RSS Feed

Bất Sát – Ngoại truyện 2-2

Chương 2: Ánh sáng trong bóng tối

“Lance, chờ tôi với!”

Huyết Lang vừa xông qua lỗ đen, lập tức cảm thấy không ổn, cho dù ngay tại chỗ tông lên người Gre, hắn cũng sẽ không cảm thấy không ổn thế này…

Trái phải trước sau bọn họ đều là người mặc kỳ trang dị phục… Không! Chiếu theo tỷ lệ số lượng này thoạt nhìn, người mặc kỳ trang dị phục kỳ thực là hắn và Lancelot.

Bọn họ đều nhìn hắn và Lancelot, mắt trợn to như cái chuông, có khuôn mặt của một số người đã bắt đầu vặn vẹo rồi, bất cứ lúc nào cũng có thể la hét.

“Gre đâu?” Lancelot lại còn đang vọng đông ngó tây, cảm thấy hết sức kỳ quái, vừa rồi Gre rõ ràng gần ngay gang tấc, làm sao sau khi xuyên qua lại không thấy bóng dáng?

Lúc này, rốt cuộc có người la hét ra tiếng, la hét của hắn giống như là cái khởi đầu, sau đó tiếng la hét liền bắt đầu bạo tạc rồi.

Huyết Lang vội vàng kéo Lancelot, hai người triệu hồi vật cưng nhà mình tới (đây khiến tiếng la hét càng mãnh liệt rồi), hai người cưỡi lên vật cưỡi liền cấp tốc rời khỏi hiện trường.

Hai kỵ sĩ truyền kỳ một mạch tháo chạy đến chỗ không người, lúc này mới dám để cho vật cưỡi chậm lại bước chân. Huyết Lang bổ đầu liền chửi mắng: “Cậu cái đồ ngu xuẩn này! Nghĩ cũng không nghĩ đã xông qua, mạng cũng không cần rồi sao?”

Lancelot lại chỉ là lắc lắc đầu, lời gì cũng không có nói, hạ xuống Độc Giác Thú rồi tự ý xoay người rời khỏi.

“Này! Lại có thể làm lơ tôi?” Huyết Lang đuổi theo, một phát túm lấy Lancelot, gầm lên: “Tiểu tử thối! Lúc đầu chẳng phải đã nói rồi, cậu cái tên đầu óc xơ cứng này dễ dàng làm hỏng chuyện, cho nên sự tình phải trước nghe tôi nói xong mới được đi làm, bây giờ cậu làm sao hỏi một câu cũng không hỏi đã xông vào?”

Lancelot dừng chân lại, xoay người qua liền hỏi: “Lúc đó cậu nếu đã biết rõ chuyện Coffee bệ hạ bị khống chế, vì sao không nói cho tôi?”

Nghe vậy, Huyết Lang sửng sốt, lúc này mới biết thì ra bạn tốt mình còn đang nhớ chuyện này. Hắn nhíu mày nói cho có: “Chuyện tôi không nói cho cậu thế nhưng có đầy, không thiếu một chuyện này đi?”

“Huyết Lang, đừng lấy lệ với tôi, chuyện này không thể lấy lệ.” Lancelot không thể nghiêm túc hơn hỏi: “Vì sao không nói cho tôi?”

Nhìn sắc mặt của bạn lâu năm, Huyết Lang biết lần này thật không thể lấy lệ rồi, bằng không Lancelot nhất định trở mặt với hắn, chỉ có gãi gãi đầu nói: “Tôi chỉ là cảm thấy không đúng lắm, thế nhưng không biết rốt cuộc xảy ra chuyện gì, chuyện trái tim Long Hoàng gì này một chút cũng không biết à! Hơn nữa tôi vừa lại không có chứng cứ, cậu muốn tôi lấy cái gì tố cáo Long Hoàng đường đường chứ?”

Nghe vậy, Lancelot nhíu mày. Huyết Lang nói tuy có đạo lý, chẳng qua hắn và Huyết Lang dù sao cũng là bạn thân nhiều năm, không có chứng cứ cho nên không có biện pháp tố cáo Long Hoàng, đây đích xác có thể thông cảm, nhưng cũng không đại biểu không thể âm thầm nói cho bạn thân.

Huyết Lang thấp giọng lẩm bẩm: “Hơn nữa cậu chính trực như thế, nếu bắt đầu hoài nghi Long Hoàng, vậy thái độ nhất định thay đổi ngay, đảm bảo lập tức bị Long Hoàng phát hiện, đến lúc đó sẽ bị xào nấu chiên nướng làm sao thế nhưng thì khó nói rồi…”

Quả nhiên, không nói cho hắn thì ra là cái nguyên nhân này! Lancelot vặn vẹo khuôn mặt, dùng giọng răn bảo nói: “Thân là kỵ sĩ, há lại sợ hãi hi sinh? Nếu sớm biết Coffee bệ hạ có chỗ không thích hợp, vậy tôi cũng có thể áp dụng hành động sớm một chút.”

Huyết Lang quay mặt đi, chỉ là trên miệng đùn đẩy nói: “Mocha cũng bảo tôi đừng manh động! Anh ta nói không cần chế tạo hi sinh vô nghĩa mà!”

“Kỵ sĩ không nên sợ hãi hi sinh, nếu sợ hãi…”

“Đừng cứ luôn mồm nói hi sinh với không hi sinh!” Lần này đổi thành Huyết Lang cắt ngang lời của Lancelot, hắn quay đầu lại, thần sắc bỡn cợt đời trước giờ vậy mà biến thành giận dữ, hắn rống giận: “Nếu không phải tôi trông coi cậu cái tên tiểu tử này, cậu thật sự sớm đã hi sinh tám trăm lần mẹ nó rồi!”

“Kỵ sĩ không nên bởi vì có khả năng hi sinh mà khiếp sợ.”

Lancelot vừa mới xong câu này, nộ khí của Huyết Lang thật sự dâng lên, hắn bla bla mắng một chuỗi dài: “Nếu như thật sự có biện pháp giải quyết, tôi sẽ không để cậu đi giải quyết, trơ mắt nhìn bệ hạ thay đổi con người sao? Nhưng vấn để chính là cậu chỉ sẽ uổng công đi chết, căn bản không có biện pháp cứu bệ hạ trở lại! Ngay cả đại hoàng tử Mocha lúc đó đều đã nắm quyền cũng bị bức đến tháp chiêm tinh ở, hơn nữa Mocha còn là con trai lớn của Coffee, cậu tưởng rằng anh ta không muốn đi cứu ông bố mình sao? Anh ta cũng hết cách rồi, cậu còn có thể làm sao?”

Lancelot mấp máy môi, tuy biết rõ Huyết Lang nói là thật, nhưng hắn bị Long Hoàng lợi dụng nhiều năm, suýt nữa ngay cả tứ hoàng tử Leola cũng ra tay giết, đủ loại sai lầm này đè ở trong lòng hắn, thực sự không có biện pháp dễ dàng thích ứng.

Thấy thần sắc của Lancelot vẫn âm trầm như cũ, ngay cả một câu cũng không trả lời, Huyết Lang phát nộ, gầm lên: “Được! Tôi không muốn trơ mắt nhìn bạn tốt nhiều năm của mình đi chịu chết, tôi hèn yếu! Tôi nhát gan! Được rồi chứ!”

Nghe thấy câu này, Lancelot ngẩn ra, vội vàng nói: “Tôi không phải ý đó…”

“Cậu chính là ý đó, cái đồ khốn kiếp không biết tốt xấu, mọi chuyện chỉ biết vừa hô vì chính nghĩa vừa xông lên! Đầu óc của cậu đều chỉ chứa xi măng!”

“Muốn hi sinh cũng phải hi sinh một cách có ý nghĩa, có giá trị!” Huyết Lang la mắng: “Cái gã này phương thức hi sinh của cậu có gì khác với tự sát?”

Nghe vậy, Lancelot sửng sốt, trên mặt xuất hiện vẻ giận dữ: “Tôi tuyệt đối không khả năng tự sát!”

Huyết Lang một mực chắc chắn: “Loại phương thức hi sinh kia của cậu chính là tự sát!”

Sắc mặt của Lancelot tái mét, nhưng hắn không muốn nói nặng với bạn tốt, chỉ có xoay người rời khỏi.

Huyết Lang nhìn đối phương xoay người rời khỏi, trái lại cũng không phải quá hoảng hốt, tính cách của hai người bọn họ thực sự khác nhau quá xa, cho nên cãi nhau cãi đến trở mặt bỏ đi là chuyện thường có, sau này đợi hắn nhàm chán rồi, lại dùng machine thông tin gọi điện thoại cho Lancelot là được, dù sao gã đó căn bản sẽ không nhớ thù… Nghĩ đến đây vừa lại cảm giác không đúng, hai người bây giờ thế nhưng không phải ở thế giới ban đầu, mà là ở “thế giới khác”!

Thế giới này thế nhưng không có cái thứ machine thông tin kia, một khi tách ra, vậy muốn tìm đối phương chỉ có nước phiêu bạt chân trời thôi.

Nghĩ đến đây, Huyết Lang quyết định người bề trên có rộng lượng tha thứ cho “hậu sinh vãn bối”, tốt hơn vẫn là vội vàng đuổi theo, nếu không đến lúc đó thật sự phải vì bạn bè mà đến chân trời, đó thế nhưng không phải chuyện gì vui!

“Lance! Chờ tôi với!”

◊◊◊◊

“Ở thế giới này, chúng ta không thể đấu với Gre, cậu cũng không biết thế lực của hắn ở đây có bao nhiêu lớn, hắn thế nhưng là đầu lĩnh của tổ chức sát thủ! Cậu quay lại xem thử hai người chúng ta là cái gì? Là dân di cư thế giới khác cái quỷ gì cũng không có!”

“Tôi thấy chúng ta hay là trước tìm phương pháp trở về thế giới ban đầu, sau đó mang thêm chút nhân mã, rồi qua đây liều với hắn cũng không muộn à!”

Huyết Lang dọc đường nói đến khóe miệng cũng sùi bọt, nhưng Lancelot vẫn là tự đi đường của mình, cũng không biết có nghe lọt hay không.

Cuối cùng, Huyết Lang rốt cuộc không nhịn được vươn tay túm lấy vai của Lancelot, vặn người hắn qua, nghi hoặc hỏi: “Cậu rốt cuộc định đi đâu?”

Lancelot không chút do dự nói: “Đi tìm đứa trẻ bị Gre tùy ý đùa giỡn kia.”

Huyết Lang sửng sốt, hỏi: “Đi đâu tìm? Trời đất bao la, làm sao tìm một đứa trẻ? Cậu cho rằng cậu bây giờ vẫn là kỵ sĩ truyền kỳ nổi tiếng thế giới, hạ lệnh một tiếng liền có vô số kỵ sĩ chạy ra đi giúp cậu tìm này tìm nọ, cho dù một con chuột cũng thể tìm ra giúp cậu!”

Mắng xong, hắn không nhịn được tiếp tục lẩm bẩm: “Bây giờ đừng nói chuột, dù là một tòa thành cũng không biết nên làm sao tìm, bụng tôi đói quá đi! Đi đâu ăn cơm mới đúng?”

Bên cạnh, Tiểu Hắc cũng cắn quần của chủ nhân nhà mình, “rẹt” một tiếng, quần bị cắn nứt ra một đường may, biểu đạt đầy đủ nó rốt cuộc có bao nhiêu đói.

“Oh shit, ngươi nhẹ nhàng một chút có được không?” Huyết Lang chửi xối xả: “Chúng ta bây giờ ở thế giới khác, ta thế nhưng không có nhiều quần để thay!”

Lời tuy nói như thế, nhưng cho dù là ở thế giới ban đầu, kỳ thực hắn cũng không làm sao để ý quần có rách hay không, trừ phi rách đến hở mông, bằng không hắn sợ rằng cũng lười về nhà thay quần.

Lúc này, Lancelot nhíu chặt mày, hiển nhiên có chút khổ não, dò hỏi: “Huyết Lang, chúng ta nên làm sao đi tìm kiếm đứa trẻ kia?”

Nghe thấy vấn đề này, Huyết Lang lập tức nâng cằm lên, vênh váo nói: “Bây giờ mới biết phải hỏi tôi rồi đi?”

Lancelot cũng không ngó ngàng thái độ của Huyết Lang, chỉ là kiên nhẫn hỏi: “Vậy thì cậu có biện pháp gì không?”

Huyết Lang lập tức như quả bóng xì hơi, thành thành thật thật nói: “Không có, đâu ra biện pháp? Cậu có phải đã quên một chuyện càng chết người hay không?”

“Chuyện gì?” Lancelot có chút nghi hoặc hỏi.

Theo hắn thấy, việc cấp bách trước mắt chính là tìm kiếm đứa trẻ kia, đứa trẻ đó đang bị Gre đùa giỡn như trò chơi, há có thể không mau chóng tìm đến nó? Hơn nữa, tìm được đứa trẻ đó cũng là bằng với tìm được Gre rồi.

Huyết Lang sắc mặt trầm trọng nói: “Chúng ta bây giờ ngay cả ngôn ngữ cũng không thông, cho dù là muốn hỏi đường cũng không được, bây giờ chuyện quan trọng nhất là học được lời nói của thế giới này, không phải tìm bé trai gì!”

Nghe vậy, Lancelot cũng là sửng sốt, cảm giác Huyết Lang nói có lý, ngay cả ngôn ngữ cũng không thông, bất luận muốn làm chuyện gì cũng hết sức khó khăn.

Hắn gật đầu đồng ý, hỏi: “Nên học từ đâu?”

Nghe thấy vấn đề này, Huyết Lang cũng là đau cả đầu, bọn họ nơi sinh sống không quen ngay cả ngôn ngữ cũng không thông, đi đâu học vẫn thật là cái vấn đề lớn!

Lancelot trầm ngâm một chút, nói: “Tôi nhớ bệ hạ từng nói, ngài ấy lần trước lúc trở về thế giới này, ở một cái nơi gọi là ‘Triêu Thiên Quán’, cái Triêu Thiên Quán đó thì ở ‘Thắng Thiên Thành’.”

Huyết Lang trợn lớn mắt: “Wow, ngôn ngữ không thông, cậu cũng có thể nhớ được cái âm đó đọc làm sao? Thật không hổ là thiên tài trong thiên tài à! Thật không phải chúng ta cái loại xuẩn tài này có thể lý giải, ngươi nói đúng không?”

Hắc Lang gật gật cái đầu to lớn lông lá, nhưng bởi vì trên miệng nó còn đang cắn ống quần của chủ nhân nhà mình, cái gật đầu này liền xé càng lớn khe nứt của ống quần.

Huyết Lang mang theo biểu tình “cậu xem đi” dương dương đắc ý mà nhìn Lancelot.

Lancelot lại cũng chẳng buồn ngó ngàng hắn, nói: “Chúng ta vừa hỏi vừa đi đến tòa thành đó, bạn của bệ hạ hẳn là nguyện ý giúp chúng ta.”

“Trước tiên trộm hai bộ quần áo đi!” Huyết Lang nhắc nhở: “Bộ quần áo này của chúng ta nói có bao nhiêu không thích hợp thì không thích hợp bấy nhiêu, người có mắt đều nhìn ra chúng ta có vấn đề, không trước tiên thay quần áo, sợ rằng ngay cả chó nhìn thấy cậu cũng muốn chạy mất bóng, còn hỏi đường gì nữa?”

Nghe vậy, Lancelot nhíu chặt mày, hắn hiểu rõ Huyết Lang nói đúng, nhưng vẫn là do dự nói: “Trộm cắp thực sự…” Nói đến một nửa, hắn liền ngậm miệng không nói nữa.

Hai người tùy ý chọn một cái phương hướng, cưỡi vật cưỡi của mỗi người liền xuất phát, không bao lâu liền tìm được một cái thôn xóm nhỏ, hai người chọn một cái nhà dân không người, đi vào vơ vét hai bộ nam trang lập tức thay lên.

Vừa thay xong y phục, Huyết Lang tùy ý kéo kéo quần áo trên người, đối với loại phong cách quần áo chưa từng mặc qua này, trái lại cảm giác vẫn không tệ, thùng thùng thình thình rất phù hợp phong cách hắn mặc đồ, loại y phục này mới đúng mà! Cái kỵ sĩ phục kia chật như thế, mặc thế nào không thoải mái thế đó, y phục còn khiến người mặc không thoải mái, y phục này cũng quá không tận trách rồi!

Mặc dù hắn xấp xỉ ở ngày thứ hai liền sẽ khiến kỵ sĩ phục trở nên thoải mái một chút, cổ áo kéo ra, đệm vai biến mất, cổ tay áo sút chỉ, ngay cả dây lưng quần cũng biến mất không thấy vân vân.

Bộ y phục này ngay cả gia công cũng không cần, đã rộng rãi thoải mái, Huyết Lang đối với y phục này vẫn rất hài lòng, nhưng vừa xoay người qua nhìn thấy Lancelot, hắn lập tức liền cười phụt ra, tiếng cười muốn dừng cũng dừng không được!

Phải biết rằng Lancelot thế nhưng là một gã cả đời đều mặc kỵ sĩ phục, đường vai bằng phẳng như đường bình địa, sống lưng giống như một thanh kiếm, mức độ thẳng tắp của cả người dù là người mẫu giả ở cửa trưng bày cũng không bằng!

Bây giờ hắn lại mặc áo kiểu bào tử thùng thùng thình thình và quần rộng lớn, cộng thêm quần áo thật sự có hơi quá lớn, đường vai căn bản đối không chuẩn, giống hệt như trẻ con mặc áo người lớn, nếu là người khác vẫn không buồn cười như thế, nhưng “trẻ con” này thế nhưng là Lancelot, Quang Minh kỵ sĩ Lancelot cả đời không biết lôi thôi là cái thứ gì!

“Ha ha ha! Ôi mẹ ơi!” Huyết Lang giơ ngón cái, vừa cười vừa nói: “Nếu sớm biết đến thế giới khác có thể nhìn thấy cậu mặc thành bộ dạng này, sớm đã nên đến rồi!”

Lancelot cúi đầu nhìn trang phục của mình, bản thân hắn mặc cũng rất không quen, quần áo lỏng lẻo thế này mặc lên đơn giản như là không mặc y phục.

“Mau đi thôi, nếu có người trở về thì không hay rồi.”

Huyết Lang vẫn là tiếp tục cười, cười đến hắn cảm giác bụng cũng đau rồi, muốn ngừng lại không cười, nhưng chỉ cần vừa ngẩng đầu nhìn thấy Lancelot, liền vừa lại không nhịn được phì cười, hắn đành vội vàng xoay người ra ngoài, bằng không thật muốn cười đến chết mất.

Trước khi đi, Lancelot tháo đồng hồ trên cổ tay của mình xuống để ở trên bàn.

Huyết Lang cũng nhìn thấy rồi, nhưng hắn cũng không có ngăn cản đối phương, dù sao ở thế giới này, thời gian không có quan trọng cho lắm, bớt đi cái đồng hồ có thể khiến cái gã Lancelot an tâm trộm y phục một chút, đó còn tính là lời rồi! Tránh cho hắn suốt ngày cứ lo nghĩ chuyện đó, làm như người nhà này mất hai bộ quần áo liền sẽ bởi thế chết đói!

Sau khi bước ra nhà dân, đúng lúc một cơn gió mát lạnh ập tới, Huyết Lang sảng khoái đến rên rên hai tiếng, chỉ muốn nằm xuống, bên cạnh lại để dĩa đồ ăn và một ly đồ uống, đó đơn giản là chuyện vui nhân gian!

“Không khí của thế giới này thật là đặc biệt tốt! Đại khái là cây xanh nhiều, dọc đường bay đến đâu đều là màu xanh, ngay cả gió cũng thổi đến đặc biệt sảng khoái, vẫn thật là không tệ!”

Nghe vậy, Lancelot nhíu mày, lộ ra thần sắc có chút áy náy, nói: “Giải quyết xong chuyện của Gre, chúng ta sẽ trở về.”

Làm sao trở về? Huyết Lang cười cười, nhưng lại không nói cái gì.

Hắn gối hai tay ở sau đầu, thảnh thơi mà đi đường.

“Dù sao trời đất bao la, cho dù đổi cái thế giới, vẫn chẳng phải là một mảnh trời một vùng đất?”

Nghe vậy, Lancelot cũng lộ ra nụ cười nhàn nhạt, nếu như nói Huyết Lang có điểm nào khiến hắn bội phục nhất, đó tuyệt đối là loại tính cách phóng thoáng trời đất mặc ta đi này.

Huyết Lang vừa đi vừa phàn nàn: “Trái lại đói bụng quá đi, Tiểu Hắc cũng sắp cắn mất quần tôi rồi! Còn tiếp tục, tôi thấy súc sinh này sắp bắt đầu ăn chân tôi luôn rồi, chúng ta vẫn là mau chóng tìm chút gì ăn đi!”

“Được.”

◊◊◊◊

Chỉ bằng hai từ “Triêu Thiên Quán” và “Thắng Thiên Thành”, hơn nữa còn là phát âm cách đọc không làm sao chính xác, hai người làm sao cũng tìm không được Thắng Thiên Thành rốt cuộc ở phương nào, càng đừng nói là Triêu Thiên Quán.

Nhưng Huyết Lang trái lại không làm sao lo lắng, kề vai bá cổ cùng người kết giao tình thế nhưng là trò sở trường của hắn, ngôn ngữ chân tay so với miệng nói càng hữu dụng! Dựa vào kết giao tình với người đi đường hoặc là thôn dân, dùng thịt săn được đổi lấy các loại nhu cầu sinh hoạt, những ngày của một tuần qua cũng không làm sao khó sống, hắn thậm chí cảm giác cuộc sống trải qua so với trước kia còn nhẹ nhàng vui thích hơn!

Bởi vì trước kia Lancelot luôn là đến khắp nơi bôn ba, có giờ nào không đang giữ gìn chính nghĩa, hắn liền cảm thấy mình có lỗi với xã hội đại chúng.

Nhưng ở thế giới khác nơi sinh sống không quen ngay cả ngôn ngữ cũng không thông này, Lancelot dù là muốn giữ gìn chính nghĩa cũng không biết nên đi đâu giữ gìn, cộng thêm hắn cũng không thiện trường kết giao, chỉ có đi theo phía sau Huyết Lang, nhìn đối phương cùng người kết giao hỏi đường đổi vật phẩm sinh hoạt cần thiết, cuộc sống nhàn rỗi đến khiến hắn ngồi không phải đứng cũng không phải, nhưng cũng không có biện pháp.

“Thật sự hỏi không được Thắng Thiên Thành và Triêu Thiên Quán ở đâu sao?” Lancelot không biết đã là lần thứ mấy hỏi Huyết Lang rồi, nhưng hắn chính là không yên tâm, rất sợ bạn tốt vừa lại vì an toàn của hắn, không muốn hắn đi liều đấu với Gre, cho nên căn bản không có dò hỏi, chỉ là đang lấy lệ với hắn mà thôi.

“Này!” Huyết Lang không nhịn được trợn trừng một cái, nói: “Cậu là không nghe thấy tôi liên tục Thắng Thiên Thành, Triêu Thiên Quán hỏi không ngớt sao? Tôi nỗ lực làm việc như thế, cậu còn hoài nghi tôi cúp việc, có thiên lý hay không hả?”

Lancelot tự biết đuối lý, chỉ có thấp giọng nói câu xin lỗi.

Huyết Lang đem thứ gì đó lớn bằng ngón tay cái thảy lên thảy xuống, đây là “tiền” dùng vật săn đổi được.

“Chậc chậc! Tiền tệ này cũng thật đơn giản, căn bản chính là khối bạc đánh nát mà! Không biết có đủ mua hai bộ quần áo? Bằng không một bộ cũng được, dù sao bộ này trên người tôi cũng mặc được rất quen, bộ của cậu trái lại nên thay, bằng không tôi mỗi lần nhìn thấy cậu là muốn cười, cười hết mấy ngày nay, cười đến ruột của tôi cũng sắp bầm rồi!”

Lancelot gật gật đầu, hắn cũng là rất muốn thay bộ y phục, loại y phục thùng thùng thình thình này thực sự khiến hắn mặc rất không quen, hơn nữa nhiều ngày như thế nhìn bộ dạng Huyết Lang vừa nhìn thấy hắn liền phì cười, cũng thực sự khiến người hết sức nổi nóng.

“Vậy thì đi tìm cái thành trấn đi! Chỗ đó mới có quần áo mua, bây giờ tôi biết nói “xin chào”, “không được” và “không vấn đề”, những câu này đủ rồi!”

Mặc dù cảm giác ba câu này khó tránh quá ít, chẳng qua những ngày này đều là Huyết Lang phụ trách giao tiếp, còn đổi đến một đống vật phẩm sinh hoạt cần thiết, Lancelot cũng thực sự không có biện pháp phản bác lời của đối phương.

Đối với sự nghe lời hiếm có của Lancelot, Huyết Lang thật là vô cùng hài lòng, nhớ tới trước kia gã này như là con ngựa hoang thoát cương, bên nào có nguy hiểm đâm đầu vào bên đó, ngay cả một khắc cũng không nhàn được, giống như không làm cho mình lao lực chết thì không cam tâm! Bây giờ lại ngoan ngoãn theo ở phía sau hắn suốt một tuần, chuyện gì cũng không có làm! Chỉ bằng vào điểm này, đến thế giới khác đã đáng giá rồi!

Đang đi, Huyết Lang đột nhiên không còn nghe thấy tiếng bước chân phía sau, nhưng tình huống này cũng không ít thấy, trước kia thông thường xảy ra khi Lancelot vừa giữa đường gặp chuyện bất bình, biến mất đi duy trì chính nghĩa rồi, nghĩ đến đây, Huyết Lang vội vàng quay đầu… Quả nhiên!

Cái gã Lancelot này vọt xa tới một trăm mét rồi, mục tiêu là một đám côn đồ bên đường, bọn chúng đang vây một cô gái.

Gã này là đã lắp radar trinh trắc tà ác rồi hay sao? Xa như thế cũng có thể liếc thấy! Huyết Lang vội vàng đuổi theo, như mọi khi, Lancelot xông ở phía trước giải quyết tà ác, hắn theo sát ở phía sau đít, tránh cho bạn lâu năm đem mạng vứt bỏ.

“Đồ dâm đãng!” Lancelot xông đến trước mặt đám côn đồ, giận dữ mắng: “Không được quấy rối nữ giới vô tội!”

Ngay cả ngôn ngữ cũng không thông, làm sao biết đối phương có quấy rối hay không? Huyết Lang lườm một cái, lẩm bẩm: “Cái gì cũng chưa làm rõ đã xông đến giữ gìn chính nghĩa, đây căn bản là bệnh nghề nghiệp rồi đi!”

Chẳng qua nói đi thì nói lại, cho dù thế giới khác nhau, trận trượng quấy rối này trái lại rất chung.

Mấy tên thoạt nhìn đã biết là đồ khốn đang vây quanh một cô gái, trên mặt mang theo nụ cười dâm tà đáng đánh, tay đã vươn về phía con gái người ta rồi, cho dù ngôn ngữ không thông cũng biết bọn chúng đang quấy rối người ta!

Không biết cô gái này có xinh đẹp hay không? Huyết Lang vừa chạy vừa nhìn, đáng tiếc cô gái này đang cúi đầu, căn bản nhìn không thấy tướng mạo.

Mấy tên côn đồ kia lớn tiếng chửi, mặc dù Lancelot nghe không hiểu đối phương nói cái gì, nhưng hắn lại cũng không cần nghe hiểu, bởi vì mấy người đó vừa mắng vừa đi tới, nắm tay cũng đã giơ lên rồi.

Lúc này, Huyết Lang cũng xông tới bên cạnh Lancelot, nhìn thấy có đánh nhau liền hưng phấn nói: “Cậu bên trái tôi bên phải… Quên đi, những tên này thoạt nhìn cũng quá tệ hại, không cần hai ta ra tay, để cho Tiểu Hắc đi mài răng một chút được rồi!”

Lancelot gật đầu, Huyết Lang thuận miệng gọi Tiểu Hắc tới, con sói to lớn này xuất hiện từ hư không, lập tức dọa cho đối phương chạy trối chết, ngay cả cơ hội để cho Tiểu Hắc mài răng cũng không có.

“Hey! Cô bé, cô không sao chứ?” Huyết Lang nhìn cô gái đầu cúi xuống kia, mặc dù biết đối phương nghe không hiểu lời mình nói, chẳng qua trên miệng vẫn là nói không ngớt.

Cô gái ngẩng đầu lên, một đôi mắt nghi hoặc mà nhìn Lancelot và Huyết Lang.

Huyết Lang sững sờ, Lancelot thì lập tức đấm tay phải vào ngực trái, làm lễ tiết kỵ sĩ tiêu chuẩn.

“Tham kiến bệ hạ!”

6 responses »

  1. Tình cờ tìm được bản Eng của Bất Sát^^ http://japtem.com/projects/kill-no-more-toc/
    Tên nhân vật có hơi khác:
    Leola ==Liola
    Keisy ==Kaiser
    Mai Nam ==Meinan
    Thanh Thanh== Purity
    Bạch Thiên == Daylight
    Anse ==Anise
    Jasmine ==Jasmine
    Lansecy == Lanski
    Barbarise== Barbalis
    Misery == Mizerui
    Mirrodin== Milou
    Gre == Gle
    Jones == Qiusi
    Huyết Lang== Blood Wolf
    Lancelot== Lancelot
    Isanna == Susanna
    Bảo Lợi Long== Baolilong
    Phỉ Nhĩ ==Feir
    Y Vũ ==Yiyu
    Y Trụ ==Yuzhou

    Reply
  2. ặc, tên của Bảo Lợi Long… baolilong… bao nilon =))))))))))
    có cần vừa ra tay làm việc chính nghĩa liền gặp ngay người ta rồi ko =))

    Reply
  3. chưa chi đã gặp Trần Nguyệt rồi

    Reply
  4. Đừng nói là sau này Trần Nguyệt yêu Lancelot nhá, mình sẽ tức chết cho coi, yêu Huyết Lang đi!!!

    Reply
  5. Lần đầu thấy Huyết Lang có ích nhiều thế à

    Reply
  6. em ấy thành gái thật rồi sao @_@ phản đối tác giả!!! này là cắt dưới độn trên phẫu thuật chỉnh hình trái phép cho nam chính!!

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: