RSS Feed

God 6-7

Posted on

Chương 7: Thứ mất đi chân chính

Mặc dù nói, trước kia cậu cũng thường nướng thú săn để ăn, nhưng ít nhất lúc chiến đấu, cậu tốt xấu gì cũng sẽ dốc chút lực, mà không phải như bây giờ, bị coi thành đầu bếp hoàn toàn …

Đúng! Cậu gần như trở thành một thành viên trong cái đội ngũ này rồi, chức nghiệp là — đầu bếp! Nếu như vẫn muốn bỏ thêm cái từ đằng sau đầu bếp, vậy chính là —- đầu bếp luôn là phải làm ra được đồ ăn.

Không có tiền, không có gạo, không có rau, không có thú săn, tóm lại, chẳng có cái quỷ gì cả, chỉ có năm tên khốn mỗi khi đến giờ ăn, liền quàng khăn trắng, hai tay mỗi bên cầm một cái đũa, sau đó gõ đũa nói muốn ăn cơm!

Ăn cái đầu quỷ ngươi!

Mỗi khi Lưu Tinh tức đến sắp hộc máu, muốn bỏ đi cho rồi, Thiên Kiếm liền sẽ là người đầu tiên nhào đến, sau đó ôm đùi của cậu không buông, vẻ mặt “Cậu đi, tôi sẽ chết cho cậu xem!”. Cái gì? Kệ tôi chết? Cậu vẫn là muốn đi? Vậy tôi nói cho cậu, tôi cho dù chết cũng sẽ không bỏ đùi của cậu ra!

“…”

Sau đó, Hàm Tiếu liền sẽ đứng ở trước mặt cậu, đơn giản sáng tỏ một câu: “Tôi muốn ăn cơm.”

Nếu như chỉ là một câu thì cũng không nói làm gì, nhưng gã này mặc dù ngôn ngữ đơn điệu, chẳng qua hắn đơn điệu thì đơn điệu, lại có thể liên tục lặp lại “Tôi muốn ăn cơm”, “tôi muốn ăn cơm”, “tôi muốn ăn cơm” đến khi thật sự có cơm ăn, hắn mới đem miệng đi làm động tác ăn, sau đó đình chỉ câu “tôi muốn ăn cơm” này.

Tiếp đến, Yến Tử liền sẽ dán lên ngực cậu, hoa lê đẫm lệ mà làm nũng: “Người ta rất đói bụng, người ta còn đang trong thời kỳ trổ mã, không ăn ngực sẽ không lớn được!”

Nếu như không cho cô cơm ăn, cô liền không chỉ hoa lê đẫm lệ, mà là biến thành mưa dông, tẩm ướt vải trước ngực Lưu Tinh.

Nếu như vẫn không cho cô cơm ăn, ngực ướt xong rồi, nước liền sẽ bởi vì lực vạn vật hấp dẫn mà bắt đầu chảy xuống, eo ướt xong thì lành lạnh, đũng quần ướt xong giống hệt đái dầm, cuối cùng, Lưu Tinh liền sẽ uất ức mà phát hiện ống quần của mình đang nhỏ nước, giống hệt dáng vẻ mới bò ra từ trong biển, nếu hong khô, còn sẽ có muối vướng vào!

Nguyệt Hà là một đại tỷ tỷ dịu dàng, sẽ không làm ra chuyện hủy diệt hình tượng, chẳng qua thỉnh thoảng lúc ba người trước thật sự ngăn không được, cô vì vấn đề ăn cơm, cũng sẽ xông lên, dịu dàng xoa đỉnh đầu của Lưu Tinh.

Đại tỷ tỷ xảo trá này đã phát hiện hành động này đối với Ma Tộc này mà nói, hình như có ý nghĩa không thể dứt bỏ, cho nên luôn là có thể khiến cậu mềm lòng ở lại.

Nếu là lúc thật sự, thật sự giữ không được Lưu Tinh, đạo tặc liền xuất mã, hắn có thể từ “Cậu vẫn chưa học được ngôn ngữ đại lục phương đông, ở lại đi!”, sau đó nói đến “rất nhiều người đều kỳ thị Ma Tộc, bọn tôi thế nhưng không có một chút xíu nào kỳ thị cậu, chúng tôi yêu cậu muốn chết, cho nên ở lại đi!”, tiếp theo tiếp tục nói đến “đây là rừng rậm Tinh Linh, nếu cậu đi loạn, gặp phải Tinh Linh, phỏng chừng vừa đối mặt liền bị bắn thành một con nhím rồi, cho nên cậu vẫn là ở lại đi!”…

Nói cho đến Lưu Tinh cảm thấy nếu rời khỏi cái đội ngũ này, mình sẽ ở trong vòng ba giây bị hủy diệt đến không còn một sợi tóc, sau đó triệt để từ bỏ ý định rời khỏi, tên đạo tặc này mới im miệng.

“Shit! Rốt cuộc ai mới là Ma Tộc tà ác hả? So với cái lũ loài người không biết xấu hổ này, ta cứ như là thiên sứ ngây thơ vô tội không bằng!” Lưu Tinh muốn khóc mà ngửa lên trời hét lớn.

Mọi người nghe không hiểu nên đồng loạt quay đầu nhìn người duy nhất nghe hiểu là A Hải, A Hải nhún vai nói: “Cậu ta chỉ là đang hỏi ông trời vấn đề có liên quan đến chủng tộc.”

Mọi người nhất trí “oh” một tiếng, sau đó từ bỏ truy cứu, tiếp tục gặm rau cải hầm thịt trong chén của mình.

Lưu Tinh sau khi oán trời xong, bắt đầu trách người, chỉ vào lũ đểu này chửi lấy chửi để: “Lũ ác quỷ cộng quỷ đói các ngươi, tưởng ta là cái gì? Máy sản xuất đồ ăn tự động chắc? Vừa không cho tiền cơm, cũng không biết săn bắn, ngay cả nhóm lửa cũng suýt nữa gây ra hỏa hoạn rừng rậm, các ngươi đám người này rốt cuộc sinh ra để làm gì? Nhớ hồi đó, ta thế nhưng là ngồi ở bên đống lửa, thoải thoải mái mái chờ người ta đi săn về cho ta nướng, ngay cả gia vị cũng có người giúp ta chuẩn bị sẵn… (bỏ bớt ba ngàn chữ phía dưới).”

Mọi người vừa lại đồng loạt quay đầu nhìn A Hải, A Hải lần nữa nhún vai nói: “Cậu ta đang hỏi, không có gia vị, ăn có quen không?”

Mọi người bừng tỉnh: “Oh! Tạm được, có ăn là tốt, chúng tôi không kén chọn!”

… Nhìn dáng vẻ đã biết không phải đang kiểm điểm! Lưu Tinh tức chết rồi, cậu phát thề nhất định phải ở trong thời gian ngắn nhất học được ngôn ngữ đại lục đông, sau đó mắng cho đoàn người này vuốt mặt không kịp, không để cho bọn họ triệt để sám hối, cậu không phải Lưu Tinh!

“Ăn no, đàm chính sự.” Hàm Tiếu đứng lên, nói với mọi người.

Mọi người cũng trở nên nghiêm túc, chỉ có Lưu Tinh nghe không hiểu vốn còn muốn trở về lều ngủ, lại bị A Hải túm lấy cánh tay, nói rõ bây giờ phải đàm chính sự, đồng thời hắn sẽ phiên dịch cho cậu nghe.

“Phiên dịch cho ta nghe làm gì, cũng đâu liên quan đến ta.” Lưu Tinh lẩm bẩm, chẳng qua vẫn là ở lại, ít nhất có thể nghe xem mình rốt cuộc còn phải bao lâu mới có thể thoát ly khu rừng rậm này, quan trọng nhất chính là, lúc nào mới có thể thoát khỏi cái đội ngũ này hả!

Lưu Tinh ngồi trên đất, nhìn Hàm Tiếu nói chuyện, mặc dù cho tới giờ, cậu đều chỉ có thể nghe hiểu mấy câu đơn giản, nhưng lại có thể hiểu phần lớn lời của Hàm Tiếu, bởi vì hắn nói chuyện đồng thời có đặc chất “đơn giản” và “tính lặp lại cao”, câu “tôi muốn ăn cơm” này chính là hắn dạy cho mình.

Bây giờ nghe thấy trong miệng Hàm Tiếu “sấm sét sấm sét” không ngớt, đã biết hắn đang nói chuyện liên quan đến nhiệm vụ, A Hải lúc trước từng giải thích với cậu, bọn họ muốn đi hái một loại thực vật phát âm rất giống “sấm sét”.

Mọi người nghe vậy liên tục gật đầu, Lưu Tinh cũng gật liên tục, gật gà gần sắp ngủ…

“Lưu Tinh, cậu biết sử dụng hỏa ma pháp đúng chứ? Vậy cậu có thể…” A Hải đột nhiên lắc lắc Lưu Tinh, sau đó blah blah nói một đống.

“Huh?” Lưu Tinh đột nhiên bị lắc tỉnh, thần chí hết sức lơ mơ, chỉ nghe thấy ba chữ hỏa ma pháp này, phần sau toàn bộ đều bị lược bỏ, cho nên cậu cũng liền gật đầu, biểu thị ý mình biết hỏa ma pháp.

“Vậy thật tốt quá! Hoan nghênh cậu nhé!” A Hải sảng khoái vỗ vỗ lưng Lưu Tinh.

Lưu Tinh bị vỗ đến suýt nữa hộc hai ngụm máu, chẳng qua đây cũng khiến cậu triệt để thanh tỉnh. Chờ một lát, A Hải đang cảm ơn cái gì? Cậu có đáp ứng muốn giúp bọn họ cái gì sao?

“Cái gì? Ngươi vừa rồi nói cái gì, ta không có nghe rõ à!” Lưu Tinh cả kinh, cậu hẳn sẽ không bất tri bất giác gật đầu đem mình bán mất, từ nay phải cả đời làm “đầu bếp luôn là phải đẻ ra được đồ ăn” của cái đội ngũ này chứ?

“Ha ha! Cũng không có gì đâu.” A Hải cười ha ha: “Chúc mừng cậu chính thức gia nhập đội ngũ chúng tôi, sắp đến thành trấn rồi, lát nữa chúng ta cứ đi đăng ký đi!”

Cái gì?

Đội ngũ này đã vô sỉ đến cực điểm, sắc mặt của Lưu Tinh đen như đáy nồi.

Đầu tiên là để cho Hàm Tiếu đi giảng giải nhiệm vụ, cậu vừa nghe thấy cái từ “sấm sét” này, hiển nhiên cho rằng bọn họ là đang thuyết minh nhiệm vụ, dù sao đó cũng không liên quan đến mình, cho nên liền mơ mơ màng màng thiếp đi, sau đó thấy cậu ngủ rồi, đội ngũ này lập tức chuyển để tài, chuyển sang bỏ phiếu có muốn để cậu gia nhập đội ngũ hay không.

Bởi vì kỹ thuật nhóm lửa, săn bắt, nấu cơm của năm người chừng như người này còn tệ hơn người kia, mấy ngày này có Lưu Tinh căn bản chính là những ngày thoải mái nhất từ lúc mạo hiểm tới nay. Cho nên, kết quả bỏ phiếu nghĩ cũng biết, lấy năm phiếu tán đồng, toàn thể thông qua để cho cậu gia nhập, sau đó, A Hải liền thừa dịp cậu mới bị lắc tỉnh, lúc còn đang mơ mơ màng màng, blah blah nói một đống, cuối cùng, cậu liền bất tri bất giác gật đầu.

“Ta chỉ là nghe nói lừa cưới, lừa tiền, lừa ăn lừa uống… nào có lừa gia nhập đội!”

Lưu Tinh khóc không ra nước mắt, mới đầu thấy đội ngũ này, còn rất bình thường mà! Làm sao chưa tới mấy ngày, kiếm khách tiêu sái chỉ cần vừa có động tĩnh, lập tức bổ nhào xuống đất, ôm chặt đùi cậu không buông, đội trưởng thần cung thủ vừa ngầu vừa có lực cả ngày kêu “tôi muốn ăn cơm”, đại tỷ tỷ dịu dàng khẳng định mình ăn mềm không ăn cứng, cho nên luôn là dùng công thế dịu dàng…

Cái đội ngũ lộn xộn gì vậy chứ!

Lưu Tinh ở trong lòng hò hét trên vạn lần, đồng thời cũng đã nói với A Hải hơn trăm lần mình không gia nhập đội ngũ của bọn họ.

“Cái gì? Cậu nói cái gì vậy, tôi làm sao đều nghe không hiểu thế, xem ra ngôn ngữ Ma Tộc của tôi học chưa đủ lắm à…”

Cái tên khốn đó chính là giả chết như thế để hồi ứng cậu.

Cứ như thế từ rừng rậm bị kéo một mạch đến thành trấn, vốn định sau khi đến thành trấn liền bỏ chạy, về sau mới phát hiện nguyên nhân vì sao A Hải và những người khác không hề lo lắng cậu sẽ bỏ chạy một chút nào —

Đại lục phương đông là thật sự vô cùng căm thù Ma Tộc.

Vừa đi vào thành trấn, Lưu Tinh liền thu được vô số ánh mắt của loài người từ sợ hãi khi vừa mới nhìn thấy, sau đó là phòng phạm hoài nghi, rất nhiều người còn lộ ra ý xấu, chỉ là sau khi nhìn thấy có đội mạo hiểm vây ở bên cạnh cậu, liền đánh trống lùi mà thôi.

Dưới tình huống hiện tại, nếu như cậu rời khỏi cái đội ngũ này, khẳng định lập tức sẽ bị công kích.

A Hải khẳng định sớm đã biết loại tình huống này, theo đó mà an ủi bạn đội khác, Lưu Tinh tuyệt đối sẽ không chạy mất, cho nên bọn họ mới an tâm để cậu tiến vào thành trấn như thế.

Bây giờ, Lưu Tinh đã ngồi ở trên ghế của công hội mạo hiểm giả chi nhánh đại lục phương đông, năm cặp mắt đang tha thiết nhìn vào mình, một bản kê khai đã bày ở trước mặt mình, ngay cả hai chữ “Lưu Tinh” tên của mình cũng đã điền sẵn ở chỗ người làm đơn rồi.

Lưu Tinh mặt vô biểu tình, hơn nữa thu tay ở trong tay áo, hoàn toàn không có dấu hiệu muốn động thủ điền vào.

“Tuổi tác?” A Hải cầm lấy bản khai, chấm bút lông vũ vào mực, động thủ muốn điền.

Lưu Tinh quay đầu đi, một câu cũng không nói.

A Hải dùng lưỡi liếm liếm ngòi bút, nói: “Vậy thì điền hai mươi tuổi nhé!”

Này! Lưu Tinh đột nhiên quay đầu lại. Còn thế này nữa à? Nhìn thấy A Hải thật muốn điền hai mươi, cái tuổi này đối với Ma Tộc mà nói, vẫn còn là trẻ em, cậu không thể không mở miệng đính chính: “Ba mươi!”

“Chức nghiệp?” A Hải sau khi điền tuổi, ngẩng đầu hỏi: “Ma pháp sư?”

Lưu Tinh quay ngoắt đầu đi, cự nự không trả lời.

“Điền đầu bếp đi!” Thiên Kiếm ở bên cạnh đề nghị.

Dừng tay~~

“Cứ ghi ma pháp sư đi!” Lưu Tinh khóc không ra nước mắt mà la lên, cậu sớm đã được dạy cái từ đầu bếp này rồi.

“Nào, ấn cái dấu tay nữa là được.” A Hải mang theo nụ cười như tú bà, đưa bản khai đến trước mắt Lưu Tinh.

Lưu Tinh đẩy bản khai ra, bạt mạng lắc đầu, cậu mới không muốn làm đầu bếp trong đội ngũ, cho dù trên bản khai ghi thật sự là ma pháp sư, nhưng trên thực tế, sợ rằng vẫn là làm đầu bếp đi.

Hơn nữa, con cáo thối tha Filost kia cũng không biết lúc nào sẽ truy sát tới, cậu làm sao có thể thảnh thơi gia nhập đội ngũ mạo hiểm đi dạo khắp nơi. Trước kia, ngay cả Bai Saya và Alan cũng bị bức phải từ bỏ cậu, càng huống chi đội ngũ ngay cả lực lượng bảo thạch cũng không có này, bọn họ làm sao có thể vì một cái đầu bếp, mà đối kháng với cái gã xảo trá như Filost kia chứ!

Nghĩ đến đây, Lưu Tinh túm lấy bản khai, xé nát bét.

Năm người trong đội ngũ đều ngây ngẩn, hiển nhiên không ngờ đến cậu sẽ có phản ứng lớn như thế, cuối cùng, Thiên Kiếm thở dài, nói mấy câu với A Hải.

A Hải có chút tiếc nuối nói với Lưu Tinh: “Thiên Kiếm nói, nếu cậu đã không muốn gia nhập chúng tôi như thế, vậy cũng không cưỡng cầu cậu nữa.”

Hàm Tiếu bên cạnh cũng nói mấy từ đơn giản, tiếp đến Thiên Kiếm và Nguyệt Hà vừa lại bổ sung mấy câu, A Hải sau khi nghe xong cả thảy, phiên dịch cho cậu: “Hàm Tiếu nói, cậu ở trên trấn rất nguy hiểm, chờ chúng tôi trả một số nhiệm vụ, có tiền rồi, sẽ giúp cậu mua ít vật cần thiết như bản đồ gì đó, rồi cậu theo chúng tôi ra khỏi thành trấn, trở về rừng rậm, từ rừng rậm chạy đến phía bắc đại lục đông, một khi đến phía bắc đại lục, thù địch của bên đó đối với Ma Tộc đã ít hơn, cậu cho dù vào thành cũng sẽ không có nguy hiểm.

Nói xong, A Hải vừa lại không yên tâm mà bổ sung: “Chỉ là chúng tôi không thể hộ tống cậu quá xa, cậu lúc hành tẩu ở trong rừng rậm, phải cẩn thận một chút.”

Nghe thấy những lời này, Lưu Tinh ngây ngẩn, cậu còn tưởng rằng bọn họ sẽ không chịu thả mình đi đây! Không ngờ… nhưng, cậu vẫn lặng lẽ gật đầu.

A Hải cũng không bị hồi ứng lãnh đạm của Lưu Tinh làm ảnh hưởng, trái lại hăng hái kêu lên: “Được! Để cảm tạ chiếu cố nhiều ngày qua của cậu, hôm nay cậu cứ nghỉ ngơi cho tốt một ngày đi! Thiên Kiếm và Hàm Tiếu sẽ đi trả nhiệm vụ và lo liệu đồ ăn, cậu đi dạo phố với Nguyệt Hà và Yến Tử, thuận tiện thay quần áo trên người nhé. Oh, đúng rồi, tôi ở bên cạnh làm phiên dịch cho các cậu.”

Yến Tử cao hứng kéo lấy Lưu Tinh, Nguyệt Hà cũng kéo lấy A Hải, trong hai đôi đều có một nữ vui vui vẻ vẻ, cùng một nam không có biểu tình gì, cùng đi ra khỏi cửa chính của công hội mạo hiểm giả.

Nhìn bóng lưng của hai đại đội mua sắm này, Thiên Kiếm rốt cuộc suy sụp mặt, “Chờ Yến Tử và Nguyệt Hà mua xong quần áo của Lưu Tinh, sau đó Lưu Tinh vừa lại đi mất, phỏng chừng chúng ta thật sự sẽ nghèo đói…”

Hàm Tiếu bên cạnh vỗ vỗ vai của hắn, biểu hiện an ủi.

◊◊◊◊

Không biết là bộ thứ mấy mặc lên người rồi, Yến Tử trước sau như một mà ở bên cạnh la hét, Nguyệt Hà cũng trước sau mỉm cười nhìn.

“Đúng là cái mắc áo, mặc làm sao cũng dễ nhìn.” A Hải ngồi ở bên cạnh, kéo kéo quần áo thùng thình trên người, có chút hâm mộ thở dài.

“Đúng rồi, Nguyệt Hà và Yến Tử hỏi, bộ này cậu có thích không?”

Nghe vậy, Lưu Tinh sao cũng được mà gật đầu, ánh mắt trước sau nhìn chằm chằm vào mình trong gương, đây thực sự không giống cậu, thân hình thon dài và khuôn mặt tuấn tú, còn có mái tóc dài đến eo, Lưu Tinh nhìn làm sao cũng không quen, hình như thiếu đi điều gì đó.

“Cậu vì sao luôn là không cười?”

Lưu Tinh ngẩn người, khó hiểu quay đầu nhìn A Hải, “Anh đang nói chuyện với tôi?”

“Không, là Nguyệt Hà tỷ muốn hỏi cậu, chẳng qua, tôi và Yến Tử cũng muốn biết.” A Hải nhún vai nói.

“Từ sau khi gặp cậu, cậu chưa bao giờ cười, mặc dù Hàm Tiếu cũng không cười, nhưng đó là bởi vì cậu ta từ nhỏ rất ít qua lại với người khác, cho nên sẽ không cười, cậu ta nếu thật sự cười lên cũng không phải khó coi bình thường.”

Ta trước giờ đều không cười? Đây làm sao có thể hả! Nhớ Lưu Tinh cậu thế nhưng là cái gã chết đến nơi cũng vẫn còn mạnh miệng đây. Cậu đối với mình trong gương lộ ra một nụ cười bảo đảm có thể mê mệt một xe thiếu nữ, “Thế này thì sao?”

A Hải nhìn cậu một cái, kỳ quái nói: “Cậu không có cười à!”

Huh?

“Nói bậy, tôi đã cười rồi mà!” Lưu Tinh nhìn mình trong gương, rõ ràng đang cười à!

A Hải mù mờ quay đầu hỏi Nguyệt Hà và Yến Tử một chút, sau đó như chém đinh chặt sắt nói với Lưu Tinh: “Cậu không có cười, cậu căn bản không có cười, từ ngày gặp cậu, cậu chưa từng cười.”

Nói cũng kỳ quái, khi A Hải nói như thế, Lưu Tinh mù mờ lại nhìn sang gương, chỉ thấy mình trong gương vậy mà thật sự dần dần buông khóe miệng xuống, mặt vô biểu tình, quả thật là dáng vẻ không có tươi cười, nhưng… cậu rõ ràng không có thay đổi biểu tình!

Chẳng lẽ, thật như A Hải nói, cậu thật sự chưa từng cười? Chỉ là đang tự lừa mình dối người?

Giao vận mệnh cho chủng tộc vĩnh hằng bất biến, mọi thứ vẫn sẽ không có bất cứ thay đổi nào, nhưng cẩn thận, đừng làm mất thứ quan trọng…

Làm mất thứ quan trọng…

Lưu Tinh đột nhiên có loại lĩnh ngộ: “Chẳng lẽ, thứ ta sẽ làm mất không phải Alan? Ta cho rằng ta sẽ làm mất Alan, hắn muốn về nhà như thế, về nhà rồi có lẽ sẽ không muốn trở lại mạo hiểm nữa…”

Thì ra, thứ cậu làm mất là — Lưu Tinh!

Mình trong gương không hề giống Lưu Tinh, Lưu Tinh biết cười biết phá phách như trẻ con nghịch ngợm, hơn nữa còn cần người ta quản giáo, quan trọng nhất chính là, cậu thậm chí sẽ không cười…

“Tôi ở trong mắt các người là người thế nào? Giống trẻ con không?” Lưu Tinh nghiêng đầu qua, hỏi đạo tặc bên cạnh.

A Hải trợn lớn mắt, trả lời: “Trẻ con? Không, một chút cũng không giống, cậu vừa chín chắn vừa chững chạc, còn đáng tin cậy hơn Thiên Kiếm đây! Hơn nữa còn có loại khí chất thần bí, mọi người đều đang đoán cậu có phải là quý tộc cấp cao của Ma Tộc, trên người mang bí mật gì lớn, hay là thân thế bi thảm gì đó.”

Chín chắn, chững chạc, đáng tin cậy, thần bí?

Mặt của Lưu Tinh trầm xuống, đây là đang hình dung cậu sao?

Hồi tưởng lại hành động mình đã làm những ngày qua. Săn thú? Trước kia dù là Alan lấy tia chớp bổ cậu, cậu cũng thà bị bổ chết cũng không muốn tự mình đi săn. Chín chắn chững chạc? Nếu cậu có một phút nào là chín chắn chững chạc, phỏng chừng Bai Saya đều sẽ quỳ xuống cảm tạ trời cao rồi. Bị đội ngũ này chọc tức đến giậm chân? Trước kia chỉ có chuyện Lưu Tinh cậu chọc tức người, từ lúc nào có người chọc tức được Lưu Tinh cậu rồi?

Ta rốt cuộc có còn là Lưu Tinh hay không? Cậu không khỏi thất vọng mà túm lấy vạt áo, chẳng lẽ mình sắp biến thành Người Dẫn Đường như Filost? Hay là nói, đây chỉ là thay đổi của Ma Tộc sau khi trưởng thành nhất định sẽ có?

“Cậu làm sao vậy?”

A Hải tức thì trở nên hoảng loạn, ngay cả Yến Tử và Nguyệt Hà bên cạnh cũng lộ ra thần tình lo lắng.

Làm sao vậy? Cậu cũng không biết mình rốt cuộc làm sao.

Cuối cùng, cậu chỉ có ném đi một nụ cười cay đắng về phía ba người A Hải: “Tôi đã làm mất… thứ quan trọng.”

◊◊◊◊

Sau khi qua bữa tối, mọi người đuổi Lưu Tinh về phòng của cậu, sau đó bắt đầu thương lượng…

“Tôi không tán đồng để cho Lưu Tinh rời khỏi, tôi cảm thấy đứa trẻ đó rất khiến người lo lắng, nói là đã làm mất thứ quan trọng, lại không chịu nói là thứ gì, cũng không chịu để cho chúng ta tìm giúp cậu ấy.” Nguyệt Hà hết sức lo âu.

“Cậu ta cũng đã ba mươi tuổi rồi, không tính là trẻ con đi.” Thiên Kiếm cười khổ, hơn nữa đối phương không chịu ở lại, bọn họ chung quy không thể cưỡng bách người ta đi.

“Không, Nguyệt Hà tỷ nói đúng.” A Hải xen vào giải thích: “Cậu ta là Ma Tộc mà, ba mươi tuổi của Ma Tộc mới xấp xỉ mười lăm, mười sáu tuổi của chúng ta đi, nhìn dáng vẻ của Lưu Tinh, hẳn là đã thành niên, cứ miễn cưỡng tính là mười sáu tuổi là được.”

“Cái gì?”

Mọi người đều giật mình, không ngờ đến, Lưu Tinh là một thiếu niên mười sáu tuổi? Đây… nhìn làm sao cũng không giống lắm đi!

“Đó chẳng phải là còn nhỏ hơn Yến Tử sao?” Nguyệt Hà kinh hô ra tiếng, người vốn trẻ tuổi nhất trong đội ngũ là Yến Tử, nhưng Yến Tử cũng gần mười tám rồi.

“Đây đích xác là khiến người lo lắng…” Thiên Kiếm nhíu mày nói.

“Đúng thế, đúng thế! Không thể để cho Lưu Tinh đi!” Yến Tử mãnh liệt biểu đạt ý kiến.

“Nhưng, nhưng cậu ta không muốn ở lại…”

“Khuyên nhủ đứa trẻ kia nhiều hơn…”

Hai tiếng gõ cửa cộc cộc dứt khoát cắt ngang tranh luận của mọi người, Thiên Kiếm nhíu mày, muộn như thế này sẽ có ai đến tìm đây?

“Tôi đi mở.”

Thiên Kiếm nói như thế, đồng thời đứng dậy đi về phía cửa, nhưng Hàm Tiếu lại cũng đi theo phía sau.

“Là ai?”

Thiên Kiếm mở ra một khe cửa, vừa nhìn ra ngoài vừa hỏi, chỉ thấy người bên ngoài mặc một cái áo trùm liền mũ dày nặng, mũ kéo rất thấp, căn bản nhìn không thấy dung mạo thế nào, đây khiến Thiên Kiếm không khỏi nhíu mày.

“Ta là đến tìm Lưu Tinh.” Người bên ngoài trả lời như thế.

Trả lời này khiến Thiên Kiếm ngây ngẩn, tìm Lưu Tinh?

Không chờ Thiên Kiếm suy nghĩ xong người này rốt cuộc là kẻ thù hay là thân thuộc của Lưu Tinh, trên thân người áo trùm lập tức phát ra một luồng khí cường đại, mãnh liệt đẩy cửa ra. Thiên Kiếm sau khi bị bức phải lùi một bước, chớp mắt rút kiếm treo ở bên hông ra, mà Hàm Tiếu cũng trước hết giương cung lắp tiễn.

Người áo trùm lại làm ngơ, đi vào phòng một cách tự nhiên, thậm chí xoay lưng vào mọi người mà đóng cửa lại, sau đó vừa xoay người đối mặt mọi người, vừa cởi xuống áo trùm trên người xuống.

Tức thì, căn phòng lữ quán đơn giản này giống như có ánh sáng mặt trời dâng lên ở đây, cũng không phải thật sự có hào quang, mà là vẻ đẹp dung mạo thân hình của người đó ngay cả hào quang vạn trượng cũng không thể so sánh, từ hình dung đẹp đẽ gì cũng không đủ để chụp lên người hắn. Giống như là, nếu muốn hình dung mặt trời có bao nhiêu sáng, vậy thì trừ một cái từ “sáng”, còn có thể nói cái gì đây?

Mà người này, cũng chỉ có một cái từ “đẹp”, không còn từ hình dung khác có thể nói.

“Ngươi… ngươi rốt, rốt cuộc là ai?”

Ở trước mặt người tuấn mỹ như thiên thần như thế, Thiên Kiếm lại vẫn có thể lắp ba lắp bắp nói chuyện, cũng tính là không dễ rồi.

“Hoàng Di tướng quân? Chẳng trách ta lại cảm giác được khí tức Ma Tộc cường đại như thế…”

Không chờ người đó trả lời, ở một bên lại có người thốt lên, mọi người lúc này mới nhìn thấy, Lưu Tinh không biết từ lúc nào, vậy mà đã đến cái phòng này rồi, chỉ ngoại trừ A Hải, cũng không có người biết Lưu Tinh nói cái gì, nhưng cho dù là A Hải, ở lúc nghe thấy cũng là không kịp phản ứng, chỉ cho rằng bốn chữ “Hoàng Di tướng quân” chính là tên của người trước mắt.

Mắt của Hoàng Di chuyển sang nhìn Lưu Tinh, khóe miệng nhếch lên một nụ cười hớp hồn người khác: “Chúc mừng ngươi đã lớn lên, Lưu Tinh.”

“Ngươi đến đây làm cái gì?” Lưu Tinh kinh ngạc đến ngay cả mắt cũng trợn lớn, đây thế nhưng là Hoàng Di tướng quân chỉ nghe lời của đại ca, trước giờ không ngó ngàng tới hoàng tử và hoàng nữ khác! Hắn không dưng đến đại lục phương đông nơi căm thù Ma Tộc làm cái gì? Không phải là muốn khai chiến với Tinh Linh chứ?

“Cái này thì…” Hoàng Di nhàn nhạt quét qua những người khác ở đây: “Ta muốn nói chuyện riêng với ngươi.”

“Oh.” Lưu Tinh gật đầu, nói: “Vậy đến phòng ta đi.”

Khi hai người bước ra khỏi phòng, A Hải lại đột nhiên cao giọng hô: “Lưu Tinh, không có chuyện gì chứ?”

Lưu Tinh dừng bước, quay người lại gật đầu, “Không sao, là người quen.”

Khi lần nữa quay đầu nhìn khuôn mặt tuấn mỹ khó có thể tưởng tượng kia của Hoàng Di, Lưu Tinh hết sức bình tĩnh nghĩ, cho dù thật có chuyện, ở trước mặt Ma Tộc đệ nhất tướng quân, đừng nói là một đội mạo hiểm, cho dù là tới thêm năm mươi đội mạo hiểm cũng vô dụng.

 

3 responses »

  1. Ứ, có 1 nỗi buồn k hề nhẹ… Lưu Tinh ơi… T_T

    Reply
  2. Ugh…Q~Q

    Reply
  3. Hoàng Di và đại hoàng tử à… *gật gù* có khả năng lắm =))))

    mà chap này tội Lưu Tinh thật đấy, ví như tiểu Bạch mà hết ngây ngô thì sẽ ko còn là tiểu Bạch… cơ mà Lưu Tinh thay đổi kiểu này… có khi nào đối với Alan và tiểu Bạch sẽ là 1 sự kiện mừng đến phát khóc hay ko đây TT_TT

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: