RSS Feed

Bất Sát – Ngoại truyện 2-4

Chương 4: Trần Nguyệt

Ngoan Nham lão nhân và Dược Thần sốt ruột xông vào phòng của Gre, vừa xông vào liền nhìn thấy Gre nằm ở trên ghế, bên cạnh còn có Jasia đang bóc quýt cho hắn, từng múi từng múi mà đút cho hắn ăn, đúng là quá thoải mái.

Thấy vậy, Ngoan Nham lão nhân suýt nữa muốn hộc máu, nhưng ý nghĩ vừa chuyển, gã này sống như thế, cũng tính là một loại thỏa mãn vui vẻ… ý nghĩ chuyển rồi chuyển, hai chữ thỏa mãn này và Gre đơn giản là cách xa như trời với đất, làm sao có thể dùng để hình dung hắn!

Gre liếc về phía hai người, biếng nhác nói: “Vừa lại làm sao rồi?”

“Làm sao rồi cái gì?” Ngoan Nham lão nhân càng hộc máu nói: “Đứa trẻ Trần Nguyệt kia đâu?”

“Chẳng phải đang êm đẹp ở đó sao?”

“Ở đâu?” Dược Thần biết rõ còn hỏi.

“Không biết!” Gre hơi chống lên thân thể, ánh mắt không thân thiện nhìn hai người, nói: “Không rảnh tìm nó, ta đang bận tìm Lancelot và Huyết Lang chạy đi đâu rồi.”

Dược Thần mỉa mai nói: “Là như thế này sao? Ta làm sao nhớ có người nào nói bởi vì tên Quang Minh kỵ sĩ kia chán sống mà nhảy qua thế giới này, hại hắn cả cái ma gì gì đó vất vả lắm mới kiến lập nên đại loạn, kết quả ngay cả tung tích đứa trẻ kia cũng không thấy rồi, càng đừng nói đến là dùng gương nước để coi lén người ta.”

“Liên kết ma pháp đại loạn!” Sắc mặt của Gre trầm xuống, thẹn quá hóa giận gầm lên: “Chẳng qua chỉ là biến mất mấy ngày, chỉ là nhất thời mất đi tung tích của nó mà thôi, đợi qua mấy ngày, liên kết ma pháp kiến lập xong, muốn xem ai thì xem! Bây giờ rốt cuộc cằn nhằn với ta cái gì!”

“Vậy ngươi còn không mau kiến lập, ở đây ăn quýt cái gì?” Dược Thần rất sốt ruột, hắn còn đang chờ xem dược hiệu của thang thuốc kia rốt cuộc là thành hay không thành đây!

Nghe vậy, Gre rốt cuộc không nhịn được nhảy xuống ghế chửi ầm lên: “Ngươi tưởng đó là cái nhà cỏ của ngươi, nói dựng liền dựng xong à? Ta đã tốn bao nhiêu năm mới dựng xong những mạng lưới ma pháp này, ngươi có biết không? Hai lão già các ngươi, không có góp sức, cằn nhằn trái lại nhiều đến có thừa!”

Thấy Gre thật sự nổi giận rồi, Dược Thần trái lại vẫn là không sợ hắn chút nào, căn bản không có ý chùn bước, còn oang oang như chuông nói: “Cái gì ta không góp sức? Thang thuốc đó không biết đã phí của ta bao nhiêu dược tài, tốn của ta bao nhiêu khổ tâm mới nấu xong, ngươi lại có thể dám nói ta không góp sức?”

Gre càng nổi nóng rống: “Thuốc của ngươi trước kia sớm đã lấy để đổi lấy quyền dùng gương nước xem thế giới khác, bây giờ làm sao có thể lấy để làm sức ngươi góp?”

Thấy hai người càng cãi càng kịch liệt, Ngoan Nham đành làm người hòa giải, liên thanh khuyên nhủ: “Được rồi! Được rồi! Hai lão già đầu còn tranh cãi cái gì? Cũng không sợ hậu sinh vãn bối nhìn chê cười?”

Mặc dù nói hậu sinh vãn bối ở đây chỉ có Jasia, cô cũng sớm đã thấy nhiều dáng vẻ già không nên nết của cha, căn bản không có một chút thần sắc kinh ngạc, càng sẽ không đi chê cười cha của mình.

Nghe vậy, Gre chẳng những không có hòa hoãn nộ khí, trái lại sắc mặt phát lạnh, lạnh lùng nói với Ngoan Nham lão nhân: “Ngươi vừa mới nói ai già?”

Thấy Gre sắc mặt âm trầm, Ngoan Nham lão nhân cũng biết mình nói sai rồi, Gre này không sợ trời không sợ đất chỉ sợ người khác nói hắn già! Bình thường cũng không thật sợ hắn, nhưng lúc này, trái lại không cần thiết bởi vì chút chuyện nhỏ này mà rầm rĩ. Hắn một hơi tự nhận: “Ta già! Ta ngay cả tên cũng gọi là Ngoan Nham lão nhân! Thế này được rồi chứ?”

Gre lúc này mới hừ một tiếng, không tiếp tục lạnh mặt.

“Lão này đã già rồi, còn sợ người ta nói sao? Con người hả, sợ nhất không chịu già!” Dược Thần lắc đầu thở dài.

“Được rồi, ông nói bớt vài câu có được không?” Ngoan Nham lão nhân bực mình nói: “Còn muốn xem đứa trẻ nữa hay không?”

Nghe thấy hai chữ đứa trẻ, Dược Thần lúc này mới không cam tâm tình nguyện mà ngậm miệng không nói nữa.

“Đứa trẻ đứa trẻ gọi riết…” Gre mỉa mai nói: “Người không biết còn tưởng rằng Trần Nguyệt là con của hai người các ngươi sinh!”

Dược Thần “xì” một tiếng: “Đâu xui xẻo như thế mà sinh con với hắn?”

Ngoan Nham lão nhân tức giận: “Nói bậy! Thật là nói bậy!”

Thấy bộ dạng hai người phì râu trợn mắt, Gre thấy vậy cũng vui lên, ngẫm lại mình nói cũng thật là buồn cười, hai lão già này sinh con, cảnh tượng này có thể xem không?

“Cha…” Jasia có chút do dự gọi.

“Chuyện gì hả? Bảo bối.” Con gái vừa mở miệng, Gre lập tức ném hai lão già lên chín tầng mây xanh, quay đầu nhìn con gái.

Jasia làm nũng nói: “Cha, cha ngẫm nghĩ biện pháp đi! Con cũng muốn xem Trần Nguyệt.”

“… Con đừng nói yêu nó rồi đi?” Gre cả kinh, nghĩ thầm đây thế nhưng gay go rồi, thuốc thay đổi giới tính kia không biết có biến trở về được hay không?

“Làm gì có!” Jasia lông mày dựng thẳng: “Cha, cha đừng nói bậy! Đứa trẻ đó nhỏ hơn con mười mấy tuổi đây!”

Con thì không chê Le nhỏ hơn con? Gre thế nhưng không dám nói câu này ra khỏi miệng, bởi vì con gái bảo bối của hắn đến nay cũng không chịu thừa nhận mình đã thích Leola, ai nói như thế cô liền trở mặt với người đó, ngay cả cha nhà mình cũng dám nổi giận.

Bị Gre vừa nói như thế, Jasia cũng không dám kiên trì nói muốn xem Trần Nguyệt nữa, nhất thời là ai ai cũng muốn xem, nhưng ai ai cũng không có biện pháp.

Ngoan Nham lão nhân thử đề xuất phương pháp: “Nếu như chúng ta phái người đi tìm được đứa trẻ kia, ngươi cũng thật sự không có biện pháp kiến lập lại liên kết ma gì kia sao?”

Dược Thần la to: “Lão thạch đầu, ông hồ đồ rồi, nếu như thế đã có thể làm được, hắn sớm đã phái đống sát thủ phía dưới kia ra đi tìm đứa trẻ rồi, còn phải cần ông nói sao?”

Nghe vậy, Ngoan Nham lão nhân thở dài nói: “Nói cũng phải, haiz… ta cũng thật lo lắng cho đứa trẻ kia quá!”

Gre mặt vô biểu tình nói: “Nếu như tìm được đứa trẻ kia, ta đi gặp nó một lần, sau đó liền có thể mở gương nước truy dấu vết rồi.”

“…”

Dược Thần nhảy lên hét lớn: “Vậy ngươi lúc trước làm gì không phái người tìm?”

“… Ta quên mất.” Gre cố đến cùng nói.

Hắn mải nghĩ phải khôi phục mạng lưới ma pháp, sau đó dùng ma pháp đi truy tìm tung tích đứa trẻ kia, rồi lần nữa kiến lập liên kết… Kết quả hoàn toàn quên mất trực tiếp phái người đi tìm cũng là một loại phương pháp.

“Ngươi còn nói ngươi không già? Lại có thể ngay cả chuyện phái người đi tìm này cũng có thể quên?” Ngoan Nham lão nhân lần này cũng tức đến phì râu trợn mắt, nào còn quản Gre có sợ người ta nói hắn già hay không.

Đuối lý yếu hơi, lần này nghe thấy Ngoan Nham lão nhân nói hắn già, Gre cũng không tiện lạnh mặt, chỉ là hắn cũng sẽ không xin lỗi!

Jasia vội vàng giúp cha chuyển đề tài, nói: “Cha, vậy con bây giờ liền phái sát thủ đi tìm?”

“Đi đi!” Gre gật đầu nói: “Tìm được báo ngay cho ta, ta lập tức đi kiến lập liên kết, sau đó liền có thể tiếp tục dùng gương nước nhìn nó. Thế này chung quy được rồi chứ? Hai lão già các ngươi đừng trừng ta nữa!”

Ngoan Nham lão nhân và Dược Thần mới buông lỏng thần tình, người trước càng là nói: “Ta cũng phải phái người đi tìm, đứa trẻ đó rất đáng thương, cũng không biết nó rốt cuộc có thể tiếp nhận mình từ nam tử biến thành cô nương hay không.”

Nói đến đây, hắn còn trừng Gre và Dược Thần một cái, trong miệng lẩm bẩm: “Thật là đứa trẻ đáng thương, phẩm tính vừa lại tốt, làm sao nỡ đem một đứa trẻ êm đẹp đùa giỡn thành bộ dạng nam không ra nam nữ không ra nữ như thế…”

“Nói bậy!” Dược Thần lập tức phản bác: “Trần Nguyệt chính là nữ! Đảm bảo thuần chính!”

“Có thể sinh con không?” Ngoan Nham lão nhân lạnh lùng hỏi ngược lại.

“… Không được.”

Thấy Ngoan Nham lão nhân hừ lạnh một tiếng, Dược Thần vội vàng nói: “Sinh con là không được, chẳng qua cái khác đều được à! Đây còn không tính là thuần chính?”

“Là rất thuần chính, cũng đủ xinh đẹp rồi, trên giang hồ cũng càng ngày càng có tiếng tăm, trở thành một nữ đại hiệp là không có vấn đề rồi.” Gre xoa cằm, tiếc nuối nói: “Chính là không có một nam nhân lọt vào được mắt của nó. Jasia, Sát Long Lâu thật không có sát thủ khác có thể phái đi sao?”

Jasia gật đầu, nói: “Cha, nam sát thủ con phái đi thế nhưng đều là hàng thượng đẳng rồi!”

Hàng thượng đẳng… Ngoan Nham lão nhân và Dược Thần nghe vậy da mặt co giật.

“Chậc chậc! Đáng tiếc thật đáng tiếc, chuyện vui như thế, lại tìm không được một tên nam nhân đủ tiêu chuẩn đi hấp dẫn lực chú ý của nó!”

“Cha, bằng không cha đích thân xuất mã đi?” Jasia đề xuất kiến nghị.

Gre mặt vô biểu tình nhìn con gái ruột nhà mình, người sau chớp mắt, vẻ mặt vô tội nói: “Cha, ngài mới là nam nhân tuyệt nhất Sát Long Lâu, không phải sao?”

Nghe vậy, Gre lúc này mới thả lỏng da mặt, gật đầu đồng ý: “Nói như thế cũng phải, chỉ đáng tiếc ta không có hứng với nam nhân khó ngửi, cho dù có xinh đẹp cũng không được… dù có bộ ngực cũng không được!”

Da mặt của đôi cha con này thật là thiên hạ vô địch… Ngoan Nham lão nhân lắc lắc đầu.

“Thật đáng tiếc!” Jasia bĩu môi, sau đó nói: “Vậy con đi an bài những sát thủ tìm người đây, thuận tiện chọn thêm mấy sát thủ đi thử xem, lần này tốt hơn sẽ chọn loại hình khác! Nói không chừng Trần Nguyệt nó không thích nam nhân dễ coi xinh đẹp như nữ nhân, lần này con sẽ chọn mấy tên khó coi đi.”

“Cũng chọn mấy tên vạm vỡ đi đi.” Gre thử nói.

Đôi cha con này… Ngoan Nham lão nhân quyết định kêu người của mình cố sống cố chết tìm ra tung tích của Trần Nguyệt, hơn nữa tìm xong cũng không nói cho Gre, tự mình âm thầm quan tâm đứa trẻ kia là được.

◊◊◊◊

“Trần Nguyệt!”

Lancelot và Huyết Lang vội vã đuổi theo, vừa đuổi còn vừa kêu gọi, đáng tiếc người phía trước không thèm ngó ngàng bọn họ.

Dưới bất đắc dĩ, Huyết Lang đành phải hô lớn: “Cô không muốn biết chuyện khác của Ngân Nguyệt sao?”

Trần Nguyệt đột ngột dừng chân lại, xoay người một phát liền gầm lên về phía hai người: “Ngân Nguyệt là cha tôi!” Mặc dù lấy giọng nữ đó nghe lên, lại như là tiếng rít hơn là tiếng gầm.

“Trời ơi! Đã nói với cô không phải mà!” Huyết Lang không ngại phiền toái nói lại lần nữa: “Ngân Nguyệt tuyệt đối không phải cha cô! Hắn cũng còn chưa đến ba mươi đây! Nào sinh được đứa con lớn như cô?”

Trần Nguyệt vừa nghe, mặt càng căng cứng.

“Dáng vẻ sắc mặt cứng nhắc cũng vẫn là xinh đẹp như thế!” Huyết Lang tấm tắc khen ngợi: “Rõ ràng trông giống Leola như vậy, tôi làm sao không cảm thấy Leola có xinh đẹp như thế?”

Lancelot lập tức sửa đúng: “Là Leola bệ hạ hoặc là Ngân Nguyệt Hoàng, không thể hô thẳng danh húy của bệ hạ.”

Huyết Lang nhún vai nói: “Được được được, là bệ hạ, thế này được rồi đi?” Bởi vì tranh biện với tên đầu óc xơ cứng như Lancelot được gọi một chuyện tốn công vô ích nhất trên thế giới, cho nên hắn trực tiếp bỏ cuộc, sau đó chọn cái xưng hô ngắn gọn, dù sao hai tiếng bệ hạ còn ngắn hơn ba tiếng Leola.

Trần Nguyệt tò mò hỏi: “Cha tôi thật sự là hoàng thượng sao?”

Leola không phải cha cô! Huyết Lang đột nhiên phát hiện cùng tiểu cô nương này tranh biện Leola có phải là cha của cô ta hay không, đại khái cũng liệt vào một trong những chuyện uổng công vô ích nhất trên thế giới.

“Ngân Nguyệt Hoàng là quốc vương của Đại Lục Rồng, cũng chính là hoàng thượng trong miệng cô gọi, ngài ấy đồng thời thống trị nhân dân và Long tộc của Đại Lục Rồng…”

Lancelot nhẫn nại giải thích chuyện của Leola, Trần Nguyệt cũng nghe một cách hết sức nghiêm túc, thỉnh thoảng lộ ra thần tình ao ước vào sùng kính.

Lúc hai người giải thích Đại Lục Rồng, Huyết Lang nhàm chán không chuyện gì làm, đành bắt đầu quan sát hai người trước mặt.

Lancelot giờ phút này mặc một cái áo dài màu xanh lơ giữa eo phối hợp với một sợi dây lưng thêu màu ngọc bích, dưới chân đi giày cổ cao, mặc dù bất luận là áo dài hay áo vải, mới đầu nhìn đều có chút dở dở ương ương thế nào đó, chẳng qua nhìn lâu lại có thể cũng có mấy phần nho hiệp tiêu sái lộ ra! Đây thật là khiến hắn có cảm khái vô hạn, thời gian quả thật là thứ đáng kinh ngạc, thời gian vừa lâu, kỵ sĩ cũng có thể biến thành đại hiệp!

“Đại Lục Rồng có bao nhiêu lớn đây?” Trần Nguyệt Hỏi.

“Đại khái khoảng chừng chín triệu km vuông.”

Trần Nguyệt lại không hiểu: “Km vuông nghĩa là gì?”

“Um, cái này…” Lancelot có chút khổ não rồi.

Đến thế giới này đã có nửa năm, hai người cũng xấp xỉ có thể vận dụng ngôn ngữ tự nhiên rồi, tuy nhiên thỉnh thoảng xuất hiện câu từ không hiểu, dù sao tính khác biệt của hai thế giới này thực sự quá lớn, giống như từ hoàng thượng này là hai ngày trước mới hiểu!

Chẳng qua may mà bên cạnh có Trần Nguyệt, cô luôn là hết sức kiên nhẫn dạy hai người ngôn ngữ cộng với đủ thứ của thế giới này, cho nên bọn họ mới có thể tiến bộ thần tốc!

Nhưng, cho dù ngôn ngữ tương thông, có cái hiểu lầm luôn là giải thích không rõ, hẳn nên nói, Trần Nguyệt căn bản cứ cự tuyệt tin rằng… bọn họ là đến từ thế giới khác, mà không phải thế giới sau khi chết.

Bởi vì cô tin tưởng Leola chết rồi, còn đã để lại di thư cho cô, cho nên hai người bọn họ từ chỗ Leola mà đến đương nhiên là đến từ thế giới sau khi chết.

“Thật là bà nội nó thấy quỷ rồi, tôi chết lúc nào làm sao cả mình cũng không biết?” Huyết Lang lắc đầu thở dài.

Chuyện này cũng thật ly kỳ rồi, Leola tuyệt đối không khả năng là phụ thân của Trần Nguyệt, nhưng Trần Nguyệt lại cứ nhận định Leola là phụ thân mình; Leola đối với Gre hẳn là cũng không có ý ôm theo thâm thù đại hận, Trần Nguyệt lại nói cô phải thay cha báo thù; Leola rõ ràng còn sống ngon lành, Trần Nguyệt liền nói hắn chết rồi, còn đã để lại bức di thư, thậm chí còn có bí kíp võ công và thuốc của mẫu thân Anse làm.

Thấy quỷ rồi! Anse thế nhưng là hóa thân của Bạch Nhụy, Leola và Anse nếu như có quan hệ gì không thể cho ai biết, vậy Leola sao còn chưa bị Hắc Long Vương Mirrodin chặt thành bảy bảy bốn mươi chín mảnh?

Lời của Trần Nguyệt nói hoang đường cùng cực, giải thích duy nhất bây giờ là… cô nhận sai người rồi! Leola trong ảnh chụp căn bản không phải cha cô, cha cô là một người khác!

Chẳng qua nói đi thì nói lại, Trần Nguyệt khăng khăng phụ thân cô là đệ nhất sát thủ Ngân Nguyệt, đệ nhất sát thủ Ngân Nguyệt này rõ ràng là Leola. Huyết Lang gãi gãi đầu, nghĩ làm sao cũng nghĩ không rõ, chỉ có không nghĩ cho rồi!

“Lance, các cậu trò chuyện đủ chưa?” Khi nghe thấy đến câu “nguyên lý của đấu khí chính là…”, Huyết Lang rốt cuộc không nhịn được, đây cũng biến thành khóa học đấu khí rồi, cứ tiếp tục nói như thế còn có hết hay không?

Lancelot lúc này mới đột nhiên nhận ra mình đã nói quá nhiều rồi, bởi vì Trần Nguyệt trước mặt vẫn luôn nghe một cách say sưa, không có một chút thần sắc mất kiên nhẫn hoặc là buồn chán, hơn nữa nghe thấy từ không hiểu còn sẽ đặt câu hỏi, cho nên hắn mới bất tri bất giác nói một mạch.

Trần Nguyệt nhìn Huyết Lang đầy mặt mất kiên nhẫn, cười một chút, nói với Lancelot: “Tôi buổi tối lại đến hỏi anh.”

Lancelot gật đầu đồng ý. Có học sinh siêng năng hiếu học như thế, hắn cũng vui vẻ làm lão sư hỏi là trả lời.

Buổi tối lại đến hỏi anh… Shit! Hắn làm sao cảm thấy mình giống như bóng đèn? Còn là loại cực lớn! Huyết Lang có chút cảm giác bị hai người làm cho buồn nôn đến hộc máu, nhưng ọe hai cái lại đột nhiên phát giác bầu không khí của hai người này lại có thể khiến hắn cảm thấy buồn nôn muốn ói? (bóng đèn có nghĩa kiểu như là kỳ đà)

… Mùa xuân của tên Lancelot này đừng nói rốt cuộc đã đến rồi đi?

Trái nhìn thử Lancelot, tướng mạo anh khí bức người, một bộ áo dài màu xanh lơ cộng với dây lưng ngọc bích càng tôn lên chính khí lẫm liệt của hắn, giống như một nho hiệp tiêu sái.

Phải nhìn thử Trần Nguyệt, một khuôn mặt trái xoan trắng trắng sạch sạch, mắt hơi thon dài, mày là một đôi mày kiếm, bớt đi mấy phần yểu điệu, lại nhiều thêm mấy phần hoạt bát, mặc áo màu xanh lá non, không phải váy mà là quần, nhưng lại khiến cô thoạt nhìn càng thêm tươi tắn có sức sống, khí chất cả người tươi mát thoát tục… chà chà chà, đây chẳng phải chính là một đôi nam nữ trai tài gái sắc sao?

Lancelot khó hiểu hỏi: “Huyết Lang, cậu đang nhìn cái gì?”

Huyết Lang như chuyện đương nhiên nói: “Nhìn trai đẹp gái xinh.”

Lancelot đối với hành động đột ngột của bạn tốt thì lắc lắc đầu, sắc mặt của Trần Nguyệt lại là biến đổi, nhưng lập tức khôi phục thần sắc tự nhiên, giống như căn bản chưa từng thay đổi sắc mặt.

“Chúng ta bây giờ phải đi đâu?” Huyết Lang tuy hỏi, thái độ lại không làm sao để ý, dù sao chính hắn cũng không biết bất cứ nơi nào của cái thế giới này, đi đâu chẳng phải đều như nhau?

“Tìm đứa trẻ kia!” Lancelot không chút do dự trả lời.

Nghe vậy, Huyết Lang thật muốn gõ gõ đầu của đồng bạn mình, nói không chừng hồi âm cũng là “tìm ~ đứa ~ trẻ ~ kia”, tìm cũng đã nửa năm rồi, không có lấy một chút đặc trưng thì tìm làm sao? Theo hắn thấy, bọn họ bây giờ so với nói đang tìm đứa trẻ kia, càng như là đang lang thang giang hồ!

“Hoặc là tìm Gre.” Lancelot nói ra phương án thay thế.

Dù sao, hắn cũng biết muốn tìm ra đứa trẻ kia không còn nghi ngờ gì là mò kim đáy biển, tìm Gre tuy nói cũng không dễ… Trần Nguyệt sớm đã tìm kiếm Sát Long Lâu rất lâu rồi, nhưng cô lại cũng tìm không ra chỗ xác thiết, càng huống chi là bọn họ hai người thế giới khác mới đến?

Nhưng bất luận thế nào, lãnh tụ sát thủ của Sát Long Lâu, chủ thượng, dù sao cũng dễ tìm hơn nhiều so với một đứa trẻ đặc trưng gì cũng không có.

Nghe thấy từ Gre này, Trần Nguyệt trừng mắt, khẽ quát: “Tìm chủ thượng!” Cô vốn không biết tên của chủ thượng là cái gì, nhưng sau khi gặp gỡ Lancelot và Huyết Lang, dưới đối chiếu của hai bên, phát hiện người song phương muốn tìm vậy mà là cùng một người!

Trần Nguyệt vừa lên tiếng, Huyết Lang theo phản xạ nhìn hướng cô, đột nhiên có loại ý nghĩ lóe qua…

Trần Nguyệt đừng nói chính là đứa trẻ bị đùa giỡn kia đi?

Huyết Lang càng nghĩ càng là có khả năng, nhất là đống tình tiết lung tung kia của Trần Nguyệt, nếu như là chuyện của Gre tạo ra, vậy hắn một chút cũng không cảm thấy bất ngờ. Nghĩ đến đây, hắn vội vàng nói cho Lancelot suy nghĩ này.

Nghe vậy, Lancelot do dự một chút, lại lắc đầu nói: “Mặc dù không dám nói hiểu rõ Gre cái người này, nhưng tôi nghĩ hắn hẳn là sẽ không đùa giỡn một cô bé, giới tính của đứa trẻ kia hẳn là nam.”

Huyết Lang vừa nghĩ, cũng cho rằng Lancelot nói có lý, Gre cái người này là vô pháp vô thiên, nhưng không đến nỗi vô đạo đức đến bắt nạt bé gái… mặc dù bắt nạt bé trai cũng chẳng có đạo đức đến đâu.

Hắn suy nghĩ một chút, nói: “Cứ tìm loạn như con ruồi không đầu thế này cũng không phải biện pháp, tôi có cái chủ ý, các người nghe thử xem có được hay không.”

Hai người vừa nghe, lập tức tập trung tinh thần lắng nghe Huyết Lang nói chuyện, dù sao tìm kiếm một cách không đầu không óc thế này xác thực khiến người cảm thấy hết sức vô lực.

Vừa thấy hai người nghiêm túc nghe hắn nói như thế, tinh thần của Huyết Lang liền tới rồi, hắn thần thần bí bí công bố đáp án: “Chúng ta dứt khoát thuê sát thủ tới giết mình đi?”

Lời hắn vừa ra, Trần Nguyệt trợn tròn mắt, Lancelot thậm chí nhướn mày, không hiểu bạn lâu năm của mình rốt cuộc là ý gì.

Thấy thần sắc không cho là đúng của hai người, Huyết Lang vội vàng nói: “Cậu nghĩ xem, không ai biết tổng bộ Sát Long Lâu của tổ chức sát thủ ở đâu, nhưng sát thủ chung quy phải biết mình giết người xong phải trở về đâu chứ?”

Trần Nguyệt lý giải nói: “Cho nên thuê sát thủ đến giết mình, vậy liền có thể bắt lấy sát thủ đến giết chúng ta, sau đó nghiêm hình bức cung ra chỗ của Sát Long Lâu.”

“Sai sai sai!” Huyết Lang lắc lắc ngón tay, nói: “Bức cung là cách tốn thì giờ tốn sức vừa lại không có hiệu quả nhất! Chúng ta chỉ cần đả thương tên sát thủ kia, hắn chung quy phải trở về Sát Long Lâu liệu thương, rồi chúng ta âm thầm theo dõi hắn, đây chẳng phải là theo về Sát Long Lâu rồi?”

“Thì ra là như thế, đây xác thực là phương pháp tốt.” Lancelot cũng gật đầu đồng ý.

“Chỉ có một cái vấn đề mà thôi.” Huyết Lang dựng một ngón trỏ.

“Vấn đề gì?” Trần Nguyệt khó hiểu hỏi.

Huyết Lang xòe hai tay, nói: “Chúng ta là gió lùa tay áo, tiền trên người vừa đủ ăn cơm, đừng nói sát thủ, dù là ăn xin cũng mời không nổi!”

Trên thực tế, người gió lùa tay áo là Trần Nguyệt, về phần Lancelot và Huyết Lang hai người nào chỉ gió lùa tay áo, nếu không có Trần Nguyệt, bọn họ căn bản bần cùng đến bữa cơm ăn gió rồi!

Trần Nguyệt bừng tỉnh nói: “Thật sự lâu lắm không có nghiêm túc làm việc rồi, chẳng trách trên người đều không có tiền.”

Làm việc? Lancelot và Huyết Lang khó hiểu mà nhìn Trần Nguyệt, bọn họ hơn nửa năm rồi, chưa từng thấy qua cô có bất cứ công việc nào, phần lớn thời gian đều là ở giữa núi sâu rừng già tìm kiếm chỗ của Sát Long Lâu kia.

“Có thêm giúp đỡ của các người, nhất định rất nhanh là có thể kiếm được đủ tiền dùng để thuê sát thủ đến giết chúng ta.” Trần Nguyệt mỉm cười nhìn hai người.

… Không biết vì sao, sau khi nghe thấy câu này, Huyết Lang đột nhiên cảm giác rất không ổn.

4 responses »

  1. Rốt cuộc bé Trần Nguyệt của tôi muốn làm việc gì a a a!! Trời ơi tò mò mún chít >”<

    Reply
  2. Bé Nguyệt tính sơn đông mãi võ?

    Reply
  3. rất muốn biết kết cuộc cuối cùng của truyện, mong Leola sẽ vì Trần Nguyệt đòi lại công đạo! hix, cái dạng này thì coi bộ sẽ thành 1 cặp vs anh Lancelot rồi, haiz

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: