RSS Feed

Bất Sát – Ngoại truyện – Triền tình

Triền tình

“A Nguyệt —-“

Trần Nguyệt giống như chưa nghe thấy, căn bản không quay đầu, nhưng bước chân lại trở nên dồn dập, hiển nhiên cũng không phải thật sự không có nghe thấy.

Huyết Lang gia tăng bước chân, nhảy vọt lên kéo đối phương, sau đó vừa lại lập tức buông tay, ở thế giới khác sinh hoạt đến bây giờ, hắn sớm hiểu rõ, ở cái nơi này, kéo kéo tay con gái đã gọi là trêu ghẹo rồi, cho nên không thể giống như trước kia tự dưng ôm ấp nữ trang giáp chiến sĩ hoặc là khoác vai nữ kỵ sĩ, hiện tại làm thế này là phải chịu trách nhiệm!

Tuy dừng chân lại, nhưng Trần Nguyệt vẫn đối lưng vào hắn, không muốn quay người qua, mặc dù thời tiết đã là cuối thu, đầy trời lá phong đỏ, nhưng quần áo của cô lại rất đơn mỏng, tôn lên thân hình càng thêm thon nhỏ, eo như cây liễu, đơn giản là không chịu nổi một nắm.

A Nguyệt có phải là gầy hơn rồi? Huyết Lang nhíu mày, nói: “Lance, hắn…”

Trần Nguyệt quay người lại, kích động hét to: “Anh ta nếu dám xuất hiện trước mặt tôi, tôi lập tức cắt cổ tự vẫn!”

“Tôi biết! Tôi biết!” Huyết Lang căng thẳng nói: “Lance không có qua đây, cô ngàn vạn lần đừng kích động!”

Nghe vậy, Trần Nguyệt vừa thở phào, vừa cảm giác hết sức giận dữ, thật không hiểu rõ mình rốt cuộc là cảm thụ gì, chỉ có chua xót đầy lòng là không thay đổi.

Mắt thấy người trước mặt thấp thoáng lộ ra thần sắc thất vọng, Huyết Lang âm thầm thở dài, càng đau lòng bởi sắc mặt tái nhợt của đối phương, cô ấy khẳng định không có ăn cơm đàng hoàng.

“Lance thật sự không phải là cố ý, ngày đó là có chuyện trì hoãn.”

“Có chuyện trì hoãn?”

Trần Nguyệt cười một cái, cùng với lá phong đỏ rực rỡ, ngay cả Huyết Lang cũng không khỏi ngây ngẩn.

“Anh ta để tôi chờ ở hỉ đường, chờ hoài không chờ được tân lang… nếu không muốn cưới tôi, nói một tiếng là được, hà tất gì làm nhục tôi như thế?”

Nghĩ đến ngày đó, Huyết Lang cũng không khỏi cảm thấy tâm tình trầm xuống.

Hỉ đường chỉ có tân nương, lại chờ không được tân lang, màu đỏ vui mừng đầy ngập mắt hệt như máu trong lòng chảy ra, tân nương rốt cuộc giật mũ ngọc trên đầu xuống, ngọc rơi lách tách đầy cả đất, cô giẫm qua vô số tiếng nứt vỡ, tông cửa mà ra.

“Lance không phải không muốn thành thân với cô!” Huyết Lang miễn cưỡng giải thích: “Hắn là lại đi hành hiệp trượng nghĩa rồi, cô cũng biết con người hắn, không duy trì chính nghĩa là sống không nổi.”

Trần Nguyệt quay mặt đi, không muốn nghe giải thích yếu ớt này: “Anh cũng đã nói không phải là chuyện liên quan đến mạng người.”

Huyết Lang vô lực gật đầu, lúc nghe thấy Lancelot nói “không phải”, hắn cũng rất muốn đánh bể đầu đối phương.

“Cho dù thật sự khẩn cấp như thế, tìm người nào đến báo trước một tiếng thì khó lắm sao?”

Huyết Lang ngẩn ra.

“Một chuyện không lớn không nhỏ đã khiến cho anh ta ngay cả chuyện của mình cũng quên mất, anh trái lại hỏi xem Lancelot, lúc nào trong lòng của anh ta mới có tôi —“

Trần Nguyệt cố nhẫn nhịn nóng xót trong mắt, lại khiến cho âm thanh tiết lộ trọn vẹn, nói đến cuối vậy mà nghẹn ngào một tiếng, cô giật mình, vội vàng che miệng, tuy vất vả lắm mới nhẫn nhịn được âm thanh, bi thương lại suýt nữa từ trong hốc mắt chảy xuống, cô đành xoay người đi.

“A Nguyệt…”

Thấy vậy, Huyết Lang căn bản nói không ra nửa câu biện giải, chỉ cảm thấy một cơn xúc động, chỉ muốn xông đi đánh bạn tốt một trận.

Cuối cùng đành phải không nói chuyện này nữa, hắn cẩn thận dò hỏi: “Nơi gần đây nhất là Tuế Phong Trấn, a Nguyệt cô tiếp đến là muốn đến đó đi? Ở trong quán trọ lớn nhất của trấn, tôi lát nữa đi tìm cô.”

Trần Nguyệt lại dùng sức lắc lắc đầu.

“Cô không ngó ngàng Lance, chung quy phải ngó ngàng tôi đi?” Huyết Lang kêu thảm: “Tôi không có làm sai cái gì, cô không thể tuyệt giao với tôi!”

Trần Nguyệt cứng đờ.

Huyết Lang dịu giọng, đường đường là Hắc Ám kỵ sĩ hiếm khi thấp giọng cầu khẩn: “A Nguyệt, đừng hất tôi ra, có được không?”

Trần Nguyệt buông đầu xuống, rốt cuộc vẫn là gật đầu đáp ứng, Huyết Lang lúc này mới yên tâm.

Thật để cho Trần Nguyệt đi rồi, hắn và Lancelot ở thế giới này không có bao nhiêu thế lực, sợ rằng chỉ có đi cầu Gre mới có biện pháp tìm Trần Nguyệt về, nhưng thân phận của Gre lúc đó ở hỉ đường thế nhưng là người chủ hôn, tân nương bị cho leo cây, sắc mặt của hắn cũng không dễ coi được chỗ nào.

Jasia thậm chí tức đến nói muốn phái sát thủ truy sát Lancelot!

Bọn họ cho dù tra được tung tích của Trần Nguyệt, sợ rằng cũng sẽ không nói cho hắn và Lancelot.

Trần Nguyệt cất bước rời khỏi, thậm chí không có xoay người qua nói câu tạm biệt.

Huyết Lang cũng không nói tạm biệt, không phải không muốn, là không thể, đối phương bây giờ sợ rằng ngay cả lời cũng nói không ra khỏi miệng, một khi nói tiếng “tạm biệt” này, chỉ sẽ khiến đối phương vì không thể trả lời mà càng thêm khó chịu thôi.

Cho đến khi không còn nhìn thấy bóng lưng gầy nhỏ kia nữa, sau lưng mới truyền đến tiếng bước chân, Huyết Lang quay người qua hung hăng trừng đối phương: “Mẹ nó cậu một ngày không duy trì chính nghĩa thì sẽ chết sao? Hơn nữa còn không phải chuyện liên quan mạng người, đáng cho cậu đến không nổi hôn lễ của mình sao?”

Càng nói trái lại càng phẫn nộ, hắn thô bạo túm lấy cổ áo của Lancelot, rống giận: “Cậu biết a Nguyệt có bao nhiêu khó chịu khi đứng ở hỉ đường hôm đó không? Không ai dám nhìn cô ấy một cái, đầy gian nhà đều đang thì thầm to nhỏ, ngay cả Gre cũng không nói mát nửa câu, bởi vì căn bản không cần nói, cả cái hỉ đường còn lạnh hơn nghĩa địa!”

Từ ngày đó, Huyết Lang trước sau quên không được cái mũ ngọc rơi vỡ, cùng với tiếng hạt châu rơi đầy đất.

“Tôi…”

Thấy đối phương mặc dù mặt lộ hổ thẹn, nhưng đây còn xa mới đủ, Huyết Lang sốt ruột nói: “Cậu chẳng lẽ thật sự không muốn cưới a Nguyệt sao?”

“Tôi không có ý đó.”

Tuy nói như thế, Lancelot lại quay đầu đi, Huyết Lang lần đầu tiên phát hiện mình vậy mà nhìn không hiểu biểu tình của đối phương, Lancelot luôn luôn là một gã dễ hiểu, lời nói và hành động đều nhất trí, bây giờ ngay cả hắn cũng trở nên phức tạp rồi sao?

Lancelot thấp giọng nói: “Huyết Lang, trước hết giúp tôi trông coi cô ấy được không?”

“Nếu lo lắng làm gì không đuổi theo?”

“Cậu cũng nghe cô ấy nói rồi.” Lancelot khẽ nói: “Cô ấy vừa thấy tôi liền muốn tự vẫn, tôi làm sao có thể xuất hiện trước mặt cô ấy.”

“A Nguyệt sẽ không như thế!” Huyết Lang lại có chút không xác định, nói đến tính mãnh liệt, hắn vẫn thật không biết ai có thể mạnh hơn Trần Nguyệt.

“Cô ấy sẽ.” Lancelot lắc đầu.

Nghe vậy, Huyết Lang gãi gãi đầu, lẩm bẩm: “Cậu chung quy không thể vĩnh viễn không đi gặp cô ấy đi?”

Lancelot chỉ là lắc đầu.

Thấy vậy, Huyết Lang không khỏi nổi lên hồ nghi, bạn chí cốt quen biết mấy trăm năm này trước giờ chưa từng có hành động cổ quái như thế, hắn không nhịn được đẩy đối phương một cái, hỏi: “Cậu rốt cuộc đang nghĩ cái gì?”

Lancelot giật mình, hàm hồ trả lời: “Căn bản không có nghĩ cái gì, tôi chỉ là muộn rồi.”

Mặc dù Huyết Lang cảm giác có khác lạ, nhưng đối phương không chịu nói rõ, hắn cũng không có cách nào, đành nói: “Tôi trước tiên đuổi theo a Nguyệt, cậu nhớ đi theo, đừng đi mất đấy, thế giới này muốn tìm người rất phiền toái!”

Lancelot gật đầu, sau đó nhìn Huyết Lang rời đi, giống như vừa rồi hắn cũng ở bên cạnh nhìn Trần Nguyệt rời khỏi, bóng lưng của hai người cuối cùng đều biến mất trong lá phong đỏ, hắn mới xoay người rời khỏi.

Lấy năng lực của Quang Minh kỵ sĩ, cho dù là một người, cũng có thể sống sót ở bất cứ thế giới nào.

◊◊◊◊

Lancelot bước nhanh hành tẩu, bởi vì hẹn uống rượu, hắn đã đến quá muộn, Huyết Lang và Gre không biết sẽ lại muốn trừng trị mình làm sao, phần lớn vừa đến là liền muốn phạt hắn ba ly đi?

Hai người này gần đây thường thường đi chung với nhau, mặc dù Gre từng là kẻ địch, nhưng giờ đây chân tướng đã sáng tỏ, hắn chỉ là bị Long Hoàng hãm hại mà thôi, song phương tự nhiên không còn là kẻ địch.

Mặc dù chuyện Gre lấy cuộc sống của Trần Nguyệt làm thành trò chơi vẫn không thể tha thứ, nhưng bản thân Trần Nguyệt đã không phải rất để ý rồi, nghĩ đến đây, Lancelot không khỏi khâm phục khoan hồng đại lượng của Trần Nguyệt, nhưng nghĩ lại không khỏi mỉm cười, hai người bọn họ cũng sắp thành thân rồi, hình như không nên xa lạ như thế, chẳng trách Huyết Lang luôn nói mình là đầu gỗ không hiểu phong tình.

Bắt đầu đổi từ xưng hô! Bên tai Lancelot giống như vừa lại nghe thấy Huyết Lang lẩm nhẩm không ngừng.

Đổi xưng hô sao? Nguyệt Nhi… Không, tiếp đến nên gọi là nương tử rồi đi? Gọi như thế có thân mật quá không? Lancelot vừa nghĩ đến phải đối mặt gọi Trần Nguyệt là nương tử, liền cảm giác có chút bối rối, nhưng vừa lại như chuyện đương nhiên như thế.

Nương tử…

Vừa lẩm nhẩm, làm quen cái xưng hô sắp gọi ra khỏi miệng, vừa đi đến chỗ hẹn, đang định mở cửa, bên trong truyền đến tiếng của Gre và Huyết Lang nói chuyện, nghe ngữ khí của hai người đã đầy say rượu, Lancelot không khỏi âm thầm lắc lắc đầu, ngay cả hắn đến cũng không có phát hiện, hai người này đã say lắm rồi.

“Không ngờ ngươi vậy mà đoạt thua rồi!” Gre ha ha cười lớn.

Đoạt thua? Lancelot ngẩn ra, nghe thấy Huyết Lang “hừ” một tiếng, không vui nói: “Ta căn bản không có đoạt!”

“Cái gì mà không đoạt?” Gre rất không tán đồng: “Cái gì cũng có thể đoạt, cho dù là nữ nhân cũng phải đoạt!”

“Ngươi cho rằng ta là ngươi hả?” Huyết Lang khinh bỉ nói: “Cũng đã có vợ rồi, còn đi trêu chọc Mary.”

“Haiz! Ta cũng đã bị báo ứng, bị gã Long Hoàng kia chỉnh cho đến lánh nạn thế giới khác, ngươi còn muốn tiếp tục tổn thương ta sao?”

Lancelot cũng không cố ý nghe lén, chỉ là vừa mới tạm ngừng khiến hắn nghe thấy càng nhiều lời không nên nghe, sau khi nghe xong lại cảm thấy mình không nên đi vào, thấp thoáng đã phát hiện ra một số chuyện chưa từng phát hiện…

“Ai bảo ngươi không dưng nói mấy lời nhảm nhí cái gì mà đoạt với không đoạt!” Huyết Lang nổi nóng gầm lên.

Rượu vào là bốc lửa, Gre lại vẫn biếng nhác nói: “Nói thật, ngươi bây giờ không đoạt, chẳng lẽ không sợ sau này hối hận sao? Hay là ngươi kỳ thực không có yêu Trần Nguyệt lắm?”

Người ngoài phòng cố nhẫn nhịn chấn động, người trong phòng yên lặng rất lâu —-

“A Nguyệt thích Lance.” Ly rượu rơi mạnh lên bàn, trong đó đã không còn nửa giọt rượu.

Câu này rốt cuộc ngăn chặn thành công miệng của Gre, hắn thương xót nhìn bạn rượu, trong lòng không biết nên khâm phục phóng thoáng của Huyết Lang hay là trách sự ngu xuẩn của đối phương, dưới lòng thở dài, cuối cùng chỉ là phun ra một từ: “Uống!”

Trong phòng, hai người hò hét uống rượu với nhau, ngoài phòng, một người đứng một mình trước cửa.

Lĩnh ngộ quá muộn, hoặc nên nói quá sớm.

Nếu sớm một chút, hắn sẽ không tranh; nếu muộn một chút, hắn cũng liền không thể từ bỏ.

Nhưng lại là ngay lúc này, khoảng khắc trước tiệc cưới, vẫn còn kịp buông tay, lại không nỡ lỏng tay.

Lancelot cúi đầu nhìn hai bàn tay, bàn tay nhiều năm qua kiên định nắm kiếm vậy mà hơi hơi run rẩy, không biết nên thế nào mới có thể nắm giữ chí ái và chí hữu.

◊◊◊◊

Trần Nguyệt ngồi ở trong quán trọ, bởi vì là giữa trưa, cô đã gọi một bình trà và bánh bao canh, lại giật mình ở lúc vỉ hấp được mang lên.

Làm sao lại gọi thứ này? Đây là… đồ ăn Lancelot thích ăn nhất, gần như bữa nào cũng sẽ gọi, đại khái bởi vì như thế, cho nên cô vừa rồi liền gọi theo thói quen.

Dùng đũa chọc vào bánh bao canh, lại chẳng muốn ăn một chút nào, phải biết rằng cô mới đầu là nam, cộng thêm vừa lại tập võ, lượng hoạt động lớn, lượng ăn lớn hơn nhiều so với cô nương chân chính, thậm chí còn hơn nam giới bình thường, lúc ăn cơm luôn khiến người khác nhìn đến trợn mắt há mồm.

Trần Nguyệt cúi đầu nhìn tay của mình, chẳng thon nhỏ chút nào, vừa lại bởi vì luyện kiếm mà có thêm không ít vết chai, chênh lệch rất xa với bàn tay mềm mại của cô nương bình thường… chung cuộc không phải là một cô nương.

Vốn cho rằng mình đời này không thể cưới xin, nhưng cầu hôn lần đó, cô lại gật đầu đáp ứng.

Chỉ bởi vì người cầu hôn là hắn.

Một mái tóc vàng xuất hiện đột ngột và đôi mắt lục kiên định màu sắc tươi sáng, “Lancelot” thậm chí ngay cả tên cũng tỏ ra hết sức xa lạ.

Nhớ lần đầu gặp gỡ, cô bị mấy tên nam tử lấy lời nói trêu ghẹo, trong miệng đối phương không sạch sẽ, cô vừa lại tìm mãi không ra kẻ thù giết cha, trong lòng tràn ngập sát ý, lúc đang muốn rút kiếm quét sạch đối phương, người đó cứ như thế đột ngột tiến vào.

Mắt xanh biếc tóc vàng, mái tóc không có một chút bừa bộn, mặt mũi tay chân đều rất sạch sẽ, nhưng quần áo lại hết sức lôi thôi, hơn nữa thoạt nhìn là quần áo vải thô của người làm nông, nhưng bên hông lại đeo kiếm, hơn nữa thoạt nhìn không phải hàng thường, cả người đúng là dở dở ương ương.

Không ăn khớp, lại rất xuất chúng; quần áo vải thô, che không được toàn thân lẫm liệt, một người thế này khiến cô vừa tán thán vừa tò mò, bất tri bất giác, lửa giận đầy lòng đã biến mất tăm, ánh mắt tò mò mà đi theo hắn, từ đó cũng không rời khỏi nữa.

Vừa mới nhận rõ cảm tình của mình, chưa kịp có bao nhiêu xoắn kết, hắn cứ như thế dứt khoát cầu thân với cô, khiến cô ngay cả vùng vẫy cũng lược bỏ, chỉ còn lại đầy lòng mong chờ ngày tháng chung sống về sau… lại chờ đến kết cục tổn thương thấu tim.

Nếu không muốn, hà tất cầu thân? Nếu hối hận, sao không nói rõ?

Cô thật sự không hiểu Lancelot vì sao muốn dùng vắng mặt để ô nhục mình, cho dù không làm được vợ chồng, chung quy cũng nên là bạn, không phải sao?

… Hay là đối phương ngay cả thân phận bạn bè cũng không muốn duy trì?

“A Nguyệt!”

Trần Nguyệt ngẩng đầu lên, quả nhiên là Huyết Lang, anh ta mấy ngày này đều đi theo ở phụ cận, thoạt nhìn hết sức lo lắng cho mình, cô miễn cưỡng kéo ra một nụ cười, nói: “Muốn ăn bánh bao canh không? Tôi đã gọi dư rồi, ăn không hết thực sự rất lãng phí.”

Gọi dư? Là căn bản không ăn đi!

Nhìn thấy khuôn mặt càng thêm gầy gò của Trần Nguyệt, ngực Huyết Lang thoáng đau nhói, miễn cưỡng đè nén xuống, bắt đầu mục đích tới đây của mình: “A Nguyệt, Lance —“

“Đừng nhắc đến anh ta với tôi!” Trần Nguyệt kích động đứng lên.

Huyết Lang lắc đầu nói: “A Nguyệt, cô làm ơn nghe tôi nói, Lancelot biến mất rồi, hắn mất tích rồi!”

Mất tích của Lancelot còn không khiến Trần Nguyệt cảm thấy kinh ngạc bằng hoảng loạn của Huyết Lang, cô chưa từng thấy Huyết Lang có bộ dạng hoảng loạn như thế, mặc dù cử chỉ của hắn luôn khoa trương, nhưng đều rõ ràng nhìn ra được là cố ý như thế, nếu thật muốn nói, hắn thậm chí còn lãnh tĩnh hơn Lancelot!

Trần Nguyệt quay đầu đi, nói: “Lancelot luôn là đến khắp nơi hành hiệp trượng nghĩa, mất tích mấy ngày căn bản không cần để ý.”

“Không phải, hắn biến mất đã rất nhiều ngày rồi!” Huyết Lang hoảng loạn nói: “A Nguyệt, tôi, tôi nghĩ thông rồi! Lance vì sao lại không đến bái đường, bây giờ vừa lại biến mất, đây đều là bởi vì…”

Bởi vì? Trần Nguyệt vội vàng quay đầu nhìn Huyết Lang, không có người nào muốn biết nguyên nhân hơn cô, nhưng hắn lại ấp a ấp úng cả buổi, nói không ra nửa câu.

“Anh đừng giúp anh ta kiếm cớ đùn đẩy nữa.” Trần Nguyệt thất vọng lắc lắc đầu, nói: “Nếu anh còn nhắc đến anh ta nữa, vậy tôi sẽ đi ngay.”

Nghe vậy, Huyết Lang cắn răng một cái, gầm lên: “Hết thảy cái này đều là lỗi của tôi!”

Nghe thấy đáp án này, Trần Nguyệt có chút khó hiểu, thắc mắc nói: “Làm sao lại là lỗi của anh? Anh muốn bao che cho Lancelot cũng đừng làm dễ thấy như thế —-“

Huyết Lang vươn tay về phía đối phương, dùng hành động này ngăn chặn lời nói của Trần Nguyệt, ngón tay lưỡng lự ở tóc mai đen như sa tanh, tóc đen nhánh vẫn là kiểu tóc buông xuống của thiếu nữ, áp sát trên khuôn mặt trái xoan trắng như tuyết, mà đôi mắt hạnh màu khói bụi mịt mịt mờ mờ đó, lộ ra thần sắc khó hiểu.

Chỉ một chút xíu nữa thôi là có thể chạm được… đột nhiên, mắt hạnh của Trần Nguyệt trợn tròn.

Cô ấy hiểu rồi! Huyết Lang ở trong mắt cô nhìn thấy ảnh phản chiếu của mình, trên mặt lại xuất hiện biểu tình tuyệt đối không nên có.

Nếu như thật sự đụng chạm, cô ấy là sẽ né tránh, sẽ trách mắng, hay là chấp nhận…

Trần Nguyệt túm lấy ngón tay của Huyết Lang, mắt nhìn thẳng vào Huyết Lang, một vẻ thẳng thắn, chỉ là mang theo lo âu.

Huyết Lang cười một cái, nếu không thể đụng chạm, lại cũng không thể rời khỏi, vốn sớm đã tiếp nhận loại kết quả này, tiểu tử thối kia lại tự cho là thông minh mà cúp hôn lễ, khiến cô tổn thương thấu tim, cũng khiến hắn lần nữa đau khổ vùng vẫy.

Rất lâu — bỏ tay xuống, Huyết Lang như không có chuyện gì mà hỏi: “Tôi nhờ Gre tìm giúp Lance rồi, nếu tìm được hắn, cô có nguyện ý đi gặp hắn không?”

Nghe vậy, Trần Nguyệt do dự một chút, khẽ giọng hỏi: “Anh có cùng đi theo tôi không?”

“Tôi không đi.” Huyết Lang lắc đầu nói xong liền nhìn thấy Trần Nguyệt biến sắc, không khỏi có chút vừa bực mình vừa buồn cười: “Hai người hòa hợp, tôi đi làm bóng đèn sao?”

Trần Nguyệt không hiểu bóng đèn là gì, cô chỉ là lo lắng đối phương sẽ rời khỏi, giống như Lancelot bây giờ, lựa chọn bỏ đi.

“Tôi sẽ ở hỉ đường chờ hai tên phiền phức các người!”

“Thật chứ? Sẽ không đi?” Trần Nguyệt có chút mừng rỡ, vừa lại không thể khẳng định đối phương có phải đang nói dối hay không.

“Thật, không đi.” Huyết Lang cười: “Tôi không nỡ bỏ hai người, cũng không muốn một mình đi đến chân trời, chắc chắn chán muốn chết!”

Trần Nguyệt gật đầu, xoay người muốn rời khỏi, nhưng lại đột ngột xoay người về nhào lên Huyết Lang, ôm chặt lấy đối phương, nghẹn ngào nói: “Tôi sao mà may mắn có thể gặp được các anh.”

Nàng xứng đáng nhận được mọi may mắn.

Ngửi mùi tóc, Huyết Lang cắn chặt răng, mới không để cho câu này thoát ra.

◊◊◊◊

Trước mặt bày một đống bình rượu, ngẩng đầu uống hết rồi lại rót một ly, lần nữa uống hết, một ly nối tiếp một ly, gần như chưa từng ngừng nghỉ, ngay cả tiểu nhị đưa rượu cũng nhìn đến trợn mắt há hốc mồm, nhưng Lancelot cũng không có ngó ngàng ánh mắt xung quanh, chỉ là bỏ xuống một nắm bạc vụn, để cho tiểu nhị đưa thêm rượu tới.

Cho đến khi có người đoạt đi bình rượu hắn vươn tay sắp lấy.

“Là ai dám —-“

Đỏ mắt ngẩng đầu nhìn, lúc này, hắn một chút cũng không để ý bị gây sự, trái lại còn rất hài lòng!

Đập vào mắt lại là khuôn mặt trái xoan tái nhợt của Trần Nguyệt.

“Lancelot, đừng uống nữa!” Cô nhìn bình rượu đầy bàn, không dám tin đối phương vậy mà biết say rượu.

Không ngờ đến sẽ bị tìm được, Lancelot ngẩn ra, vốn định nói mấy lời tổn thương đuổi cô đi, nhưng lại phát hiện mình nửa câu cũng nói không ra, cuối cùng chỉ có đứng dậy, quay đầu liền đi, nhưng bị người ôm chầm lấy từ phía sau.

Đôi tay của Trần Nguyệt vắt ngang ở giữa ngực và bụng Lancelot, ôm rất chặt, thân thể mềm mại ấm áp dán sát phía sau, trong lòng Lancelot bất giác rung động.

Cho dù hai người trước kia suýt nữa sắp bước vào hỉ đường rồi, cũng chưa từng có hành động thân mật như thế, tính cách Lancelot vốn đã câu cẩn, Trần Nguyệt thì là nữ, đương nhiên càng sẽ không du củ, hơn nữa cô còn vây khốn bởi từng là nam, càng không thể làm ra hành động thân mật gì, dù là dùng ngữ khí hờn dỗi đáng yêu cũng chưa từng có.

“Bỏ ra…” Lời vừa ra, Lancelot mới phát giác ngữ khí của mình yếu ớt bất thường.

“Không cho đi!” Trái lại ngữ khí của Trần Nguyệt hết sức kiên quyết.

Lancelot hạ quyết tâm: “Tôi đã không muốn thành thân với cô nữa —“

“Vì để nhường tôi cho Huyết Lang sao?” Trần Nguyệt cắt ngang lời của hắn.

“… Nếu cô đã biết, vì sao lại tới?” Có lẽ là ảnh hưởng của men rượu, Lancelot ngay cả ý định tìm cớ cũng không có, đỏ mắt gầm lên: “Huyết Lang cậu ta đã một đời bảo hộ tôi, tôi chỉ là nhường một lần, chỉ một lần —“

“Anh nhường rồi, tôi liền có thể đổi người sao?”

Trần Nguyệt cắn môi dưới mới không bật khóc, cho dù nghẹn ngào, lại vẫn là phải nói: “Người tôi thích là anh, cầu thân tiếp nhận cũng là từ anh, giờ đây anh nhường rồi, vậy bảo tôi làm sao thay đổi người trong lòng?”

Lancelot trợn lớn mắt, hắn vẫn là lần đầu tiên nghe thấy bày tỏ của Trần Nguyệt, mặc dù cũng suýt nữa thành vợ chồng rồi, nhưng hai người vậy mà chưa từng tỏ rõ tâm ý với lẫn nhau, chính là như thế, hắn mới…

Phía sau truyền đến tiếng sụt sịt cố nén khóc, từng tiếng đều đánh vào lòng của hắn.

… mới cho rằng mình có thể nhường! Nếu thật sự có thể dễ dàng thay đổi, hắn thì lại làm sao cần phải rời khỏi hai người? Chính là bởi vì hắn hiểu rõ mình không thể, thật sự không thể nhìn Trần Nguyệt trở thành vợ chồng với người không phải mình, cho dù người đó là Huyết Lang!

Lancelot quay người qua, nhìn đôi mắt ứ lệ của Trần Nguyệt, lại cắn môi, quật cường không chịu rơi lệ, đôi môi cũng đã cắn đỏ rồi, làm cho sắc mặt càng thêm tái nhợt, hắn đau lòng nói: “Nguyệt nhi, đừng khóc, cũng đừng cắn nữa, nàng sắp cắn nát miệng rồi!”

Tiếng Nguyệt Nhi này lại khiến nước mắt của Trần Nguyệt không thể giữ lại được nữa, vội vàng muốn quay người đi, lại bị Lancelot bám lấy vai, tầm nhìn của hai người giao nhau, nước mắt của cô rơi xuống, hắn cúi đầu, hôn thắm thiết.

Hai người suýt nữa đã thành thân giờ phút này lần đầu tiên hôn môi, cô ở trong miệng hắn ngửi thấy mùi rượu, hắn thì ở bên môi cô nếm được nước mắt mặn đắng, không phải kinh nghiệm tốt cho lắm, hai người cũng không có hôn bao lâu, Lancelot liền xấu hổ dừng lại, hắn nghĩ tới mình đã trút không ít rượu, hơi thở khẳng định rất tệ.

“Xin lỗi.” Lancelot có chút ảo não xin lỗi.

Trần Nguyệt trái lại bật cười, tuy còn vương nước mắt nhưng đã không còn đau lòng, lúc này, xung quanh nổ ra tiếng vỗ tay, mắt hạnh của cô trợn tròn quay đầu nhìn, tiểu nhị quán và khách trong quán trọ vậy mà đều đang nhìn bọn họ!

“A” một tiếng, Trần Nguyệt phát giác bọn họ vậy mà ở trước công chúng làm ra chuyện xấu hổ như thế…

“Yo! Thật là một trai tài một nữ sắc!” Tiểu nhị quán lớn tiếng hét to.

“Lúc nào thành thân thế?” Một người đàn ông cao to hô lớn: “Đừng quên phát thiệp mời!”

“Haiz, thời thế thay đổi, lòng người khác…” Người này nói đến một nửa lập tức bị người bên cạnh bịt lấy mồm, lôi vào trong góc.

Lancelot khẽ cười, vươn tay ôm lấy Trần Nguyệt, để cô có thể vùi đầu ở trước ngực mình, che giấu xấu hổ đầy mặt.

Trong lòng ôm người con gái yêu dấu, trong đầu lóe qua người bạn chí cốt, vừa hạnh phúc vừa lại áy náy, Lancelot ôm càng chặt người con gái trong lòng.

Xin lỗi, Huyết Lang, điều duy nhất cậu cần, tôi lại nhường không được.

◊◊◊◊

Tân nương đẹp như hoa mẫu đơn đi tới, hương tóc phiêu qua, mũ ngọc lấp lánh, lần này cuối cùng cũng không rơi xuống đất nữa, chỉ là xung quanh vẫn vang lên một tiếng vỡ nứt.

Nhất bái thiên địa —-

Gre giơ lên một bình nữ nhi hồng, cười với bạn rượu: “Thật bỏ được sao? Lúc đầu ngươi nếu ra tay tranh, Trần Nguyệt cũng chưa chắc sẽ yêu Lancelot mà không phải ngươi.”

Đoạt lấy bình nữ nhi hồng kia, Huyết Lang trút rượu điên cuồng vừa lại cười một cách phóng khoáng: “Bỏ rồi, tốt xấu cũng có người được; không bỏ, mọi người đều không được.”

Nhị bái cao đường —-

Gre mỉm cười một cái: “Vậy vì sao không phải ngươi được hắn bỏ?”

“Ha, ta là gã giả tạo mà! Ta có thể giấu, có thể lừa, có thể giả vờ không để ý, gã Lancelot chính trực kia nào làm được, hắn khẳng định sẽ bỏ đi một nước, không bao giờ gặp ta và a Nguyệt nữa!”

Phu thê đối bái —

“Phục ngươi luôn rồi.” Gre giơ ly rượu.

Huyết Lang cũng giơ ly rượu, một hơi uống cạn, rượu thiêu đốt cổ họng, nóng bỏng mà chảy vào trong lòng.

Chỉ có hắn nhường, ba người mới có thể quấn với nhau cả đời, ai cũng không thiếu.

Đưa vào động phòng —-

Untitled

6 responses »

  1. *sụt sịt* anh Huyết Lang à anh rộng lượng quá

    Reply
  2. …ko biết dùng từ gì diễn tả
    Yu wo à, bà nghĩ cái gì mà lại viết ra cái này

    Reply
  3. Lần đầu tiên Yuwo khiến mình tổn thương. Hức TT_TT

    Reply
  4. Thì ra tác giả viết hài không phải lúc nào cũng cho một kết cục hoàn mỹ

    Reply
  5. hơi bị đơ khi đọc cái PN này @@ vì trong đầu mình chưa thể xem bé Nguyệt là con gái, thêm nữa em ấy giống hệt anh Leola, Huyết Lang và Lancelot lại bấn loạn vì A Nguyệt, vậy… sao ko chạy về với Leola cho khỏe đi ==” dù sao so về sắc đệp mìh vẫn cảm nhận Leola đẹp hơn, à ko, vấn đề đó là… cái phiên ngoại này có cảm giác sao sao ấy TT^TT

    Reply
  6. Sao lại thành ngôn tình ngược tâm r -_-;; lẽ ra huyết lang phải xem a nguyệt như con gái chứ >”<

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: