của Ngân Nguyệt khựng lại, từng chữ từng chữ nói: “Ta là Ngân Nguyệt.”

“Anh là đồ ngốc à! Ngân cái đầu anh, không dưng đổi tên gì chứ, Leola chính là Leola!” Keisy bực tức rống to, mặc dù trong lòng không chắc Leola có thật sự sẽ ngừng lại công kích hay không, nhưng cái cơ hội này rất khó có được, cậu cũng chỉ có cưỡng chế sợ hãi trong lòng, đối xử với Ngân Nguyệt trước mắt như bình thường đối xử với Leola.

Thân thể của Ngân Nguyệt run rẩy, con ngươi bạc vốn vô cảm toát ra nộ khí, hắn rống trở lại: “Ta là Ngân Nguyệt, Ngân Nguyệt!”

“Anh là Leola! Leola!” Giống như có chủ tâm đọ tiếng lớn, Keisy phát huy cổ họng to, dốc mọi sức lực gào rống.

Hai người rống xong, hiện trường nhất thời yên lặng như tờ, ngay cả kỵ sĩ bên cạnh cũng không biết trước mắt là tình huống gì, thích khách làm sao nổi lên tranh cãi với thái tử rồi? Đây không đúng lắm đi…

“A! Đúng rồi, Leola, suýt nữa quên mất, Mai Nam muốn ta nhắn một câu cho ngươi.”

Huyết Lang lộ ra mỉm cười bất lương, Lancelot bên cạnh nhướn nhướn mày, lại vẫn không có nói cái gì, hắn sớm đã biết bạn lâu năm có thói quen quái lạ thỉnh thoảng sẽ trợ giúp kẻ địch, nói làm sao cũng nói không nghe. May là tính cách của Lancelot cũng quang minh lỗi lạc, không cảm thấy có lời gì là không thể nói.

Ngân Nguyệt xoay người qua, mặt vô biểu tình nhìn Huyết Lang, giống như muốn dùng biểu tình này để biểu thị mình không chút động lòng. Huyết Lang cười cười, trực tiếp nói: “Mai Nam nói, hắn không trách ngươi, thế thôi.”

Một câu ngắn gọn, chẳng có không khí cảm động gì, ngữ khí của Huyết Lang thậm chí có chút lưu manh, nhưng lại khiến cả người Ngân Nguyệt cứng đờ, Mai Nam… Không trách hắn sao? Đây có khả năng sao?

“Mai Nam… cậu, cậu ấy không tức giận sao? Jones ông ấy…” Leola ngẩng đầu lên, có chút khó khăn mở miệng hỏi.

“Lão đó nằm trên giường, ngủ sướng luôn rồi, chỉ chờ anh trở về đi đánh thức ông ta.”  Keisy ngắt lời của Leola, ngắn gọn minh xác nói rõ trạng huống của Jones.

“Jones… Mai Nam… tôi, tôi xin lỗi…” Thân thể của Ngân Nguyệt kích động đến phát run, Toái Ngân cũng leng keng rớt xuống mặt đất.

2 responses »

  1. A a a a a a a a a…..
    *run rẩy* lần này… có thể mang Leola trở về rồi sao *nức nở*
    wow, cuối cùng cũng biết đấu khí của Bạch Thiên thành màu gì, thì ra là trắng à
    trong tiểu tổ rước họa Acalane, có Bạch Thiên là ko có thân phận gì, sao ko cho anh làm con riêng của Lancelot gì gì đó nhở :v :v :v

    Reply
  2. Xúc động quá a a a!!!! Cuối cùng cũng chờ được đến lúc Leola có phản ứng. Lôi Leola về đi Keisy, đấm 1 cú vào mặt Long Hoàng đi!!

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: