RSS Feed

God 11-5

Posted on

Chương 5: Dũng giả Tasvan

Thiên Kiếm sau khi mặc y phục của thị vệ, lại phát hiện chỗ mình có thể đi rất có hạn, bởi vì mỗi một dãy hành lang, mỗi một căn phòng toàn là vệ bình, mỗi khi hắn đi qua, vệ binh luôn là ném tới ánh mắt hoài nghi, hắn cũng chỉ đành cố ý lộ ra thần tình xấu hổ, khẽ nói “tôi mắc tiểu”, lúc này mới không khiến vệ binh đến kiểm tra, nhưng cứ tiếp tục thế này, sớm muộn cũng sẽ bị vạch trần.

Cuối cùng, hắn vất vả lắm mới theo kịp một đội ngũ tuần sát, ẩn thân ở trong, mới có thể đi theo bọn họ qua lại khắp nơi mà không bị phát hiện.

Nhưng, đây cũng khiến hắn không có biện pháp thoát đội đi tìm kiếm chỗ mọi người bị nhốt trên đảo Ma Vương, bây giờ chỉ có thể cầu mong đội ngũ này sẽ tuần tra đến nơi giam giữ.

Hắn trăm chiều nhàn chán mà đi theo đội ngũ tuần tra đến khắp nơi đi tuần một hồi, đột nhiên, phía trước đội ngũ xôn xao, hắn đột nhiên từ trạng thái đờ đẫn hồi thần lại, không nhịn được ló đầu ra, muốn xem xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, may mà, vệ binh ló đầu ra nhìn còn không ít, đây khiến hành động của hắn thoạt nhìn rất bình thường.

“Alan!”

Thiên Kiếm khẽ hô ra tiếng, lại vội vàng bịt miệng của mình, nhìn thử trái phải, sau khi xác định mọi người xung quanh đều đang rối loạn, không có người chú ý đến tiếng hô khẽ này, hắn mới tiếp tục quan sát tình huống.

Hắn nhìn thấy Philo vác Alan đang hôn mê, tiếp đến, Annabelle cũng xuất hiện, cô dùng dây thừng dắt theo Aya đang bị trói gô, ngay cả mắt cũng bị bịt chặt.

Lại có thể ngay cả Aya cũng bị bắt rồi? Trong lòng Thiên Kiếm hoảng loạn một hồi, nghĩ đến, vậy bên cạnh Lưu Tinh chẳng phải chỉ còn lại Bai Saya? Lần này nên làm sao đây?

Cỗ cảm giác tuyệt vọng trong lòng sau khi lan tràn cả một hồi, Thiên Kiếm trái lại trở nên lãnh tĩnh, loại tình huống tuyệt vọng này, hắn sớm đã gặp qua rất nhiều lần rồi, không có gì phải lo lắng, nếu ngay cả độc dược tự vẫn cũng đã chuẩn bị sẵn, vậy còn có chuyện gì đáng để sợ hãi đây?

Chỉ là thật sự phải mau chóng đưa độc dược đến tay mọi người của đảo Ma Vương rồi, đúng lúc, trận rối loạn này khiến mình có cơ hội để thừa dịp! Thiên Kiếm không khỏi tự giễu nghĩ như thế.

Ở trước khi rời khỏi, hắn vẫn không nhịn được nhìn Alan và Aya một cái, ở trong lòng âm thầm hi vọng hai người này bình an vô sự.

◊◊◊◊

Nguyệt Hà lại thông minh hơn Thiên Kiếm một chút, cô không giả trang thành vệ binh, lại giả trang thành người như nô bộc đầu bếp gì đó, mà với tướng mạo hiền tuệ của cô, cộng thêm giỏ quần áo lớn trên tay cũng xác thực đã giúp không ít, trên dọc đường, vệ binh chỉ có ném tới vài ánh mắt, lại không phải hoài nghi, mà là ánh mắt nam nhân đang thưởng thức nữ nhân.

Nguyệt Hà dùng tư thái giống như đang thu quần áo để giặt, sau khi liên tục tìm kiếm mấy phòng, rốt cuộc tìm được Yến Tử, Lam Tuyết và Khả Tinh. Yến Tử và Lam Tuyết nhận lấy độc dược, người trước còn là cười hi hi, người sau lại lộ ra thần sắc quyết đoán, đây khiến Nguyệt Hà không yên tâm căn dặn thêm mấy câu, nói là không đến thời khắc cuối cùng, nếu không ngàn vạn lần đừng ăn độc dược.

Đến gian cuối cùng, cũng chính là phòng của Khả Tinh, cô bởi vì là Ma tộc, hơn nữa hiển nhiên lực chiến đấu không thấp, cho nên cô bị an bài ở trong gác xép nhỏ, độ lớn của cửa sổ duy nhất trong gác xép ngay cả trẻ con cũng chui không qua.

Nguyệt Hà lấy ra độc dược, lại chậm chạp không cho Khả Tinh, mà là dặn đi dặn lại: “Đây là độc dược, chớp mắt là có thể đưa người vào chỗ chết, chỉ cần ăn vào, trừ phi là tên Philo kia lập tức dùng năng lực của hắn cứu cô, nếu không chỉ có một con đường chết, cho nên, ý của Thiên Kiếm là, nếu như mọi người cuối cùng thật sự chạy không thoát, dưới vạn bất đắc dĩ, mới có thể ăn độc dược, tránh cho liên lụy bọn Lưu Tinh.”

“Chết rồi là có thể không liên lụy chủ nhân nữa?” Khả Tinh nhìn chằm chằm vào viên thuốc kia.

Thấy vậy, trong lòng Nguyệt Hà có chút cảm giác không lành, cô bất an giải thích: “Uh, nếu như bớt đi những con tin chúng ta, Lưu Tinh liền sẽ không bị Người Dẫn Đường Khởi Đầu uy hiếp nữa… chẳng qua cậu ấy nhất định sẽ rất đau lòng, vô cùng đau lòng! Cho nên không đến bức bất đắc dĩ, tốt hơn vẫn là đừng dùng loại thủ đoạn này.”

Nói đến cuối, Nguyệt Hà không nhịn được vừa lại nhắc nhở Khả Tinh, đối với cô bé Khả Tinh này, cô lo lắng vô cùng, thậm chí so với Lam Tuyết càng không yên tâm hơn, dù sao, Khả Tinh được nuôi lớn như là hộ vệ của Lưu Tinh, tính cách của cô thực sự không giống người bình thường, sẽ làm ra chuyện gì, cũng rất khó có thể dự liệu.

Nguyệt Hà thậm chí lo lắng, nếu như mình vừa xoay người qua, Khả Tinh có thể sẽ uống thuốc độc tự vẫn ngay hay không?

“Tuyệt đối không được tùy tiện ăn độc dược, tốt nhất là ở sau khi Thiên Kiếm ăn vào, cô hãy ăn, hiểu không?” Nguyệt hà suy nghĩ một chút, vẫn là nhấn mạnh như thế tốt hơn, nếu như Thiên Kiếm cũng đã uống thuốc độc tự vẫn, vậy đại khái thật sự là không thể không ăn rồi đi!

Khả Tinh gật đầu, trả lời: “Nếu tôi đối với chủ nhân còn hữu dụng, thì sẽ không dễ dàng tự sát.”

Nghe thấy trả lời này, Nguyệt Hà thật không biết nên đau lòng cho đứa trẻ này, hay là yên tâm ít nhất cô sẽ không lập tức uống thuốc độc tự sát.

“Một khi nắm được thời cơ chạy trốn, tôi hi vọng cô có thể hội họp với Yến Tử, Lam Tuyết trước, sau đó cùng nhau chạy trốn, năng lực chiến đấu của cô khá cao, hi vọng cô có thể chiếu cô hai người bọn họ nhiều hơn, hai người họ đối với Lưu Tinh mà nói, cũng là đồng bạn rất quan trọng.”

Khả Tinh gật đầu, trả lời: “Hiểu.”

“Vậy thì tôi phải đi đây, nếu không đi, rất có khả năng sẽ dẫn tới hoài nghi.”

Nguyệt Hà có chút lo lắng nhìn cửa, bên ngoài hình như có âm thanh ồn ào? Cô vội vàng túm lấy giỏ đồ, hối hả rời khỏi nơi giam giữ Khả Tinh.

◊◊◊◊

Thiên Kiếm đi khắp nơi theo đội ngũ tuần tra, lại mãi mà chưa thấy nơi giam giữ, đây khiến hắn trở nên lo lắng, nhiệm vụ lần này có khi phải bỏ cuộc rồi.

“Các ngươi đứng lại hết.”

Cả đội ngũ lập tức dừng bước, tiểu đội trưởng dẫn dắt đội ngũ lập tức đi về hướng người lên tiếng, Thiên Kiếm cũng tò mò nhìn qua…

Tallec… Không, là dũng giả Tasvan.

Nhìn rõ người đó vậy mà là Tasvan, hơn nữa hắn còn liếc về phía mình mấy cái, Thiên Kiếm lập tức biến sắc, không khỏi cười khổ, thật là ra quân chưa kịp thắng đã chết, lại có thể sẽ gặp phải Tasvan, xem ra hắn chẳng những không đạt thành nhiệm vụ, trái lại sắp gặp tai ương, bây giờ chỉ hi vọng đừng liên lụy đến Nguyệt Hà và Hàm Tiếu mới được.

Mục tiêu của Tasvan quả nhiên là Thiên Kiếm, nhưng hắn cũng không có vạch trần Thiên Kiếm, sau khi chỉ nói mấy câu với tiểu đội trưởng, đi đến trước mặt Thiên Kiếm, hạ mệnh lệnh với hắn: “Ngươi đi theo ta.”

“Vâng.” Thiên Kiếm trên biểu hiện không biến sắc mà trả lời, trong lòng lại âm thầm kinh hãi, mặc dù không biết Tasvan vì sao không có vạch trần mình, nhưng ít nhất mình tạm thời chạy qua một kiếp.

Tasvan gật đầu, đầu cũng không quay lại mà xoay người đi ngay, đi một mạch đến phòng của chính hắn.

Vừa đóng cửa phòng, Tasvan liền vào thẳng vấn đề mà nói: “Philo đã bắt được Tinh Linh và Ma Nữ của các ngươi.”

“Ta biết, vừa mới nhìn thấy rồi.” Thiên Kiếm cười khổ trả lời.

Tasvan tập trung nhìn Thiên Kiếm, một hồi sau, mới chậm rãi nói: “Ngươi chạy ra là muốn tự mình chạy trốn?”

“Đương nhiên không phải.” Thiên Kiếm nhíu mày, thần sắc nghiêm túc nói: “Ngươi cho rằng ta là người sẽ bỏ rơi đồng bạn sao? Nếu như là như vậy, vương tử điện hạ của các ngươi cũng sẽ không dùng phương thức trông coi lỏng lẻo như thế, chính là bởi vì hắn biết bọn ta sẽ không bỏ rơi người khác chạy trốn, cho nên mới dám làm như thế.”

“Ngươi nói đúng.” Tasvan thở dài: “Đây lại khiến ta rất phiền não.”

“Ngươi phiền não cái gì? Hẳn là phiền não những con tin bọn ta đi?” Thiên Kiếm thế nhưng rất tò mò.

Mặc dù bây giờ bọn họ là kẻ địch, chẳng qua, hắn đối với Tasvan lại không có cảm giác chán ghét gì, dù sao bọn họ ngay từ đầu còn xoay người ta vòng vòng, biết rõ hắn là đến làm nằm vùng, nhưng lại không vạch trần hắn, còn ráng để cho hắn đi làm bảo mẫu của Tiểu Hắc.

“Phiền não các ngươi vì sao không giống Ma Vương như thế.”

Tasvan cười khổ nói: “Vì sao các ngươi coi trọng tình nghĩa đồng bạn như vậy, vì sao là bọn ta lấy con tin để uy hiếp các ngươi, vì sao ta luôn có loại cảm giác phe của mình mới là Ma Vương, ta, ta thế nhưng không muốn biến thành người xấu…”

Nghe vậy, Thiên Kiếm không nhịn được phụt cười một tiếng, lắc đầu vỗ lưng nói: “Chàng trai, nào có phân chia người xấu và người tốt gì, chỉ có bên ngươi muốn ủng hộ mà thôi.”

“Ta đã…” Tasvan gãi gãi mặt, bất đắc dĩ nói: “Không biết mình ở trên hòn đảo này làm cái gì rồi, Lưu Tinh hoàn toàn không giống Ma Vương, hơn nữa từ sau khi chiếm lĩnh hòn đảo này, cậu ta căn bản chưa từng trở về, ta không hiểu vì sao phải chờ ở đây, thậm chí vì sao thảo phạt các ngươi, ngay cả một đám cướp biển còn hung ác hơn các ngươi nhiều.”

Nghe vậy, Thiên Kiếm suýt nữa reo hò lên, nếu như ngay cả dũng giả đầu óc xơ cứng cũng nghĩ như thế rồi, vậy vệ binh trên đảo khẳng định cũng có không ít người nghĩ như thế, nói không chừng không cần bao lâu, quân đội trên đảo liền sẽ tự mình tan rã!

“Kỳ thực…” Tasvan có chút do dự nói: “Gần đây trên đảo có cái tin đồn.”

“Tin đồn?”

Thiên Kiếm hợp thời lộ ra thần sắc tò mò, nếu đã biết Tasvan không có ác ý gì, ngay cả ý định vạch trần mình lợi dụng ngụy trang chạy loạn ở cung điện cũng không có, vậy đương nhiên phải lợi dụng cái cơ hội này nhiều hơn, có thể thăm dò bao nhiêu chuyện thì hay bấy nhiêu.

Tasvan nhíu mày nói: “Tin đồn Ma tộc đã xâm lấn Phi Mã quốc.”

Đây làm sao có thể… Phi Mã quốc là quốc gia cách Ma tộc xa nhất ở trong đại lục Tây, muốn tấn công vào bên trong biên giới Phi Mã quốc, bằng với việc Ma tộc đã chiếm lĩnh hai phần ba lãnh thổ đại lục Tây, đây thực sự không phải chuyện có thể làm được trong thời gian ngắn.

Thiên Kiếm mặc dù trong lòng hoài nghi tính chân thực của tin tức này, nhưng cũng không ngu đến mức nói ra khỏi miệng, hắn rất hiểu, tin tức này đối với đảo Ma Vương mà nói, thế nhưng là cái tin tức rất tốt.

Tasvan nhiều lần nhìn thần sắc của Thiên Kiếm, ngoại trừ kinh ngạc, hắn tìm không được thần tình khác, đây khiến hắn có chút thất vọng.

“Nếu tin tức là thật, Phi Mã quốc liền nguy hiểm rồi.” Thiên Kiếm thở dài, bắt đầu trường thiên đại luận giải thích: “Quân đội phần lớn đều ở đảo Ma Vương, Phi Mã quốc làm sao có lực lượng đề kháng Ma tộc xâm nhập? Xem ra Ma tộc này là biết Phi Mã quốc đã dốc quân lực toàn quốc đi tấn công đảo Ma Vương, cho nên cố ý chọn thời gian này đi tấn công Phi Mã quốc, thời cơ chọn thật là tốt à!”

“Thì ra như thế!” Tasvan suýt nữa nhảy dựng lên, kinh hô: “Ta mới đầu còn đang nghĩ chuyện này có phải giả hay không! Gay go rồi, phải mau chóng đi nói cho vương tử điện hạ, để ngài ấy mang quân đội trở về cứu viện mới được.”

Thiên Kiếm cười nói: “Ngươi vậy là sai rồi, Filost vương tử chẳng những sẽ không mang quân đội trở về, trái lại sẽ diệt khẩu ngươi.”

“Cái gì?” Tasvan sửng sốt.

“Ngươi nghĩ thử xem, bây giờ Ma tộc mới xâm nhập không lâu, cho dù đã tấn công đến Phi Mã quốc, phần lớn cũng là bởi vì Dược Thạch Quốc và Nhật Thăng quốc còn chưa kịp phản ứng, cho nên để cho Ma tộc một mạch đánh bại, nhưng, hai quốc này khẳng định không có vong quốc nhanh như thế.”

“Vậy tốt quá rồi!” Mắt của Tasvan phát sáng: “Chỉ cần để cho Filost vương tử mang quân trở về chi viện hai quốc, khẳng định có thể đuổi Ma tộc trở về đại lục Bắc!”

“Ngươi lại sai rồi, Filost vương tử chẳng những sẽ không liên hợp hai quốc này, còn sẽ trơ mắt nhìn hai quốc bị Ma tộc đánh đến vong quốc.”

“Không thể nào!” Tasvan có chút phẫn nộ, hắn khẽ rống: “Vương tử điện hạ sẽ không làm như thế!”

Thiên Kiếm lại lấy một loại tư thái ung dung phản bác: “Nếu như Filost vương tử chờ đến khi hai quốc vong quốc, mới thong dong hiện thân, lúc đó, trong thế lực loài Người, thì chỉ có hắn sở hữu quân lực hoàn chỉnh vô khuyết, chỉ cần leo cao hô một tiếng, mọi thế lực phản kháng của loài Người khẳng định sẽ phụ thuộc phía dưới hắn, chờ đến khi thu hồi đại lục Tây từ trong tay Ma tộc, hắn chính là quốc vương duy nhất của đại lục Tây rồi, cho dù thế này sẽ chết không ít người, đối với Filost vương tử mà nói, vẫn là chuyện rất có lời.”

Nghe vậy, sắc mặt của Tasvan đột nhiên trắng toát.

Thấy vậy, Thiên Kiếm thầm cười một phen, lời của hắn thế nhưng cũng không phải nói bậy, nếu như Filost là vương tử bình thường, thật sự rất có khả năng sẽ làm như thế, cho nên, nghe ở trong tai những người không hiểu rõ trò chơi GOD, lời này đặc biệt có tính chân thực.

Nhưng, Thiên Kiếm lại biết, Filost thế nhưng là Người Dẫn Đường Khởi Đầu, đối với hắn mà nói, sức mê hoặc của việc trở thành chủ chung của đại lục Tây khẳng định không bằng việc chiến thắng Tận Thế.

Lúc này, Tasvan hỏi với sắc mặt trắng bệch: “Nếu như, không thể thu hồi đại lục Tây từ trong tay Ma tộc, vậy nên làm sao đây?”

Thiên Kiếm nhàn nhạt nói: “Mọi chuyện luôn là phải mạo hiểm một chút, ta nghĩ, Filost đại khái rất có tự tin đối với chính mình đi.”

Tasvan sắc mặt trắng bệch lẩm bẩm: “Vậy rốt cuộc phải chết bao nhiêu người mới có thể kết thúc trận chiến tranh này?”

Thiên Kiếm “hm” suy nghĩ cả một hồi, suy đoán: “Nếu như là loại chiến tranh toàn diện giữa hai chủng tộc, sĩ binh tử vong, cộng thêm thành trấn bị đốt giết cướp bóc, đồng ruộng thiếu thanh niên trai tráng, có khả năng sẽ dẫn đến nạn đói vân vân, nói ít cũng phải chết tới mười mấy vạn người đi?”

Sau khi nghe thấy con số này, sắc mặt của Tasvan càng trắng bệch.

Đối với điều này, Thiên Kiếm hiếm khi lại có thể cảm thấy có chút áy náy, chẳng qua, ai bảo Tasvan không cùng bên với bọn họ đây? Vì phe của mình, hắn cũng chỉ đành dùng toàn lực gạt hắn thôi.

Tasvan nhiều lần do dự, vẫn là không nhịn được mở miệng hỏi kẻ địch: “Nên làm sao mới có thể để cho vương tử điện hạ mang quân đội trở về cứu viện ngay bây giờ?”

Nói xong, hắn vừa lại vội vàng nói: “Chẳng qua, nói trước một chút, ta là tuyệt đối không thể thả các ngươi đi, cho, cho dù ta muốn thả các ngươi đi, cũng không có năng lực lớn như thế….”

Thiên Kiếm gần như sắp che không nổi nụ cười, hắn như một tên ác ma mà dụ dỗ: “Không cần thả bọn ta đi, nếu như ngươi nguyện ý mang ta đi giam lao gặp những đồng bạn của ta, để ta động tay động chân một chút, các ngươi liền có thể mang quân đội trở về đi giết Ma tộc nhanh thôi.”

Tasvan nhiều lần do dự, cuối cùng vẫn là cắn răng một cái, trả lời: “Được thôi!”

◊◊◊◊

Filost đầu tiên là nhìn Kiêu Ngạo Tội Giả hôn mê, vừa lại ngó Đố Kỵ Tội Giả bị trói gô, tâm tình lại lẫn lộn, đầu tiên là vừa kinh vừa mừng, sau khi nghĩ kỹ, lại cũng vừa nghi vừa sợ.

Cuối cùng, hắn thở dài: “Đây thật không biết là tốt hay xấu. Tận Thế thoáng chốc mất đi hai Tội Giả, không biết có sẽ mất đi lý trí hay không, nếu hắn mất đi lý trí, hoàn toàn bất chấp con tin trên tay ta, quyết tâm làm cái đồng quy vu tận, sợ rằng cũng chưa chắc là chuyện tốt.”

“Tội Giả của hắn đều ở trên tay chúng ta, Kiêu Ngạo Tội Giả còn hôn mê bất tỉnh, chỉ có một mình Bai Saya, uy hiếp chúng ta không nổi đi?” Philo có chút nghi hoặc hỏi.

“Đây cũng chưa chắc.”

Filost nhàn nhạt cười nói: “Trên tay Tận Thế ít nhất còn có một tên ma pháp sư có thể sử dụng dịch chuyển tức thời tinh chuẩn, nếu hắn đột nhiên xuất hiện trước mặt chúng ta, Đố Kỵ và Dục Niệm Tội Giả lập tức liền sẽ trở giáo, lực lượng của Dục Niệm còn không tính là gì, nhưng, lực lượng thao túng của Đố Kỵ thực sự đáng sợ, nếu nó chỉ có một mình, không ai hạ mệnh lệnh cho nó, vậy trái lại không sao cả, một khi Tận Thế ở trước mặt nó, khiến nó có thể hành sự theo mệnh lệnh, lực lượng của nó sẽ là đáng sợ nhất.”

Philo liếc Aya một cái, tính cách bé gái này của nó thực sự khiến người không thể sợ nó, nói: “Nếu như nó thao túng người, tôi có thể lập tức hoàn nguyên lực lượng của nó.”

Filost lập tức hỏi ngược lại: “Nếu người đầu tiên nó thao túng là ngươi thì sao?”

Philo cứng họng, đúng thế! Nếu nó thao túng mình đây? Dưới tình huống bị thao túng, hắn còn có biện pháp tự mình hoàn nguyên lực lượng thao túng trên người mình sao? Nếu như không thể hoàn nguyên, hắn há chẳng phải sẽ bị kẻ địch lợi dụng?

Hắn càng nghĩ càng kinh hãi, vội vàng hỏi: “Vương tử điện hạ, vậy chúng ta nên làm sao đây? Chẳng, chẳng lẽ phải thả Đố Kỵ Tội Giả trở về sao?”

Filost bật cười, nói: “Đương nhiên không, Đố Kỵ Tội Giả này giống như là con dao hai lưỡi, mặc dù có chỗ xấu, nhưng nếu lợi dụng tốt, đối với chúng ta mà nói, thế nhưng là trợ giúp lớn, đầu tiên, nó có thể giúp áp chế lòng quân hiện giờ đang hoang mang.”

“Nhưng, chỗ xấu của nó thì sao? Ca ca.” Annabelle nhắc nhở: “Muốn làm hại người thì có thể, nhưng cũng không thể tổn thương ngược lại mình.”

“Em nói đúng, Belle, vì không để thương tổn đến mình, chúng ta thế nhưng phải nắm cho chắc Kiêu Ngạo Tội Giả ở trong tay mới được.” Filost quay đầu nhìn hướng Aya, khẽ giọng nói: “Nó rất đặc biệt, người quan tâm nhất vậy mà không phải Người Dẫn Đường, mà là một Tội Giả khác, nếu như là nó, nói không chừng, sẽ bởi vì Kiêu Ngạo Tội Giả ở trên tay chúng ta, chuyển sang công kích Người Dẫn Đường của mình… Đây thật là đáng để thử.”

“Nhưng…” Philo cảm giác có chút không thỏa đáng, nhưng vừa lại không biết chỗ nào không thích hợp, cho nên vẫn là im miệng, dù sao, Filost điện hạ thông minh hơn mình nhiều, làm theo lời ngài ấy nói, khẳng định tốt hơn so với mình nghĩ.

 

 

11 responses »

  1. ……….. TT^TT

    Reply
  2. mặt trời tròn

    Pùn wá sắp hết rồi :((
    Ở đây có ai đọc God save our king chưa zạ???

    Reply
  3. Thiên Kiếm là giỏi diễn xuất bẩm sinh hay nhiễm từ Lưu Tinh mà ra?
    Mà tội Tasvan ghê, từ lúc xuất hiện đến giờ chỉ có mỗi vai trò để bị quay như quay dế thôi ^^

    Reply
  4. Liệu Aya có bị lợi dụng k ta?😮

    Reply
  5. kinh thật, còn 3 chươg nữa là end rồi, nhanh đến chóng mặt!!

    Reply
  6. …sau một thời gian bùng nổ cmt, giờ lại lặng yên như tờ rồi😦

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: