RSS Feed

Bất Sát – Ngoại truyện 2-7

Chương 7: Là nam? Là nữ?

Một mình Trần Nguyệt ở trên ban công của căn phòng. Ba người bọn họ luôn luôn thuê hai căn phòng, Lancelot và Huyết Lang một phòng, mình cô một phòng, đây cũng là tình huống đương nhiên, dù sao bọn họ là nam, mà cô lại là… một nữ nhân.

Nghĩ đến đây, cô cúi đầu cười khổ một chút, vừa cúi đầu lại liếc thấy một bóng người chuồn lên, cô vội vàng nhảy ra một bước, đồng thời tay cũng thò vào bên hông, nhưng lại không có chạm vào kiếm, lúc này mới nhớ tới mình để kiếm ở bên giường.

Nhưng lúc này xoay người đi lấy kiếm trái lại càng nguy hiểm, Trần Nguyệt chỉ có thụt lùi hai bước, cảnh giác nhìn đối phương.

Lúc này, người nhảy lên ban công sau khi vừa nhìn thấy Trần Nguyệt, trái lại ngây ngẩn cả người, ngơ ngác mà nhìn cô một hồi, sau đó kinh hô: “Ngươi, ngươi thật xinh đẹp!”

Nghe vậy, Trần Nguyệt càng nổi nóng, cô hận nhất người khác trêu ghẹo mình, nhưng bộ dạng này lại khiến cô thường thường bị nam giới chăm chú, mấy năm qua, cô chỉ là tức cũng tức đủ no rồi, nhưng cũng không có biện pháp gì đối với tình huống này.

Không ngờ đến, sau khi gặp gỡ Lancelot và Huyết Lang, có hai chàng trai ở bên cạnh, người ngoài cũng liền không dám đi lên quấy rối nữa, khiến cô nửa năm nay gần như không cần phiền não vấn đề bị quấy rối, cho nên cô đã quen loại chuyện này không còn xảy ra nữa, không ngờ đến hôm này lại có người trực tiếp chạy lên ban công của cô, đây bảo cô làm sao không nổi nóng?

Cô khẽ quát một tiếng: “Ngươi rốt cuộc là người nào?”

Người đó vậy mà hoảng hốt nói: “Ta, ta là Tiểu Thảo!”

Nghe vậy, Trần Nguyệt cảm giác có chút kỳ quái, nhìn kỹ thần sắc của hắn, vừa lại hình như không giống tên dâm đãng.

“Tiểu Thảo? Ngươi tới làm cái gì?” Cô dừng một chút, vẫn là nói: “Ngươi có biết đây là phòng của ta, nửa đêm xộc vào phòng của cô nương, cho dù là bị coi làm đạo tặc hái hoa giết chết cũng không đáng tiếc!”

“Không, không liên quan đi?” Tiểu Thảo trợn lớn mắt, nói: “Ngươi cũng không phải cô nương!”

Trần Nguyệt sửng sốt, giật mình trong lòng, vội vàng hỏi: “Ngươi đây là ý gì?”

“Không phải ta nói đâu à! Là sư phụ ta nói ngươi không phải cô nương, là nam tử!” Tiểu Thảo vội vàng nói: “Nhưng ngươi trông thật là xinh đẹp! Ta cũng không tin ngươi không phải cô nương, nhưng sư phụ ta đã nói như thế, sư phụ sẽ không nói dối, cho nên ngươi cũng chỉ có thể không phải cô nương rồi.”

“Sư, sư phụ ngươi là ai?” Trần Nguyệt đột nhiên có loại hi vọng xa vời, có lẽ hài cốt trong sơn động cũng không phải Ngân Nguyệt, có lẽ cha còn sống…

Tiểu Thảo lại trả lời một cái nhân vật hoàn toàn không liên quan: “Ngoan Nham lão nhân.”

“Ngoan Nham lão nhân?” Hành tẩu ở trong giang hồ, Trần Nguyệt tự nhiên cũng biết cái tiền bối nặng ký này, nhưng đối phương đã nhiều năm chưa từng hành tẩu giang hồ, gần như là nhân vật như truyền thuyết, làm sao sẽ đột nhiên có đồ đệ của ông ta đến tìm mình?

Trần Nguyệt trong lòng không hiểu, không biết người trước mắt rốt cuộc là nghiêm túc hay là tìm cô vui vẻ, nhưng đối phương một mực chắc chắn cô là nam, đây thì lại nên nói làm sao?

Không chờ Trần Nguyệt phản ứng, Tiểu Thảo đã bắt đầu tự lẩm bà lẩm bẩm.

“Sư phụ ấy hả, ông ấy đột nhiên tìm ta, nói với ta rất nhiều chuyện, sau đó cứ luôn nói ngươi thật đáng thương, đáng tiếc ông ấy không thể bội tín, cho nên không thể đến nói cho ngươi chân tướng, ông ấy cứ luôn cảm thấy rất áy náy, trong miệng còn không ngừng lẩm bẩm không biết ai có thể giúp ông ấy đến xin lỗi với ngươi.”

Ngoan Nham lão nhân muốn xin lỗi mình? Trần Nguyệt hoàn toàn không hiểu Tiểu Thảo rốt cuộc là ý gì? Chỉ có mở miệng hỏi: “Ông ấy vì sao phải xin lỗi?”

“Cái này…” Tiểu Thảo ngượng ngùng gãi gãi đầu, nói: “Sư phụ đã nói rất nhiều, ta cũng không nhớ, chỉ nhớ sư phụ cứ luôn lẩm bẩm mấy câu, lẩm bẩm đến lỗ tai ta cũng lùng bùng rồi.”

“Cứ nói không hề gì.” Ngữ khí của Trần Nguyệt thậm chí mang theo chút thúc giục.

Tiểu Thảo tỉ mỉ vừa vươn ra ngón tay đếm, vừa đọc mấy câu kia ra: “Sư phụ nói, “thân thế của nó đều là giả, Ngân Nguyệt căn bản không phải cha của nó”, “mọi thứ đều là bịa đặt của chủ thượng tạo ra”, còn có “nó đấu không lại chủ thượng, để cho nó sớm chạy càng xa càng tốt”.”

Mỗi một câu nói ra, sắc mặt của Trần Nguyệt liền trở nên càng tái, đến cuối cùng, mặc dù cô muốn tự lừa mình, Tiểu Thảo chỉ là đang nói hươu nói vượn mà thôi, những lời đó đều không phải thật, nhưng trước đó có Lancelot và Huyết Lang nói Ngân Nguyệt không phải cha cô, bây giờ vừa lại thêm một Ngoan Nham lão nhân và Tiểu Thảo nói như thế, cô dù có kiên định làm sao cũng bắt đầu dao động rồi.

Huống chi, cô vốn đã bắt đầu dao động, bởi vì trải qua nửa năm chung sống, cô sớm đã hiểu rõ tính cách của Lancelot và Huyết Lang, bọn họ sẽ không nói bậy với cô.

Nếu như Ngân Nguyệt không phải cha cô, cô ở trong sơn động bạt mạng luyện công, còn uống những thuốc kia, khiến cho mình biến thành thế này, những hi sinh đó rốt cuộc là vì cái gì?

Cô liên tục lùi về sau mấy bước, lại bởi vì chấn động và tuyệt vọng mà bước chân mềm nhũn, cả người lung lay muốn đổ… đột nhiên, sau lưng dựa lên một vật thể ấm áp, cô giật mình, nhìn ra sau, Lancelot đang đứng ở sau lưng cô, dùng tay đỡ vai của cô, cúi đầu nhìn cô, trên mặt mang theo thần sắc lo lắng.

Trần Nguyệt nhìn hắn, ai thương hỏi: “Lancelot, nếu như mọi thứ chỉ là nói dối, vậy tôi nên, nên làm sao đây…”

Lancelot cũng không có trả lời, nhưng hắn lại càng ra sức túm lấy vai của cô.

“Làm sao đây? Đó còn không đơn giản!” Huyết Lang ở bên cạnh xen miệng nói: “Cô cứ dứt khoát thành thân với Lance, ba người chúng ta tiếp tục kinh doanh vận chuyển không trung, thỉnh thoảng nghỉ phép đi mạo hiểm hoặc đi hội đồng Gre, đây không phải rất tốt sao?”

… Thành thân?

Trần Nguyệt lặng đi một chút, chuyện càng khiến cô kinh ngạc là Lancelot cũng không có mở miệng trách mắng Huyết Lang nói bậy, chẳng lẽ hắn cũng có cái ý này? Nhưng đây… làm sao được? Cô, cô… dù sao cũng là…

“Trần Nguyệt làm sao có thể thành thân với hắn?” Tiểu Thảo xen miệng nói: “Trần Nguyệt cũng làm nam, nam và nam làm sao thành thân?”

“… Ngươi đang nói cái gì?” Bởi vì lời của Tiểu Thảo quá đột ngột, Huyết Lang lặng đi một hồi mới phản ứng lại, kêu lớn: “Trần Nguyệt có chút nào giống nam nhân? Mắt của ngươi để đi đâu rồi?”

“Trần Nguyệt là không giống nam nhân, chẳng qua đó là vì đã uống thuốc mà!” Tiểu Thảo như chuyện hiển nhiên nói: “Sư phụ tôi là nói như thế! Trần Nguyệt là nam nhân, chỉ là uống thuốc đem mình uống thành cô nương thôi! Đúng rồi đúng rồi! Sư phụ tôi đã nói thuốc đó cũng là trò quỷ của chủ thượng, hắn cố ý bỏ thuốc biến nam thành nữ vào trong thuốc khiến võ công tăng mạnh, khiến ngươi không thể không uống.”

Lancelot buông vai của cô ra, thần tình sửng sốt mà nhìn cô. Đây chính là tác dụng phụ trong miệng cô nói?

Ngay cả Lancelot cũng lộ ra thần sắc như thế này nhìn mình, còn hình như không muốn đụng chạm vào cô nữa… Trần Nguyệt nắm chặt tay, tuyệt vọng bị quét sạch trơn, thay vào đó chính là đầy ngập lửa giận, không còn một chút lòng muốn báo thù cho cha lúc trước, cô gầm lên: “Ta muốn giết hắn!”

Nghe vậy, Tiểu Thảo vội vàng nói: “Đừng à! Sư phụ ta cũng đã nói rồi, ngươi đấu không lại chủ thượng, muốn ngươi mau chóng chạy thật xa, đừng trở về nữa!”

Trả lời của Trần Nguyệt lại là hung dữ mà trừng hắn một cái, ánh mắt sắc bén, Tiểu Thảo không nhịn được rúc đến phía sau Lancelot và Huyết Lang.

Huyết Lang lắp ba lắp bắp nói: “A, a Nguyệt, cô thật sự là… nam?”

“Không à, sư phụ tôi nói Trần Nguyệt bây giờ đã hoàn toàn là một cô nương rồi.” Tiểu Thảo nho nhỏ giọng nói, lại bị Huyết Lang đập vào đầu một cái.

Trần Nguyệt nhìn Huyết Lang, cuối cùng tầm nhìn lại định ở trên mặt của Lancelot, nói: “Phải, tôi là nam.”

Lancelot nhíu mày, không có trả lời bất cứ lời nào.

Thấy vậy, Trần Nguyệt hất mặt đi, nhàn nhạt mà hạ lệnh đuổi khách: “Rời khỏi hết đi! Muộn rồi, tôi muốn ngủ.”

Mặc dù Huyết Lang còn muốn trò chuyện thêm với Trần Nguyệt và Tiểu Thảo, chẳng qua con gái người ta cũng đã hạ lệnh đuổi khách —- ít nhất bề ngoài là con gái —- ba gã đàn ông bọn họ chung quy không tiện cứ ì trong phòng người ta không đi chứ?

Huyết Lang đành trước hết túm Tiểu Thảo lên, không để cho gã này chạy mất, hắn muốn mang về phòng để tiện tra hỏi một phen.

Ba người rời khỏi phòng của Trần Nguyệt, mới đi mấy bước, Huyết Lang liền không nhịn được mở miệng nói chuyện.

“Lance, cậu rốt cuộc có thích a Nguyệt hay không?” Hắn nôn nóng hỏi: “Đừng nói với tôi, cậu chỉ coi người ta là bạn, tôi thế nhưng chưa từng thấy cậu đối đãi người bạn nào như thế, nhất là nữ!”

Lancelot trầm mặc một chút, lúc này mới trả lời: “Tôi vẫn chưa nghĩ rõ.”

“Ngươi thích Trần Nguyệt?” Tiểu Thảo trợn lớn mắt, chẳng qua một giây sau vừa lại dùng giọng điệu thấu hiểu nói: “Thích cũng không kỳ quái, Trần Nguyệt xinh đẹp như thế, nếu như chịu thành thân với ta, ta cũng cưới à!”

Nghe vậy, Lancelot mang theo giận dữ trách mắng: “Thành thân há chỉ bởi vì bề ngoài! Trần Nguyệt cũng tuyệt đối không phải bề ngoài xuất sắc nhất, cô ấy cũng sẽ không tùy ý đáp ứng cùng người khác thành thân!”

Tiểu Thảo bị dọa giật mình, vội vàng nói: “Ta chỉ là nói, ta chỉ là nói mà thôi, ngươi đừng tức giận, Trần Nguyệt là nương tử của ngươi, không phải của ta, thế này được không?”

Nghe vậy, Lancelot lúc này mới phát hiện mình phản ứng quá độ, vừa lại nghe thấy trong miệng Tiểu Thảo nói cái gì mà Trần Nguyệt là nương tử của hắn, hắn không khỏi có chút chật vật quay mặt đi, nói: “Cô ấy cũng không phải nương tử của ta.”

Nhìn thấy phản ứng của Lancelot, Huyết Lang gãi gãi mặt, lẩm bẩm: “Còn nghĩ cái gì đây? Cũng bắt đầu ghen rồi, đây còn tính là chưa nghĩ rõ?”

Huyết Lang nghĩ hoài cũng thấy không ổn, nói: “Tôi đi tìm a Nguyệt trò chuyện, giúp cậu hỏi thử tâm ý của cô ấy là được!”

Nghe vậy, Lancelot nhíu mày, nhưng chung cuộc không có lên tiếng ngăn cản.

Huyết Lang vội vàng xoay người trở lại phòng của Trần Nguyệt, Lancelot cũng dùng lại bước chân, tuy biết có thể trở về phòng chờ đợi, nhưng hắn lại vẫn không nhịn được dừng lại chờ.

Không ngờ, lập tức chờ được tiếng kêu lớn của Huyết Lang: “Lance, a Nguyệt biến mất rồi!”

Lancelot vừa nghe, lập tức xoay người chạy vào trong phòng của Trần Nguyệt, trong phòng quả thật chỉ có Huyết Lang, hắn nhìn quanh bốn phía, phát hiện kiếm mảnh và bao đồ của Trần Nguyệt cũng đều biến mất rồi.

“Cô, cô ấy không phải là không cần chúng ta rồi đi?” Huyết Lang ngơ ngác hỏi.

Lancelot cũng nóng lòng như lửa đốt, nghĩ đến cũng đã muộn thế này rồi, Trần Nguyệt sẽ đi đâu đây… Hắn đột nhiên lóe lên một ý nghĩ, kinh hô: “Cô ấy nhất định là đi tìm Gre rồi!”

6 responses »

  1. yá!! làm thịt lão Gre đi!!! vậy anh Lance đã chính thức rơi vào lưới tềnh rồi…

    Reply
  2. “Ngay cả Lancelot cũng lộ ra thần sắc như thế này mình mình” -> nhìn mình

    Reply
  3. “cô ấy cũng sẽ không tùy ý đáp ứng cùng người thành thân!” người ->ngươi thì hợp lí hơn.

    Reply
  4. …có một cảm giác diễn biến bị nhanh *cười khổ*

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: