RSS Feed

Bất Sát – Ngoại truyện 2-3

Chương 3: Cô gái mắt xám

Leola?

Huyết Lang trợn lớn mắt, khuôn mặt trước mắt đích xác là mặt của Leola, tóc đen mắt bạc… Không! Đôi mắt kia hình như gần với màu xám hơn, nhưng khuôn mặt trái xoan và khí chất sạch sẽ đó, không cái nào không giống Leola.

Bất luận làm sao, trừ phi Ngân Nguyệt Hoàng bệ hạ đột nhiên chạy đi thay đổi giới tính vừa lại xuyên qua thế giới này, nếu không “cô gái” này khẳng định không phải Leola.

Huyết Lang quay đầu nhìn Lancelot, muốn dò hỏi ý kiến của đối phương, chỉ thấy hắn cũng lộ ra thần sắc nghi hoặc, hiển nhiên cũng không cho rằng cô gái này là bệ hạ trong miệng hắn.

“Thế nào? Đây không phải Leola đi?”

Lancelot lắc lắc đầu, bỏ tay phải xuống, không chờ đối phương hồi ứng nữa.

Huyết Lang tò mò mãi nhìn mặt của cô gái này, đây nhìn thế nào giống thế đó! Dù là thân hình mảnh khảnh thon dài cũng rất giống, đương nhiên, Leola không có hai thứ nhô lên trước ngực!

Hắn không nhịn được hỏi: “Cô gái, cô làm sao trông giống Leola như thế? Hẳn sẽ không là em gái hắn… haiz! Xem mình đang nói cái gì, nếu là em gái, đó chẳng phải biến thành con riêng của Coffee rồi?”

Cô gái cảnh giới mà nhìn hai người bọn họ, tay đã đặt ở trên kiếm bên hông rồi.

Huyết Lang vội vàng giơ tay làm dạng đầu hàng, nói: “Đừng căng thẳng, chúng tôi không muốn trêu ghẹo cô!”

Lancelot từ trong cổ áo lấy ra một sợi dây chuyền, mở mặt dây chuyền hình bầu dục dẹp, sau đó đưa cho cô gái xem.

Huyết Lang đi tới ngó, phía trên không phải Leola thì còn ai?

“Oh shit! Cậu mang theo bên người hình chụp của Leola làm cái gì?”

Lancelot lại như chuyện đương nhiên nói: “Đương nhiên là để tiện cho tùy thời chiêm ngưỡng, trước kia tôi cũng mang theo ảnh chụp của Coffee bệ hạ.”

Chiêm ngưỡng… Huyết Lang không nhịn được vùi mặt vào trong lòng bàn tay, cảm giác đau đầu không thôi.

Nhìn thấy cử động của Lancelot, cô gái lộ ra biểu tình khó hiểu, lòng cảnh giới càng thêm nặng, nhưng cô lại cũng tò mò ngó về phía dây chuyền… lập tức sắc mặt đại biến, dùng ngữ khí vừa nhanh vừa vội nói một đống lời.

“Chậm chút chậm chút!” Huyết Lang vội vàng vẫy tay: “Chúng tôi nghe không hiểu lời của cô nói!”

Nói xong một hồi, cô gái hình như cũng phát hiện cái vấn đề ngôn ngữ không thông này, cô do dự một chút, một tay túm về phía dây chuyền, nhưng phản ứng của Lancelot nhanh hơn, hắn thu hồi dây chuyền nắm trong lòng bàn tay, cô gái căn bản ngay cả chạm cũng chạm không được dây chuyền.

Cô gái hình như có chút bị điều này chọc giận, cô một quyền vung về phía mặt của Lancelot.

Lancelot nhíu mày, né qua kích này, nhưng không ngờ mục đích của cô gái cũng không phải công kích, cùng lúc đang vung quyền, tay kia cũng vươn về phía tay đang nắm dây chuyền của hắn, mục tiêu chân chính kỳ thực là dây chuyền.

Sau khi vung quyền vào khoảng không, cô gái chẳng những không có từ bỏ, trái lại quét chân một cái, muốn đốn ngã Lancelot.

Lancelot nhíu mày, vẫn không có phản kích, mà là liên tục né tránh công kích.

“Oh oh! Thân thủ thật không tệ, phản ứng cũng rất linh mẫn!” Huyết Lang nhìn một cách say sưa, ngay từ đầu đã quên người bị công kích là bạn tốt nhiều năm của mình, còn hơi nhường ra mấy bước, để cho hai người có càng nhiều không gian đánh nhau.

“Vì sao nhiều lần công kích ta?” Lancelot nhảy ra mấy bước, khẽ quát một tiếng: “Nếu là vì ảnh chụp của bệ hạ, đây là tấm duy nhất của ta, không thể cho cô.”

Huyết Lang lần đầu tiên nhìn thấy bạn tốt bị một cô gái đuổi đánh, đang nhìn hết sức vui thích, thấy Lancelot nhảy ra không đánh, hắn thật có chút cảm giác chưa thỏa mãn, vội vàng châm dầu vào lửa: “Cô ta vừa lại nghe không hiểu, cậu nói cũng vô dụng, trước hết đánh ngã cô ta rồi từ từ gà vịt nói chuyện sau!”

Nghe vậy, Lancelot lộ ra thần sắc do dự, lúc này, cô gái vừa lại xông lên, mục tiêu vẫn là sợi dây chuyền kia, Lancelot chỉ có liên tiếp né tránh, vẫn như cũ không có ra tay phản kích.

Huyết Lang cảm thấy hết sức kỳ quái, mặc dù tên bạn tốt này của hắn rất có phong độ lịch thiệp, chẳng qua lại cũng không phải nhân sĩ cổ thủ sẽ kiên trì không ra tay với nữ nhân… trên cơ bản loại nhân sĩ này đại khái tuyệt chủng rồi, dù sao nữ kỵ sĩ và nữ trang giáp chiến sĩ thế nhưng không phải đèn cạn dầu, thiện lương đối với bọn họ chính là tàn khốc đối với mình à!

Huyết Lang hô to: “Lance, làm gì không ra tay?”

Lancelot có chút quẫn bách nói: “Cô ta trông thực sự quá giống bệ hạ, tôi ra tay không được…”

Oh shit! Huyết Lang lần nữa vùi mặt vào trong lòng bàn tay, đối với bạn tốt này của mình, hắn thực sự cảm thấy rất muốn hộc máu.

Từ sau khi phát hạ hiệu trung linh hồn, Lancelot chừng như cũng biến thành fan trung thành của Ngân Nguyệt Hoàng rồi, suốt ngày bệ hạ này bệ hạ nọ, chỉ cần nghe thấy có người nói xấu Leola, sắc mặt lập tức trở nên xám ngoét, không đem đối phương giáo huấn đến gia nhập fan group Ngân Nguyệt Hoàng thì không cam tâm.

Đến thế giới khác còn trầm trọng hơn, ngay cả cô gái trông giống Leola cũng ra tay không nổi!

“Đời trước của tôi nhất định là cướp của cậu cái gì, còn giết cậu, cuối cùng đốt xác, cho nên đời này đặc biệt đến trả nợ!” Huyết Lang bất đắc dĩ vừa nói vừa xông lên, tiếp lấy công thế của cô gái kia từ trên tay Lancelot.

Cô gái và Huyết Lang đánh mấy chiêu, liền bị một chưởng đánh vào vai, cả người bị đánh lui mấy bước, sắc mặt cô thay đổi, trở nên trầm ổn lãnh tĩnh, từ bên hông rút ra một thanh kiếm mảnh dài, khí chất cả người nhất thời trở nên lạnh lẽo.

“Yo! Xuất kiếm rồi?” Huyết Lang chẳng những không có tức giận, trái lại càng thêm hưng phấn, đối với hắn mà nói, có đánh nhau chính là không nhàm chán!

“Nể tình tuổi tác, ta sẽ tay không đấu với cô!”

Cô gái giơ kiếm đứng yên khoảng ba giây, dưới chân đạp một cái, thân ảnh nhảy về phía trước, chớp mắt đạt đến trước mặt của Huyết Lang, chỉ có một chữ —- nhanh!

Sắc mặt của Huyết Lang thay đổi, trong mắt chỉ thấy một đôi mắt xám, lãnh liệt như sắt thép, bên cạnh là ánh kiếm lóe lên, thực sự không thể thong thả né tránh, đành lăn lộn như con lừa, tư thế xấu đến không thể xấu hơn mà lăn sang bên cạnh một vòng, lúc này mới tránh qua kích đó.

Đối mặt với công thế sắc bén, Huyết Lang né rồi né, nhấc chân xoay vòng giơ mông vân vân tư thế xấu xí đều xuất ra rồi, không có một chút xíu dáng vẻ cao thủ, trong miệng còn liên tục la hét: “Mẹ ơi, cô ta không chậm hơn Leola được chỗ nào!”

So với đủ loại tư thế tùy tính của Huyết Lang, thân thủ của cô gái thật đẹp mắt hơn nhiều, kiếm mảnh của cô vung múa rất nhanh, ánh kiếm lãnh liệt chớp lóe, cộng thêm bước chân của con gái nhẹ nhàng, di chuyển như múa, so với nói là đang công kích, kỳ thực càng giống như là một màn biểu diễn tuyệt luân!

Thấy vậy, Huyết Lang thốt lên: “Thân thủ này của cô ta thật giống…”

“Bệ hạ!” Lancelot đã kinh hô ra tiếng.

Huyết Lang “chậc” một tiếng, hô to: “Vốn đáp ứng không dùng vũ khí, chẳng qua dù sao cô cũng nghe không hiểu, tóm lại ta rút thương đây! Cô tự cẩn thận đấy!”

Hắn rút ra trường thường màu đen sau lưng, tình thế nhất thời nghịch chuyển, Huyết Lang không né đông tránh tây nữa, mà lại chính diện nghênh kích, trường thương màu đen và kiếm mảnh màu bạc.

Cô gái tuy mạnh, nhưng lại cũng không mạnh hơn Hắc Ám kỵ sĩ nhiều năm nổi tiếng, không bao lâu liền cảm thấy không thể tiếp tục, trường thương màu đen vừa gạt, kiếm mảnh bị gạt văng đi.

Sắc mặt cô gái thay đổi, nhưng cũng không kịp né tránh, Huyết Lang đã xuất hiện trước mặt cô, trường thương quét về phía cô…

Lúc này, Lancelot lại đột nhiên xuất hiện trước mặt của cô gái, Huyết Lang không kịp thu hồi công thế, một thương quét về phía bụng của Lancelot, may là Lancelot cũng không phải đèn cạn dầu, vươn tay một cái, trên tay tràn ra đấu khí, vững vàng túm lấy trường thương màu đen.

Huyết Lang ngây ngẩn hỏi: “Cậu làm gì vậy? Tôi chỉ là muốn đánh ngất cô ta mà thôi.”

Sắc mặt Lancelot xám ngoét gầm lên: “Không được công kích bệ hạ! Cho dù chỉ là đánh ngất cũng không được!”

“… Lance, cậu thật sự biết cô ta không phải Leola đi?”

Lancelot trầm mặc một chút, mặt lộ xấu hổ nói: “Xin lỗi, bọn họ thực sự quá giống rồi, tôi theo phản xạ liền, liền…”

Huyết Lang im lặng hỏi bầu trời, chỉ có an ủi mình: “Đây là trả nợ trả nợ!”

Lancelot quay người qua, cô gái nghi hoặc mà nhìn nhìn hắn vừa lại nhìn nhìn Huyết Lang, hình như có chút không biết làm sao, cuối cùng, tầm nhìn của cô chăm chú vào tay phải của Lancelot, ở đó đang nắm một sợi dây chuyền.

Thấy vậy, Lancelot trầm mặc một hồi, sau đó đi lên một bước, cô gái kinh nghi bất định mà lùi một bước, nhưng lại nhìn thấy Lancelot mở lòng bàn tay phải ra, đưa dây chuyền đến trước mắt cô.

Cô gái sửng sốt, nghi hoặc mà nhìn Lancelot, mặc dù vẫn mang theo cảnh giới, nhưng chung cuộc địch không lại tò mò đối với ảnh chụp, cô khẽ mở dây chuyền ra, nhìn chằm chằm vào ảnh chụp một hồi, sau đó ngẩng đầu lên nôn nóng nói một chuỗi lời với Lancelot.

Lancelot lắc lắc đầu, nói: “Rất xin lỗi, tôi nghe không hiểu lời của cô nói.”

Sắc mặt cô gái tối sầm, biểu tình hết sức đắng chát.

Thấy vậy, lòng Lancelot có chút không nỡ, thở dài, đeo dây chuyền lên cổ của cô gái.

Cô gái sửng sốt, sờ sờ dây chuyền trên cổ, ngẩng đầu nhìn Lancelot, biểu tình có chút do dự, nhưng Lancelot lại gật gật đầu.

Oh shit! Đây chính là yên lặng nói lên tất cả trong truyền thuyết sao?

Huyết Lang nhìn say sưa, thở mạnh cũng không dám thở một tiếng, còn túm chặt lấy Tiểu Hắc, tránh cho quấy nhiễu một đôi nam nữ “yên lặng nói lên tất cả”.

Mặc dù nói, cô gái đó thực sự trông quá giống Leola, dẫn đến hình ảnh thoạt nhìn có chút ảo giác lạ lùng Lancelot và Ngân Nguyệt Hoàng đang trò chuyện yêu đương, chẳng qua Lancelot hiếm khi cùng một cô gái sản sinh bầu không khí ái muội, đừng nói trông giống Leola, dù là trông giống Hắc Long Vương Mirrodin, Huyết Lang hắn cũng có thể tiếp nhận à!

Cô gái thử nói mấy câu, nhưng thấy Lancelot và Huyết Lang một chút phản ứng cũng không có, cô thở dài, chỉ chỉ vào hai người, sau đó đi xa mấy bước, vừa lại vẫy vẫy tay với hai người.

“Cô ta là muốn chúng ta đi theo cô ta, mau mau! Chúng ta mau đi theo!” Huyết Lang nóng lòng như lửa đốt, rất sợ nàng dâu của bạn tốt mình cứ như thế chạy mất, vậy phải đi đâu tìm chứ!

Mặc dù cảm giác Huyết Lang khó tránh có hơi quá cấp bách, nhưng Lancelot cũng không có nói cái gì, dù sao cô gái này thực sự quá giống Ngân Nguyệt hoàng, dù là hắn cũng muốn đi theo làm rõ sự tình.

◊◊◊◊

Đi theo cô gái mấy ngày, ăn của người ta dùng của người ta, đối phương còn mua y phục vừa vặn cho hai người bọn họ. Huyết Lang sâu sắc mà cảm thấy khoản làm ăn này thật là có lời, một sợi dây chuyền có ảnh chụp Leola đổi lấy một vé ăn cơm dài hạn, sớm biết vậy hắn cũng nên mang theo ảnh chụp của Leola chiêm ngưỡng một chút.

Cô gái vẫn luôn thử giao tiếp với bọn họ, đáng tiếc hiệu quả không rõ, cô đành bắt đầu dạy bọn họ ngôn ngữ, thứ đầu tiên dạy vậy mà không phải tên của cô, mà lại chỉ vào ảnh chụp của Leola, sau đó không ngừng lặp lại một cái phát âm.

Phát âm cô đọc lên như là Leona, Lancelot lắc lắc đầu, cũng chỉ vào ảnh chụp nói: “Leola.”

Cô gái lộ ra thần sắc nghi hoặc, cuối cùng chỉ vào mình, nói: “Anona.”

Lancelot lặp lại một lần, tỏ vẻ hiểu rõ, sau đó chỉ vào mình nói: “Lancelot.”

Lúc này, Huyết Lang ở bên cạnh ăn bánh nướng mè, đang nỗ lực thu mình vào trong góc làm người tàng hình, nhưng không ngờ Lancelot nói xong tên của mình, vừa lại quay người qua chỉ vào hắn, nói: “Huyết Lang.” Hắn đành nhoẻn miệng cười cười với cô gái.

Cô gái gật đầu, sau đó chỉ vào ảnh chụp, vừa lại chỉ vào mình, nói: “Fada.”

“Fada?” Huyết Lang gãi gãi mặt: “Chỉ vào ảnh chụp vừa lại chỉ vào mình, đây là ý gì? Lance, cậu hiểu không?”

Lancelot lắc lắc đầu, thấy vậy, Huyết Lang nhún vai, tiếp tục ăn đồ ăn của mình.

Ba người đang ngồi ở giữa lữ quán, trên bàn để một mâm rượu và thức ăn, đây khiến Huyết Lang rất hưng phấn, một tuần qua đều là ngủ ở dã ngoại ăn món hoang dã, lần đầu tiên vào thành ăn món ăn hương vị thế giới khác chính hãng, đây bảo hắn làm sao có thể không hưng phấn?

Ăn cho tới giờ, Huyết Lang rất hài lòng đồ ăn của thế giới này, miếng thịt lớn ly rượu lớn, ăn lên hết sức sảng khoái!

So với Huyết Lang ăn một cách sảng khoái, Lancelot lại cảm thấy đứng ngồi khó yên, không phải đồ ăn khó ăn, mà là thần sắc thất vọng của cô gái thực sự minh hiển đến không thể minh hiển hơn, thỉnh thoảng còn ngẩng đầu nhìn hắn, do dự mở miệng muốn nói chuyện, cuối cùng vừa lại chán nản ngậm miệng.

Phải nên học tập cho tốt ngôn ngữ của thế giới này rồi. Lancelot rút kinh nghiệm xương máu.

“Fada!”

Lancelot và Huyết Lang đều là sửng sốt, một bé gái vọt về phía một người đàn ông, trong miệng còn gọi “fada”, người đàn ông cười bế bé gái lên, bé gái lập tức làm nũng, khiến người đàn ông liên tục cười khổ lắc đầu.

Thấy vậy, Huyết Lang ngây ngẩn nói: “Nhìn dáng vẻ của bọn họ… “fada” này đừng nói có nghĩa là bố? Cô gái này chỉ vào ảnh chụp của Leola vừa lại chỉ vào mình, sau đó nói fada, nghĩa là Leola là bố cô ta? Cô ta là con gái riêng của Leola?”

Lancelot nhíu nhíu mày, nói: “Không thể nào. Cô gái này thoạt nhìn ít nhất có mười tám tuổi, Ngân Nguyệt Hoàng bệ hạ cho dù tính lên năm tuổi mà bị Bạch Long xúc tiến, cũng vẫn không đến ba mươi tuổi, không khả năng có con gái lớn như thế.”

“Fada!” Cô gái hình như cũng rõ bọn họ hiểu rồi, cầm lên dây chuyền liền không ngừng lặp lại có từ fada này. (Fada phiên âm của từ 法塔 nghe giống father)

Lancelot lại là lắc đầu rồi lắc đầu, sắc mặt của cô gái cũng bởi thế trở nên không làm sao dễ coi, nhưng hắn lại không biết nên làm sao giải thích, mới có biện pháp khiến cô lý giải Leola không khả năng là phụ thân của cô.

Thấy vậy, cô gái cũng không có biện pháp nữa, cô ngơ ngẩn mà nhìn ảnh chụp của Leola, một giọt nước mắt từ trong mắt chảy xuống.

“Oh oh! Cậu làm người ta khóc rồi.” Huyết Lang tố cáo bạn tốt nhà mình.

Lancelot sửng sốt, trừng bạn tốt một cái, khẽ quát: “Đừng nói bậy.”

Cô gái chùi nước mắt đi, sau đó chỉ vào ảnh chụp của Leola, không ngừng lặp lại hỏi một câu, nhưng Lancelot đương nhiên vẫn là không thể lý giải, chỉ có lắc đầu rồi lắc đầu.

Cô gái buông đầu xuống, sắc mặt hết sức thất vọng, ánh mắt rưng rưng, chỉ là quật cường không chịu chảy xuống.

Lancelot thốt lên: “Bệ hạ, xin để cho thuộc hạ vì ngài chia lo giải buồn!”

Cô gái ngẩng đầu nhìn Lancelot một cái, vừa lại cúi đầu nhìn ảnh chụp.

“…” Huyết Lang có chút không lời nào để nói, hoài nghi hỏi: “Lance, cậu là thật sự biết được rõ cô ta không phải Leola đi?”

Lancelot có chút xấu hổ nói: “Xin lỗi, cô ta và bệ hạ thực sự quá giống rồi…”

Huyết Lang xua xua tay nói: “Mà thôi mà thôi, dù sao cô ta là muốn tìm chúng ta nghe ngóng chuyện của Leola, cậu vừa lại để ý cô ta như thế, vậy chúng ta cứ quang minh chính đại nhờ cậy người ta không buông đi!”

“Tôi không phải để ý cô ta.” Lancelot cảm thấy cách nói này không thích hợp lắm.

Huyết Lang cười ha ha: “Được được! Thứ cậu để ý chỉ là mặt của cô ta, không phải thân thể của cô ta, thế này được rồi đi?”

Cách nói này hình như càng hỏng, nhưng Lancelot lại đề không ra lời phản bác, bởi vì hắn đích xác rất để ý tướng mạo của cô.

Cô gái đột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn về phía trước bên trái, khiến Lancelot và Huyết Lang cũng thuận thế nhìn qua theo, bên đó có mấy tên nam nhân cười cười đùa đùa đang đi về phía cô gái ca xướng ở lữ quán, sắc mặt của cô gái đó đều thay đổi rồi, cô nhiều lần nhìn về phía tiểu nhị của lữ quán, nhưng tiểu nhị quán nhìn mấy nam nhân cười đùa kia, mấy người phía trước quần áo tươi sáng, hiển nhiên là đại thiếu gia, bên cạnh thì là những gã to lớn vai u thịt bắp, có vẻ là bảo vệ, tiểu nhị quán không khỏi mặt lộ thần sắc sợ hãi, căn bản không dám tiến lên ngăn cản.

“Nếu như không phải quần áo không giống cộng thêm ngôn ngữ không thông, tôi còn cho rằng ở đây căn bản là thế giới ban đầu! Cậu nhìn xem, loại phim kẻ phóng đãng trêu ghẹo mỹ nữ này có quen mắt không? Tôi thấy bất luận đến cái thế giới nào, nhất định đều có cảnh này!”

Huyết Lang tặc lưỡi lấy làm lạ, thuận tiện nhìn say sưa, còn nhìn đông ngó tây không biết bên nào có kỵ sĩ sắp đi cứu mỹ nữ, nhưng bây giờ người trong quán không nhiều lắm, còn phần lớn là trung niên cụ già phát tướng, phần lớn đều đang xem náo nhiệt, mặc dù cũng có người lắc đầu thở dài, nhưng hiển nhiên cũng không chuẩn bị tiến lên giúp đỡ.

Lúc này, Lancelot nhíu mày, đang muốn đứng lên, lại nhìn thấy người bên cạnh đứng lên trước một bước, hắn ngẩng đầu nhìn, sắc mặt của cô gái nghiêm nghị, tay đặt lên chuôi kiếm bên hông, lập tức liền đi về phía mấy người đó.

“Giữa đường gặp chuyện bất bình rút đao tương trợ.” Lancelot gật đầu, cũng muốn đứng lên đi giúp.

Huyết Lang bực mình nói: “Cậu đứng lên làm cái gì? Võ công của người ta rất tốt, không cần cậu giúp đâu! Hay là cậu còn coi người ta là bệ hạ, cho nên muốn giúp bệ hạ chia lo giải buồn?”

Nghe vậy, Lancelot do dự một chút, vẫn là ngồi xuống.

Cô gái cũng không có quay đầu tìm hai người bọn họ giúp, cô đi thẳng về phía mấy tên đại thiếu gia kia.

Huyết Lang xem náo nhiệt đến phát nghiền, nhưng vừa lại cảm giác có chút quái dị, nhất là khi cô gái khẽ quát, giơ kiếm nhảy một cái, chắn ở trước mặt cô gái kia, tư thái của cô oai giống như là một kỵ sĩ đang cứu nữ giới gặp nạn, cứu xong, hai người biết đâu còn sẽ phổ ra một bản tình ca lãng mạn, cứ như là trong truyện trẻ con, câu chuyện tình yêu của kỵ sĩ cùng công chúa… đáng tiếc, kỵ sĩ này là nữ, cô ta và cô gái gặp nạn quẹt không ra một chút tia lửa.

Mấy gã nam sau khi bị ngăn chặn, đầu tiên là xuất hiện vẻ giận dữ, nhưng đợi đến khi nhìn thấy người chặn lại cũng là một cô gái, mấy người lập tức nhìn đến mắt đăm đăm, sau đó ngươi nhìn ta ta nhìn ngươi, cười he he he lên.

“Lần này thế nhưng không hay rồi!” Huyết Lang hả hê nói: “Cô gái ca xướng kia so với bệ hạ của chúng ta, tư sắc đó chênh lệch đến một trời một vực, bất luận là nhìn khuôn mặt, nhìn vóc người hay là nhìn khí chất, làm sao cũng là bệ hạ nhà chúng ta toàn thắng!”

Nghe vậy, Lancelot khẽ nhíu mày, đứng lên.

“Cậu làm gì vậy hả?” Huyết Lang khó hiểu hỏi.

Lancelot bĩnh tĩnh nói: “Cho dù cô ta có thể đánh thắng những người đó, cũng không thể để cho nữ sĩ nghe thấy mấy ngôn từ vô lễ.”

Nghe vậy, Huyết Lang sửng sốt, gãi gãi đầu, đứng lên nói: “Coi như cậu có lý, mấy gã kia thoạt nhìn chính là trong miệng không sạch không sẽ.”

Hai ngươi đi về phía mấy tên đại thiếu gia và bảo vệ đó, nhưng không có ý rút vũ khí, đường đường là hai đại kỵ sĩ Quang Minh Hắc Ám đối phó mấy tên côn đồ trêu ghẹo con gái còn rút vũ khí, truyền ra ngoài thật không biết phải cười rớt răng của bao nhiêu người.

Huyết lang hừ lạnh một tiếng nói: “Tiểu tử thối, hai đại kỵ sĩ Quang Minh và Hắc Ám liên thủ đối phó các ngươi, cũng coi như các ngươi may mắn!”

Cùng lúc hắn nói chuyện, Lancelot vươn tay một cái, túm lấy tên côn đồ gần hắn nhất, sau đó dùng sức ném đối phương đi, đối phương bay xa đủ mấy mét, nhưng thần kỳ chính là vậy mà không có tông đổ bất cứ một cái bàn ghế nào, sau khi ngã ở trên đất tuy nhìn không ra có thương tổn gì lớn, người lại đã bất tỉnh.

Bởi vì Lancelot công phu rất cao, ném một người trưởng thành đi lại không có dẫn lên bao nhiêu tiếng vang, cho nên mấy người phía trước căn bản không có phát hiện đã thiếu đi một đồng bạn, còn mở miệng tùy ý cười đùa nói chuyện, mới mấy câu đã khiến sắc mặt cô gái trầm xuống, lần này, Huyết Lang đã biết mấy tên côn đồ này khẳng định trong miệng không sạch sẽ rồi.

Hắn hừ lạnh một tiếng, bắt chước Lancelot vươn tay ra túm lấy người nào đó, sau đó tùy ý tìm cái phương hướng ném đi, động tác thế nhưng không lặng lẽ vô thanh như Lancelot, căn bản là bên nào có bàn có ghế thì ném qua bên đó, nhất thời tiếng binh bốp vang lên, người bị ném ra còn lớn tiếng kêu đau, mấy tên đại thiếu gia phía trước cũng lập tức đã chú ý đến sự tình không thích hợp rồi.

Mấy tên đại thiếu gia quay đầu qua, nhìn thấy hai tên đồng bạn ngã trên đất, đầu tiên là sửng sốt, nhưng sau đó nhìn thấy người ra tay chỉ có hai người, mà bọn chúng ít nhất còn có sáu người, lập tức liền có nắm chắc, tiếng la hét trong miệng không ngớt.

Lancelot và Huyết Lang đương nhiên là một câu cũng nghe không hiểu, nhưng cho dù nghe không hiểu, chỉ nhìn động tác tay chân và ánh mắt trở nên bén nhọn của cô gái, hai người cũng biết lời trong miệng đối phương khẳng định rất khó nghe.

“Ánh mắt của bệ hạ thật là không tệ!” Huyết Lang vui vẻ nói thẳng: “Không cần nghe cô ta nói cái gì cũng biết ý của cô ta, tiện lợi, thật là quá tiện lợi rồi!”

Mấy tên đại thiếu gia quát mấy tiếng, bảo vệ bên cạnh bọn chúng lập tức rút kiếm ra, biểu tình tên này còn hung ác hơn tên kia, không nói nhiều lời liền vung kiếm bổ xuống đầu hai người.

Lancelot nhíu mày, hừ lạnh: “Ra tay nặng như thế, không khỏi quá đáng.”

Huyết Lang phụ họa: “Đúng thế! Chẳng qua chỉ là chọc ghẹo nữ nhân bị người cắt ngang, có cần phải giết người không? Thật là, hậu sinh vãn bối bây giờ cũng hơi quá kích động rồi.”

Hai người vừa nói, vừa đón lấy đao kiếm bốn phương tám hướng chém tới, sau đó bẻ gãy nó, rồi ném người sử kiếm ra ngoài, nhẹ nhàng như thể tiện tay nhặt lấy rồi tiện tay quăng đi.

Lancelot ra tay khá nhẹ, người văng đi chỉ là ngã xuống đất, không làm sao bị thương, nhưng Huyết Lang thế nhưng không có loại tâm địa tốt đó, người ném đi ít nhất đều là bầm tím mặt mày.

“Đánh nhẹ như thế?” Huyết Lang liếc nhìn, có chút không cho là đúng.

Lancelot ung dung nói: “Ra tay nặng như thế, không sợ người ta nói cậu ỷ lớn ức hiếp nhỏ?”

“Ức hiếp…” Huyết Lang muốn phản bác vừa lại có chút nghẹn lời, bất luận là lấy tuổi hay là danh tiếng, nói hắn ỷ lớn ức hiếp nhỏ vẫn thật là khiến người không thể phản bác… Linh quang đột nhiên lóe lên, hắn gian trá nói: “Lance, cậu quên rồi sao? Ở cái thế giới này chúng ta thế nhưng không phải Quang Minh và Hắc Ám kỵ sĩ mà toàn thế giới đều biết, cùng lắm chỉ là người qua đường A người qua đường B, hơn nữa còn là người qua đường mới đến! Nói làm sao cũng là người ta ma cũ bắt nạt ma mới chúng ta đi?”

Nghe vậy, Lancelot cười lắc lắc đầu, thật không dám tin Huyết Lang ngày cả lời thế này cũng nói ra được.

Mấy tên thiếu gia thấy tình thế không ổn, quay đầu liền xông về phía cô gái, có vẻ là muốn lấy cô gái để uy hiếp Lancelot và Huyết Lang, cô gái cách bọn chúng không quá mấy bước, bước hai bước, vươn tay là muốn bắt được rồi, nhưng lúc này, thân ảnh của cô gái lóe lên, cả người vậy mà biến mất.

Mấy người đang cho rằng mình thấy quỷ rồi, trên mông liền truyền đến đau nhói, sau đó một tên nối tiếp một tên bổ nhào lên phía trước, mặt chạm đất mông vểnh cao, tư thế nói có bao nhiêu xấu thì xấu bấy nhiêu.

Phía sau của bọn chúng, chân phải của cô gái đang giơ cao giữa không trung, mặc dù đối với con gái mà nói, giơ chân hiển nhiên là tư thế bất nhã, nhưng cô làm lên lại tỏ ra rất dí dỏm.

Huyết Lang ha ha cười ầm lên, giơ ngón cái, bội phục nói: “Thật nhờ có cô, ta vẫn là lần đầu tiên biết đá mông người thì ra có thể đá một cách đẹp mắt như thế!”

Cô gái xoay người nhìn hai người bọn họ, ánh mắt long lanh hữu thần, khóe miệng thậm chí hàm chứa nụ cười, đây là biểu tình Huyết Lang và Lancelot đều rất ít thấy, bởi vì gặp gỡ đến giờ, tâm tình của cô gái này đều có chút sa sút, thần sắc trên mặt phần lớn là hiu quạnh, vừa rồi thậm chí còn buông lệ.

Nhưng, Huyết Lang cảm giác có chút không ổn thế nào đó, cô gái này sở dĩ lộ ra nụ cười rất minh hiển là bởi vì phát hiện bọn họ thực lực cao cường, cô ta hẳn sẽ không muốn lợi dụng bọn họ đi làm chuyện gì chứ? Đó thế nhưng quá không hay rồi, bởi vì Lancelot hắn…

Cô gái đi trở lại bàn, bỏ xuống một ít bạc vụn, sau đó quay đầu về phía hai người vẫy vẫy tay, muốn hai người bọn họ đi qua.

Lancelot theo phản xạ trả lời: “Vâng, bệ hạ!”

… Không tìm cái bệ hạ để hiệu trung thì không phải hắn rồi.

Huyết Lang có chút vô lực xua xua tay, lẩm bẩm: “Quên đi! Quên đi! Ít nhất đối tượng hiệu trung lần này là nữ, cho dù cậu rơi vào lưới tình cũng được!”

“Cái gì?” Lancelot quay người qua, lộ ra biểu tình nghi hoặc.

“Không!” Huyết Lang vội vàng chuyển đề tài: “Bệ hạ đang nhìn chúng ta kìa, mau đi qua đi!”

“Cô ta không phải bệ hạ.” Lancelot lên tiếng sửa đúng.

Vừa lại không phải bệ hạ? Vừa rồi không biết là ai cứ luôn kêu thành bệ hạ? Huyết Lang lườm mắt, nói: “Vậy kêu cô ta là công chúa được rồi chứ? Bớt cằn nhằn, công chúa đang nhìn chúng ta kìa, mau đi theo! Đó thế nhưng là vé ăn cơm dài hạn không dễ nhận được, không thể để cho cô ta chạy mất!”

Lancelot nhíu nhíu mày, nhưng cũng không phản bác lời của Huyết Lang nói, bởi vì hắn cũng đang không biết nên xưng hô cô gái thế nào, “công chúa” còn tính là xưng hô có thể chấp nhận, dù sao cô và Leola thực sự quá giống, nếu Leola là bệ hạ, vậy xưng hô cô gái này là công chúa, trái lại cũng tính là phù hợp.

“Lancelot!”

Lancelot sửng sốt, quay đầu nhìn, công chúa dùng phát âm có chút ngượng nghịu nhưng lại vẫn chính xác hô: “Lancelot!”

Hắn nhìn cô gái, cô gái lộ ra ánh mắt nghi hoặc nhìn hắn, trong miệng hô mấy lần “Lancelot”.

Lancelot nhàn nhạt cười, lúc này mới chân chính cảm giác cô đích xác không quá giống Ngân Nguyệt Hoàng, bởi vì Ngân Nguyệt Hoàng không bao giờ gọi thẳng tên của hắn, phần lớn gọi hắn là Quang Minh kỵ sĩ, ngoài ra, bệ hạ cũng sẽ không xuất hiện loại ánh mắt phát ánh sáng ngời kia.

“Hey, đi thôi!” Huyết Lang kỳ quái nói: “Cậu còn ở đó cười cái gì?”

Lancelot vội vàng thu lại nụ cười, sau đó đi theo.

6 responses »

  1. Yêu Lancelot thật à! Trời ơi phí của giời!!

    Reply
  2. chậc .Ta tác thành cho cặp này

    Reply
  3. Hai anh thật là cặp bài trùng~

    Reply
  4. trời ơi, đam mỹ trá hình! ko chịu đc! nam chính của chúng ta thành gái thật rồi, hụ hụ, mai mốt có biến về nam lại ko Aico?!! em ấy là trai cơ mà, chẳg lẽ cứ thế mà tàn đời trên tay lão Gre? Gre mắc zịt!!

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: