RSS Feed

God (bản cũ)

Posted on

Sáng thế

Quẩn quanh đầu ngón tay chính là

Tịch mịch, cô độc, bất đắc dĩ

Đạp dưới chân chính là

Sầu bi không người nào có thể hiểu

Lúc tồn tại mà không người biết

Còn có thể xem như tồn tại?

GOD

Chỉ là một tồn tại mà không tồn tại

Hư vô, không trời không đất, cơ hồ hoàn toàn là hắc ám, chỉ có một cánh tay phải trắng noãn như ngọc duỗi ra, đó là ảo giác sao? Bàn tay giống như phát ra ánh sáng mờ nhạt.

“Sáng thế chi quang.”

Âm thanh giống như của tự nhiên, vang vọng ở bên tai

Vô số tia sáng đột nhiên từ trong tay kích phát ra, ở trong bóng tối, hóa thành ngôi sao, khó có thể tin mà nhìn một viên tinh cầu ở trước mắt, như một viên ngọc thủy tinh màu xanh lam xinh đẹp.

“Các ngươi là mẫu thể ban đầu được ta chọn ra, ta ban cho các ngươi thể xác cùng tên gọi, Adam và Eva. Đi đi! Hãy ở trên khối tinh cầu này tạo ra thể xác cho nhiều linh hồn hơn.”

Hai cái quang cầu đột nhiên xuất hiện, hóa thành một nam một nữ, sau khi nói xong, đồng thời trở thành hai tia sáng bay về phía tinh cầu trước mắt.

“Chỉ có một cơ hội cuối cùng, hi vọng các ngươi phải nắm thật tốt.” Như là căn dặn, lại như là thì thào tự nói.

Chương 1: Thí luyện thành niên

“Thập tam hoàng tử, thập tam hoàng tử, phải rời giường rồi.” Tiểu Kính ở ngoài cửa sốt ruột gọi chủ nhân của mình. Bình thường chủ nhân thích nằm ì trên giường cũng không sao, nhưng hôm nay là một ngày trọng đại, cũng không thể để chủ nhân ngủ quên được!

Giống như mọi ngày, sau khi tỉnh dậy khỏi giấc mơ, vừa cảm thấy quái lạ vừa nhớ không nổi, lại bị tiếng đập cửa cùng tiếng gọi ầm ĩ của tỳ nữ Tiểu Kính của mình đánh thức, Lưu Tinh vẫn còn buồn ngủ, trên tay còn ôm cái gối hình khúc xương chó mà mình yêu thích. “Ta dậy rồi, Tiểu Kính.”

Vừa nghe thấy thanh âm của chủ nhân, Tiểu Kính đã gọi cả tiếng đồng hồ suýt nữa mừng quá mà khóc, bất chấp lễ tiết, vội vàng mở cửa.

“Vậy Tiểu Kính tiến vào giúp ngài rửa mặt nha, hoàng tử.” Vừa đẩy cửa ra, Tiểu Kính dở khóc dở cười, bởi vì vị hoàng tử vừa trả lời nàng thế mà bây giờ lại dựa vào gối trong tay, ngồi ở mép giường, ngủ tiếp…

Trên đại điện màu đen, vương vị của ma vương Satan Lucifer ở giữa trống không, bởi vì ma vương đã đi bế quan tu luyện, chỉ có mười hai đứa con đứng thẳng hai bên, đó là mười hai hoàng tử của ma cung, nhưng chỉ thiếu đúng nhân vật chính của hôm nay.

“Ta vẫn thật sự bội phục thập tam hoàng đệ, mười hai hoàng tử ma cung chúng ta cùng nhau chờ suốt cả buổi, ta thấy toàn thế giới Myth cũng chỉ có một mình nó dám.” Người nói là một mỹ nam tử mang nụ cười bất cần đời, ma cung đệ cửu hoàng tử, Thủy Bạc Lucifer.

“Dù sao cũng không phải là lần đầu.” Một chàng trai phóng khoáng tự nhiên nhún nhún vai trả lời, ma cung đệ tứ hoàng tử, Phong Phiêu Lucifer.

“Ai bảo tiểu Lưu Tinh của chúng ta trông đáng yêu như vậy chứ! Ôi ôi, cho dù nó có gây đại họa, chỉ cần nó mở to mắt vô tội rưng rưng nước nhìn ta, ta liền sẽ không nỡ phạt nó!” Lần này mở miệng chính là một đại mỹ nhân thiên kiều bá mị, ma cung đệ ngũ công chúa, Hoa Thiên Lucifer.

“Còn nói, cũng là do các người làm hư nó, ở ma cung gây họa chúng ta còn có thể bảo vệ nó, bây giờ nó phải tiếp nhận rèn luyện thành niên, nếu ở bên ngoài gây họa, xảy ra chuyện, chúng ta cũng không thể ở bên cạnh bảo vệ cho nó.” Một thanh âm nghiêm khắc phát ra từ một chàng trai cao lớn, ma cung đệ tam hoàng tử, Lôi Hương Lucifer.

“Nói đến rèn luyện, không biết tiểu Lưu Tinh của chúng ta có kế hoạch gì không? Nó luôn thích làm ra chuyện ngoài dự kiến của mọi người, hi vọng nó đừng chọn nơi nguy hiểm.” Trên khuôn mặt mỹ nữ nhỏ yếu giống như lan trong rừng vắng tràn đầy thần sắc lo lắng, ma cung đệ thập công chúa, Diệp Nhi Lucifer.

Lời vừa nói ra, mọi người bắt đầu lo lắng, thập tam đệ luôn luôn yêu thích chuyện mạo hiểm, có khả năng sẽ chọn nơi đầy rẫy nguy hiểm, mặc dù đứa em trai này luôn thích gây họa, gây họa xong liền thích ra vẻ vô tội, lười biếng mê ngủ, ăn còn muốn lựa đồ ăn ngon, còn có cái sở thích quái lạ … sưu tập những thứ xinh đẹp (kể cả người) làm thú cưng, chẳng qua khuôn mặt đó thật là đáng yêu cực kì, hơn nữa tuổi lại còn nhỏ, chỉ mới mười chín tuổi (tuổi của ma vương không thể tra … nhưng đại hoàng tử Nhật Hướng đã hơn bốn ngàn tuổi, mà thập nhị hoàng tử Ngữ Thụ cũng hơn bảy trăm tuổi), mọi người đương nhiên phải cưng chiều đứa em trai này rồi, vừa nghe thấy Lưu Tinh có lẽ sẽ gặp nguy hiểm, tất cả mọi người đều lo lắng.

“Ta có một đề nghị.” Đại hoàng tử Nhật Hướng Lucifer đứng ở bên cạnh vương vị đột nhiên thốt lên, khuôn mặt bình tĩnh mà sâu không thể lường của hắn mang theo nụ cười thần bí mọi khi. Sau khi nhìn thấy tất cả mọi người đều nhìn về phía mình, chờ đợi đề nghị của hắn, hắn mới chậm rãi nói ra. “Ta định để cho Lưu Tinh đến đại lục phía tây, đến học ở học viện ma pháp võ kỹ của vương quốc Sinada.”

Lời này vừa được đề xuất, mọi người xôn xao, trên đại điện vốn trầm tĩnh bây giờ tràn ngập tiếng thảo luận.

“Tôi phản đối.” Một mỹ nữ nóng nảy với sắc mặt quật cường mở miệng, ma cung đệ thất công chúa, Hỏa Hoa Lucifer.

“Tôi không đồng ý cho Lưu Tinh đến đại lục phía tây xa như vậy, đại lục phía tây không phải là nơi mà chúng ta quản lý, nếu Lưu Tinh gặp phải chuyện thì làm sao đây?” Có thể nói Hỏa Hoa là vị tỷ tỷ thương yêu Lưu Tinh nhất, với tính khí nóng nảy của nàng, mọi chuyện mặc kệ đúng sai, Lưu Tinh vẫn luôn là người đúng.

“Hơn nữa Lưu Tinh cũng sẽ không ngoan ngoãn để cho anh quyết định, nếu anh mệnh lệnh cho nó, sợ rằng nó sẽ vì để làm cho anh tức chết, chạy đến đại lục người thú ở phía nam cũng không chừng.” Lục hoàng tử Địa Liên Lucifer vẻ mặt hòa nhã, hiếm khi nhíu mày nói.

“Anh sai rồi, anh quên Lưu Tinh có gu thẩm mỹ rất mạnh sao? Nó sẽ không đến khu vực người thú “tướng mạo kinh người”, nhất định là chạy đến lục địa phía đông nơi đầy rẫy tinh linh xinh đẹp!” Một người trông như là một cậu bé vẻ mặt cười đùa, thập nhất hoàng tử ma cung, Phượng Kim Lucifer, giống như đùa giỡn nói.

Một âm thanh lạnh lùng đột nhiên xuất hiện: “Vì sao phải đến đó?” Bát hoàng tử, Băng Hồn Lucifer, toàn thân bao trùm ở trong tối đen, ngay cả mặt cũng là một đống hàn băng, lời ít ý nhiều mà nói một câu.

“Để ta giải thích cho.” Một cô gái không giận mà uy, giống như thể nữ vương, đệ nhị công chúa ma cung, Nguyệt Ngưng Lucifer.

“Sinada, vương quốc loài người ở phía tây mậu dịch rất cường thịnh, sớm đã có âm thầm qua lại với đại lục phía bắc của ma tộc chúng ta, chỉ là ngại ma cung không có ký kết điều ước tự do mậu dịch với Sinada, cho nên đều là hàng hóa lấy phương thức nhập lậu, từ đại lục phía tây nhập lậu đến, thứ nhất khiến cho vật giá dao động không thôi, thứ hai muốn phòng cũng khó mà phòng được, cho nên ta và đại hoàng tử quyết định muốn cùng đại lục phía tây có chỗ qua lại, nhưng đại lục phía tây chậm chạp không có hồi ứng, căn cứ vào hồi báo của thám tử chúng ta phái đi, vương quốc Sinada bởi vì là vương quốc loài người, mà ma tộc luôn luôn cường đại hơn loài người rất nhiều, cho nên có phần cố kỵ ma tộc chúng ta…”

Một âm thanh vang dội trong trẻo đột nhiên cắt ngang lời nói của Nguyệt Ngưng công chúa: “Cho nên để thay đổi ấn tượng rập khuôn của loài người đối với ma tộc, phái cái người bề ngoài tính cách không giống ma tộc nhất như tôi đây đi là tốt nhất.”

Mọi người nhìn về phía âm thanh phát ra, một mỹ thiếu niên tóc đen mắt đỏ đang đứng ở cửa đại điện, phùng má tức giận nói cho mọi người, cậu là sẽ không đi.

“Em tới rồi à, thập tam hoàng đệ.” Nhật Hướng hoàng tử giống như không nhìn thấy vẻ mặt bực tức của Lưu Tinh, vẫn cười nhàn nhạt.

Thiếu niên phóng một hơi đến phía trước vương vị: “Không đi! Tổ huấn nói, ma tộc vừa đến mười chín tuổi phải tiếp thụ thí luyện thành niên, ra ngoài du lịch mười năm, mà địa điểm du lịch do tự mình quyết định.” Cậu đặc biệt nhấn mạnh hai chữ tự mình. “Huống chi, em sớm đã quyết định đến đại lục phía đông rồi.”

Mọi người vừa nghe, tất cả đều sững sờ, không ngờ lời nói đùa của Phượng Kim thành thật rồi. Mọi người lập tức bắt đầu nhao nhao bàn tán.

“Đến đại lục phía đông vậy còn không bằng đến đại lục phía tây.”

“Đúng thế! Đại lục phía đông trước giờ là đại lục đầy ẩn số, quá nguy hiểm…”

“Ít nhất đại lục phía tây còn có một số đồng bào ma tộc ở đó…”

“Ít nhất phần lớn loài người đánh không lại ma tộc, tinh linh của đại lục phía đông thì không biết…”

Nhật Hướng và Nguyệt Ngưng vừa nghe mọi người bàn tán, đã biết ít nhất những hoàng tử khác là không phản đối để cho Lưu Tinh đến đại lục tây rồi. Còn lại, chỉ còn lại làm sao để cho Lưu Tinh nguyện ý đi thôi.

Nhật Hướng mở miệng đầu tiên: “Nghe nói, học viện của đại lục Sinada, nhân tài xuất hiện lớp lớp.” Nhìn thấy Lưu Tinh khinh thường bĩu môi, Nhật Hướng mới bắt đầu nói ra trọng điểm: “Nhưng có một điều rất hiếm lạ, nghe nói không biết vì sao, học viện đó đặc biệt thích đưa ra một số mỹ nhân.”

Nhìn thấy Lưu Tinh mặc dù không nói một chữ, nhưng lỗ tai lại dựng thẳng lắng nghe: “Nghe nói, còn bởi vì tuổi tác mà chia thành tứ đại mỹ nam tử, tứ đại mỹ thiếu niên, tứ đại mỹ nữ, tứ đại mỹ thiếu nữ. Dung mạo của mỗi một vị đều mỗi người mỗi vẻ, không hề thua kém tinh linh ở đại lục phía đông, người từng thấy đều nói có thể nhìn thấy tuyệt sắc như thế, đời này chết cũng không nuối tiếc.”

Nói xong Nhật Hướng vẫn không quên ra vẻ tiếc nuối.

Mà những hoàng tử khác nghe thấy lời của đại ca, chừng như là bội phục sát đất, biết được Lưu Tinh thích nhìn mỹ nhân (định nghĩa của mỹ nhân ở thế giới Myth bao gồm mỹ nam và mỹ nữ.) Ra tay ở phương diện này, xem ra cơ suất thành công khá lớn.

Oh! Trời ơi! Tứ đại mỹ nam tử, tứ đại mỹ thiếu niên, tứ đại mỹ nữ, tứ đại mỹ thiếu nữ? Nghe lên hình như có vẻ rất bổ mắt. Lưu Tinh tưởng tượng hình ảnh tốt đẹp mình được mười sáu mỹ nhân vây quanh, trên khuôn mặt đáng yêu tràn ngập khao khát, ánh mắt lấp lánh phát sáng, lòng đã dao động một nửa rồi, nhưng lực dụ dỗ của tinh linh ở đại lục phía đông cũng không nhỏ.

“Nhưng em muốn nhìn tinh linh…” Cậu không cam tâm nói.

Nhật Hướng nhìn thấy phản ứng của Lưu Tinh, đã biết cậu chỉ là đang vùng vẫy, hắn lần nữa chậm rãi nói ra một cái cám dỗ khác: “Căn cứ vào tổ huấn, thí luyện thành niên là phải hoàn toàn dựa vào mình, ma tộc không được giúp đỡ thêm bất cứ cái gì, cũng chính là nói, em phải tự mình làm việc kiếm tiền nuôi mình, tự mình tìm nơi ở.” Hắn ngừng một chút, giống như mong đợi, Lưu Tinh biến sắc, Lưu Tinh trước giờ lười đến cực điểm, bảo nó làm việc nó có thể thà chết đói còn hơn.

“Nhưng nếu như em chịu đến học viện của đại lục phía tây, ta sẽ giúp em trả trước học phí, phí cư trú vân vân, mỗi tháng còn cho em năm ngàn đồng tiền vàng làm tiền tiêu vặt.”

Trong lòng của Lưu Tinh đã đầu hàng rồi, nhưng vẫn bĩu môi, không chịu trả lời, đùa à, làm sao có thể thế này đã đáp ứng rồi, trong lòng cậu rất hiểu rõ đại ca làm việc luôn luôn nghiêm cẩn, để đảm bảo cho cậu đáp ứng, điều kiện hẳn là sẽ nhiều hơn.

Nhật Hướng nhìn Lưu Tinh, thở dài, vốn không muốn đề xuất điều kiện cuối cùng: “Dù sao cũng là đại lục phía tây, không phải nơi của chúng ta, để đảm bảo an toàn của em, ta định để cho hộ vệ hàng đầu dưới tay ta, Vưu Vũ đi theo em.”

Lưu Tinh tức khắc mặt đầy tươi cười, he he! Vật cưng số hai tới tay rồi: “Vưu Vũ, được đấy! Để cho hắn đi theo em đi.” Nhưng ánh mắt Lưu Tinh lóe lên một tia sáng: “Nhưng em vẫn có một cái điều kiện, còn nửa năm nữa mới khai giảng đi! Nửa năm này em muốn đi ra xem thử, không cần bất cứ hộ vệ nào, nhưng đại ca anh phải cho em mười ngàn đồng vàng làm phí sinh hoạt, đúng rồi, anh bảo Vưu Vũ nửa năm sau đến học viện chờ em đi.”

Nhật Hướng gật đầu, trong lòng lại nghĩ đến, quả nhiên không sai, thằng nhóc Lưu Tinh này sớm đã biết ta muốn để nó đến đại lục phía tây rồi, ngay cả thời gian khai giảng cũng đã tra xong, còn thỉnh thoảng ở trước mặt ta khen ngợi Vưu Vũ, haiz! Vưu Vũ, Nhật Hướng ta xin lỗi ngươi, làm phiền ngươi để cho Lưu Tinh đầu độc mười năm rồi, ở đây mặc niệm ba giây cho ngươi.

Mà lúc này Vưu Vũ đang ở sân tu luyện, không biết vì sao đột nhiên nổi lên một cơn rùng mình…

“Được rồi! Cứ quyết định như thế nhé! Đến đại lục phía tây thôi, vậy em đi ăn sáng đây.” Lưu Tinh lộ ra nụ cười đáng yêu nhưng xảo trá của cậu, nói xong còn xoay người đi ra khỏi đại điện.

Bữa sáng? Là bữa trưa đi! Chúng hoàng tử nghĩ thầm.

◊◊◊◊

Ôi trời ơi, lại có thể rớt mất túi tiền, hu, làm sao đây? Vừa mới rời khỏi ma cung, mười ngàn đồng vàng của ta liền mất rồi, tháng tiếp đến là phải qua làm sao chứ! Đi kiếm tiền?…  Làm sao kiếm? Lưu Tinh chậm rãi cầm những điều cần biết trong thí luyện trên tay lên, phương pháp kiếm tiền… trang một trăm năm mươi, trong chế độ của loài người, có công hội thợ săn, có thể nhận nhiệm vụ, nhiệm vụ thành công có thể lấy được tiền. Oh! Chính là cái này. Phải tiếp nhận nhiệm vụ! Haiz! Thật là phiền.

Cậu thở dài, xem ra chỉ có đi thôi. Vất vả lắm mới có thể ra khỏi cung điện, vốn định ngắm cảnh một lát trước, đổ bể rồi.

Lưu Tinh lâm vào trong một mảnh mây mù sầu thảm, nhưng đột nhiên cậu hô lên: “Vưu Vũ ngươi ở đây phải không!”

Một cái cây nào đó rơi xuống một chiếc lá, lơ đãng như thế, căn bản khó có thể khiến cho người bình thường chú ý.

Nhưng Lưu Tinh không phải người bình thường: “Làm ơn đi! Vưu Vũ, túi tiền ta rớt rồi, đây là vô ý, cho ta tiền thêm lần nữa đi!” Ngữ khí căn bản chính là đang làm nũng.

“…”

“Vưu Vũ…, có được không!”

“…” Người trên cây nghĩ thầm là giả ngu không nổi rồi, đang định lên tiếng nói với hoàng tử, hắn chỉ là bị phái ra để xác nhận nơi đặt chân của thập tam hoàng tử, trên người không hề mang tiền, chỉ có một miếng lương khô mà thôi.

“Đứng lại, tiểu tử.” Một gã lực lưỡng đột nhiên chặn đường đi của Lưu Tinh “He! Nếu thức thời, mau giao lộ phí ra, nếu không ngươi lãnh đủ đấy.”

Lưu Tinh đang làm nũng phía trước cây, chậm rãi xoay người qua, đó là một khuôn mặt trứng ngỗng, đính theo đôi mắt to màu hồng vô tội, sáng lấp lánh, cộng thêm cái mũi nhỏ và môi màu hồng, tóc ngắn đen bóng, trước trán buông tóc mái.

Thật đáng yêu… giống một một thiên sứ nhỏ, gã lực lưỡng lập tức biến thành gã háo sắc, he he he.

“Nhưng ta vừa mới làm rớt túi tiền nên không có tiền!” Đôi mắt to vô tội kia tỏ ra càng đáng thương.

“He he he không cần tiền nữa, ngươi còn có giá trị hơn tiền, ngoan ngoãn theo ta về, đừng có vùng vẫy! Lát nữa lỡ làm tổn thương đến khuôn mặt nhỏ nhắn của ngươi thì không hay rồi.” He he có lời rồi, đầu tiên OOXX nó, rồi lấy đem bán, nhìn bộ dạng của nó khẳng định không ít tiền.

Nghe thấy lời này, Vưu Vũ trên cây suýt nữa quên mất mình không thể nhúng tay, chỉ muốn nhảy xuống cây xé cái gã vô lễ với hoàng tử thành tám mảnh.

Chẳng qua Lưu Tinh lại mở miệng, mang theo nụ cười đáng yêu: “Ha ha, ta không vùng vẫy đâu, chẳng qua ngươi có thể nói trước cho ta một chuyện không?” Bình thường cậu không để ý người khác cảm thấy cậu đáng yêu, nhưng nghe thấy lời nói ô uế của hắn, trong lòng chỉ có một cơn thịnh nộ, ta không phạm người, nhưng người nếu phạm ta, thì đừng trách ta vô tình.

“Chuyện gì?” Gã to lớn có chút sửng sốt, cậu bé quái lạ, sắp bị bắt rồi còn hỏi nhiều.

“Ngươi thích ăn ruột hay là tim hơn?” Nụ cười thoạt nhìn ngây thơ xán lạn làm sao.

Thật là đáng yêu quá đi mất, gã to lớn không nghĩ nhiều “Tim đi!” Ruột heo mặc dù trơn mềm, nhưng so với độ dai của tim heo thua kém rất xa, không hổ là đầu óc đơn giản, đối mặt với loại vấn đề quái lạ này vẫn không nghĩ nhiều.

Nụ cười của Lưu Tinh càng xán lạn: “Vậy thì, mời ngươi ăn.” Trong tay của cậu đột nhiên xuất hiện quả tim đầm đìa máu tươi.

Gã to lớn giật mình, quả tim đâu ra? Ta lại có thể không nhìn thấy nó lấy?

Lúc này, trên ngực của gã to lớn đột nhiên phun ra máu. “Là tim của ta? Trả… trả lại cho ta.”

Cậu vẫn cười xán lạn như hoa: “Được thôi! Trả cho ngươi.” Nhẹ nhàng ném quả tim trả lại cho hắn, tươi cười xán lạn trên mặt, là ảo giác sao? Vậy mà mang theo uy hiếp?

Rầm! Gã to lớn ngã xuống, trên mặt là thần tình kinh khủng, vặn vẹo khiến người sợ hãi.

“Ha ha, đúng lúc có tên đần độn dám tới chọc ta, tiền của ngươi dù sao xuống địa ngục cũng không cần dùng đến, cứ tặng cho ta đi! Thuận tiện dạy dỗ ngươi, kiếp sau ngàn vạn lần đừng trông mặt mà bắt hình dong nữa.”

Lưu Tinh vừa vung túi tiền, vừa cười tủm tỉm đối mặt với cây lần nữa, trong ánh mắt mang theo vô tình khó có thể bị phát giác.

“Vưu Vũ ngươi vậy mà không ngó ngàng ta, mặc kệ, ngươi lần này không nói với ta, công hội thợ săn gần đây nhất ở đâu, đợi nửa năm sau đến học viện, ta nhất định trừng trị ngươi đàng hoàng.” Bĩu môi, dùng ngữ khí đáng yêu làm nũng.

Nam nhân trốn ở trên cây nhìn thấy màn vừa rồi, trong lòng tràn ngập kính phục. Hoàng tử điện hạ quả nhiên không phải như bề ngoài, võ công của ngài lợi hại như tin đồn, căn bản không cần ta ra tay! Lúc đang nghĩ chỉ cần xác nhận nơi đặt chân của hoàng tử, liền có thể trở về hoàng cung bẩm báo, lại bị Lưu Tinh gọi.

Trong lòng Vưu Vũ chỉ có bất đắc dĩ, vô cùng hiểu rõ công lực trừng trị người của hoàng tử điện hạ có bao nhiêu cao, thế là, hắn nhẹ nhàng, “lơ đãng” làm rớt một chiếc lá, đầu lá chính là hướng của công hội thợ săn gần đây nhất.

“Coi như ngươi thức thời, ta đi đây! Ngươi cũng đừng theo ta nữa, ta sẽ dừng chân ở gần cái công hội thợ săn kia.” Cứ bị người đi theo, thì không dễ chơi rồi, Lưu Tinh âm thầm nghĩ.

Vưu Vũ ở trên cây gật đầu, Sadasina sao? Chúc hoàng tử thuận lợi trên đường thí luyện, mặc dù nửa năm sau sẽ phải bị đầu độc, hắn vẫn tôn trọng bổn phận mà ở trong lòng âm thầm chúc phúc.

Đói bụng rồi, là ý nghĩ duy nhất bây giờ của Lưu Tinh.

———

By Aico & Liu

16 responses »

  1. tinh linh của đại lục phía tây -> “tinh linh của đại lục phía đông”

    Reply
  2. GOD kìa *ôm tim* thích wá đi!!

    mà tiểu Bạch xem ra có khả năng nằm đâu đó trog tuyệt sắc tứ đại mỹ nam các loại rồi =))))

    Reply
  3. GOD!!! *Khóc trong sung sướng*

    Reply
  4. ta thik bản cũ
    huhuhuhuhuhuhu

    Reply
  5. này ko có tiểu Bạch…đúng là nên wa bản mới rồi TT.TT lại ko có kết thúc mới đau >”<

    Reply
  6. Bản cũ bản mới là sao thế? Chẵng lẽ tác giả đang viết dở thì k ưng lắm nên lại viết từ đầu à?

    Reply
  7. Liu là người hợp tác dịch God với Aico à?

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: