RSS Feed

God 10-4

Posted on

Chương 4: Nhật Hướng, vứt Thần

“A!”

Nhật Hướng khẽ rống một tiếng, hai tay túm chặt đầu của mình, hắn trực tiếp cảm thấy đầu đau như muốn nức toác, đồng thời tâm tư còn rất rối loạn, đau đầu là bởi vì Xương Cốt tâm linh tương thông với hắn đã bị đánh vỡ rồi, đây cứ giống như có người cầm cái chuỳ đập lên đầu hắn một cách tàn nhẫn.

Nhưng so với đau đầu, càng khiến hắn khó chịu lại là cảm nhận rối loạn tâm tư, hắn không ngờ đến, Lưu Tinh vậy mà gặp gỡ Phượng Kim, mà hắn sớm đã hoài nghi Phượng Kim bất thường, phương pháp hắn đối đãi Lưu Tinh cùng lắm tính là anh trai yêu thương em trai, tuyệt đối không đến loại cảnh giới da diết của khắc tinh.

Điểm này, hắn và Hoàng Di đều đã phát hiện, chỉ là trước kia không làm sao để ở trong lòng, dù sao hắn đối tốt với Lưu Tinh cũng không phải chuyện xấu, nhưng, sau khi chuyện Lưu Tinh là khắc tinh của Nhật Hướng bị phát hiện, hai người liền dị thường cẩn thận đối với đủ loại sự tình, dưới cân nhắc đắn đo, lúc này mới phát hiện thì ra khắc tinh của Phượng Kim vậy mà chính là Nhật Hướng.

Nhật Hướng vốn tưởng, Lưu Tinh nói không chừng sẽ đến Ma cung, nếu là bị Phượng Kim bắt gặp thì không hay rồi, cho nên mới phái Phượng Kim đến cái nơi đó, đó vừa là nơi Lưu Tinh từng lui tới, vừa lại cách Filost rất gần, theo hắn nghĩ, Lưu Tinh hẳn là không khả năng trở về chỗ đó.

Chỉ là không ngờ đến…

“Đại hoàng tử điện hạ?”

Nhật Hướng hơi ngẩng đầu, chỉ thấy những tướng quân đại thần trước mặt mình đều vừa kinh vừa nghi mà nhìn mình, hắn biết mình nên tìm cái lý do lấp liếm, nhưng bây giờ cả đầu óc đều đang lo lắng cho Lưu Tinh, căn bản không thể vận hành bình thường.

Lúc này, đệ nhất tướng quân Hoàng Di, lập tức tiến lên hành lễ, đề nghị: “Đại hoàng tử, ngài gần đây thật sự quá lao tâm lao lực rồi, công vụ của hôm nay hay là xử lý đến đây, tôi dìu ngài vào trong nghỉ ngơi nhé?”

Nhật Hướng cũng không biết đã nghe rõ hay chưa, chỉ là tuỳ ý gật đầu.

Hoàng Di đi tới, ung dung đỡ Nhật Hướng lên, sau đó hai người rời khỏi đại điện, đi về hướng thư phòng riêng của Nhật Hướng, vừa đóng cửa phòng, Hoàng Di lập tức không chút khách khí hỏi: “Lưu Tinh làm sao rồi?”

“Nó đã gặp phải Phượng Kim và Vưu Vũ.”

Nhật Hướng hết sức mệt mỏi giải thích, ngẩng đầu liếc nhìn Hoàng Di, người sau không hề có một chút thần sắc lo lắng, hắn lập tức hiểu rõ, cười khổ nói: “Bên cạnh không có lấy một Tội Giả.”

Mặt Hoàng Di biến sắc, khẽ rống: “Ngươi nói cái gì, Bai Saya đang làm cái gì?”

“Bọn họ đều bị Lưu Tinh cắt đuôi rồi.” Lo lắng của Nhật Hướng cũng không thấp hơn Hoàng Di: “Cảnh cuối cùng ta nhìn thấy, là khi Phượng Kim muốn công kích Lưu Tinh, đã đánh nát Xương Cốt.”

“Vậy, vậy…” Hoàng Di đã hoảng loạn rồi, thực lực của Phượng Kim rất cao, lại còn có Vưu Vũ ở bên cạnh, Lưu Tinh căn bản không có năng lực chống đỡ, chỉ là khoảng thời gian vừa xong, đã đủ khiến hai người bọn họ dư sức giết Lưu Tinh ba lần rồi.

Chẳng lẽ nó đã chết rồi sao? Vừa nghĩ đến phát triển của khả năng này, trái tim của Hoàng Di co thắt đau đớn.

Hoàng Di cố nhẫn nhịn hoảng loạn, hỏi: “Benchez đâu?”

Nhật Hướng cười khổ nói: “Hắn không ở Ma cung rất lâu rồi.”

“Trong tiểu đội riêng của ta có ma pháp sư rất lợi hại, có thể lập tức mang ta đi tìm Lưu Tinh.”

Nói xong, Hoàng Di vậy mà thật sự xoay người muốn rời khỏi.

“Đứng lại!” Nhật Hướng khẽ rống một tiếng, thấy bước chân của Hoàng Di dừng lại, hắn hết lời hết sức mà nói: “Ngươi quên hành tung của hai người chúng ta đều bị nắm vững sao, chỉ cần vừa có hành động, chúng ta liền có thể mang toàn Ma tộc đi truy sát Lưu Tinh!”

Hoàng Di xoay người qua, rống giận: “Chẳng lẽ, chúng ta chỉ có thể ở đây chờ sao? Chờ… tin chết của nó truyền tới sao? Là như thế sao?”

Nhật Hướng trầm mặc không nói.

Hoàng Di lạnh lùng nói: “Ở lúc chúng ta tranh biện, Phượng Kim có lẽ đã cắm kiếm vào tim của Lưu Tinh rồi, chẳng lẽ ngươi muốn nhìn thấy loại tình huống đó sao?”

“Ta không muốn! Nhưng ngươi nói cho ta, để cho Lưu Tinh dưới sự trợ giúp của chúng ta, chạy thoát khỏi truy sát của Phượng Kim, sau đó đối mặt với truy sát của toàn Ma tộc tốt hơn, hay là buông tay, đánh cược xem đồng bạn của nó có thể tức thời cứu nó, sau đó an ổn trở về đảo Ma Vương hay không?”

Nói đến đây, Nhật Hướng hơi chút tạm ngừng, dò hỏi: “Bai Saya là đồ đệ của ngươi, ngươi nói cho ta, có thể tin tưởng hắn, có thể kịp thời cứu được Lưu Tinh hay không?”

Hai người giằng co một hồi, đệ nhất tướng quân cuối cùng cũng đã lãnh tĩnh, có chút cứng nhắc mà gật đầu, không nói muốn đi tìm kiếm Lưu Tinh nữa.

Lúc này, Nhật Hướng cũng trầm mặc, cả thư phòng an tĩnh đến khiến người khó chịu.

“Ở đây chờ suông thật khó chịu.”

Rất lâu, Hoàng Di thở dài, nói: “Ta không chỉ một lần muốn đi đảo Ma Vương, không chỉ một lần muốn cầm kiếm chống đỡ kẻ địch cho nó, ta…”

“Nếu ngươi muốn đi, thì đi đi!”

Nghe vậy, Hoàng Di sửng sốt.

Nhật Hướng mặt vô biểu tình ngồi ở trước bàn, nói: “Ta phải ở lại đây, ta phải lên làm quốc vương, ta phải dẫn dắt Ma tộc trở về vinh diệu quang huy trước kia!”

Nghe xong, Hoàng Di trầm mặc một hồi, mở miệng chậm rãi nói: “Về việc này, ta vẫn luôn nghĩ…”

Nhật Hướng nhìn hắn, chờ đợi lời phía sau.

“Nếu như Lưu Tinh thua rồi, Thần thật sự thống trị cái thế giới này, cái thế giới này thật sự còn cần thứ như quốc vương, thậm chí là quốc gia sao?”

Nhật Hướng cứng đờ, đầu tiên là khó hiểu, nhưng nghĩ kỹ lại, sắc mặt tức thì trầm xuống.

Hoàng Di nhàn nhạt nói: “Chính nghĩa tuyệt đối của GOD cho phép chiến tranh phát sinh sao? Cho phép tội ác ra đời sao? Nếu như những chuyện trên đều sẽ không phát sinh, quốc vương vừa không cần bảo vệ quốc gia, cũng không cần duy trì chính nghĩa, thậm chí nhân dân cũng sẽ không tôn kính quốc vương vô dụng, chỉ sẽ tôn tính GOD tuyệt đối chính nghĩa kia đi? Vậy thì, công dụng của quốc vương rốt cuộc là cái gì?”

“Duy trì vận hành quốc gia.” Nhật Hướng nhàn nhạt nói: “Hoàng Di, ta không biết ngươi coi nhiệm vụ của quốc vương đơn giản như thế.”

Hoàng Di cười lên, đẹp đến nỗi khiến Nhật Hướng cũng không muốn cắt ngang tiếng cười này, hắn cười cho đến có chút hụt hơi, mới mở miệng nói: “Đầu tiên, tường thành có thể dỡ xuống, dù sao không có ai có thể triển khai chiến tranh, thậm chí không có ai có thể thương tổn người khác, cho nên tiếp đến, quân đội cũng có thể giải tán, giống lý do trên. Nhân dân không cần bảo hộ của quốc vương, xin hỏi một chút, bọn họ còn nguyện ý tiếp tục nộp thuế sao? Còn nguyện ý tiếp tục quỳ bái ngươi sao?”

Nhật Hướng ngây ngẩn lắng nghe.

“Lưu Tinh thắng rồi vẫn không hề gì, mặc dù thế giới này từ nay sẽ vô Thần, nhưng cho dù là bây giờ, chúng ta mặc dù sùng bái Thần, nhưng ai thật sự kỳ vọng Thần sẽ từ trên trời rớt xuống trợ giúp mình đây? Có gì khác biệt với vô Thần?”

“Nhưng nếu Lưu Tinh thua rồi, Thần từ đó hàng lâm thế gian, mặc dù không biết thế giới tuyệt đối chính nghĩa rốt cuộc có tốt đẹp hơn hay không, nhưng có thể xác định chính là…”

Hoàng Di tạm ngừng, nhàn nhạt cười nói: “Thân phận bây giờ của chúng ta đều không còn quan trọng nữa, đại hoàng tử điện hạ.”

Nhật Hướng đột nhiên ngẩn ra, lẩm bẩm: “Không quan trọng nữa sao…”

“Nếu như Lưu Tinh chết rồi, vậy thì không còn quan trọng nữa, quang huy và vinh diệu gì đó, khi không thể khai chiến, không thể thương tổn bất cứ người nào nữa, ngươi phải làm sao tìm về quang huy và vinh diệu? Nói đến mặc dù trào phúng, chẳng qua cái gọi là quang huy và vinh diệu, chẳng phải chính là dựa vào chiến tranh hắc ám và đẫm máu để đoạt tới sao?”

Nhật Hướng trầm mặc một hồi, mở miệng nói: “Hoàng Di.”

“Huh?”

“Chúng ta khai chiến đi!”

“Khai chiến gì?”

“Chiến tranh tấn công Phi Mã quốc!”

Nghe vậy, Hoàng Di nhàn nhạt cười một cái, hắn đương nhiên biết Phi Mã quốc chính là quốc gia của Người Dẫn Đường Khởi Đầu Filost, Nhật Hướng cuối cùng cũng hạ quyết tâm phải nhúng tay rồi, hắn hỏi: “Chung quy phải cho người phía dưới một cái lý do chứ?”

“Dưới nhiều lần cảnh cáo của phe ta, hắn vẫn nhiều lần truy sát hoàng tử Ma tộc, hoàn toàn không có bỏ hoàng thất Ma tộc ta vào trong mắt, hm…” Nhật Hướng trầm ngâm một hồi, nói: “Vì để tránh cho làn sóng phản đối quá cao, thuận tiện vu oan cho hắn một điều, chòng ghẹo đệ nhất tướng quân vạn người mê của tộc ta, tin rằng cộng thêm điều này, mọi người đều sẽ rống giận muốn giết hắn.”

“…”

Lúc này, hai người đột nhiên trầm mặc, đồng thời quay đầu nhìn hướng góc phòng, ở đó chỉ có một cái bàn trà, cái gì cũng không có.

“Benchez.”

Hoàng Di đột khiên khẽ hô một tiếng: “Vô thanh vô tức xuất hiện ở thư phòng đại hoàng tử, nếu còn không hiện thân, cho dù là ngươi, ta cũng phải rút kiếm nhằm vào ngươi.”

Phía trước bàn trà đột nhiên ngưng tụ bóng người mờ nhạt, khi bóng người càng ngày càng rõ, Hoàng Di và Nhật Hướng đều rất chấn kinh, thậm chí kinh hô một tiếng: “Bộ, bộ dạng của ngươi…”

Benchez cũng biết bộ dạng bây giờ của mình rất tệ, căn bản không có tư thái của đệ nhất ma pháp sư, nhưng hắn không làm sao để ý, chỉ là lạnh lùng nhìn hai người, nói: “Tận Thế bảo ta thuận đường nói cho các ngươi một tiếng, nó không sao, thế thôi.”

Nói xong, hắn thật sự xoay người liền muốn rời khỏi, chỉ là bước chân khựng lại, hắn vừa lại xoay người qua nói: “Còn có, Phượng Kim và Vưu Vũ đều chết rồi.”

Cái gì?!

Hoàng Di kinh ngạc xong, là hoàn toàn thở phào một hơi, nói như thế, Lưu Tinh là không sao rồi.

Nhật Hướng mặc dù cũng thở phào, lại cũng có chút phiền muộn mờ nhạt, Phượng Kim nói làm sao cũng là em trai đã chung sống mấy trăm năm, còn là người lấy mình làm khắc tinh, cho dù mình có vô tình, cũng không thể sau khi nghe thấy cái tin tức này, có bất cứ cảm giác cao hứng nào.

Hoàng Di thấy Benchez thật sự cất bước muốn rời khỏi, vội vàng hô: “Chờ một chút! Benchez.”

Benchez dừng bước, hình như có chút không tình nguyện mà quay đầu hỏi: “Chuyện gì, đệ nhất tướng quân?”

Lúc này, Nhật Hướng tiếp lời, bình tĩnh tuyên bố: “Ta định tấn công Phi Mã quốc.”

“Phi Mã quốc?”

Benchez sửng sốt, sau đó liền nhớ tới đó là quốc gia của Người Dẫn Đường Khởi Đầu, hắn kinh ngạc đến xoay cả người qua, khẽ rống: “Ngươi định khai chiến với Khởi Đầu? Ngươi điên rồi sao? Ngươi chẳng lẽ không có từ trên người Bai Saya biết được lực lượng của Tội Giả có bao nhiêu cường dại?”

Hai người nhìn hắn, Hoàng Di không để ý lắm mà trả lời: “Bai Saya cường đại thì thế nào? Vẫn chẳng phải do ta dạy ra, lúc hắn mới đến, cũng không phải bộ dạng bây giờ.”

“Cho dù là ngươi dạy ra thì thế nào?” Benchez khinh thường nói: “Hắn bây giờ cũng không phải đối tượng ngươi có thể chiến thắng rồi, đệ nhất tướng quân.”

Lúc này, Hoàng Di đột nghiên ngửa lên trời cười dài, lắc đầu nói: “Benchez ơi Benchez, mặc dù ta không biết ngươi rốt cuộc vì sao làm mình thành bộ dạng này, chẳng qua, xem ra ngạo khí của ngươi cũng giống như bề ngoài của ngươi, uỷ mị sa sút làm sao! Hôm nay cho dù Bai Saya đến trước mặt ta, ta vẫn muốn hắn quỳ xuống gọi ta lão sư như thường.”

Nghe vậy, sắc mặt Benchez cứng đờ, lạnh lùng nói: “Ngươi khích ta cũng vô dụng, các ngươi chẳng qua là vì khắc tinh của mình mà thôi, hà tất gì nói cho vang đội như thế!”

Hoàng Di hừ lạnh một tiếng, không mở miệng khuyên hắn nữa, theo hắn thấy, Benchez bây giờ không chỉ bề ngoài già yếu lọm khọm, ngay cả cao ngạo của dĩ vãng cũng biến mất tăm rồi, nói nhiều vô ích.

Trái lại là Nhật Hướng chậm rãi mở miệng nói: “Benchez, ngươi nói cho ta, nếu như Lưu Tinh thua rồi, Thần hàng lâm đến cái thế giới này, ngươi còn có thể tiêu diêu tự tại giống như bây giờ, muốn làm gì thì làm cái đó, không hề băn khoăn ý nghĩ của người khác, thậm chí là an nguy không?”

Benchez vừa nghe, đầu tiên là khó hiểu, sau đó dần dần tiêu hoá những lời này, năm tháng kinh nghiệm gần một ngàn năm khiến hắn lập tức hiểu rõ ý trong lời của Nhật Hướng.

Thấy thần tình trên mặt Benchez đột nhiên thay đổi, Hoàng Di biết, hắn đã biết tính nghiêm trọng của sự tình, khẽ mỉm cười rồi nói: “Thần hàng lâm xuống thế giới, chúng ta thế nhưng là nhóm người phiền não nhất rồi, chúng ta đều không phải người tốt, cũng làm người tốt không nổi.”

Benchez trầm mặc một hồi, mới mở miệng nói: “Ta đã bị thương nặng, phải nghỉ ngơi mấy ngày rồi nói sau.”

“Uh, ta cũng cần mấy ngày để điều động quân đội…”

Lúc này, thư phòng vừa lại vang lên tiếng gõ cửa.

Benchez nhíu mày, bỏ xuống một câu “ta đi trước đây”, sau đó tự mình dịch chuyển tức thời rời khỏi.

Nhật Hướng và Hoàng Di trao đổi ánh mắt, Nhật Hướng trầm ổn nói: “Mời vào.”

Cửa thư phòng mở ra, đi vào lại là hai mỹ nữ Ma tộc mỗi người một vẻ, một người lãnh ngạo đoan trang, một người mỹ diễm nóng bỏng, hiển nhiên, mỹ nữ nóng bỏng mỹ diễm đang thu lại dung sắc, đi theo phía sau mỹ nhân lãnh ngạo, mặc dù không có thần sắc khiêu khích, nhưng chỉ nghe từng tiếng âm vang lanh lảnh của gót giày gõ ra khi cô bước đi, cộng thêm cái áo trễ ngực và váy ngắn nóng bỏng, cũng đủ khiến người mơ màng rồi.

Mỹ nữ nóng bỏng khiêu khích trái tim rực lửa của nam nhân, nhưng mỹ nhân lãnh ngạo ở phía trước vừa lại có thể hoàn toàn áp chế bất cứ người nào có mang tư tưởng lệch lạc, sự đoan trang như nữ thần đó khiến bất cứ ai cũng không dám mạo phạm.

Muội muội… Trong lòng Nhật Hướng căng thẳng, vội vàng mang lên vạn phần cảnh giới để ứng đối, hắn nhàn nhạt mỉm cười nói: “Nguyệt Ngưng, Hoả Hoa, làm sao có thời gian đến tìm ta vậy?”

“Vừa rồi di động đi là ai?” Nguyệt Ngưng lại không hề tươi cười, chỉ là lạnh nhạt hỏi.

Nghe vậy, Nhật Hướng trầm mặt, không có trả lời, trái lại là Hoàng Di có chút không vui nói: “Ta trái lại không biết từ lúc nào, thư phòng của Nhật Hướng đại hoàng tử có ai tới, cần phải báo bị với cô? Nguyệt Ngưng đại hoàng nữ?”

Đôi mắt đẹp của Nguyệt Ngưng liếc về phía Hoàng Di, lạnh lùng giải thích: “Bởi vì ta là người được chỉ định phải chủ đạo truy sát khắc tinh Ma Vương hạ nhiệm, trước khi khắc tinh chưa chết, quyền hạn của ta còn muốn lớn hơn Nhật Hướng, cho nên anh ấy có nghĩa vụ phải trả lời ta, nếu như Nhật Hướng không muốn tiếp tục loại tình huống này, vậy thì hãy giao ra tung tích của khắc tinh.”

Nhật Hướng nhàn nhạt trả lời: “Không có một Ma tộc nào làm được loại chuyện đó, thế này đi, Nguyệt Ngưng ngươi nếu như chịu giết khắc tinh của ngươi, ta liền giao ra tung tích của Lưu Tinh.”

Nghe vậy, thần sắc của Nguyệt Ngưng cứng đờ.

“Ngươi ngay cả khắc tinh của ngươi cũng không muốn nói là ai, chỉ sợ người đó sẽ bởi vì thân phận cao quý của ngươi mà gặp phải nguy hiểm, lại muốn ta giao ra khắc tinh của mình, trơ mắt nhìn nó lên đài tử hình…”

Nhật Hướng nhẹ nhàng nói: “Nguyệt Ngưng, ngươi sớm đã biết ta không thể làm được, thì hà tất gì phải hỏi đây? Tổn thương cảm tình của hai anh em.”

“Dù sao cũng đã tổn thương rồi!” Hoả Hoa căm phẫn bất bình mở miệng khẽ rống: “Vì sao anh lúc đầu phải giấu diếm chuyện Lưu Tinh chính là khắc tinh của anh, nếu sớm biết như thế, ai muốn yêu thương cái thằng nhóc thối đã định trước phải chết đó!”

Nhật Hướng cười khổ, nếu hắn không giấu, sợ rằng mình đã làm Ma Vương ba mươi mấy năm rồi đi? Nhưng hắn lại không thể trách cứ Hoả Hoa biết rõ còn hỏi, bởi vì hắn biết, trong mọi anh chị em, bỏ đi Phượng Kim có ý đồ bất lương, thì chính là em gái trước mắt yêu thương Lưu Tinh nhất.

Nhật Hướng thấy Nguyệt Ngưng vẫn trừng vào hắn, hiển nhiên không nhận được đáp án là không muốn dừng tay, hắn ngẫm nghĩ, nói ra cũng không có gì trở ngại, thế là trả lời: “Người vừa rồi mới đi là Benchez, hắn không biết đã xảy ra chuyện gì, làm cho rất là chật vật, ngại gặp các ngươi.”

Nguyệt Ngưng và Hoả Hoa nghe xong lại rất kinh ngạc, có người có thể làm cho Benchez rất chật vật? Cho dù là Hoàng Di cũng không dám đảm bảo có thể làm được đi? Nguyệt Ngưng không khỏi thốt lên: “Rốt cuộc là ai vậy mà có thể đả thương đệ nhất ma pháp sư tộc ta?”

“Tội Giả.” Nhật Hướng bình tĩnh trả lời.

“Tội Giả?” Nguyệt Ngưng kỳ thực sớm đã thoáng nghe nói đối với cái từ này, nhưng lại không biến sắc, cô nhìn ra được, Nhật Hướng hình như có ý muốn giải thích với cô, vậy tự nhiên là trước nghe xem giải thích của Nhật Hướng rồi tính sau.

Trong lòng Nhật Hướng cũng có dự định, hắn vừa rồi mặc dù đã nghĩ thông, quyết tâm muốn tấn công Phi Mã quốc, nhưng dưới tình huống bây giờ, nếu không có ủng hộ của Nguyệt Ngưng, sợ rằng không thể xuất binh trong thời gian ngắn, cho nên hắn quyết định nói rõ với Nguyệt Ngưng về cái trò chơi của GOD này.

Nhật Hướng mở miệng kể lên cả câu chuyện, bắt đầu nói từ lực lượng Tội Giả của Bai Saya, rồi lại nói đến thân phận Người Dẫn Đường của Lưu Tinh, may mà, Hoả Hoa từng kiến thức lực lượng của Bai Saya, khiến cho lực lượng cường hãn của Tội Giả có kẻ chứng kiến.

Nói đến cuối, Nhật Hướng nói đến ý định muốn tấn công Phi Mã quốc của mình: “Cho nên, vì không để cho Lưu Tinh thất bại, khiến cho GOD hàng lâm thế gian, ta muốn tấn công Phi Mã quốc.”

Nghe thấy loại bí mật lớn liên quan đến tương lai cả thế giới này, Nguyệt Ngưng và Hoả Hoa đều trầm mặc.

Nguyệt Ngưng hít sâu mấy hơi nói: “Chuyện này quá rợn người rồi, tôi không thể tiếp nhận, có lẽ chỉ là câu chuyện anh bịa ra để bảo trụ mạng của Lưu Tinh.”

“Chẳng lẽ Filost vương tử của Phi mã quốc cũng cùng bịa chuyện với ta sao?”

Nhật Hướng nhàn nhạt nói: “Các ngươi từ nhỏ đã nhìn Lưu Tinh lớn lên, các ngươi hãy nói cho ta, Lưu Tinh có tư cách gì có thể bị coi thành Ma Vương để thảo phạt, vì sao Filost vương tử lại muốn triệu tập quân đội đi thảo phạt một cái đảo Ma Vương nho nhỏ, không biết rốt cuộc nằm ở góc nào trên biển?”

“Đây…”

Nguyệt Ngưng không thể nói lời nào, Filost cố nói Lưu Tinh thành Ma Vương, còn triệu tập quân đội đi tấn công cậu, chuyện này vốn đã chồng chất nghi điểm, nhất là nhìn ở trong mắt người chân chính quen biết Lưu Tinh, càng là một chuyện hoang đường cực độ.

Võ công của Lưu Tinh ở trong mắt loài Người, đại khái tính là không tệ, nhưng tuyệt đối không đến mức độ đỉnh cấp, ma pháp của cậu càng là loạn cào cào, mặc dù sau khi trưởng thành có lẽ sẽ tốt hơn rất nhiều, nhưng dù làm sao, cũng không đến mức độ có thể khiến vương tử một quốc lĩnh theo quân đội tấn công đi?

“Vậy lực lượng của Bai Saya chính là lực lượng Tội Giả sao?” Hoả Hoa đột nhiên mở miệng hỏi: “Mỗi một Tội Giả đều có lực lượng như thế?”

Hoàng Di nhàn nhạt trả lời: “Cô nhìn thấy vẫn chỉ là bộ phận nhỏ mà thôi, Bai Saya về sau, lực lượng đã vượt qua ta, mà hắn chỉ là thanh niên loài Người hai mươi tuổi.”

Nghe đến đây, Nguyệt Ngưng và Hoả Hoa đều hít mạnh một hơi, vị trước mắt thế nhưng là chiến sĩ cường đại nhất Ma tộc.

Hoàng Di cười nhạt, nói: “Còn có chuyện càng khiến ta kinh ngạc, Bai Saya từng nói cho ta, lực lượng của hắn thuộc loại hình bảo hộ, mà hắn còn có tên đồng bạn, lực lượng là loại hình cường hoá công kích, chính là tên Hắc Ám Tinh Linh trong truyền thuyết, đã san bằng cả một bến cảng kia, điều này ở khi đó đã khiến ta rất kinh ngạc, bởi vì lực lượng của Bai Saya đã đủ có lực công kích rồi.”

Nguyệt Ngưng trầm mặc cả một hồi, vẫn kiên trì như cũ mà nói: “Hết thảy đều là nói suông! Phương pháp bảo hộ khắc tinh của Ma Vương lịch nhiệm trước khi thượng nhiệm đều trăm ngàn kỳ quái…”

“Bao gồm đi tấn công một quốc gia loài Người?” Nhật Hướng cắt ngang lời của em gái, hỏi: “Nguyệt Ngưng, nếu như lời ta nói đều là thật, mà Lưu Tinh thật sự chết rồi, Tận Thế thua trận chiến tranh này, GOD hàng lâm thế gian, đến lúc đó, ta có phải Ma Vương hay không, chẳng lẽ còn quan trọng sao?”

Nguyệt Ngưng trầm mặc, đối với tình huống khó tin thế này, cô chừng như không thể làm ra bất cứ phán đoán hợp lý nào.

“Nếu không thì thế này đi, các ngươi giết Filost, ta liền giao ra tung tích của Lưu Tinh.”

Trong mắt Nguyệt Ngưng loé lên tia sáng, có chút hoài nghi nhìn Nhật Hướng, nói: “Nhưng anh nói, bên cạnh Filost cũng có Tội Giả lực lượng cường đại, chúng ta sao giết được hắn?”

Nhật Hướng nhàn nhạt cười nói: “Nhưng, ngươi chẳng phải không tin tồn tại của Tội Giả sao? Nếu không tin, hà tất gì lo lắng?”

Nguyệt Ngưng suy nghĩ một chút, cắn răng một cái nói: “Được, anh hãy lấy danh nghĩa Ma Vương mà thề, nếu Filost vương tử chết rồi, anh liền giao ra tung tích của Lưu Tinh, vậy thì, tôi liền phái người đi giết Filost.”

Nhật Hướng gật đầu, nghiêm túc nói: “Ta lấy danh nghĩa Ma Vương mà thề, chỉ cần Filost vương tử chết rồi, ta liền giao ra khắc tinh của mình, tung tích của Lưu Tinh.”

Nghe vậy, Nguyệt Ngưng cũng yên tâm. Theo cô nghĩ, nếu có thể giết thành công, Nhật Hướng liền phải giao ra tung tích của Lưu Tinh, nếu giết không thành, trái lại cũng có thể coi như điều tra cái gọi là Tội Giả có phải thật sự tồn tại hay không, nếu như Tội Giả thật sự tồn tại, vậy cũng không thể giết Lưu Tinh rồi, cái gọi là Thần hàng lâm thế gian… chừng như quá mức hoang đường.

Nguyệt Ngưng nhìn hướng Nhật Hướng, thần sắc của người sau cũng rất trầm trọng, cô cắn răng một cái, vì đại cục làm trọng.

Ngăn cản GOD hàng lâm làm ưu tiên bậc nhất!

 

20 responses »

  1. Thật tiếc a thật tiếc, tiếc là Nhật Hướng vs Lưu Tinh là anh em :((
    càng lúc càng cảm thấy, Ma tộc là tập hợp của những tên điên tới mất trí vì khắc tinh

    Reply
    • tác giả Yu Wo đại nhân đã nói anh em cha con bạn bè gì cũng ok mà =)))) vấn đề là Lưu Tinh yêu Khả Tinh, đó là điểm mấu chốt á ^^

      ủa mà nếu như Nguyệt Ngưng nói thì ma vương đời trước – ba của Nhật Hướng – cũng đã để mặc cho Khắc Tinh của mình bị giết sao?! nếu ko thì ông ấy đâu lên đc ngôi ma vương chứ!

      Reply
      • mà không thể loại trừ khả năng khắc tinh của ma vương có khắc tinh là kẻ muốn giết mình, đến lúc đó thì xác định là tự sát.
        Với lại, mình tin kiểu ẩn mình như Phượng Kim chắc chắn có, kẻ muốn cùng khắc tinh của Ma tộc đồng quy vu tận càng chắc chắn sẽ có, giờ có thằng ôm toàn bom níu mình không buông thì đành chịu chết thôi =________=

    • chắc là không bảo vệ nổi, nói thật thì có bảo vệ kĩ thế nào, cũng đâu đấu nổi cả tộc, nếu không phải Lưu Tinh được người khác cứu kịp thì cũng đã chết hơn chục lần dưới kiếm của Phượng Tinh rồi =______=.
      Điểm mấu chốt là mình không thích ship incest lắm kia =))))))), chứ yy ảnh yêu đơn phương của chả sao =)))))
      Vấn đề lớn thứ hai của mình, là mình ship kịch cmn liệt cặp Nhật Hướng Hoàng Di hụ hụ hụ, mình ghét vụ khắc tinh của ma tộc hụ hụ hụ.
      Vấn đề nữa, Khả Tinh cũng là ma tộc, vầy Lưu Tinh có phải khắc tinh của cô ấy không =_________=, đây là một trong số những cặp nam nữ hiếm hoi mà mình thấy ưng ý ở Yu Wo.

      Reply
      • vụ Lưu Tinh có phải khắc tinh của Khả Tinh hay ko thì tác giả ko có đề cập, từ đầu mình cũng tưởng Nhât Hướng và Hoàng Di, nhưng theo như tác giả đã ấn định, 2 anh này ko chém nhau đã là may, sao mà thành đôi thành cặp gì dc T^T và mình đồng ý với bạn, ko phải do mình thích BL mà phản đổi mấy cặp nam nữ của Yu Wo, mà là đa phần chị ấy viết chuyện tình cảm rất là trớt quớt, nếu ko phải gãy gánh giữa đường thì là tự dưng… thành đôi thành cặp 1 cách rất ba trấm, nhìn mà méo cả mỏ, quái dị vô cùng, như trong phiên ngoại của bộ Bất Sát ấy, xây dựng 1 nhân vật nữ giống hệt Leola, cho Huyết Lang với Lancelot tranh nhau, cuối cùng anh Lancelot thành 1 cặp với em ấy, mợ ơi, đọc mà hack cả não, vô lý đùng đùng luôn @@ mình có 1 ý kiến, Aikco có thấy dòng này cũng đừng có chém tớ nha, cái đoạn đó đó, nếu Huyết Lang và Lancelot đều đã chấp nhận em ấy lúc trước là con trai, ngoại hình lại giống Leola, nhưng ko đẹp bằng Leola (trong truyện có mô tả Le đẹp tới mức kinh thiên động địa chứ tớ ko nói bừa), vậy thì mắc gì 2 ảnh lại tranh Trần Nguyệt mà ko chạy về theo đuổi Ngân Nguyệt?! thà là sắp xếp chi tiết em ấy đẹp khác xa Leola, và là 1 em gái bình thường thì tớ ủng hộ tuyệt đối (tớ vẫn ủng hộ Lansesy và Leola mà), chứ còn cái kiểu đó thì thật là…. ko chịu nổi!

      • Bởi vì lúc trước tưởng Trần Nguyệt là nữ, nên lỡ yêu mất rồi, đến lúc biết “từng” là nam thì đã hết cứu. Trường hợp này gần giống anh Philo.

  2. khi đọc đến tội danh Nhật Hướng định gán cho Filost mà tí nữa đi bệnh viện cấm cứu vì cười đến tắt thở

    Reply
  3. Ờ nhắc tới Bất sát lại ức, thà như đừng cho Huyết Lang vào còn tạm nuốt trôi, tự dưng cho HL vào làm tềnh tay ba thật là máo cún ><.
    M ko nghĩ Nhật Hướng vs Hoàng Di sẽ bem nhau đâu, hai ảnh sẽ hợp tác với nhau cùng bảo vệ khắc tinh, mà ko chỉ hai anh, m tin bất cứ ma tộc nào cũng sẽ hành xử như thế. Căn bản thứ tình cảm đối với Khắc tinh không phải độc chiếm, mà là bảo vệ, không phải dục vọng, mà là trân trọng. Thứ khao khát đối với khắc tinh, là lẳng lặng dõi theo, lẳng lặng bảo vệ, lẳng lặng thấy người còn an ổn, còn hạnh phúc. Đối với kẻ có cùng khắc tinh vs mình, có lẽ một chút là đồng cảm, một chút là ghen tị, nhưng phần nhiều có lẽ là an tâm. Vì kẻ kia vĩnh viễn sẽ ko tổn hại tới người mình yêu, vì kẻ kia sẽ tiếp tục bảo vệ người ấy… Nếu thực sự ghen tị, có tức giận, có muốn đánh người, cũng là vì thấy khắc tinh của mình vì kẻ khác mà tự thương tổn, vì kẻ khác mà đau đớn. Dục niệm đối với Khắc tinh của Ma Tộc, mình ko nghĩ nó là tình yêu (nó sẽ là yêu nếu bạn nghĩ đó là yêu :v), nó là cái gì đó vượt lên trên mọi tình cảm thông thường. Nó giống như một nhu cầu vậy, nhu cầu muốn bảo hộ một người, nhu cầu muốn cho đi mà ko tính toán, nghĩ suy.
    Ma tộc, toàn mấy tên tình thánh kiểu đó thôi =___=

    Reply
    • nó vốn là yêu, chỉ là yêu kiểu nào thì còn tùy vào cách hiểu của từng người và từng kiểu xoắn (vô tình hoặc cố ý) =))) yêu của họ là tình yêu cao thượng ko có dục vọng ko có chiếm hữu, chỉ đơn thuần vậy thôi, mình hiểu ý bạn, nhưng nếu vứt nó ra khỏi định nghĩa tình yêu thì ko được rồi, như mình đã nói, đó là tình cảm “cao thượng ko có dục vọng ko có chiếm hữu”, mặc dù bọn mình hay đùa ghép cặp lung tung này nọ nhưng bọn mình biết họ có phải là kiểu “yêu” như bọn mình cố tình xoắn hay ko mà ^^ có mấy cặp chỉ là yêu đơn thuần như tình thân thôi, còn có mấy cặp thì… là thật đó, dù chỉ là 1 bên đơn phương 1 bên ko tỏ thái độ =)))

      P/S: chị Yu Wo cố ý tung hint và chị ấy vẫn ám chỉ này nọ lung tung đó, ko phải tự dưng mình đa tình nghĩ lung tung đâu >”< đừng thắc mắc tại sao mình dám khẳng định, hì, cứ theo dõi blog của chị ấy và cô bạn Neko Kreuz của chị ấy là thấy liền =)))))

      Reply
      • “Tình yêu cao thượng k dục vọng k chiếm hữu” thì ta phải làm sao đây *thở dài*, ta đang viết dở cái gì nàng biết mà😀

  4. é, tớ ngưng đây, bởi thực ra truyện này đâu phải chủ yếu viết về tình cảm, là phiêu lưu cơ, nên cứ thế tiến tới là dc rồi, hí hí, mong là 1 ngày nào đó chị Yo Wo nổi hứng viết phiên ngoại của bộ này, phải viết tới đoạn Lưu tinh gặp lại Khả Tinh thôi, chứ kết thúc lưng lửng như thế tội Khả Tinh lắm T^T mà hình như ko có ảnh minh họa của Khả Tinh đúng ko Aico, tớ tìm theo tên tiếng Trung của Khả Tinh cũng chẳng thấy @@

    Reply
    • Í, thế GOD k có phiên ngoại sao, chẳng giống phong cách của Yuwo tí nào

      Reply
      • Có bản cũ đấy, mọi người muốn không. Bản cũ cũng có tiểu bạch, có những nhân vật trong bản này, cũng có vụ trả thù Manson, có bảo thạch, nhưng tình tiết thì rất khác. Hơn nữa chỉ có khoảng hai mươi mấy chương không có kết thúc, có lẽ Yu Wo viết tới đây thì thay đổi ý tưởng viết lại bản mới này.

      • Mình có phần thích bản cũ hơn bản này, tiếc là Yu Wo lại không viết kết thúc cho bản cũ hic hic TT_TT

      • Bản cũ có phải cái mà lưu tinh có 12 anh chị k ạ?:/

  5. Bản cũ nghe có vẻ hấp dẫn ~^^~

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: