RSS Feed

Bất Sát – Ngoại truyện – GOD VS Bất Sát

Posted on

GOD VS Bất Sát: Gương tiền thế

Cho dù là dung nhan giống nhau, linh hồn giống nhau, nhưng không phải anh, thì không được.

Giấy báo tốt hơn là dùng để bao gói

“Leola, Leola!”

Leola chậm rãi bỏ tờ báo xuống, thật không dễ dàng, phụ thân và Bảo Lợi Long đều đang ngủ trưa, hắn mới có thời gian xem một bài báo có tiêu đề là “Truyện kỳ của Ngân Nguyệt Hoàng”, cho nên khiến hắn hiếm khi có chút hứng thú.

Một đời của Ngân Nguyệt Hoàng giống như là một bộ truyện kỳ buồn vui lẫn lộn nhất, từ lúc mới sinh ra, đã bởi vì phụ thân là Long hoàng bị ác linh ám người, sát hại mẹ, Ngân Nguyệt Hoàng tuổi còn nhỏ không thể không lưu vong đến thế giới khác, sau đó bị ma vương dùng phương pháp tàn khốc nhất dưỡng dục thành sát thủ, mặc dù bị bức trở thành sát thủ, nhưng Ngân Nguyệt Hoàng cũng không có mất đi bản tính lương thiện, sau khi gặp gỡ đại thần tài vụ Keisy, mặt thiện lương và chính nghĩa trong bản tính càng được khơi lên…

Bởi vì nghe thấy tiếng vang, hắn ngẩng đầu lên, đúng lúc nhìn thấy Keisy xách vạt áo trường bào, dọc đường nhảy tưng tưng mà xông qua đại sảnh, chạy về phía mình, hắn cũng không cảm thấy kỳ quái, chỉ là có chút nghi hoặc hỏi: “Chuyện gì?”

Keisy chạy bộ xuyên qua đại sảnh, nhảy một mạch lên bậc thang trước vương tọa, lộ ra thần sắc nghiêm túc và thành khẩn với thượng cấp trên danh nghĩa của mình, nói: “Leola, tôi quyết định tổ chức một cái tiệc sinh nhật cho anh!”

“… Tôi nửa năm trước mới tổ chức sinh nhật.”

Leola nhàn nhạt nhắc nhở Keisy, nếu hắn nhớ không sai, một người trong một năm không thể tổ chức sinh nhật hai lần.

“Ái chà! Anh tương đối đặc biệt, Isanna mẹ anh cường hãn như thế, trong một năm sinh anh hai lần cũng không phải vấn đề!” Keisy ra sức vỗ lưng Ngân Nguyệt Hoàng bề thế mấy cái, làm cho kỵ sĩ đứng gác bên cạnh cho cậu một chuỗi lườm mắt.

… Vấn đề không phải ở đây đi. Khóe miệng của kỵ sĩ bên cạnh âm thầm co giựt, vấn đề nằm ở, trên thế giới rốt cuộc có ai được sinh ra hai lần?

“Bất luận làm sao, anh chính là phải cho tôi tổ chức tiệc sinh nhật.” Keisy chọc vào trán của Leola, cảnh cáo: “Tôi nói cho anh biết, những quà sinh nhật tặng cho anh kia rất là đáng giá! Nếu anh không chịu tổ chức, hại tôi tổn thất một đống quà sinh nhật, vậy anh phải ói ra tiền bồi thường mà bố anh và con anh nửa năm phá hoại hoàng cung cho tôi!”

Leola đương nhiên ói không ra nửa cắc tiền, cho nên gật đầu theo thói quen nói câu “Tùy cậu đi”, sau đó cầm lấy báo tiếp tục đọc.

“Ha ha ha, “quốc khố của ta” sắp có thêm tiền vàng lấp lánh rồi!”

Keisy cười lớn nghênh ngang mà đi.

… Sau khi gặp gỡ đại thần tài vụ Keisy, mặt thiện lương và chính nghĩa trong bản tính càng được khơi lên…

“…”

Xem đến đây, Leola gấp báo lại, nghĩ thầm, bài báo này không có gì để coi rồi, vốn định ném vào thùng rác, nhưng, đột nhiên vừa lại nhìn thấy biểu ngữ Keisy dán lên tường: “Quyết không lãng phí một tí ti tài nguyên nào… Ghi chú: Ai dám làm cho quốc khố của ta bớt đi một cắc tiền, cứ chờ bị ta ném vào sân đấu giá đi!”

Mặc dù cảm thấy kỵ sĩ của mình hẳn là sẽ không trơ mắt nhìn vua một nước của bọn họ bị ném vào sân đấu giá, nhưng, Leola cho rằng mức độ chết tiền của Keisy vẫn luôn có xu thế tăng vùn vụt, cho nên vẫn là cẩn thận một chút tốt hơn, cho nên hắn đưa tờ báo cho kỵ sĩ đứng gác bên cạnh, căn dặn: “Mang cho nhà bếp để gói đồ.”

“Vâng.”

Gương tiền thế

Leola ngồi trên vương tọa với thần sắc hờ hững, hai bên đại sảnh vẫn đứng cả một hàng kỵ sĩ khí vũ hiên ngang như mọi khi, mặc dù hoàng cung bố trí trang nghiêm long trọng như lần trước (Keisy: thế này rẻ hơn hoa lệ nhiều!), nhưng, theo hắn nghĩ, mọi người đối với sinh nhật lần thứ hai này, hẳn là sẽ không coi trọng quá mức mới đúng, nhất là Mai Nam và Phỉ Nhĩ thân là thủ tướng, công việc bận rộn, có lẽ sẽ không đến.

Chẳng qua, cho dù hai người bọn họ không đến, Keisy cũng sẽ nghĩ cánh đòi quà với bọn họ đi! Leola liếc Keisy đang ngồi ở phía trước bên trái, trên mặt người sau tràn ngập hưng phấn, mắt mở to như đồng tiền vàng, nhìn chằm chằm vào vệ binh phụ trách xướng tên quý khách ở cửa đại sảnh, chờ mong bọn họ sẽ xướng ra một cái rồi lại một cái món quà đáng giá…

“Sinh nhật vui vẻ, bệ hạ.”

Người đến đầu tiên lại là Bạch Thiên, hắn từ bên ngoài đi vào, bởi vì là người một nhà, vệ binh tự nhiên cũng không có xướng tên, sau khi hắn đi đến bậc thang hành lễ tiết kỵ sĩ, liền mỉm cười đưa lên một phần quà bao gói tinh mỹ, cũng chưa đưa đến tay của Leola, đã bị Bảo Lợi Long đứng ở bên cạnh cướp lấy.

Keisy liếc phần quà đó, cậu thế nhưng chẳng chút nào mong đợi Bạch Thiên sẽ tặng thứ gì đáng giá, cho nên cũng không có tranh với Bảo Lợi Long, tiếp tục hành động trừng vệ binh của mình.

“Quà, quà!” Bảo Lợi Long vô cùng hoan hỉ đoạt lấy quà liền muốn động thủ bóc ra.

“Bảo Lợi Long!” Leola nhíu mày quát mắng.

Nghe thấy quát mắng của Leola, Bảo Lợi Long ủy khuất bĩu môi, muốn trả quà cho Bạch Thiên, nhưng dáng vẻ lại luyến tiếc không nỡ bỏ.

“Đừng lo.” Thấy vậy, Bạch Thiên thấp giọng nói: “Vốn là tặng cho nó.”

Thì ra như thế, nếu không cho Bảo Lợi Long quà, nó đến lúc đó nhất định sẽ đi giành đồ với Keisy, hèn gì người không thích phiền hà như Bạch Thiên lại gói quà một cách hoa lệ như thế, cũng là muốn để cho Bảo Lợi Long tha hồ bóc đi! Leola không khỏi gật đầu biểu thị cảm tạ với Bạch Thiên.

Sau đó, hắn quay đầu nói với Bảo Lợi Long: “Ngươi chỉ có thể chọn một phần quà, chọn cái này rồi thì không thể lấy cái khác nữa.”

Bảo Lợi Long vội vàng ôm trở lại món quà đang đưa ra dở chừng vào lòng, liên tục gật đầu nói: “Được! Bảo Lợi Long muốn cái này.”

Leola khen ngợi xoa xoa đầu của Bảo Lợi Long.

Lúc này, vệ binh đang bị trừng đến toàn thân khó chịu cuối cùng cũng nhìn thấy một vị khách đầu tiên, vội vàng xướng lên: “Phỉ Nhĩ thống lĩnh…”

“Cái tên kia… nào có người một năm tổ chức sinh nhật hai lần hả?”

Không chờ vệ binh hô tên xong, Phỉ Nhĩ đã thở hồng hộc đi vào hoàng cung, phía sau đương nhiên đi theo hai hàng vệ sĩ trên cánh tay có lắp đặt trang giáp, mặc dù nhân vật chính của sinh nhật là Ngân Nguyệt Hoàng, chẳng qua hắn nghĩ cũng biết, Leola làm sao có thể làm ra chuyện một năm tổ chức sinh nhật hai lần, cho nên chủ ý này khẳng định lại là đại thần tài vụ chết tiền đề xuất, đối tượng hắn hiện tại đang mắng đương nhiên cũng chính là người vì quà cáp, có thể không biết xấu hổ một năm tổ chức sinh nhật hai lần, Keisy!

“Tổ chức sinh nhật hai lần có gì kỳ quái?” Keisy hùng hồn nói: “Lần đầu là sinh nhật của Leola, lần kế là sinh nhật của Ngân Nguyệt mà!”

Phỉ Nhĩ đảo mắt khinh khỉnh, nhìn cái gã không biết xấu hổ này xem! Ở ngay trên thư mời ghi sinh nhật nửa năm trước là vì chúc mừng sinh nhật của Leola, tiệc bây giờ là vì chúc mừng sinh nhật của Ngân Nguyệt hoàng, nếu dám không mang quà đến mừng, chính là xem thường Ngân Nguyệt Hoàng, xem thường Ngân Nguyệt Hoàng chính là xem thường Long Hoàng đế quốc, chụp cái mũ to này xuống, bảo người làm sao có thể không đến tham gia?!

“Này! Lễ vật đâu?” Keisy càng hùng hồn vươn tay.

Nhìn cái bộ mặt đòi quà của nó, đúng là tức chết người! Phỉ Nhĩ không nhịn được mỉa mai: “Tặng lễ vật cũng là tặng cho Ngân Nguyệt Hoàng, cậu vươn tay cái gì chứ?”

Keisy nhướn nhướn mày, không hề gì mà rút tay lại, biếng nhác nói: “Anh muốn cho Ngân Nguyệt Hoàng thì cứ cho Ngân Nguyệt Hoàng, dù sao cuối cùng chẳng phải đều nộp vào trong quốc khố (của tôi), có quan hệ gì sao!”

… Hắn vừa rồi có phải là nghe thấy người nào đó nhỏ giọng nói quốc khố “của tôi”?

Thanh Thanh từ phía sau Phỉ Nhĩ ló đầu ra, nhỏ giọng hô: “Lâu lắm không gặp, Leola đại ca, Keisy… còn có Bạch Thiên.”

Bạch Thiên cười trả lời: “Ừ, lâu lắm không gặp rồi, Thanh Thanh.”

Keisy hai tay chống eo, nghiêng mắt liếc Bạch Thiên nói: “Làm trò gì thế? Các người làm sao sau khi đi hẹn hò một lần, trái lại trở nên càng thẹn thùng rồi, cái gì mà lâu lắm không gặp? Đây giống như một đôi tình nhân sao?”

Nghe thấy lời này, Thanh Thanh càng thêm đỏ mặt, nhỏ giọng nói: “Chúng, chúng tôi vẫn chưa phải tình nhân!”

Nghe vậy, Keisy đảo mắt khinh khỉnh, kêu lớn: “Cái gì vẫn chưa phải tình nhân hả! Tôi sớm đã chờ của hồi môn của cô rất lâu rồi, còn không mau gả qua đây, hại tôi lấy mãi không được của hồi môn của cô!”

“Keisy…” Bạch Thiên dở khóc dở cười, cho dù cha mẹ của mình đều không còn, nhưng nói làm sao, của hồi môn này cũng không phải là cho Keisy đi?

Mắt thấy em gái cũng sắp mắc cỡ đến đào lỗ chui vào rồi, Phỉ Nhĩ đau lòng vội vàng giúp em gái chuyển đề tài: “Được rồi, mau tới xem xem lễ vật của Liên Minh Thương Tế chúng tôi chuẩn bị, người đâu, mang lễ vật lên.”

“Phỉ Nhĩ thống lĩnh, ngài thật là quá đa lễ rồi, người tới đã là lễ vật tốt nhất.”

Leola mở miệng nói lời chối từ, chỉ là mọi người đều biết đây là lời hình thức, nếu hắn thật sự không nhận lễ vật, đại thần tài vụ nhà mình khẳng định sẽ là người đầu tiên trở mặt.

Phỉ Nhĩ cũng trả lời một cách ăn khớp: “Đâu có, đây là chút tâm ý nhỏ đối với Ngân Nguyệt Hoàng, nếu ngài không nhận, tôi sẽ giận đấy”… Nhưng cậu nếu như thật sự không nhận, đại thần tài vụ của tôi sẽ cao hứng hơn.

Keisy lần này thế nhưng hoàn toàn không ngó ngàng cuộc nói chuyện hình thức bên đó, trừng mắt to như đồng tiền vàng nhìn chằm chằm vào hộp quà còn cao hơn người do vệ sĩ của Phỉ Nhĩ đưa lên, trong miệng còn lẩm bẩm: “Lễ vật! Lễ vật của ta, mau đưa lên cho ta, không biết đây là cái gì? Tốt nhất là một bức tượng người bằng vàng!”

Khi vệ sĩ kéo nơ con bướm buộc lễ vật, phía dưới lộ ra một tấm gương toàn thân, chất liệu thoạt nhìn là gỗ, điêu khắc hết sức tinh mỹ.

“Gương?”

So với thần sắc sửng sốt của Keisy, Leola lần này trái lại hết sức tò mò, Phỉ Nhĩ luôn luôn thực tế, trước giờ đều là tặng đến những thứ có tính thực dụng cao, như là vương miện vàng (hôm sau đã bị Keisy lấy đi bán đấu giá mất rồi), áo choàng dài thêu thùa tinh mỹ (Bởi vì không dễ bán, cho nên được bảo tồn để cho Leola mặc), kiếm mảnh trang sức dùng cho điển lễ (chung kết cục với vương miện) vân vân, lần này vậy mà mang đến một tấm gương, thật là chuyện hết sức hiếm lạ.

Nhất là mọi người đều biết, Leola trước giờ không chú trọng bề ngoài, có gương hay không có gương trên cơ bản không có gì khác biệt.

“Đây là gương tiền thế có thể nhìn lén tiền thế.” Phỉ Nhĩ vẻ mặt nghiêm túc nói.

“Lừa quỷ à!”

Keisy dùng sức vỗ vào tấm gương kia, bực tức rống: “Cái gì mà tiền với chả thế! Cái gương quỷ này thoạt nhìn chẳng đáng giá chút nào! Anh có phải là đang lừa đảo Ngân Nguyệt Hoàng của chúng tôi không hả? Anh phải biết, lừa đảo Ngân Nguyệt Hoàng chúng tôi chính là lừa đảo Long Hoàng, lừa đảo Long Hoàng chính là lừa đảo mọi kỵ sĩ, đáng hận! Những kỵ sĩ, Liên Minh Thương Tế lừa đảo các người kìa!”

Nhưng, kỵ sĩ bên cạnh vẫn không nhúc nhích, trong lòng âm thầm nghĩ, lừa đảo bọn tôi chính là cậu đi!

Phỉ Nhĩ lườm một cái, bực mình nói: “Yên tâm đi! Cho dù nhìn không thấy tiền thế, cái gương này cũng là đại đồ cổ, là Thanh Thanh đến sân đấu giá mua, lãng phí không ít chi phí ngoại giao của Liên Minh tôi!”

“He he, vậy thì tốt…” Keisy vội vàng vuốt vuốt gương, ngàn vạn lần đừng có bị mình vỗ rớt một chút chạm trổ, nếu giá trị giảm xuống, vậy liền thảm rồi!

Thanh Thanh hưng phấn từ phía sau Nhỉ Nhĩ nhảy ra nói: “Leola đại ca, nghe nói chỉ cần nhỏ máu lên mặt gương tiền thế, liền có thể nhìn thấy tiền thế đấy!”

“Chẳng qua tôi đã thử rồi, căn bản nhìn không thấy, tôi nghĩ đại khái là truyền thuyết của tấm gương này mà thôi đi, chẳng qua tấm gương này đích xác là đồ cổ.” Phỉ Nhĩ vội vàng bổ sung rõ, tránh cho lát nữa bị người hiểu lầm tặng hàng giả cho Ngân Nguyệt Hoàng, mặc dù bản thân Ngân Nguyệt Hoàng hẳn là sẽ không để ý…

“Máu sao?”

Leola chậm rãi đứng lên, mặc dù hắn không để ý có thể nhìn thấy tiền thế hay không, chẳng qua ánh mắt mong đợi kia của Thanh Thanh thực sự quá nóng bỏng, hắn đành đi đến phía trước gương, đấu khí màu đỏ lóe lên, máu đỏ tươi giống như dòng suối từ trên cổ tay của hắn phun ra, nhiều đến gần như dính đầy cả mặt gương.

“Ặc…” Phỉ Nhĩ rất muốn nói, hẳn là không cần dùng nhiều máu như thế đi, nhưng vì lễ mạo, vẫn là không mở miệng sửa chữa vương giả nước khác.

“Máu nhiều cũng không phải là dùng như thế đi?” Keisy thế nhưng không quản nhiều như vậy, trợn trắng mắt trào phúng.

“Quá nhiều rồi sao?” Leola cũng không để ý, sau khi nghe thấy lời này, lập tức nói với Bảo Lợi Long: “Đến giúp ta liệu thương.”

Bảo Lợi Long vội vàng nhảy đến bên cạnh papa, ánh sáng trắng lóe lên, cột máu trên tay lập tức dừng lại, sau khi lau vết máu đi, ngay cả vết thương cũng tìm không được.

“Thật là, người ta nhỏ máu đều nhỏ một giọt hai giọt, tôi vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy có người phun ra cả một thùng!” Keisy ở bên cạnh trào phúng.

Thanh Thanh hoảng đến khóc thút thít: “Hu hu, xin lỗi, Leola đại ca, đều là tại Thanh Thanh không nói rõ với anh…”

“Gương…” Bạch Thiên lúc này đột nhiên mở miệng nói chuyện, khiến cho mọi người chú ý, rối rít đi theo tầm nhìn của hắn nhìn hướng gương.

Máu trên mặt gương vậy mà từng giọt từng giọt biến mất, nhưng lại không có chảy xuống mặt đất, giống như bị gương nuốt lấy.

Sau khi giọt máu cuối cùng bị nuốt cạn, cảnh vật gương phản ánh không còn là thân ảnh của mọi người ở đây, mà là một nơi chốn không biết tên, cùng hai gương mặt xa lạ, một người là cậu bé tóc như ngọn lửa, người kia lại là một thanh niên tròng mắt ôn hòa như hổ phách, hai người đang đi ở nơi thoạt nhìn như là con đường thôn quê, hai bên đều là rừng cây xanh biếc.

“Thật sự nhìn thấy tiền thế rồi?” Keisy trợn mắt líu lưỡi hô: “Leola, tiền thế của anh là người nào hả?”

Leola lắc đầu: “Tôi không biết.”

“Leola đại ca làm sao mà biết được chứ!” Thanh Thanh không nhịn được nói móc Keisy.

Phỉ Nhĩ ra hiệu an tĩnh: “Suỵt, an tĩnh một chút, người bên trong nói chuyện rồi.”

【 Duyên hai thế 】

Lúc này, cậu bé tóc như ngọn lửa trong gương lộ ra khuôn mặt cười khổ, gọi một tiếng: “Tiểu Bạch.”

Thanh niên tuấn tú như thế lại có thể gọi là Tiểu Bạch… tương phản này cũng hơi quá lớn rồi đi? Mọi người bên ngoài gương đều sắc mặt cổ quái mà nghĩ.

“Huh?”

“Tôi đói bụng rồi.”

“… Không phải hai tiếng trước mới ăn cơm trưa? Cậu còn ăn hết nửa con bò.” Thanh niên Tiểu Bạch dở khóc dở cười nói.

“Nhưng tôi chính là đói rồi mà!” Cậu bé hùng hồn nói.

“Thật là không làm gì được cậu.” Thanh niên thở dài, từ trong túi vải trên lưng móc ra một miếng đồ ăn, bất đắc dĩ nói: “Đây là lương khô cuối cùng rồi, tiếp đến hình như đều không có thành trấn, chỉ có thể bắt dã thú hoặc cá để ăn thôi.”

“Vậy thì cứ bắt!” Cậu bé đoạt lấy miếng đồ ăn kia, gặm hai ba cái liền hết một nửa.

Sắc mặt Keisy cổ quái nói: “Cậu bé kia tuyệt đối không khả năng là Leola.”

Mọi người đồng thanh trả lời: “Tán thành!”

Thanh Thanh chớp chớp mắt: “Nhưng Tiểu Bạch kia là Leola đại ca sao? Cảm giác thật giống Bạch Thiên…”

“Làm sao vẫn chưa đến thôn xóm chứ!” Cậu bé không cao hứng bĩu môi oán giận.

“Lưu Tinh… chúng ta vừa mới xuất phát đây, không có nhanh như thế.” Tiểu Bạch có chút bất đắc dĩ nói.

Cậu bé được gọi là Lưu Tinh lộ ra biểu tình không cho là đúng nói: “Chậc! Nếu như dịch chuyển tức thời của tôi có thể định vị thì tốt rồi, vậy chúng ta liền có thể thoáng cái đến thôn xóm, cứ đi bộ hoài chân sẽ mỏi đó!”

“Cái gì là dịch chuyển tức thời?” Bạch Tát Á khó hiểu hỏi.

“Dịch chuyển tức thời chính là một loại ma pháp có thể dịch chuyển đến nơi khác!”

“Oh… vậy cái gì là ma pháp?”

“Ma pháp chính là… Ai da! Giống như chiến sĩ có đấu khí, ma pháp sư thì có ma pháp đấy!”

“Oh… vậy cái gì là định vị?” Tiểu Bạch vẻ mặt em bé tò mò.

“… Còn hỏi nữa tôi sẽ bán anh cho Đan.”

“Vậy tôi không hỏi nữa.”

Cũng không biết Đan rốt cuộc là ai, vừa nghe thấy sẽ bị bán cho Đan, sắc mặt thanh niên Tiểu Bạch lập tức tái nhợt ngậm miệng lại, thật sự không hỏi nửa câu nữa.

“Đó là Leola, đó tuyệt đối là Leola! Chỉ có Leola mới sẽ thích hỏi nhiều như thế!” Keisy ở bên ngoài gương lớn tiếng kêu rên.

“Hì! Nói đến Đan, đợi lúc chúng ta giám định đẳng cấp xong, trở về thành Sidula, rồi đi tìm hắn ăn cơm đi! He he, hắn nhất định sẽ mời ăn một bữa thật to ~~!” Lưu Tinh vừa nghĩ đến đây, mặt mày liền hớn hở, trực tiếp gặm một phát sạch sẽ miếng lương khô còn lại trên tay.

“Không được! Tuyệt đối không được.” Tiểu Bạch cuống đỏ mặt gầm lên.

“Có quan hệ gì? Dù sao hắn thích anh như thế, có thể lợi dụng hắn bao nhiêu thì cứ lợi dụng bấy nhiêu! Nếu không lãng phí biết bao!” Lưu Tinh như chuyện hiển nhiên nói.

“Không – được!”

“Tôi nói nè, cái cậu bé tên là Lưu Tinh kia hẳn sẽ không là tiền thế của người nào đó đi?”

Nhìn tới đây, sắc mặt Phỉ Nhĩ không khỏi cổ quái nhìn người nào đó, mà mọi người cũng nhất trí nhìn hướng “người nào đó”.

“Nhìn cái gì mà nhìn?” Keisy bực mình nói: “Nhìn gương kìa! Trên mặt tôi không có “tiền thế” để nhìn!”

“A A! Màn hình của gương trở nên mơ hồ rồi kìa!” Thanh Thanh sốt ruột hô lên.

“Thật là, vì sao lại như thế đây?” Bạch Thiên đến gần gương, khó hiểu nhìn mặt gương, hình ảnh vốn rõ nét bên trong bắt đầu trở nên mù mờ.

Lúc này, Keisy hả hê nhìn hướng Leola, nói: “Hẳn sẽ không là còn muốn thêm máu mới vận chuyển đi?”

“Thật không?”

Leola cũng không để ý, chút máu đó đối với hắn mà nói chẳng là cái gì, mặc dù hắn cũng không quan tâm nhìn không được tiền thế, nhưng mọi người hình như có vẻ còn rất tò mò, nhất là Thanh Thanh, cô càng lộ ra bộ dạng tha thiết mê mẩn phim nhiều tập.

Hắn đi đến trước gương đặt tay lên mặt gương, đấu khí vừa lóe, máu đỏ tươi lần nữa phun lên mặt gương, nhưng lần này, Leola lại đột nhiên cảm thấy một cơn choáng váng, chẳng lẽ thật sự dùng quá nhiều máu rồi?!

“Leola!”

Huh? Hắn quay đầu nhìn, lại phát hiện đám người Keisy mặt biến sắc vọt về phía hắn, mặc dù mọi người chạy về phía hắn, nhưng hắn lại cảm giác mình cách bọn họ càng ngày càng xa, càng ngày càng xa…

◊◊◊◊

“Tiểu Bạch, anh làm sao vậy hả? Đột nhiên ngất xỉu, là muốn hù chết tôi à?”

Leola mở mắt, giọng điệu này… chẳng lẽ là Keisy? Hắn nhìn về phía nguồn âm thanh, lại không phải nhìn thấy một đầu tóc lục như cỏ dại, mà là đàu tóc màu đỏ như ngọn lửa.

“Này!” Lưu Tinh chọc chọc vào trán của Tiểu Bạch, ánh mắt của gã này thật là lạ, cứ giống như là đang nhìn một người xa lạ, khiến cậu cảm thấy rất bất mãn nói: “Anh là làm sao vậy? Trúng gió trúng đến nhận không ra tôi hả?”

“Cậu là… Lưu Tinh?” Leola lập tức nhớ lại, người này chính là cậu bé tóc đỏ kia nhìn thấy trong gương.

Nghe vậy, mày của Lưu Tinh nhíu đến xoắn xít cùng một chỗ, cậu ngẩng đầu nhìn bầu trời không một gợn mây, vẻ mặt cổ quái nói: “Cho dù hôm nay có hơi nóng, cũng không đến mức cháy hỏng đầu óc chứ?”

Leola nhìn trái phải một chút, xung quanh là nơi giống như con đường nhỏ ở thôn quê, hai bên đều là rừng cây, căn bản không có bóng dáng của đoàn người Keisy, đương nhiên cũng không cần nói đến hoàng cung và những kỵ sĩ nữa, đến đây, hắn chung quy có chút nhạ dị hỏi: “Tôi làm sao lại ở đây?”

“Đương nhiên là đi tới rồi!” Lưu Tinh sờ sờ trán của Tiểu Bạch, đâu có phát sốt chứ!

“Quái lạ! Tiểu Bạch đầu anh hỏng rồi à? Chúng ta là vì giám định đẳng cấp chức nghiệp, cho nên xuất phát từ thành Sidula, muốn đến Tân thành, thế này nhớ lại rồi chứ”

“Không… tôi không phải Tiểu Bạch.” Leola lắc đầu lia lịa.

Lưu Tinh hai tay chống cằm nhìn chằm chằm vào Tiểu Bạch, hoài nghi hỏi: “Anh đừng nói ngay cả tên của mình cũng quên rồi đi? Nào, nói xem tên đầy đủ của anh là gì?”

“Leola.” Hắn thành thật trả lời.

“… Là Bạch Tát Á!” Lưu Tinh nhảy dựng lên, la to: “Nếu như anh tên là Leola, tôi liền sẽ gọi anh là Tiểu Lạp, không phải Tiểu Bạch nữa!”

“…” Leola đột nhiên có loại cảm giác may mắn mình không quen biết người này.

“Tôi thật sự không phải Bạch Tát Á, cậu nhìn tướng mạo của tôi hẳn là đã biết.” Leola đột nhiên nhớ tới, tướng mạo của Tiểu Bạch kia hoàn toàn không giống mình.

Nghe vậy, Lưu Tinh “hả” một tiếng, sau khi gãi gãi đầu, niệm một đoạn chú văn, giữa không trung xuất hiện một tấm gương băng, phản chiếu ra bộ dạng người trước mắt, tóc dài màu đen buộc thành đuôi ngựa, đôi mắt ôn hòa như hổ phách, khuôn mặt tuấn tú kia đang lộ ra biểu tình hơi kinh ngạc, khuôn mặt này căn bản không phải mặt của Leola.

Hắn thật sự biến thành thanh niên Bạch Tát Á kia rồi? Leola hoảng hốt nghĩ, đây rốt cuộc là chuyện làm sao?

“Tiểu Bạch à, anh hẳn sẽ không bởi vì tôi ăn hết lương khô cuối cùng, hại anh đói bụng, cho nên cố ý chỉnh tôi chứ?” Lưu Tinh hết sức hoài nghi trên dưới đánh giá Leola.

Leola lắc lắc đầu, bắt đầu làm sáng tỏ: “Không phải, tôi thật sự không phải Bạch Tát Á, tôi là Leola, là Ngân Nguyệt Hoàng của Long Hoàng đế quốc…”

◊◊◊◊

“Ư!”

Bạch Tát Á rên rỉ một tiếng, đầu làm sao choáng như thế? Hắn dùng sức lắc lắc đầu, muốn lắc đi cảm giác choáng váng đầy đầu.

“Leola?”

“Leola đại ca?”

“Ngân Nguyệt Hoàng?”

Nghe tới nghe lui, chính là không có người gọi là “Bạch Tát Á” hoặc là “Tiểu Bạch”, cũng không phải “Tát Á”… Mặc dù hắn cũng không muốn nhìn thấy cái người gọi hắn là Tát Á kia.

“Lưu Tinh?” Bạch Tát Á không khỏi mở to mắt, muốn tìm kiếm đồng bạn duy nhất.

“… Anh gọi người trong gương làm gì?” Một chàng trai tóc như cỏ dại bực mình nói.

“Cái gì mà người trong gương? Cậu thì lại là ai?” Bạch Tát Á hết sức khó hiểu hỏi.

“… Anh không nhận ra tôi? Anh điên rồi hay sao? Tôi là Keisy! Keisy!”

Chàng trai vươn tay muốn kéo kéo má của Leola, không ngờ, vẫn thật kéo được rồi, đây khiến cậu kinh ngạc đến ngay cả miệng cũng há thành hình chữ O, khó có thể tin rụt tay lại nhìn, lẩm bẩm: “Thật sự kéo được rồi, Leola không phải đều sẽ nghiêng đầu né qua sao?”

“Đau quá!”

Bạch Tát Á vội vàng muốn đoạt lại da mặt của mình, đau đớn xoa xoa, đây khiến mọi người càng thêm xác tín, đây tuyệt đối không phải động tác Leola sẽ làm.

Bạch Thiên nghiêm túc quát mắng: “Ngươi rốt cuộc là ai? Bệ hạ đâu?”

“Tôi?” Bạch Tát Á sững sờ nói: “Tôi là Bạch Tát Á…”

“Bạch Tát Á?”

Mọi người vừa nghe, sắc mặt đều biến đổi, bởi vì người trước mắt rõ ràng chính là dung mạo của Leola, thân thể của Leola, lại tuyệt đối không phải Leola, hơn nữa hắn còn tự xưng là Bạch Tát Á?”

“Bạch Tát Á?” Keisy đột nhiên nghĩ đến cái gì, khó có thể tin hỏi: “Ngươi hẳn sẽ không chính là Tiểu Bạch đi?”

“Huh?” Bạch Tát Á gật đầu: “Lưu Tinh… đồng bạn của tôi, cậu ấy đều là gọi tôi như thế.”

“Anh chính là tiền thế của Leola đại ca?” Thanh Thanh kinh hô: “Chẳng trách Leola vừa chạm vào gương liền ngất đi, đừng nói là gương đã trao đổi Leola đại ca và Tiểu Bạch qua lại rồi đi?

“Huh?” Bạch Tát Á nghe đến mơ mơ hồ hồ, cái gì mà Leola? Cái gì mà gương? Quan trọng nhất là, hắn rốt cuộc đang ở đâu?

Ở ngay lúc hắn còn mơ mơ hồ hò, một thiếu niên mười lăm, mười sáu tuổi đột nhiên nhào lên người Bạch Tát Á, còn dùng mắt to màu hồng của nó nhìn Bạch Tát Á, trên tay cầm một dải băng màu xanh da trời, làm nũng nói: “Papa~~ quà của Bạch Thiên là dây cột tóc đó, giúp con cột lên.”

Cái gì? Hắn từ lúc nào có con rồi? Hơn nữa mình mới mười tám tuổi làm sao có thể có con lớn như thế… Bạch Tát Á cả kinh, đây rốt cuộc là chuyện làm sao? Lưu Tinh!

【 Chỉ có anh 】

“Cho nên nói, anh là vua một nước, tiền thế của anh là Tiểu Bạch, sau đó anh cũng không biết vì sao anh lại cùng Tiểu Bạch trao đổi qua đây?”

Lưu Tinh nhíu mày, tình huống này thế nhưng thật quỷ dị, hắn và Tiểu Bạch chẳng qua là đi ở giữa đường, Tiểu Bạch đột nhiên ngất xỉu, tỉnh lại liền biến thành “hậu thế” của chính mình, còn là một vương giả mới ghê!

Chẳng qua, cho dù người trước mắt là vương giả cũng không có tác dụng gì, cái quốc gia đó còn chưa xuất hiện à!

Rột rột…

Lưu Tinh ôm cái bụng đang kêu réo, mặt khốn khổ nói: “Tôi đói bụng rồi, Tiểu Bạch… không đúng Tiểu Lạp, bắt cái gì tới nướng cho tôi!”

Leola không nói gì một hồi: “Tôi tên là Leola.”

“Kệ anh, bằng vào cái gì anh gọi tôi chỉ có hai tiếng Lưu Tinh, tôi liền phải tốn tới ba tiếng gọi anh hả?” Lưu Tinh hừ một tiếng: “Ngay cả Tiểu Bạch nhà tôi cũng kháng nghị vô hiệu, tôi với anh vừa lại không có giao tình gì, miễn bàn!”

Không có giao tình tình gì thì đừng cho đặt biệt danh cho người khác… Leola âm thầm nghĩ, đồng thời nghĩ đến một người cũng là ăn nói tùy tiện như thế, mặc dù ngữ khí nói chuyện của thiếu niên này rất giống Keisy, chẳng qua ít nhất Keisy sẽ không giúp người đặt biệt danh bừa…

“Giúp tôi đi lấy đồ ăn mau lên!” Lưu Tinh kêu gào đại náo: “Anh phải làm cho rõ, Tiểu Bạch của nhà tôi thế nhưng là bị các người làm cho biến mất, anh phải chịu trách nhiệm, giúp anh ta chiếu cố tôi!”

Leola suy nghĩ một chút, nếu như Bạch Tát Á cũng chạy đến thế giới của mình rồi, vậy hắn cũng phải chiếu cố Bảo Lợi Long… còn có phụ thân cũng cần chiếu cố mới phải! Tính lên như thế, mình đích xác hẳn là nên chiếu cố cho tốt người duy nhất cần chiếu cố bên này, mới coi như đền bù khổ cực của người kia.

“Tôi biết rồi, bây giờ sẽ đi giúp cậu bắt đồ ăn.” Leola gật đầu, tự mình đi vào trong rừng cây bên cạnh.

◊◊◊◊

“Được được, ta giúp ngươi buộc, ngươi đừng khóc đấy!”

Bạch Tát Á lúng ta lúng túng một hồi, thiếu niên trước mặt lập tức nước mắt lưng tròng, kêu khóc: “Papa trước kia đều sẽ giúp Bảo Lợi Long buộc tóc, papa chẳng thương Bảo Lợi Long gì hết…”

Mặc cho người khác làm sao giải thích hắn không phải Leola, thiếu niên này vẫn là oa oa khóc ầm lên, Bạch Tát Á nhìn nó khóc đến đáng thương, cũng tiếp lấy dây buộc tóc, còn vươn tay vào trong túi trước ngực mình, hết sức thuận tay mà tìm được một cái lược dẹp, sau đó tỉ mỉ giúp thiếu niên buộc tóc.

Người bên cạnh tấm tắc lấy làm lạ: “Thật không hổ là tiền thế của Leola, ngay cả lược để ở đâu cũng biết.

“Blue Mountain, Blue Mountain! Sinh nhật vui vẻ.”

Nguy to, một nhân vật phiền toái khác tới rồi… Mọi người lặng lẽ cầu nguyện trong lòng.

“Xong rồi!” Bạch Tát Á cười xoa xoa đầu của thiếu niên: “Đáng yêu lắm đấy!”

“…” Bảo Lợi Long bĩu môi, cũng sờ sờ đầu của mình, cảm giác papa xoa xoa đầu hình như có hơi khác! Hơn nữa kỳ quái là, papa hôm nay cứ cười suốt…

“Ta cũng muốn xoa đầu!”

Một người khác cũng đột nhiên nhào vào trong lòng của Bạch Tát Á, khiến hắn giật nảy mình, tập trung nhìn, cứng đờ ngay tại chỗ, đó vậy mà là một người nam hết sức trưởng thành, mới đầu nhìn thậm chí có loại cảm giác uy nghiêm, người nam này lại có thể làm ra động tác nhào vào trong lòng người khác, đây thực sự là…

“Blue Mountain, xoa đầu.” Người nam cười hết sức cởi mở, còn dùng tay chỉ vào đỉnh đầu, đây khiến cảm giác uy nghiêm trên người hắn nhất thời biến mất tăm, chỉ còn lại bộ dạng ngớ nga ngớ ngẩn.

Bạch Tát Á đang trong đờ đẫn theo phản xạ xoa xoa đầu của người nam.

Người nam cười càng vui vẻ, cũng không biết có phải là ảo giác của Bạch Tát Á hay không, hắn hình như nhìn thấy người nam này còn ném cho Bảo Lợi Long một cái ánh mắt gây hấn…

“Nè! Đây là quà sinh nhật cho con.” Người nam từ trong lòng móc ra một đóa hoa, vừa không phải loại hoa gì quý giá, cũng không phải hoa như hoa hồng gì đó thường lấy tặng người, thoạt nhìn chỉ là hoa dại bên đường mà thôi.

Bạch Tát Á ngây ngẩn nhận lấy hoa, cũng không biết nên trả về cái gì, đành nói câu cảm ơn.

Ai ngờ người nam lại trợn lớn mắt, thậm chí quay đầu nhìn Bảo Lợi Long, trách mắng: “Bảo Bảo Long, có phải là ngươi vừa lại chọc Blue Mountain tức giận rồi? Ngươi xem Blue Mountain chẳng gọi ta là phụ thân gì hết!”

Phụ thân… Lần này đổi sang Bạch Tát Á trợn lớn mắt, người, người này là một phụ thân?

“Bảo Lợi Long mới sẽ không chọc papa tức giận!” Bảo Lợi Long lớn tiếng kháng nghị: “Đều tại Cà Phê chọc papa tức giận!”

“Nói bậy! Ta còn tặng nó hoa làm quà sinh nhật đây!” Người nam dương dương đắc ý nói: “Nhất định là Bảo Bảo Long ngươi không có tặng quà cho Blue Mountain, cho nên Blue Mountain tức giận rồi!”

Bảo Lợi Long lớn tiếng ầm ĩ: “Mới không có! Papa cho Bảo Lợi Long quà của Bạch Thiên, còn giúp Bảo Lợi Long buộc tóc!”

“Tôi, tôi không có tức giận, xin đừng cãi nhau!”

Bạch Tát Á luống cuống tay chân nhìn hai người đã nhảy ra khỏi lòng hắn, bắt đầu giằng co, sau đó hắn nhìn hướng người xung quanh, muốn xin viện trợ, cũng nghĩ thầm bọn họ làm sao không giải thích mình không phải là Leola trong miệng bọn họ đây?

Ai ngờ vừa nhìn lại có thể phát hiện mọi người đều trốn ở trong góc cung điện, đều lộ ra bộ dạng vừa xem kịch vui vừa sợ bị liên lụy.

Đây, đây rốt cuộc là… ở lúc hắn còn đang dở khóc dở cười, phía sau náo động một trận, hắn quay đầu nhìn, hoảng đến trợn mắt há mồm, hai người kia lại có thể hai tay mỗi bên phóng ra ma pháp màu trắng xanh và màu tím! Theo hắn thấy tầm cỡ của những ma pháp kia, ma pháp bọn họ dùng tuyệt đối khủng bố hơn của Lưu Tinh không chỉ gấp trăm lần.

“Ơ? Lại đánh nhau rồi à?”

Lúc này, cửa vừa lại truyền đến một tiếng nói, về phần vệ binh thì sớm đã trốn xa tít rồi, tự nhiên cũng không thể xướng tên của người tới.

“Mai Nam!” Keisy kêu to: “Anh đến thật đúng lúc! Mau mau mau, mau dùng vòng bảo hộ bao hai ông vua phá hoại kia, nếu không hoàng cung lại bị phá hủy mất!”

“Sớm đã bao lại rồi!” Mai Nam cười hì hì đi đến bên cạnh mọi người, đứng định vị, chuẩn bị xem kịch vui.

“Ơ?”

Bạch Tát Á vốn cũng định đi sang bên cạnh theo, tránh cho mình bởi vì chịu tác động đến mà không còn hài cốt, nhưng nửa đường lại đụng phải chướng ngại vật, làm sao cũng qua không được, nhưng mắt của hắn lại không có nhìn thấy cái gì ngăn chặn mình, hắn cuống đến liên tục đấm mạnh lên chướng ngại vật nhìn không thấy, nhưng người bên ngoài lại không hề chú ý đến hắn.

Mai Nam mắt nhìn hình ảnh rực rỡ của đấu khí màu tím và ma pháp màu trắng xanh tương đấu, tán thán nói: “Màu sắc thật đẹp, hình ảnh lộng lẫy biết bao! May mà tôi đến kịp lúc, nếu không chẳng phải là nhìn không thấy cảnh sắc mỹ lệ như thế rồi sao? Chẳng qua thật là hiếm lạ, Leola hôm nay lại có thể không ngăn cản Bảo Lợi Long và Coffee đánh nhau.”

“… Thảm rồi!” Keisy lớn tiếng kêu thảm: “Đó không phải Leola!”

Mọi người vừa nghe, cũng cả kinh trong lòng, lúc này mới nhớ tới, bây giờ Leola thế nhưng không phải Leola, là Bạch Tát Á tiền thế của hắn.

Chỉ thấy Bạch Tát Á rúc ở mép vòng bảo hộ, nỗ lực muốn tránh những dòng điện và đấu khí chạy tán loạn kia, trên mặt toàn là thần sắc xong đời ta rồi.

“Mau, mau thả hắn ra, bằng không nếu chết ngay đơ thì thảm rồi…”

“Cái gì?” Mai Nam không hiểu gì hết, cho dù là Coffee và Bảo Lợi Long đánh nhau, cũng không thể khiến Leola chết ngay đơ đi?

Ở lúc Mai Nam còn ngơ ngác, tình huống trong vòng bảo hộ lại trở nên nguy cấp, một đường chớp điện của Bảo Lợi Long phát ra bị Coffee đánh lệch quỹ đạo, đúng lúc nổ về phía Bạch Tát Á, người sau trơ mắt nhìn đường đấu khí xen lẫn chớp điện đó bổ nhào về phía hắn, trong lòng chỉ có nghĩ đến, ở bên cạnh Lưu Tinh thích gây họa cũng an toàn hơn nhiều…

Ta muốn trở về!

◊◊◊◊

“Huh? Nói như thế cuộc sống của anh vẫn rất khổ cực mà, vừa phải chiếu cố ông bố, vừa phải chiếu cố con trai, tránh cho bọn họ chọc giận đồng bạn chết tiền, khiến cho hắn nổi khùng, ha ha ha!”

Lưu Tinh ngẩng đầu lên, dương dương đắc ý nói: “Tiểu Bạch nhà tôi thế nhưng tốt hơn anh nhiều! Anh ta chỉ cần chiếu cố tôi là được…”

… Lời này không cần kiêu ngạo ngẩng đầu mà nói đi? Leola lặng lẽ hơ đống lửa, không có đấu khí cường đại đi kèm, khí lạnh khi đêm xuống khiến hắn có chút không thể thích ứng.

“Này! Ma thú anh bắt tới quá ít rồi, thế này tôi làm sao ăn no chứ!” Lưu Tinh lớn tiếng kháng nghị.

Leola nhàn nhạt nhìn thân thể gầy nhỏ của Lưu Tinh một cái, cho rằng cậu bé này không thể ăn nhiều đồ ăn lắm, trừ phi cậu ta cũng là rồng giống như Bảo Lợi Long, nhưng hiển nhiên cậu ta không phải.

Giống như muốn Bảo Lợi Long đừng quấy phá, hắn cũng nhàn nhạt trách mắng Lưu Tinh: “Đừng vô cớ gây rối.”

Nghe vậy, Lưu Tinh càng thêm tức giận, cậu nào có vô cớ gây rối? Là thật sự còn rất đói!

“Tôi muốn ăn cơm!”

Leola nhíu mày, âm thanh trầm xuống: “Đừng có quấy phá!”

“Anh vậy mà hung dữ với tôi…” Lưu Tinh ngẩn người, lẩm bẩm: “Anh, anh không phải Tiểu Bạch!”

Lần này đổi sang Leola ngẩn người, đây không phải sự thật sớm đã biết sao?

“Tiểu Bạch đều sẽ không hung dữ với tôi, anh ta cho dù tức giận, cũng chẳng đáng sợ chút nào, anh không phải Tiểu Bạch!” Lưu Tinh vốn cảm thấy dù sao trông cũng giống nhau, cũng sẽ bắt đồ ăn, là Tiểu Bạch hay là “Tiểu Bạch sau này” cũng không khác, chỉ là bây giờ rốt cục phát hiện hai người này vẫn là không giống.

Cậu túm lấy vai của Leola, cố chấp la to: “Trả Tiểu Bạch cho tôi, anh trả Tiểu Bạch cho tôi!”

Leola nhíu mày, nói: “Tôi không có biện pháp.”

Lưu Tinh oa một tiếng bật khóc, còn vừa hô “Tiểu Bạch”, “trả tôi” vân vân.

“Đừng khóc nữa.” Leola xoa xoa đầu của Lưu Tinh, thử an ủi cậu giống như an ủi Bảo Lợi Long.

“Tránh ra, tôi đói bụng rồi, tôi muốn Tiểu Bạch bắt đồ ăn cho tôi cơ!”

Thấy Lưu Tinh khóc không ngừng, Leola cũng hết sức khổ não, trước kia sẽ khóc với hắn chỉ có Bảo Lợi Long mà thôi, mà Bảo Lợi Long chỉ cần mình xoa xoa đầu của nó, liền sẽ vui vẻ không khóc nữa, sau đó làm nũng với mình, nhưng cậu bé trước mắt lại không phải như thế, khiến hắn nhất thời không biết nên làm sao mới tốt.

Đồng thời, vừa nghĩ đến Bảo Lợi Long, hắn liền nổi lên lo lắng, Bảo Lợi Long và phụ thân ngày nào cũng gây náo, nếu không có mình ở đó, không biết sẽ náo loạn thành kiểu gì? Nghĩ đến liền lo lắng…

Papa, papa, mau tránh ra! Hu…

Leola đột nhiên đứng lên, hắn hình như nghe thấy tiếng khóc của Bảo Lợi Long? Nếu không có mình an ủi nó, nó sẽ cứ khóc mãi, còn có phụ thân, phụ thân kỳ thực rất sợ tịch mịch, nếu như không có mình ở cùng, không biết sẽ xảy ra chuyện gì…

Ta muốn trở về!

◊◊◊◊

“Leola!”

Leola vừa mở mắt, thân thể theo phản xạ nhảy sang bên cạnh, đúng lúc né qua một đường đấu khí xen lẫn dòng điện.

“Blue Mountain!”

“Papa!”

Hai người một trước một sau nhào lên người mình, cùng mang theo thần sắc dè dặt giống nhau quan sát hắn, dáng vẻ hình như rất sợ hắn tức giận.

“Lại quấy phá rồi?” Leola nhàn nhạt nói.

Nhưng ngữ khí nhẹ nhàng này lại khiến hai ông vua quấy phá sợ đến nuốt nuốt nước miếng, Coffee còn lấy lòng mà xoa đầu của Bảo Lợi Long, nói: “Không có, bọn ta rất ngoan, đang chơi mà thôi.”

Bảo Lợi Long gạt phắt tay của Coffee, sau đó làm nũng với papa: “Bảo Lợi Long rất ngoan, Coffee rất hư.”

Nghe vậy, lông mày của Coffee nhướn lên…

“Đừng náo loạn.” Leola lắc lắc đầu với hai người, hai người sau lập tức ngoan ngoãn ngậm miệng lại, chỉ là khó tránh dùng ánh mắt ngươi qua ta lại.

“Leola?”

Keisy vội vàng chạy tới, đánh giá trên dưới một chút, biểu tình lãnh đạm và năng lực kì diệu có thể chế trụ hai ông vua phá hoại siêu cấp này… tuyệt đối là Leola không sai!

“Anh trở về rồi?”

“Uh, tôi trở về rồi.” Leola gật đầu.

Keisy dáng vẻ mừng rỡ: “May mà anh trở lại, nếu không hai gã này không biết muốn đánh thành dạng quỷ quái gì nữa, tiền thế kia của anh căn bản chế trụ không được hai người bọn họ, còn suýt nữa bị đánh chết, dọa chết người rồi! Quả nhiên, không phải Leola thật, căn bản không được mà!”

“Cái gì? Rốt cuộc cái gì tiền thế với không tiền thế?” Mai Nam không rõ nội tình cảm thấy hứng thú liên tục truy hỏi.

Lúc này, mọi người cũng vây lên, nhao nhao lộ ra biểu tình muốn nghe kể chuyện, Leola chậm rãi trở lại vương tọa, ngồi xuống, điều chỉnh cho tốt vị trí phụ thân và con trai bám ở trên người, sau đó bắt đầu kể câu chuyện vừa rồi của hắn: “Vừa rồi tôi trở về tiền thế, ở trên thân người tên là Tiểu Bạch, cậu bé tên là Lưu Tinh kia cậu ta…”

◊◊◊◊

Bạch Tát Á đột nhiên mở mắt, thân thể vẫn còn run rẩy không ngừng, hai người đó thật là quá đáng sợ, trước mắt của hắn giống như vẫn còn đang lóe lên ma pháp đáng sợ màu tím và màu trắng xanh …

Nhưng, một tiếng khóc nức nở truyền đến, hắn tập trung nhìn, cả kinh hỏi: “Lưu Tinh? Cậu đang khóc cái gì?”

Lưu Tinh khóc đến nói đứt quãng: “Hu hu… hu! Tôi đói, đói bụng rồi, muốn Tiểu Bạch giúp tôi bắt, bắt đồ ăn, nhưng Tiểu, Tiểu Bạch hung dữ với tôi…”

Bạch Tát Á vội vàng nói: “Tôi không có hung dữ với cậu, bây giờ giúp cậu đi bắt đồ ăn ngay, cậu đừng khóc nữa.”

Tiếng khóc đột nhiên đình chỉ, Lưu Tinh ngẩng đầu lên, trên mặt còn mang hai hàng nước mắt, đánh giá trên dưới Bạch Tát Á, sau đó nghiêng đầu hỏi: “… Tiểu Bạch?”

“Huh?” Bạch Tát Á chớp mắt, lúc này mới đột nhiên tỉnh ngộ, hắn, hắn trở về rồi?

“Anh trở về rồi, Tiểu Bạch trở về rồi!” Lưu Tinh ôm chầm lấy Bạch Tát Á, lớn tiếng gào khóc.

“Uh uh! Tôi về rồi.” Bạch Tát Á đầu tiên là bị gào khóc của Lưu Tinh dọa cho giật mình, sau đó vội vàng gật đầu, thuận tiện vỗ vỗ lưng của cậu.

Lưu Tinh dùng sức chọc vào ngực của Bạch Tát Á, cảnh cáo: “Sau này không được trao đổi với cái gì mà tiền thế hậu thế nữa đấy! Tôi chính là cần Tiểu Bạch hiện tại, nghe thấy chưa hả?”

“Được được.” Bạch Tát Á cười lắc lắc đầu: “Tôi có thể đi bắt đồ ăn chưa?”

“Đương nhiên, mau đi bắt đi!”

Nghe vậy, Bạch Tát Á cầm lấy kiếm bên cạnh liền muốn đi săn thú.

Lưu Tinh có chút hoài nghi hô: “Chờ một chút! Tiểu Bạch, anh biết tôi phải ăn bao nhiêu mới no chứ?”

“Huh?” Bạch Tát Á quay đầu lại, cười nói: “Đương nhiên biết, nếu là bữa tối, ít nhất cần một con chó hoặc là nửa con nai, năm con cá to dài bằng cẳng tay cũng được, bảy ổ bánh mì siêu lớn dài bằng cánh tay…”

“Biết là tốt, mau đi kiếm đi, tôi đói chết rồi!”

Cho đến khi Bạch Tát Á đi xa, Lưu Tinh như chuyện hiển nhiên lẩm bẩm: “Quả nhiên, không phải Tiểu Bạch chân chính, thì không được mà!”

10 responses »

  1. GOD là bộ sau của Bất sát sao?

    Reply
  2. *trầm mặc* màu sắc SA của bên god có vẻ… đặc sắc hơn bất sát

    Reply
  3. tiến tới GOD đi Aico ới ời *mắt trái tym*

    hay cho tớ xin cái link GOD bên Trung với, tớ chịu hết nổi zồi >”< ko ngờ kiếp trước Leola vẫn dễ xươg như vậy ~~~

    Reply
  4. hehe ta thích bộ này rồi đấy

    Reply
  5. kiểu tóc Lưu Tinh khá giống keisy và ngoại hình dễ thương giống con gái ghê luôn í , Bạch Tác Á thì nửa giống LeoLa nửa giống Mocha.

    Reply
  6. Đan là ai!!!!!! Thích Tiểu Bạch đó aaaaaaaa!!! Trời ơi muốn biết Leola tiền kiếp được nam nhân theo đuổi ra sao quá!!!!!

    Reply
  7. cha mạ ơi, hình bìa đẹp wá, dự là mình sẽ bấn loạn tiểu Bạch như bấn loạn Leola rồi =))))

    Reply
  8. Ảnh bìa của GOD đẹp quá đê, bìa của bản đóng gói càng đẹp nữa *rớt nước miếng* bạn Lưu Tinh dòm dễ cưng ghê, mất ngủ vì bạn mất *shotacon* =)))))))

    Reply
  9. Kể ra nếu so sánh Leola với Grisia (Mệnh kỵ sĩ) thì cũng là hai mặt trái ngược như âm dương, đối lập giữa cả hai thì vô số (khí chất lạnh lùng + ấm áp, thiên phú ma pháp + võ học, tính cách đơn thuần + hèn hạ,…) nhưng vẫn có những điểm chung nhất định ( người tốt, giả nữ thành mỹ nhân tuyệt thế khuynh thành,…)

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: