RSS Feed

God 9-8

Posted on

Chương 8: Tội Giả cuối cùng

“Alan!”

Bai Saya sau khi nghe thấy tiếng la hét của Lưu Tinh, lập tức theo phản xạ phóng vòng bảo hộ.

Sau đó hắn lập tức liền chạy đi tìm Alan, dọc đường gào thét, gần như khiến người của cả toà thành đều ngây ngốc, ai cũng chưa từng thấy Hắc Y Bạch Kiếm vô địch có dáng vẻ hoảng loạn như thế.

Hắn biết Lưu Tinh có nguy hiểm, hơn nữa còn thấp thoáng cảm giác có lực lượng của bạo thạch, nhưng lại không biết đó là lực lượng của ai, nếu như là Philo, vậy vòng bảo hộ cũng vô dụng, đây khiến hắn càng thêm hoảng loạn.

Alan lại càng sớm tìm được Bai Saya, hắn còn mang theo Aya, lãnh tĩnh nói với Bai Saya: “Tôi có thể liên tục dùng dịch chuyển tức thời, cậu nói cho tôi phương vị chính xác của Lưu Tinh, chúng ta đầu tiên di động đến cự ly xấp xỉ, sau đó lập tức bay đi tìm Lưu Tinh.”

Thế này không kịp đâu… Bai Saya rốt ruột muốn chết, lại cũng biết chỉ có thể làm như thế, Alan dù sao cũng không phải Belle, không có biện pháp di động chuẩn xác như Belle.

“Aya nó…” Bai Saya rất kinh ngạc, nhìn bộ dạng Alan kéo theo Aya, chẳng lẽ cậu ta muốn mang nó đi cùng sao?

Thần sắc của Alan có chút vùng vẫy, nhưng vẫn là nói: “Chúng ta không biết tình huống thế nào, năng lực của Aya có lẽ sẽ có trợ giúp.”

Bai Saya gật đầu, nói: “Tiến về phía đại lục tây, khu gần vùng duyên hải.”

Alan túm lấy Bai Saya, niệm câu chú ngữ ngắn ngủi, thân ảnh của ba người liền biến mất.

Sau đó Thiên Kiếm và Lam Thu nghe tin chạy tới, hai người nhìn nhau một cái, xác định ở trong mắt đối phương nhìn thấy ý tứ giống nhau.

Đảo Ma Vương không có Tội Giả, nếu như phe Khởi Đầu tập kích, cả hòn đảo đều sẽ biến thành “con tin” của Khởi Đầu.

“Toàn đảo giới bị!” Hai người lập tức rống giận.

◊◊◊◊

“Filost điện hạ!”

Philo hoảng hốt xông vào thư phòng của vương tử, lễ nghi gì đó đều quên sạch sẽ, hắn xông vào không bao lâu, Annabelle cũng xách váy, hoảng hốt xông vào, sau khi nhìn thấy Philo đã ở bên trong, cô còn lặng đi một chút.

“Đã xảy ra chuyện gì?” Filost rất là kỳ quái, Belle luôn luôn hấp tấp, sẽ hoảng hốt chạy đến cũng không kỳ quái, nhưng nếu như ngay cả Philo cũng như thế, vậy thì có chút vấn đề rồi.

“Vừa lại cảm ứng được phụ cận có lực lượng của Tội Giả sao?”

Philo và Annabelle nhìn nhau một cái, Belle vội hô: “Đúng! Ca ca, không chỉ như thế mà thôi, Tội Giả trên đảo Ma Vương bắt đầu di động rồi, di động về phía đại lục Tây, ba người đều tới hết rồi.”

“Ba người đều tới rồi?”

Filost có chút kinh nghi bất định. Dục Niệm mấy ngày trước mới bị trộm đi, hắn còn đang nghi hoặc, rốt cuộc là ai có thể làm được loại chuyện này. Quyết không thể là do Tội Giả trộm đi, lúc đó, ba tên Tội Giả của Tận Thế không cần hoài nghi mà đều ở trên đảo Ma Vương.

Dục Niệm bảo thạch treo ở trên người Belle, hơn nữa có Philo đi theo Belle không rời nửa bước, nhưng, Philo chẳng qua chỉ ở nơi cách Belle mấy bước, quay đầu nói mấy câu với kỵ sĩ khác mà thôi, rồi quay đầu lại, Belle vậy mà đã bị người đánh ngất ở trên đất, Dục Niệm bảo thạch treo trên cổ cũng không cánh mà bay.

Đây chừng như không thể tin được, cho dù là sử dụng dịch chuyển tức thời, ngoại trừ Belle, chẳng lẽ vậy mà còn có người có thể sử dụng dịch chuyển tức thời tinh chuẩn như thế sao?

Dù là tên Tinh Linh kia cũng làm không được, năng lực của Kiêu Ngạo Tội Giả là “cường hoá công kích”, hắn có lẽ có thể không ngừng sử dụng dịch chuyển tức thời, cự ly dịch chuyển cũng có thể vô cùng xa xôi, nhưng lại tuyệt đối không thể tinh chuẩn như thế, muốn dùng ma pháp tinh chuẩn, cũng không phải dựa vào năng lượng ma pháp cường đại.

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tận Thế tiêu cực không có lý do chủ động xuất kích!

“Shu!” Filost nhìn hướng Tinh Kiến của hắn, trực tiếp yêu cầu: “Ta cần dự ngôn của ngươi.”

“Ngươi cần dự ngôn gì? Sự tình càng minh xác, ta nhìn được càng rõ ràng.”

Shuriel chậm rãi buông quyển sách trên tay ra, sách lại không có rớt xuống mặt đất, mà là phiêu phù ở không trung, trang sách chậm rãi lật qua từng trang.

Filost nhíu chặt mày, hỏi: “Ta nên làm sao?”

Shu khép hờ mắt, trang sách lật điên cuồng, tròng mắt của hắn phản ánh ra đông đúc văn tự, âm thanh lạnh băng và vô tình.

*Đi hướng Ma Vương, vén lên một trận chiến tranh cỡ nhỏ; đi hướng lãnh địa Ma Vương, chiến dịch chân chính sẽ toàn diện triển khai.*

Philo, Annabelle, cộng với Antaixi lững thững tới muộn cũng đều trợn lớn mắt.

Dự ngôn của Shuriel chưa từng minh xác như thế.

Mọi người nhìn hướng Filost, Filost lại cũng trừng thẳng vào Tinh Kiến của hắn, giống như có thể từ trên mặt hắn trừng ra thêm một câu dự ngôn.

“Ta kiến nghị ngươi đi đảo Ma Vương.” Shuriel thật sự nói cho hắn, nhưng lại không phải dự ngôn.

“Tận Thế vẫn chưa có lòng nhất định phải thắng bằng được, nó không làm được hi sinh, chỉ muốn tiếp tục kéo dài, loại tâm thái đó là không có biện pháp thắng.”

Filost sau khi nghe xong, suy nghĩ một hồi, chậm rãi nói: “Nếu như bọn chúng lại có thêm một tên Dục Niệm Tội Giả đây? Chúng ta vốn đã ở hạ phong…”

“Chúng ta không có ở hạ phong.”

Shuriel lại một hơi cắt ngang lời của Người Dẫn Đường, nói: “Tội Giả là mấy người đều không có quan hệ, chẳng lẽ ngươi quên mục đích chân chính của chúng ta sao? Tận Thế muốn giết chết Thần, đòi hỏi cần giác ngộ có bao nhiêu sâu, chẳng lẽ ngươi quên rồi sao? Nếu như không có chuẩn bị đầy đủ, nó tuyệt đối không – khả – năng giết chết Thần!”

Filost đột nhiên lãnh tĩnh lại, tán đồng: “Ngươi nói đúng! Shu, chỉ cần Tận Thế không giết được Thần, thì đã là thắng lợi của chúng ta rồi, chỉ là chúng ta phải ở trong tuyệt đối bất bại, tìm kiếm thắng lợi lớn hơn, chính là nghênh đón hàng lâm của Thần!”

Shuriel gật đầu.

“Những Tội Giả.”

“Vâng.”

“Không cần ngó ngàng Tận Thế đang làm cái gì, bây giờ lập tức tập kết quân đội, chuẩn bị để cho Belle truyền tống đi tấn công đảo Ma Vương, Philo, Antaixi, các ngươi đi theo bên cạnh Belle, bảo vệ Belle là trách nhiệm của các ngươi, chuyện ta muốn các ngươi nhất định phải làm được, chính là đảm bảo ba người các ngươi đều bình an vô sự.”

“Còn có, chờ đến khi Dục Niệm vừa xuất hiện, hãy toàn lực công kích hắn, bảo thạch của hắn hẳn là thiếu hụt tình cảm nhất, chỉ cần bảo thạch của hắn đầy…”

Đợi đến khi mọi bảo thạch đều chứa đầy tình cảm, ngày phán xét liền sẽ đến.

Đến lúc đó, Tận Thế chưa có làm tốt chuẩn bị giết Thần, tuyệt đối không có cơ hội thắng lợi.

◊◊◊◊

Lưu Tinh ngẩng đầu nhìn quanh tứ phía, đây là nơi cậu ở lại lâu nhất trong thí luyện thành niên, trước khi vẫn chưa gặp Bai Saya, bây giờ, lại gần như biến thành đống hoang tàn.

Những người nửa đêm bị đánh thức đều la hét mà chạy khỏi sân nhà, những căn nhà nguyên vẹn bị từng cái ma pháp huỷ diệt nối tiếp nhau nổ thành hố lõm, đường phố chất đầy mảnh vỡ, sớm đã không thể hành tẩu rồi.

Sidula, toà thành trấn này căn bản đã chịu không nổi chiến đấu của ma pháp sư ngàn năm và Dục Niệm bảo thạch, đang dần dần đi vào trong lịch sử, có lẽ ở tương lai, cái tên Sidula này sẽ được hát ra từ trong miệng của ngâm du thi nhân, trở thành thành trấn đầu tiên bị Ma Vương tàn sát.

Lưu Tinh ngẩng đầu nhìn quyết đấu giữa không trung, Benchez thở hổn hển, nhưng Vưu Vũ lại cũng không phải dễ chịu, sắc mặt của hai người đều hết sức trắng bệch, nhưng lại không có người chịu dừng tay.

Vưu Vũ không phải chủ nhân của Dục Niệm.

Lưu Tinh sớm đã nhìn ra điều này rồi, không phải chủ nhân của bảo thạch, lại dùng nhiều lực lượng như thế, nếu không lập tức dừng tay, sợ rằng Vưu Vũ cách không xa kết cục của Manson lúc đó sử dụng Phẫn Nộ bảo thạch, lại không phải chủ nhân của nó.

Dan đứng ở phía trước Lưu Tinh và Hàm Tiếu, dùng thân thể vốn đã tàn tạ che chắn mọi công kích cho bọn họ.

Cho dù như thể, bọn họ vẫn là chịu không ít trùng kích, bản thân Lưu Tinh căn bản không để ý chút trùng kích này, cùng lắm chịu thêm chút bầm xước, nhưng Hàm Tiếu lại không thể chịu thương được nữa. Cậu ôm chặt lấy Hàm Tiếu, dùng sống lưng ngăn chặn trùng kích, nhưng lại bởi thế minh hiển cảm giác thấy nhiệt độ thân thể của người trong lòng càng ngày càng thấp, tần suất hô hấp càng ngày càng chậm rãi.

“Phượng Kim ca, Vưu Vũ sẽ chết!” Lưu Tinh quay đầu rống to với Phượng Kim, hi vọng hắn có thể gọi Vưu Vũ dừng tay, cứ tiếp tục thế này, Hàm Tiếu sẽ chết.

Phượng Kim lại nhàn nhạt liếc cậu một cái, cười nói: “Uh, sau khi giết ngươi, ta cũng sẽ chết, bị khắc tinh của mình tự tay giết chết, ta bắt đầu chờ mong rồi đây, có thể chết ở trên tay khắc tinh của mình, nói không chừng đó cũng là hạnh phúc.”

Lưu Tinh kích động hét to: “Mới không phải hạnh phúc đây! Anh giết em xong, đại ca cũng sẽ không vui vẻ, đại ca giết anh xong, anh ấy vẫn là sẽ không vui vẻ, anh làm gì lại làm chuyện sẽ khiến anh ấy không vui vẻ!”

“Giết chết ngươi, anh ấy mới có thể lên làm Ma Vương!” Phượng Kim đột nhiên mặt mày dữ tợn rống to.

“Anh thì biết anh ấy thật sự muốn làm Ma Vương sao?”

Lưu Tinh tức đến cao giọng la lớn: “So với vị trí Ma Vương, khắc tinh và em trai chẳng lẽ không quan trọng hơn sao? Anh có tư cách gì giúp anh ấy quyết định vứt bỏ khắc tinh đi làm Ma Vương chứ! Đại ca vì không để em bị người phát hiện là khắc tinh của anh ấy, đã giả vờ ghét em ba mươi năm, với tính cách này của anh ấy, anh chẳng lẽ có thể nói anh ấy sẽ không làm ra chuyện như Benchez sao?”

Phượng Kim sửng sốt, tầm nhìn chuyển hướng Dan.

Hắn do dự một chút, bình tĩnh trả lời: “Cho dù anh ấy muốn hồi sinh ngươi, vậy cũng là ở sau khi đăng cơ rồi.”

“Phượng Kim ca thối, thì ra anh là gã đầu óc cứng giống như tảng đá!” Lưu Tinh tức đến la toáng lên, thân thể của Hàm Tiếu càng ngày càng lạnh rồi! Làm sao đây? Làm sao đây? Bọn Tiểu Bạch làm sao còn chưa tới?

Phượng Kim đột nhiên giận dữ rống lên: “Tiểu quỷ như ngươi biết cái gì! Ngươi căn bản không hiểu tính trọng yếu của Ma Vương, Ma tộc không có Ma Vương đã mấy trăm năm rồi, mấy trăm năm trước, Ma tộc chúng ta gần như là không gì cản nổi, loài Người là cái gì! Tinh Linh là cái gì! Nhưng mấy trăm năm sau, chúng ta suy bại đến ngay cả loài Người cũng sắp có thể bắt nạt chúng ta rồi. Ngươi cho rằng đối với loại tình huống này, đại ca không sốt ruột sao? Nhưng anh ấy dù nỗ lực làm sao, anh ấy vẫn không phải Ma Vương, anh ấy vẫn không thể hiệu lệnh toàn Ma tộc!”

Lưu Tinh sửng sốt, đại ca anh ấy…

Phượng Kim âm trầm mặt, nói: “Khắc tinh là loại nguyền rủa, giết chết ngươi, đại ca có lẽ sẽ đau lòng một hồi, chẳng qua sau đó, nan đề mấy trăm năm qua của anh ấy liền sẽ được giải quyết dễ dàng, anh ấy có thể đăng lên vương vị, suất lĩnh Ma tộc chúng ta trở về quang cảnh cường thịnh của mấy trăm năm trước.”

“Năm tháng mà đại hoàng tử sống không ít hơn ta bao nhiêu…”

Không trung đột nhiên truyền đến âm thanh có chút yếu ớt của Benchez: “Ngươi cho rằng hắn có thể chịu đựng đả kích của mất đi khắc tinh sao? Nhìn thấy thi thể của Dan, ta suýt nữa đã điên rồi, không… kỳ thực thật sự điên rồi đi? Nếu không làm sao có thể làm ra chuyện hồi sinh người chết, ta lúc tìm thấy Dan, nó cũng đã thối rữa một nửa rồi.”

Lưu Tinh nhìn hướng Dan, chẳng trách hắn như thể con búp bê rách nát. Chẳng qua, vì để làm Dan thành thế này, sợ rằng Benchez đã tốn rất lớn công sức đi! Chẳng trách hắn ngay cả tóc cũng biến trắng vì vất vả rồi.

“Ngươi chẳng lẽ không sợ nhìn thấy khắc tinh của ngươi khi biết được tin chết của Lưu Tinh, sẽ lâm vào tình huống điên cuồng sao?” Benchez khẽ mở miệng khuyên.

Hắn kỳ thực hết sức hi vọng Phượng Kim hạ lệnh khiến cho Vưu Vũ dừng tay. Một năm qua, vì để “cứu sống” Dan, hắn đã hao tốn vô số tâm lực, thực lực ma pháp thật sự không lớn như trước nữa, cứ tiếp tục thế này, hắn không chắc có thể đánh thắng được Vưu Vũ, không, là đánh thắng Dục Niệm bảo thạch!

“Đại ca không phải người sẽ suy sụp.”

Phượng Kim lại không hề cho rằng như thế, từ khi hắn hiểu chuyện tới nay, chưa từng nhìn thấy đại ca lộ ra thần sắc hoảng hốt, thân là đại hoàng tử Ma tộc, lực kiềm chế của hắn luôn luôn hơn người một bậc, căn bản không thể tưởng tượng hắn sẽ có thời khắc suy sụp.

“Người càng lãnh tĩnh tự kiềm chế, lúc suy sụp, càng không thể cứu vãn.” Benchez lạnh lùng nói.

Nói xong, hắn liền không khuyên Phượng Kim nữa, cũng không có thời gian khuyên, đối thủ của hắn hình như bắt đầu trở nên bất thường rồi, công kích của Vưu Vũ càng ngày càng cuồng loạn, không giống sự lãnh tĩnh kiềm chế vừa rồi, mặc dù cuồng loạn của hắn khiến Benchez không cần suy nghĩ bước tiếp theo của đối thủ là cái gì, chẳng qua, công kích bậy bạ chán sống thế này lại cũng có chút khó ứng phó.

“Phượng Kim ca, anh nếu không ngăn cản Vưu Vũ, hắn thật sự sẽ phát điên.”

“Ta có thể ngăn cản hắn, nếu như ngươi nguyện ý tự vẫn.” Phượng Kim lạnh lùng trả lời.

Lưu Tinh ôm Hàm Tiếu, gần như không có cảm giác được nhiệt độ thân thể của Hàm Tiếu, cậu thấp giọng hô: “Hàm Tiếu? Hàm Tiếu?”

Hai mắt Hàm Tiếu nhắm chặt, không có một chút hồi ứng nào.

Tiểu Bạch… các anh làm sao còn chưa đến, Hàm Tiếu, Hàm Tiếu thật sự sẽ chết mất!

Mắt vàng của cậu, hướng về bầu trời hét to: “Benchez, giết Vưu Vũ, giết hắn! Lấy Dục Niệm cho ta!”

Nghe vậy, Benchez có chút bất mãn, dù là đại hoàng tử cũng sẽ không dùng ngữ khí ra lệnh này nói chuyện với hắn, hắn vốn định trào phúng Lưu Tinh một phen, nhưng cúi đầu nhìn, lại nhìn thấy một vệt ánh sáng vàng không cho bác bỏ, ở trong đống đổ nát tỏ ra dị thường sáng ngời.

“Biết rồi.” Benchez cuối cùng lựa chọn nhàn nhạt trả lời, mà không phải phản bác.

“Vưu Vũ, ngươi đang làm gì vậy? Đừng quản Benchez, chỉ cần giết Lưu Tinh là được!” Phượng Kim lúc này cũng gào rống lên.

Vưu Vũ sửng sốt, thần sắc điên cuồng hình như bị đè nén xuống, thân ảnh của hắn đột nhiên loé lên, biến mất tại chỗ.

Benchez sửng sốt, không ngờ đến Vưu Vũ thân là chiến sĩ lại có thể học được dịch chuyển tức thời, lực lượng của Dục Niệm bảo thạch này quả nhiên đáng sợ.

“Vòng bảo hộ!”

Lưu Tinh tinh mắt phát hiện một vệt bóng dáng mơ hồ xuất hiện ở phía trước, cậu lập tức chắn ở phía trước Hàm Tiếu, còn xuất ra vòng bảo hộ với Hàm Tiếu, lúc này, Dan cũng quay lại dùng đấu khí bảo hộ hai người này, nhưng ở trước mặt Dục Niệm, lực lượng nhỏ nhoi của bọn họ đều không đáng kể, ba người đều bị lực lượng cường đại nổ văng cả một đoạn.

Dưới vòng bảo hộ của Bai Saya, Lưu Tinh chỉ là lăn mấy vòng, rên rỉ bò dậy, chỉ cảm thấy toàn thân không chỗ nào không đau, đau… trong lòng cậu đột nhiên run lên, kinh hô: “Hàm Tiếu!”

Cậu hoảng loạn nhìn quanh trái phải, rốt cuộc đã phát hiện Hàm Tiếu ở chỗ không xa, hắn nằm ngửa, Lưu Tinh căn bản nhìn không ra hắn còn có hô hấp hay không, chỉ cảm giác Hàm Tiếu nằm ở đó, giống như một cỗ thi thể, khiến cậu sợ hãi vô cùng.

Hàm Tiếu… Cậu hoảng hốt đứng dậy, muốn đi qua kiểm tra tình huống của Hàm Tiếu.

“Lưu Tinh!”

Dan đột nhiên vồ ngã cậu, đúng lúc để cho cậu né qua một đường kiếm khí, không để cậu trực tiếp bị bổ thành hai mảnh.

Lúc này, Benchez cũng đã chạy đến, hắn lần nữa quấn lấy Vưu Vũ, khiến hắn không thể tiếp tục công kích đám người Lưu Tinh.

“Hàm Tiếu!”

Lưu Tinh đẩy Dan ra, nỗ lực chạy đến bên cạnh Hàm Tiếu, cậu nhìn người đã như cỗ thi thể kia, nhất thời không biết nên làm cái gì, Hàm Tiếu cũng không chảy bao nhiêu máu, nhưng đây cũng không khiến người yên tâm, bởi vì trên cảm giác, hắn càng giống như là đã sắp chảy cạn máu rồi.

Lưu Tinh vội la lên: “Tiểu Bạch! Alan! Các anh ở đâu!”

“Ở – chỗ – này!”

Lưu Tinh sửng sốt, nhìn nơi phát ra tiếng rống, bầu trời phương xa có một cái điểm đen, đó là Tội Giả của cậu, mọi Tội Giả của cậu!

Phượng Kim biến sắc, rống lên: “Vưu Vũ, mau giải quyết Lưu Tinh!”

Vưu Vũ tay trái nắm chặt Dục Niệm, tay phải lại là nắm kiếm, ở trong lòng cầu khẩn, Dục Niệm à! Bất luận ta sẽ làm sao, hãy cho ta tất cả lực lượng, cho dù bỏ mạng cũng không sao cả!

Vưu Vũ từ Dục Niệm nhận được lực lượng cuồn cuộn không dứt, trút vào trong kiếm trên tay mình, sau đó, hắn đem toàn bộ sinh lực của mình vung hết về phía Lưu Tinh.

“Đừng hòng ở trước mặt ta làm hại Lưu Tinh!”

Bai Saya người chưa đến tiếng đã đến trước, đồng thời, lực lượng bảo hộ cường đại của Phẫn Nộ cũng đã khởi động, hào quang màu trắng trên người Lưu Tinh đại thịnh, đồng thời, hắn cũng dùng Thánh Bạch Bảo Kiếm vung ra một đường lực lượng màu trắng hình trăng lưỡi liềm, đánh về phía Vưu Vũ, ắt sẽ khiến hắn không thể làm hại Tận Thế lần nữa.

Lực lượng Vưu Vũ mượn Dục Niệm, ở trước mặt Tội Giả chân chính tỏ ra yếu ớt vô lực, vòng bảo hộ hoàn toàn làm tiêu tan toàn bộ những lực lượng do lấy mạng trao đổi kia.

Mượn lực lượng khổng lồ như thế, Vưu Vũ lâm vào thất thần, ngay cả động tác né tránh cũng không kịp, liền bị trăng lưỡi liềm mạnh mẽ đánh trúng.

Vưu Vũ từ không trung rơi xuống, Dục Niệm màu tím cũng rơi xuống theo…

Dan nhảy một cái, túm được Dục Niệm bảo thạch ở không trung.

“Cho ta!” Lưu Tinh hét lên một tiếng.

Dan không chút do dự ném Dục Niệm cho cậu, sau khi tiếp lấy bảo thạch, Lưu Tinh ngay cả nghĩ cũng không nghĩ, liền ấn bảo thạch lên ngực của Hàm Tiếu.

Bất luận hậu quả sẽ làm sao, tóm lại bảo trụ mạng của Hàm Tiếu trước rồi tính đi!

“Dục Niệm ơi Dục Niệm, ngươi nhất định phải làm cho Hàm Tiếu sống, nhất định phải!”

Hào quang màu tím rực rỡ của Dục Niệm bảo thạch thay đổi, hào quang dần dần thu gom, sau đó thấm vào trong thân thể của Hàm Tiếu, cuối cùng, hào quang màu tím rực rỡ biến mất, thay vào đó, lại là ánh sáng nhẹ màu tím nhạt.

Hàm Tiếu vẫn là nhắm chặt mắt, Lưu Tinh lập tức xé y phục của hắn ra, chỉ thấy vết thương to lớn vắt ngang từ ngực đến bụng vậy mà khép lại, chỉ để lại một vết sẹo màu đỏ sậm dữ tợn.

Hô hấp… có chút chậm rãi, nhưng còn tính là bình thuờng, nhịp tim cũng vậy, nhiệt độ cơ thể tăng lên rồi, ngay cả mặt cũng đã có hồng hào.

Mạng của Hàm Tiếu giữ được rồi. Nghĩ đến đây, Lưu Tinh gần như là xụi lơ xuống.

Alan mang theo Bai Saya chậm rãi hạ xuống, bên cạnh còn có Aya dùng cánh phi hành đi theo.

Bai Saya lập tức nhảy đến giữa nhóm Phượng Kim và người của mình, phòng ngừa bọn họ sẽ đột nhiên phát động công kích.

Alan vừa hạ xuống, liền nhìn thấy Hàm Tiếu hôn mê bất tỉnh, hắn quan tâm hỏi: “Lưu Tinh, Hàm Tiếu làm sao rồi?”

Liên tiếp bị kích thích, cộng thêm bây giờ vừa lại đột nhiên thả lỏng, Lưu Tinh bây giờ gần như có chút ngẩn ngơ, cậu gật đầu, biểu thị không sao.

“Vậy thì, hai người đó làm sao đây?”

Alan chỉ vào Phượng Kim và Vưu Vũ, mặc dù hắn không hiểu rõ trạng huống, nhưng hắn lại biết, đó là anh trai của Lưu Tinh và thuộc hạ của hắn, mặc dù bọn họ vừa rồi mới công kích Lưu Tinh, hiển nhiên là muốn đưa cậu vào chỗ chết, nhưng bọn họ quyết không thể đảo lại giết chết Phượng Kim và Vưu Vũ cho xong chuyện, nếu không Lưu Tinh không biết sẽ có phản ứng gì.

Lưu Tinh do dự một chút, nhìn hướng Phượng Kim và Vưu Vũ, người sau ở lúc Dục Niệm bảo thạch vừa rời khỏi tay, vậy mà chớp mắt tóc trở nên trắng xoá, trên mặt vết nhăn lan tràn, giống như loài Người già đi hai mươi tuổi, thần tình trên mặt cũng hết sức đờ đẫn, hình như căn bản không rõ mình đang làm cái gì.

Phượng Kim thì hoàn toàn không biết làm sao, đờ ra nhìn Lưu Tinh, thần sắc tuyệt vọng trong mắt hình như là cho rằng mình chết chắc rồi.

Thấy vậy, Lưu Tinh không nói gì một hồi, vẫn là trả lời: “Để bọn họ đi đi.”

Alan cũng gật đầu, mặc dù hắn sau khi nhìn thấy thương thế của Lưu Tinh và Hàm Tiếu, trong lòng lập tức dâng lên lửa giận, nhưng hắn cũng đã phát hiện tình huống của Vưu Vũ, đó là hậu quả của việc sử dụng sinh lực, ma lực có thể dùng suy tưởng để hồi phục, đấu khí có thể khôi phục sau khi nghỉ ngơi, nhưng sinh lực một khi mất đi, sẽ không bao giờ trở lại nữa, hắn đã nhận được hậu quả đau đớn khi lạm dụng lực lượng bảo thạch rồi.

Thậm chí, Vưu Vũ có thể khôi phục thần trí hay không cũng là chuyện không thể đoán trước.

“Vưu Vũ! Mau qua đây.” Nghe thấy lời của Lưu Tinh, Phượng Kim vội vàng hét lớn.

Bây giờ Tội Giả đều đến rồi, bọn họ cũng không thể giết chết Lưu Tinh được nữa, con đường duy nhất bây giờ là mau chóng rời khỏi, dựa vào sự hiểu biết của hắn đối với Lưu Tinh, cậu hẳn là thật sự muốn bỏ qua cho bọn họ, tuyệt đối sẽ không bắn lén sau lưng.

Vưu Vũ nghe thấy tên của mình, nhìn hướng chủ của hắn, lộ ra nụ cười có chút ngớ ngẩn, nhưng… kiếm trên tay hắn lại ác liệt đến không giống chiêu mà kẻ ngốc có thể xuất ra, mũi kiếm nhắm thẳng về phía Phượng Kim!

Phượng Kim sững sờ, nhất thời không hiểu được ý định của Vưu Vũ là gì.

“Cứu Phượng Kim ca!” Lưu Tinh lại hiểu rất rõ, Vưu Vũ sợ rằng đã điên đến phân không rõ địch ta rồi.

Lời của cậu vừa ra, kiếm của Bai Saya cũng xuất ra rồi, một kiếm của hắn chém trúng chân của Vưu Vũ, còn cố ý né tránh chỗ hiểm, hắn chỉ muốn ngăn cản Vưu Vũ tiếp tục công kích, mà hoàn toàn không muốn làm hại hắn.

Nhưng, ngoài dự liệu của hắn, Vưu Vũ lại giống như không biết đau đớn mà tiếp tục động tác.

Phượng Kim chỉ là trợn lớn mắt, Vưu Vũ, Vưu Vũ làm sao có thể công kích hắn? Hắn là khắc tinh của Vưu Vũ mà! Vưu Vũ tuyệt đối sẽ không làm hại hắn, tuyệt đối sẽ không…. Ugh!

Kiếm trên tay Vưu Vũ xuyên thấu ngực của Phượng Kim, người sau gần như là không hề phòng bị, hắn trước sau cho rằng Vưu Vũ sẽ không làm hại hắn, có lẽ hắn chỉ là muốn lừa kẻ địch, có lẽ hắn sẽ ở thời khắc cuối cùng chuyển kiếm về phía Lưu Tinh, có khi thật sự có thể hoàn thành nhiệm vụ…

Bai Saya thầm kêu không ổn, hắn cho rằng kích này có thể ngăn chặn Vưu Vũ, cho nên sơ sót, không phóng vòng bảo hộ lên người Phượng Kim, vậy mà để cho người ở trước mặt mình thương tổn người!

Lúc này, Vưu Vũ lại vẫn không chịu dừng tay, vừa lại đẩy kiếm về phía trước, đâm càng sâu, trên mặt của hắn thậm chí lộ ra mỉm cười, Phượng Kim đang muốn mở miệng kêu hắn dừng, nhưng lời chưa nói ra khỏi miệng, lại ra ho ra rất nhiều máu.

“Phượng Kim ca!” Lưu Tinh kinh hô: “Tiểu Bạch, mau cứu anh ấy!”

Bai Saya thấy vậy, hạ quyết tâm, xuất kiếm chém vào tay của Vưu Vũ, sự sắc bén của Thánh Bạch Bảo Kiếm khiến cánh tay vô thanh vô tức rớt xuống mặt đất, kiếm này vừa lại nhanh vô cùng, tay của Vưu Vũ tuy bị chém xuống, nhưng hắn lại hình như không hề hay biết, khi máu của cánh tay phun ra, hắn mới loạng choạng hai bước.

Hắn túm chặt chỗ đứt của cánh tay mình, ánh mắt lại nhìn chằm chằm vào chuôi kiếm trên ngực Phượng Kim, thần sắc rốt cuộc đã bừng tỉnh, không biết là mất máu quá nhiều, hay là biết mình đã làm chuyện gì sai, có lẽ là cả hai đi! Sắc mặt của hắn còn trắng bệch hơn Dan bên cạnh.

Hắn run rẩy nói: “Xin, xin lỗi…”

Phượng Kim mấp máy môi, lại không biết nên nói cái gì, chỉ là trong lòng có loại cảm giác mừng rỡ, Vưu Vũ chân chính cuối cùng cũng trở lại rồi.

“Xin lỗi, không có đạt thành nhiệm vụ.”

Phượng Kim cười khổ, đây làm sao có thể trách Vưu Vũ, Vưu Vũ vì hoàn thành nhiệm vụ, ngay cả mạng cũng không cần rồi.

“Xin lỗi, đã đả thương ngươi.”

Phượng Kim lần nữa ra sức lắc đầu, hắn biết Vưu Vũ nếu như có một chút xíu ý thức, thì sẽ không thương tổn hắn. Chỉ là một kiếm này đâm thật sâu, hắn sợ rằng là vô lực mang theo Vưu Vũ chạy trốn rồi, chỉ có thể hi vọng tiểu đệ thật sự sẽ bỏ qua cho hai người bọn họ.

“Xin lỗi, sau này sợ rằng không thể làm theo lời ngươi nữa rồi.”

Vưu Vũ cúi người một cái thật sâu, nhưng cũng không dựng người lên được nữa, giống như động tác chậm mà ngã sấp xuống, ngã ngay ở trên người Phượng Kim.

Phượng Kim ngẩn ngơ mà chậm rãi dùng tay vỗ vỗ lưng của Vưu Vũ, nhưng không nhận được bất cứ hồi ứng nào, hắn trực tiếp đặt tay lên lưng của Vưu Vũ, đó là vị trí tim, lại qua rất lâu cũng không cảm giác được một chút nhảy đập nào…. Hắn cười “ha” một tiếng, bây giờ, cũng không cần cứu Vưu Vũ nữa.

“Phượng Kim ca, Vưu Vũ hắn…” Lưu Tinh đi tới, ước chừng cũng đoán được kết quả.

Phượng Kim nhìn Lưu Tinh một cái, giống như một huynh trưởng đang căn dặn tiểu đệ mà nói: “Báo bình an với đại ca đi! Ta vừa rồi đánh nát Xương Cốt, anh ấy nhất định vô cùng lo lắng cho ngươi, đừng để anh ấy lo lắng.”

“Oh được, ca, anh trước hết có muốn …” Hai chữ “liệu thương” của Lưu Tinh còn chưa nói ra, bàn tay đặt ở trên lưng Vưu Vũ của Phượng Kim đẩy mạnh một cái, thân thể của Vưu Vũ đưa toàn bộ kiếm của hắn ép vào ngực của Phượng Kim.

Lưu Tinh đang nói dở chừng, miệng còn đang mở, thậm chí mở càng lớn hơn, lại phun không ra nửa chữ.

Phượng Kim chậm rãi ngã nằm xuống, nhắm mắt.

*Xin lỗi, không có biện pháp để anh lên làm Ma Vương, khắc tinh của ta.*

Lưu Tinh chậm rãi ngã ngồi xuống đất.

“Tôi… tôi đã giết bọn họ sao?”

Bai Saya biến sắc, hắn không biết, không biết Vưu Vũ đã yếu đến mức độ này rồi, mà hắn còn chém tay của Vưu Vũ, kết quả vậy mà đã hại hai mạng sống…

“Saya, đây không phải lỗi của cậu!”

Bai Saya sửng sốt, lúc này mới thật sự chú ý đến người sự vật xung quanh, nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.

“Dan…”

Nhưng, Dan sớm đã chết rồi. Hắn cứng đờ, đây là… ảo giác sao?

Dan vừa nhìn thấy thần sắc của Bai Saya, lập tức trốn vào trong bóng tối, không muốn để hắn thấy bộ dạng của mình.

Nhưng hành động này lại khiến Bai Saya sững sờ, hắn trừng vào nơi Dan vừa đứng, trừng một hồi, rồi lại đổi sang trừng vào chỗ tối mà hắn vừa mới lánh vào, có chút nghi hoặc mình có phải là nhìn thấy ảo giác, nhìn nhầm người, thậm chí đây có lẽ căn bản là một giấc mơ?

Người chết làm sao có thể sống lại?

Lúc này, Benchez cấp tốc hạ xuống, dùng ma trượng chọc vào ngực của Bai Saya, rống giận: “Ta đã cứu sống thằng bé Dan kia rồi, ngươi nghe có hiểu không, ta đã cứu sống nó rồi, mặc dù bộ dạng có hơi xấu, nhưng ta sẽ cải tiến, ngươi không được lộ ra vẻ sợ hãi Dan, không cho ngươi làm nó không vui!”

Bai Saya ngơ ngác nhìn Benchez.

Dan, sống rồi?

Hàm Tiếu chậm rãi mở mắt, ngồi dậy, hắn xoa đầu, có chút không rõ trạng huống của hiện trường.

Nhưng trạng huống gì cũng không quan trọng, hắn trước hết phải quan tâm một người, hắn mở miệng hô: “Lưu Tinh?”

Lưu Tinh ngơ ngác quay đầu nhìn hắn, mấp máy môi, lại nói không ra một câu.

Hàm Tiếu thấy vậy, nỗ lực đứng dậy, đi đến bên cạnh Lưu Tinh, đó cũng không dễ dàng, hắn bây giờ đầu choáng đến ngay cả mặt đất dưới chân cũng giống như đang xoay tròn.

Hắn ngồi xuống, xoa xoa đầu của Lưu Tinh.

Khoé miệng của Lưu Tinh run lên, khe khẽ nói: “Hàm Tiếu! Phượng Kim ca chết rồi, anh trai tôi chết rồi!”

Hàm Tiếu cúi đầu nhìn, gật đầu, đích xác là đã chết đến không thể chết hơn rồi.

“Tôi không muốn anh ấy chết!” Lưu Tinh cố chấp như một đứa trẻ nhỏ, vẫn cứ đòi người từ thiên đường trở về với cậu.

Hàm Tiếu gật đầu, sau đó, hắn chậm rãi đặt tay lên người Phượng Kim và Vưu Vũ, ngực của hắn phát ra hào quang màu tím nhàn nhạt, sau đó chậm rãi chảy lên người Phượng Kim và Vưu Vũ.

Lưu Tinh vừa nhìn, Dục Niệm bảo thạch vậy mà trực tiếp nạm ở ngực của Hàm Tiếu, ở ngay chính giữa vết sẹo dữ tợn kia, cậu la hét: “Hàm Tiếu, đừng dùng lực lượng của bảo thạch, anh sẽ phát điên đấy!”

Hàm Tiếu xoa xoa đầu của Lưu Tinh, an ủi: “Không sợ, tôi là, chủ nhân.”

Lưu Tinh ngây ngẩn, có chuyện tốt như thế? Dục Niệm bảo thạch chẳng những đã cứu mạng của Hàm Tiếu, hơn nữa còn để cho hắn biến thành Dục Niệm Tội Giả, không cần lo lắng sẽ bởi vì sử dụng lực lượng quá độ, phát điên giống như Vưu Vũ vừa rồi ngay cả khắc tinh của mình cũng có thể chém?

Lưu Tinh nhảy dựng lên, la lớn: “Alan, Hàm Tiếu có phải là Tội Giả hay không? Ngươi mau nói, Hàm Tiếu có phải đã biến thành Tội Giả hay không?”

Alan đi tới, nhìn Hàm Tiếu, một hồi sau mới gật đầu khẳng định: “Đúng vậy, anh ta đã là một Tội Giả rồi.”

Hàm Tiếu nhìn Alan, hắn cho rằng ánh mắt của Alan hình như có chút cổ quái.

Lưu Tinh sau khi nhận được khẳng định của Alan, vẫn không chịu dễ dàng tin tưởng như thế, vừa lại hô: “Tiểu Bạch, anh xem xem Hàm Tiếu có phải đã biến thành Tội Giả hay không?”

Bai Saya lúc này còn đang kéo tay của Dan, người sau trốn chết dí ở trong bóng tối, làm sao cũng không chịu ra, để cho hắn nhìn một cái, xác định hắn thật sự là Dan… Mặc dù, chỉ bằng lời nói và hành động của Dan, hắn đã trăm phần trăm khẳng định người này chính là Dan rồi.

Sau khi nghe thấy tiếng kêu của Lưu Tinh, hắn sửng sốt, kinh hô: “Thật sự! Ở đây có bốn Tội Giả!”

“Vạn tuế! Hàm Tiếu sẽ không phát điên!”

Lưu Tinh nhảy dựng lên, một trong những vấn đề lớn mà cậu sợ hãi nhất rốt cuộc đã được giải quyết.

“Oh, vậy thật tốt.”

Bai Saya còn có chút chưa rõ trạng huống, đành hồi ứng như thế, sau đó tiếp tục ra sức chiến đấu với Dan đang trốn trong bóng tối.

“Hàm Tiếu, anh đang làm cái gì?”

Lưu Tinh ngồi xổm xuống, nhìn Hàm Tiếu, người sau từ đầu đến cuối đều đặt tay lên người Phượng Kim và Vưu Vũ, hào quang màu tím nhạt cũng từ đầu đến cuối đều không gián đoạn.

Hàm Tiếu nhìn Lưu Tinh, trả lời: “Tội Giả, lực lượng.”

“Anh có thể cứu sống bọn họ sao?” Lưu Tinh trợn lớn mắt, vô cùng kỳ vọng.

Hàm Tiếu lại lắc lắc đầu, trực tiếp nói: “Không thể.”

Kỳ vọng và đáp án chênh lệch quá lớn, Lưu Tinh suýt nữa hộc ra ngụm máu, cậu bực mình hỏi: “Vậy anh rốt cuộc đang làm gì?”

Hàm Tiếu do dự một chút, nói: “Linh hồn.”

Linh hồn? Lưu Tinh nghe không hiểu gì hết, cho dù cậu bình thường phần lớn có thể đoán ra ý trong lời Hàm Tiếu, lần này cũng bó tay, linh hồn… chẳng lẽ, Hàm Tiếu là muốn siêu độ cho Phượng Kim và Vưu Vũ hay sao?

Trong lúc này, Alan lại từ đầu đến cuối đều nhìn Hàm Tiếu, nhìn Dục Niệm Tội Giả mới sinh ra, trong đầu lại vang vọng dự ngôn của Saisimili.

*Nhát đao cuối cùng, do Dục Niệm vung ra, Tận Thế nhắm mắt, mọi thứ kết thúc.*

◊◊◊◊

“Dục Niệm Tội Giả sinh ra rồi.”

Filost nhìn Philo, người sau gần như là có chút vô lực mà nói như thế, bởi vì Tội Giả đó cùng một chỗ với ba Tội Giả của Tận Thế, nghĩ cũng biết, hắn hẳn là Tội Giả của phe Tận Thế, lần này, bọn họ là triệt để rơi vào hạ phong rồi.

Hơn nữa, hắn trước đó đã tốn hết một năm tìm Dục Niệm, lại là đang may áo cưới cho người khác, khiến hắn không khỏi cảm thấy hết sức mất mát.

“Nếu đã như thế, chúng ta đi thôi.”

Filost lại tỏ ra rất bình tĩnh, hắn nhàn nhạt tuyên bố:

“Tấn công đảo Ma Vương!”

6 responses »

  1. Aicomicus thật năng suất. 1 ngày 3 chương liên tiếp.^-^

    Reply
  2. Hê hê :3 1 ngày 3 chương❤ *tung bông*

    Reply
  3. 1 ngày 3 chương, kỉ lục mới nhất của Aico! Yêu Aico quá *bắn tim*
    K biết đảo Ma Vương có tổn thất lắm k?

    Reply
  4. 1 ngày 3 chương liền! Mừng phát ngất
    Mà dự ngôn của 2 tinh kiến ngày càng khó hiểu, rõ ràng đến bất ngờ

    Reply
  5. Hôm nay chắc Aico k post chương mới rồi T.T
    Đừng hiểu lầm, k phải ta đòi truyện đâu. Ta k đòi ta k đòi ta thề là ta k đòi đâu *cắn khăn* TT.TT

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: