RSS Feed

God 10-7

Posted on

Chương 7: Hàm Tiếu, hứa hẹn

Thương của Thiên Kiếm có lẽ là do để lâu, cũng có khả năng là lúc vừa mới bị thương, đã bị ném xuống đất hứng gió khá lâu, vết thương có chút cảm nhiễm, người cũng nhiễm phong hàn, hôm sau liền sốt cao, sốt đến cả người hắn đều đờ đờ đẫn đẫn, cả ngày hôn mê bất tỉnh, chỉ thỉnh thoảng nói mớ không ngừng mà thôi.

Hàm Tiếu vì để chăm sóc, dứt khoát ngủ ở trên sàn của phòng Thiên Kiếm, thế này, một người khác cũng không thể không ôm chăn mền để trải sàn nhà, Philo bị ra lệnh mọi lúc mọi nơi đều phải đi theo Hàm Tiếu không buông.

Hàm Tiếu mỗi ngày ngoại trừ chăm sóc Thiên Kiếm, chính là biến người Antaixi mang đến thành tử hồn, có lẽ vì để gia tăng cảm giác tội ác của Hàm Tiếu đi, hắn rõ ràng có thể giết người trước, rồi mang thi thể đến sau, nhưng hắn không làm như thế, lại lần nào cũng muốn ở trước mặt Hàm Tiếu giết chết những người phải biến thành tử hồn kia.

Antaixi hình như rất muốn nhìn thấy Hàm Tiếu lộ ra thần sắc buồn rầu hối hận, nhưng hắn đã thất vọng, Hàm Tiếu không có lấy một chút biểu tình, chỉ là vươn tay ra biến thi thể trên đất thành tử hồn, rồi để cho Philo hoàn nguyên mất.

Antaixi có một ngày rốt cuộc không nhịn được mở miệng nói: “Ngươi chẳng lẽ không có lấy một chút cảm giác tội ác sao? Những người này thế nhưng đều là bởi vì ngươi mà chết đó?”

Lúc này, Hàm Tiếu đang trông lò sắc thuốc, đầu cũng không quay lại mà trả lời: “Ta, trước kia, sát thủ.”

Nghe thấy đáp án ngoài dự liệu này, Antaixi sửng sốt, chậc một tiếng, từ đó không mang người sống qua nữa.

Philo cũng có chút kinh ngạc, người trước mắt ngoại trừ phương thức nói chuyện kỳ quái, thực sự cũng không có chỗ nào giống sát thủ.

“Ngươi từng làm sát thủ?” Philo tò mò hỏi.

Hàm Tiếu gật đầu.

“Về sau tại sao không làm nữa?”

Hàm Tiếu rốt cuộc liếc hắn một cái, một hồi sau, mới mở miệng nói: “Tổ chức, bị hủy diệt, ta, chạy trốn.”

Philo trên đại khái cũng đã hiểu, vừa lại tò mò hỏi: “Vậy sau khi ngươi chạy trốn, không tiếp tục làm công việc giết người?”

Hàm Tiếu lắc lắc đầu.

“Về sau liền chỉ làm mạo hiểm giả?”

Hàm Tiếu suy nghĩ một chút, lắc lắc đầu, trả lời: “Về sau, nhặt người, hết tiền, Thiên Kiếm nói, mạo hiểm giả, kiếm tiền.”

“Nhặt người?” Philo không hiểu rõ hai từ này lắm.

Hàm Tiếu giống như đếm đồ quý trong nhà: “Nhặt Thiên Kiếm, nhặt Yến Tử, nhặt A Hải, nhặt Nguyệt Hà, nhặt Lưu Tinh…”

“…” Philo một hồi sau mới tìm về âm thanh của mình, biểu tình có chút nhạ dị hỏi: “Ngươi vì sao muốn nhặt bọn họ? Ngươi là sát thủ, không phải sao?”

Bản tính của sát thủ không phải giết người sao? Vì cái gì lại đến khắp nơi nhặt người… Không! Bất luận là chức nghiệp gì, đều sẽ không đến khắp nơi nhặt người đi?

Hàm Tiếu trầm mặc một hồi, nhàn nhạt nói: “Bọn họ gọi ta.”

Philo không thể lý giải, chỉ bởi vì như thế?

Hàm Tiếu nhìn thần sắc mù mờ của Philo, bổ sung: “Bọn họ, cần ta.”

Nói như thế, Philo trái lại có thể lý giải, bởi vì Thánh kỵ sĩ cũng là như thế, chỉ cần có người cần hắn, hằn liền phải vươn tay trợ giúp… Nhưng, tâm lý này đáng lẽ thuộc về kỵ sĩ, mà không phải sát thủ.

Philo nhìn Hàm Tiếu, nếu không nói, kỳ thực hắn cũng thật sự khá giống kỵ sĩ, trầm mặc ít nói, lại lặng lẽ chăm sóc cho đồng bạn, cũng phục tùng mệnh lệnh, không có nửa câu oán thán.

Chừng như còn thanh tâm quả dục hơn cả kỵ sĩ, nghĩ đến đây, Philo không khỏi bật cười: “Ngươi thật sự có thứ như dục niệm để cung cấp bảo thạch sao?”

Hàm Tiếu liếc hắn một cái, trả lời: “Dục niệm, không nhất định, nữ nhân.”

“Nếu không phải ý chỉ muốn nữ nhân, vậy là chỉ cái gì?” Philo có chút tò mò.

Hàm Tiếu suy nghĩ một hồi, chậm rãi mở miệng nói: “Dục vọng muốn thứ gì đó.”

Philo có chút kinh ngạc nhìn Hàm Tiếu, đây thế nhưng là lần đầu hắn nghe thấy Hàm Tiếu nói chuyện rất hoàn chỉnh, hắn tiếp tục hỏi: “Ví dụ như… muốn châu báu gì đó?”

Hàm Tiếu gật đầu.

“Vậy ngươi là muốn cái gì?” Philo hết sức hoài nghi, cái người xem ra không để ý cái gì trước mắt, thật sự sẽ có dục vọng đối với bất cứ thứ gì sao?

“Nụ cười.”

Philo ngẩn người, hoài nghi hỏi ngược lại: “Nụ cười?”

Hàm Tiếu gật đầu, lặp lại một lần nữa: “Ta muốn, nụ cười.”

“Vì sao muốn thứ đó? Dục niệm của ngươi thật kỳ quái.” Philo không thể lý giải, muốn nụ cười muốn đến có thể trở thành chủ nhân của Dục Niệm?

Hàm Tiếu nhìn hắn một cái, hỏi: “Ngươi, lười biếng?”

Philo chung quy là có nghe thấy âm đuôi chữ biếng của lười biếng lên cao, cho nên biết, lời của Hàm Tiếu là câu hỏi.

“Uh, của ta là Lười Biếng bảo thạch.” Philo cười khổ nói: “Rất lạ đi?”

Hắn mong đợi nhìn thấy thần sắc kinh ngạc, mỗi một người khi nghe thấy tên bảo thạch của hắn là Lười Biếng, đều la lên không tin được.

Hàm Tiếu lại lắc lắc đầu, nói: “Ngươi, rất lười biếng.”

Nghe thấy đáp án ngoài dự liệu này, Philo ngẩn ra, thốt lên: “Vì sao?”

Chưa từng có… chưa từng có ai nói hắn lười biếng, hắn từ trước tới nay đều là người chăm chỉ nhất trong những người cùng thế hệ, mỗi một người đều khen hắn nỗ lực không ngừng, tận trung công việc, khi hắn được Lười Biếng bảo thạch công nhận, không chỉ Belle, ngay cả Antaixi cũng lộ ra thần sắc không dám tin.

Hàm Tiếu nhìn hắn, hết sức khẳng định nói: “Hoàn toàn phục tùng, không suy nghĩ, rất đơn giản, rất lười biếng.”

Philo sững sờ, phục tùng đại biểu lười biếng?

“Ta làm sát thủ, phục tùng, rất đơn giản.”

Tuy nói như thế, nhưng thần sắc của Hàm Tiếu không hề giống quyến luyến loại cuộc sống đơn giản đó một chút nào.

“Không làm sát thủ, không người ra lệnh, tự mình phán đoán, rất khó.” Hàm Tiếu nói lời này, thần sắc lại thả dịu.

Philo nhớ tới, là Filost điện hạ bảo hắn nhỏ máu lên bảo thạch, mà khi hắn trở thành Tội Giả, điện hạ cũng không có lộ ra bất cứ thần sắc nhạ dị nào.

Sau khi trong phòng trầm mặc rất lâu, Philo mới mở miệng khẽ nói: “Ta cũng từng nhặt không ít đồng đội, có tên đạo tặc hành vi bất lương, chẳng qua tóm lại mà nói không tính là xấu, có ma pháp sư lạnh như băng, còn có… chiến sĩ phải lòng cùng một người với ta.”

Hàm Tiếu biết bọn họ, Lưu Tinh từng nói những chuyện này, hắn rốt cuộc có chút bị câu lên hứng thú, hỏi: “Bọn họ?”

Philo trì trệ một hồi mới trả lời: “Đạo tặc chạy trốn rồi, ma pháp sư vẫn còn ở lại trong hoàng cung, nhưng cũng không xuất hiện trước mặt ta và Belle nữa, chiến sĩ… chiến sĩ chết rồi, bởi vì hắn lớn tiếng rêu rao tuyệt đối không phản bội Bai Saya, muốn đi gia nhập nhóm người Lưu Tinh, tên ngốc đó, từ đầu đến cuối đều không biết hắn bị lừa, Bai Saya căn bản không phải nữ nhân!”

Hàm Tiếu nhìn Philo, Philo đại khái không có phát giác, khi nói đến chiến sĩ, mặc dù ngoài miệng hắn mắng kịch liệt, nhưng, biểu tình của hắn lại giống như có vẻ sắp bật khóc đi?

“Ngươi không nói cho hắn?” Hàm Tiếu có chút tò mò.

Philo nhàn nhạt nói: “Không có, sau khi ta biết chân tướng, nghĩ thầm, dù sao Agito cũng không gặp được Bai Saya nữa, không cần thiết nói cho hắn chuyện này, khiến cho hắn khó xử, làm sao biết hắn vậy mà vì Bai Saya mà chết.”

“Cao hứng là được.”

“Hắn làm sao có thể sẽ cao hứng?” Philo nhảy bật lên, rống giận: “Nếu như hắn biết Bai Saya là nam nhân, đây đối với hắn mà nói, chừng như là sỉ nhục to lớn, hắn vậy mà còn vì thế mà chết…”

“Hắn không biết.” Hàm Tiếu gật đầu: “Ngươi không nói, tốt lắm.”

Philo tức thì cứng họng, ý của Hàm Tiếu là nói, hắn nói dối là chuyện tốt sao?

“Ha ha…”

Trên giường truyền đến tiếng cười có hơi yếu ớt, hai người tức thì quay đầu qua, nhìn Thiên Kiếm trên giường.

Thiên Kiếm cười đến có chút hụt hơi, vừa cười vừa nói: “Hàm Tiếu nhà ta là kẻ theo chủ nghĩa hưởng lạc, chỉ cần vui vẻ, không có chuyện gì là không thể làm.”

“Cho dù là phải chết, chỉ cần có thể cười mà chết, Hàm Tiếu cũng cao hứng.”

Đối mặt với thần sắc hoàn toàn không thể lý giải của Philo, Thiên Kiếm cười nhàn nhạt: “Ngươi biết, đối với một người từ nhỏ ở trong tổ chức sát thủ mà nói, lấy đao kê vào người, đòi mạng của hắn thì đơn giản, nhưng lấy đao kê vào người, lại làm sao cũng không thể khiến đối phương thật lòng cười với ngươi. Cho nên đối với sát thủ mà nói, nụ cười thế nhưng còn quý giá hơn sinh mệnh, bản thân Hàm Tiếu đến bây giờ vẫn là cười không ra, cho nên cậu ta càng quý trọng nụ cười của đồng đội, dục vọng muốn nụ cười của cậu ta, còn mãnh liệt hơn dục vọng của nam nhân muốn nữ nhân… khụ, khụ!”

Hàm Tiếu đứng dậy, cầm lấy cả một ấm thuốc đến trước mặt Thiên Kiếm, Thiên Kiếm vừa thấy, cả mặt liền suy sụp, thuốc của Nguyệt Hà thì rất hữu hiệu, chẳng qua cái gọi là thuốc đắng dã tật, cho nên, mức độ đắng của thuốc này cũng vượt quá tưởng tượng của người.

Thiên Kiếm biết, nếu hắn bảo Hàm Tiếu đem đi, Hàm Tiếu thật sự sẽ đem đi, cho nên, hắn cũng không thể mở miệng nói đem đi đem đi, tôi không muốn uống gì gì đó.

Hắn có chút ai oán lẩm bẩm: “Haiz! Ngay cả muốn phàn nàn thuốc đắng, ai oán tôi không muốn uống cũng không được à!”

Hàm Tiếu vừa nghe, đem ấm thuốc đi, hỏi: “Không uống?”

“Tôi là nói đùa, tôi muốn uống.” Miệng của Thiên Kiếm co giựt một chút, qua nhiều năm như thế, Hàm Tiếu vẫn là như vậy, không có lấy một chút hài hước.

Hàm Tiếu lần nữa cầm ấm thuốc đến gần, Thiên Kiếm vốn định tiếp lấy ấm thuốc, vươn tay mới phát hiện trên cổ tay mình còn quấn băng vải, căn bản không thể tự mình uống, chỉ có lặng lẽ thu hồi tay, để cho Hàm Tiếu dùng thìa đút hắn uống từng miếng nhỏ, Nguyệt Hà quả thật lo lắng cho hắn, thuốc này quả thật là thuốc tốt trong thuốc tốt, đúng là đắng chưa từng có, khiến mặt mày của hắn nhíu hết vào nhau.

Hàm Tiếu nhìn hắn, không biết có nên tiếp tục đút hay không.

Thiên Kiếm toàn thân đều vô lực vì đắng, bất đắc dĩ mở miệng nói: “Tiếp tục.”

“Cậu đút tôi xong, đi xem thử bọn Lam Thu đi! Chung quy là đừng để cho bọn họ quá lo lắng.”

Hàm Tiếu gật đầu.

◊◊◊◊

“Hàm Tiếu!”, “A Tiếu đại ca!”

Lam Thu, Lam Đông, cộng với A Hải đều bị nhốt cùng một chỗ, vừa nhìn thấy Hàm Tiếu, Lam Đông gần như là nhảy dựng lên, Lam Thu cũng hết sức kinh ngạc.

Hàm Tiếu đi đến bên ngoài lan can phòng lao, túm lấy lan can, nói: “Thiên Kiếm, bảo tôi, xem các cậu.”

Lam Thu gật đầu, hỏi ngược lại: “Thiên Kiếm vẫn ổn chứ?”

Hàm Tiếu suy nghĩ, Thiên Kiếm đã bị thương, trên lý luận là không tốt, nhưng hắn bây giờ nằm ở trên giường, cũng không có nguy hiểm gì, cho nên rốt cuộc tính là tốt hay là không tốt đây?

Thấy Hàm Tiếu trầm mặc lâu như thế, A Hải có chút căng thẳng, vội vàng hỏi: “Làm sao vậy? Chẳng lẽ Thiên Kiếm….”

“Tốt, không tốt.” Hàm Tiếu trả lời.

Ba người ngây ngẩn, trong mắt toàn là nghi vấn.

Đến đây, Philo vẫn luôn đi theo phía sau không nhịn được mở miệng giải thích: “Gân tay chân của Thiên Kiếm đều đứt rồi, sau này không thể động võ nữa, chẳng qua không có nguy hiểm tính mạng.”

Nghe vậy, Lam Đông kêu lớn một tiếng, sắc mặt toàn là khó có thể tin, sắc mặt Lam Thu cũng không dễ coi lắm, A Hải thì nghiến răng: “Là ai dám làm như thế với Thiên Kiếm hả!”

“Là ta.” Philo nhàn nhạt trả lời.

A Hải ngẩn người, tuy không nói nửa câu, nhưng lại trừng chết vào hắn.

“Những người khác cũng vẫn ổn chứ?” Lam Thu hỏi Hàm Tiếu.

“Vẫn ổn.” Hàm Tiếu gật đầu.

Lam Thu trầm mặc một hồi, liếc Philo, nhưng vẫn là không nhịn được hỏi: “Bọn Lưu Tinh đâu?”

“Đi rồi.”

“Đi rồi?” Lam Thu ngẩn người, có chút cổ quái hỏi: “Vậy cậu là trên đường chạy trốn, bị bắt về?”

Hàm Tiếu lắc lắc đầu, nói: “Tôi, trở về, đảo Ma Vương, an toàn.”

Ánh mắt của ba người bị nhốt càng thêm mù mờ.

Philo rốt cuộc nhìn tiếp không nổi, trực tiếp giải thích: “Chuyện là thế này…”

Sau một phen công phu, cuối cùng đã giải thích rõ toàn bộ chuyện Hàm Tiếu đã là Tội Giả, đồng thời vì an toàn của người trên đảo Ma Vương, cho nên hắn quyết định trở về.

“A Tiếu ca, anh thật sự đã biến thành Tội Giả?” Lam Đông tò mò muốn chết, vừa vươn tay ra kéo y phục của Hàm Tiếu, vừa liên tục la lên: “Bảo thạch đâu? Cho em xem thử, cho em xem thử đi mà!”

Hàm Tiếu không nói nhiều lời, kéo y phục, lộ ra bảo thạch cho Lam Đông xem.

“Wow!”

Đôi mắt của Lam Đông đều sáng cả lên, dùng ngữ khí hâm mộ muốn chết nói: “Thật là ngầu! Hôm nào em cũng phải nạm viên bảo thạch lên người mình, như vậy nhất định sẽ có rất nhiều con gái phải lòng em… Ui da!”

Lam Thu hung dữ cốc đầu em trai nhà mình một cái.

“Hàm Tiếu, cậu đừng để ý tới Lam Đông.” Lam Thu có chút vô lực.

“Không sao.” Hàm Tiếu vừa nói vừa kéo y phục lại.

Lam Thu thở dài, nói: “Cậu chiếu cố Thiên Kiếm cho tốt đi! Nếu như gặp Thành Quỷ, thuận tiện xử hắn giùm tôi!”

“Giết?” Hàm Tiếu nhìn Lam Thu.

Lam Thu nhìn Hàm Tiếu, bên cạnh còn có Philo… Hắn đành cười khổ nói: “Hay là thôi, người chết của trận chiến tranh này đã đủ nhiều rồi.”

Hàm Tiếu nhìn Lam Thu, biểu tình của người sau cũng không có bởi thế mà thả lỏng, cho nên, hắn âm thầm hạ quyết định, phải tìm cơ hội giết chết Thành Quỷ, thân phận bây giờ của mình rất trọng yếu, phe Khởi Đầu sẽ không bởi vì một tên Thành Quỷ mà có hành động gì.

Philo lúc này đột nhiên sững sờ, quay đầu: “Ai?”

Lúc này, trong giam lao đột nhiên có thêm hai người, một người trong đó là Annabelle… còn có Filost!

Philo ngây ngẩn, nếu chỉ có một mình Annabelle, hắn còn có thể lý giải, Belle lợi dụng dịch chuyển tức thời đến giam ngục cũng không có gì phải kỳ quái, bản tính cô đã thích chơi, đến giam ngục chơi đùa vẫn là chuyện nhỏ, nhưng, Filost điện hạ cũng đến cùng, thì rất là bất thường rồi, hắn lập tức căng thẳng hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì?”

“Có người, có người hành thích ca ca!” Annabelle hoảng loạn đến ngay lời cũng nói không xuôi.

Philo sửng sốt, nhưng hắn không có cảm giác được Tội Giả Tận Thế ở trên đảo, chẳng lẽ kẻ hành thích là người bình thường?

“Belle!” Filost khẽ rống: “Mau mang theo Philo di động trở về, Shu còn ở đó!”

Annabelle cũng ngây người, cô chỉ lo mang ca ca chạy trốn, lại quên mất Shuriel vẫn luôn đứng ở trong góc, vội vàng mang theo hai người lần nữa di động qua.

Hàm Tiếu nhìn bọn họ di động đi, dưới lòng ngỡ ngàng, đành quay đầu nhìn Lam Thu.

“…” Lam Thu có chút bị biến cố đột ngột này làm cho ngây người, cho đến khi Hàm Tiếu ném tầm nhìn tới, hắn mới hồi thần, vội vàng hỏi: “Thiên Kiếm có thể đi lại không?”

Hàm Tiếu lắc lắc đầu.

“Vậy thì hết cách rồi.”

Lam Thu bất đắc dĩ lắc lắc đầu, cơ hội đào tẩu tốt như thế kia… Chẳng qua ngẫm lại, đoàn người bọn họ lớn như thế, vừa lại lần lượt bị nhốt ở nơi khác nhau, cho dù Alan đến lúc này, sợ rằng cũng sẽ lập tức bị phe Khởi Đầu phát hiện, mà năng lực di động của Annabelle tuyệt đối nhanh hơn Alan, cho nên, Alan căn bản không thể cứu mọi người ra, đến lúc đó nhất định có người sẽ bị làm con tin, mà dựa vào tính cách của đám người Lưu Tinh, đại khái cũng không thể vứt bỏ con tin đi.

“Nhưng, rốt cuộc là ai muốn hành thích Filost? Có thể là thích khách của Lưu Tinh phái tới hay không?” Lam Thu nhíu mày suy tư.

Hàm Tiếu lắc lắc đầu, nói: “Không phải.”

Hắn cảm giác được bọn Lưu Tinh vẫn đang ở phía nam xa xôi, nếu như thật là do bọn Lưu Tinh làm, vậy bọn họ đáng lẽ sớm đã chạy đến đảo Ma Vương rồi, mà không phải lưu lại ở phương nam, cũng hiển nhiên không có dáng vẻ di động.

“Vậy thì thôi, dù sao cũng không liên quan với chúng ta, chỉ là…” Lam Thu có chút lo lắng nói: “Hàm Tiếu, cậu tốt hơn đến chỗ Thiên Kiếm trông chừng, Thiên Kiếm bây giờ không thể động đậy, đừng để cậu ta xảy ra bất trắc.”

Hàm Tiếu lắc lắc đầu, nói: “Đều trông.”

Hắn gọi ra hai tử hồn, để Tiểu Vũ ở lại đây, sau đó mang theo Tiểu Kim đến chỗ Thiên Kiếm.

◊◊◊◊

“Shu!”

Ba người vừa di động trở lại, trong phòng sớm đã không còn thích khách, chỉ thấy Shu nằm ngã trên đất, không biết sống chết thế nào.

Filost vội vàng xông tới, khi hắn đang muốn đỡ Shuriel lên, Shu lại tự mình nhảy dựng lên trước, trên tay lóe lên ánh sáng, đâm thẳng vào chỗ hiểm của Filost.

Filost biến sắc. Không! Không đúng, đây không phải Shu!

Chung quy võ công của hắn cũng không có học suông, khi ngàn cân treo sợi tóc, hắn nghiêng người, không để cho chủy thủ đâm vào tim mình, chỉ là cắm vào vai của hắn, thế này thì không cần lo lắng, chỉ cần không có lập tức toi mạng, không ai có thể cướp đi bất cứ sinh mệnh nào từ trên tay Philo.

Trên thực tế, cho dù trực tiếp cắm vào tim, Philo nếu tức thì thi triển hoàn nguyên, vẫn là có thể kéo người trở về từ trước quỷ môn quan.

Filost cũng chẳng qua là lo lắng ngộ nhỡ mà thôi, cho nên mới dốc sức né tránh chỗ hiểm.

“Hoàn nguyên!”

Philo lập tức bao trùm ánh sáng hoàn nguyên ở trên người Filost, đồng thời, hắn cũng giơ kiếm xông về phía thích khách, Annabelle thì dịch chuyển tức thời hai lần, mang Filost đến nơi cách thích khách xa nhất trong phòng.

Filost ngẩn ngơ một chút, nhìn quanh thư phòng một vòng, trong phòng không có nơi nào có thể giấu người, nhất là tốc độ hắn và Annabelle trở về nhanh như thế, thích khách còn phải cởi áo ngoài của Shuriel, để nằm ở trên đất ngụy trang thành Shuriel, cho nên không thể nào có thời gian giấu hắn ở nơi ẩn mật gì.

Filost chỉ là suy nghĩ một chút, liền đi đến phía sau bàn sách lớn, lại cứ như thế… ngẩn ngơ nhìn phía sau bàn sách.

Lúc này, Philo chỉ dùng một chiêu đã chế phục thích khách, thích khách tuy lập tức cắn vỡ độc dược giấu ở trong răng, nhưng Philo không để cho hắn chết, hắn làm sao chết được?

Ánh sáng hoàn nguyên bao trùm ở trên người thích khách, thích khách ngơ ngác chờ một hồi, kinh hãi phát hiện, độc dược mình dùng để chết vậy mà không có một chút hiệu quả nào.

Thích khách cắn răng một cái, đem chủy thủ trong tay cắm vào ngực.

Nhưng ánh sáng hoàn nguyên lần nữa bao trùm ở trên người hắn, chủy thủ rớt xuống đất, ngực của thích khách ngay cả vết thương nhỏ cũng không có.

Philo lạnh lùng nói với tên thích khách kia: “Ngươi có thể tiếp tục tìm chết, dù gì ngươi cũng chết không nổi.”

Thích khách vừa nghe, sắc mặt trở nên trắng bệch, điều đáng sợ nhất của hành thích không phải là chết, lại là muốn chết mà chết không được, rơi vào trong tay kẻ địch, chịu mọi hành hạ.

Philo thấy bộ dạng nản lòng của tên thích khách kia, lòng biết hắn đại khái sẽ không tìm chết nữa, liền quay đầu nhìn hướng Filost hỏi: “Filost điện hạ, xin hỏi người này phải xử trí làm sao?”

Filost lại không có phản ứng, Annabelle cảm giác kỳ quái, đến gần một chút, khi muốn mở miệng dò hỏi, lại nhìn thấy trạng huống phía sau bàn sách, cô khẽ kêu một tiếng, liên tục lùi mấy bước.

Lúc này, Filost ngẩng đầu lên, hít sâu mấy hơi, nói với Annabelle: “Gọi Dục Niệm Tội Giả đến.”

Philo cảm giác kỳ quái, hơi hơi nghiêng nghiêng người liếc nhìn phía sau bàn sách, lại nhìn thấy một bàn tay dính máu, bên cạnh bàn tay, còn đặt một cuốn sách bìa cứng dày cộm. Thế là, sắc mặt của hắn cũng thay đổi.

Annabelle lập tức làm theo căn dặn của anh trai, mang Hàm Tiếu tới.

Hàm Tiếu được mang đến, nhìn tình huống trong phòng, cũng đã nhìn thấy thích khách, hắn nghĩ, Khởi Đầu ước chừng là sắp hỏi rồi đi! Hắn chỉ là nhìn Filost, chờ đợi hắn mở miệng, nhưng, người sau đang nhìn phía sau bàn sách, ngay cả liếc hắn một cái cũng không có, đây khiến hắn cảm giác rất nghi hoặc, nhưng hắn không có chủ động mở miệng.

Rất lâu, Filost ngẩng đầu lên, nói với Hàm Tiếu: “Chuyển hắn thành tử hồn.”

Hắn? Filost chỉ vào phía sau bàn sách, Hàm Tiếu tiến lên, nhìn thấy trạng huống phía sau bàn sách…

Shuriel nằm sấp trên đất, sau lưng còn cắm thanh chủy thủ, bởi vì chủy thủ không có rút ra, cho nên máu chảy ra cũng không nhiều, mà cuốn sách dự ngôn dày cộm kia rơi ngay ở bên tay.

Hàm Tiếu ngẩn ra, Tinh Kiến Khởi Đầu… vậy mà chết rồi?

“Biến hắn thành tử hồn, đánh thức Shu!” Filost ra lệnh với Hàm Tiếu.

Hàm Tiếu nhìn hắn, trong mắt mang theo thương xót, nói: “Tử hồn, không có ý thức.”

Nhưng, Filost sớm đã biết điều này mới đúng.

“Biến Shuriel thành tử hồn.” Filost mặt vô biểu tình nói.

Hàm Tiếu biết mình không có chỗ cho từ chối, hắn chỉ là nhắc nhở Filost mà thôi, tránh cho khi người sau phát hiện tử hồn vậy mà không biết dự ngôn, hoặc không thể đối thoại với hắn như trước kia, sẽ trút giận lên thân mọi người của đảo Ma Vương.

Hàm Tiếu vươn tay ra, đang muốn bao trùm hào quang Dục Niệm màu tím lên thi thể của Shuriel, chuyển hóa hắn thành tử hồn…

“Chờ một chút!”

Filost đột nhiên kêu dừng, hắn ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng lật người của Shuriel qua, hắn muốn biết, Shuriel trước khi chết rốt cuộc là thần sắc thế nào, vừa nhìn, hắn bật cười: “Vậy mà ngay cả chết cũng là mặt vô biểu tình, ta thật phục ngươi rồi, thật phục ngươi rồi…”

“Biến Shu thành tử hồn đi!”

Filost đứng dậy, hạ xong mệnh lệnh, lại hình như cũng không có ý ở lại quan sát, tự mình đi ra thư phòng.

“Ca ca!” Annabelle kinh hô ra tiếng, ở lúc vừa mới bị ám sát, ca ca vậy mà còn một mình đi ra, không có căn dặn bất cứ Tội Giả nào đi theo.

Annabelle và Philo nhìn nhau, Philo cũng là vẻ mặt lo lắng, nhưng trên tay hắn còn đang áp một tên thích khách, thực sự không tiện đi theo.

Thế là, Annabelle vội vàng đi theo.

Hàm Tiếu nhìn hướng Philo, người sau thì thở dài, nói: “Biến Shuriel thành tử hồn như Filost điện hạ nói đi!”

Hàm Tiếu gật đầu, vươn tay ra, lòng bàn tay bốc ra lượng lớn hào quang màu tím, phiêu về phía thi thể của Shuriel, không bao lâu, ánh sáng tím liền bao trùm toàn thân của Shu, chậm rãi chuyển đổi hắn thành tử hồn…

Làm sao lại tốn sức như thế? Hàm Tiếu có chút khó hiểu, nhưng cũng chỉ có thể không ngừng vận chuyển hào quang màu tím, không ngừng vận chuyển…

Philo cảm thấy kỳ quái, trước kia Hàm Tiếu hóa thi thể thành tử hồn chỉ cần mấy giây, nhưng lần này đã vượt quá một phút rồi, Hàm Tiếu lại vẫn bảo trì tư thái vận chuyển ánh sáng tím, đây khiến Philo không thể không hoài nghi hắn phải chăng muốn giở trò, hắn nhìn lên mặt của Hàm Tiếu, vừa lại cảm thấy không giống, trên trán của Hàm Tiếu rải đầy mồ hôi, mắt hơi hơi mở lớn, đối với người luôn luôn không có biểu tình gì như Hàm Tiếu mà nói, đây sợ rằng đã là thần sắc vô cùng kinh ngạc rồi.

Philo mang lên vạn phần cảnh giới, nhìn chằm chằm vào Hàm Tiếu.

Lúc này, hô hấp của Hàm Tiếu dần dần trở nên dồn dập, hắn đã bắt đầu cảm thấy có chút lực bất tòng tâm rồi, nhưng Shuriel lại vẫn chưa hóa thành tử hồn…

Hàm Tiếu nhìn hướng Philo, có chút gian nan ở miệng nói: “Kỳ quái, đình chỉ?”

Philo cũng nhìn ra khó khăn của Hàm Tiếu, nhưng hắn lại không thể để hắn đình chỉ, la lớn: “Không được! Đây là mệnh lệnh của Filost điện hạ, tiếp tục chuyển hóa.”

Hàm Tiếu cũng chỉ có tiếp tục vận chuyển ánh sáng tím, về sau, hắn chừng như không thể đứng thẳng, đành nửa quỳ xuống đất để vận chuyển, mồ hôi thấm ướt quần áo của hắn, thần sắc trên mặt hắn cũng càng ngày càng miễn cưỡng.

Thấy vậy, Philo cũng âm thầm trở nên sốt ruột, tuy nói chuyển hóa Shuriel là mệnh lệnh của Filost, nhưng, nếu chuyển hóa lại có thể phải trả tính mạng của Tội Giả, vậy thì tuyệt đối không phải điều Filost mong muốn.

Philo có chút do dự bất quyết, rốt cuộc có cần để cho Hàm Tiếu dừng lại?

◊◊◊◊

Filost đi ra khỏi thư phòng, liền đi đến ban công cuối hành lang.

Annabelle vội vàng đi theo, nhưng khi đến gần ban công, lại thấp thoáng nghe thấy một tiếng nghẹn ngào, cô nhạ dị dừng lại bước chân.

Filost dựa ở trên lan can ban công, đầu cúi xuống vùi vào giữa đôi tay, âm thanh của hắn phát ra tất nhỏ, nếu không phải trên hành lang hết sức an tĩnh, mà Annabelle lại ở gần như thế, căn bản không thể nghe thấy.

Nhìn thấy tình huống này, Annabelle dừng lại ở trên hành lang, có chút kinh ngạc, lại cũng có chút cảm động, ca ca chung quy vẫn là không thể lạnh nhạt đến mức ngay cả Shuriel đi cùng anh ấy từ nhỏ đến lớn đã chết rồi, lại vẫn là không để ý đi!

Đây khiến cô hết sức cao hứng, cũng rất chu đáo mà đứng ở trên hành lang, không có tiếp tục tới gần anh trai, cô hiểu anh trai mình bây giờ là cần một chút riêng tư, ca ca đã đặc biệt lựa chọn nơi có thể để cho mình nhìn thấy anh ấy, vừa lại không cần tới quá gần.

Annabelle nhìn bóng lưng của Filost, sắc mặt hết sức dịu dàng, ca ca luôn là rất yêu thương cô, yêu thương đến… nếu không phải mẫu hậu quản giáo cô nghiêm khắc, sợ rằng cô sớm đã được nuông chiều tới trời, biến thành công chúa vừa yểu điệu vừa kiêu ngạo rồi đi!

Bây giờ hồi tưởng lại, có lẽ ca ca sớm đã từ trong dự ngôn của Shu biết được, tương lai cô cũng sẽ biến thành một trong những Tội Giả đi, cho nên mới cố ý phóng túng cô, để cô trước khi trở thành Tội Giả, có thể chơi đùa đã đời.

Thậm chí len lén để cho Philo mang cô ra khỏi hoàng cung, đi làm mạo hiểm giả, khi Annabelle trở về bên cạnh hoàng hậu, nghe nữ hầu thị vệ nói, hoàng hậu suýt nữa bởi thế tức chết, rầy rà Filost vương tử suốt mấy tháng, mà Filost cũng tốt tính, nghe nói mỗi ngày cứ luôn khuyên mẫu hậu, mới làm cho mẫu hậu không kiếm hoàng gia kỵ sĩ đi tìm mình về.

Annabelle không nhịn được giơ lên khóe miệng, ca ca căn bản không lạnh nhạt, anh ấy là anh trai tốt nhất trên thế giới rồi, cho nên bất luận thế nào, cô đều sẽ giúp anh trai đạt thành mộng tưởng của hắn.

Filost lúc này ngẩng đầu lên, hắn biết Annabelle đứng ở phía sau mình, cho nên trực tiếp mở miệng hỏi: “Belle, nếu như ta bị Tận Thế giết chết rồi, em sẽ làm sao?”

Câu hỏi đột ngột khiến Annabelle ngẩn ra, nếu như Lưu Tinh giết ca ca? Ngực cô đột nhiên đau nhói…

“Nếu như Lưu Tinh giết ca ca… Em, em sẽ hận cậu ấy cả đời!” Chỉ nghĩ đến tình huống Lưu Tinh sẽ giết chết Filost, nước mắt của Annabelle cũng sắp rớt ra rồi.

Filost trầm mặc một hồi, mở miệng hỏi: “Nếu như em có lực lượng có thể giết chết cậu ta, em có giết cậu ta không?”

“Em…” Annabelle đã sợ ngây người, vội vàng trả lời: “Nhưng em không có lực lượng có thể giết chết cậu ấy.”

Filost xoay người qua, trong mắt không có lấy nửa giọt lệ, sắc mặt băng lãnh hỏi: “Ta là hỏi, nếu như em có thì sao?”

Giết chết Lưu Tinh? Annabelle căn bản ngay cả tưởng tượng cũng không thể tưởng tượng hình ảnh đó, cô ra sức lắc đầu, la lên: “Không, không được! Em không thể giết chết cậu ấy…”

Nhưng, vừa ngẩng đầu lên, lại nhìn thấy ca ca mang vẻ mặt vô biểu tình, không biết có phải đã tức giận rồi hay không, Annabelle hoảng loạn giải thích: “Ca ca, cũng không chỉ là Lưu Tinh mà thôi, em không thể giết chết bất cứ người nào cả! Em, em không thể tưởng tượng dáng vẻ mình giết chết người!” Cô khẽ nấc lên: “Ca ca, đừng bức em giết người được không…”

Lúc này, một bàn tay phủ lên đầu của Annabelle, xoa nhẹ nhàng, an ủi cô bé đang sợ hãi này.

“Ca ca…” Annabelle ngẩng đầu lên, trong mắt lệ, nhìn thấy mỉm cười của Filost.

“Vậy thì, nếu như ta chết rồi, em hãy mang Lưu Tinh đi đi!” Filost ấm giọng nói: “Mang theo cậu ta, đừng để cho bất cứ người nào làm hại cậu ta, nói cho cậu ta, em thích cậu ta, không muốn cậu ta chết, để cậu ta suốt đời ở cùng em, được không?”

Annabelle bối rối, yêu cầu của ca ca thật kỳ quái, chẳng những không muốn cô giúp hắn báo thù, lại còn muốn cô mang Lưu Tinh đi, cùng với Lưu Tinh… sống cả đời. Cô vừa nghĩ đến điều này, liền có chút trở nên thẹn thùng.

“Em phải đáp ứng ta, được không?” Filost hết sức kiên quyết nói: “Một khi ta chết rồi, em hãy mang Lưu Tinh đi, đừng tín nhiệm bất cứ người nào, bao gồm Tội Giả của Tận Thế, bọn họ đến lúc đó, thì không thể tín nhiệm nữa.”

Annabelle nghi hoặc ngẩng đầu lên, thốt lên hỏi: “Vì sao? Bai Saya và Alan sẽ không làm hại Lưu Tinh.”

“Hãy tin ta, Belle.” Filost mang sắc mặt nặng nề nói: “Khi ta chết, Lưu Tinh liền sẽ có nguy hiểm, những Tội Giả sẽ truy sát cậu ta, thậm chí ngay cả bản thân Lưu Tinh cũng sẽ muốn chết ở trên tay Tội Giả.”

Nghe vậy, Annabelle trợn lớn mắt, bản thân Lưu Tinh muốn chết ở trên tay Tội Giả?

“Đến lúc đó, em phải bảo hộ cậu ta, được không?” Filost nhìn thẳng vào em gái, không để cô tránh né vấn đề này.

“Được.” Annabelle gật đầu theo phản xạ, so với đáp ứng giết chết người trong lòng, đáp ứng không giết người trong lòng trái lại đơn giản hơn nhiếu.

Thấy vậy, Filost xoa xoa đầu của em gái, khen ngợi lời hứa của cô. Hắn kỳ thực sớm đã biết, muốn Annabelle giết chết Lưu Tinh là chuyện rất khó khăn, chỉ là, khiến cô chính miệng hứa hẹn, luôn là khiến người yên tâm hơn nhiều.

Tiếp đến chính là Philo rồi, phải khiến cho hắn đáp ứng, chỉ cần mình bỏ mạng, hắn sẽ phải cùng với Antaixi bảo hộ Lưu Tinh, tuyệt đối không thể để cho Bai Saya và Alan giết chết Lưu Tinh!

Toàn thân của Filost đều phát run, cái chết của Shuriel khiến hắn tức thì không còn cơ sở, hi vọng thắng lợi tức thì trở nên xa vời, nhưng cho dù mình không thể thắng, cũng quyết không thể để cho Tận Thế thắng.

Nếu Tận Thế thắng rồi, Thần sẽ không còn tồn tại nữa… vậy mình thì sao?

Mình cũng sẽ không còn tồn tại sao… Filost nắm chặt tay, không! Quyết không thể để cho Tận Thế chiến thắng!

ẦM!

Filost và Annabelle đều sửng sốt, quay đầu nhìn, hành lang vậy mà đã sập một nửa?

 

18 responses »

  1. Tem!! Hờ hờ

    Reply
  2. Đấy, lí do ta k ưa Phillo chính là bởi cái kiểu lười biếng như Hàm Tiếu nói đấy. Từ đầu ta đã k ưa rồi, đọc xong chương này mới biết cái sự đáng ghét ấy gọi là lười biếng.

    Reply
    • ảnh chỉ là phục tùng vô điều kiện thôi, cũng ko có làm sai cái gì, nhưng theo phim cung đình thời xưa, ngta cũng gọi đó là ngu trung hết thuốc chữa…

      Reply
      • Chuẩn, đó chính là điều ta muốn nói. Còn nữa, ta bắt đầu thích anh Agito rồi đấy, dù ảnh đã chết. Haizz, dành 1′ mặc niệm cho ảnh.

  3. *khóc* Mấy bữa nay vào WordPress không được tức lộn ruột :(((
    Hum nay sau bao công sức mày mò cuối cùng cũng vào được *tạ ơn God*
    T càng ngày càng thích Hàm Tiếu nha~ chỉ sau Tiểu Bạch và Alan thui…hớ hớ..

    Reply
  4. Chẳng lẽ vì ra lệnh như thế suốt sau khi chết nên trò chơi phải bắt đầu lại vô số lần?

    Reply
  5. giờ đổi lại Khởi Đầu liều chết bảo vệ Lưu Tinh à *_*

    Reply
  6. Ta có 1 thắc mắc cháy bỏng là k biết Phillo có ngủ (.) phòng Tiểu Bạch k? Có ai giải đáp giúp ta k? ><

    Reply
    • cùng lắm là đến xem wa 1 lần, loại người nghiêm túc như ảnh ko làm chuyện tự kỷ vậy đâu ^^ nàng đừng có mà yy lung tung =))) mà hình như bộ God có ra Game rồi đấy, thấy thẻ kìa, nhưng ko biết game thườg hay game BL như Mệnh kỵ sĩ @@

      Reply
  7. Xí wên..KandaYuFc là em mình ah, nó phá mt của mình vào comment lung tung T^T…sr mấy nàng nhá *dập đầu tạ tội*

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: