RSS Feed

Bất Sát – Ngoại truyện 2-5

Chương 5: Đánh cướp cùng bị đánh cướp

Trần Nguyệt mang theo hai người tiến vào thành trấn lớn, đây vẫn là lần đầu tiên Huyết Lang đến nơi náo nhiệt như thế, đường phố rộng rãi, nhưng khắp nơi đều là người chen người, hai bên là những hàng quán nhỏ la hét không ngừng, thứ được bán từ những vật dụng hàng ngày đến thứ cổ quái hiếm lạ đều có, thấy vậy Huyết Lang mắt nhìn không hết, mấy lần đều dính ở trước sạp của người ta không muốn đi, còn phải nhờ Lancelot ra tay lôi hắn đi.

“Ai da, để tôi xem một lát đi mà!” Sau khi mấy lần bị lôi đi, Huyết Lang bất mãn nói: “Chỉ một lát thôi có cái gì phải căng?”

Lancelot lắc đầu nói: “Cậu xem cũng vô dụng, chúng ta không có tiền để mua.”

“Xem thử cũng đâu nhất định phải mua!” Huyết Lang kêu lên: “Đây gọi là dạo phố, dạo phố có hiểu không hả!”

Thấy bạn tốt kiên trì như thế, Lancelot cũng có chút bất đắc dĩ.

Trần Nguyệt lại cười nói: “Không sao, để cho Huyết Lang dạo đi, dù gì chúng ta cũng phải ở phụ cận này loanh quanh lại một hồi.”

“Không phải muốn làm việc sao?” Lancelot có chút nhạ dị.

“Đúng vậy, làm việc.” Trần Nguyệt nhe răng cười.

Năm ngày tiếp đến, bọn họ thật sự cứ như thế cái gì cũng không làm mà loanh quanh ở phụ cận, Huyết Lang thì dạo đến thả cửa, thỉnh thoảng còn mất tích, nhưng theo hắn nghĩ, đây gọi là để lại không gian cho hai người đi thân thân mật mật, hiếm khi Lancelot đến tuổi này rồi mới có một mùa xuân như thế, hắn làm sao có thể ở đó phá rối đây?

Lancelot nhíu mày một chút, nhìn trái phải một hồi, thở dài nói: “Huyết Lang vừa lại không biết chạy đi đâu rồi.”

Trần Nguyệt lại không làm sao để ý nói: “Không sao, anh ta cuối cùng sẽ trở về quán trọ, sẽ không tìm không được người.”

Lancelot cũng biết điều này, cho nên mấy ngày nay cũng không có mở miệng yêu cầu Huyết Lang đừng chạy loạn, bây giờ sở dĩ lại nhắc đến Huyết Lang không biết tung tích, hoàn toàn là có nguyên nhân.

Thần sắc của hắn tự nhiên, nhưng lại khẽ giọng nói với Trần Nguyệt: “Có người đang theo dõi chúng ta.”

Trần Nguyệt khẽ mỉm cười, nói: “Tôi biết, cũng xấp xỉ đến lúc rồi.”

Đến lúc? Lancelot có chút khó hiểu mà nhìn hướng Trần Nguyệt, người sau lại không có trả lời, trái lại hỏi ngược lại: “Anh nói có mấy người đang theo dõi chúng ta đây?”

Lancelot không chút do dự nói: “Mười hai người.”

Trần Nguyệt nhìn hắn một cái, mang theo nghi hoặc nói: “Tôi cho rằng chỉ có mười người.”

Lancelot tỉ mỉ nói: “Có hai người năng lực ẩn náu rất tốt, xen lẫn giữa quần người, không phải dễ phát hiện lắm.”

“Xem ra, công phu của tôi còn chưa tới nơi.” Trần Nguyệt suy nghĩ một chút rồi nói: “Người trên mặt đất đều giao cho anh, sáu người trên nóc nhà giao cho tôi.”

Mặc dù không biết xảy ra chuyện gì, vì sao lại có người theo dõi, nhưng chung sống nửa năm nay, Lancelot đối với Trần Nguyệt đã có mức độ tín nhiệm nhất định, cho nên hắn cũng không có hỏi nhiều, trực tiếp gật đầu, hai người sau khi nhìn nhau cười một cái, lập tức nhảy ra theo hướng hoàn toàn tương phản.

Lancelot thân thủ ổn kiện, trên phương diện nhanh nhẹ trái lại không bằng Trần Nguyệt, chỉ thấy Trần Nguyệt vừa nhảy, mũi chân đã khẽ nhón lên sạp của hàng quán nhỏ bên cạnh, linh xảo như con chim vỗ cánh, xoay vòng một cái liền nhảy lên nóc nhà, cô ra tay bất ngờ tốc độ vừa lại mau lẹ, cho nên khi cô nhảy đến trước mặt kẻ theo dõi, đối phương lúc này mới phát hiện cô, đầy mặt kinh hoảng thất thố.

Cô đá một cước vào cẳng chân của đối phương, sau đó thừa dịp hắn đau đến cong gập người, sau đó dùng chuôi kiếm gõ ở phía sau ót của hắn.

Lúc này, bên cạnh bắn tới ba cây phi đao, Trần Nguyệt gập hai đầu gối, trong lúc lộn nhào ra sau né qua phi đao, tay phải cũng móc vào dây lưng, bắn ra hai đường sáng bạc, ánh bạc cuối cùng kết thúc ở trên cổ của hai kẻ theo dõi khác, đó là kim màu bạc, độ dày khoảng chừng bằng ba cây kim may, độ dài giống như ngón út, vũ khí nhỏ thế này, trừ phi cắm vào tim hay chỗ hiểm, nếu không căn bản khó tạo thành thương tổn đối với kẻ địch.

Nhưng, điểm Trần Nguyệt ra tay lại là cổ, bởi cô cũng không muốn giết người, chỉ muốn chế phục đối phương mà thôi, kim chỉ là dùng để đưa thuốc mê trên đầu kim vào mà thôi, lựa chọn cổ là bởi vì có thể làm cho dược hiệu càng nhanh phác tác.

Hai kẻ theo dõi sau khi trúng kim, lập tức liền vươn tay rút ra, sau đó nhảy lên nóc nhà chỗ Trần Nguyệt, rút ra trường kiếm liền đâm về phía Trần Nguyệt, Trần Nguyệt xoay người mấy cái né qua công thế của bọn chúng, từ thắt lưng rút ra vũ khí của mình, đó là một thanh kiếm mảnh.

So với kẻ theo dõi vừa nhào lên đã là công kích không chút lưu tình, công thế của Trần Nguyệt cũng không sắc bén, lấy né tránh làm chủ yếu, bởi vì cô biết bây giờ đã không cần chủ động công kích nữa, ngoài ra, cô còn phải chú ý động hướng của ba người khác, tránh cho bọn chúng thừa dịp đánh lén.

Không bao lâu sau, hai kẻ theo dõi liền lung lay muốn ngã, bọn chúng phát giác không thích hợp, lúc xoay người muốn rời khỏi, đã không kịp rồi, sau khi loạng choạng hai cái, hai người liền ngã lên nóc nhà.

Lúc này, ba người kia mới nhảy ra, tiếng xé gió của trường kiếm không dứt bên tai, điều này đã cho thấy thực lực của ba người này hơn xa ba kẻ theo dõi vừa mới bị Trần Nguyệt đánh ngã, đồng thời, vị trí của ba người họ vừa vặn là vòng vây tam giác, thời cơ ra tay công kích hoàn toàn nhất trí, hiển nhiên là cùng một nhóm người, mới có ăn ý như thế.

Đối mặt với ba thanh trường kiếm đột kích, Trần Nguyệt vặn người, đầu gối bẻ cong, lộn nhào ra sau lướt qua đỉnh đầu của một người trong đó, người đó ngẩng đầu liền là một kiếm đâm tới, lúc này, Trần Nguyệt thân ở giữa không trung, thậm chí là tư thế đầu dưới chân trên, vẫn thừa sức mà rút ra kiếm ngăn chặn công kích của đối phương, lợi dụng lực va chạm, để cho mình bay vọt ra khỏi vòng vây.

Thừa dịp trước khi ba người vẫn chưa lần nữa triển khai công kích, Trần Nguyệt liếc tình huống phía dưới một chút, kinh ngạc phát hiện Lancelot đã đem người phía dưới giải quyết rồi, hơn nữa bên cạnh hắn đang đứng Huyết Lang vừa rồi còn không biết tung tích, hai người đang ngẩng đầu nhìn cô, Huyết Lang lộ ra biểu tình hứng thú, Lancelot đã thu lại vũ khí.

Hai người này hình như cũng không định tới giúp đỡ nhỉ? Trần Nguyệt cười một cái, nhưng lại không cảm thấy không vui chút nào, trái lại cho rằng hai người này đã coi cô thành đồng bạn có thể tin cậy, cảm giác hết sức cao hứng.

“Trần Nguyệt, giao bí kíp và bản đồ kho báu ra!”

Tiếng la hét này thu hút lại chú ý của Trần Nguyệt, cô nhìn hướng ba kẻ theo dõi, không bất ngờ mà ở trên mặt đối phương nhìn thấy thần sắc tham lam, cho dù ba người này không tính là cao thủ đỉnh cấp, hẳn cũng tính là cao thủ hàng đầu rồi, nhưng vẫn là không thể đè nén tham niệm đối với bí kíp và bản đồ kho báu, khiến cho loại thần sắc xấu xa đó biểu lộ rõ.

Nhìn thấy thần tình thế này, Trần Nguyệt mặc dù sớm đã không xa lạ, nhưng lại cũng vĩnh viễn không thể làm quen loại thần tình này, cô phẫn nộ quát lên: “Ta không có bản đồ kho báu! Rốt cuộc là người nào phát tán lời đồn này, ta sẽ không bỏ qua dễ dàng cho hắn!”

Đối phương vừa nghe, chẳng những không có ý từ bỏ, còn hưng phấn nói: “Nói như thế, ngươi ít nhất có bí kíp! Chẳng trách ngươi tuổi còn trẻ đã có thân thủ cao cường như thế, võ công trên bí kíp này quả thật không phải đùa!”

Trần Nguyệt trầm mặt, võ công trên bí kíp xác thực vô cùng tốt, nhưng cô khởi bước luyện võ muộn, dù làm sao cũng không thể mạnh hơn người cùng tuổi đã luyện võ từ nhỏ, sở dĩ có thể có thân thủ cao cường, hoàn toàn là bởi vì những thuốc kia, nhưng những thuốc đó lại…

“Trần Nguyệt!”

Nghe thấy tiếng gọi của Lancelot, Trần Nguyệt đột ngột hồi thần, ánh kiếm đã gần ngay trước mắt, cô xoay người một cái, vạn phần hiểm hóc mà né qua công kích lần này, đồng thời âm thầm ảo não mình vậy mà thất thần ở lúc này, đơn giản là không muốn sống!

“Giao bí kíp ra, tha cho ngươi sống!”

Nghe vậy, ảo não của Trần Nguyệt biến thành giận dữ, quát: “Bí kíp của ta là bảo vật của cha ta truyền cho ta, vì sao phải cho các ngươi?”

Ba người kia cũng biết mình không thể biện hộ, nổi nóng rống: “Cha kia của ngươi thế nhưng là sát thủ Ngân Nguyệt tội ác to lớn! Cả đời giết người như rạ, nào có tư cách cầm giữ bảo vật gì! Bí kíp này phần lớn cũng là cướp từ trên tay người khác!”

“Không được ô nhục cha ta!”

Trần Nguyệt lần này càng cực kỳ phẫn bộ, sau khi cô rống xong câu này, cũng không phí miệng lưỡi nữa, dưới chân đạp một cái, cầm kiếm xông về phía ba người.

Đối mặt với uy hiếp của ba thanh kiếm, ánh bạc từ kiếm mảnh của Trần Nguyệt lóe lên bay múa tới lui, đối đầu với ba kiếm cũng vẫn không rơi vào hạ phong, ánh kiếm lóe đến khiến dân chúng phía dưới liên tiếp kinh hô.

“Oh shit! Nhìn thân thủ này, muốn nói cha cô ta không phải Leola, tôi cũng không tin rồi!”

Huyết Lang quay đầu hỏi Lancelot: “Haiz, Lance, cậu nói thân thủ này có giống Leo…” Lời nói đến một nửa liền nhìn thấy đuôi lông mày Lancelot giơ lên, hắn lập tức phát hiện sai lầm của mình, vội vàng sửa miệng: “Tôi là nói có giống bệ hạ không?”

Lancelot nhìn dáng vẻ đánh đấu của Trần Nguyệt, gật đầu đồng ý: “Ít nhất có tám phần giống với bệ hạ.”

“Tôi thấy căn bản là y như đúc! Hơn nữa những người đó cũng nói Ngân Nguyệt là cha cô ta, như thế thoạt nhìn, cha trong miệng a Nguyệt vẫn thật là Leola… là bệ hạ! Đừng trừng tôi, nhất thời sửa miệng không được mà!”

Lancelot lắc đầu nói: “Bệ hạ không khả năng là cha của Trần Nguyệt.”

“Cậu biết tôi cũng biết, nhưng tình huống này là chuyện làm sao?” Huyết Lang chỉ lên nóc nhà, nói: “Cậu nhìn thân thủ của cô ta xem… ai da, cô bé này bây giờ thật tàn nhẫn, xương đùi của người kia đại khái gãy rồi đi?”

Lancelot giơ lên một chút mỉm cười, tán thưởng nói: “Hắn là người vừa rồi lên tiếng nhục mạ bệ hạ.”

“… Sau khi cậu phát hạ hiệu trung linh hồn, đối với Leola vẫn thật là trung thành tận tâm.” Huyết Lang bất đắc dĩ nói: “Tôi thấy cho dù Leola bảo cậu giết tôi, cậu đại khái cũng sẽ làm theo đi?”

Lancelot quay đầu qua, đôi mắt long lanh có thần nhìn đến Huyết Lang da đầu tê dại, cảm giác một giây sau, Lancelot có khả năng sẽ rút kiếm giết hắn…

“Đừng gọi sai nữa, dù sao thân phận đã khác, không thích hợp hô thẳng danh húy của bệ hạ.”

“Hả?” Huyết Lang lặng đi một chút, lúc này mới chợt hiểu ra Lancelot là đang nói hắn vừa lại trực tiếp gọi chữ Leola này, mà không phải dùng kính xưng bệ hạ.

Lancelot bình tĩnh nói: “Cũng đừng đề xuất loại vấn đề mang tính giả thiết đó nữa, bệ hạ sẽ không mệnh lệnh tôi giết cậu, trừ phi cậu đã phạm tội ác tày trời, nhưng cậu căn bản sẽ không phạm tội ác tày trời gì, cho nên chuyện bệ hạ mệnh lệnh tôi giết cậu này căn bản là không khả năng, tôi cũng không cần đắn đo có cần bởi vì mệnh lệnh mà phải giết cậu!”

Nghe vậy, Huyết Lang sửng sốt, nhìn tư thái bình tĩnh của Lancelot, dần dần hiểu rõ ý tứ của hắn kỳ thực là tin tưởng mình tuyệt đối sẽ không làm ra chuyện xấu gì.

Khóe miệng nhếch lên, Huyết Lang côn đồ nói: “Tiểu tử, cậu nói cũng phải, là não tôi ngập nước rồi, thật ngại quá!”

“Cậu lâu lắm không có gọi tôi là tiểu tử rồi.” Mặc dù là từ châm biếm, nhưng Lancelot lại một chút cũng không tức giận, thậm chí không khỏi nhớ tới lúc đầu vừa mới đến hoàng cung Long Hoàng nhậm chức.

“Nhảm nhí, trước kia gọi cậu tiểu tử là bắt nạt cậu cái tên non nớt mới đến này, bây giờ cậu cũng đã già như thế rồi, tôi còn gọi cậu tiểu tử, đó há chẳng phải để cậu chiếm lợi thế sao?”

Bắt đầu từ lúc nào, Huyết Lang đã không còn xưng hô hắn là tiểu tử nữa?

Lancelot thực sự nhớ không nổi thời gian rồi, nhưng lại vẫn nhớ vì sao Huyết Lang không còn gọi mình tiểu tử nữa, đó là bởi vì hắn đã thừa nhận mình đủ tư cách đứng ở bên cạnh hắn sóng vai tác chiến, nâng đỡ lẫn nhau mà không phải người trẻ tuổi cần hắn trợ giúp.

Nghĩ đến đây, hắn nhàn nhạt cười một cái, chỉ vào người trẻ tuổi trên nóc nhà, nói: “Trần Nguyệt đánh xong rồi, công phu của cô ta vẫn không tệ.”

“Lấy tuổi của cô ta mà nói, đâu chỉ không tệ?” Huyết Lang tấm tắc khen ngợi: “Người trẻ tuổi bây giờ người này còn mạnh hơn người kia! Chẳng qua a Nguyệt đại khái vẫn còn thua bệ hạ, tuy nói thua cũng không có gì đáng xấu hổ.”

A Nguyệt? Lancelot nhướn mày, dưới lòng hiểu rõ Huyết Lang là coi Trần Nguyệt làm “tiểu tử” rồi, giống như Lancelot năm đó.

“Gre điên thì điên, nhưng hắn đầu tiên dạy ra Misery, sau đó dạy ra Leola! Làm đạo sư, có loại học sinh mạnh đến thấy quỷ này, hắn có thể chết không hối tiếc rồi.”

Chết không hối tiếc cái đầu!

Gre đột nhiên giận dữ, hắn sẽ bởi vì dạy ra Misery và Leola hai tên đần độn này mà đã chết không hối tiếc? Giết hai tên ngu xuẩn đó, hắn mới chết không hối tiếc!

Giận thì giận, Gre lại không định ra tay.

Hắn vất vả lắm mới tìm được Trần Nguyệt, đối phương đang đánh nhau với ba người, lúc hắn đang muốn kiến lập liên kết ma pháp, phát hiện bên cạnh Trần Nguyệt lại có thể có hai người quen thuộc… cũng là người hắn đã tìm nửa năm lại không có một chút đầu mối, Lancelot và Huyết Lang!

Lúc vừa mới phát hiện, hắn lặng đi cả nửa buổi, rốt cuộc nhớ tới phải ẩn giấu mình cho tốt, tránh cho bị hai người phát hiện tồn tại của hắn. Quang Minh kỵ sĩ và Hắc Ám kỵ sĩ chung quy không phải hư danh.

“A Nguyệt, cô còn không mau đi xuống, ở trên đó làm cái gì?”

“Chờ tôi một chút!”

Nghe thấy tiếng gọi này, Gre vội vàng từ chỗ ẩn thân ló đầu ra nhìn.

Trần Nguyệt đang từ trên nóc nhà nhảy xuống.

“Cô vừa rồi làm cái gì? Bù thêm đao đâm chết bọn chúng sao?” Huyết Lang hết sức tò mò, bởi vì vừa rồi Trần Nguyệt sau khi đánh ngất ba người, còn ngồi xổm xuống bên cạnh bọn chúng không biết đang làm cái gì, qua một hồi sau mới nhảy xuống.

Trần Nguyệt lấy ra mấy túi tiền, cười tủm tỉm nói: “Làm việc.”

Huyết Lang trợn lớn mắt: “Cô, cô thừa dịp cháy nhà hôi của hả?”

Lancelot nhíu mày.

Thấy thần sắc của hai người, Trần Nguyệt vội vàng nói: “Bọn chúng đến cướp tôi, tôi liền cướp lại, đây chỉ là báo ứng! Nếu như đổi thành bọn chúng đánh bại tôi, nhất định sẽ bức cung ra bí kíp của tôi giấu ở đâu, thậm chí sẽ giết tôi! Nhưng tôi cũng chẳng qua là đánh ngất bọn chúng, lấy đi mấy túi tiền mà thôi… Bởi vì có bọn chúng cứ mãi truy lùng tôi, tôi căn bản cũng không thể tìm được công việc, ngay cả thành lớn cũng không dám vào.”

Nói đến cuối, Trần Nguyệt thực sự rất ủy khuất, cô dù làm sao cũng chẳng qua là đứa trẻ mới lớn tuổi gần hai mươi, cũng căn bản không hiểu vì sao chuyện mình có bí kíp lại tiết lộ ra, thậm chí còn truyền ra cô có một phần bảo đồ kho báu, hại cô bị truy sát cả ngày lẫn đêm, cuối cùng chỉ có trốn vào núi sâu rừng già và thành trấn khá xa, thỉnh thoảng mới dám vào thành lớn đi nghe ngóng tin tức.

Cô đơn, sợ hãi, lại cộng thêm thay đổi trên thân thể mình, cô sớm đã khủng hoảng rất lâu, chỉ là cố đè nén xuống mà thôi, cho nên mới ở lúc nhìn thấy chân dung của Ngân Nguyệt liền chảy nước mắt, thậm chí trực tiếp liền đồng hành cùng Lancelot và Huyết Lang hai người xa lạ này, bởi vì cô thực sự quá cô độc rồi.

“Làm gì nhăn mặt thế?” Huyết Lang vỗ vỗ Lancelot, nói: “Chúng ta thế nhưng cũng dùng không ít tiền của người ta, cậu muốn nhăn mặt với người ta, đó thế nhưng phải ói tiền trả cho người ta trước.”

Lancelot nhíu mày nói: “Chẳng lẽ không có công việc bình thường có thể làm sao?”

Trần Nguyệt lắc đầu nói: “Có thể làm công việc gì đây? Không phải đi tiêu cục, chính là đảm nhiệm bảo tiêu bảo hộ người ta, tôi bị người truy sát, căn bản không thể đảm nhiệm loại công việc này, ngoài ra bọn họ thấy tôi là… con gái, cũng phần lớn không muốn thuê tôi.”

Nghe vậy, Lancelot gật đầu nói: “Đừng lo, chúng tôi có thể làm việc, tiếp đến cứ để cho chúng tôi phụ trách nhu cầu sinh hoạt.”

“Thế này mới đúng mà!” Huyết Lang vỗ lưng hắn một cái, nói: “Chính là nên đổi sang chúng tôi nuôi cô rồi! Bằng không ăn cơm của nữ nhân ăn hết nửa năm, thật là ăn đến cả người tôi không thoải mái!”

Trần Nguyệt nhìn hai người, lộ ra tươi cười.

◊◊◊◊

Bầu không khí này là chuyện làm sao? Gre nhìn đến bừng bừng hứng trí, mặc dù bầu không khí ái muội không nhiều… chẳng qua hai kỵ sĩ Quang Minh và Hắc Ám là từ lúc nào biết đáp ứng muốn nuôi người rồi? Hơn nữa còn là nuôi một “cô gái”!

“Chậc chậc, chẳng qua rốt cuộc là người nào có ý với Trần Nguyệt? Huyết Lang hay là Lancelot?” Một mình Gre đã bắt đầu tám chuyện.

Đối tượng này là nghĩ làm sao cũng là Lancelot tốt hơn Huyết Lang, giải thưởng người đàn ông độc thân hoàng kim của người trước nhận được còn nhiều hơn tuổi của hắn, chẳng qua cảnh tượng này nhìn làm sao cũng là nhiệt độ của Huyết Lang và Trần Nguyệt cao hơn Lancelot và Trần Nguyệt.

Hắn vốn còn định từ trong sát thủ nhà mình tìm ra một gã tốt đến khiến Trần Nguyệt cũng không nhịn được động lòng, kết quả tình huống này xem ra hình như rất khó… nhưng tình huống này trái lại càng thú vị rồi!

Đó thế nhưng là Quang Minh kỵ sĩ và Hắc Ám kỵ sĩ, hắn vốn còn nghĩ không biết phải làm sao an bài một trò chơi để hai người gia nhập, không ngờ, bọn họ vậy mà tự mình nhảy vào trong trò chơi Trần Nguyệt này, đỡ luôn cả phần an bài trò chơi rồi!

Có hai người đứng ở bên Trần Nguyệt, trò chơi Trần Nguyệt này sẽ trở nên thú vị hơn một chút đi! Bằng không đứa trẻ kia đơn giản là hoàn toàn ở thế yếu, ngay cả công phu cũng kém xa Le, chơi lên thực sự không có ý nghĩa gì, giống hệt như đang bắt nạt trẻ con!

Hại hắn gần đây chơi đến buồn chán, nếu không phải thấy dáng vẻ nóng lòng như lửa đốt của lão thạch đầu và Dược Quỷ ở bên cạnh cũng rất thú vị, hắn sợ rằng sớm đã không chơi nữa rồi.

Lúc này, ba người càng đi càng xa, thấy vậy, Gre không khỏi có chút cuống lên, hắn thế nhưng còn chưa kiến lập liên kết ma pháp!

Nhưng hắn suy nghĩ một chút, vẫn là không định kiến lập liên kết ma pháp ở trên người Trần Nguyệt, bởi vì hắn không ngờ đến bên cạnh Trần Nguyệt lại có thể có Lancelot, có Quang Minh kỵ sĩ này ở đây, nếu kiến lập liên kết ma pháp lên người Trần Nguyệt, sợ rằng sẽ bị phát hiện, một khi bị phát hiện liền hết trò để chơi rồi.

Mặc dù không thể dùng gương nước coi lén có chút đáng tiếc, chẳng qua nếu bị Lancelot phát hiện mình ở đây, đó thế nhưng liền không chơi được thật rồi!

Nghĩ đến đây, Gre xoay người qua, định để cho con gái bảo bối phụ trách chuyện theo dõi, đó cho dù không có liên kết ma pháp, cũng không đến nỗi sẽ mất đi tung tích của bọn họ.

Bốn trăm triệu tiền đấu giá Quang Minh kỵ sĩ này thật là tốn một cách rất đáng giá rồi… Ủa? Hắn có nhớ nói với Keisy tiền để ở đâu sao?

Quên đi, kệ nó chứ!

 

5 responses »

  1. Huyet Lang va Lancelot… Gre giong nhu dang chon con re vay =.=” tui hy vong Leola se bay qua 1 kiem chem chet ong!

    ko biet bao gio moi gap lai Leola nhi, nho anh i qua >”<

    Reply
    • Love you❤
      Trần Nguyệt tính cách thật thú vị, đáng yêu chỉ muốn nựng bé ấy thôi. Bác Gre chơi ác quá, sự thật lộ ra thì thật tội

      Reply
  2. Cha Ma vương già rồi mà còn hư _ _!!!

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: