RSS Feed

Bất Sát – Ngoại truyện 2-6

Chương 6: Võ lâm minh chủ? Chủ thượng?

Trên giang hồ gần đây nổi lên một tổ hợp kỳ diệu, hai nam một nữ, nam còn không biết là nhân sĩ phương nào, nhưng nữ là con của Ngân Nguyệt mà người giang hồ đều biết —- Trần Nguyệt.

Khi mọi người đều cho rằng bọn họ sẽ bị truy sát đến trốn vào rừng núi không biết tung tích, bọn họ lại ngang nhiên mà tiến vào tiêu cục lớn tìm việc, việc là không có tìm được… tiêu cục căn bản không dám dùng bọn họ, trái lại ở lúc đi ra tiêu cục bị một toán người nhìn chòng chọc, mọi người vây tiêu cục thành ba vòng trong ba vòng ngoài, sợ là ngay cả con chim non bay ra cũng sẽ bị người một tay túm lấy.

Nhưng bọn họ không phải đi ra, đương nhiên cũng không phải bay đi như chim, mà là ngồi ở trên một con ngựa bay và một con sói, sau khi xông ra khỏi tiêu cục chớp mắt bay lên trời cao, dù là cao thủ khinh công có thể bắt được chim, hắn cũng không thể tay không túm lấy ngựa và sói!

Sau khi để lộ chiêu này, hợp tác của bọn họ với tiêu cục thuận lợi hơn rất nhiều… có ngựa và sói biết bay giúp đưa hàng, đối với tiêu cục mà nói, thực sự đáng giá hơn bản đồ kho báu nhiều.

Dù sao, không trung thế nhưng không có người cướp tiêu.

Bởi vì an toàn và vô cùng thần tốc, hai nam một nữ này rất nhanh chóng đã kiến lập danh tiếng giữa những tiêu cục, mặc dù Trần Nguyệt là nhân vật gai góc, tiêu cục nhỏ thì không dám hợp tác với bọn họ, chẳng qua tiêu cục lớn thế nhưng không có để ý loại chuyện này, đối với bọn họ mà nói, tốc độ đưa hàng của ba người này là nhanh chưa từng có, chủ thuê nào không hi vọng hàng của mình đến mau?

Giữa những tiêu cục lớn chỉ thiếu mỗi việc không có trình diễn đại chiến cướp người thôi, cuối cùng là do tiêu cục của ba tòa thành lớn thành công cướp được người, ba người bọn họ liền cố định đi lại giữa ba tòa thành này, nghiễm nhiên trở thành vận chuyển hàng hóa không trung duy nhất của cái thế giới này, cuộc sống trải qua so với lúc trước không biết thoải mái vui thích hơn biết bao nhiêu.

Ngoại trừ kiếm tiền, ba người còn nghe ngóng tin tức giữa thành lớn và tiêu cục, chỉ là nói cũng kỳ quái, mặc cho người bọn họ quen biết có quyền cao chức trọng làm sao, vậy mà không có người biết chủ thượng cái thủ lĩnh của Sát Long Lâu này!

“Tôi thấy chuyện này không thích hợp, chúng ta chỉ là giả vờ có chút tò mò đối với lãnh tụ sát thủ, cũng không phải muốn nghe ngóng chuyện quá bí mật, nhưng bọn họ lại hoàn toàn không biết có cái người này, chỉ nói là biết Sát Long Lâu, không biết lĩnh tụ của Sát Long Lâu là ai… đây nếu nói là giả ngu, cũng giả quá nhất trí rồi đi!”

Ngồi ở trong quán cơm, Huyết Lang thực sự cảm giác không đúng, không nhịn được đề xuất để hỏi hai người còn lại, ai ngờ vừa quay đầu nhìn đúng lúc nhìn thấy Lancelot đang nhìn chằm chằm vào vỉ hấp mà tiểu nhị quán mang lên, tầm nhìn hoàn toàn chạy theo vỉ hấp, mặc dù biểu tình không có thay đổi làm sao, nhưng ánh mắt rõ ràng sáng hơn bình thường một chút…

Nhớ lúc đầu, Lancelot đối với đồ ăn căn bản hoàn toàn không để ý, có thể nói căn bản phân không rõ thứ bỏ vào trong miệng là thịt gà hay thịt bò, nhưng đường đường là Quang Minh kỵ sĩ sau khi đến thế giới khác vậy mà mê tít đồ ăn ở đây!

Nhất là bánh bao canh, từ sau khi Trần Nguyệt lần đầu tiên gọi lên ăn, sau này gần như bữa bữa đều gọi! Bởi vì cô luôn là rất lịch sự dò hỏi hai người muốn ăn cái gì, mà Lancelot vĩnh viễn đều trả lời bánh bao canh!

“Nếu đồ ăn đã mang lên rồi, vậy thì trước ăn cơm đi.” Huyết Lang có chút bất đắc dĩ nói, không nói như thế cũng không được, bởi vì Lancelot hiển nhiên không có nghe thấy Huyết Lang đã nói cái gì, trong mắt của hắn chỉ có bánh bao canh mà thôi!

Vẫn thật không ngờ đến gã này sẽ có ngày mê đồ ăn, trở về thế giới ban đầu nói ra sợ rằng đều sẽ không có người tin! Nhưng nói đi thì nói lại, Huyết Lang lại cảm giác thế này cũng tốt, nếu không Lancelot cứ thanh tâm quả dục thế này, nói không chừng ngày nào đó đi làm hòa thượng luôn rồi!

Lancelot dùng hai chiếc đũa mảnh gắp ra một cái bánh bao canh, còn cẩn thận từng ly từng tí không làm vỡ nó, sau đó bỏ lên muỗng, dùng miệng đem bánh cắn một cái lỗ nhỏ, đầu tiên uống hết canh…

Mỗi lần ăn cơm nhìn thấy tràng cảnh này, Huyết Lang nén cười nén đến đau cả bụng, ngay cả cơm cũng sắp ăn không nổi, nếu thế giới này có cái cân để đo, hắn có thể đã sụt mất năm ký đi!

Quang Minh kỵ sĩ dù là đối đầu với ma vương Gre, sợ rằng cũng không có cẩn thận như đối với bánh bao canh. Huyết Lang có chút cảm khái, hơn nữa còn hết sức mừng rỡ vì đã đến thế giới khác, nếu không nào có “kỳ cảnh” này để nhìn?

Bên cạnh truyền đến một tiếng cười trong trẻo, Huyết Lang quay đầu qua nhìn, Trần Nguyệt đang nhìn Lancelot, cô thế nhưng không có nén cười, trái lại cười đến lông mày cũng mang theo ý cười, khuôn mặt thanh mỹ như trăng lưỡi liềm mới ra khỏi mây mù, ngay cả phần tử bất lương theo dõi bọn họ xung quanh cũng không nhịn được liếc nhìn cô, nhìn đến hai mắt đăm đăm.

Huyết Lang thưởng thức người đẹp một chút, mới vội vàng nhìn thử đồng bạn của mình, gã đó hẳn sẽ không còn đang nhìn bánh bao canh đi?

Lancelot cũng ngẩng đầu nhìn Trần Nguyệt, thần tình thoạt nhìn có chút ngơ ngác, không biết cô vì sao mà cười, tuy muốn hỏi, nhưng trong miệng có đồ ăn chưa nuốt, cho nên vừa lại không tiện mở miệng nói chuyện.

Trần Nguyệt cũng phát hiện mình cười người ta như thế hình như không tốt lắm, vội vàng chuyển đề tài: “Huyết Lang nói đúng, chủ thượng của Sát Long Lâu mặc dù không bao giờ hiện thân, nhưng cũng không phải hạng lặng lẽ vô danh, những người kia của tiêu cục làm sao không biết đây?”

Ăn xong bánh bao canh, Lancelot đầu tiên ngừng lại động tác ăn, chậm rãi nói: “Bất luận có hay không có chỗ nào không thích hợp, tóm lại chúng ta đã thuê sát thủ, bây giờ cũng chỉ có thể chờ sát thủ tới thôi.”

Thì ra có nghe thấy à! Huyết Lang liếc Lancelot một cái. Gã này vậy mà vừa lại gắp thêm một cái bánh bao canh!

Trần Nguyệt thần tình sa sút nói: “Không biết thuê sát thủ là bao lâu mới sẽ tới? Đã qua mười ngày rồi, vì sao không có nhìn thấy sát thủ?”

Mặc dù nói mười ngày kỳ thực cũng không lâu, công cụ giao thông của thế giới này không phát đạt lắm, tùy tiện đến một tòa thành đều phải đi hơn mười ngày nửa tháng!

Huyết Lang nói: “Hẳn sẽ không là xen lẫn ở trong những người đuổi bắt chúng ta, vô thanh vô tức đã bị xử lý rồi đi?”

Nghe vậy, Lancelot cũng cảm giác không đúng, sau khi nuốt bánh bao canh, do dự nói: “Thực lực thuộc hạ của Gre hẳn là sẽ không bị đánh bại dễ dàng như thế?”

“Thuộc hạ?” Huyết Lang đảo mắt khinh khỉnh, bực mình nói: “Tên Gre kia cho dù ở lúc đối kháng với Coffee năm đó, cũng không có bao nhiêu để ý ma pháp sư phía dưới! Nếu là hắn để ý thêm một chút xíu, những ma pháp sư kia nào dễ dàng bị Long Hoàng xúi giục liền làm phản như thế? Trừ phi là Leola và Misery những gã bị hắn chỉnh đến thê thảm, người khác đại khái cũng là thực lực bình bình, đụng vào hai người chúng ta, còn không phải tiện tay là bị quét sạch!”

Lancelot suy tư một chút, nói: “Tôi nghĩ, chúng ta luôn là phi hành ở trên bầu trời, điều này có thể cũng có liên quan, sát thủ của thế giới này không thể bay lên trời để truy sát chúng ta.”

“Vậy, vậy nên làm sao đây?” Trần Nguyệt cuống lên.

“Đơn giản thôi! Vậy thì…” Huyết Lang kéo dài âm đuôi, nhìn Trần Nguyệt chờ đến cả mặt sốt ruột, hắn lúc này mới cam tâm tình nguyện công bố đáp án: “Nghỉ phép!”

“Nghỉ phép?” Lancelot vừa nghe thấy cái từ này liền nhíu mày xuống.

“Đúng thế, chúng ta không ngừng bay đông bay tây thế này, Tiểu Hắc cứ luôn oán giận không ngớt, ở bên tai tôi oán giận còn có thể bịt lỗ tai, nhưng nó dùng tâm linh cảm ứng oán giận, tôi chung quy không thể đóng tâm lại đi? Tôi thấy, chúng ta đi thuê căn nhà để ở đi? Một tháng tới cứ ngoan ngoãn ở trong nhà, chờ sát thủ đến giết chúng ta, thế nào?”

Lancelot nhíu mày, do dự hỏi: “Một tháng này cái gì cũng không làm, chỉ ở trong nhà?”

Huyết Lang vội vàng nói: “Ai nói không có chuyện làm? Cậu có thể dạy Trần Nguyệt võ công à! Cô ấy mạnh thì mạnh, chẳng qua người chúng ta phải đối đầu là Gre, cô ấy mạnh được bao nhiêu thì hay bấy nhiêu…”

Nói đến đây, Huyết Lang đột nhiên dừng lại, thần tình của Lancelot cũng đột nhiên khựng lại một chút, khi Trần Nguyệt đang cảm giác kỳ quái, cô cũng rốt cuộc phát giác không thích hợp rồi, ngoài cửa sổ hình như thấp thoáng có khí tức…

Ở lúc cô muốn tiến thêm một bước dò xét có bao nhiêu người, Lancelot và Huyết Lang đứng dậy, một giây sau, người ngoài cửa sổ liền phá cửa mà vào, hơn nữa không chỉ là cái cửa sổ này mà thôi, mà là cửa sổ của bốn phương tám hướng đồng loạt đều bị phá, sau đó nhảy vào hơn hai mươi người áo đen.

Nhưng ở lúc này, Lancelot và Huyết Lang đã rút ra vũ khí đối đầu cùng đối phương rồi, những người áo đen đó không hề bởi vì đánh lén mà chiếm ưu thế.

Mình quả thật vẫn là không bằng hai người này. Tâm tình của Trần Nguyệt có chút sa sút, nhưng cô cũng biết không thể đem người truy bắt giao hết cho Lancelot và Huyết Lang, mặc dù hai người bọn họ hẳn là thừa sức ứng phó, nhưng những người này dù sao cũng là đến truy bắt mình mà không phải hai người bọn họ.

Cô rút ra kiếm mảnh, gia nhập chiến cục, tung người một cái, kiếm mảnh vừa hất ra, không chút khách khí cướp lấy một kẻ địch trên tay của Lancelot, bởi vì người đó thoạt nhìn là người thân thủ tốt nhất.

Lancelot cười cười, tự nhiên sẽ không cướp với cô, mà là chuyển sang đối phó người khác.

“Lance, cậu đã phát hiện hay chưa?” Huyết Lang xoay người, chân phải đạp ngã một kẻ địch, sau đó nói: “Loại thân thủ giống như khiêu vũ này của bọn chúng rất quen mắt đi?”

“Rất giống thân thủ của bệ hạ.” Lancelot gật đầu, sau đó nghiêng người né qua một đường chém, đến gần Huyết Lang hai bước, mở miệng khẽ nói: “Hẳn là sát thủ đi?”

“Uh, Lance, tôi nghĩ đây cũng rất giống thân thủ của Trần Nguyệt.” Huyết Lang nhắc nhở, đồng thời nói: “Lance, nếu như nói Trần Nguyệt và bệ hạ không có quan hệ, vậy có khả năng nhất chính là có quan hệ với Gre đi? Cô ấy thật sự không phải đứa trẻ kia?”

Lancelot ngẩn ra, sắc mặt trầm xuống, thấp giọng nói: “Nếu Gre thật sự trêu chọc đùa giỡn một cô gái, tôi không thể dễ dàng bỏ qua cho hắn!”

“Đây là kỳ thị giới tính đi? Con trai thì mặc kệ?” Huyết Lang biếng nhác nói. Lời tuy nói như thế, hắn lại tán đồng lời của Lancelot, đến lúc đó người gia nhập hàng ngũ hội đồng Gre nhất định có hắn.

Nghe vậy, Lancelot chỉ là đơn giản trả lời: “Đó thì khác.”

Là khác! Dưới lòng Huyết Lang cũng gật đầu tán đồng, đành phải vậy, bọn họ những người của niên đại cũ này, dù muốn thay đổi cũng đổi không được rồi.

Sau khi bọn họ giải quyết xong người áo đen trên tay, quay đầu nhìn hướng Trần Nguyệt, kinh ngạc mà phát hiện đối phương lại có thể vẫn như cũ cùng một người áo đen đối đánh, mà bên chân cô không có người nào ngã xuống, hiển nhiên người áo đen này chính là người lúc đầu, cô đoạt lấy từ tay Lancelot.

Mặc dù thực lực của Trần Nguyệt không bằng Lancelot và Huyết Lang, thậm chí có thể nói chênh lệch một đoạn không nhỏ, nhưng lấy tuổi của cô để xem, thực lực cũng tuyệt đối là đầu đỉnh rồi, ít nhất hai người bọn họ đến giờ vẫn chưa nhìn thấy Trần Nguyệt có đối thủ giải quyết không nổi, cùng lắm là số người quá nhiều, lúc này mới bức cô không thể ứng phó.

Trước kia Trần Nguyệt nếu như gặp phải quá nhiều kẻ truy bắt, vẫn là chỉ có trốn chạy, cho nên cô ít khi tiến vào đại thành, mãi cho đến khi gặp gỡ Lancelot và Huyết Lang, tình huống này mới rốt cuộc cải thiện.

“Thực lực của gã đó vẫn không tệ mà!” Huyết Lang nhìn đánh đấu đến say sưa.

Thực lực của sát thủ khá cao cường, khiến Trần Nguyệt mới đầu không làm sao ứng phó được, nhưng lập tức thích ứng ngay hơn nữa bắt đầu gia tăng phản kích, dù sao, cô đã sống mấy năm dưới tình huống bị truy bắt, sẽ không ngay cả một chút phản ứng cũng làm không kịp, vừa điều chỉnh xong khí tức, bình tĩnh đối phó, tình thế liền bắt đầu nghịch chuyển.

Kiếm mảnh của Trần Nguyệt đối đầu với chủy thủ của sát thủ, phương thức công kích của hai người giống nhau một cách bất ngờ, Trần Nguyệt không cảm giác kỳ quái, bởi vì cha của cô vốn xuất thân từ Sát Long Lâu, nhưng tên áo đen đó lại cảm giác không thích hợp, vừa đánh vừa lui, căn bản không giao phong chính diện với Trần Nguyệt, đây cũng là nguyên nhân Trần Nguyệt chậm chạp không thể giải quyết đối thủ.

Người áo đen vừa không còn nghe thấy tiếng đánh nhau bên cạnh, lập tức biết đồng bạn của mình đã bị đánh ngã toàn bộ, hắn lập tức không chút quyến luyến xoay người nhảy cửa sổ mà đi.

Thấy vậy, Trần Nguyệt vốn muốn đuổi theo, nhưng Lancelot lại ngăn chặn cô, nói: “Để Huyết Lang đi đuổi, lát nữa chúng ta đuổi theo sau, nếu không sợ rằng sẽ bị phát hiện.”

Trần Nguyệt sửng sốt, dừng chân lại, nhìn Huyết Lang mi gió với hai người, sau đó nhảy ra cửa sổ. Cô bởi vì hành động của Huyết Lang mà cười cười một chút, sau đó vừa lại nghiêm túc thần sắc nói: “Rốt cuộc có thể vì cha tôi báo thù rồi!”

Lancelot lại lắc đầu nói: “Trước làm rõ chân tướng sự tình rồi nói.”

Nghe vậy, Trần Nguyệt kích động nói: “Chân tướng? Chân tướng chính là Ngân Nguyệt là cha tôi, ông ấy đã bị chủ thượng hại chết! Hơn nữa còn bức tôi vì cha báo thù, uống loại thuốc kia…” Nói đến đây, cô “a” một tiếng, ngừng lại không nói nữa.

Lancelot vừa nghe, cảm giác không thích hợp, vội vàng hỏi: “Thuốc gì?”

Trần Nguyệt lại cúi đầu không nói.

Thấy vậy, Lancelot cảm giác chuyện quá nghiêm trọng, vội vàng hỏi: “Trần Nguyệt! Cô rốt cuộc đã uống cái gì?”

Cô thấp giọng giải thích: “Chỉ là thuốc có thể khiến võ công tăng trưởng rất nhiều trong thời gian ngắn…”

“Tác dụng phụ thì sao?” Lancelot thế nhưng không tin lời này, Trần Nguyệt nói cô là bị bức đến uống thuốc, thuốc có thể khiến cho võ công tăng mạnh vì sao phải bị bức mới chịu uống?

Đầu của Trần Nguyệt lại cúi xuống càng thấp, Lancelot lập tức hiểu rõ tác dụng phụ này khẳng định rất nghiêm trọng, nói không chừng sẽ nguy hiểm tính mạng… Hắn càng nghĩ càng có khả năng, hẳn sẽ không là thuốc kích phát tiềm lực người, nhưng kích phát xong, người cũng không còn mạng?

Dưới lòng phát cuống, hắn túm lấy vai của Trần Nguyệt, gầm lên: “Trần Nguyệt, cô phải nói sự tình cho tôi, chúng ta mới có thể cùng nhau tìm ra biện pháp giải quyết! Trần Nguyệt, ngẩng đầu lên nhìn tôi!”

Trần Nguyệt ngẩng đầu lên, nước mắt rưng rưng, lại quật cường không chịu chảy xuống, lắc đầu nói: “Không thể giải quyết, sớm đã không kịp rồi!”

Thấy thần tình cô như thế, Lancelot đột nhiên cảm giác ngực thắt lại, mặc dù thắc mắc phản ứng của mình, nhưng giờ phút này không phải lúc nghiên cứu nguyên nhân, hắn dùng ngữ khí trầm ổn cam đoan với Trần Nguyệt: “Sẽ có thể giải quyết, chỉ cần tìm được Gre, mọi thứ đều có thể giải quyết!”

Cho dù Gre không muốn giúp đỡ, hắn cũng sẽ bức đối phương không thể không giúp đỡ… nghĩ đến đây, Lancelot đột nhiên cảm giác tâm tình của mình có chút không đúng, không nhịn được nhíu mày, nhưng vẫn không kịp suy nghĩ, liền nhìn thấy Trần Nguyệt lắc đầu rồi lắc rồi, thần sắc thê lương.

Lancelot thốt lên: “Tôi sẽ giúp cô… tôi và Huyết Lang đều sẽ giúp cô.”

Trần Nguyệt lại chỉ là cười khổ, Lancelot còn muốn khuyên nữa, nhưng lúc này lại truyền đến tâm linh cảm ứng.

Chủ nhân, Tiểu Hắc truyền đến tin tức, chủ nhân của Tiểu Hắc nói lát nữa sẽ trở lại, xin chủ nhân ở nguyên tại chỗ chờ hắn trở lại rồi nói.

Ở nguyên tại chỗ chờ? Lancelot nhíu mày, nghĩ thầm tình huống của Trần Nguyệt không biết còn có thể kéo dài bao lâu, nào có thể chờ đợi?

“Làm sao vậy?” Trần Nguyệt tò mò hỏi.

“Huyết Lang nói cậu ta muốn trở lại, bảo chúng ta chờ cậu ta về rồi nói.”

Trần Nguyệt vừa nghe, vội vàng hỏi: “Anh ta đã tìm được rồi sao? Vì sao không để cho chúng ta đi qua?”

“Tôi cũng không biết, cậu ta cũng không trả lời.” Lancelot hỏi: “Tình huống của cô… còn có bao lâu?”

“Bao lâu?” Trần nguyệt lộ ra ánh mắt mê hoặc, khó hiểu hỏi ngược lại: “Tình huống của tôi?”

Lancelot lo lắng hỏi: “Tác dụng phụ của thuốc lúc nào sẽ phác tác? Lúc phát tác có nguy hiểm lắm không?”

Nghe vậy, Trần Nguyệt sửng sốt, sau đó bật cười, trái ngược với thần sắc bi thương vừa rồi, khuôn mặt như trăng mới ló dạng, cho dù là Lancelot luôn luôn lạnh như khúc gỗ, cũng bị thần thái thanh mỹ đột ngột này thu hút, nhìn đến không thể di chuyển mắt.

Trần Nguyệt cười nói: “Đừng lo, có thể chờ, một chút cũng không nguy hiểm.”

“Uh.” Lancelot lặng lẽ di chuyển tầm nhìn, bình tĩnh nói: “Vậy chúng ta cứ chờ Huyết Lang trở về rồi tính.”

Trần Nguyệt vẫy vẫy tay với tiểu nhị quán đang co rụt ở một bên, đối phương lại vẫn là co co rụt rụt không dám tới, cho đến khi cô lấy ra bạc vụn vẫy vẫy, tiểu nhị quán mới chậm rì rì đi qua, Trần Nguyệt đặt từng khối từng khối bạc vụn lên tay của đối phương, đồng thời liệt kê: “Đây là tiền cơm vừa rồi, đây là tiền bồi thường đánh hỏng đồ đạc, sau đó đây là tiền cơm mới, mang thêm cho bọn ta một bình trà, còn có hai vỉ bánh bao canh cộng thêm hai vỉ bánh hấp.”

“Ngoại trừ bánh bao canh, bánh hấp cũng khá ngon.” Trần Nguyệt cười nói: “Thử xem đi! Thế giới này còn có rất nhiều đồ ăn ngon. Trước kia không có tiền để ăn quán, nhưng bây giờ chúng ta có tiền rồi, tôi sẽ từ từ gọi cho anh ăn.”

Lancelot sửng sốt, trong lòng đột nhiên ấm áp, hắn nhìn Trần Nguyệt, gật đầu nói: “Được.”

◊◊◊◊

Lúc Huyết Lang nhảy vào cửa sổ, suýt nữa muốn nhảy ra, tránh cho mình quá trở ngại chuyện.

Cả tầng hai quán cơm chỉ có một bàn của Lancelot và Trần Nguyệt, cái khác sớm đã bị hủy ở lúc đánh đấu rồi, bàn ghế tàn phá và chén đĩa đổ vỡ đầy phòng mới đầu đã được tiểu nhị quán thu dọn sạch sẽ, nhưng nhất thời tìm không được bàn ghế để kê, cho nên tầng hai chỉ còn lại một bàn, Lancelot và Trần Nguyệt đang ở trên cái bàn này nhàn nhã ăn cơm uống trà và nói chuyện.

Đây là cái gì mà thế giới của hai người… Huyết Lang cho dù có ý nghĩ muốn tác hợp hai người, nhưng nhìn thấy loại tràng cảnh này, vẫn là có loại cảm giác không nói nên lời.

Xem ra công sức tác hợp cũng bớt luôn rồi, nhìn đi! Đây còn cần người khác giúp tác hợp sao? Huyết Lang đi đến bên bàn, đặt mông ngồi xuống, sau đó Trần Nguyệt liền cười rót một ly trà cho hắn.

Đúng là đứa con dâu không tệ, có thể yên tâm giao phó con trai… Huyết Lang đột nhiên cảm thấy tâm tình của mình có chút không chính xác lắm, vội vàng tát cho mình một cái, phải tỉnh táo tỉnh táo.

“Cậu làm gì vậy?” Lancelot lãnh tĩnh hỏi.

Hắn sớm đã nhìn thấy nhiều hành động quái dị đột ngột của Huyết Lang, cũng không lấy làm lạ, nhưng Trần Nguyệt lại vẫn chưa quen, trợn lớn mắt nhìn Huyết Lang, không biết hắn vì sao đột nhiên tự tát mình một cái.

Huyết Lang vội vàng chuyển đề tài: “Nói cho hai người, hai người nhất định không tin tên sát thủ kia đã vào đâu!”

“Đừng câu hứng thú của người khác, chúng ta không có thời gian nữa!” Lancelot khẽ quát.

Thấy Lancelot vậy mà có chút phát nộ, Huyết Lang sửng sốt, nhưng hắn biết Lancelot sẽ không vô cớ phát nộ, vội vàng hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì?”

Lancelot trầm mặc đem sự tình nói một lần.

Huyết Lang nghe xong, tình hình quả thật có chút không ổn, vội vàng đem sự tình một năm một mười nói ra: “Tên sát thủ kia vừa vào trong hẻm tối không có người, lập tức liền cởi áo đen, vừa lại ở trong hẻm lấy ra một bộ áo dài thay lên, thoạt nhìn không có gì khác nhân sĩ giang hồ bình thường, sau đó đi tìm kiếm giúp đỡ của tiêu cục, chính là cái có hợp tác với chúng ta.”

“Cái gì?” Lancelot và Trần Nguyệt đều sửng sốt, Trần Nguyệt càng là kinh hô: “Tiêu cục vậy mà có quan hệ với Sát Long Lâu?”

“Chưa chắc, nghe tôi nói.” Huyết Lang thần tình nghiêm túc nói: “Tôi thấy người của tiêu cục có vẻ không giống như quen biết tên sát thủ đó, nhưng hắn cầm lệnh bài của võ lâm minh chủ yêu cầu hiệp trợ, người của tiêu cục không dám cự tuyệt, hơn nữa hắn chỉ là yêu cầu liệu thương và cư trú, cũng không phải chuyện gì to tát.”

Nghe thấy bốn chữ võ lâm minh chủ này, sắc mặt Trần Nguyệt đại biến, kinh hô: “Chẳng, chẳng lẽ võ lâm minh chủ vậy mà có câu kết với chủ thượng của Sát Long Lâu?”

Huyết Lang nghiêng nghiêng đầu, nhìn biểu tình chấn động như thế của Trần Nguyệt, hắn thật không biết có nên nói ra suy đoán của mình, nhưng chung quy vẫn phải nói: “Lấy tính cách của tên Gre kia để xem, tôi thấy hắn chính là võ lâm minh chủ trái lại có khả năng nhất!”

Nghe thấy lời này, Trần Nguyệt ngẩn ra, nhất thời vậy mà không biết nên làm phản ứng gì, chỉ là tự nhiên mà lộ ra thần sắc sợ hãi.

Thấy cô như thế, Lancelot vội vàng nói: “Huyết Lang, không có chứng cứ đừng nói bậy.”

Huyết Lang gãi gãi mặt, nói: “Chứng cứ thì không có, chẳng qua cô biết võ lâm minh chủ tên là gì không?”

Trần Nguyệt theo phản xạ trả lời: “Aimary.”

Bởi vì tên của võ lâm minh chủ thực sự quá có vẻ phương tây, trên giang hồ thật không có người không biết không có người không rõ… đương nhiên, không bao gồm hai dân cư thế giới khác trước mặt.

“…”

“Làm sao vậy?” Trần Nguyệt khó hiểu nhìn hai người không nói gì.

Lancelot tỉ mỉ giải thích: “Mary từng là đệ nhất mỹ nữ của thế giới chúng tôi, năm đó, Gre dù là đã kết hôn, lại vẫn là chạy theo đeo đuổi cô ta, chuyện này rất ầm ĩ, gần như toàn thế giới đều biết.”

Huyết Lang lẩm bẩm: “Gã đó bám dai đến Mary cũng không chịu nổi hắn, dùng ma pháp biến hình biến mình thành tạo hình bác gái xấu đến vật vã, hại mọi người đều không nhìn được phong thái của đệ nhất mỹ nữ, năm đó không biết bao nhiêu nam nhân đã bởi vì chuyện này mà hận hắn thấu xương!”

Một cái tên tuy không tính là chứng cứ gì, cũng có khả năng trùng hợp, chẳng qua ở thế giới này, cái loại tên như Aimary thực sự đột ngột đến khiến người không thể bỏ qua hơn nữa không thể nói không có liên quan với Gre.

Trần Nguyệt nhìn ra ngoài cửa sổ, lẩm bẩm: “Nếu như hắn là lãnh tụ của Sát Long Lâu, vừa lại là võ lâm minh chủ, thù này nên làm sao báo? Cha…”

Thấy cô sa sút như thế, Lancelot và Huyết Lang đưa mắt nhìn nhau, phát hiện trong mắt đối phương cũng tràn ngập lo lắng, lại không phải vì có báo thù hay không mà lo âu, mà là lo lắng chân tướng sự tình rốt cuộc là chuyện làm sao? Cô gái trông yếu đuối trước mắt có thể tiếp nhận được chân tướng không?

6 responses »

  1. chân tướng đang dần dần hé lộ, ờ hờ…
    và phải chăng Lancelot đã…………………….

    Reply
  2. mình vẫn hy vọng tìm đc Gre hoặc Leola sẽ giúp em ấy quay về thân xác cũ, chứ kết thúc kiểu đó thì tàn nhẫn với em nó quá *lẩm bẩm* mà Trần Nguyệt thành đệ nhất mỹ nhân, nhưg lại là bản sao của Leola, suy ra…*lau mồ hôi* ra anh Le nhà mình xinh đợp quếnh rũ thế =)))

    Reply
  3. a Aico nè, có thể cho mình xin bản Trung của phần phiên ngoại này ko >”< tò mó wá ko chịu nổi! mình đọc sơ wa cho biết thôi, chứ bản dịch của Aico…truyện nào mình cũng phải đọc 3, 4 lần cả, bản QT đọc chả thấm vào đâu TT.TT nếu ko tiện thì cho mình xin link truyện bên Trung cũng đc nữa, tks Aico nhìu nha!

    Reply
  4. cảm ơn Aico nhìu lắm!

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: