RSS Feed

Bất Sát – Ngoại truyện 2-8

Chương 8: Chân tướng

Gre biếng nhác mà nằm ở trên ghế, những ngày gần đây trải qua có chút nhàm chán, ngay cả Dược Thần và Ngoan Nham lão nhân không biết làm sao, cũng không hề đến tìm hắn nữa, ý tứ của Dược Thần trái lại vẫn không khó đoán, thuốc của hắn đã triệt để thành công rồi, cho nên cũng không có bao nhiêu hứng thú đối với Trần Nguyệt, nhưng Ngoan Nham lão nhân là đồng cảm đứa trẻ kia, cho nên thường xuyên quan tâm, nhưng không biết vì sao mấy ngày trước liền không thấy bóng dáng, cũng không biết chạy đi đâu rồi.

Thật nhàm chán, có cần mặc kệ sự tình có bị vạch trần hay không đi tìm Lancelot và Huyết Lang chơi? Gre vừa nghĩ như thế, vừa hỏi con gái: “Kết cục của sát thủ phái đi thế nào rồi?”

“Đều bị giải quyết rồi, nhưng trái lại không có người chết.” Jasia bây giờ không phải đang bóc quýt cho cha ăn nữa, cô bây giờ phải xử lý đủ loại sự vụ của Sát Long Lâu, nghe báo cáo của sát thủ vân vân, cả cái tổ chức sát thủ đã là cô đang phụ trách chưởng quản rồi.

“Ba người kia vậy mà nghĩ đến muốn thuê sát thủ giết bọn họ…” Gre trăm chiều nhàm chán nói: “Bọn họ rốt cuộc lúc nào mới phát hiện ta chính là võ lâm minh chủ, Sát Long Lâu đã bị ta biến thành Minh Chủ Lâu rồi?”

Jasia vừa xử lý sự vụ vừa trả lời: “Sắp rồi, cha, con bảo sát thủ lần trước sau khi bị thương cầm lệnh bài đi tìm tiêu cục, bọn họ hẳn là sẽ rất dễ dàng phát hiện được.”

Gre bừng bừng hứng trí suy đoán: “Bảo bối, con nói bọn họ có thể sẽ tới vạch trần ta, hay là trực tiếp mang theo nhân sĩ giang hồ đến thảo phạt ta? Đó thế nhưng chơi vui hơn nhiều rồi!”

“Con cũng không biết đây!”

Gre, ngươi đi ra cho ta!

“Xem ra bọn họ là quyết định trực tiếp đến đá nhà rồi, cha.” Jasia ngẩng đầu lên, vẫy vẫy tay để cho sát thủ khác rời khỏi, tránh cho bọn họ trở thành kẻ hi sinh dưới trò chơi của Gre, sát thủ cao cường có thể dùng dưới tay cô bây giờ thế nhưng không nhiều, bớt hi sinh người nào hay người đó.

“Thật không có sáng tạo…” Gre thoáng thất vọng nói: “Quên đi, Lancelot loại kỵ sĩ cứng nhắc này có thể mong chờ hắn có sáng tạo gì? Ít nhất có thể đánh mấy trận ngon lành! Hai người bọn họ thế nhưng là những gã đồng đẳng cấp với ta, đánh lên nhất định rất đã!”

Nghe vậy, Jasia đang bắt đầu suy nghĩ có muốn rút lui mọi nhân mã của Minh Chủ Lâu, cửa sổ liền toàn bộ vỡ ra, mặc dù là cửa sổ dán giấy, nhưng ngay cả khung gỗ cũng vỡ nát rồi, vụn gỗ bắn tứ tung, nếu là người bình thường sợ rằng cũng ăn không tiêu, may mà, ở đây thế nhưng không có người bình thường, chỉ có Gre và Jasia.

Gre hừ lạnh một tiếng, tiện tay quét một cái, vụn gỗ liền đồng loạt bị quét sang bên cạnh.

Bên ngoài, độc giác thú và hắc lang uy phong lẫm liệt mà bay ở giữa không trung, người chở phía trên tự nhiên là Quang Minh và Hắc Ám kỵ sĩ truyền kỳ.

“Ngươi quả nhiên ở đây!” Huyết Lang với một sói dẫn đầu mà xông vào, rống to: “Gre, ngươi không được làm hại Trần Nguyệt!”

Nghe vậy, Gre sửng sốt, lúc này độc giác thú của Lancelot cũng bay vào, hắn mặc dù không phải người đầu tiên xông vào, nhưng sắc mặt nghiêm lạnh, vậy mà mang theo sát khí lẫm liệt.

Nhìn thấy thần sắc của Lancelot, Gre cũng trái với bộ dạng biếng nhác nằm trên ghế, chẳng những đứng lên, còn nguy hiểm mà nheo lại mắt.

Lancelot nếu thật muốn đối đầu với hắn, hắn thế nhưng sẽ không e sợ!

Huyết Lang thấy tình thế rất có phát triển theo xu hướng lập tức khai đánh, vội vàng ngăn cản: “Lance, cậu trước tiên đừng vội! Trước làm rõ chân tướng sự tình rồi nói, Gre, ngươi cũng đừng so đo với cậu ta, Lance chỉ là lo lắng cho an nguy của Trần Nguyệt mà thôi.”

Lo lắng Trần Nguyệt…? Nghe thấy lời này, sát khí của Gre chớp mắt tiêu tan phần lớn, nổi lên lòng tò mò.

Nhìn thấy biểu tình của Gre, Huyết Lang cũng sớm biết tính cách của người này, lập tức nói: “Gre, ngươi trái lại nói xem, chuyện của Trần Nguyệt kia rốt cuộc là làm sao? Chuyện cô ấy uống thuốc, từ nam biến thành nữ, đây bọn ta đều biết rồi.”

Oh? Đã biết rồi? Gre càng thêm hứng thú.

Lancelot bừng bừng nộ khí rống: “Ngươi không nên đùa giỡn người khác như thế!”

Huyết Lang vội vàng ngăn cản, nói: “Gre, ngươi đừng để người khác phỏng đoán nữa, ngươi trước hết nói chuyện của Trần Nguyệt, ta liền nói cho ngươi chuyện giữa Lance và Trần Nguyệt.”

Lancelot nhíu mày, nhưng cũng không có nói cái gì.

Chuyện giữa Lancelot và Trần Nguyệt? Mức độ tò mò của Gre lần này đã đột phá điểm tối cao rồi, hắn vẫy vẫy tay với con gái, mình thì làm biếng giải thích thân thế trường thiên đại luận kia, dứt khoát để cho con gái đi làm.

Jasia tỉ mỉ nói: “Trần Nguyệt kỳ thực là con riêng của hoàng thượng và cung nữ sinh hạ, nhưng cung nữ đó là thị nữ mà hoàng hậu sủng ái, bà ta biết thị nữ của mình dụ dỗ hoàng thượng, tức đến suýt nữa đảo lộn cả hoàng cung, cũng đương nhiên không chịu để cho cung nữ bởi vì sinh hạ hoàng tử liền lên làm phi tử, cho nên đã tốn rất nhiều tâm tư vu hại cung nữ, nói cô ta sinh hoạt dâm loạn, đứa con trong bụng có khả năng căn bản không phải của hoàng thượng.”

“Hoàng thượng tức giận xử tử cung nữ kia, nhưng bởi vì đứa trẻ kia vẫn có khả năng là hoàng tử, cho nên hắn liền hạ mệnh lệnh, để cho một đội đầy tớ trong cung mang nó ra khỏi hoàng cung chăm sóc.”

“Nhưng hoàng hậu lại không chịu cứ như thế bỏ qua cho nó, cho nên đã tìm cái lý do con của đệ nhất sát thủ, phái cấm vệ quân không biết nội tình đem bắt đứa trẻ đi, nhưng bà ta cũng không dám giết đứa trẻ kia, chỉ sợ có một ngày hoàng thượng đột nhiên nhớ tới, muốn gặp đứa trẻ, sẽ tra đến người bà ta, đến lúc đó nếu bà ta giao không ra người, gánh lấy tội danh kháng mệnh và giết hại hoàng tử, vậy dù là hoàng hậu cũng phải tịt ngòi.”

“Sau đó, cha ta vì cái trò chơi nuôi dưỡng kia, cho nên cứu Trần Nguyệt ra, còn còn tốn nhiều tâm sức đi thôi miên hoàng hậu, để bà ta quên tồn tại của Trần Nguyệt, tránh cho bà ta tới truy bắt Trần Nguyệt. Những cái này chính là chân tướng thân thế của nó, Trần Nguyệt và đệ nhất sát thủ Ngân Nguyệt căn bản không có lấy một chút quan hệ.”

Jasia lúc nói đến mấy câu cuối cùng đặc biệt nhấn mạnh ngữ khí, cô thế nhưng vô cùng không thích lão sư nhà mình có đứa con, cho dù chỉ là con trên danh nghĩa mà không phải con ruột chân chính.

Bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng thứ gì rớt xuống đất lanh lảnh, đôi mắt đẹp của Jasia trợn lớn, đang muốn hô “ai dám ở bên ngoài nghe trộm”, nhưng nhìn thấy ba người khác không có phản ứng lớn, lòng cảm thấy quái lạ, ba người ở đây thế nhưng đều không phải hạng tầm thường, nào có khả năng không phát hiện có người ở bên ngoài nghe lén, bọn họ nếu đã không lên tiếng liền biểu thị mặc cho người đó nghe rồi.

Jasia vừa thoáng nghĩ, liền hiểu rõ người bên ngoài là ai.

Cô nhìn ba người, Huyết Lang nhìn Lancelot, Gre cũng ung dung mà nhìn náo nhiệt, Lancelot thì do dự nhìn ngoài cửa…

Jasia đảo mắt khinh khỉnh, nghĩ thầm những gã đàn ông to lớn này còn rụt rụt rè rè hơn nữ nhân, làm chuyện thật không dứt khoát! Cô đi ra ngoài cửa, quả thật nhìn thấy Trần Nguyệt dựa vào vách tường, kiếm mảnh trên tay rơi ở trên đất.

Trước kia, Jasia đều là ở trong gương nước nhìn thấy Trần Nguyệt, lúc đó liền có chút đố kỵ cô ta vốn là nam, sau khi biến thành nữ lại mỹ lệ như thế, bây giờ nhìn thấy Trần Nguyệt người thật, khí chất thanh mỹ của cô càng xuất chúng, ngay cả Jasia thân là nữ cũng không khỏi tán thán thanh lệ tú mỹ của đối phương, dáng vẻ rơi lệ không nói của đối phương càng khiến cô không nhịn được nổi lên thương xót.

“Đừng khóc nữa, tiến vào đi!” Jasia dắt tay của cô.

Trần Nguyệt lặng đi một chút, vùng khỏi tay của cô, thấp giọng nói: “Nam nữ thụ thụ bất thân…”

“Cái gì nam nữ thụ thụ bất thân, cô từ lúc chưa đến mười lăm tuổi đã biến thành nữ tới bây giờ rồi, vẫn còn coi mình là nam nhân sao? Đi thôi!” Jasia vừa lại dắt tay của đối phương, nói: “Tên Lancelot đẹp trai kia đang ở bên trong chờ cô đây! Hắn lo cho cô lắm đấy!”

Nghe vậy, Trần Nguyệt cười khổ, âm u nói: “Lancelot làm sao sẽ lo lắng cho tôi, anh ta đã biết tôi là nam rồi.”

Jasia mắt trợn trắng, bực mình nói: “Cô không biết tự mình nhìn hả! Hắn cũng trực tiếp tông vỡ cửa sổ mà vào rồi còn bảo không lo lắng cho cô, chẳng lẽ phải lật nóc nhà của ta mới gọi là lo lắng?”

Trần Nguyệt sửng sốt, lập tức liền bị Jasia lôi vào, ngay cả kháng nghị cũng không kịp, đã bộc lộ dưới tầm mắt của ba người bên trong.

Kỳ thực vừa rồi, ba người đều biết cô ở ngay bên ngoài, chỉ là không có người vạch trần mà thôi, để cho cô nghe hết chân tướng.

Trần Nguyệt đầu tiên nhìn đã nhìn hướng Lancelot, đối phương cũng đồng thời đang nhìn cô, tầm nhìn của hai người vừa giao nhau, Trần Nguyệt lập tức chuyển ánh mắt sang bên cạnh, vừa chuyển đi, lại nhìn thấy một người khiến cô khắc cốt ghi tâm —- chủ thượng!

Trần Nguyệt đầu tiên là có chút nhạ dị, cô không ngờ chủ thượng xem ra là người trẻ tuổi như thế, tâm tình tiếp đến dâng lên chính là cảm giác chán ghét mãnh liệt, đối phương thoạt nhìn hết sức bỡn cợt đời, giống hệt gã nhà giàu ăn chơi trác táng, càng đừng nói đến hắn còn đem cuộc sống của cô làm thành một trò chơi!

Lúc này, bên ngoài có hai người vội vàng xông vào, chính là Tiểu Thảo, cộng với Ngoan Nham lão nhân bởi vì tin báo của Tiểu Thảo mà vội vàng chạy đến.

Ngoan Nham lão nhân bước đi như bay mà xông vào, còn chưa kịp nhìn rõ tình huống hiện trường đã vội vàng cao giọng rầy rà: “Gre à! Ngươi chưa làm gì Trần Nguyệt đi? Người ta đã rất đáng thương, ngươi đừng đùa giỡn nữa!”

Trần Nguyệt vừa nghe thấy ba chữ rất đáng thương này, nghĩ đến thân thế của mình thì ra vậy mà ngu muội như thế, chẳng qua là một câu chuyện do hoàng đế háo sắc và hoàng hậu đố kỵ làm ra, cái gì mà báo thù cha căn bản chỉ là một trò đùa, thật sự vừa đáng buồn vừa đáng thương.

Cô sờ vào bên hông, lại phát hiện kiếm của mình ném ở bên ngoài rồi, cắn răng một cái, tay không liền xông về phía Gre, người sau nhướn mày, hừ lạnh một tiếng: “Tiểu tử, trên tay ngươi nếu có kiếm, còn có thể dựa vào thiên thời địa lợi nhân hòa tổn thương một sợi lông tơ của ta, bây giờ ngay cả kiếm cũng không có, vậy mà dám xông về phía ta!”

Trần Nguyệt với đầy ngập lửa giận sẽ không bởi thế chùn bước, cô đá chân một cái đá về phía ngực của đối phương, quét lên một trận kình phong còn có tiếng xé gió, nếu là người bình thường bị một đá này, sợ rằng ngực cũng sẽ bị đá lõm một cái lỗ, nhưng Gre cũng không động, chỉ là phóng đấu khí cường đại ra ngoài, hình thành một lớp khí lưu mòng mỏng, sáu đó dùng ánh mắt khinh thường nhìn Trần Nguyệt.

Trần Nguyệt không ngờ đến còn có chiêu này, mặc dù cô cũng không hiểu lớp khí lưu mòng mỏng này là thế nào, nhưng theo bản năng mà phát giác được nguy hiểm, nhưng một đá này đã dùng tận lực khí của cô, căn bản không thể hoàn toàn thu hồi, chỉ có thể dốc mọi khả năng thả nhẹ lực đạo, cũng vận lên chân khí trong cơ thể, chuẩn bị nghênh tiếp lực phản chấn có thể có.

Đột nhiên trước mắt cô tối sầm, nhìn thấy một bóng lưng xanh nhạt, sau đó chính là tiếng chàng kích của chân đá lên thứ gì đó, nhưng kỳ quái chính là lại không có truyền tới phản chấn… đối phương vậy mà trực tiếp dùng thân thể lãnh chịu một cước này, không có vận đấu khí để bảo hộ mình.

Cùng lúc cô bỏ chân xuống kinh hô một tiếng “Lancelot”, sau đó vội vàng tiến lên xem tình huống của đối phương, một cước này đá ở sau lưng hắn, trên áo dài xanh lơ cũng có cái dấu chân rõ nét.

Lancelot vội vàng chùi khóe miệng, quay đầu nói với Trần Nguyệt: “Tôi không sao, đừng lo lắng.”

“Làm sao lại không sao? Tôi dùng sức đá như thế…” Nói đến một nửa, Trần Nguyệt đột nhiên phát hện khóe miệng của Lancelot có một chút đỏ thẫm, cô lặng đi một chút, đột ngột tỉnh ngộ, cuống cuồng hỏi: “Anh hộc máu rồi sao? Nguy, nguy rồi không biết có bị thương đến nội tạng… đều, đều là tại tôi…”

“Không!” Lancelot lập tức phủ nhận: “Đây không liên quan đến cô, là tự tôi xông lên.”

Đây là đang diễn vở tuồng nào? Gre nhìn đến bừng bừng hứng trí, không ngờ sự tình vẫn thật sự phát triển theo suy nghĩ của hắn? Mặc dù không có xuất hiện tình huống hai người bạn tốt cùng tranh một cô gái, nhưng tình huống trước mắt cũng đủ cho hắn hưng phấn rồi!

“Xem xem đây là tình huống gì!” Hắn khoa trương hô to: “Lancelot, đường đường là Quang Minh kỵ sĩ! Ngươi lại có thể thật sự phải lòng Trần Nguyệt sao? Ngươi có biết nó thế nhưng là một nam nhân không hả?”

Trần Nguyệt vừa nghe, thần sắc trầm xuống…

“Câm mồm!” Lancelot mặt lộ giận dữ, gầm lên: “Gre, ngươi thực sự không nên đùa giỡn người khác như thế!”

“Nói phải đấy!” Huyết Lang cũng lạnh lùng nói: “Bất luận làm sao, ngươi lần này cũng chơi quá xa rồi đi?”

“Hừ!” Gre lại càng lớn tiếng rống trở lại: “Ta nếu như không đùa giỡn nó, nó vẫn còn nhốt ở trong giam lao đây! Xem xem tên hoàng thượng không chịu trách nhiệm kia đời này có sẽ nhớ đến nó hay không!”

Lancelot trách mắng: “Ngươi có thể giúp đỡ cô ấy, mà không nên trêu chọc cô ấy!”

“Ngươi coi ta là cái gì? Cơ cấu từ thiện chắc?” Gre không hề tỏ ra tôn trọng nói: “Ta thế nhưng là thủ lĩnh của tổ chức sát thủ, cũng là ma vương Gre! Nói đến cùng, ngươi còn phải cảm tạ ta, nếu không Trần Nguyệt của ngươi còn bị nhốt ở trong giam lao, có khi cũng bị nhốt đến phát điên rồi!”

Bên cạnh, Ngoan Nham lão nhân thở dài, đây là đúng hay sai sớm đã không còn phân biệt được rồi.

Nghe vậy, Trần Nguyệt nhìn Gre, là cái người này thả cô ra, nhưng cũng là cái người này đem cuộc sống của cô làm thành một trò chơi, đây bảo cô là cảm kích hay là oán hận?

“Haiz!” Ngoan Nham lão nhân vội vàng làm người hòa giải, nói: “Chuyện đến nước này, đã không nên so đo đúng sai, nếu không thế này đi, xem xem Trần Nguyệt hài nhi này muốn cái gì, Gre ngươi cứ bồi thường cho hài nhi này một chút, mọi người đều vui vẻ!”

Nghe thấy lời của Ngoan Nham lão nhân, Gre nhíu mày, cũng hiếm khi hắn vậy mà không có lập tức phát nộ, thậm chí còn hỏi ngược lại Trần Nguyệt: “Ngươi muốn bồi thường cái gì?”

Lời của hắn vừa ra, ngay cả Ngoan Nham lão nhân là người đề nghị cũng lặng đi một chút, bởi vì không ngờ đến Gre thật sự sẽ tiếp nhận cái điều kiện này, hắn vốn chỉ là nghĩ trước hết đề xuất cái điều kiện này, sau đó cò kè mặc cả với Gre, cuối cùng nếu có thể khiến cho Gre từ đây không còn lôi kéo cuộc sống của Trần Nguyệt nữa, đó chính là kết quả tốt nhất rồi.

Kết quả, sự tình đơn giản là vượt ngoài dự liệu của mọi người.

Nghe vậy, Trần Nguyệt lặng đi một chút, cô muốn cái gì nhất đây? Mới đầu là phục thù, bây giờ… cô cắn răng một cái, nói: “Tôi, tôi muốn thấy cha tôi… không, tôi muốn thấy Ngân Nguyệt!”

Nghe vậy, sắc mặt của Gre thay đổi, lập tức nói: “Làm không được!”

“Đường đường là ma vương ngay cả chút chuyện nhỏ xíu này cũng làm không được?” Huyết Lang trào phúng nói.

“Còn dám nói? Chính là tại các ngươi đột nhiên nhảy qua, hại cho cả mạng lưới ma pháp đều nổ tung!” Gre nổi nóng rống: “Đừng nói dùng gương nước coi lén thế giới kia, dù là muốn dùng ma pháp cũng trở nên rất miễn cưỡng!”

Lời hắn vừa nói xong, Lancelot và Huyết Lang đều nhìn chằm chằm vào hắn, người trước như nghĩ đến cái gì, người sau đầu tiên là bừng tỉnh, sau đó lộ ra biểu tình đầy mặt cười gian.

Sắc mặt của Gre đột ngột thay đổi, hắn đột nhiên phát hiện mình vừa rồi hình như đã làm lộ một cái bí mật.

“Thì ra ngươi bây giờ muốn sử dụng ma pháp rất miễn cưỡng à? Chẳng trách ngươi trở nên dễ thương lượng như thế!” Huyết Lang cười he he he nói: “Ma vương này không có ma pháp nữa, Quang Minh kỵ sĩ và Hắc Ám kỵ sĩ lại có tràn đầy đấu khí… he he he!”

Nghe vậy, Lancelot cũng giơ lên khóe miệng.

Gre cảm giác hết sức không ổn, dưới tình huống ma pháp vô dụng, Lancelot và Huyết Lang nếu như liên thủ lại, hắn sợ rằng không phải đối thủ…

Huyết Lang phát hiện Gre trái nhìn Lancelot vừa lại nhìn hắn, lập tức trên miệng hừ một tiếng, khinh thường nói: “Thế nào? Tưởng rằng bọn ta muốn lấy nhiều bắt nạt ít hả? Bọn ta mới không có vô đạo đức như thế! Lance, cậu lên!”

Bình thường nếu có đánh nhau, Huyết Lang là tuyệt đối sẽ không để cho Lancelot chiếm hết oai phong, chẳng qua bây giờ hắn cố tình để cho Lancelot đại triển thân thủ trước mặt Trần Nguyệt, tự nhiên sẽ không tranh với đối phương.

Lancelot cũng là gật đầu một cái, nhưng lại đề xuất yêu cầu: “Nếu như ta thắng, ngươi phải để cho Trần Nguyệt thấy bệ hạ.”

Nghe vậy, Trần Nguyệt sửng sốt, sau đó cảm kích mà nhìn Lancelot.

Da mặt của Gre co giựt, mặc dù hắn tuyệt đối không cho rằng mình sẽ thua, nhưng hắn cũng tuyệt đối sẽ không làm chuyện không biết xấu hổ, cho nên hắn nói rõ trước: “Ít nhất phải cho ta thời gian 5 năm mới có thể làm được, mạng lưới ma pháp không phải kiến lập một hai ngày là hoàn chỉnh, muốn coi lén một cái thế giới khác, không có mạng lưới ma pháp hoàn chỉnh không thể làm được.”

Lancelot nhìn Trần Nguyệt một chút, người sau tuy có chút thất vọng, lại cũng mang theo kỳ vọng, cô nói với Gre: “Được, năm năm thì năm năm.”

Gre lập tức bức hỏi: “Ngươi thắng rồi thì để cho Trần Nguyệt đi xem Le, vậy ta thắng thì sao?”

“Ngươi muốn điều kiện gì?” Lancelot bình tĩnh hỏi.

Nghe vậy, Gre nhíu mày, hắn chung quy không thể nói mình rất nhàm chán, cho nên muốn Lancelot đối đầu với hắn, để lấy làm trò tiêu khiển chứ?

“Cha!” Jasia đột nhiên gọi một tiếng, sau đó áp sát ở bên tai Gre nhỏ tiếng nói chuyện.

Gre vừa nghe, đôi mắt trợn tròn, bởi vì Jasia là đề nghị với hắn nếu như thắng rồi nên đề xuất điều kiện gì, mà hắn cảm thấy điều kiện này thực sự, thực sự… quá tuyệt diệu!

Thật không hổ là con gái bảo bối của hắn, vậy mà nghĩ ra được điều kiện thú vị như thế.

Gre đề xuất điều kiện: “Nếu như ta thắng rồi, người phải bái đường thành thân với Trần Nguyệt! Còn phải gọi ta là nhạc phụ!”

Nghe thấy điều kiện này, Lancelot sửng sốt.

Huyết Lang thấp giọng lẩm bẩm: “Gay go, ta làm sao bắt đầu kỳ vọng Lancelot thua cho rồi?”

“Thế nào? Ngươi là tiếp thụ hay không tiếp thụ.” Gre hứng trí bừng bừng chờ đợi trả lời.

Lancelot lại là lắc đầu, khiến mọi người vô cùng thất vọng, Trần Nguyệt cũng hất mặt đi.

“Bất luận thua hay thắng, ta đều không thể bức Trần Nguyệt trở thành vợ chồng với ta.”

Gre trầm mặt, hừ lạnh một tiếng: “Vậy thì dừng hòng xem Le, ta chính là muốn điều kiện này, điều kiện khác đều không chấp nhận!”

“Được, nếu như Lancelot thua rồi, ta liền cùng anh ấy thành thân!”

Lần này, Trần Nguyệt hô to, ngữ khí hết sức kiên quyết. Nói xong, cô đột nhiên cảm giác ngữ khí mình nói chuyện hình như không đúng lắm, cô nguyện ý thế nhưng không đại biểu Lancelot nguyện ý, huống hồ đối phương cũng đã biết cô là… hoặc từng là nam giới, đương nhiên càng sẽ không nguyện ý rồi.

Cô sốt ruột muốn giải thích: “Ý của tôi là, là… nếu, nếu như anh nguyện ý thành thân với tôi…”

Lancelot lại chỉ là nhìn Trần Nguyệt.

Huyết Lang không nhịn được nói: “Lance, còn không mau đáp ứng? Thế này cậu thua rồi liền có thể cưới a Nguyệt đấy!”

Nghe vậy, Gre đột nhiên cảm thấy mình giống như bị lỗ, mình nếu thua rồi, phải dốc cạn tâm sức để kiến lập mạng lưới ma pháp, mới có thể dùng gương nước coi lén Leola, để thực hiện lời hứa của mình, nhưng kết quả của Lancelot thua rồi lại là có thể cưới một cô gái xinh đẹp!

Mặc dù cô gái xinh đẹp này từng là nam nhân, nhưng ít nhất cô bây giờ là nữ nhân từ đầu đến đuôi, còn là đại mỹ nữ!

“Tôi không hi vọng hôn nhân là kiến lập ở trên thua thắng của đánh đấu, cho nên bất luận thua thắng, đều xin cô gả cho tôi nhé!”

Cùng lúc cầu hôn, Lancelot cũng biết nên dâng tặng tín vật đính ước gì gì đó, nhưng tìm khắp toàn thân trên dưới, hắn nào có thứ gì đáng giá có thể làm tín vật đính ước, ngay cả sức phẩm không đáng giá cũng không có!

Trần Nguyệt ngây ngẩn, nhưng người bên cạnh càng kinh hãi hơn cô, Huyết Lang và Gre há hốc mồm không hề có một chút hình tượng Hắc Ám kỵ sĩ và ma vương, đơn giản là không dám tin một khúc gỗ lại có thể cũng biết cầu hôn!

Lancelot làm sao cũng tìm không được thứ đáng giá, đột nhiên đuôi mắt liếc thấy bảo kiếm nhiều năm bầu bạn với hắn ở bên hông, hắn do dự một chút, sau đó thả lỏng mà cởi bảo kiếm xuống tặng cho người đẹp.

“Tôi không thể nhận kiếm của anh.”

Tâm tình của Lancelot nhất thời trầm xuống…

“Tôi vừa lại không dùng nó, cũng không muốn giúp anh vác nó đâu!” Trần Nguyệt cúi đầu nói: “Sau này bù tín vật sau là được rồi.”

Lancelot sửng sốt, vội vàng hỏi: “Ý này là cô nguyện ý thành hôn với tôi rồi sao?”

Trần Nguyệt cúi đầu, nhìn không thấy biểu tình, một hồi sau mới nghe thấy một tiếng “ừ” khe khẽ.

“Vậy thì tôi đi quyết đấu đây.”

Trần Nguyệt ngẩng đầu lên, nhìn thấy bóng lưng áo dài màu xanh lơ —- trên đó còn có dấu chân — cô không nhịn được bật cười một tiếng, cười xong vừa lại nổi lên lo lắng, vừa rồi Lancelot mới bị mình đá đến hộc máu đây! Cô mang theo lo lắng nồng đậm mở miệng nói: “Cẩn thận một chút.”

Lancelot hơi hơi quay đầu qua, cười gật đầu: “Uh.”

Shit! Hai tên này đang ngọt ngào cái gì vậy chứ! Gre suýt nữa nhìn đến muốn hộc máu!

Hắn thua rồi phải bạt mạng kiến lập mạng lưới ma pháp, nhưng Lancelot bất luận thua hay thắng, đều có cô vợ xinh đẹp để cưới… A A A! Nói như thế, hắn há chẳng phải là tự tay tạo ra một tuyệt thế mỹ nữ, sau đó còn bởi vì đánh cược, để cho tuyệt thế mỹ nữ này gật đầu đáp ứng thành hôn với Lancelot?

“Shit! Keisy thằng cháu chẳng ra gì, ta muốn đổi hàng! Quang Minh kỵ sĩ trả cho ngươi, mau trả bốn trăm triệu của ta cho ta!”

 

3 responses »

  1. Lỗ to rồi Gre ơi há há!! Đây là quả báo đấy! ^A^

    Reply
  2. hức, vầy la hết phần của Trần Nguyệt rồi sao TT_TT em nó phải sống kiếp con gái tới hết đời à…..

    Reply
  3. đọc mà muốn hộc máu chết quá ==

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: