RSS Feed

God 10-3

Posted on

Chương 3: Philo, lựa chọn

Thiên Kiếm bị còng ở trên tường của giam lao, mặc dù cán bộ khá quan trọng trên đảo Ma Vương đều bị nhốt rồi, nhưng mình hiển nhiên là loại quan trọng hơn, cho nên được hưởng đãi ngộ đặc biệt, được nhốt trong phòng lao VIP xa hoa nhất trên đảo, xiềng xích, hình cụ, lan can sắt siêu kiên cố, không thiếu loại nào.

Xem ra, mình vẫn thật không hổ là nhân vật hàng đầu của đảo Ma Vương đây! Thiên Kiêm tự giễu một chút, sau đó thở dài, thành thật thừa nhận, kỳ thực trong lòng hắn không phải vui vẻ lắm, đây khiến hắn hồi tưởng đến quá khứ, quãng thời gian sau khi bị người hãm hại, trước khi được Hàm Tiếu nhặt được.

Hắn tự giễu: “Tuy đầy miệng nói quên rồi, quên rồi, nhưng có lúc nào thật sự quên được đây?”

Hố lõm cho dù lấp lại, chẳng lẽ có thể giống như đất bình thường bên cạnh, hoàn toàn nhìn không ra vết tích sao?

“Xin hỏi một chút, con vật cưng này rốt cuộc ăn cái gì?”

Thiên Kiếm sửng sốt, lúc này mới phát hiện, ở lúc mình đang cảm thuơng, cửa phòng lao đã được mở ra, hắn quay đầu nhìn, lập tức cười lớn ra tiếng.

Tiểu Hắc đang bạt mạng tàn phá trong lòng Philo, thoáng chốc dùng móng cào ngực của hắn, cào rách cả y phục của hắn rồi, thoáng chốc thì dùng đuôi cá đánh bạch bạch vào người ta, làm cho cả người Philo đều chật vật không chịu nổi, phía trên thậm chí đỏ bừng một mảng, xem ra Tiểu Hắc lại tè lên thân người ta rồi.

“Tiểu, Tiểu Hắc ăn giun đất, nhà bếp có dùng đồ ăn thừa nuôi một đống giun đất, ở ngay trong chậu đất lớn ở góc, ngươi có thể dùng cái xẻng nhỏ bên cạnh chậu đất đào giun cho nó ăn.”

Philo gật đầu, sau đó, Tiểu Hắc cũng chống nạnh, vừa kêu, vừa gật đầu.

Thấy vậy, Thiên Kiếm cười lớn mấy tiếng, lắc đầu cười nói: “Ta thấy ngươi hay là để Tiểu Hắc ở chỗ ta đi, tránh cho nó quấy ngươi.”

Philo lại nhìn chằm chằm vào hắn, lắc lắc đầu.

Thấy thần sắc của hắn, Thiên Kiếm chỉ vừa nghĩ, liền hiểu rõ nói: “Oh, tiểu Nhân Ngư này thế nhưng chưa rõ năng lực, nói không chừng có năng lực ẩn giấu gì đó có thể cứu ta ra?”

Philo gật đầu.

“Tuỳ ngươi vậy, chẳng qua, sau khi ngươi không ngại đào giun đất xong, mang Tiểu Hắc đến ăn với ta đi?”

Đối mặt với thần sắc nghi hoặc của Philo, Thiên Kiếm chỉ là cười nói: “Để ta giải thích với nó một chút, bảo nó ngoan hơn, ngươi cũng tiện chiếu cố hơn đi? Nếu không, ngươi dứt khoát ném nó trở lại trong tường thuỷ tinh của đại sảnh, để nó chết đói cho rồi.”

Philo trầm mặc một hồi, gật đầu nói: “Ta thuận tiện mang cho ngươi chút gì đó để ăn, có cái gì không ăn không?”

“Cái gì cũng ăn.” Thiên Kiếm nói xong, vừa lại lộ ra thần sắc cảm kích: “Chẳng qua, nếu như ngươi có thể mang cho ta một ít quả Ma Vương đặc sản trên đảo, ta sẽ càng cảm kích ngươi.”

“Quả Ma Vương?” Philo lộ ra thần sắc mê hoặc.

Thiên Kiếm cười cười nói: “Chỉ là một loại trái cây đặc biệt trên đảo, Lưu Tinh cứ đòi gọi nó là quả Ma Vương, loại quả vỏ màu đỏ, có ít đốm màu vàng, thịt quả có hơi mềm.”

Nghe vậy, hắn gật đầu, sau đó xoay người đi ra, chỉ chốc lát, đã bưng hai khay gì đó trở lại phòng lao.

Một cái là chén ăn của Tiểu Hắc, mà Tiểu Hắc sớm đã ăn đến tối tăm trời đất ở bên trong chén rồi, Philo dứt khoát để cái chén nhỏ xuống đất, cầm một khay trái cây đi đến trước mặt Thiên Kiếm.

Thiên Kiếm nhìn trái cây, sau đó vừa lại nhìn hai tay bị còng, lộ ra biểu tình hết sức bất đắc dĩ hỏi: “Ngươi muốn đút cho ta sao?”

Philo nhíu mày, cởi gông xiềng trên tay phải Thiên Kiếm, sau đó đặt một quả Ma Vương lên tay của hắn.

“Haiz, cùng phải à! Ta vừa lại không phải Bai Saya, ngươi làm sao chịu đút cho ta đây…”

Mặt Philo biến sắc, tức thì rút ra kiếm trên tay, kê lên cổ của Thiên Kiếm.

Thiên Kiếm nhìn kiếm trên cổ mình, còn giơ tay lên, sau đó ung dung cắn quả Ma Vương, cũng bất chấp lúc mình nhai, yết hầu di động lên xuống đang cọ sát rìa lưỡi kiếm.

Philo lạnh lùng hỏi: “Là Bai Saya nói cho ngươi chuyện này? Coi thành chuyện cười để nói sao?”

Lúc này, Thiên Kiếm mới nghiêm mặt nói: “Ngươi thế nhưng đừng nói bậy, đó là Lưu Tinh nói, về phần Bai Saya, cậu ta ghét nhất chính là nghe thấy chuyện này, một khi nghe thấy, ngay cả người tốt như cậu ta cũng biết rống người đây!”

Nghe vậy, kiếm của Philo buông xuống một chút, sắc mặt cũng không lạnh băng như thế nữa.

Thiên Kiếm vừa lại cắn miếng quả Ma vương, quả này thật là ngọt.

“Cậu ta không coi ta thành chuyện cười?” Ngữ khí của Philo mềm lại.

“Bai Saya đó, có khả năng coi bất cứ người nào thành chuyện cười sao?” Thiên Kiếm nghiêm túc nói: “Cậu ta thế nhưng là thật sự coi ngươi thành địch thủ, coi thành kẻ thù để hận, ngươi lấy Dan uy hiếp cậu ta, cuối cùng bức chết Dan, còn nhớ không?”

Philo thu hồi kiếm, trở về sắc mặt lạnh nhạt, nói: “Đương nhiên, ta nhớ mỗi một giọt máu từng dính trên tay.”

“Vậy ngươi làm sao lại cho rằng, cậu ta sẽ coi ngươi thành chuyện cười đây?” Thiên Kiếm xoè hai tay: “Nếu như coi ngươi thành chuyện cười, há chẳng phải nói, Dan là bị một cái chuyện cười giết chết sao?”

Philo suy nghĩ một chút, gật đầu.

“Chỉ là, cậu ta hận ngươi, ngươi cũng chưa chắc dễ chịu đi?”

Lời này lại khiến Philo đột nhiên nhớ tới lời của Annabelle, hận chung quy tốt hơn quên lãng… Hắn bây giờ thật sự hiểu rõ rồi, lẩm bẩm: “Hận chung quy tốt hơn bị coi thành chuyện cười.”

“A! Đúng là vậy thật.” Thiên Kiếm cũng không thể tán đồng hơn.

“Ngươi hiểu?” Philo có chút kỳ quái hỏi.

“Đương nhiên, bất cứ ai cũng không muốn bị coi thành chuyện không quan trọng đi.” Ánh mắt của Thiên Kiếm rất ôn hoà, gần như là đang nhìn vãn bối không hiểu chuyện.

Philo trầm mặc, trong lúc đó, nhìn thấy quả Ma Vương trên tay Thiên Kiếm ăn xong rồi, hắn vừa lại đưa lên một quả cho hắn, cho đến khi Thiên Kiếm ăn xong quả Ma Vương thứ hai, Tiểu Hắc cũng đã ăn no uống đủ, cái bụng nhỏ nhô lên, ngủ khò khò ở trong chén.

Philo rốt cuộc mở miệng hỏi: “Cậu ta có khoẻ không?”

Thiên Kiếm thuận miệng nói: “Vẫn không tệ, chỉ là hơi ngốc.”

Thừa thãi! Philo không nhịn được đảo mắt khinh khỉnh, thốt lên: “Cậu ta có lúc nào không ngốc.”

“A!” Thiên Kiếm cười hì hì nói: “Ngươi thật là hiểu rõ Hắc Y Bạch Kiếm tướng quân của bọn ta đấy! Cậu ta đích xác rất ngu ngốc.”

Nghe vậy, Philo trái lại nhíu mày, khẽ la: “Đừng nói cậu ta như thế, cậu ta chỉ là quá thiện lương mà thôi…”

Nói đến một nửa, lại nhìn thấy Thiên Kiếm lộ ra nụ cười có chút gian gian, hắn tức thì ngậm miệng, đồng thời hiểu rõ, Thiên Kiếm là đang chế giễu mình, hắn có chút nổi nóng.

“Ha ha ha, đừng tức giận chứ!” Thiên Kiếm cười lên: “Ta bị còng mà cũng có thể cười rồi, ngươi tức cái gì?”

Câu này tức thì khiến Philo nguôi giận, hắn nhìn hoàn cảnh của Thiên Kiếm, trong tứ chi có ba chi đều bị còng ở trên tường, thế này vẫn có thể trò chuyện vui vẻ, mình còn có thể tức giận hắn sao?

Hắn cười lên, vừa lại lấy một quả vỏ đỏ đốm vàng, hỏi: “Thêm một quả không?”

“Được đấy!”

Thiên Kiếm vừa ăn, vừa cười nói: “Nếu như không phải dưới loại tình huống này, kỳ thực chúng ta nói không chừng sẽ là bạn tốt nhỉ?”

Đối với lời này, Philo không có hồi ứng, cũng không thể hồi ứng.

Thiên Kiếm gặm trái cây, lại đột nhiên nhìn thấy cả người Philo cứng đờ.

“Làm sao vậy?” Thiên Kiếm tò mò hỏi.

Chỉ thấy Philo nhíu mày, thần sắc thả lỏng dần dần biến mất, khi hắn nhìn Thiên Kiếm, thần tình đã là băng lãnh rồi, lúc này, Thiên Kiếm cũng thu lại nụ cười, xem ra mệnh lệnh này có liên quan đến mình rồi.

Philo rút kiếm ra, đơn giản nói: “Ta phụng mệnh giết ngươi.”

“Vậy ngươi thật muốn giết ta sao?”

Thiên Kiếm nhìn chằm chằm vào Philo, hắn biết, trừ phi là tên cuồng sát giết người giết đến tê dại, nếu không, một người bình thường ở lúc bị người nhìn, là rất khó hạ thủ giết người nhìn hắn, nhất là, khi người này vừa rồi còn trò chuyện thoải mái với hắn.

Bởi vì hắn không thể thôi miên mình đó chỉ là một “động vật”, mà là một “người” giống như hắn.

Khi hắn dạy Bai Saya làm sao hạ nhẫn tâm giết người, cũng là nhắc nhở hắn như thế, vĩnh viễn đừng nhìn vào mắt của đối phương, đừng nói chuyện với đối phương, chỉ nhìn vào chỗ hiểm của đối phương, sau đó, đem kiếm đâm một hơi vào là được.

Nhưng Philo nhìn thẳng trở lại hắn, ngữ âm lạnh lùng nói: “Uh, vì để nghênh đón Thần, vì để nghênh đón sự tốt đẹp của cả thế giới, xin ngươi hãy hi sinh trước đi! Xin yên tâm, đợi sau khi thế giới thật sự hoàn mỹ, đối với mỗi một sinh mệnh ta đã giết hại, ta sẽ lấy chết tạ tội.”

Thất sách! Đối với loại gã để đạt được mục đích, ngay cả mình cũng không coi như người, chỉ làm một vật phẩm để sử dụng, chiêu này là một chút hiệu quả cũng không có!

Thiên Kiếm nhìn kiếm của Philo đâm về phía hắn, tâm tình lại dị thường bình tĩnh. Cái mạng này dù sao cũng là được Hàm Tiếu nhặt về, đã sống nhiều năm như thế, gặp được nhiều bạn bè như thế, cũng đã đủ vốn rồi đi!

◊◊◊◊

Keng!

“Cho nên ngươi thật sự cho rằng ta… ngay cả một chút năng lực tự bảo vệ mình cũng không có ư?”

Filost mỉm cười nhìn người tập kích mình, song kiếm trên tay vững vàng đỡ kiếm của kẻ tập kích.

Kẻ tập kích nhíu mày, hơi thu hồi kiếm, sau đó lại là một phát chém mạnh mẽ, nhưng lần này, hắn lại chém vào khoảng không, đồng thời, mục tiêu của hắn cũng biến mất, hắn quay đầu nhìn, Filost và Annabelle đang đứng ở chỗ xa hơn.

“Ca ca, anh doạ chết em rồi!” Hốc mắt Annabelle cũng đỏ ửng vì lo lắng.

Filost mỉm cười, nói: “Belle, đến chỗ Philo, chúng ta cần đi đón một… thứ.”

Annabelle sửng sốt, mặc dù ca ca đang cười, nhưng ánh mắt lại rất lạnh, hắn có phải là có chút… tức giận rồi?

“Được.” Cô gật đầu, chưa bao giờ làm trái mệnh lệnh của ca ca, đương nhiên cũng sẽ không ở lúc ca ca rõ ràng là đang tức giận, cố ý đi làm trái cái gì.

Hai người chớp mắt liền biến mất.

“Có nhầm hay không hả! Nói đến là đến, nói đi là đi, cảm giác Filost hoàn toàn không có bỏ chúng ta vào mắt mà!” Lưu Tinh không cao hứng chống nạnh lớn tiếng oán giận.

Ta trái lại cảm thấy, là chúng ta không có bỏ người ta vào mắt… Alan trầm mặc nghĩ thầm.

Chát!

Dan bưng má, có chút ngơ ngác nhìn người đánh hắn.

Bai Saya nổi giận rống lên: “Cho dù Filost chết rồi, chiến tranh kết thúc, nhưng nếu đảo Ma Vương thật sự bị giết sạch, anh cho rằng tôi thật sự có mặt mũi sống ở trên đời này sao?”

Dan có chút do dự mở miệng giải thích: “Saya, ta chỉ là muốn giúp cậu…”

Bai Saya nghe xong, lại càng phẫn nộ rống lên: “Cho dù là như thế, anh cũng không thể giúp tôi quyết định bất cứ chuyện gì! Tôi không bao giờ cần bất cứ hi sinh nào vì tôi nữa! Hiểu không?”

“Cứ cảm thấy người vừa rồi muốn giơ kiếm tự vẫn hình như không có tư cách nói lời này…”

Lưu Tinh lẩm bẩm, mà Alan bên cạnh cũng nghiêm túc gật đầu, nhưng chuyện hắn bây giờ quan tâm hơn lại là chuyện khác, hắn mở miệng hỏi: “Lưu Tinh, bây giờ nên làm sao đây? Trở về đảo Ma Vương sao?”

Lưu Tinh trầm mặc một hồi, đột nhiên mở miệng hỏi: “Benchez còn ở đây chứ?”

“Làm gì?”

Benchez mở miệng, đồng thời, ánh mắt cũng trở nên sắc nhọn, hắn nãy giờ đều trầm mặc không nói trốn ở chỗ tối, bởi vì hắn căn bản vô lực tham gia vào chiến đấu giữa Tội Giả với Tội Giả, cho nên cũng không cần mở miệng. Nhưng không ngờ, Lưu Tinh lại có thể chủ động gọi hắn, mặc dù vẫn không biết vì cái gì, tóm lại, sẽ không có chuyện tốt là được.

“Khắc tinh của ngươi bị đánh kìa? Ngươi mặc kệ à?” Lưu Tinh lại chỉ vào nhóm hai người đang giáo huấn và bị giáo huấn.

Biểu tình nghiêm túc của Benchez tức thì sụp đổ, bực mình trả lời: “Nó cũng đã cam tâm tình nguyện bị đánh rồi, ta xen vào làm gì?”

“Nếu Dan cũng đã cam tâm tình nguyện bị đánh rồi! Vậy ngươi cũng cam tâm tình nguyện bị đánh chứ!” Lưu Tinh cười hì hì nói xong, lại đột nhiên thay đổi sắc mặt, nghiêm túc nói: “Đây chỉ có người không phải Tội Giả là ngươi mới làm được, không có ai cảm ứng được ngươi, ngươi trốn ở chỗ tối, dùng dịch chuyển tức thời mà ngươi thiện trường nhất, thừa dịp bắt cóc Filost!”

Nghe vậy, Benchez khẽ rống: “Cái gì? Ta vì sao phải…”

Mặt Lưu Tinh biến sắc, khẽ hô: “Mau trốn đi! Bọn họ trở lại rồi!”

Benchez chỉ do dự trong chớp mắt, cuối cùng vẫn là quyết định trốn trước rồi tính sau.

Sau khi nhìn thấy Benchez trốn đi, Bai Saya cũng ra sức đẩy Dan về phía sau, sau khi nhốt hắn ở trong vòng bảo hộ, liền đứng phía trước Lưu Tinh, rút kiếm ra để sẵn sàng đón địch; Alan ngay từ đầu đã đứng ở bên cạnh Lưu Tinh, trên người còn có Aya đang bám, lúc này, Hàm Tiếu cũng đứng ở bên cạnh Lưu Tinh, hai tử hồn cũng lay động đi theo tới.

Trở về là hai bóng dáng, nhưng khi trở lại lần nữa, lại biến thành ba… Không! Là bốn bóng dáng.

Filost và Annabelle vẫn là trở lại rồi, đồng thời cũng mang tới Philo, trên tay của Philo còn đang bế một người, khi hắn vừa đến, không biết có phải là cố ý hay không, liền ném người trên tay xuống đất.

Người đó cho dù bị ném xuống đất, vẫn là hôn mê bất tỉnh, khuôn mặt thì đã quá quen thuộc với phe Tận Thế.

“Thiên Kiếm!”

Vừa thấy là Thiên Kiếm ngã trên đất, sống chết không rõ, trong lòng Bai Saya cả kinh, liền muốn tiến lên xem xét.

“Tiểu Bạch!”

Bai Saya dừng bước chân, nhìn Thiên Kiếm, vừa lại quay đầu nhìn Lưu Tinh, trên mặt toàn là lo lắng, cộng với thần sắc do dự có nên nghe theo Lưu Tinh hay không.

Lưu Tinh lập tức bổ sung thêm một câu: “Đừng động, nếu anh động, Thiên Kiếm mới thật sự sẽ chết.”

Nghe vậy, Bai Saya trợn lớn mắt, thật sự ngay cả mí mắt cũng không dám chớp một cái…

“Tôi là nói đừng đến gần Thiên Kiếm, không phải kêu anh làm tượng đá!”

Lưu Tinh bực mình nói: “Còn không mau trở lại hai bước để bảo hộ tôi!”

Bai Saya “oh” một tiếng, trở lại vị trí vừa rồi của mình.

Thấy vậy, Filost vô cùng hài lòng nói: “Bây giờ, ngươi rảnh rỗi để đơn độc trò chuyện với ta rồi chứ? Tận Thế.”

“Ta?” Lưu Tinh có chút hồ nghi chỉ vào mình, vừa lại chỉ vào Filost: “Với ngươi?”

Filost gật đầu.

Lưu Tinh mang ngữ khí cổ quái nói: “Hai người chúng ta có gì để nói hả?”

Filost kê song kiếm trên tay lên chỗ tim của người trên mặt đất.

Lưu Tinh sửa miệng: “Được thôi, chẳng qua chỉ hạn chế ở nơi Tội Giả song phương đều thấy được, hơn nữa hai người chúng ta đều không được mang vũ khí, song phương một khi có dấu hiệu động thủ, Tội Giả lập tức có thể nhúng tay, mang Người Dẫn Đường nhà mình ra.”

Cậu đầy miệng đều là song phương, song phương, thế này, ngay cả Tội Giả của phe Khởi Đầu cũng không thể tán đồng hơn, bọn họ cũng rất lo lắng cho an nguy của Người Dẫn Đường nhà mình, nhất là khi phe Tận Thế gần như toàn là Tội Giả có công kích cường đại, thậm chí còn một tên Dục Niệm vừa mới sinh ra năng lực không rõ.

“Ta đáp ứng.” Filost cũng không làm sao để ý mà trả lời.

Lưu Tinh cười hì hì: “Vậy thì không có vấn đề rồi!”

He! Chỉ cần dẫn ngươi khỏi bên cạnh Tội Giả của mình, vậy cơ hội để Benchez động thủ liền nhiều vô cùng. Lưu Tinh cười thầm trong lòng.

Filost chỉ về phía gốc cây khá xa, nói: “Ở chỗ đó đi!”

Lưu Tinh gật đầu, hai người cùng cất bước, đi về phía gốc cây đó.

Khi Người Dẫn Đường nói chuyện, mắt của Bai Saya nhìn chằm chằm vào Tội Giả đối phương, nhất là Annabelle, năng lực di động của cô ta chẳng những có thể bất chấp vòng bảo hộ của mình, còn có thể chớp mắt mang Lưu Tinh đến nơi ngàn dặm xa xôi, thực sự là quá nguy hiểm rồi.

Lúc này, Lưu Tinh đột nhiên kêu lớn một tiếng: “Benchez, đừng ra tay!”

Benchez hiện hình, chỉ cách gốc cây đó không đến mười mét, thần sắc trên mặt hắn không dễ coi lắm, hắn vốn định làm theo Lưu Tinh nói, thừa dịp bắt lấy Filost, nhưng lại bị quát chặn, đây chừng như khiến hắn nổi cáu đến muốn nổ ra một cái ma pháp, giết luôn cả hai người.

Dan khẽ hô: “Thúc thúc, trước hết trở lại đi!”

Benchez cứng đờ, nhưng vẫn là đi trở lại phe Tận Thế, chỉ là cách một đoạn, hình như cố ý chia ranh giới với mọi người.

“Thiên Kiếm vẫn ổn chứ?”

Ở lúc chờ đợi Người Dẫn Đường nói chuyện, Bai Saya vẫn là không nhịn được tâm tình sốt ruột, vậy mà mở miệng hỏi kẻ địch.

Philo trầm mặc một hồi, cho đến khi Annabelle kéo tay áo của hắn, hắn mới mở miệng nói: “Ta đã chặt đứt gân tay chân của hắn, đánh ngất hắn mà thôi.”

Nghe vậy, Bai Saya căm phẫn nói: “Ngươi làm sao có thể làm như thế?”

Philo lạnh lùng nói: “Vốn là định giết chết hắn, nhưng Filost điện hạ lại ngăn cản ta, điện hạ cho rằng so với trực tiếp giết chết hắn, không hữu dụng bằng trực tiếp bắt tới uy hiếp các ngươi, cho nên đã giữ lại một mạng của hắn.”

“Ngươi…”

Hàm Tiếu mở miệng nói chuyện: “Bai Saya, cảnh giới.”

Bai Saya quay đầu nhìn Hàm Tiếu, do dự một chút, vẫn là gật đầu, không nói nữa.

Lúc này, hai Người Dẫn Đường chậm rãi trở về bên cạnh Tội Giả của mình, thần sắc của Lưu Tinh xem ra rất trầm trọng, Filost lại mang theo mỉm cười nhàn nhạt.

Thấy vậy, Alan có chút lo lắng hỏi: “Lưu Tinh, nói chuyện thế nào rồi?”

Lưu Tinh nhìn Alan một cái, do dự một chút, mới nói: “Ta đã đáp ứng để bọn họ mang Hàm Tiếu đi.”

“Cái gì?” Đám người Bai Saya đều biến sắc, trái lại là bản thân Hàm Tiếu hết sức bình tĩnh, chỉ là giương mắt nhìn Lưu Tinh.

Lưu Tinh nhìn Hàm Tiếu, như là đang giải thích với hắn: “Filost đáp ứng tôi, từ nay về sau, đảo Ma Vương sẽ để cho Hàm Tiếu đến chủ sự, chỉ cần Hàm Tiếu ở trên đảo Ma Vương, phe Khởi Đầu sẽ không làm hại một cành cây cọng cỏ của đảo Ma Vương, hơn nữa, bọn họ vì để đảm bảo chiến tranh có thể kéo dài, cũng sẽ không giết anh, chỉ là đại khái sẽ luôn bức anh dùng lực lượng của bảo thạch.”

Hàm Tiếu gật đầu, biểu thị hiểu rõ.

Lúc này, Bai Saya tức thì cứng họng, nếu Hàm Tiếu đi theo Khởi Đầu trở về, là có thể đảm bảo an toàn của mọi người trên đảo Ma Vương sao? Vậy, vậy…

Alan chậm rãi nói: “Theo như lời ngươi nói, vậy nghĩa là, những người chúng ta đều không thể trở về đảo Ma Vương sao?”

Lưu Tinh gật đầu.

“Vậy càng không thể để cho một mình Hàm Tiếu trở về!” Bai Saya la lên.

Lưu Tinh khẽ rống: “Ta đã nói rồi, cho nên cứ làm theo là được!”

Bai Saya sững sờ, thậm chí những người khác cũng đều sững sờ, Lưu Tinh chưa từng dùng loại ngữ khí này nói chuyện với Bai Saya.

Lưu Tinh chuyển hướng Hàm Tiếu, gần như là đang hạ mệnh lệnh nói: “Anh không có vấn đề chứ? Hàm Tiếu, anh cứ đi theo Khởi Đầu!”

Hàm Tiếu nhìn Lưu Tinh, người sau cũng lấy thần sắc kiên quyết nhìn trở lại hắn, hắn gật đầu, nói: “Được.”

“Uh.” Lưu Tinh hai tay chống nạnh, nghênh ngang nói với mọi người: “Nếu Hàm Tiếu đã chịu rồi, người khác cũng không được có ý kiến!”

Bai Saya có chút muốn nói lại thôi, nhưng bị Alan kéo tay áo, khẽ nói: “Cứ làm theo Lưu Tinh nói đi! Cậu ta luôn có lý do làm như thế.”

Bai Saya nhịn rồi lại nhịn, mới rốt cuộc gật đầu một cách khó khăn.

“Qua đây đi, Dục Niệm Tội Giả.” Filost giống như kẻ thắng lợi mà hô lên.

Nghe vậy, Hàm Tiếu đi về phía Người Dẫn Đường Khởi Đầu, phía sau hắn còn có hai tử hồn đi theo.

“Đây thật là năng lực kỳ lạ.” Filost cảm thấy hứng thú nhìn hai tử hồn kia.

“A…” Lưu Tinh nhìn thấy hai tử hồn kia cũng phải đi, tức thì có chút hoảng hốt, hình như muốn lên tiếng gọi bọn họ lại, nhưng, cậu cuối cùng vẫn là trầm mặc.

Đám người Tận Thế cũng chỉ có đứng nguyên tại chỗ, trơ mắt nhìn Hàm Tiếu đi về phía Khởi Đầu, lại không thể trợ giúp. Nếu như Hàm Tiếu quay đầu nhìn một cái, sợ rằng bọn họ liền sẽ xông lên, đoạt lại Dục Niệm Tội Giả của bọn họ.

Đại khái là quá hiểu tật xấu của đồng bạn, Hàm Tiếu không chỉ không có quay đầu nhìn một cái, thậm chí tăng nhanh bước chân đi đến bên cạnh Khởi Đầu.

Sau khi Annabelle nhìn Lưu Tinh thêm hai cái, lập tức liền thi triển dịch chuyển tức thời, mang đi toàn bộ phe Khởi Đầu cộng với tù binh.

“Đáng ghét!”

Đám người Tận Thế sau khi đứng ngây ở tại chỗ một lúc, Bai Saya đột nhiên chửi ầm một tiếng.

Phẫn nộ trong ngực hắn chừng như muốn đâm thủng ngực mà ra rồi, lại không có bất cứ phương pháp phát tiết nào, chỉ có điên cuồng khẽ rống: “Tôi mà là Phẫn Nộ Tội Giả gì chứ, năng lực bảo hộ gì chứ! Căn bản không có biện pháp bảo vệ bất cứ người nào! Nếu như năng lực của tôi thật sự là bảo hộ, vậy vì sao luôn là sẽ có thứ quan trọng bị cướp đi?”

Alan lên tiếng an ủi: “Lãnh tĩnh một chút, Bai Saya, cậu kích động cũng vô dụng.”

“Tôi làm sao có thể lãnh tĩnh? Tôi…” Bai Saya đang nói dở chừng, lại đột nhiên dừng lại.

“Làm sao vậy?” Alan có chút nghi hoặc hỏi, bởi vì thần sắc của Bai Saya thực sự quá quỷ dị, hắn không thường có loại biểu tình quái dị này.

Bai Saya trở nên hoảng loạn, lắp ba lắp bắp nói: “Không, không biết, vừa rồi hình như… có một loại cảm giác kỳ quái.”

Lưu Tinh trừng vào Bai Saya, có chút khó có thể tin nói: “Phẫn Nộ bảo thạch… chứa đầy rồi! Không ngờ bên chúng ta lại có thể là bảo thạch của Tiểu Bạch chứa đầy trước tiên, ta còn cho rằng Alan sẽ sớm hơn đây!”

Nghe vậy, mọi người đều sửng sốt.

“Phẫn Nộ bảo thạch cũng chứa đầy rồi, vậy bây giờ là có ba viên bảo thạch đã chứa đầy.”

Lưu Tinh như nghĩ tới cái gì mà lẩm bẩm: “Chỉ còn lại bốn viên, viên của Hàm Tiếu nhất định cũng sẽ chứa đầy rất nhanh, còn có bảo thạch của Antaixi, Alan, Aya vẫn chưa đầy…”

“Bảo thạch của tôi chứa đầy rồi?” Bai Saya có chút nhạ dị nói, cho đến khi từ chỗ Wrath cũng nhận được trả lời khẳng định, hắn mới thật sự xác định chuyện này.

“Nhưng chuyện này đối với cậu có ảnh hưởng gì không?” Alan tỉ mỉ dò hỏi Bai Saya.

Bai Saya cẩn thận cảm giác một chút, thành thật nói: “Không, không có cảm giác thấy ảnh hưởng gì, chỉ là lúc chứa đầy vừa rồi, cảm giác có chút quái dị mà thôi, hình như… có loại cảm giác đột nhiên “ăn no rồi”.”

Nghe vậy, Alan cũng không bận tâm đối với chuyện này nữa, hắn chuyển hướng Lưu Tinh, hỏi: “Bây giờ, ngươi có thể nói cho bọn ta, Filost rốt cuộc còn nói cho ngươi những chuyện gì, Lưu Tinh, thần sắc và phản ứng của ngươi thực sự quá không thích hợp rồi.”

“Không có, đâu có nói chuyện gì…” Lưu Tinh càng nói càng nhỏ tiếng.

Alan hiển nhiên cũng không tin, mà Bai Saya cũng lộ ra thần sắc hết sức nghi hoặc, đây khiến Lưu Tinh không thể tự bào chữa, đành chuyển đề tài, nói: “Tóm lại, đầu tiên đi tìm Tinh Kiến của chúng ta về đi! Saimi cũng không biết chạy đi đâu rồi!”

Alan ngẩn ra, sau đó khẽ giọng nhắc nhở: “Lưu Tinh, Saisimili ở trên đảo Ma Vương.”

Lưu Tinh lại không cho là đúng mà nói: “Mặc dù tên Saimi kia là dự ngôn gì cũng nói một cách mơ mơ hồ hồ, chẳng qua, năng lực dựa vào dự ngôn né tránh nguy hiểm của bản thân hắn trái lại là hàng đầu, hắn bây giờ nhất định không ở trên đảo Ma Vương, bằng không, Filost làm gì không bắt hắn để uy hiếp chúng ta!”

Mọi người bừng tỉnh, nói như thế cũng phải, đây là chiến tranh giữa Người Dẫn Đường, lấy Tinh Kiến để uy hiếp há chẳng phải càng tốt?

“Vậy Saimi sẽ đi đâu đây?” Bai Saya nghi hoặc hỏi.

Lưu Tinh nhíu mày, nói: “Gã đó không tới tìm chúng ta, có khả năng là không biết chúng ta ở đâu, ngoại trừ đảo Ma Vương, nơi hắn biết được cũng chỉ có hai cái, Ma cung hoặc là Bạch Vũ quốc, chẳng qua, Saimi hẳn là biết chúng ta bây giờ là tội phạm truy nã của Ma tộc, không thể đi Ma cung, cho nên…”

“Lưu Tinh?” Mọi người đang nghe dở chừng, phần sau đột nhiên không có, tức thì cảm giác kỳ quái.

“Nói đến Ma cung, ta đột nhiên nghĩ đến, Xương Cốt bị đánh nát rồi…” Lưu Tinh tức thì có chút sa sút, Xương Cốt ở cùng cậu lâu như vậy, lại có thể cứ như thế bị đánh nát.

Mặc dù Xương Cốt chính là đại ca, nhưng nói làm sao vẫn là có loại cảm giác không giống, nếu như thật sự là đại ca bổn tôn, làm sao cũng sẽ không ra vẻ vô tội, làm nũng, thậm chí là sau khi chọc hoạ, rưng rưng nước mắt ra vẻ đáng thương với cậu đi?

Nghe vậy, mọi người còn chưa kịp nói nửa câu an ủi, trái lại là Lưu Tinh tự hít sâu một hơi, phấn chấn tinh thần nói: “Mặc kệ vậy, Benchez, ngươi về Ma cung giúp ta nói với đại ca một chút, ta khắc tinh của anh ấy còn sống rất tốt, sau đó Alan mang bọn ta đến đại lục Nam tìm Saimi.”

Nghe vậy, Benchez rốt cuộc nổi khùng, hắn gào rống: “Ngươi đừng có mà được voi đòi tiên, ngay cả đại ca ngươi cũng không dám ra lệnh ta như thế, ngươi là cái thứ gì chứ!”

Lưu Tinh lập tức nói tiếp: “Về phần Dan! Hắn sẽ đi theo bọn ta, phụ trách chiếu cố sinh hoạt thường ngay của Bai Saya đi.”

Bai Saya trợn lớn mắt, hắn nào cần người ta chiếu cố? Trên thực tế, trước đây chẳng phải đều là hắn chiếu cố Lưu Tinh sao? Nhưng Lưu Tinh bạt mạng nháy mắt với hắn, hắn cũng chỉ đành trầm mặc giả vờ làm một người cần người ta chiếu cố.

Nghe thấy khắc tinh của mình, Benchez nắm chặt tay, nhịn đến gân xanh trên đầu cũng muốn nổ bung ra, nhưng vẫn là tức đến muốn bạo tạc rồi.

“Thúc thúc.” Dan rốt cuộc mở miệng: “Tình trạng của thúc thúc không tốt lắm, về Ma cung trước đi! Trở về thuận tiện nhắc nhở đại hoàng tử chuyện bên này đã ổn rồi.”

Khắc tinh cũng đã mở miệng, Benchez dù khó chịu, cũng chỉ đành gật đầu, huống chi, tình huống của hắn đúng như Dan nói, thực sự không tốt lắm. Nhưng, hắn vẫn là không nhịn được dặn dò Dan: “Ta sẽ tìm ra phương pháp hoàn toàn trị lành ngươi, ngươi ngàn vạn lần đừng làm chuyện ngu ngốc.”

“Uh.” Dan gật đầu, thấy Benchez vẫn mang vẻ không tin, có vẻ không muốn rời khỏi lắm, hắn mới nhiều lần cam đoan mà nói: “Tôi sẽ ở cùng với Bai Saya, cho đến ngày thấy Tận Thế chiến thắng.”

Nghe vậy, Benchez rốt cuộc yên tâm, sau khi gật đầu, liền lập tức dịch chuyển tức thời rời khỏi, hắn thực sự quá cần nghỉ ngơi thật tốt rồi.

Khi Dan nói như thế, Alan lại nhìn thấy Lưu Tinh trầm mặt, cũng không vì câu đó cảm thấy cao hứng,

Lưu Tinh có phải còn đang giấu chuyện gì? Alan không thể không hoài nghi như vậy, hai Người Dẫn Đường nói chuyện lâu như thế, thật sự chỉ nói chuyện của Hàm Tiếu mà thôi sao?

Bai Saya hỏi: “Lưu Tinh, chúng ta bây giờ phải qua Bạch Vũ quốc sao?”

“Uh, đi Bạch Vũ quốc, tìm Saimi về trước.” Lưu Tinh nhíu mày, có chút rầu rĩ nói: “Tôi có vấn đề muốn hỏi hắn.”

“Uh.”

Hi vọng đến lúc đó, Lưu Tinh sẽ nói ra sự tình. Alan kỳ vọng như thế trong lòng.

 

12 responses »

  1. Tội nghiệp Benchez, lúc trước cứ ức hiếp người ta suốt giờ bị quả báo kìa
    Mà sao có cảm giác truyện ngày càng u ám ấy nhỉ >.<

    Reply
    • Quên mất, tem!!! ^_^

      Reply
    • cuối cùng chết hêt trơn lun mà @@ Khả Tinh bị Lưu Tinh ép tự sát mới ghê, xem ra trog tất cả ma tộc chỉ có mỗi Lưu Tinh dù đau xé lòng mà vẫn hạ được loại mệnh lệnh bắt khắc tinh tự sát trước mặt mình, 1 vote cho Lưu Tinh!

      Reply
      • Vì cớ gì phải làm chuyện đau lòng như thế T_T

      • ta nhớ hình như Khả Tinh giết hết người trên đảo Ma vương để Lưu Tinh ko bị uy hiếp, Lưu tinh nói là ko thể ko báo thù, nên Khả Tinh nhất định phải tự sát T^T

        P/S: sắp hết truyện rồi, hu hu *khóc vật vã*

      • trời ơi đau lòng thế không biết T^T

      • xem tới cái đoạn tiểu Bạch đi tìm Dan mới hài, tiểu Bạch đã biết giả vờ làm nũng (theo tớ là vậy >”<) =))) yên tâm đi, sau này vui lắm, dù sau cũng bắt đầu lại hết mà, chỉ là ko biết sau khi bị thay đổi thì Khả Tinh có xuất hiện ko thôi, tớ thích em ấy lắm T^T

  2. Vầng, anh Dan đã ăn tát…

    Reply
    • ta nói mà, ngay khi 2 người chính thức đối diện anh Dan sẽ đc welcome bằng 1 cái tát nháng lửa của tiểu Bạch =)))) mà nàng thấy tiểu Bạch dạo này có hơi nóng nẩy + bạo lực ko @@ mặc dù là lo cho Dan nên mởi đẩy ảnh ra rồi nhốt vào lồng bảo hộ phía sau, nhưng mà có cảm giác như tiểu Bạch đang nhốt thú cưng ko cho chạy loạn vậy >”<

      Reply
      • Tiểu Bạch là mẫu tiểu thụ lí tưởng của lòng ta❤

    • *suỵt* ở đây ko có công công thụ thụ gì nhá, qua fb với ta ngay! *túm áo kéo*

      Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: