RSS Feed

Bất Sát – Vol13-7

Chương 7: Phụ tử long đối chiến


Bảo Lợi Long biến thành một con đại long xinh đẹp ưu nhã, chở mọi người bay đến sân thi đấu lớn nhất. Mặc dù Long Hoàng vẫn chưa nói ra đối thủ là ai, nhưng đám người Keisy sớm đã đoán được khẳng định là Mirrodin rồi, mà thể hình của Mirrodin chừng như không khác gì một ngọn núi nhỏ, đương nhiên cũng cần một cái sân bãi lớn.

“Bảo Lợi Long, ngươi nghe ta nói, ngươi tuyệt đối không thể thua, biết không?” Keisy thực sự nghĩ không ra biện pháp để Bảo Lợi Long với tính tình trẻ con nghiêm túc thi đấu, đành nói nghiêm trọng một chút… kỳ thực, sự tình cũng thật sự rất nghiêm trọng, cậu chẳng qua là nói thật mà thôi.

Bảo Lợi Long vừa bay, vừa dùng mắt to màu hồng của nó nhìn Keisy, ánh mắt xem ra hình như rất lơ mơ.

“Bảo Lợi Long…” Keisy có chút do dự có nên nói với một đứa trẻ lời nghiêm trọng như thế, nhưng nếu Bảo Lợi Long dễ dàng từ bỏ, vậy Leola thế nhưng liền thảm rồi.

Cậu hít sâu một hơi, nói: “Nếu như ngươi thua rồi, papa ngươi sẽ chết.”

Phi hành thoáng chốc trở nên siêu cấp bất ổn, may là mọi người đều sớm có dự liệu, Thanh Thanh sớm đã ngồi lên thân Liệt Diễm rồi, kỳ quái chính là Bạch Thiên giờ phút này lại không ngồi ở trên lưng Liệt Diễm, mà trên người Bảo Lợi Long đang chở chính là hai ma pháp sư biết phi hành thuật, Keisy và Mai Nam, nhưng cho dù hai người bọn họ biết bay, vẫn là sợ đến sắc mặt có chút tái nhợt.

“Vì sao papa sẽ chết? Papa sẽ không chết, Keisy gạt người!”

Đi theo câu hỏi kích động của Bảo Lợi Long, thân rồng tuyết trắng của nó cũng mãnh liệt lắc lư lên xuống trái phải, Keisy vừa cố nhẫn nhịn cảm giác buồn nôn quằn quại trong dạ dày, vừa cảm khái, tiểu quỷ lại có thể biết hỏi nguyên nhân rồi, quả nhiên đã lớn, trở nên khó gạt rồi, chậc!

“Bảo Lợi Long, ngươi hôm qua có nhìn thấy bọn ta rất nỗ lực muốn giành chiến thắng đi?” Mai Nam đột nhiên mở miệng nói chuyện.

“Ta có nhìn thấy.” Bảo Lợi Long dùng cổ rồng thật dài gật đầu.

“Đó là bởi vì trận thi đấu này đối với papa ngươi mà nói thật sự vô cùng vô cùng trọng yếu.” Mai Nam dùng ngữ khí vô cùng nghiêm túc nói, hắn tin Bảo Lợi Long đã lớn đến có thể nói chuyện đàng hoàng với nó rồi, so với nói dối gạt nói, không bằng thẳng thắn nói rõ với nó.

“Nếu như cậu ấy thua trận thi đấu này, cậu ấy liền sẽ… trở nên không còn là cậu ấy nữa.”

“Bảo Lợi Long không hiểu.” Bảo Lợi Long bĩu môi, papa chính là papa, nào còn sẽ biến thành không phải papa?

“Ngươi thích Leola lạnh như băng lúc trước không?” Keisy tiếp tục hỏi: “Chính là Leola lúc các ngươi sống ở hoàng cung.”

Bảo Lợi Long bĩu môi lên nói: “Không thích, cái papa đó thật hung dữ, còn sẽ đánh Bảo Lợi Long.”

“Nếu như ngươi thua mất trận thi đấu này, papa ngươi sợ rằng… sẽ trở nên càng tồi tệ hơn lần đó.” Keisy đột nhiên nhớ tới lời nói với Misery tối qua, cậu cũng là bởi vì không muốn nhìn thấy “Leola không phải Leola” đó, cho nên mới hạ quyết định như thế.

Bảo Lợi Long miệng mếu máo, ngữ âm đã mang theo thút thít: “Không muốn! Ta không muốn papa biến thành tồi tệ.”

“Vậy thì ngươi làm ơn, nhất định phải thắng. Quyết không thể thua!” Nắm tay của Keisy nắm rất chặt, cậu kỳ thực không muốn yêu cầu Bảo Lợi Long như thế, dù sao nó vẫn còn là đứa trẻ mà thôi, hơn nữa kẻ địch nó đối mặt cũng quá cường đại rồi, chỉ là nếu không nói như thế, thì lại làm sao có thể khiến Bảo Lợi Long tâm tính trẻ con nghiêm túc lên?

“Được, Bảo Lợi Long nhất định sẽ thắng.” Bảo Lợi Long nghiêm túc gật đầu.

Thấy vậy, Mai Nam và Keisy liền bắt đầu dặn dò Bảo Lợi Long nên làm sao: “Bảo Lợi Long, ngươi đem dây chuyền Long Thập Tự và ảnh chụp của mama ngươi đều mang lên, sau đó…”

Bảo Lợi Long nghiêm túc lắng nghe, vừa trả lời: “Ừ, ờ, được…”

Mới dặn dò không bao lâu, kỵ sĩ dẫn đường phía trước liền bay xuống dưới, nhanh như thế đã đến rồi? Keisy nhìn phía trước một cái, lại không có nhìn thấy bất cứ rặng núi màu đen nào, Mirrodin rốt cuộc ở đâu?

Bảo Lợi Long lại sẽ không nghĩ nhiều như thế, chỉ là bay xuống theo rồng phía trước, chậm rãi hạ xuống mặt đất, sau khi vừa hạ xuống, Keisy và Mai Nam liền thuận thế bay xuống lưng của Bảo Lợi Long, hai người nhìn ngó trái phải, thậm chí ngẩng đầu nhìn bầu trời, ngẩng đến cổ cũng mỏi rồi nhưng vẫn tìm không thấy một chút bóng dáng của Hắc Long.

“Nếu như các ngươi là đang tìm kiếm Hắc Long, đừng ngại chuyển tầm nhìn về mặt đất đi.”

Âm thanh ưu nhã của Long Hoàng truyền tới, thu hút chú ý của hai người, hai người cúi đầu nhìn về phía Long Hoàng, lúc này mới phát hiện bên cạnh Long Hoàng đang đứng một người nam mặc hắc y, hắn có tóc đen như bóng đêm.

Con ngươi mắt màu đỏ vốn nên là bùng cháy theo ngọn lửa bây giờ lại chỉ còn một mảnh băng tịch, nếu nhìn kỹ hơn, thấp thoáng có thể từ trên ngũ quan của hắn nhìn thấy bóng dáng của Bảo Lợi Long thiếu niên.

Lúc này, một bóng dáng từ không trung tông vào trong lòng của Keisy, lực va chạm cường đại khiến Keisy rên một tiếng, sau đó trực tiếp thân mật tiếp xúc với mặt đất.

Keisy đột nhiên ngã xuống đất không dậy nổi, khiến Mai Nam giật mình, lúc nhìn về phía cậu, lúc này mới phát hiện, trên đầu của Keisy còn chồng lên Bảo Lợi Long biến hóa thành hình người. Chỉ thấy trên mặt Bảo Lợi Long mang theo biểu tình vô tội vừa lại biết mình phạm lỗi, sau khi nhìn Keisy, vừa lại ngẩng đầu nhìn Mai Nam.

“Ngươi cái đồ tiểu khốn kiếp này… không đúng, không nhỏ nữa, ngươi cái đồ đại khốn kiếp.” Keisy nghiến răng nghiến lợi đẩy Bảo Lợi Long ra, hơi ngồi lên, vừa xoa cái ngực bị thương rất nặng của mình, vừa gào rống lên: “Ngươi cho rằng ngươi vẫn còn là em bé có thể làm nũng hả! Suýt nữa bị ngươi tông bẹp rồi.”

Bảo Lợi Long bĩu môi, nó chỉ là “lại” quên mình đã lớn lên thôi mà.

Keisy vẻ mặt khốn khổ ho khan vài tiếng, ngẫm nghĩ nhóc con này lát nữa là phải thượng trận thi đấu, bây giờ thế nhưng không thể chọc giận tiểu tổ tông này. Cậu vội vàng cười nói: “Không sao! Không sao! Chẳng qua là tông một cái mà, Keisy ta cường tráng chịu được tông, tông một cái không sao, khụ khụ.. ặc, đây là tự sặc nước miếng thôi, ha ha ha, khụ…”

Bảo Lợi Long khó hiểu nhìn Keisy, Keisy cười thật kỳ quái, vừa cười còn vừa ho khan, cười đến mặt cũng căng đỏ rồi. Bảo Lợi Long không khỏi khôn khéo giúp vỗ lưng Keisy, chỉ là bất cẩn dùng lực quá mạnh, kết quả khiến Keisy suýt lần nữa vồ ếch, Keisy tức đến béo má của Bảo Lợi Long, dùng sức kéo sang hai bên…

“A… a, đau quá.”

Bảo Lợi Long rưng rưng nước mắt kháng nghị, hai tay cũng không chịu yếu thế, dùng sức kéo má của Keisy, người sau giọng ú ớ kêu to, trên tay cũng càng dùng sức rồi.

Thanh Thanh trách móc nói: “Keisy cậu nhéo nhẹ một chút thôi, má của Bảo Lợi Long cũng đỏ lên rồi.”

Keisy mắt trợn trắng, nghĩ thầm, làm sao không kêu Bảo Lợi Long kéo nhẹ một chút? Tôi cảm thấy da mặt tôi cũng sắp rớt xuống luôn rồi…

Mai Nam bất đắc dĩ nhìn một lớn một… không thể nói nhỏ rồi, miễn cưỡng nói là nửa lớn không nhỏ đi… cũng đã đến hội trường rồi, hai người này còn có thể ầm ĩ như thế, dây thần kinh đúng là thật lớn à!

“Long Hoàng bệ hạ, xin hỏi trận này ngài muốn đấu làm sao đây?” Mai Nam không biết làm sao được, đành để cho một người một rồng ở bên cạnh chơi trò kéo má, mình ra mặt để xử lý chính sự.

Long Hoàng cười lắc đầu nói: “Không có quy tắc gì, muốn biến thành hình rồng hoặc là hình người đều được, ngã xuống đất mười giây không dậy nổi, hoặc chủ động nhận thua, đều tính là thua.”

“Thì ra như thế.” Mai Nam miễn cưỡng cười cười, quy tắc này thế nhưng so với nhận thua với chết tốt hơn nhiều… nhưng đây có phải cũng là biểu thị Long Hoàng có nắm chắc tất thắng, cho nên căn bản không cần làm âm mưu quỷ kế gì?

“Vậy thì đầu tiên để cho hai vị tuyển thủ làm cái bắt tay hữu nghị đi.” Long Hoàng đề nghị.

Mai Nam nhìn hướng Mirrodin, người sau vẫn không có biểu tình gì, hắn vội vàng hô một tiếng với hai người còn đang chơi đùa: “Bảo Lợi Long, mau tới chào hỏi với papa ngươi.”

Bảo Lợi Long nhìn qua, hai má bị nhéo đến đỏ bừng, nó bĩu môi oán giận: “Không phải đâu, ông ấy là papa cũ, không phải papa.”

Mặc dù trên miệng oán giận, nhưng Bảo Lợi Long vẫn ngoan ngoãn đi tới trước mặt Mirrodin, làm theo căn dặn của Mai Nam và Keisy, nhào lên phía trước một cái, kêu lớn: “Papa, con là Bảo Lợi Long nè.”

Thân tình công thế, đợt đầu tiên, kêu gọi của con ruột! Ba người Keisy âm thầm ở trong lòng kêu tốt.

Lên đi! Bảo Lợi Long, dùng bộ dạng đứa con hồn nhiên đáng yêu của ngươi để đánh thức Mirrodin đi!

Đáng tiếc, Mirrodin ở lúc Bảo Lợi Long nhào tới, bước sang bên cạnh một bước, khiến cho Bảo Lợi Long nhào vào khoảng không, cả người “bịch” một tiếng, lấy tư thái bằng phẳng làm cái tiếp xúc hoàn toàn với mặt đất.

Trời ơi… Mai Nam lắc đầu, Keisy thì vùi mặt vào trong lòng bàn tay không nỡ nhìn.

“Ui… đau đau.” Bảo Lợi Long vùng vẫy bò dậy, trong mắt to màu hồng tràn ngập nước mắt, nó dùng sức chớp chớp mắt, lắc lắc đầu, sau khi lắc nước mắt đi, kiên cường đứng lên.

Bảo Lợi Long kéo ra dây chuyền Long Thập Tự trên cổ mình, như thể hiến vật quý mà cầm đến trước mắt Mirrodin, nói: “Papa, papa xem! Đây là mama đó.”

Mirrodin chỉ là nghiêng mắt liếc Bảo Lợi Long, không có nói cái gì.

“Còn có còn có…” Bảo Lợi Long dùng sức từ trong túi rút ra tấm ảnh chụp có phần nhăn nhúm kia: “Đây là ảnh chụp của papa và mama đó, nhưng ở giữa không phải Bảo Lợi Long.”

Cùng lúc nói, tay của Bảo Lợi Long vươn ra vừa lại rút trở về, ngẩn ngơ nhìn ảnh chụp, hình như có chút kỳ quái người ở giữa ảnh chụp vì sao không phải mình, thế là vẻ mặt kỳ quái ngẩng đầu hỏi: “Papa cũ, vì sao bên trong không có Bảo Lợi Long?”

Làm tốt lắm! Bảo Lợi Long! Keisy ở trong lòng âm thầm kêu tốt, câu này thế nhưng không phải của Mai Nam và cậu dạy, không ngờ Bảo Lợi Long lại có thể biết tùy cơ ứng biến…

“Mama cũng không từ trong dây chuyền đi ra, buổi sáng sau khi gọi Bảo Lợi Long, vừa lại không nói chuyện nữa.” Bảo Lợi Long bĩu môi, không ngừng phàn nàn: “Papa cũ là đồ ngốc, chẳng bế Bảo Lợi Long gì hết, lần nào cũng thoáng cái là chạy mất.”

Bảo Lợi Long… Keisy, Thanh Thanh và Mai Nam đều ngây ngẩn nhìn Bảo Lợi Long đang bĩu môi, nước mắt đảo quanh trong hốc mắt, thì ra, đây không phải tùy cơ ứng biến à, mà là cảm nhận chân chính của Bảo Lợi Long. Ngẫm lại cũng phải, từ nhỏ đã bị ném ở Long Hoàng đế quốc, vừa không có mẹ cũng không có cha bầu bạn, nhất định là rất cô độc đi.

Ánh mắt của Mirrodin lóe qua một tia mềm mại, chỉ là mọi người đang bị lời của Bảo Lợi Long thu hút, không có ai chú ý đến một chút thay đổi này.

“Thật là tình cha con cảm động.” Long Hoàng nhàn nhạn cười: “Chẳng qua thi đấu vẫn là phải tiếp tục, không biết cha con ôn chuyện đã đủ chưa đây?”

Mai Nam không khỏi trừng Long Hoàng một cái, hắn cũng giống như vậy chỉ có phụ thân, rất hiểu rõ tâm tình của Bảo Lợi Long, cũng bởi thế càng không thể tha thứ Long Hoàng bức bách Bảo Lợi Long và Mirrodin đánh nhau.

Nhìn Mirrodin vẫn như cũ không có biểu tình gì, Bảo Lợi Long cố lấy một tia dũng khí cuối cùng, hô lên: “Papa cũ.”

Ba người Keisy đều âm thầm ở trong lòng cổ vũ Bảo Lợi Long. Mau đem mặt đáng thương vừa lại đáng yêu nhất của ngươi bày ra, để cho Mirrodin không nỡ bỏ ngươi, sau đó liền thoát khỏi thôi miên… tiếp đến chúng ta liền không chiến mà thắng, he he he! Ba người không hẹn mà cũng lộ ra thần tình vọng tưởng.

“Papa cũ…” Bảo Lợi Long ngẩng đầu nhìn Mirrodin, bĩu môi oán trách: “Papa cũ làm sao vẫn không nhận thua! Điều Keisy và Mai Nam nói, Bảo Lợi Long đều làm hết rồi, papa cũ lẽ ra phải nhận thua.”

Nếu như nói Mirrodin vừa rồi đáy mắt còn lóe qua một tia dịu dàng, vậy bây giờ khẳng định đã biến mất tăm, hắn nhảy về sau một khoảng cách lớn, lạnh lùng trừng Bảo Lợi Long. Nhìn thấy ánh mắt băng lãnh như thế của Mirrodin, Bảo Lợi Long không khỏi co rụt một chút, không biết làm sao mà quay đầu nhìn ba người Keisy.

Keisy và Mai Nam bây giờ nào có biện pháp gì, nếu thân tình công thế cũng thất bại rồi, vậy ngoại trừ thượng trận chiến đấu một trận, thật sự cũng hết cách để nghĩ rồi.

“Có phải là có biện pháp khác hay không…” Mai Nam thử hỏi Keisy, hắn thực sự không quá muốn để cho Bảo Lợi Long thượng trận đánh nhau với cha ruột của mình, Bảo Lợi Long vẫn còn là đứa trẻ à, mặc dù bề ngoài thoạt nhìn khoảng mười hai, mười ba tuổi rồi, nhưng tuổi trên tâm linh lại giống như bảy, tám tuổi.

Để cho một đứa trẻ tám tuổi đi chiến đấu, đối tượng còn là cha ruột của mình, đây thực sự quá… quá tàn khốc rồi.

“Bảo Lợi Long thật quá đáng thương.” Thanh Thanh mang theo chút thút thít.

Keisy kỳ thực cũng có chút do dự, nhưng đây là cơ hội cuối cùng của Leola, chẳng lẽ muốn thử cũng không thử mà liền bỏ cuộc như thế này sao?

“Bảo Lợi Long, ngươi, ngươi nếu như thật sự không muốn chiến đấu…” Keisy có chút do dự nói.

Bảo Lợi Long lại mở miệng nói: “Ta đi chiến đấu đây!” Ngữ khí nói chuyện giống như thể đang nói “ta ra ngoài chơi đây”.

Không nhảy một cách lưu loát giống như Mirrodin, Bảo Lợi Long vô cùng kiên định từng bước từng bước đi đến sân bãi thi đấu. Mirrodin lẳng lặng đứng thẳng, thân hình ngạo nghễ dường như không có chỗ nào sơ hở.

Keisy và Mai Nam quay đầu nhìn Bảo Lợi Long, nó hình như có chút không biết mình nên làm cái gì, một hồi gãi gãi mặt, bỗng chốc vừa lại nhìn Mirrodin, tiếp đến vừa lại hình như phát hiện trên mặt đất bên cạnh có con kiến bò qua, rồi vươn chân đi đạp người ta bẹp dẹp. Tóm lại, cả người cứ như con sâu róm, hoàn toàn không yên được.

“Tôi, tôi lo quá.” Thanh Thanh nhìn Bảo Lợi Long trên sân đấu, gần như là đau lòng mà muốn xông lên đi bế nó trở về.

Mai Nam cũng nhíu mày không nói.

Keisy thì đã không nỡ nhìn mà vùi mặt vào trong lòng bàn tay, chỉ nghĩ ngàn vạn lần đừng một chiêu liền đã thua rồi…

“Vậy thì, trận đấu bắt đầu đi.” Long Hoàng hôm nay tỏ ra rất là nhàn nhã, cũng không vội bắt đầu trận đấu, trận đấu sau khi tuyên bố bắt đầu, ánh mắt thậm chí cũng không nhìn về phía sân thi đấu.

Bảo Lợi Long sau khi nghe thấy đã bắt đầu, đầu óc hình như cũng không nghĩ nhiều cái gì, cái gì mà thời cơ xuất chiêu, đối thủ có khuyết điểm gì, những cái này hoàn toàn đều không ở trong cái đầu nhỏ của nó, chỉ là sau khi nghe thấy hai chữ “bắt đầu”, Bảo Lợi Long liền tự nhiên phát động công kích.

Nó há mồm, một tia chớp lập tức phát ra.

Mirrodin nhảy một cái, dễ dàng né qua công kích này, tay phải thuận thế phát ra một đường quang tuyến màu đen, công thế không phải sắc bén lắm, đại khái là chỉ muốn thăm dò năng lực của Bảo Lợi Long.

“A a! Bảo Lợi Long mau tránh ra!” Thanh Thanh bưng hai má la hét, suýt nữa muốn nhắm mắt lại, không dám nhìn tiếp nữa.

Nhưng Bảo Lợi Long lại tránh một cách đâu ra đấy, hơn nữa còn là ở tình thế ngàn cân treo sợi tóc, lấy cự ly nhỏ bé tránh ra, Keisy thấp thoáng cảm thấy động tác này rất quen mắt, hình như đã thấy qua ở đâu.

“Bảo Lợi Long điện hạ hình như lợi hại hơn tưởng tượng đây, không hổ là rồng có chủ nhân như Leola.” Liệt Diễm lúc này cũng hóa thành hình người, đang đứng ở bên cạnh đám người Keisy.

“A! Đúng rồi, chính là rất giống Leola!” Keisy bừng tỉnh, tên sát thủ kia chẳng phải thích nhất là dùng loại phương thức khiến người khác sợ hết hồn này để né tránh sao? Thì ra Bảo Lợi Long là đang học hắn à!

“Ảnh hưởng lẫn nhau giữa rồng và chủ nhân là rất lớn.” Liệt Diễm biết ba người không có rồng cũng không hiểu lắm những chuyện này, cho nên nó cũng liền bắt đầu sắm vai nhân vật thuyết minh: “Nhất là giữa Leola và Bảo Lợi Long điện hạ, bọn họ là lập khế ước rồng với nhau, cho nên ảnh hưởng giữa lẫn nhau càng sâu sắc.”

“Ngươi là nói, Bảo Lợi Long có khả năng học được võ công của Leola sao?” Keisy ôm theo tâm tình mong đợi hỏi, nếu như thật là như thế, vậy trận đấu này biết đâu thật sự có hi vọng.

Liệt Diễm lại lắc đầu đánh vỡ hi vọng của mọi người, nói: “Loại thứ võ công này là không thể dựa vào ảnh hưởng lẫn nhau liền biết được, Bảo Lợi Long điện hạ có khả năng chỉ là mô phỏng phương thức chiến đấu và động tác của Leola mà thôi.”

Biểu tình của ba người Keisy vừa lại sụp đổ thành một đống, vừa nghe thấy trên sân thi đấu có động tĩnh, lập tức vừa lại căng thẳng nhìn trạng huống trên sân, một mặt là lo lắng Bảo Lợi Long thua rồi, nhưng mặt khác, vừa lại lo lắng Bảo Lợi Long bị thương tổn nghiêm trọng.

Biểu hiện của Bảo Lợi Long trên sân thi đấu còn muốn tốt hơn so với Keisy tưởng, dưới ảnh hưởng của Leola, năng lực né tránh của Bảo Lợi Long trái lại là hàng đầu, cho dù tốc độ xạ tuyến màu đen của Mirrodin khá nhanh, nhưng Bảo Lợi Long luôn có thể né qua ở trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc.

Có lẽ Bảo Lợi Long thật sự không biết võ công của Leola, cái gì mà chân khí, phong phiêu nhận hết thảy đều không hiểu, nhưng phương diện né tránh này lại rất dựa vào năng lực cảm tri, tốc độ và vân vân loại năng lực cơ bản để hoàn thành, mà năng lực cơ bản… chính là chỗ chủ nhân ảnh hưởng rồng của mình sâu nhất.

Dưới ảnh hưởng của Leola, Bảo Lợi Long sau khi trải qua một lần trưởng thành bất tri bất giác phát triển theo phương diện tốc độ, linh mẫn, mà Thần Thánh Bạch Long với vóc dáng hình người ưu nhã thon dài cũng đích xác vô cùng thích hợp phát triển theo phương diện này, cho nên, Bảo Lợi Long mới sẽ ở lúc chưa hoàn toàn trưởng thành, tốc độ phi hành đã là không rồng nào có thể đuổi kịp rồi.

Mặc dù Bảo Lợi Long bây giờ là dựa vào tốc độ, mà tạm thời không bị thua, nhưng đây cũng là bởi vì Mirrodin chưa trở nên nghiêm túc, có thể nói hắn vẫn còn đang thăm dò năng lực của Bảo Lợi Long rốt cuộc ở đâu mà thôi, mà bây giờ hắn đã càng ngày càng xác nhận tốc độ của Bảo Lợi Long là ưu thế lớn nhất của nó.

Xấp xỉ đến lúc phải bắt đầu nghiêm túc đánh đấu rồi! Con ngươi đỏ của Hắc Long Vương trầm xuống, đột nhiên hai tay đồng loạt phát ra, mỗi bên có mười mấy sợi quang tuyến màu đen từ trong lòng bàn tay tuôn ra, dùng trạng thái bao vây xông về phía Bảo Lợi Long. Bảo Lợi Long mới đầu có chút hoảng hốt, nhưng lập tức vừa lại nghĩ đến papa, đối với papa mà nói, đây căn bản không tính là gì, nếu như là papa…

Né tránh là dựa vào cảm giác và phản xạ, đợi Bảo Lợi Long lớn thêm một chút, ta sẽ dạy ngươi. Leola xoa xoa tóc trắng mềm mại của Bảo Lợi Long.

Papa, Bảo Lợi Long sẽ không để cho papa trở nên rất tồi tệ.

Ánh mắt của Bảo Lợi Long trở nên kiên quyết, chuyên tâm nhất trí, phóng hết mọi lực chú ý lên những hắc tuyến kia, hình như có thể từ trên đó cảm giác được đặc tính âm trầm tối tăm của nó, dần dần, cảnh vật xung quanh tất cả đều trở nên xám xịt, chỉ có những quang tuyến màu đen kia là sắc thái khác, ở trong thế giới màu xám này tỏ ra minh hiển như thế.

Mọi thứ đều trở nên giống như động tác chậm, ngồi xuống, tránh qua ba sợi quang tuyến, lộn sang bên hông, tránh qua năm sợi quang tuyến, chỗ đặt chân có hai đường quang tuyến, ở không trung khẩn cấp thay đổi tư thế, đem chỗ đặt chân lùi về phía sau một chút, hạ lưng, né qua quang tuyến bắn về phía đầu, sau đó vừa lại là một chuỗi động tác né tránh… trong bất tri bất giác, Bảo Lợi Long phát hiện, quang tuyến màu đen vừa rồi thoạt nhìn nhiều đến cảm giác hoàn toàn tránh không hết, vậy mà cứ như thế toàn bộ bị mình tránh hết rồi.

“Oh shit… Tôi, tôi là nhìn thấy Leola rồi sao?” Keisy trợn mắt líu lưỡi, cậu còn tưởng loại động tác như là kỹ xảo điện ảnh này, chỉ có Leola mới sẽ dùng ra trong đánh đấu thực chiến đây.

“Bảo Lợi Long thật lợi hại!” Thanh Thanh vốn dùng hai tay che mặt không dám nhìn tiếp, nhưng vẫn là không nhịn được từ trong kẽ hở ngón tay nhìn lén, đúng lúc nhìn thấy động tác kỹ xảo sau khi lộn nghiêng vừa lại lập tức hạ lưng của Bảo Lợi Long.

Mirrodin hiển nhiên cũng có chút kinh ngạc, vốn cho rằng chiêu này đã đủ đánh bại Bảo Lợi Long rồi, không ngờ đến nó lại lông tóc không chút thương tổn, còn dùng ra tốc độ càng nhanh hơn vừa rồi, triển hiện động tác càng linh mẫn.

“Còn muốn lợi hại hơn tưởng tượng mà.” Mirrodin liếm liếm môi, bắt đầu cảm thấy trận thi đấu này rất thú vị.

“A! Hắn nói chuyện rồi kìa!” Keisy đột nhiên quay đầu qua hỏi Mai Nam: “Đừng nói là tỉnh rồi đi?”

Mai Nam lườm Keisy một cái: “Leola lúc bị thôi miên cũng vẫn biết nói chuyện đấy.”

“Ờ ha, suýt nữa quên mất.” Keisy gãi gãi mặt, xem ra mình muốn thắng lợi muốn điên luôn rồi.

Hai tay của Mirrodin phát ra bóng mờ màu đen mãnh liệt, bóng mờ màu đen này giống như là tia chớp từ lòng bàn tay phát ra, sau đó chạy tán loạn khắp nơi, bên miệng của hắn mang theo nụ cười ác ý: “Tiểu quỷ, chiêu ác liệt sắp tới rồi, muốn sống thì nhận thua đi.”

Bảo Lợi Long nhìn bóng mờ màu đen trong tay Mirrodin, nó hoàn toàn không đi suy nghĩ vấn đề mình có đỡ được hay không, chỉ là tiện tay nổ ra một quả cầu tia chớp, bức Mirrodin không thể không chuyển vị trí, tia chớp màu đen trong tay cũng đình trệ một chút, vừa mới chuyển vị trí mà thôi, lại là mười mấy quả cầu tia chớp nổ tới, bởi vì cầu tia chớp không phải đại ma pháp gì, Bảo Lợi Long gần như không cần thời gian chuẩn bị liền có thể ầm ra rất nhiều quả, nhưng đại ma pháp trong tay Mirrodin ít nhất cũng phải cần mười mấy giây chuẩn bị.

Mọi người cứ như thế nhìn Bảo Lợi Long mang theo biểu tình vô tội, sau đó không ngừng điên cuồng nổ ra cầu tia chớp, đây khiến cho Mirrodin vì để phát xuất đại ma pháp mà tạm thời không thể làm động tác khác ngoài liên tục né tránh, tia chớp màu đen trên tay cũng chậm chạp tìm không được khoảng không để tiếp tục tồn tích ma lực, nhất thời, trên sân vậy mà giống như là Mirrodin bị Bảo Lợi Long bức đến không chỗ né tránh.

Bức đến về sau, Mirrodin vậy mà có chút dáng vẻ tức giận, hắn từ cổ họng phát ra một tiếng rồng rống, hoàn toàn bỏ đi tia chớp màu đen trên tay, áp dụng sách lược giống Bảo Lợi Long, quang tuyến màu đen lần nữa xuất hiện, lần này là vô cùng nghiêm túc hơn nữa không còn khinh địch rồi, quang tuyến màu đen đột nhiên nổ tung, cả sân thi đấu nhất thời rải đầy quang tuyến rậm rạp.

“Nếu ngươi thiện trường né tránh.” Mirrodin cười gian gian: “Vậy thì ta ngay cả không gian né tránh cũng không cho ngươi.”

Bảo Lợi Long đích xác bị vây khốn, bên cạnh tay chân của nó toàn là hắc tuyến, đừng nói né tránh, căn bản là không thể động đậy!

“Bảo Lợi Long!” Thanh Thanh nhìn thấy Bảo Lợi Long giống như con sâu nhỏ rơi vào lưới nhện, bị vây khốn ở trong hắc tuyến, cô gần như muốn ngất đi rồi.

Mirrodin hình như cũng cố ý muốn đùa giỡn Bảo Lợi Long, hắn không để cho hắc tuyến liên tiếp nổ hết lên Bảo Lợi Long, lại đùa giỡn mà trước hết để cho một sợi hắc tuyến ở bên chân Bảo Lợi Long đụng vào cẳng chân của nó, Bảo Lợi Long mặc quần đùi, trên cẳng chân trắng tuyết của nó xuất hiện một vết máu thật dài.

“Đau…” Nước mắt của Bảo Lợi Long đảo quanh trong hốc mắt, nhưng nhìn nụ cười ác ý của Mirrodin, nó vừa lại không chịu khóc, nỗ lực chớp mắt, muốn chớp nước mắt trở về.

Nhìn thấy dáng vẻ cố nhẫn nhịn nước mắt của Bảo Lợi Long, Mirrodin càng thêm ác liệt điều động hắc tuyến bên cạnh khuôn mặt của Bảo Lợi Long, để lại một vệt máu khác trên khuôn mặt trơn bóng của nó.

Bảo Lợi Long nhất thời đau đến nước mắt chảy thẳng, nước mắt này vừa rơi, lửa giận của Bảo Lợi Long cũng dâng lên, nó giận đùng đùng hét lớn: “Papa xấu xa! Đau lắm đấy!”

Nó tức giận rồi cái gì cũng bất chấp, thân thể đột ngột tuôn ra ngoài rất nhiều dòng điện.

“Chờ, chờ một chút…” Mirrodin có chút chấn kinh, tiểu quỷ này chẳng lẽ không biết nếu hắc tuyến và dòng diện va chạm, sẽ…

“Ầm ầm ầm ầm!”

Nổ!

“Ôi trời ơi!”

Keisy há hốc miệng, tư thế khó coi nằm bò xuống đất, chờ đợi hơi nóng của vụ nổ truyền tới, nhưng lại chờ mãi không được bất cứ nhiệt độ gì của vụ nổ hoặc là cảm giác bị đánh phải, thấy vậy, Thanh Thanh bực mình nói: “Keisy đần độn! Cậu quên Mai Nam ở đây rồi sao?”

Đúng rồi! Cậu quên mất vòng bảo hộ hình người ở ngay đây, cậu đang sợ cái gì chứ? Keisy có chút xấu hổ từ mặt đất bò lên, sau đó mới như là nghĩ đến cái gì, kêu lớn ra tiếng: “Nguy rồi! Bảo Lợi Long thì sao?”

Mai Nam vẫn đều luôn nhìn chăm chú vào trung tâm vụ nổ, cũng chính là chỗ của Bảo Lợi Long và Mirrodin đứng, chỉ là uy lực của vụ nổ khiến hiện trường tràn ngập khói bụi, từ đầu đến cuối không thể nhìn rõ tình huống rốt cuộc thế nào, loại cảm giác chờ đợi này càng khiến người cảm thấy bất an, Keisy lo lắng lẩm bẩm: “Thảm rồi, thảm rồi, nếu Bảo Lợi Long xảy ra chuyện gì, Leola không đập bỏ tôi mới lạ.”

Trong khói bụi tràn ngập, một bóng trắng đột nhiên xông ra, thoáng chốc bay lên trên cao, sau đó từ trong miệng phun ra tia chớp càng thô to hơn lúc biến thân thành hình người, mấy đường chớp thật dài từ trên bầu trời liên tục bổ xuống, đem hiện trường đã tràn ngập khói bụi nổ đến càng thêm thảm không nỡ nhìn.

“Bảo Lợi Long!” Keisy hưng phấn kêu to.

Bóng trắng bay vọt lên trời đó chính là Bảo Lợi Long biến hóa thành hình rồng, vừa rồi ở trong khoảng khắc của bạo tạc, Bảo Lợi Long kịp thời biến thân thành rồng nhỏ, hình rồng phủ theo vẩy rồng cứng rắn tự nhiên lực phòng ngự so với hình người cao hơn rất nhiều, ở lúc bạo tạc, nó vừa lại biến hóa thành hình thái rồng lớn, sau đó bay vọt lên trời, ở không trung triển khai lôi điện mãnh liệt oanh tạc công kích.

Đây thoạt nhìn hình như là sách lược vô cùng phức tạp, nhưng kỳ thực ý nghĩ của Bảo Lợi Long vô cùng đơn giản, ở lúc bạo tạc, đột nhiên cảm thấy thế này rất đau, cho nên nó liền biến thành tiểu long để mình không đau như thế, tiếp đến, vừa lại cảm thấy papa cũ rất đáng ghét, vậy mà khiến cho Bảo Lợi Long đau như vậy, cho nên nó tức giận, liền áp dụng kiểu công kích bình thường của mình, cũng chính là bay lên trời điện chín hết kẻ địch.

“Nổ đi! Dùng sức nổ đi!” Ba người Keisy hưng phấn đến kêu la nhảy dựng, vốn tưởng rằng sẽ thua đến tan tác ngay chiêu đầu tiên rồi, nào biết Bảo Lợi Long vậy mà phát huy ra thực lực chiến đấu vượt mức, đây đã đủ khiến bọn họ cao hứng đến không thể tự chủ rồi.

Bảo Lợi Long cũng đích xác đã rất gắng sức điên cuồng đánh điện, lôi điện gần như không hề ngừng oanh tạc, điện một hồi, nó ngừng lại, một mặt là mệt rồi, mặt khác, papa cũ dù sao vẫn là papa, trong lòng của Bảo Lợi Long vẫn có loại cảm giác không nên làm như thế, cho nên liền không tiếp tục oanh tạc nữa.

Hiện trường nhất thời là một mảnh ngưng kết, Mirrodin làm sao một chút cử động cũng không có, thân là Hắc Long Vương hắn có khả năng thua trận đơn giản như thế sao?

Nhưng, hiện trường hoàn toàn không có người cho rằng như thế… đừng nói tới Hắc Long Vương, công thế vừa rồi nếu là rồng thành niên tương đối cường tráng đến đỡ, cũng vẫn là đỡ lại được, cho nên, Long tộc vua chiến đấu trong rồng không thể nào thua trận như thế.

Mọi người suy đoán không sai, ở trong khói trắng của vụ nổ, dần dần xuất hiện một thân ảnh còn thâm trầm hơn ban đêm tối tăm nhất, thân ảnh càng ngày càng lớn, từ cao bằng một người, biến thành cao bằng một tầng lầu, cuối cùng biến thành một ngọn núi lớn đen kịt… chờ sương khói hoàn toàn tán đi, lộ ra bộ mặt thật của ngọn núi to lớn đen kịt, đó quả nhiên là thân hình vô cùng to lớn của Mirrodin, mỗi một miếng vẩy đều cao bằng nửa người, so với sắt thép còn muốn cứng rắn hơn.

Trong một vùng bóng đêm đen như tuyệt vọng, mí mắt to lớn mở ra, một đôi con ngươi màu đỏ máu lộ ra một cỗ lạnh nhạt, trong con ngươi của hắn ánh ra, chính là Bảo Lợi Long đang bay ở không trung.

“Ta có thể hỏi một chút, vì sao Mirrodin lại đặc biệt lớn không?”

Keisy nghiêng đầu qua, hỏi Liệt Diễm trầm mặc, thể hình này cũng chênh lệch quá lớn với rồng bình thường rồi, may là Mirrodin không có chủ nhân, nếu có… Shit! Đây còn gọi là ngồi cưỡi sao? Dứt khoát xây tòa hoàng cung phía trên để ở cho rồi.

Liệt Diễm mím mím môi, có chút bất đắc dĩ nói: “Nghe nói Hắc Long Vương ở lúc đeo đuổi Thần Thánh Bạch Long Bạch Nhụy, chính miệng từng nói mình khoảng chừng một ngàn tuổi, chẳng qua tình hình thực tế thì…”

“Nghĩa là nói gã kia vì để tán gái, cho nên khai man tuổi giả vờ còn trẻ sao?” Keisy cấp tốc tiếp lời.

Liệt Diễm làm cái động tác nhún vai “tôi cũng không biết”.

“Nguy rồi…” Mai Nam đột nhiên mở miệng nói chuyện.

“Làm sao vậy?” Keisy vội vàng thu lại tâm tình nói đùa, quay đầu hỏi.

“Tia điện của Bảo Lợi Long hình như hoàn toàn không có biện pháp đả thương Mirrodin.”

Mai Nam mím chặt môi, lo lắng nhìn trạng huống trên sân, Bảo Lợi Long ở lúc Mirrodin còn đang “lớn lên”, cứ liên tiếp phát ra tia điện, nhưng hình như hoàn toàn không có tác dụng, tia điện lúc nổ đến vẩy của Mirrodin, ngay cả một vết tích cũng không thể để lại.

Mirrodin hình như cũng không làm sao để ý công kích của Bảo Lợi Long, mặc cho nó công kích lặp đi lặp lại nhiều lần, dù sao hắn cũng không đau không ngứa, cũng không vội phản kích, hình như rất muốn hưởng thụ dáng vẻ bó tay hết cách của Bảo Lợi Long.

Keisy nhìn thấy tình huống này liền biết sự tình không hay rồi, Mirrodin căn bản coi công kích của Bảo Lợi Long thành gãi ngứa, nhưng một khi Mirrodin triển khai công kích thì sao? Cậu thế nhưng không kỳ vọng Bảo Lợi Long có thể coi công kích của Mirrodin là gãi ngứa, trái ngược lại, cậu rất lo lắng cho an nguy của Bảo Lợi Long.

Cường độ công kích của Bảo Lợi Long có lẽ không đau, nhưng lực nhẫn nại lại hết sức đầy đủ, nó oanh tạc vô cùng lâu, từ sáng sớm mới bắt đầu thi đấu, đến lúc mặt trời treo cao ở không trung, đều vẫn đang tiếp tục. Nhiệt độ không khí lúc này vốn đã không thấp, cộng thêm bạo tạc không ngừng Bảo Lợi Long, nhiệt độ của hiện trường khiến mọi người đổ mồ hôi ròng ròng.

Keisy không nhịn được lau mồ hôi, ngẩng đầu nhìn bầu trời, mặt trời đã lên tới chính giữa rồi, hai rồng vậy mà đã đánh cả một buổi sáng. Keisy thấp thoáng cảm thấy có chút không thích hợp, cậu nhìn lên sân, Mirrodin vẫn không có triển khai công kích, vậy thì cỗ cảm giác không thích hợp kia trong lòng cậu rốt cuộc là từ đâu mà tới đây?

Keisy hỏi Liệt Diễm bên cạnh: “Liệt Diễm, Bạch Thiên còn ở bên Misery đi?”

Liệt Diễm gật đầu.

Bọn họ vì để cho Misery có thể sớm nhất biết được chiến huống của Long tộc tranh đấu, cho nên để cho Bạch Thiên cũng ở lại đó rồi, kỳ thực, mục đích chủ yếu nhất, là muốn ở ngay lúc đầu tiên của thua trận để cho Misery biết được, sau đó do hắn mang theo Leola chạy trốn, hoặc là…

“Giúp ta hỏi thử, Leola có chỗ nào kỳ quái không.” Keisy không có hỏi Leola tỉnh hay chưa, bởi vì nếu hắn tỉnh rồi, khẳng định sẽ phóng tới ngay, cho nên đây căn bản không cần hỏi, gã đó bây giờ khẳng định còn nằm ở trên giường ngủ nướng.

Liệt Diễm đáp ứng, lập tức liền dùng tâm linh cảm ứng hỏi vấn đề của Keisy, một hồi sau, nó trả lời: “Leola không có bất cứ dị trạng nào, vẫn là dáng vẻ ngủ, chủ nhân muốn tôi hỏi cậu, có vấn đề gì sao?”

Keisy suy nghĩ một chút, vẫn là nói nghi vấn cho Liệt Diễm: “Ta luôn cảm thấy hôm nay Long Hoàng hình như rất ung dung, Mirrodin hình như cũng làm biếng quá nghiêm trọng rồi, Long Hoàng cũng hoàn toàn không quản, hoàn toàn khác với thái độ khẩn trương hôm qua của hắn, hình như có chút quái dị…”

Keisy nhìn Liệt Diễm, vốn cho rằng nó đang truyền tin cho Bạch Thiên, chỉ thấy nó trầm mặc một hồi, đột nhiên mở miệng nói: “Keisy, tôi luôn cảm thấy Long Hoàng bệ hạ hình như có vẻ có chỗ dựa gì đó nên không lo ngại.”

Keisy ngẩn người, đầu tiên là không ngờ đến Liệt Diễm sẽ đề xuất ý kiến của mình, sau đó cẩn thận suy nghĩ lời của Liệt Diễm, đích xác, cảm giác Long Hoàng cứ giống như là có chỗ dựa, cho nên căn bản không quan tâm kết quả của trận chiến đấu này.

Cậu nhìn hướng Long Hoàng ở phương xa, thật sự là như thế sao? Hay là Long Hoàng chỉ là quá chắc chắn Mirrodin nhất định sẽ thắng? Dù sao bất luận ở phương diện nào, Mirrodin đều thắng chắc rồi.

Nhưng nghĩ kỹ lại, mặt của Keisy nhất thời suy sụp đến triệt triệt để để, cậu kêu rên: “Nhưng bất luận Long Hoàng rốt cuộc có chỗ dựa, hay là quá nắm chắc Mirrodin sẽ thắng… kết, kết quả này chẳng phải đều như nhau sao? Thảm rồi!”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: