RSS Feed

Bất Sát – Vol11-4

Chương 4: Hồi phục của ánh sáng

“Lansecy!” Jasmine tiến lên một bước, kéo bạn tốt của mình, Lansecy dừng lại, dùng một đôi mắt to màu lam nhìn chằm chằm cô, ánh mắt đó xem ra hình như đã biết Jasmine muốn nói cái gì.

Cho dù như thế, Jasmine vẫn là kiên trì đến cùng nói: “Lansecy, không bằng thế này, tôi đi trộm dây chuyền Long Thập Tự, sau đó nghĩ cách dán lên trán của Quang Minh kỵ sĩ, cậu liền không cần…”

“Jasmine.” Lansecy dịu dàng cất tiếng gọi.

Jasmine bị gọi đến da đầu tê dại, khi Lansecy áp dụng tư thái mềm dẻo là khó đối phó nhất, nhưng chuyện liên quan đến tính mạng của bạn tốt đấy! Cô làm sao có thể trơ mắt nhìn Lansecy có nguy hiểm tính mạng, lại làm như không biết, còn kéo cô đến khắp nơi đi cứu Leola đây?

Lansecy cười cười, kéo tay của một cô gái kia, cô đương nhiên biết Jasmine chỉ là lo lắng cho cô, nếu như tình huống ngược lại, hôm nay có nguy hiểm tính mạng là Jasmine, sợ rằng biểu hiện của mình còn sẽ càng kịch liệt, nói không chừng một quyền đánh ngã Jasmine, sau đó lôi đi nhốt lại cũng không chừng. Bởi thế, Lansecy cũng biết, mình ắt phải thuyết phục bạn tốt trước.

“Jasmine, chúng ta đều nhìn thấy Leola biến thành dạng gì rồi, nếu như muốn cậu từ hôm nay trở đi đều nhìn Leola như thế, cậu nguyện ý không?” Lansecy dịu dàng hỏi.

Jasmine trầm mặc, nếu cô nguyện ý, vậy thì sẽ không bởi vì nhìn thấy Misery bị bắt, liền vội vàng theo Lansecy đến tháp chiêm tinh tìm Mocha rồi.

“Cậu không muốn, tôi cũng không muốn.” Lansecy kiên định nói: “Nếu như sau này đều được nhìn khuôn mặt của người mình yêu mến, lại tìm không được một chút thần tình quen thuộc, vậy tôi thà rằng liều mạng của mình, ít nhất có thể gọi Leola trở về. Mà tôi tin tưởng, nếu như hôm nay có nguy hiểm là Jamine cậu, cậu nhất định càng kiên định hơn tôi, càng không chùn bước, cho nên cậu không có lý do ngăn cản tôi.”

Nghe xong, Jasmine buông vai xuống, không sai, chính là điểm này khiến cô căn bản không có lập trường đi ngăn cản Lansecy. Dưới khuyên nhủ hết lời không có kết quả, Jasmine cũng chỉ đành đồng ý bạn tốt tiếp tục cái hành động này, chỉ là có một chuyện, cô lại dị thường kiên trì.

“Đi tìm Cappuccino giúp.” Jasmine kiên trì.

Lansecy trái lại vô cùng kinh ngạc: “Cậu chẳng phải luôn luôn không thích tam ca tôi sao?”

Jasmine ngượng ngùng một hồi, giải thích: “Đó là trước kia, bây giờ tôi phát hiện Cappuccino hình như không phải ngu xuẩn như thế, trái lại có vẻ biết không ít chuyện, nếu như có thể tìm anh ta giúp, hẳn là có thể tránh được rất nhiều nguy hiểm.”

“Cậu nói đúng.” Lansecy gật đầu nói: “Từ sự kiện lần trước xem ra, tam ca hình như thật sự không ngu xuẩn như bề ngoài anh ấy thoạt nhìn…”

“Cô sai rồi, đầu của hắn so với bề ngoài của hắn càng ngu xuẩn.” Tiểu Hỏa Cầu lạnh lùng bốc ra nói.

“Có thể đừng một câu ngu xuẩn này, một câu ngu xuẩn nọ không hả? Chẳng lẽ ta thoạt nhìn thật sự ngu xuẩn như thế sao?” Cappuccino trốn ở trong góc, ủy khuất ngồi vẽ vòng tròn.

“Không, tướng mạo tạm được, ít nhất còn có huyết thống của Long Hoàng khiến ngươi thoạt nhìn giống người một chút…” Tiểu Hỏa Cầu vẻ mặt nghiêm túc xem xét Cappuccino: “Đáng tiếc! Trong ánh mắt của người lại lộ ra một loại ánh sáng ngu xuẩn, bộc lộ dung lượng não chân thực của ngươi.”

“Hừ hừ, nào có ánh sáng ngu xuẩn gì chứ…”

“Chẳng lẽ không phải sao? Nếu như không phải Mocha cảnh cáo ngươi, sợ rằng ngươi sớm đã bởi vì mỗi ngày tìm Long Hoàng đi xem mỹ nữ, mà bị hắn giết chết một trăm lần bởi vì phiền nhiễu rồi.” Đôi mắt của Tiểu Hỏa Cầu liếc xéo Cappuccino.

Cappuccino có chút ủy khuất biện giải nói: “Ta nào biết phụ hoàng đột nhiên đổi tính chứ, trước kia ông ấy chỉ sẽ cười hơ hơ nhìn ta mà thôi, đều sẽ không tức giận…”

“Tam ca!”

Lansecy trợn lớn mắt, nhìn Cappuccino và Tiểu Hỏa Cầu không biết từ đâu bốc ra, mà bọn họ lại có thể còn ung dung đấu võ mồm?

“Muội muội.” Cappuccino mặt khốn khổ, thê lương hỏi: “Ánh mắt của ta thoạt nhìn thật sự rất ngu xuẩn sao?”

“Ơ…” Lansecy có chút do dự, tỉ mỉ nhìn, vẫn thật sự rất ngu, có điều thân là em gái chung quy không nên nói anh trai mình ngu đi? Cô đành khéo léo nói: “Kỳ thực không có ngu xuẩn như thế.”

Trong mắt của Cappuccino dâng lên một tia hi vọng, sau đó bị Hỏa Long của mình tạt một gáo nước lạnh: “Không có ngu xuẩn như thế, nghĩa là nói vẫn là rất ngu.”

Cappuccino ngay tại chỗ trọng thương không dậy nổi, ngã xuống đất lặng lẽ chảy nước mắt.

“Nếu như anh không chịu giúp cứu em trai của mình, vậy anh chính là đại đần độn nhất thế kỷ!” Jasmine nghiêm túc ngồi xổm bên cạnh Cappuccino lẩm bẩm nói.

Cappuccino cứng đờ, vẻ mặt cười khổ nhìn cô, đồng thời cười khổ nói: “Nếu như ta không muốn cứu Leola, chẳng lẽ cô cho rằng, ta và Tiểu Hỏa Cầu là đặc biệt chạy đến trước mặt hai người chọc cười sao?”

Jasmine kinh ngạc hỏi ngược lại: “Chẳng lẽ không phải sao?”

“…”

“Quên đi, quên đi, Tiểu Hỏa Cầu, chúng ta đi thôi! Dù sao cũng không có người coi hai chúng ta ra tích sự gì…” Cappuccino cúi đầu ủ rũ, toàn thân u ám xiêu vẹo mà đi, nhìn kỹ, quanh thân còn có hai đốm gì đó màu trắng xanh đang phiêu.

Ai nói không có người coi chúng ta ra tích sự gì! Tác giả đều vẫn luôn rất cảm tạ hai chúng ta hòa hoãn bầu không khí căng thẳng đây… Tiểu Hỏa Cầu đi theo bên cạnh hai đốm màu trắng xanh nói.

“Chờ một chút! Tam ca, bọn em cần anh trợ giúp!” Lansecy vội vàng gọi hắn lại.

Mặc dù vẻ mặt ủ rũ rời khỏi, nhưng bước chân của Cappuccino lại xiêu vẹo đến vận tốc thấp hơn mười “mét” một giờ, đồng thời lỗ tai dựng thẳng đến còn muốn nhọn hơn chủng tộc tinh linh trong truyền thuyết, sớm ở lúc chữ “chờ” của Lansecy vừa ra khỏi miệng, chân phải hắn vừa sắp đạp xuống lập tức lơ lửng bất động.

Mà dư âm của hai chữ “trợ giúp” còn chưa hết, Cappuccino sớm đã “vụt” một tiếng, chớp mắt dịch trở về trước mặt em gái, lộ ra biểu tình “ta là anh trai tốt, nguyện ý vì em gái xông pha khói lửa”.

“Muội muội! Em nói đi, bất luận em muốn tam ca làm cái gì, ta đều nguyện ý…”

“Đi bắt Lancelot!” Lansecy mở lớn đôi mắt to vô tội.

Ta không có nghe nhầm chứ? Là muốn Cappuccino đi bắt Lancelot? Hay là để cho Lancelot bắt Cappuccino? Nghe lên hẳn là cái sau… Tiểu Hỏa Cầu không chút lạc quan phán đoán.

Tươi cười của Cappuccino trong chớp mắt cứng đờ, hỏi ngược lại: “Em nói bắt ai? Huyết Lang sao? Vậy không có vấn đề, ta có thể hạ thuốc mê trong rượu của hắn…”

“Quang Minh kỵ sĩ.” Lansecy nghiêm túc hẳn hoi nói.

“Hả? Em nói sai rồi đi? Là Hắc Ám kỵ sĩ đi?” Cappuccino vẫn là cố sống cố chết bám lấy Huyết Lang.

“Tam ca!” Lansecy có chút không kiên nhẫn la lên tiếng.

Cappuccino lập tức mặt như đưa đám, âm thanh phát run nói: “Muội… Muội muội à! Lancelot… em biết chữ Lancelot đại biểu cái gì không? Đó là kỵ sĩ truyền kỳ nhất, tấm gương của mọi kỵ sĩ đấy! Ngoại trừ bố già chúng ta, hắn là gã khó chọc nhất, cũng khó ứng phó nhất trên thế giới! Em, em chẳng lẽ muốn thấy nửa đời sau của tam ca là ở trên xe lăn sống qua ngày sao?”

“Nhưng, không bắt hắn lại, phải làm sao dán dây chuyền Long Thập Tự lên trán hắn đây?” Lansecy rất là khổ não nói.

Nghe thấy lời này, Cappuccino lộ ra thần tình dở khóc dở cười: “Muội muội à! Muốn dán dây chuyền lên trán của hắn, cũng không nhất định phải bắt hắn đi? Lancelot mặc dù cố chấp, chẳng qua rất nói đạo lý, khuyên bảo hắn trái lại còn có khả năng, muốn bắt hắn… Ta thấy ta vẫn phải tu luyện thêm mấy trăm năm mới có thể giúp em rồi.”

(Dứt khoát chờ sau khi Lancelot chết rồi, bắt xác còn có khả năng hơn. Bắt người? Quên đi!)

Tiểu Hỏa Cầu ở trong lòng lạnh lùng nói.

Cappuccino ahem hai tiếng, sau đó lộ ra thần sắc kiên quyết: “Cứ quyết định thế đi! Đầu tiên đến phòng đệ đệ trộm dây chuyền rồi nói.”

Chuyện trộm gà bắt chó trái lại làm rất thoải mái… Tiểu Hỏa Cầu lắc đầu thở dài.

◊◊◊◊

“Lance, có muốn đi uống một ly không?”

Tuy nói, mới đem Misery người cùng phục vụ hoàng thất tống vào giam lao, sau khi để cho hắn ăn cơm tù miễn phí, Huyết Lang vẫn là bộ dạng không sao cả, cười hì hì tìm Lancelot cùng đi uống rượu.

Lancelot lắc lắc đầu, hắn căn bản không thể thoải mái như Huyết Lang, nhìn thấy Leola… Không, bây giờ là Ngân Nguyệt thái tử rồi, đủ loại hành động quái dị của hắn, lại nghĩ đến lời của Bạch Thiên nói, nhiều lần khiến Lancelot cảm giác sự tình thực sự không đúng lắm, chỉ là không biết vấn đề ở đâu thôi.

“Huyết Lang, cậu không cảm thấy Ngân Nguyệt điện hạ hình như hoàn toàn khác với trước kia sao?”

Đôi mắt lam của Lancelot nhìn chằm chằm vào Huyết Lang, hắn vẫn luôn biết Huyết Lang biết rõ rất nhiều chuyện, chỉ là ít khi hỏi mà thôi.

Huyết Lang nhướn nhướn mày: “Đó thì lại làm sao? Kệ hắn bây giờ là đức hạnh gì, chờ hắn tương lai biến thành Long Hoàng, chúng ta vẫn đều phải nghe lời của Long Hoàng. Không lẽ cậu sẽ bởi vì tính cách của Long Hoàng quái dị, liền quyết định không nghe lời của hắn sao?”

Lancelot sâu sắc nhìn Huyết Lang, chậm rãi mở miệng: “Đây không chỉ là tính cách quái dị đi? Huyết Lang, cậu có chuyện giấu tôi.”

Huyết Lang nhíu mày, ngay sau đó cười ha ha nói: “Đương nhiên rồi, chuyện tôi không nói cho cậu thế nhưng có đầy, ví dụ như tôi lần trước đã độc chiếm một cô em tuyệt vời, cũng có nói cho cậu đâu… còn có tôi và Cappuccino đánh cược cậu là quen mặc quần tam giác hay quần tứ giác, chuyện tôi thua cược cũng không có nói cho cậu.”

Nghe Huyết Lang nói hươu nói vượn, Lancelot chỉ là lặng im, đôi con ngươi lam nhìn chằm chằm vào Huyết Lang, chỉ là da mặt của Huyết Lang chừng như còn dày hơn da rồng, lập tức dùng biểu tình vô tội nhìn trở lại.

“Vì sao không nói cho tôi?” Lancelot có chút rầu rĩ nói, hắn rất khẳng định Huyết Lang chắc chắn biết rất nhiều chuyện, chỉ là không chịu nói cho hắn thôi.

Nghe vậy, Huyết Lang cũng chỉ có thể cười khổ ở trong lòng… Lance lão huynh à! Chẳng lẽ cậu muốn tôi nói với cậu, kỳ thực cậu mấy trăm năm qua, vẫn luôn đều bị Long Hoàng “lừa gạt” sao? Nếu nói rồi, phỏng chừng Huyết Lang hắn không phải bị Long Hoàng làm thịt, thì cũng là bị Lancelot bạn tốt nhiều năm của mình làm thịt.

Chậc! Huyết Lang hắn thế nhưng là giữ vững chết tử tế không bằng sống bám víu.

Lancelot thấy Huyết Lang vẫn là biểu tình vô tội, liền biết hắn bất luận thế nào cũng không chịu nói rồi, chỉ là cứ như thế, cũng khiến Lancelot càng thêm khẳng định, nhất định có một số chuyện mình không biết.

Bạch Thiên, tên kỵ sĩ trẻ tuổi kia, Lancelot gần như chỉ ngửi thôi, đã có thể ngửi ra khí tức chính nghĩa mà toàn thân tiểu tử trẻ tuổi này phát tán ra, chỉ là, một kỵ sĩ chính nghĩa như thế vì sao lại trở thành đối địch với hắn? Đối đầu của chính nghĩa luôn luôn đều là tà ác, chẳng lẽ mình đại biểu cho tà ác?

Không! Đây là chuyện không cho phép xảy ra, hắn phải làm cho rõ chân tướng, nếu Huyết Lang không nói, vậy thì trực tiếp đi tìm Ngân Nguyệt thái tử là được.

Nghĩ xong nên làm thế nào, Lancelot lập tức xoay người chuẩn bị rời khỏi, chỉ là lúc này, Huyết Lang phía sau lại bất ngờ túm lấy hắn. Lancelot nhạ dị quay đầu, dùng ánh mắt nghi hoặc dò hỏi, chỉ thấy Huyết Lang bất lực hỏi: “Cậu muốn làm cái gì?”

“Đi tìm Ngân Nguyệt điện hạ.” Lancelot đơn giản rõ ràng trả lời.

“Làm gì chạy đi tìm hắn? Hắn thế nhưng còn ở đại lục Acalane, hai chúng ta mới từ đó trở về, đầu tiên cùng bạn lâu năm uống một ly cũng không được à?” Huyết Lang trợn lớn mắt, tìm Ngân Nguyệt chẳng phải là tìm Long Hoàng sao? Đùa cái gì vậy hả! Hơn nữa dù là mù cũng nhìn ra được, Ngân Nguyệt hiện tại là ở trạng thái khác thường… tóm lại, trước hết ngăn cản rồi nói!

Lancelot cũng không để ý tới Huyết Lang, gọi độc giác thú xong liền muốn đi khỏi, bởi vì hắn biết rõ lợi hại mồm mép của người bạn này, nếu không muốn bị lời xằng bậy của hắn ảnh hưởng, biện pháp tốt nhất chính là đừng ngó ngàng tới hắn.

Thấy Lancelot không ngó ngàng mình, trong lòng Huyết Lang bắt đầu trở nên cuống cuồng. Long Hoàng bây giờ đã tỏ rõ có đứa con trai hữu dụng vừa lại nghe lời, nói thực, sợ rằng đã không phải quá quan tâm có thêm hoặc là thiếu đi một Quang Minh kỵ sĩ, hắn thế nhưng không hi vọng nhìn thấy bạn lâu năm của mình từ đây trở thành một “nhân vật trong truyền thuyết”, sau đó biến mất ở trên thế giới này.

Tuy nói thực lực của Quang Minh kỵ sĩ không cho phép coi thường, nhưng Long Hoàng thế nhưng sẽ không làm cái quyết đấu quang minh chính đại với hắn đâu à!

“Chờ một chút!”

Lancelot ngẩn người, quay đầu nhìn Huyết Lang, trên mặt đầy là nghi hoặc, nhưng thấy chính Huyết Lang cũng là bộ dạng không hiểu gì cả, hắn thế nhưng vẫn chưa mở miệng nói gì hết!

“Quang Minh kỵ sĩ, xin ngài chờ một chút.”

Lansecy và Jasmine thở hổn hển phóng tới, xa xa đã nhìn thấy Quang Minh kỵ sĩ sắp rời khỏi, bọn họ không khỏi sốt ruột gọi hắn lại, ai biết Quang Minh kỵ sĩ đi lần này, lúc nào mới trở lại đây?

Lancelot mang theo nghi hoặc, nhìn hai cô gái chạy về phía hắn, nói thật, trong lòng hắn là hết sức kinh ngạc, hắn trước giờ không có giao thiệp gì với công chúa, làm sao đột nhiên, công chúa điện hạ lại tìm tới hắn? Lancelot mặc dù mê hoặc, nhưng vẫn là nhảy xuống độc giác thú, chờ công chúa chạy tới.

“Cầm giúp ta một chút.”

Lancelot đang nghi hoặc nhìn công chúa Lansecy, lúc nghe thấy câu này, bàn tay theo tự nhiên vươn ra, nhưng trong chớp mắt một cỗ đau đớn cháy bỏng lại từ lòng bàn tay truyền tới, hắn lập tức rụt tay lại, cho rằng đã bị công kích, tay trái lập tức tuôn ra đấu khí màu trắng, đánh về phía người tới.

Một cỗ đấu khí màu đen khác lại ngăn cản hắn, lúc này Huyết Lang vội hô lên: “Chờ một chút! Là Cappuccino.”

Lancelot ngẩn người, lập tức nhìn qua, trước mắt quả nhiên là Cappuccino cả mặt tái nhợt, hắn hiển nhiên bởi vì suýt nữa bị đánh trúng, mà hoảng sợ không nhẹ.

“Tam hoàng tử vì sao công kích tại hạ?” Miệng của Lancelot mím rất chặt, sắc mặt hết sức không vui, cho dù là hoàng thất cũng không thể tùy tiện công kích kỵ sĩ.

Cả người Cappuccino sớm đã trốn ở phía sau Huyết Lang, lộ ra nửa khuôn mặt biện giải nói: “Ta đâu có công kích ngươi chứ, ta chỉ là muốn ngươi cầm giúp dây chuyền một chút mà thôi. Nè! Dây chuyền còn ở trên tay Huyết Lang đây, hắn đâu có sao!”

Lancelot quay đầu nhìn hướng Huyết Lang, chỉ thấy hắn cả mặt vô tội gãi gãi mặt, xòe lòng bàn tay, trên tay quả nhiên nằm sợi dây chuyền, hơn nữa còn là dây chuyền Long Thập Tự không xa lạ chút nào. Mà Huyết Lang cũng có vẻ không sao, nào có dấu hiệu bị bỏng?

Vì sao chỉ có ta sẽ bị bỏng? Nghi hoặc trong lòng Lancelot càng ngày càng lớn. Sớm ở trước kia, lúc hắn đi đoạt dây chuyền Long Thập Tự về, đã biết dây chuyền Long Thập Tự sẽ đốt bỏng hắn, lúc đó chỉ là có chút nghi hoặc, tùy tiện nghĩ một chút, chỉ là cho rằng có khả năng là ma pháp sư từng hạ chú ngữ gì lên đó, nhưng bây giờ… vì sao? Dây chuyền Long Thập Tự sớm đã trở về hoàng thất, nhưng Huyết Lang và hoàng tử cũng đều đâu có bị làm bỏng?

Một bàn tay như bạch ngọc khẽ cầm lên dây chuyền Long Thập Tự từ bàn tay của Huyết Lang, Lancelot giương mắt nhìn, lại là công chúa điện hạ vừa rồi chạy về phía hắn.

“Quang Minh kỵ sĩ, xin ngài dán dây chuyền này lên trán được không?” Lansecy trực tiếp cầu khẩn.

“Vì sao?” Lancelot càng thêm nghi hoặc rồi, nhưng Lansecy trước mặt nhiều người như thế cầu khẩn hắn, nhất thời cũng khiến hắn không thể hoài nghi công chúa có ác ý với hắn.

“Các, các người không muốn sống nữa sao?”

Huyết Lang kinh ngạc đến tròng mắt cũng sắp rớt xuống rồi, Lansecy sẽ làm ra hành động ngu xuẩn này trái lại còn có thể chấp nhận, dù sao cô là gần đây mới biết phụ hoàng mình có vấn đề, nhưng Cappuccino… Làm sao cũng sẽ làm như thế? Hắn hẳn sớm đã biết rõ cả hoàng cung đều nắm giữ ở trong tay Long Hoàng mới phải.

Cappuccino nháy mắt ra hiệu, thấp giọng nói: “Không sao, đại ca muốn ta giúp Lansecy làm chuyện này.”

Mocha? Biết được là đại hoàng tử gợi ý, Huyết Lang cũng trầm mặc, hắn thế nhưng biết rõ lợi hại của đại hoàng tử, nếu đại hoàng tử ngầm đồng ý, ắt có thể giấu được Long Hoàng.

“Huyết Lang, đây là chuyện làm sao?” Lancelot chú ý đến trầm mặc của Huyết Lang, trong lòng càng nghi hoặc.

Đối mặt với dò hỏi của Lancelot, Huyết Lang ra sức gãi gãi đầu, hét lớn: “Quản nhiều như thế làm cái gì! Dù sao Lance, cậu như thế cũng không có gì không tốt, không cần thiết cái gì cũng nhất định phải làm cho rõ đi?”

“Huyết Lang!” Cappuccino không ngờ đến Huyết Lang vậy mà không giúp bọn họ, vốn hắn còn hi vọng Huyết Lang có thể giúp đỡ bọn họ khuyên nhủ Quang Minh kỵ sĩ, làm sao trái lại biến thành thế này đây?

Nghe thấy lời của Huyết Lang, Lancelot trái lại chậm rãi vươn tay ra, không chút do dự một phát nắm lấy dây chuyền Long Thập Tự treo ở trong tay công chúa, nhất thời, một cỗ mùi thịt người cháy khét nồng nặc từ trong nắm tay nắm chặt của Lancelot phát tán ra, gần như khiến người ngửi mà muốn ói. Người ở đây đều trợn lớn mắt, nhìn chằm chằm Quang Minh kỵ sĩ truyền kỳ.

Lancelot hơi hơi buông lỏng nắm tay, nhìn chằm chằm tay của mình, chỉ thấy lòng bàn tay đã trở thành một mảnh cháy đen, rìa lòng bàn tay còn có máu thịt lẫn lộn. Mặt của kỵ sĩ lại chỉ là ngưng trọng, không mảy may bởi vì đau đớn mà nhăn nhó, hắn chậm rãi ngẩng đầu, nói: “Tôi có thể cái gì cũng không rõ, duy chỉ có chính nghĩa, là kiên trì tuyệt đối của tôi!”

Nói xong, hắn không do dự nữa, dán cả dây chuyền Long Thập Tự lên trán của mình. Mọi người chỉ có thể trơ mắt nhìn cái trán vốn trơn bóng của Quang Minh kỵ sĩ dần dần phát đỏ, một mùi khét truyền ra, máu thịt dần dần biến đen…

Đến tận đây, Lancelot vẫn chỉ là mím chặt môi, ngoại trừ mồ hôi lạnh bên má, hắn không có phát ra một chút vùng vẫy, nhưng đột nhiên, dây chuyền Long Thập tự bỗng nhiên phát ra một trận quang huy màu trắng chói mắt, mọi người phản ứng không kịp, lập tức mất đi thị lực, Huyết Lang trong lúc đang che mắt, lại đột nhiên nghe thấy tiếng rên rỉ của Lancelot.

“Lance? Lance?” Hắn sốt ruột lập tức hô lớn, nhưng hô mấy tiếng, lại đều không có nhận được hồi ứng, dưới lo lắng, hắn miễn cưỡng mở mắt, thấp thoáng nhìn thấy Lancelot nửa quỳ trên đất, hai tay đang che mặt.

Chẳng lẽ bị thương rồi sao? Huyết Lang dưới tình huống tầm nhìn mơ hồ, miễn cưỡng đi đến bên cạnh Lancelot, một tay đặt lên vai Quang Minh kỵ sĩ đang nửa quỳ trên đất.

“Lance? Cậu không sao chứ?”

Lancelot lúc này lại nghe không thấy kêu gọi của Huyết Lang, bởi vì dây chuyền Long Thập tự chẳng những hoàn toàn trục xuất thôi miên của Long Hoàng thi triển trên người hắn, đồng thời cũng khiến cho hắn nhìn thấy đủ loại nghi điểm của sự tình, từng hình ảnh lóe qua trong đầu của Lancelot, ngoại trừ đả kích sức chịu đựng của đầu óc hắn, càng không ngừng đả kích lực thừa nhận của tâm linh hắn.

Huyết Lang lắc lắc đầu, lắc đi một chút choáng váng cuối cùng, lúc này thị lực cũng đã khôi phục rồi, hắn tập trung nhìn về phía Lancelot, chỉ thấy Lancelot vẫn vùi mặt ở giữa hai tay, nhưng từ kẽ ngón tay xem ra, hình như không có vẻ bị thương. Huyết Lang mới hơi chút yên tâm, lại đột nhiên nghe thấy nam nhân nửa quỳ trên đất hỏi một câu.

“Huyết Lang… tôi có phải thật sự rất ngu xuẩn?”

“Đây… một chút xíu.” Huyết Lang gãi gãi mặt, giờ phút này, hắn cũng hiểu Lancelot sợ rằng đã hiểu rõ cả chân tướng của sự tình rồi. Bị lừa gạt mấy trăm năm… đả kích này sợ rằng không phải lớn bình thường…

Lancelot chậm rãi buông hai tay xuống, trên mặt là nụ cười cay đắng, trên má thậm chí còn mang hai hàng nước mắt: “Huyết Lang, kỵ sĩ là không thể nói dối.”

Miệng của Huyết Lang nhất thời biến thành hình chữ O, hắn làm sao cũng không ngờ đến, Lancelot lại có thể sẽ bởi thế mà rơi lệ! Đây, đây… nếu là năm phút trước, có người nói với hắn Lancelot biết khóc, hắn nhất định sẽ khuynh gia bại sản đánh cược với cái người đó. Quang Minh kỵ sĩ là đổ máu không đổ lệ, nhưng bây giờ… Shit! May là chưa đánh cược, nếu không thật sự phải khuynh gia bại sản rồi.

“Không cần khoa trương như thế đi?” Huyết Lang lắp ba lắp bắp nói.

Lancelot chậm rãi đứng dậy, sắc mặt cực kỳ căng cứng, từng chữ từng chữ nói: “Khoa trương? Tôi vậy mà đã phục vụ kẻ địch của Coffee bệ hạ mấy trăm năm, đây đã không phải hai chữ khoa trương có thể hình dung. Lancelot tôi mặc dù là không biết, nhưng quyết sẽ không dùng hai chữ “không biết” để thoát tội, sau khi vì bệ hạ báo thù, để cho Ngân Nguyệt… Không! Để cho Leola thái tử khôi phục thần trí, tôi sẽ chịu đòn nhận tội, mặc cho thái tử xử trí.”

Mọi người đều ngây ngẩn, hoàn toàn không biết Lancelot bị làm sao. Huyết Lang ngẩn người lẩm bẩm: “Bây giờ là thế nào? Dây chuyền Long Thập Tự quá nóng, cho nên nóng chín đầu óc của Lance rồi sao? Làm sao công lực nói nhảm còn mạnh hơn ta hả?”

Lancelot nhìn thấy thần sắc sững sờ của mọi người, lập tức phát hiện hình như có gì không thích hợp, vội vàng hỏi: “Chẳng lẽ các người đều không biết”

Mọi người hết sức ăn ý đồng loạt lắc đầu, lần này trái lại đổi thành Lancelot không biết nên làm sao. Hắn là thông qua dây chuyền Long Thập Tự mới rõ mọi chân tướng, bao gồm bí mật của trái tim Long Hoàng, nhưng hắn còn tưởng rằng mọi người đều là biết, chỉ có hắn chẳng hay biết gì, nhưng tình huống trước mắt xem ra, hình như chỉ có hắn biết chân tướng sự tình.

Nhìn ngơ ngác trên mặt mọi người, Lancelot bắt đầu kể lại chân tướng mà dây chuyền Long Thập Tự nói cho hắn…

“Thì ra là như thế… Chẳng trách! Chẳng trách phụ hoàng lại biến thành như hiện tại! Chết tiệt! Ta vậy mà, vậy mà để cho hắn hại chết Isanna!” Cappuccino gần như là nắm chặt tay gầm lên, trên mặt toàn là thần sắc căm phẫn.

“Tam, tam ca?”

Lansecy nào có từng nhìn thấy loại diện mạo này của Cappuccino, đối với cô mà nói, phụ hoàng trước giờ đều là dáng vẻ này, cô mặc dù từng nghe qua tam ca lải nhải phụ hoàng trước kia thế này thế nọ, nhưng lại chưa từng cho là thật, dù sao phụ hoàng của bây giờ thế nhưng chẳng chút nào dính dáng tới những hình dung như lơ mơ, cười ngây ngô gì đó.

“May là…” Sắc mặt của Jasmine nhất thời tái nhợt: “Nếu Leola cũng ăn quả tim đó vậy, vậy… “

“Sẽ không! Lancelot tôi lấy vinh diệu của mình phát thề, tuyệt đối sẽ không để cho thái tử điện hạ bị hại.” Trong con mắt lam của Lancelot tỏa ra ánh sáng, cho thấy quyết tâm của hắn.

Sắc mặt của Huyết Lang lại rất cổ quái, có chút do dự hỏi: “Lancelot, mặc dù nói bệ hạ là bị trái tim Long Hoàng chiếm cứ rồi, nhưng nói làm sao cũng là “trái tim Long Hoàng”, là Long Hoàng đệ nhất nhiệm, cũng là người sáng lập của kỵ sĩ, tính lên… hình như là thượng cấp tối cao của chúng ta đấy!”

Mọi người nghe xong, tới tấp xuất hiện biểu tình khác nhau, Cappuccino gần như là xúc động muốn đánh Huyết Lang, chỉ là bị Tiểu Hỏa Cầu cường tráng kéo lại, Lansecy và Jasmine thì có chút hoang mang. Về phần nhân vật chính được hỏi, Lancelot lại là quay người qua, một đôi mắt lam nhìn thẳng vào Huyết Lang, ngoài dự liệu, bên miệng hắn kéo lên một nụ cười, cười nói: “Đừng giả vờ nữa, Huyết Lang.”

Huyết Lang chỉ là nhíu mày, không làm hồi ứng. Lancelot mỉm cười nói: “Nếu như cậu thật sự quan tâm hai chữ Long Hoàng này, vậy thì sẽ không khắp nơi đối nghịch với Long Hoàng rồi, bây giờ nhớ lại, lúc cậu bắt đầu cố ý đối nghịch với Long Hoàng, chẳng phải chính là Coffee bệ hạ ngài ấy…” Nói đến đây, Lancelot đột nhiên ngừng lại, trên mặt tràn ngập thần tình ai thương.

Huyết Lang có chút không được tự nhiên nghiêng đầu đi, trên miệng còn ngoan cố nói: “Tôi chỉ là muốn làm gì thì làm cái đó, nào nghĩ được nhiều như thế.”

Cappuccino vốn phẫn nộ lúc này ngẩn người, buông nắm tay xuống, nhưng lập tức vừa lại giơ lên, tàn nhẫn mà đấm một quyền về phía vai của Huyết Lang, mắng: “Ngươi con sói chết này, thật muốn xé nát cái mỏ vịt chết tiệt của ngươi!”

“Vừa là sói chết vừa là mỏ vịt… ngươi cho rằng ta là con lai à!” Huyết Lang bực mình đáp trả, chỉ là hắn lại không biết, trên mặt của mình sớm đã đỏ bừng một mảng rồi.

“Tóm lại, công việc đánh thức Leola này, ngươi giúp chắc rồi, Huyết Lang.” Cappuccino cao giọng hô.

“Tuân mệnh! Tam hoàng tử điện hạ.” Huyết Lang dùng ngữ khí không chút tôn kính, lưu manh trả lời.

2 responses »

  1. Lancelot tỉnh lại, thôi cũng coi như có chút thành tựu vậy.

    Reply
  2. Ai nói không có người coi chúng ta ra tích sự gì! Tác giả đều vẫn luôn rất cảm tạ hai chúng ta hòa hoãn bầu không khí căng thẳng đây…

    *gật đầu* Cappuccino đích xác rất có tác dụng này
    Chậc, cuối cùng cũng có thể thấy chút “ánh sáng hi vọng”, còn có, có thêm người phát hiện ra chuyện của Coffee rồi, thêm nhiều người như thế, hẳn là có thể gọi lại Cofffee trở về đi? *cười đau khổ*

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: