RSS Feed

God 8-5

Posted on

Chương 5: Phát hiện hòn đảo

“Khả Tinh!” Lưu Tinh vội vội vàng vàng chạy qua chạy lại ở trên boong tàu, còn vừa gào hét tên của Khả Tinh.

“Vâng.” Khả Tinh từ trên cột buồm nhảy xuống.

Lưu Tinh nghiêng nghiêng đầu nhìn cô, trong lòng vừa lại cảm thấy an tâm hơn nhiều, đúng lúc A Hải gọi có muốn chơi xí ngầu hay không, cậu vội vàng quay đầu hô “tôi muốn tôi muốn”, sau đó vội vàng nói với Khả Tinh: “Không có gì không có gì, cô đi lo việc đi!”

“Vâng.”

Không lâu sau, trong khoang thuyền đang chơi thảy xí ngầu so lớn nhỏ, Yến Tử thảy được sáu chấm, A Hải thảy ra ba chấm, Hàm Tiếu hết sức uất ức chỉ ném ra hai chấm, Nguyệt Hà vừa may quần áo cho Aya, cũng vừa ném được sáu chấm, Lưu Tinh lắc cái chén một cái, hơi hơi mở ra, tự mình nhìn lén một chút…

“Không được! Tôi nhất định phải đi tìm Khả Tinh, lâu như thế không nhìn thấy cô ấy, tôi khó chịu quá.”

Nói xong, cậu vừa lại vội vội vàng vàng chạy đến boong tàu, dọc đường còn la hét Khả Tinh.

A Hải và Yến Tử nhìn nhau một cái, vươn tay đi lật chén của Lưu Tinh… Một chấm! Hai Người trợn trừng mắt, gã Lưu Tinh này thật là tên đểu giả.

“Khả Tinh!”

“Vâng.” Khả Tinh từ dưới khoang thuyền chui ra.

Lưu Tinh thấy cô vẫn là bình yên vô sự, dưới lòng vừa lại thở phào, vẫy vẫy tay nói: “Không có gì không có gì, cô đi lo việc của mình đi!”

“… Vâng.”

Không bao lâu sau…

“Khả Tinh, Khả Tinh?”

Lưu Tinh vừa lại ở trên boong tàu hô hoán, gọi hết cả buổi lại không có nhận được hồi ứng, cậu dừng lại, trên mặt có chút ngơ ngác, làm sao lại không có hồi ứng đây? Khả Tinh luôn luôn đều sẽ ở sau khi cậu chạy lên boong tàu là xuất hiện ngay mà, lần này làm sao đến bây giờ cũng không có xuất hiện?

Lưu Tinh nổi lên hoảng hốt, gọi càng ngày càng lớn tiếng, cũng càng ngày càng thê lương: “Khả Tinh? Khả Tinh cô đang ở đâu? Khả Tinh!”

Cậu gọi rất ư là thảm thiết, ngay cả Hàm Tiếu, A Hải và Yến Tử đều chạy ra xem đã xảy ra chuyện gì.

“Khả, Khả Tinh biến mất rồi…” Lưu Tinh hoảng hốt kéo tay của Hàm Tiếu.

Hàm Tiếu nhíu nhíu mày, an ủi: “Đang bận, có lẽ.”

“Mới sẽ không, Khả Tinh bất luận đang làm cái gì, đều sẽ không phớt lờ tôi!” Lưu Tinh ra sức phản bác: “Cô ấy nhất định xảy ra chuyện rồi! Mau giúp tôi tìm cô ấy…”

“Tôi ở đây.”

Lưu Tinh ngẩn người, quay đầu nhìn, Khả Tinh đang từ dưới khoang thuyền bò ra, giữa thần sắc động tác vậy mà còn có chút chật vật.

Cậu vội vàng chạy đến phía trước Khả Tinh, lo lắng rống lên: “Cô vừa rồi chạy đi đâu? Hại ta căng thẳng muốn chết!”

Khả Tinh trầm mặc một chút, vậy mà không có lập tức trả lời vấn đề của Lưu Tinh.

Thấy vậy, Lưu Tinh kinh ngạc trợn lớn mắt, đầu tiên là không có lập tức chạy tới, bây giờ thì lại không trả lời vấn đề… chẳng lẽ, thời kỳ nổi loạn của Khả Tinh rốt cuộc đã đến rồi sao? Cậu nghi hoặc hỏi: “Cô rốt cuộc đã đi đâu?”

Khả Tinh ngẩng đầu lên, thần sắc vốn lãnh đạm vậy mà xuất hiện dị sắc, cô hình như là có chút xấu hổ, nhưng vẫn là cất giọng trả lời giống như bình thường: “Đi vệ sinh!”

“…”

“Ha ha ha!” Lưu Tinh cười khan: “Thì ra là như thế à! Vậy tôi không quấy rầy cô nữa, cô tiếp tục, tiếp tục… AAAA!”

Trên thuyền điện quang đại phóng, điểm trung tâm của điện quang đương nhiên chính là Lưu Tinh rồi, nhất thời, điện quang xen lẫn tiếng khóc thét, trên thuyền giống như đang tiến hành tra tấn thảm vô nhân đạo gì đó…

Điện quang hoàn tất, Alan chậm rãi từ khoang thuyền đi ra, lạnh lùng nhìn Lưu Tinh nói: “Ngươi ồn quá đấy, Aya cũng bị ngươi làm ồn đến không chịu ngủ trưa rồi! Ngươi còn ồn, ta sẽ nhốt ngươi ở trong lưới điện, ngủ trưa cùng với Aya!”

Khả Tinh nhìn chủ nhân của mình nằm bò thê thảm ở trên boong tàu, trong lòng vậy mà không hề có bất cứ ý niệm công kích nào đối với tên Tinh Linh kia, còn thấp thoáng có loại…

Alan nhìn thấy thần tình của Khả Tinh, gật đầu nói với cô: “Không cần khách khí, lần sau Lưu Tinh còn quấy rầy cô làm việc, cô có thể đến nói cho ta, ta sẽ quản giáo nó.”

Nghe thấy lời này, Khả Tinh vậy mà có loại xúc động muốn gật đầu, nhưng thân là tử sĩ, làm sao có thể kêu người khác đến quản giáo chủ nhân của mình chứ? Cho nên, cô chỉ có thể cứng đờ cổ mà không thể gật xuống.

Nghe vậy, Lưu Tinh cháy khét đang nằm ở trên boong tàu ngẩng đầu kháng nghị: “Alan, ngươi đừng dạy hư Khả Tinh, cô ấy bây giờ rất ngoan, đều sẽ ngoan ngoãn nghe lời của ta! Bị ngươi dạy như thế, nếu sau này không ngoan nữa thì làm sao?”

“Nếu như cô ấy không ngoan nữa, vậy thì sẽ có thêm một người giúp ta quản giáo ngươi, như thế không phải rất tốt sao?” Alan không chút khách khí nói.

“… Không tốt chút nào.” Lưu Tinh thật muốn khóc, có một mụ Alan đã đủ rồi, nếu Khả Tinh cũng biến thành mụ Khả Tinh… Trời ơi!

Lúc này, một tên hắc y nhân từ trên cột buồm kéo dây thừng nhảy xuống, chạy vội đến phía trước Khả Tinh, tất cung tất kính nói: “Báo cáo, phía trước phát hiện hòn đảo, trên đảo rừng cây rậm rạp, không có phát hiện nhà cửa.”

Khả Tinh gật đầu, đi về hướng Lưu Tinh, hỏi: “Xin hỏi có lên đảo khám xét hay không?”

Lưu Tinh nhảy dựng lên, la lớn “Chẳng lẽ đảo của ta đã tới rồi sao?”

Alan cẩn thận nói: “Trước hết hỏi Saisimili thử xem đi, hắn đang ở trong khoang thuyền giúp ta dỗ Aya ngủ.”

Saisimili sau khi nhìn chằm chằm vào cầu thủy tinh rất lâu, ủ rũ nói: “Ta không có biện pháp biết hòn đảo này có phải là căn cứ địa Ma Vương hay không, ta chỉ có thể nhìn thấy quỹ đạo của người, không có biện pháp nhìn được đảo, hơn nữa quỹ đạo của Lưu Tinh cũng không có chỉ ra lúc nào mới sẽ tìm được căn cứ địa…”

“Saimi à, cầu thủy tinh của ngươi có phải là bị hỏng rồi không?” Lưu Tinh dùng tay quẹt một cái lên cầu thủy tinh: “Làm sao ngay cả hòn đảo cũng tìm không được?”

Saisimili bực mình hất tay của Lưu Tinh đi, hai tay bảo vệ cầu thủy tinh, có chút nổi nóng nói: “Cầu thủy tinh của ta rất tốt, mới không có hỏng!”

Lưu Tinh cười một cách xấu xa, mắt liếc Saisimili, cố ý kéo dài ngữ điệu hoài nghi mà nói: “Vậy chính là thứ khác hỏng rồi?”

“Thứ gì hỏng?” Saisimili không rõ nội tình hỏi.

“Phụt!” Bên cạnh, Yến Tử đột nhiên cười, vỗ Lưu Tinh một cái, mắng: “Lưu Tinh, cậu thật xấu!”

“Đương nhiên! Tôi thế nhưng là Ma Vương đấy!” Lưu Tinh dương dương đắc ý nói.

Răng rắc!

Một tia chớp nhỏ lóe qua, kèm theo tiếng la quản giáo trẻ con của Alan: “Không được bắt nạt Saisimili!”

Lưu Tinh bị đau rụt tay lại, nhỏ giọng phàn nàn: “Được rồi, được rồi, ta chỉ là giỡn với hắn thôi mà! Vậy bây giờ phải làm sao? Có cần lên đảo đi xem thử hay không?”

Alan lại lắc đầu: “Nếu Saisimili cũng không biết, vậy thì ngươi quyết định đi, ngươi cũng nên học tập làm sao làm Ma Vương tốt rồi.”

Vậy thì ngươi đừng có điện ta à!

Trên cái thế giới này có loại Ma Vương sẽ bị thuộc hạ điện và quản giáo sao? Lưu Tinh không ngừng lẩm bẩm trong lòng, nhưng lại cũng không dám nói ra khỏi miệng, nghĩ đến, nhiều lắm sẽ nhận được một câu “ngươi ngoan một chút ta sẽ không điện ngươi” gì gì đó của Alan.

“Vậy thì đi lên xem thử đi, bằng không nếu bỏ lỡ căn cứ địa của ta, vậy chúng ta chẳng phải xong đời rồi?”

A Hải cười he một tiếng rồi nói: “Tôi thấy cậu là ở trên thuyền lâu như thế, nên nhàm chán quá, dù là đụng phải một hòn đá nhỏ, cậu cũng muốn đi lên giẫm thử cái.”

“Thế thì sao chứ!” Lưu Tinh không cam tâm trả về: “Trên thuyền vốn đã rất nhàm chán mà!”

“Còn nhàm chán?” A Hải kêu lên quái dị: “Thoáng cái bận chơi xí ngầu với bọn tôi, thoáng cái liền muốn đi gọi Khả Tinh, sau đó vừa lại nhao nhao với Hàm Tiếu, đòi anh ta câu cá cho cậu ăn, hết chuyện còn đi chọc Aya, túm lấy tay của Saimi, sau đó bị Alan điện kêu xèo xèo…”

Lưu Tinh thẹn quá hóa giận hét lớn: “A Hải! Ngươi còn dám nói, ngươi ném xí ngầu thắng ta một đống tiền, còn ăn mất cá của Hàm Tiếu câu cho ta, còn có, còn có, chuyện làm Aya khóc ngươi cũng có phần, ta sờ tay của Saimi, ngươi còn chẳng phải ở bên cạnh lén kéo lông vũ của hắn, nói cái gì mà muốn làm mũ lông vũ…”

“Ai da! Đó thế nhưng đều là cậu đầu têu…”

“Được rồi, đừng ồn nữa.” Alan khẽ quát một tiếng, đạo tặc và Ma Vương lập tức đều an tĩnh.

“Chúng ta hãy đi lên đảo xem thử đi.”

Tinh Linh sau khi mở miệng như thế, sự tình đương nhiên cũng ấn định như thế.

Ngoại trừ Nguyệt Hà ở lại trên thuyền chiếu cố Aya, chúng tử sĩ cũng ở trên thuyền coi thuyền, người còn lại đều xuống thuyền, một đoàn người lần lượt lên hai chiếc thuyền nhỏ, chèo về phía tiểu đảo; vừa lên đảo, một đoàn người liền chạy nhảy khắp nơi thám hiểm, náo nhiệt giống như thể là đang dạo chơi không bằng.

Saisimili vừa bước xuống thuyền, liền bắt đầu oán giận: “Vì sao ta không thể ở lại thuyền? Aya cũng có thể ở lại thuyền rồi, ở đây vừa nóng vừa ẩm, đều không tốt cho da và cánh của ta, ta cũng muốn ngủ trưa…”

“Trên đất đều là bùn.” Yến Tử nhíu mày nhìn giày của mình, chẳng qua lát sau lại không thèm để ý vấn đề giày nữa, nhìn chằm chằm vào một bông hoa lớn màu đỏ hôi không ngửi được trên cây.

“Đây giống đất ngập nước hơn à.” A Hặc tặc lưỡi hai tiếng: “Có khi thật sự là căn cứ địa của chúng ta, cậu xem xem, vừa âm u vừa ẩm ướt, cho dù cương thi đột nhiên nhảy ra cũng không kỳ quái, quả nhiên là nơi tốt cho Ma Vương cư trú.”

“Nói bậy! Ta mới không muốn ở cái nơi thế này.” Lưu Tinh ra sức kháng nghị, rất sợ mình thật sự phải ở cái nơi quỷ quái không thấy mặt trời này, chẳng qua nếu như thật sự có cương thi nhảy ra, vậy cậu không ngại đợi đến lúc cương thi nhảy ra, cương thi đấy! Chỉ nghĩ thôi đã cảm thấy thú vị.

“Nếu không cậu cho rằng Ma Vương phải ở đâu?” A Hải mỉa mai nói: “Một tòa lâu đài cao cấp, có xe ngựa cao cấp, còn có bãi đỗ xe ngựa, cách vách lâu đài còn có lữ quán và quán ăn, đi đường năm phút là đến được quảng trường trung tâm thành trấn?”

Lưu Tinh vừa nghe, bản thân cũng có chút ngượng ngùng, chẳng qua vẫn là không nhịn được cãi lại: “Ít nhất cũng nên là cái lâu đài đi? Nếu như làm Ma Vương làm cho đến phải ở sơn động trong đầm lầy, vậy chẳng trách không có ai muốn làm mà!”

Alan nhìn hoàn cảnh này, bản thân hắn cũng quả thực không thích nơi đây, chỉ là cũng rất tán đồng cách nói của A Hải, Ma Vương chẳng lẽ còn có thể ở nơi bình thường sao?

Nghĩ đến đây, hắn không khỏi thở dài, ôm theo hi vọng nói: “Chúng ta trước hết xem thử khắp nơi đi, nói không chừng trong hòn đảo này sẽ có nơi tương đối thích hợp để cư trú.”

Lưu Tinh cũng chỉ có không tình nguyện mà gật gật đầu, nhưng trong lòng sớm đã quyết định, nếu như phải sống ở trong sơn động, vậy cậu khẳng định sẽ cật lực phản đối, cho dù Alan dùng tia chớp uy hiếp, cậu cũng tuyệt đối không muốn ở trong sơn động!

Mọi người đi hết một hồi, lúc này mới phát hiện diện tích đất ngập nước không nhỏ, cứ đi loanh quanh như thế không biết lúc nào mới có thể đi ra vùng đất ngập nước này.

Cuối cùng, Alan đề nghị: “Ta bay lên nhìn thử địa hình của toàn đảo.”

Lưu Tinh vội vàng nói: “Ta đi với ngươi.”

Hai người cùng bay lên trên cao, lúc này mới phát hiện, từ trên thuyền nhìn hòn đảo này hình như không lớn, nhưng thực tế bay ở phía trên mới phát hiện, hòn đảo này kỳ thực đã không thể tính là đảo nhỏ rồi, rừng rậm đất ngập nước mà bọn họ đi kỳ thực chỉ chiếm khoảng một phần tư của đảo, còn có đồng cỏ khoảng chừng một phần tư, nhưng bất luận là đồng cỏ hay là rừng rậm đất ngập nước, tất cả đều rải rác ao vũng lồi lõm, chính giữa của đồng cỏ thì có một cái ao lớn đến có thể gọi là hồ rồi.

Ngoại trừ cái này, phía bắc đảo lại là một ngọn núi lửa to lớn, chiếm đủ diện tích một phần hai của đảo, miệng núi lửa sâu không thấy đáy, giống hệt một cái mồm khổng lồ, muốn nuốt hết cả thế giới này.

Nhìn phía dưới đầy lỗ chỗ, Lưu Tinh nhíu mày, trên cảm giác, hố ở đây cũng hơi quá nhiều đi?

“Xem ra nơi này hình như có vẻ không thích hợp cư trú lắm.” Alan cũng không biết là thất vọng hay là thở phào mà nói.

“Alan, chúng ta đến cái miệng núi lửa kia xem thử có được không?” Lưu Tinh đột nhiên nổi lên hứng thú đối với cái miệng núi lửa giống như cái mồm kia.

Alan nhíu mày, vốn định bảo Lưu Tinh đừng náo loạn, nhưng trước khi lời ra khỏi miệng, vừa lại thay đổi suy nghĩ, hắn nghĩ đến, bây giờ đang là phải tìm kiếm căn cứ địa của Ma Vương, nếu bói toán của Saisimili không thể nói cho bọn họ vị trí chính xác, vậy thì bọn họ chẳng phải chỉ còn có thể dựa vào “Ma Vương” sao?

Nếu không, thế giới rộng lớn như thế, chỉ bằng vào một câu “điểm trung tâm của mọi đại lục”, là phải làm sao tìm được địa điểm chính xác?

Chắc hẳn, muốn tìm được căn cứ địa của Ma Vương vẫn là chỉ có thể dựa vào bản thân Ma Vương đi!

Alan gật đầu, nói: “Được thôi, chúng ta hạ xuống hội họp với nhóm Hàm Tiếu, sau đó chúng ta sẽ đi dò xét miệng núi lửa.

Sau khi nhận được cho phép, Lưu Tinh lập tức cực kỳ hưng phấn nói: “Vậy thì mau đi xuống…”

Không chờ cậu nói xong câu này, phía dưới lại đột nhiên xao động, rừng cây ngay phía dưới bọn họ lung lay mãnh liệt, sau đó bay ra một đám mây đen lớn, nhìn kỹ, mới phát hiện thì ra là cả một bầy chim toàn là đen, tụ ở cùng một chỗ vỗ cánh trông giống như là một đám mây đen.

“Wow!”

Lưu Tinh trợn lớn mắt, hết sức tò mò nhìn đám chim đen kịt này, cậu trước giờ chưa từng nhìn thấy nhiều chim tụ cùng một chỗ như thế, chờ một chút… chim hình như xông về phía bọn họ?!

“Alan… Oaa!

Lưu Tinh mới bắt đầu khủng hoảng, cả đám chim đã xông đến chỗ của hai người, lúc đó chỉ có thể nghe thấy tiếng vỗ cánh rung trời và tiếng kêu của bầy chim, trong mắt nhìn thấy toàn là màu đen, thỉnh thoảng có con chim đâm vào Lưu Tinh, hoặc là trên mặt bị cánh ra sức vỗ đánh, cuối cùng thậm chí là cả người đều bị bầy chim đẩy đi.

“A-Alan…”

Lưu Tinh nỗ lực dùng phi hành thuật ở trong “dòng chim” này lội ngược dòng mà lên, đồng thời cúi đầu, dùng tay bảo vệ mặt, nỗ lực muốn mở mắt, nhưng cho dù mở ra cũng là một vùng cánh lông vũ đen.

Alan rốt cuộc ở đâu?

Khi Lưu Tinh đang muốn bất chấp tất cả, nổ mấy phát hỏa cầu để xua đuổi bầy chim, một “dòng chim” càng mãnh liệt giống như sóng cả mạnh mẽ xông đến, tức thì khiến cả người cậu bị mang đi, ngay cả phi hành thuật cũng mất hiệu lực, phi hành thuật vừa mất hiệu lực, càng không thể chống đỡ dòng chim, tức thì, cả người vậy mà một mạch lăn lộn trong bầy chim.

“Oaa…”

Lưu Tinh nỗ lực bơi ở dòng chim, nhưng vẫn không địch lại lực đạo của dòng chim, muốn niệm chú ngữ ma pháp, nhưng thực lực ma pháp của cậu vẫn chưa đến cảnh giới có thể vừa lăn lộn vừa niệm đâu à!

Cậu chỉ có thể cảm giác thấy mình hình như là càng ngày càng bị mang đi xa, trong lòng kinh hoảng, bạt mạng la hét.

“Alan!”

◊◊◊◊

“Vậy chúng ta mau đi xuống…”

Lưu Tinh nói đến một nửa, Alan cúi đầu nhìn, liền nhìn thấy phía dưới bay ra một đám chim lớn.

Phía dưới khẳng định đã xảy ra chuyện gì, nếu không sẽ không kinh động nhiều chim như thế… Trong lúc Alan mới nghĩ như thế, liền thính tai nghe thấy tiếng kinh hô của Yến Tử, hắn nhíu mày, sử dụng một cái dịch chuyển tức thời tầm ngắn, thoáng chốc liền đến được đất ngập nước phía dưới.

Vừa dịch chuyển, mặt trái của mình liền cảm giác thấy nóng bức, hắn lập tức lùi về sau, một vệt hỏa phù đang bốc cháy liền sượt qua trước mắt hắn, mũi còn thấp thoáng cảm thấy đau bỏng.

“…” Hắn nhìn về phía đồng bạn của mình.

Yến Tử trợn mắt há hốc mồm nhìn hắn, vội vàng minh oan: “Không, không phải tại tôi đâu nhé! Tôi làm sao biết anh sẽ đột nhiên bốc ra từ bên đó …”

“Chà chà!” A Hải ở trên cây bên cạnh tấm tắc lấy làm lạ: “Hỏa phù này thật là lợi hại! Đầu tiên suýt nữa nướng Saisimili thành gà nướng, sau đó đem tóc của Hàm Tiếu thắp thành ngọn nến, cuối cùng còn suýt nữa nướng chín da mặt của Alan cơ đấy!”

Suýt nữa đốt vào Saisimili và Hàm Tiếu cái vụ này thì không tìm được lý do rồi, Yến Tử đỏ mặt, quanh quanh co co không dám nhìn hướng hai người bọn họ; Saisimili lúc này sớm đã trốn ở đằng sau cây, sợ hãi không dám đến quá gần Yến Tử, nhưng Hàm Tiếu lại không hề có phản ứng, hắn sớm đã quen chuyện thế này rồi.

“Đã xảy ra chuyện gì?” Alan hỏi.

“Vừa rồi đột nhiên xuất hiện một thứ quái lại, trông rất giống, rất giống…” Yến Tử cau mày, làm sao cũng hình dung không ra dáng vẻ của cái thứ quái lạ đó.

“Thứ quái lạ?” Alan nhíu mày, chẳng lẽ hòn đảo này đã có cư dân?

“Đúng thế! Nói có bao nhiêu quái thì quái bấy nhiêu, phía trên mọc cái đầu cá to, phía dưới thì giống người, đột nhiên nhảy ra cả một bầy lớn, ngay cả chim cũng bị bọn chúng dọa chạy!” Mồm miệng A Hải lanh lợi hơn nhiều, thao thao bất tuyệt nói: “Chẳng qua, Yến Tử cô nương vô địch của chúng ta làm một thiên nữ rải “hỏa phù”, he! Toàn bộ đều bị cô ấy dọa sạch trơn, suýt nữa dọa chạy luôn cả Saimi!”

Đầu cá thân người? Alan nhìn hướng Hàm Tiếu, người sau gật đầu, xác nhận A Hải lần này không có nói bậy.

“Ngư nhân, công kích.” Hàm Tiếu giải thích tình huống: “Nhưng, Yến Tử, sợ lửa, chạy trốn.”

Mặc dù lời Hàm Tiếu nói rời rạc, nhưng Alan lại nghe hiểu, những ngư nhân đó muốn công kích đoàn người Hàm Tiếu, kết quả bị hỏa phù của Yến Tử dọa chạy.

“Lưu Tinh chủ nhân đang ở đâu?” Khả Tinh mãi mà không thấy bóng dáng của Lưu Tinh, mở miệng hỏi.

Alan sửng sốt, Lưu Tinh vẫn chưa có xuống? Hắn nhìn lên trên, nhưng bầu trời lại bị tán cây che chắn, căn bản không nhìn thấy thứ gì.

“Alan!”

Lưu Tinh? Alan giật mình trong lòng, vội vàng từ rừng rậm bay ra, nhưng nào còn có bóng dáng của Lưu tinh, bầu trời trong vắt không mây, chỉ có chỗ gần miệng núi lửa xa xa có bóng một bầy chim mà thôi.

Hắn nhìn quanh trái phải, trong lòng hoảng loạn đến phát giác không ra Người Dẫn Đường của hắn rốt cuộc ở đâu, cái năng lực cảm ứng Người Dẫn Đường này trước giờ đều là Bai Saya thiện trường hơn, mình mặc dù có thể thấp thoáng biết được phương vị của Lưu Tinh, nhưng không thể biết được địa điểm tường tận hơn, giống như bây giờ, hắn biết Lưu Tinh hẳn vẫn còn trên hòn đảo này, lại không biết ở chỗ nào của hòn đảo.

“Chẳng lẽ một mình nó đến miệng núi lửa trước rồi sao?”

Alan có chút hoang mang nhìn hướng miệng núi lửa, nghĩ đến vừa rồi Lưu Tinh còn đòi đi qua xem, vừa mới cho rằng có khả năng ở đó, nhưng chớp mắt vừa lại cảm thấy Lưu Tinh hẳn là sẽ không tự một mình chạy qua mới phải…

Rốt cuộc có nên đi qua xem thử hay không? Dưới lòng không quyết định được, Alan đành lần nữa hạ xuống mặt đất nói rõ tình huống với người khác.

Hàm Tiếu vừa nghe, không chút do dự nói: “Đến núi lửa, xem thử.”

Nghe vậy, Alan cũng gật đầu.

10 responses »

  1. Á tem!!!😮
    Mụ Alan…Không biết nghe được Lưu Tinh nói thế Alan sẽ phản ứng thế nào nhỉ? :))))
    đến Khả Tinh cũng còn nhẹ nhõm khi Lưu Tinh bị quản giáo nữa =)))))

    Reply
  2. Á mất tem!
    Nghĩ thế nào cũng k ngờ cảm xúc đầu tiên Khả Tinh học được lại là vui sướng khi Lưu Tinh bị xử đâu ><

    Reply
  3. hơ k nghĩ vẫn còn người đi giật tem đó ~

    Reply
  4. tình hình cứ tiếp tục có thể Khả Tinh sẽ thành Alan thứ 2, vì hồi xưa Alan cực kỳ lãnh đạm nhưng vẫn bị Lưu Tinh chọc cho bạo phát đó thôi @@ tính ra người kiên nhẫn nhất là tiểu Bạch!

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: