RSS Feed

Bất Sát – Ngoại truyện 1-2

Chương 2: Nữ nhân đó… Isanna

Nhẫn nhịn rồi nhẫn nhịn, nhẫn nhịn một ngày, hai ngày, ba ngày…

Cho dù là đã từng chịu huấn luyện sát thủ tàn khốc của Gre phụ trách, lãnh tĩnh càng là cơ bản trong cơ bản của huấn luyện sát thủ, nhưng sau khi trải qua bận rộn, lo lắng, còn phải chiếu cố hai con gấu túi không lúc nào không quấn ở trên người, Leola vẫn là không thể nhẫn nhịn được nữa!

Hắn quay đầu gầm lên với nam nhân đã quấn lấy mình ba ngày ba đêm: “Tránh ra!”

Nam nhân đó ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào Leola, trong mắt không hề có một chút thần sắc sợ hãi, chỉ là rất ủy khuất nói: “Isanna, nàng bớt rống ta rồi, cũng không rống tên của ta nữa!”

Leola hít sâu mấy hơi, lãnh tĩnh là điều cần thiết của sát thủ, lãnh tĩnh là điều cần thiết của sát thủ, lãnh tĩnh là… một hồi sau, hắn rốt cuộc có thể bình tĩnh mở miệng nói: “Tôi không phải Isanna, Long Hoàng, ông tỉnh một chút, tôi là Leola… là con của ông và Isanna.”

Lời tuy nói như thế, nhưng khi hắn nói đến câu cuối cùng, bản thân Leola cũng có chút không được tự nhiên, hắn chưa từng được Coffee hay Isanna dưỡng dục, cho dù là một ngày cũng không có, cho nên muốn xưng hô bọn họ là cha mẹ… so với xưng hô Gre là phụ thân còn khiến hắn không thích ứng hơn.

Nam nhân… cũng chính là Coffee, hắn đầu tiên là lùi về sau một bước, trên dưới đánh giá Leola một hồi, sau đó trầm mặc xuống, nhưng, khi người sau tưởng rằng hắn rốt cuộc cũng hiểu rõ, Coffee lập tức vừa lại cấp tốc tiến lên một bước, dùng lực ôm lấy hắn, thậm chí vùi đầu vào trong hõm vai của hắn.

Thấy vậy, Leola thực sự rất bất đắc dĩ, nhưng vừa lại không biết làm sao được, hắn chung quy không thể ra tay ẩu đả phụ thân của mình đi?

Mặc dù nói, cũng đã đánh rồi… Nhưng, đó thuần túy là ngoài ý muốn, Leola lắc lắc đầu, hắn thế nhưng không muốn thỉnh thoảng là động thủ đánh cha ruột.

May là lúc này, Bảo Lợi Long cũng không biết chạy đi đâu chơi rồi, nếu không để cho nó nhìn thấy Coffee ôm mình, vậy khẳng định cũng muốn nhảy lên người hắn nháo nhào một phen, muốn hắn đẩy Coffee ra cho bằng được, sau đó Coffee cũng sẽ cùng Bảo Lợi Long nói lời giống như nhau, trạng huống đó sẽ khiến hắn càng thêm đau đầu.

Chẳng qua, để cho Bảo Lợi Long một mình đi chơi cũng là một chuyện vạn phần nguy hiểm, ở đây thế nhưng là hoàng cung, bất cứ tòa kiến trúc nào cũng là di tích cổ, nếu đụng phải Bảo Lợi Long vua phá hoại này, rất có khả năng một giây sau liền không phải di tích cổ nữa, mà là đống đổ nát rồi.

Càng nghĩ càng lo lắng, Leola đang muốn đi tìm Bảo Lợi Long, nhưng trên người lại cứ có một con gấu túi còn đang quấn, mặc dù nói mình bị quấn lấy vẫn có thể đi đường, nhưng giống như vừa rồi mới nói, quyết không thể để cho Bảo Lợi Long nhìn thấy người khác đang quấn papa của nó… Leola chỉ có bất đắc dĩ mở miệng nói: “Long Hoàng, xin buông tay.”

Coffee ngay cả động cũng không động.

Leola sử xuất võ công, muốn khéo léo đem Coffee lông tóc không chút thương tổn mà đẩy ra.

Coffee lại cũng không chịu yếu thế, đấu khí màu tím vừa phát ra, trong chớp mắt liền chế trụ ngược lại hắn.

Thấy vậy, Leola cứng đờ, tức khắc tưởng rằng Coffee phải chăng vừa lại biến trở về Long Hoàng lãnh khốc kia… nhưng, đó là chuyện không khả năng.

Bởi vì, trái tim Long Hoàng bây giờ ở ngay trên người mình, cho nên Coffee là không khả năng biến trở về Long Hoàng.

Leola cười tự giễu một chút, lại đột nhiên nghe thấy chỗ không xa truyền đến tiếng bạo tạc, hắn quay đầu từ cửa sổ sát đất nhìn ra ngoài, đúng lúc nhìn thấy một chuỗi dòng điện bắn phá tòa kiến trúc nào đó, sau đó tiếp tục bắn lên trời.

Bảo Lợi Long…

Leola mặt vô biểu tình nhìn chuỗi dòng điện kia, lần này, hắn dùng tới chân khí muốn đẩy Coffee ra, phải mau chóng chạy đến chỗ Bảo Lợi Long, nếu không chắc chắn sẽ xuất hiện tòa di tích cổ thứ hai bị hại.

Lần này quả nhiên thuận lợi đẩy Coffee ra, Leola lập tức cất bước đi về phía cửa phòng, đi đến một nửa, lại nghe thấy Coffee mở miệng nói: “Con vì sao không gọi tên của ta?”

Nghe vậy, Leola sửng sốt, quay đầu nhìn Coffee, lại nhìn thấy trên mặt của Coffee vậy mà rải đầy nước mắt.

Leola sửng sốt, thì ra, ông ấy vừa rồi ghé vào vai mình, vậy mà là đang khóc sao? Nhưng hắn khó hiểu chính là, vì sao phải vì mình không có gọi tên của ông ấy mà khóc?

“Isanna đều sẽ gọi tên của ta, cho dù biết rõ đó không phải ta, cô ấy vẫn là liên tục gọi, liên tục gọi, liên tục gọi đến khi gọi ta về mới thôi!”

Coffee gầm lên: “Con vì sao không gọi tên của ta, vì sao gọi ta là Long Hoàng? Con cho rằng ta vẫn là “tên Long Hoàng kia” sao? Tên Long Hoàng dấy lên phân tranh thế giới, muốn thống nhất toàn thế giới, cuối cùng thậm chí đã giết Isanna kia?”

Leola ngây ngẩn nhìn hắn, không tin Coffee vẫn luôn ngây ngốc sẽ nói ra lời như vậy, thì ra, Coffee lại là bởi vì nguyên nhân thế này, cho nên cố chấp đối với tên gọi như thế sao? Leola do dự một hồi, cuối cùng, cũng chỉ có thể nói: “Tôi không phải Isanna, là Leola…”

Coffee cười thê lương: “Ta biết, hài tử, ta biết…”

Thấy hắn như thế, Leola cũng cảm thấy trong lòng khó chịu, gọi tên thì cứ gọi tên đi! Nếu như thế có thể khiến ông ấy dễ chịu một chút, vậy thì có hề gì…

“Cof…”

Rầm!

“Cà Phê! Ông quả nhiên ở đây!”

Hai người trong phòng đều sửng sốt, bất luận người tới là ai, Coffee đầu tiên là lau đi nước mắt đầy mặt, mới quay đầu qua nhìn nơi phát ra âm thanh, đúng lúc nhìn thấy Misery một cước đá toang cửa phòng, thở hồng hộc chạy vào, rống giận: “Ông rốt cuộc ở đây làm cái gì? Một đống kỵ sĩ đang chờ ông mở họp, ông lại ở trong phòng Leola làm nũng với hắn? Ông rốt cuộc có biết ông là Long Hoàng hay không hả?”

Coffee vừa nghe, mặt liền suy sụp, oán giận: “Tiểu Mise, ngay cả ngươi cũng gọi ta là Long Hoàng, đừng gọi ta là Long Hoàng nữa…”

Misery vừa nghe, lạnh lùng nói: “Ông tưởng rằng không gọi Long Hoàng, liền có thể không mở họp sao?”

Coffee khóc không ra nước mắt nói: “Không phải như thế! Ta là nói…”

“Câm miệng!” Misery rống giận: “Mau theo tôi đi mở họp là được!”

“Oh.” Coffee ngoan ngoãn ngậm miệng, buông vai xuống, chậm rì rì đi đến bên cạnh Misery.

Rống xong Long Hoàng, Misery vừa lại đầy mặt giận dữ nhìn hướng Leola, tiếp tục rống: “Rồng nhà ngươi và Tiểu Hắc đánh nhau rồi, ngươi còn không đi quản? Muốn dỡ bỏ hoàng cung mới hài lòng sao?”

Đánh nhau với Tiểu Hắc? Leola ngẩn người, nghĩ không ra nguyên nhân là cái gì, chỉ có gật đầu.

“Tiểu Mise trở nên hung dữ giống như Mocha rồi…” Coffee nhỏ tiếng oán giận.

Còn không phải chính là bởi vì Mocha không còn nữa, nếu không có người tới quản, Long Hoàng đế quốc này không sập ở trên tay Coffee mới lạ! Mà Long Hoàng đế quốc thế nhưng là tâm huyết nhiều năm của Mocha, hắn tuyệt đối sẽ không để cho nó sập ở trên tay Coffee!

Misery hung dữ trừng Coffee một cái, lại cũng nhớ tới Mocha đã mất, đột nhiên mắt xót lên, hắn vội vàng thi triển dịch chuyển tức thời rời khỏi, thuận tiện bỏ xuống một câu: “Tôi đi trước đây, nếu để tôi phát hiện ông chưa đi mở họp, ông chết chắc rồi!”

Nghe vậy, Coffee vô lực gật đầu, sau đó đi về hướng cửa phòng…

“Phụ thân.”

Coffee sửng sốt, cấp tốc xoay người lại, mang theo biểu tình khó có thể tin nhìn người còn lại trong phòng, nó, nó vừa mới gọi mình là cái gì?

Leola bình tĩnh nói: “Ngài là phụ thân của con, gọi tên của ngài rất không có lễ mạo, nếu như ngài không thích cái xưng hô Long Hoàng này, con sau này sẽ gọi ngài là phụ thân, có được không?”

Coffee sửng sốt, sau đó lập tức ra sức gật đầu, gật đầu xong, hết sức cảm động nói: “Hài tử! Hài tử của ta và Isanna… vậy, vậy ta cũng không gọi con là Isanna nữa!”

Nghe vậy, Leola thở phào, thì ra phụ thân không phải thật sự coi hắn là mẫu thân Isanna, biết được điều này khiến hắn thở phào một hơi thật lớn.

“Vậy phải gọi là gì đây?” Coffee nghiêng đầu, vỗ tay một cái, hô lên: “Đúng rồi! Tã đã đáp ứng Bạch Nhụy…”

Leola đột nhiên có loại dự cảm không lành, nếu như hắn nhớ không sai, chuyện Coffee đáp ứng Bạch Nhụy hình như là…

“Vậy thì gọi là Blue Mountain đi! Đây là cà phê ta thích uống nhất đấy! Tuyệt lắm đi?” Coffee cười tít mắt nói.

Leola nhất thời mặt vô biểu tình.

Lúc này, ngoài cửa phòng vừa lại truyền tới tiếng của một người khác.

“Đệ, đệ đệ, có biết phụ thân ở đâu không? Những kỵ sĩ đang chờ ông ấy…”

Lansecy đột nhiên dừng lại, cô đã từ trong cửa phòng không đóng nhìn thấy thân ảnh của Coffee, cô vội vàng đi vào, lúc đang muốn chào hỏi, lại nhìn thấy biểu tình của Leola, cô thực sự cảm thấy biểu tình này có loại cảm giác quái dị nói không nên lời, mặc dù nói là mặt vô biểu tình, chẳng qua vừa lại minh hiển khiến người cảm thấy hắn hình như rất không cao hứng…

Lansecy nhất thời không biết phải làm sao, vội vàng nhìn hướng người còn lại trong phòng, Coffee.

Coffee đang mang nụ cười cưng chiều con gái đặc thù của phụ thân nhìn cô.

Lansecy đột nhiên cảm thấy, so với Leola mặt vô biểu tình, Coffee mang theo mỉm cười cưng chiều hình như càng quỷ dị…

Coffee dịu dàng mở miệng nói: “Macchiato, chuyện gì vậy?”

Lansecy cứng đờ, Ma-Macchiato?

Cô mang biểu tình kinh hãi nhìn hướng Leola, người sau vẫn là mặt vô biểu tình.

Coffee vừa thấy cô nhìn Leola, lập tức vui vẻ nói: “Ta vừa rồi cũng đã đặt tên cho em trai con đấy! Gọi là Blue Mountain, sau này phải gọi nó là Blue Mountain nhé!”

“…” Cô bây giờ đã hiểu vì sao Leola là biểu tình này rồi.

Hơn nữa, Lansecy đột nhiên cảm thấy tốt hơn nhiều, Macchiato kỳ thực cũng đâu phải khó nghe lắm, so với Blue Mountain…

◊◊◊◊

“Ha ha ha ha ha, Blue Mountain, Blue Mountain, Isanna nếu nghe thấy được, khẳng định cười chết…”

Gre cười đến suýt nữa từ trên ghế lăn xuống rồi, bởi vì quá mức kích động, ngay cả hình ảnh trên gương nước cũng biến mất.

Nhưng, người khác lại không hiểu rõ lắm, bọn họ căn bản nghe không hiểu ngôn ngữ của thế giới kia, cho dù bọn họ nghe hiểu, sợ rằng cũng không thể lý giải cái tên Blue Mountain này có gì buồn cười.

Thế giới này thế nhưng không có cái thứ cà phê kia.

Jasia lại nổi quạu lên: “Lại là đứa con gái kia! Tức chết ta rồi!”

“Con tức cái gì đây?” Gre nổi lên tò mò, hắn mặc dù biết Jasia từng gặp Lansecy, nhưng lại không biết cô vì thế tức giận cái gì, chẳng lẽ so đẹp với người ta sao?

Jasia tức đến kêu oang oang: “Cô ta cứ luôn quấn lấy lão sư không buông, con đại sắc nữ đó!”

Vừa nghe thấy lý do, Gre phá lên cười, nói: “Chẳng lẽ con không nghe thấy, cô gái đó dùng cái gì để xưng hô Le?”

Jasia sửng sốt, lúc này mới nhớ tới, kinh hô: “Đệ đệ? Nhưng, làm sao lại… cô ta không phải thích lão sư sao?”

“Oh? Cô ta thích Le?” Gre lộ ra nụ cười thật lớn khi xem kịch vui: “Thật là trào phúng! Bọn chúng thế nhưng là chị em song sinh hàng thật giá thật, căn bản không thể ở cùng một chỗ.”

“Tình yêu bất luân?” Lòng tò mò của mọi người đều bị khơi lên.

“Không phải chứ!” Chân Không khẽ hô: “Nhị sư huynh đó căn bản ngay cả cười cũng không biết, lại có thể có hành động to gan như thế?”

Jasia lập tức phản bác: “Mới không phải tình yêu bất luân, lão sư căn bản không thích cô ta! Là nữ nhân đó tự mình yêu đơn phương lão sư, còn quấn lấy lão sư không buông!”

Lý quán chủ gật đầu vuốt râu nói: “Vậy trái lại rất có khả năng, Ngân Nguyệt đó mặc dù không nói cười tùy tiện, nhưng bề ngoài trái lại không tệ, đủ để cho cô nương tương tư đơn phương rồi.”

“Bất luận thế nào, làm sao có thể yêu nhau với em gái ruột? Hoang đường hoang đường…” Ngoan Nham lão nhân lắc đầu.

“Đã nói với ông không phải yêu nhau rồi!” Jasia tức muốn nổi khùng rồi.

“Cho dù là anh em, chỉ cần thích, chẳng lẽ cứ nhất định không được sao…” Long Vũ Điệp nhỏ giọng nói.

Long Diễm Điệp liếc sư muội một cái, thấy người sau thần tình ai thương, biết cô nhớ tới Bạch Thiên, người thế giới khác mà cô thích.

“Đương nhiên không được…”

Lúc này, Gre biếng nhác nói câu: “Các ngươi ồn chết rồi, rốt cuộc có muốn tiếp tục xem không hả?”

Mặc dù vừa rồi còn không hợp ý kiến, nhưng đối với vấn đề có muốn tiếp tục coi hay không, mọi người trái lại rất hợp tác, đồng loạt hô: “Muốn!”

Gre vung tay, gương nước vừa lại tái hiện hình ảnh.

◊◊◊◊

Leola vuốt ve dây chuyền hình Long Thập Tự trước ngực, bây giờ dây chuyền Long Thập Tự luôn là đeo ở trên người hắn, hi vọng mình nếu thật sự sắp bị khống chế, vậy dây chuyền Long Thập Tự có thể nhắc nhở mình, đến lúc đó…

“Leola?”

Leola sửng sốt, ngẩng đầu lên, vậy mà nhìn thấy mọi người đều nhìn hắn, bao gồm Coffee, Lansecy, Cappuccino, Quang Minh kỵ sĩ, Hắc Ám kỵ sĩ, kỵ sĩ vân vàng của Long Hoàng đế quốc, đám người Keisy, Jones, Barbarise, thậm chí Tam Đại Thống Lĩnh của Liên Minh Thương Tế đều tới rồi.

Trong đại sảnh to như thế, khoảng chừng hơn một trăm người đều đang nhìn hắn, mà thân phận của hơn một trăm người này mỗi người cũng đều vô cùng hiển hách, kém nhất cũng vẫn là kỵ sĩ vân vàng thực lực cao cường.

“Chuyện gì?” Leola có chút kinh hoảng, xem ra mình thật sự thất thần quá nghiêm trọng rồi, nhiều người như thế nhìn chằm chằm vào mình, hắn lại có thể một chút cảnh giác cũng không có, đây đừng nói là ảnh hưởng của trái tim Long Hoàng đi? Hắn bắt đầu nghi thần nghi quỷ rồi.

Keisy mắt trợn trắng, bực mình nói: “Còn chuyện gì? Chúng tôi thảo luận cả buổi, mười câu ít nhất có tám câu đều nói đến anh, anh trái lại nhàn nhã quá đi thôi! Cứ ở bên cạnh ngẩn ngơ là được.”

“Chuyện gì nhắc đến tôi?” Leola bất giác cảm thấy có chút căng thẳng, chẳng lẽ là chuyện trái tim Long Hoàng?

Gã này quả nhiên một câu cũng không nghe lọt! Keisy lườm một cái: “Có đầy! Đầu tiên là anh cái thái tử này rốt cuộc có muốn tiếp tục làm hay không hả?”

Lời của Keisy vừa ra.

“Tiếp tục!” Cappuccino lập tức kiên quyết hô lớn, sau đó quay đầu như con chó bông, dò hỏi em gái yêu quý: “Muội muội, em cũng tán thành đi? Em xem đệ đệ, thật là có dáng điệu thái tử quá đi thôi! Để em nó đảm đương là không còn gì thích hợp hơn rồi!”

Lansecy nhìn Cappuccino, vừa lại thấy Leola có chút do dự, cô suy nghĩ một chút, sau đó dùng ngữ khí càng kiên quyết hơn Cappuccino nói: “Nếu đệ đệ muốn làm, vậy thì cứ để cho em ấy làm, nếu em ấy không muốn, vậy thì chọn giữa em và ca ca.”

Nghe vậy, Cappuccino lập tức kêu rên: “Làm sao lại thế! Bất công quá đi! Ta cũng muốn được muốn làm thì làm, không muốn làm thì không cần làm… ta nói trước nhé, ta không muốn làm đâu à!”

Lansecy hết sức bất đắc dĩ nhìn huynh trưởng bất lương này.

“Tôi, tôi không muốn làm thái tử…”

Leola có chút do dự trả lời, mặc dù hắn từng nói đến muốn trở thành vương giả để cho thế giới mỉm cười, nhưng, bây giờ trên người hắn có trái tim Long Hoàng bừng bừng dã tâm, hắn không thể cứ đòi lên làm Long Hoàng bất chấp nguy hiểm trái tim Long Hoàng có thể sẽ phục hồi.

Cappuccino vừa nghe, lập tức kêu thảm lên: “A… xong rồi! Bây giờ cơ suất ta trúng tuyển có tới một phần hai, Tiểu Hỏa Cầu, chúng ta mau bỏ nhà ra đi thôi!”

Tiểu Hỏa Cầu liếc chủ nhân nhà mình một cái, lạnh lùng nói: “Yên tâm đi! Chỉ cần người não to hơn củ khoai tây một chút đều sẽ chọn công chúa Lansecy.”

Cappuccino lẩm bẩm: “Nói như thế cũng phải… A! Tiểu Hỏa Cầu, ngươi cũng quá xem thường ta rồi!”

Tiểu Hỏa Cầu ngay cả để ý cũng không muốn để ý hắn.

“Con không muốn làm thái tử?”

Long Hoàng hiện nhiệm, Coffee, rốt cuộc mở miệng, hắn mang theo ánh mắt ôn hòa nhìn con trai nhỏ của mình, mọi người đều mong đợi nhìn hắn, nếu như là phụ thân mở miệng khuyên nhủ, đối với con trai nhất định có hiệu quả đi?

Leola nhìn hướng phụ thân, kiên quyết gật đầu.

Coffee cười rất vui vẻ, nói: “Vậy được thôi, ta bây giờ liền thoái vị, để con làm Long Hoàng, không cần làm thái tử nữa, thế này có được không?”

“…”

Ông căn bản không hiểu rõ trạng huống, mọi người thầm nghĩ.

Leola mặt vô biểu tình nói: “Không được.”

“Con không chịu làm Long Hoàng, vừa lại nói không làm thái tử, vậy con rốt cuộc muốn làm cái gì? Con nói đi, cùng lắm ta liền sáng lập cái chức vị cho con làm nhé!” Coffee vạn phần ủy khuất oán giận.

Vấn đề cũng không phải ở đây đi… Khóe miệng mọi người đều co giựt mà nghĩ thầm.

Leola vốn định nói làm hoàng tử là được, nhưng ngẫm lại, nếu mình bị trái tim Long Hoàng xâm thực, có lẽ có khả năng sẽ tranh đoạt vương vị, mình nếu là hoàng tử, đối thủ vừa lại là Cappuccino và Lansecy không có dã tâm, cơ hội tranh thắng sẽ thật sự rất cao!

Hắn hít sâu một hơi, trả lời: “Con cái gì cũng không muốn làm.”

Mọi người đều ngây ngẩn, Cappuccino có chút không xác định hỏi: “Đệ đệ, em đừng nói là, em ngay cả hoàng tử cũng không muốn làm đi?”

Leola gật đầu.

“Đây làm sao có thể!” Mọi người kinh hô lên.

Cappuccino vẫn luôn cười đùa cũng thu lại tươi cười, nhíu mày nói: “Đệ đệ, em đây là ý gì?”

Leola đột nhiên đứng lên, tay đặt ở ngực, lạnh lùng nói: “Ở đây! Trái tim Long Hoàng ở ngay đây, nếu như cho hắn bất cứ một chút cơ hội nào, chuyện trước kia có lẽ liền sẽ tái diễn! Cho nên, không thể cho hắn bất cứ cơ hội nào!”

Nghe vậy, mọi người đều trầm mặc, đây cũng là chuyện mọi người bây giờ lo lắng nhất, chỉ là vì không muốn quá kích động Leola, cho nên không có ai nhắc tới thêm mà thôi, không ngờ, hắn lại tự mình nói lên chuyện này, hơn nữa vì chuyện này, ngay cả hoàng tử cũng không muốn làm rồi.

Hiện trường nhất thời lâm vào trong im lặng khó xử.

Coffee lại bất chấp khó xử này, mừng rỡ hỏi: “Vậy chỉ cần trừ bỏ trái tim Long Hoàng, Blue Mountain liền nguyện ý làm Long Hoàng rồi sao?”

Leola nhìn hướng phụ thân của mình, có chút không hiểu dáng vẻ không hề gì của hắn bây giờ rốt cuộc là thật có biện pháp trừ bỏ trái tim Long Hoàng, hay vừa lại là một cái hành động khiến người dở khóc dở cười.

Keisy đột nhiên kêu lớn một tiếng: “Chờ một chút!”

Tầm nhìn của mọi người ném hướng Keisy, trong mắt mang theo hi vọng, mọi người đều biết, cậu thế nhưng rất hiểu rõ Leola, nếu nói có người có thể giải khai được khúc mắc của Leola, đó không ai khác ngoài Keisy.

Keisy trừng thẳng vào Coffee, hết sức nhấn mạnh nói: “Những cái kia đều không phải trọng điểm, trọng điểm là… ông vừa rồi gọi Leola là gì?”

Coffee chớp mắt, trả lời: “Blue Mountain đấy!”

“Ông, ông nói lại lần nữa, ai là Blue Mountain?” Da mặt của Keisy có chút co giựt.

“Đương nhiên là con trai nhỏ của ta rồi!” Coffee như chuyện đương nhiên nói.

Mọi người rốt cuộc lĩnh ngộ triệt để rồi, đồng loạt nhìn hướng cái gọi là “con trai nhỏ”, nhưng chỉ thấy bộ dạng vô biểu tình của Leola, mặc dù không có phủ nhận, nhưng, hiển nhiên hắn cũng không cảm thấy cao hứng vì tên của mình biến thành Blue Mountain.

Mọi người trầm mặc, không quá mấy giây, Keisy phụt một tiếng, hoàn toàn không nể mặt mà ha ha cười ầm lên, cười đến ôm bụng, còn suýt nữa lăn xuống ghế.

Mặc dù cười thành như thế, nhưng cậu vẫn vỗ vỗ vai của Leola, an ủi: “Ái chà! Blue, Blue Mountain cũng không tệ đâu, anh nghĩ xem, anh trước kia tên là Ngân Nguyệt, bây giờ chỉ là màu bạc biến thành màu lam, trăng biến thành núi mà thôi, không khác bao nhiêu đâu! Ha ha ha ha ~~”

Nghe vậy, mọi người rốt cuộc cũng không nhịn được cười, cùng nhau cười rộ lên, tiếng cười gần như muốn phá vỡ nóc nhà của đại sảnh rồi.

“Ha ha ha ha… trăng bạc biến thành núi xanh, vẫn, vẫn rất phối hợp quá đi!”

Cappuccino cười đặc biệt lớn tiếng, hoàn toàn quên người hắn cười thế nhưng là em trai nhà mình, cười đến vỗ bàn la lớn: “So với Cappuccino của ta còn khó nghe hơn! Ha ha ha!”

Tiểu Hỏa Cầu vừa lắc đầu, vừa nói: “Chủ nhân, không được cười trên nỗi đau của người khác, Blue Mountain cũng không có gì không, không hay… phụt! Ha ha…”

Bạch Thiên lộ ra nụ cười còn muốn lớn hơn bình thường, an ủi Leola: “Tên Blue Mountain này cũng rất vang dội, không có gì không hay, haha… ha ha ha…”

Mọi người cười đến thất điên bát đảo, ngay cả những kỵ sĩ bình thường không nói cười tùy tiện cũng đều cúi đầu kìm nén cười, trong lòng nỗ lực khuyến cáo mình, không thể cười à! Đó thế nhưng là thái tử! Có lẽ còn có thể là Long Hoàng tương lai, cho nên tuyệt đối không thể cười… phụt!

Lansecy hơi hơi cúi đầu, đối với cảm thụ của Leola, cô rất đồng cảm, chỉ là… Macchiato ít nhất dễ nghe hơn Blue Mountain nhiều, ha ha… không thể cười!

Coffee cũng cười ha hả, sau đó nhỏ giọng hỏi con trai: “Blue Mountain à, mọi người đang cười gì vậy? Cười thật là vui vẻ!”

Nghe vậy, Leola ngẩn ra, có chút hoài nghi nhìn hướng Coffee, lại nhìn thấy Coffee đầy mặt đều là thần sắc khát vọng “mau nói cho ta, ta rất muốn biết”.

Hắn có chút bất đắc dĩ giải thích: “Mọi người đang cười cái tên Blue Mountain này.”

“Oh.” Coffee hài lòng cười nói: “Ta đã biết cái tên này rất tuyệt mà!”

“…” Leola triệt để không có lời nào để nói rồi.

“Được rồi, đừng cười nữa, bây giờ quan trọng nhất chính là phải đàm luận chuyện của trái tim Long Hoàng.

Mọi người đột ngột dừng tiếng cười, nhìn về phía người lên tiếng, lúc này mới phát hiện, lại có thể là Quang Minh kỵ sĩ mở miệng, mà trên mặt của hắn một chút xíu tươi cười cũng không có.

Jones trong chớp mắt điều chỉnh sắc mặt, trên mặt chỉ mang cười nhạt, Tam Đại Thống Lĩnh sau khi ho mấy tiếng, sắc mặt cũng đều nghiêm túc lại.

Quang Minh kỵ sĩ Lancelot đứng dậy, nghiêm khắc nhìn Leola, khẽ hô lên: “Nếu để cho ta phát hiện, ngươi có dấu hiệu bị trái tim Long Hoàng khống chế, cho dù ngươi là thái tử, ta cũng nhất định tiền trảm hậu tấu, rồi lấy chết tạ tội!”

Huyết Lang nhảy dựng lên, lập tức chắn ở giữa hắn và Leola, cười khổ nói: “Lance, không cần khoa trương như thế đi? Cậu chẳng phải cũng đã hiệu trung với trái tim Long Hoàng kia mấy trăm năm, cuối cùng còn là phản bội hắn sao?”

Nghe vậy, sắc mặt của Lancelot trở nên càng thêm khó coi, Huyết Lang nhướn nhướn mày, giống như đang nói “chẳng lẽ không phải như thế sao”.

Mặc dù thế này sẽ khơi lên đau thương hối hận sâu nhất của Lancelot, nhưng Huyết Lang biết, nếu không nhắc nhở hắn như thế, sợ rằng hắn vừa phát hiện Leola không thích hợp, liền một kiếm bổ qua rồi, vậy còn quản Leola có thể sẽ phục hồi như cũ hay không.

Hai người giằng co, hiện trường lâm vào một vùng khó xử, không biết nên do ai đi ngăn cản hai vị kỵ sĩ Quang Minh và Hắc Ám nổi tiếng này…

“Được.”

Mọi người khó có thể tin nhìn hướng người lên tiếng.

Leola bình tĩnh tiếp tục nói với Lancelot: “Nếu như ta có dấu hiệu bị trái tim Long Hoàng khống chế, vậy ngươi cứ giết ta, đừng lưu tình.”

Lancelot ánh mắt long lanh hữu thần nhìn Leola, người sau cũng thẳng tắp nhìn trở lại hắn, cuối cùng, hắn chậm rãi mở miệng nói: “Ngươi được lắm! Nếu chuyện trái tim Long Hoàng được giải quyết, Quang Minh kỵ sĩ ta nguyện phát hạ hiệu trung linh hồn với ngươi.”

Mọi người xôn xao, Quang Minh kỵ sĩ vậy mà nguyện ý phát hạ hiệu trung linh hồn, phải biết rằng, lấy trình độ tuân thủ tinh thần kỵ sĩ của Quang Minh kỵ sĩ để xem, vậy khẳng định là hiệu trung linh hồn chân chính, cũng chính là hiệu trung “bất luận đối tượng hiệu trung đã hạ mệnh lệnh gì”, hắn cũng tuyệt đối vâng theo, cho dù trước kia đi theo nhị hoàng tử lâu như thế, Quang Minh kỵ sĩ cũng chưa từng phát ra hiệu trung linh hồn với hắn.

Đối với điều này, Leola chỉ là tùy ý gật đầu, biểu thị tiếp thụ, đối với hắn bây giờ mà nói, vấn đề lớn nhất chỉ là giải quyết trái tim Long Hoàng, mọi thứ khác đều không phải vấn đề.

“Thật tốt quá, Blue Mountain, con có kỵ sĩ tâm phúc rồi, vậy có thể kế vị thành Long Hoàng, chúng ta hãy chọn thời gian cử hành điển lễ đăng cơ.” Coffee hết sức vui vẻ vỗ vỗ tay.

Leola trầm mặc, muốn tức cũng tức không nổi, chỉ là nhàn nhạt nói: “Con không thể đăng cơ, cũng không thể làm hoàng tử, chỉ cần trái tim Long Hoàng không diệt, con chỉ muốn một mình đi xa một chút… cùng lắm để cho Quang Minh kỵ sĩ đi theo.”

Sau đó, để cho Quang Minh kỵ sĩ ở lúc tất yếu giết chết hắn, cùng mai táng luôn cả trái tim Long Hoàng.

“Cái gã này!” Keisy trừng hắn, rống to: “Vừa lại đi vào bế tắc!”

Thanh Thanh và Mai Nam nhìn nhau một cái, đồng thanh hô to: “Chúng tôi tuyệt đối sẽ không bỏ mặc cậu!”

Bạch Thiên cũng kiên định gật đầu.

“Không được!” Leola sốt ruột lên: “Nếu như tôi bị trái tim Long Hoàng khống chế, có lẽ sẽ làm hại các cậu!”

Keisy hung dữ nói: “Anh cho rằng bây giờ anh còn có thể trọng thương chúng tôi dễ dàng như thế sao? Coi chừng đổi lại tôi, Thanh Thanh, Mai Nam, còn có Bạch Thiên cùng nhau cho anh một trận!”

Ba người khác cũng nghiêm túc gật đầu.

Leola lại biết đó là không khả năng, nhóm Keisy thứ nhất sẽ không vô duyên vô cớ công kích mình, nhưng trái tim Long Hoàng lại sẽ; trở lại, đám người Keisy cũng sẽ không đánh lén hắn, nhưng trái tim Long Hoàng vẫn là sẽ, càng gay go hơn chính là, Leola thiện trường nhất chính là đánh lén, hắn là sát thủ, cho dù hắn bây giờ trên danh nghĩa là hoàng tử của những kỵ sĩ, nhưng hắn vẫn như cũ là sát thủ, điểm này ở lúc hắn sinh thời sẽ không thay đổi.

Nếu như, trái tim Long Hoàng khống chế mình, sau đó phát động đánh lén với đám người Keisy khi chưa biết gì hết… vậy khẳng định là một đao một mạng, không cần mười phút, đồng bạn như anh chị em với hắn sẽ toàn bộ chết thảm, đến lúc đó, hắn khẳng định sẽ rơi vào trong vực sâu vô cùng.

Nghĩ đến đây, Leola do dự một chút, nhìn hướng Lancelot, dưới lòng thậm chí cho rằng mình nên ngay bây giờ đi theo Quang Minh kỵ sĩ, để hắn trông coi mình cho tốt mới đúng.

“Tôi nói anh nhé, nhìn Quang Minh kỵ sĩ làm cái gì?”

Keisy nhảy bật lên, chắn tầm nhìn của Leola, nguy hiểm nheo mắt, nói: “Đừng nói với tôi anh đột nhiên phải lòng hắn nhé, loại chuyện ma quỷ này tôi sẽ không tin đâu, anh cái gã này cũng nói không ra loại lời đó, cho nên… anh vừa lại muốn bỏ nhà ra đi rồi, đúng chứ?! Anh trái lại nói xem nào!”

Leola quay đầu đi, một chữ cũng không nói.

Thấy vậy, Keisy càng tức đến muốn tiến lên túm lấy cổ áo của hắn, chỉ là bị Bạch Thiên bắt lại, cho nên túm không tới mà thôi.

Coffee cuống cuồng khuyên can: “Đừng cãi nhau mà! Chỉ cần hủy diệt trái tim Long Hoàng không phải được rồi sao?”

“Bây giờ chính là không có biện pháp hủy diệt!”

Keisy quay đầu qua, xả toàn bộ tức giận lên người Coffee, gào rống: “Nếu có biện pháp, chúng tôi sớm đã đi làm rồi, ai sẽ ở đây cãi nhau với cái tên đần độn não như tảng băng này hả!”

“Có biện pháp mà!” Coffee nho nhỏ tiếng nói.

“Xem đi! Ông cũng không có biện pháp… Hả?!” Keisy sững sờ nhìn Coffee, vừa, vừa rồi ông ta đã nói cái gì?

Mọi người cũng toàn bộ ngây ngẩn.

Lancelot lập tức bước lên phía trước, sau khi hành lễ tiết kỵ sĩ, không thể chờ được mở miệng dò hỏi: “Long Hoàng bệ hạ, xin hỏi biện pháp trong miệng của ngài là cái gì?”

Coffee cười ngây ngô một chút, mở miệng giải thích: “Cơ sở tồn tại của trái tim Long Hoàng, chính là một ngàn linh hồn của kẻ tự nguyện hi sinh kia mà! Cho nên chỉ cần tiến hành tịnh hóa linh hồn, trái tim Long Hoàng tự nhiên cũng liền biến mất.”

“Vậy ông lúc đầu làm gì không tự mình tịnh hóa những linh hồn kia?” Keisy là người đầu tiên hét lớn: “Khiến cho bây giờ xảy ra nhiều chuyện như thế, đầu óc ông là hỏng rồi hả?”

Coffee hết sức ủy khuất nói: “Ta cũng là sau này mới nghĩ ra, mặc dù nghĩ ra rồi, nhưng vừa lại không biết nơi cử hành nguyền rủa lúc đó ở đâu, ta đã tìm rất lâu, nhưng cũng tìm không được… hơn nữa trái tim Long Hoàng lúc đó cứ luôn đối đầu với ta, ta nếu như hạ mệnh lệnh để kỵ sĩ đi tìm kiếm, hắn liền lập tức thủ tiêu mệnh lệnh, đảo qua đảo lại như thế, những kỵ sĩ đều bị bọn ta làm cho choáng váng, căn bản không có nghiêm túc đi tìm.”

Lúc này, Jones mở miệng dò hỏi tỉ mỉ: “Long Hoàng bệ hạ, cho nên ý của ngài là, chỉ cần tìm được nơi nguyền rủa, liền có thể thành công tịnh hóa những linh hồn kia, hủy diệt trái tim Long Hoàng sao?”

Coffee gật đầu, như chuyện đương nhiên nói: “Chỉ cần tìm được nơi đó, ta liền có thể tịnh hóa sạch, cho dù uy lực nguyền rủa quá lớn, rất khó tịnh hóa sạch, vậy chúng ta cũng còn có rất nhiều kỵ sĩ hệ Quang Minh, còn có Thần Thánh Bạch Long tộc, bọn họ cũng rất thiện trường tịnh hóa! Tuyệt đối có biện pháp tịnh hóa sạch.”

Mọi người ngươi nhìn ta ta nhìn ngươi, trong mắt hiện lên hi vọng.

“Jones!” Mai Nam tiên phong hét lớn một tiếng.

Nụ cười nhạt cao thâm khó lường của Jones chớp mắt biến mất, như con chó lông xù lấy lòng: “Chuyện gì thế? Cục cưng yêu dấu?”

“Đi tìm nơi nguyền rủa.” Mai Nam lạnh lùng nói: “Nếu như ông không tìm ra nơi nguyền rủa, tôi sau này sẽ không gọi ông là Jones nữa, phụ thân đại nhân.”

Jones sững sờ, lộ ra biểu tình kinh hãi, hô lớn: “Barbarise, suất lĩnh đoàn thuật sĩ của ông, tìm ra cái nơi chết tiệt kia cho tôi, không tìm ra thì đừng trở về nữa! Tiền về hưu toàn bộ giữ lại không phát!”

Barbarise cười khổ, uy hiếp của Jones thật là một chút lực đe dọa cũng không có, thuật sĩ phía dưới hắn mỗi người đều là thân mang tuyệt kỹ, người nào thật sự cần dựa vào đế quốc để nuôi, nếu không sớm đã chết đói rồi.

Chẳng qua, sự tình dính dáng đến Leola, về tình về lý, việc này đều là không giúp không được rồi.

Barbarise hô lớn: “Không vấn đề! Tôi đây sẽ trở về hạ độc những thuật sĩ kia, trước khi chưa tìm ra nơi nguyền rủa, không cho bọn họ thuốc giải!”

Thấy vậy, Thanh Thanh cũng vội vàng quay đầu, một tay kéo tay của mẹ, tay kia kéo tay của anh trai, bạt mạng làm nũng: “Mommy ~~ ca ca~~”

Phỉ Nhĩ cười khổ nói: “Biết rồi, Thanh Thanh, em không cần cầu xin anh đâu, việc này chẳng lẽ anh vẫn có thể không giúp sao?”

Thanh Thanh vừa nghe, lập tức buông tay của Phỉ Nhĩ, chuyên tâm lắc tay của mẹ, Thống Lĩnh Áo Đỏ bị con gái lắc đến cũng muốn choáng đầu, tuy nói mình không quản chính sự, nhưng giúp con gái hỏi một chút, trái lại cũng không sao cả, cô chuyển hướng đồng bạn của mình, quan tâm hỏi: “Tiểu Lục à, anh thấy chuyện này nên làm sao đây? Có phải tốt xấu gì cũng nên giúp?”

Thống Lĩnh Áo Lục nhíu mày, trả lời: “Giống như Phỉ Nhĩ nói, cũng không cần cầu xin tôi, Tiểu Hồng, chuyện liên quan đến chuyện hôm nay phải chăng sẽ tái diễn, cho nên việc này… Liên Minh Thương Tế chúng ta là giúp chắc rồi.”

Leola nhìn Mai Nam, vừa lại nhìn Thanh Thanh, trong lòng chỉ có cảm kích vô hạn, ba ngày qua, hắn lần đầu tiên có loại cảm giác xuất hiện hi vọng.

“Những kỵ sĩ nghe lệnh.” Coffee khẽ giọng hô lên.

Kỵ sĩ của Long Hoàng đế quốc hành lễ cùng hô lên: “Vâng!”

Coffee sắc mặt nghiêm túc, hạ lệnh: “Công bố mọi chuyện của những ngày qua cho thế giới, còn có, truyền lệnh xuống, để cho mọi kỵ sĩ đều gác lại công việc bên tay, toàn lực tìm kiếm nơi nguyền rủa.”

Leola có chút ngạc nhiên nhìn Coffee, bây giờ thoạt nhìn, hắn vậy mà thật giống một Long Hoàng, mặc dù ôn hòa hơn trái tim Long Hoàng rất nhiều, nhưng vẫn lộ ra một cỗ khí thế vương giả mờ ảo.

Coffee quay đầu qua, khí chất vương giả biến mất sạch sẽ, chỉ có thần sắc nịnh nọt đầy mặt, nói: “Thế này con liền nguyện ý làm Long Hoàng rồi đi? Blue Mountain, chúng ta hãy chọn ngày điển lễ đăng cơ nhé? Con nói thử xem, con thích lễ phục màu sắc gì, còn có kiểu dáng vương miện…”

Leola mặt vô biểu tình nói: “Trái tim Long Hoàng chưa diệt, cái gì cũng không cần bàn.”

Nghe vậy, mặt của Coffee lập tức suy sụp: “Làm sao lại thế…”

Keisy đột nhiên vỗ vỗ vai của Leola, nói: “Đừng lo lắng! Anh thế nhưng là gã có toàn thế giới, mọi ma pháp sư của đế quốc Acalane, machine vạn năng của Liên Minh Thương Tế, còn có kỵ sĩ trung thành của nhà anh, nhất định có biện pháp tìm ra cái nơi nguyền rủa chết tiệt kia.”

Leola quay đầu qua, nhìn thần sắc không sợ trời không sợ đất kia của Keisy, mình vậy mà cũng thật sự yên tâm, trên cảm giác, sự tình hình như đã được giải quyết một cách rất dễ dàng rồi, cái gì mà trái tim Long Hoàng, bị hủy diệt cũng là chuyện sớm muộn.

Nhìn thấy Coffee vẫn còn là dáng vẻ ai oán, hắn có chút vô lực mở miệng trả lời: “Lễ phục màu đen.”

Coffee chớp mắt, vội vàng nói: “Màu đen sao? Nhưng đó quá đơn điệu rồi, thêm chút hoa văn nhé? Màu vàng… Không! Màu bạc tốt hơn, màu bạc thích hợp con hơn!”

Leola gật đầu.

Thấy hắn trả lời, Coffee càng thêm được voi đòi tiên: “Vậy kiểu dáng vương miện thì sao, nạm thật nhiều thật nhiều bảo thạch lên có được không? Isanna thích nhất loại đó, cô ấy nói bảo thạch càng nhiều càng thô tục càng tốt, thế này ta mới không thể dụ dỗ con gái đây! Ai da! Vậy bào tử tốt hơn là dứt khoát dùng luôn cả hoa văn màu vàng lẫn màu bạc, thế này Isanna khẳng định thích nhất, con nói có được không?”

“Không được…”

One response »

  1. Thêm 1 ông bố bị bệnh cuồng con…
    Lại giật cái tem he he

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: