RSS Feed

Chung Cương 1-6

Posted on

Chương 6

Tôi ngồi xổm ở bên ban công tầng hai, bên hông ít đi một miếng thịt, chảy không ít máu, mùi máu tanh nặng như thế sẽ dẫn tới dị vật, tôi lập tức đóng băng vết thương bên hông cùng với máu.

Mình thật là đồ ngốc, lật thuyền trong mương rồi, không ngờ sớm như thế đã bắt đầu xuất hiện dị vật cấp một, tôi tưởng rằng xấp xỉ phải nửa năm sau mới sẽ bắt đầu xuất hiện, không ngờ mới một tháng rưỡi đã có rồi, xem ra tôi trước kia vẫn là quá nông cạn.

Ngẫm lại cũng phải, trước kia ở lúc này, tôi vẫn còn đang chạy trốn, ngay cả chuyện kết tinh cũng không biết, làm sao có thể chủ động đến săn, cho nên không biết dị vật cấp một xuất hiện sớm như thế, cũng không phải chuyện gì kỳ quái, xem ra sau này không thể hoàn toàn tin vào ký ức của mình rồi.

Cho dù là dị vật cấp một, tôi bây giờ hẳn cũng có thể đối phó, cường độ thân thể của tôi và năng lượng dị năng chiếu theo cách tính của kiếp trước, cũng đã đến cấp một rồi, chỉ là quá khinh địch, mới sẽ bị trọng thương, lòng cảnh giới bây giờ quả thật vẫn chưa có khôi phục đến thời kỳ Quan Vi Quân.

Con dị vật đó còn đang ở phía dưới tìm tôi khắp nơi, tôi đã đả thương khuỷu tay của nó, nó thoạt nhìn tức đến muốn xé tôi thành mảnh vụn rồi bỏ nồi chiên ăn, tôi vừa trốn vừa suy tính lấy thương thế hiện giờ, nên tiếp tục chiến đấu, hay là xoay người rời khỏi.

Thương ở bên hông sau khi đóng băng, cảm giác không đau như thế nữa, nhưng nhất định sẽ ảnh hưởng đến chiến đấu, có lẽ vẫn là nên chạy…

Ý nghĩ vừa nổi lên, mặt tôi liền trầm xuống. Nhớ trước kia, mình luôn là muốn chạy, nhưng hắn lại luôn là muốn chiến, cho nên thường thường cuối cùng tôi đều phải mang theo hắn đã chiến bại chạy trốn.

Nhưng, hắn lại trở nên càng ngày càng mạnh, không bao lâu sau, tôi đã bị bỏ xa, đừng nói sóng vai tác chiến, dù là ở lúc hắn chiến bại muốn mang hắn đi cũng là chuyện không khả năng.

Đây gọi là ý thức chiến đấu sao?

Dị vật cấp một mà tận thế mới một tháng rưỡi đã xuất hiện thì rất hiếm, ăn kết tinh tiến hóa của nó, thực lực khẳng định sẽ lên thêm một cấp.

Nếu như là hắn, nhất định sẽ lựa chọn chiến.

Nhưng lúc đó, phía sau hắn có Quan Vi Quân ngu ngốc chờ cứu hắn, phía sau tôi lại không có người chờ cứu tôi, nếu như bại rồi, chính là một con đường chết.

Tôi mỉm cười.

Ý thức chiến đấu đúng không? Ý thức chiến đấu mà không có đường lui, có phải là mới có thể vượt qua hắn, mới có thể chân chính đạt đến độ cao của Băng Hoàng?

Tôi nhặt băng côn, chậm rãi đứng dậy, nhìn đỉnh đầu của dị vật, nó nhất định hơn hai mét, lấy dị vật bây giờ mà nói, được tính là rất cao lớn, toàn thân với vỏ ngoài cứng, nó nói không chừng đã đụng phải loài người, từng bị người nổ súng đánh, mới sẽ tiến hóa ra loại vỏ này, tôi vừa rồi chính là đánh giá sai độ cứng của vỏ, băng côn đánh không vỡ vỏ, eo của tôi lại bị đối phương cào rách.

Từ ban công tầng hai nhảy xuống, tôi một gậy đập xuống đầu của đối phương, nhưng đối phương lại dùng cánh tay đỡ, lần này cũng không đánh vỡ lớp vỏ kia, nhưng nhìn thần sắc của nó, cũng không phải hoàn toàn vô sự, lực lượng của tôi rất lớn, gậy vừa lại là vật cùn, bị đập một phát như thế, cho dù có vỏ ngoài cũng phải chịu chấn động.

Nó một tay túm lấy băng côn của tôi, tôi nhất thời không rút lại được, tay kia của nó vừa lại túm lấy chân của tôi, tôi chỉ có thể bỏ băng côn ra, để cho đối phương túm được cơ hội ném băng côn ra xa, trên mặt của nó xuất hiện vẻ mừng rỡ, lúc này, tôi lại xoay người một cái ở không trung, dùng đầu gối mạnh mẽ đánh rớt vẻ vui mừng trên mặt nó, thuận tiện rút ra dao găm buộc ở trên chân, một đao chọc vào hốc mắt to đến dị thường của nó.

Nó đau đến rống điên cuồng, dưới hai nắm đấm vung loạn, sượt qua thương ở bên hông tôi, đau đến toàn thân tôi phát run một hồi, khó khăn lắm mới miễn cưỡng đè xuống, hai tay túm lấy nắm đấm vung loạn của nó, kết đông!

Sau đó tôi thừa dịp đạp một cước xuống dao găm ở hốc mắt, tôi đạp tôi đè tôi vặn…

Đối phương ngã cái rầm xuống đất, lại vẫn thỉnh thoảng giãy dụa, tôi giải khai kết đông trên tay, nhào lên thanh dao găm kia, túm lấy chuôi đao liền lên lên xuống xuống trái phải trái phải chỉ thiếu mỗi B A thôi, triệt để trộn não của đối phương thành một đống bùn nhão.

Cuối cùng cũng đánh ngã dị vật cấp một rồi, tâm tình tôi rất tốt, mệt mỏi và thương thế đều không để ý nữa, chỉ cảm thấy tiền cảnh là một vùng lạc quan, phương thức chiến đấu đẹp đến mộng ảo kia của Băng Hoàng cảm giác giống như ở ngay trước mắt rồi! Về nhà về nhà!

Kết quả một giờ sau, tôi mới thật sự có thể về nhà, cái vỏ đó thật là cứng đến vô biên rồi, vừa đập vừa chém vừa cưa vừa đạp, mệt đến thương thế bên hông đau không kiềm được, lúc này mới lấy ra được kết tinh tiến hóa.

Nhưng vừa nhìn thấy kết tinh đó vậy mà to bằng đốt ngón út, tôi liền cảm thấy mọi thứ đều đáng giá.

Sau khi trở về nhà, tôi đầu tiên cởi quần áo kiểm tra thương thế, thương thế bên hông có hơi thảm, tệ hơn tưởng tượng của tôi nhiều, ba vết cào sâu từ bên hông vắt ngang hai phần ba phần bụng, vết thương rất sâu, nếu không phải đã đóng băng lại, nói không chừng lúc chiến đấu vừa rồi, ruột cũng sẽ rớt ra ngoài, thật quá hiểm.

Tôi vuốt mồ hôi lạnh, bắt đầu băng bó vết thương, thuận tiện giống như tự an ủi mà chích một mũi thuốc kháng sinh, mặc dù đối với người đã đạt đến cấp một như tôi mà nói, tác dụng của thuốc kháng sinh đã không lớn rồi, thân thể của mình nếu không thể đề kháng mà nhiễm trùng, thuốc kháng sinh cũng chưa chắc hữu dụng.

Đứng ở trước gương, đem những vết thương có thể thấy máu khác cũng thanh lý một chút, vết bầm gì đó thì không cần quản nữa.

Tôi nhìn gương, bên trong một thanh niên xinh đẹp cũng nhìn lại tôi, đại khái là bởi vì thương thế, sắc mặt tỏ ra có hơi tái nhợt, vóc người thon dài ít có cơ bắp rải đầy vết thương, nhưng đây cũng không che được sự tuấn mỹ anh tuấn của tổng thể.

“Cương Thư Vũ” của bây giờ đã hoàn toàn khôi phục sức khỏe rồi, Thư Quân nói tôi bây giờ không khác bao nhiêu với dáng vẻ trước khi bị gạch đập trúng, thoạt nhìn hình như còn rắn chắc hơn.

Hiện giờ tôi mỗi ngày đều soi gương, người trong gương tuấn mỹ đến khiến tôi cảm thấy mình sớm muộn cũng sẽ bị lóa mù mắt, cười thêm một cái, thoạt nhìn thần bí mê người, tôi chẳng hiểu! Mình chỉ là đang cười ngây ngô thôi, vừa thần bí vừa mê người là đâu ra hả!

Mỗi ngày tắm rửa cũng không dám nhìn thân thể của mình nhiều, có người có thể tuấn mỹ đến mức chính mình cũng không dám nhìn sao! Tôi rất sợ nhìn mình trong gương chảy máu mũi, đó thật là tự luyến đẳng cấp biến thái rồi.

Tôi mặc quần áo, đi ra tìm Thư Quân.

Lấy kết tinh tiến hóa cho em gái ăn, rồi lại hỏi cô năng lực thao túng điện bây giờ ra sao, sau đó lấy ra mọi thu hoạch của hôm nay, trước khi đánh được tinh thể tiến hóa cấp một còn đã đánh ba miếng tinh thể tiến hóa bình thường.

“Miếng này làm sao lớn như thế?” Thư Quân nhạ dị nói: “Đoàn lính đánh thuê cũng chưa từng mang về miếng lớn như thế đây!”

“Đây là kết tinh tiến hóa của dị vật cấp một.” Tôi cao hứng nói: “Tốt hơn so với bình thường.”

“Thế sao?” Thư Quân đột nhiên liếc tôi mấy cái, không biết là ý gì, lúc tôi đang nghi hoặc, cô liền nói: “Vậy em đi pha trà, hai miếng nhỏ cho chú và thím, miếng lớn này cho đại ca, đúng không?”

“Uh.” Do dự một chút, cũng đã mấy ngày không có nhìn thấy đại ca một cách hẳn hoi rồi, tâm tình tôi cực tốt mà nói: “Em pha cho chú và thím là được, anh đi pha ly cà phê bưng cho đại ca.”

Thư Quân nghe xong, mắt đều phát sáng, lia lịa nói: “Đúng đúng không sai, nhị ca anh đi pha, đại ca nhất định rất vui.”

Tôi khẽ ngâm nga hát, pha một ly cà phê đưa đi cho đại ca, gần đây bận ra ngoài đi săn, bên đại ca cũng rất bận, hình như là đạn thật sự sắp hết rồi, bọn họ đang chuẩn bị muốn lái xe đi nơi xa hơn tìm kiếm súng giới, loại nhà cửa gần đây cùng lắm tìm được một hai khẩu súng lục và súng săn, căn bản không đủ cho bọn họ dùng.

Đại ca đang vệ sinh súng, nhìn thấy tôi đi vào, còn có chút nhạ dị.

Tôi mỉm cười, nói: “Đại ca em pha cà phê cho anh.”

Đại ca gật đầu, động tác vệ sinh súng trên tay không có dừng, bất đắc dĩ thở dài nói: “Thư Vũ em ngày nào cũng ra ngoài, rốt cuộc đã đi đâu?”

“Tìm kiếm vật tư.” Tôi chỉ có thể nói cái cớ ngày nào cũng như ngày nấy này.

“Thật sao?” Đại ca buông tầm mắt xuống, tiếp tục lau súng.

Tôi chỉ có cái cớ này, hơn nữa cũng thật sự có lấy vật tư trở về, mình đã đi xa còn đi sâu vào khu ngoại thành, vật tư ở đó còn dồi dào hơn bên này, lần nào cũng đều là đầy một ba lô trở về, chỉ là tôi không hi vọng bọn họ ỷ lại súng, cho nên không lấy súng về.

Nhìn thấy đại ca còn đang vệ sinh súng, tôi không nhịn được thúc giục: “Đại ca anh uống cà phê đi.”

“Em để đó đi, anh lát nữa uống.”

Tôi càng nôn nóng, đây là tinh thể tiến hóa cấp một, bây giờ vẫn rất khó kiếm được, tôi nhất định phải nhìn anh ấy uống hết mới yên tâm, “Bây giờ uống không được sao? Em đặc biệt pha cho anh đấy!”

Đại ca ngẩng đầu lên, giải thích: “Anh vừa mới uống nước, bây giờ không khát, lát nữa rồi uống.”

Tôi mấp máy môi, không biết nên làm sao để anh ấy uống ngay bây giờ.

Đại ca nhìn tôi, buông công việc trên tay xuống, nghiêm túc dò hỏi: “Thư Vũ, em còn có chuyện gì liên quan đến tận thế mà chưa nói ra không? Nếu như có, nói ra đối với mọi người đều tốt.”

Còn có gì chưa nói? Chẳng lẽ phải khai báo rõ từng tí sinh hoạt trong mười năm tận thế của mình sao?

Vấn đề là rất nhiều chuyện cho dù nói ra, các anh cũng sẽ không hiểu, cái gì mà dị vật cấp một suy cho cùng chính là dị vật mạnh hơn, chẳng qua chỉ là cái phân cấp mà mọi người tự tiện chia thôi, không chân chính đụng phải, không thật sự giao thủ qua căn bản không thể hiểu đó là cường độ gì, nói ra căn bản vô dụng.

Hơn nữa rất nhiều chuyện cũng sợ nói sai, như là hôm nay mới một tháng rưỡi tận thế đã xuất hiện dị vật cấp một, nhưng theo nhận biết của tôi lại là nửa năm mới sẽ xuất hiện, nếu chỉ nhầm đại ca thì làm sao?

Kiếp trước, Quan Vi Quân ở trong vòng nửa năm tận thế chỉ là người bình thường chạy trốn khắp nơi, rất nhiều chuyện đều nói không chuẩn.

“Chỉ có kinh nghiệm sống ở tận thế trước kia, cái này cũng không dễ nói rõ.”

Đại ca gật đầu, không nói chuyện nữa, thoạt nhìn cũng không có ý định nói chuyện với tôi, càng không có đi đụng vào ly cà phê kia. Tôi có chút bất an, nhẫn nhịn ý nghĩ mang cà phê trở về.

“Đại ca, nhớ uống cà phê.”

“Uh.”

Trở về phòng, tôi ngồi ở trên giường ngây ra một hồi, thương chịu hôm nay có hơi nghiêm trọng, nên nghỉ ngơi sớm, để cho thương càng mau khỏi càng tốt, mới có thể tiếp tục đi ra săn, nhưng tôi lại gạt không đi vệt lo lắng trong lòng.

Do dự một chút, tôi vẫn là đi đến sân sau, thân thể đã cường hóa có khứu giác linh mẫn hơn trước kia nhiều, ngửi thấy trong không khí có một chút hương vị của cà phê.

Vừa tìm vừa đi đến bên tường của căn nhà, tôi ngẩng đầu nhìn, đó là cửa sổ phòng của đại ca, rồi cúi đầu nhìn chằm chằm vào mặt đất.

Trên mặt đất truyền tới hương cà phê.

Tôi sai rồi, nên giống như trước kia để cho Thư Quân đưa trà tới, uổng phí kết tinh tiến hóa của dị vật cấp một, nói không chừng còn khiến đại ca sinh nghi, sau này nếu anh ấy ngay cả trà Thư Quân bưng cũng không uống, vậy nên làm sao đây?

Ngồi xổm xuống, tôi đào đất đầy là hương cà phê, nuốt từng miếng vào trong miệng, không thể lãng phí.

Kết quả buổi tối quả nhiên đau bụng rồi, bị rượt cả đêm, cộng thêm vết thương bên hông hình như nghiêm trọng hơn tưởng tượng, hôm sau mở mắt, vậy mà bò dậy không nổi.

Nằm ở trên giường, cảm giác mặt nóng thân thể lạnh, toàn thân mềm như vũng bùn, tôi nhất định lại phát sốt rồi, thoạt nhìn còn sốt không nhẹ.

Buổi chiều ba tuần nay đều chuồn ra, có lúc nửa đêm cũng chuồn ra, kết tinh tiến hóa cho năm người quả nhiên là cái gánh rất nặng, nhất là đại ca, anh ấy phải ăn kết tinh của phần hai người mới được, dị năng trị liệu không thể gia tăng lực chiến đấu, anh ấy càng cần kết tinh để cường hóa thân thể.

Bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa, Thư Quân dò hỏi: “Ca, ăn cơm rồi, anh làm sao không xuống ăn vậy?”

Tôi trầm mặc một hồi, loại bệnh thế này không thể giấu được Thư Quân, chỉ đành nói: “Quân Quân, em bưng đến cho anh ăn được không? Cứ nói anh không muốn xuống lầu ăn cơm.”

Một khi bị đại ca phát hiện bệnh, kiểm tra sơ một chút, thương thế của tôi liền giấu không được.

Bên ngoài cửa trầm mặc một hồi, sau đó truyền đến một tiếng “được”.

Một lát sau, Thư Quân bưng thức ăn lên, tôi nỗ lực ngồi dậy, lê bước chân nặng nề đi mở cửa để cô vào.

Thư Quân bưng thức ăn vào, lặng lẽ ngồi ở bên cạnh nhìn tôi ăn cơm, cho đến khi tôi buông chén đũa xuống, cô mới mở miệng nói chuyện.

“Ca, anh bệnh rồi, đây cũng không thể nói cho đại ca sao? Anh ấy có năng lực trị liệu, có thể chữa khỏi anh.”

Tôi lắc lắc đầu bác bỏ: “Đừng nói.”

Thư Quân không nhắc đến nữa, chỉ là không bỏ cuộc mà nói: “Vậy em hôm nay làm canh gà cho anh, anh phải đáp ứng em uống hết.”

Tôi tạm dừng một chút, đối với thân thể cường hóa cấp một, kỳ thực canh gà sớm đã không còn tác dụng rồi, nhưng chỉ cần có thể để cho Thư Quân yên tâm một chút, thì cứ gật đầu trả lời “được”, sau đó uống vào là được rồi.

Ăn no liền nằm xuống rồi lại ngủ một hồi, tỉnh lại vốn định tôi luyện dao găm một chút, nhưng vừa dùng dị băng đầu liền đau kịch liệt, chỉ có thể bỏ cuộc, dứt khoát cả ngày ăn no rồi ngủ ngủ rồi ăn no, tranh thủ dưỡng khỏi bệnh cho sớm.

Không ngờ nằm đến ngày thứ ba, cả người tôi vẫn là mê mê man man, đầu óc vậy mà càng choáng, mở mắt muốn xem thời gian, đồng hồ cũng đang xoay tròn, khó khăn lắm mới nhìn rõ đã một rưỡi trưa rồi, nếu không phải ngoài cửa có tiếng ồn ào, còn không biết muốn ngủ đến mấy giờ.

“Nó còn đang làm mình làm mẩy không xuống ăn cơm?” Đây là tiếng của đại ca.

“Không phải đâu, đại ca, nhị ca chỉ là ngủ quên, anh ấy tối qua đã ngủ muộn.”

“Có cái gì để ngủ muộn? Chẳng lẽ bây giờ buổi tối còn có tivi để xem sao? Cũng không thể mở đèn, một vùng tối đen, ngoại trừ ngủ, nó buổi tối còn có thể làm chuyện gì? Thư Quân em đừng biện hộ cho nó nữa!”

“Đại ca, thật sự không phải, nhị ca anh ấy, anh ấy…”

“Cương Thư Vũ! Em mở cửa cho anh!”

Mở cửa…

Nhưng tôi đã dậy không nổi rồi…

Trong mơ màng, nhìn thấy cửa phòng gần như là cả cánh bị người đá ra, Cương Thư Thiên mang theo biểu tình phẫn nộ xông vào, tôi chỉ cảm thấy trong lòng hoảng đến cả ngực đều đang tê dại.

Phải, dựa vào hiểu biết đối với tận thế, tôi xác tín mình rời khỏi đây cũng sống tiếp được, nhưng, nhưng chính là không muốn đi!

Tôi không muốn rời khỏi cái nhà này.

Nhưng đoàn lính đánh thuê hận tôi, bây giờ ngay cả đại ca cũng bắt đầu ghét tôi, ngay cả cà phê tôi bưng đến cũng muốn đổ đi không uống, anh ấy rốt cuộc có bao nhiêu hoài nghi tôi không phải em trai anh ấy rồi?

Còn không đi, chẳng lẽ muốn chờ anh ấy hoài nghi đến vượt quá điểm giới hạn chạy đến bóp chết tôi sao?

Nhưng Quân Quân, đại ca, chú và thím…

Không muốn đi…

Làm sao đây?

“Thư Vũ?”

Đại ca xông đến bên giường, biểu tình phẫn nộ ngưng kết, anh ấy ngạc nhiên cúi đầu nhìn tôi, mà đầy đầu óc tôi lại chỉ có thể đang nghĩ anh ấy có phải là muốn bóp chết tôi rồi?

“Đại ca là đồ ngốc!”

Thư Quân xông vào, ra sức đấm đánh đại ca, đây thế nhưng là cái đại ca uy vũ kia đấy, em vậy mà dám nói đánh là đánh?

“Đại ca anh là đồ ngốc! Là đồ khốn! Em đã thấy hết rồi, anh lại có thể đổ đi cà phê của nhị ca pha cho anh, đó là kết tinh tiến hóa mà nhị ca khó khăn lắm mới đánh được, to bằng ngón cái lận!”

Quân Quân em nói quá khoa trương rồi, chỉ to bằng một đốt ngón út mà thôi.

“Kết quả đại ca anh lại có thể đổ cà phê đi, anh có biết nhị ca đến chỗ anh đổ cà phê, ăn luôn cả đất rồi không?”

… Lại có thể bị nhìn thấy rồi? Lòng cảnh giới của tôi hẳn không có kém như thế, nghi hoặc một chút, đột nhiên nhớ tới năng lực thăm dò của thím, tôi hiểu rồi, xem ra chú và thím cũng biết rồi, Quân Quân này thật là…

“Em buổi tối mấy hôm trước đã cảm thấy nhị ca bước đi quai quái, so với lúc bị thương trước kia còn khó che giấu hơn, mấy ngày qua anh ấy căn bản đều dậy không nổi, thương lần này chịu quả nhiên rất nặng.”

Đại ca nhìn hướng cô, chấn kinh hỏi: “Bị thương gì? Thư Vũ làm sao lại bị thương… Em nói nó chạy đi đánh kết tinh tiến hóa? Ai đi theo nó?”

Thư Quân nói ra hết tất cả mọi thứ, trong lời nói mang đậm giọng điệu chỉ trích.

“Trước đây trà em pha cho đại ca anh uống, đều là đã bỏ thêm kết tinh tiến hóa, em và chú thím đều có phần, tất cả đều là nhị ca tự mình đi đánh! Anh ấy mỗi ngày đều bận đi đánh dị vật, buổi chiều cũng đi ra, buổi tối cũng đi ra, bị thương cũng không chịu nói, nhưng em chỉ cần nhìn bộ dạng anh ấy bước đi đã biết anh ấy lại bị thương rồi!”

Thì ra Quân Quân đều biết, tôi còn tưởng diễn kỹ của mình rất tốt, kết quả là diễn kỹ của cô tốt hơn tôi.

“Thư Vũ, vì sao em chuyện gì cũng không chịu nói cho anh?” Đại ca đau xót nói: “Em không tin anh sao? Đại ca đã không đáng cho em tin rồi sao?”

Không phải, chỉ là bởi vì tôi không muốn gia nhập cái đoàn lính đánh thuê ghét tôi kia, còn phải chia đều kết tinh tiến hóa cho những người đó, tôi chính là khó chịu khi chia đều với bọn họ, bọn họ còn không muốn chia cho Thư Quân, chú và thím, tôi làm sao có thể chia đều với bọn họ!

Tôi thà rằng tự mình đi mạo hiểm, đi đánh kết tinh tiến hóa, chỉ cần có thể giữ lại kết tinh và chia đều với người nhà là được!

Nhưng đại ca anh nếu là biết rồi, khẳng định sẽ không để cho tôi một mình đi săn.

Cho nên không thể nói.

Cái gì cũng không thể nói, chỉ có thể cứ luôn đi đánh dị vật, kết tinh cứ luôn không đủ dùng, kết tinh kiếm không đủ, hôm nay rốt cuộc phải chia cho ai trước?

Dị vật cấp một xuất hiện rồi, nếu gặp phải hai con trở lên vừa lại có loại hình tốc độ, tôi chạy thoát được không?

Hôm nay trở về chạm mặt đại ca sẽ dùng biểu tình nào nhìn tôi, rốt cuộc có bao nhiêu hoài nghi tôi rồi?

Quân Quân em đừng buồn, anh không có bị thương lần này thật sự không có…

Uất ức, đau khổ, sợ hãi, không nỡ các loại tâm tình đột nhiên tuôn lên toàn bộ, tôi nhất định là sốt đến đầu óc hỏng hết rồi, nếu không làm sao có thể đồng thời xuất hiện nhiều tâm tình phức tạp như thế.

Đại ca lau mặt của tôi, anh ấy nhíu chặt mày, tôi không thể nói là biểu tình thế nào, chính là nhìn thấy sẽ khiến người cảm giác rất khó chịu, anh ấy nói: “Tiểu Vũ, đừng khóc, đều là đại ca không đúng.”

“Anh không uống cà phê của em.” Tôi thấp giọng lẩm bẩm: “Đổ đi rồi, đại ca sợ em hạ độc sao? Anh cảm thấy em muốn hại anh sao?”

“Xin lỗi, xin lỗi.” Đại ca liên tục không ngừng lau mặt của tôi, nói rồi lại nói: “Xin lỗi, sau này em bưng cái gì đến, đại ca đều uống.”

Tôi khóc, không biết vì sao cứ khóc mãi, nước mắt làm sao cũng không dừng lại được, mình rốt cuộc lúc nào mới có thể như cái nam nhân chỉ chảy máu không chảy lệ, cứ khóc giống nữ nhân như thế, uổng phí bộ dạng tốt đẹp của Cương Thư Vũ.

Đại ca đột nhiên cúi đầu xuống, dùng trán kê lên trán của tôi, ngữ khí mang đậm lo lắng, “Tiểu Vũ em sốt cao quá, rốt cuộc bị thương chỗ nào?”

Tôi khóc đến nỗi cũng sắp nói không ra lời, miễn cưỡng đẩy ra một chữ, “Eo.”

Anh ấy vén chăn ra, trực tiếp xé áo của tôi, cẩn thận mà tháo băng.

Bên cạnh, Thư Quân hít mạnh một hơi, bịt miệng không dám lên tiếng, thật có nghiêm trọng như thế sao? Quên đi, cho dù tôi có cái vết bầm to bằng ngón tay, Thư Quân cũng sẽ mang đầy mặt sầu lo để cho tôi xoa xoa.

Sắc mặt của đại ca rất âm trầm, nói: “Vết thương sinh mủ rồi.”

Chẳng trách sẽ phát sốt, đã là thân thể cường hóa cấp một rồi, lại có thể còn sẽ nhiễm trùng, xem ra con dị vật cấp một kia quả nhiên cũng không phải thường, đã chết rồi còn nỗ lực kéo tôi xuống địa ngục theo như thế.

Bên hông đột nhiên truyền đến cảm giác ấm áp, thoải mái, đó là năng lực trị liệu của đại ca.

“Quân Quân, đi đun chậu nước nóng cho nhị ca em lau người, nhớ bỏ một ít lát gừng vào trong nước.”

Vết thương sau khi được trị liệu, cảm giác tốt hơn nhiều, tiếp đến đại ca và em gái vừa lại dùng nước nóng lau người cho tôi, thật là thoải mái, cả người đều mơ màng buồn ngủ rồi.

Bên tai truyền đến tiếng của đại ca, vừa trầm thấp vừa khiến người an tâm.

“Tiểu Vũ em ngủ cho tốt đi, sau khi tỉnh lại, Quân Quân sẽ làm cơm cho em ăn.”

Tôi “hm” một tiếng, chìm vào ngủ.

◊◊◊◊

Lúc mở mắt ra lần nữa, tôi vậy mà bị trói gô rồi.

Đây là tình huống gì?

“Yo, đại suất ca tỉnh lại rồi.” Một nữ nhân chú ý đến tôi, ung dung đánh giá tôi, nhưng tôi căn bản không nhận ra cô ta là ai.

Tôi còn có chút mơ hồ, nhạy bén mà phát giác trong phòng còn có người khác, quay đầu nhìn trước mắt có năm người, ba nam hai nữ, toàn là người xa lạ.

“Cậu ta còn đẹp hơn những minh tinh trên tivi, ôi trời ơi, ngủ đã đẹp, mở mắt càng đẹp hơn.”

Một nữ nhân khác nằm nhoài ở bên cạnh giường, cô ta thoạt nhìn trẻ hơn, đại khái hơn hai mươi tuổi, vươn tay sờ vào mặt của tôi, thấy vậy, người nữ trước cũng đến gần động tay động chân.

Tôi bất đắc dĩ, kiếp trước thân là nữ nhân ở tận thế phải lo lắng bị cường bạo, đời này cũng là nam rồi, nhìn dáng vẻ này vẫn phải lo lắng bị cường bạo, cho nên nói người ở tận thế, trông quá đẹp căn bản không phải chuyện tốt à!

Tôi tránh né các loại quấy rối, phát hiện chú và thím ở trên mặt đất bên cạnh, hai người đều bị trói, lo lắng nhìn tôi, lần này nguy rồi, Thư Quân đâu?

Quân Quân xinh đẹp như thế… Tôi khủng hoảng.

May mà chú và thím thoạt nhìn mặc dù có chút kinh hoảng, những vẫn tính là trấn định, tôi đoán Thư Quân hẳn là không có chuyện, nhất định phải không có chuyện à!

Lại có một người đi vào phòng, hắn rất cao gầy, trên vai còn vác một khẩu súng dài, nói với một tên nam nhân cao lớn trong phòng: “Đội trường, có hơi bất thường, tầng hầm chất đầy đồ ăn và hàng tiêu dùng, đều dùng hòm để chứa, đây thoạt nhìn không giống sưu tập, trái lại giống như bọn họ biết trước tận thế, nên tích trữ trước.”

Gay go, vật tư bị phát hiện rồi, lần này bọn chúng khẳng định sẽ không đi nữa.

Bọn chúng quá nhiều người, trên tay đều có súng, hơn nữa hỏa lực không nhỏ, nam nhân cao lớn sau lưng thậm chí vác khẩu súng máy, ngay cả nữ nhân cũng có súng lục.

Nếu như chỉ có súng lục, tôi vẫn có thể thử né tránh hoặc dùng băng ngăn chặn, súng máy thì thật sự hứng không nổi rồi, chuyện duy nhất nắm chắc là tự mình đào tẩu, nhưng chú và thím ở đây, cho nên không thể chạy.

Nếu như bọn chúng có thể tách ra một chút, cho tôi một ít thời gian, có lẽ tôi có thể giải quyết từng người một bọn chúng.

Tôi kiểm tra trạng huống thân thể, đầu tiên âm thầm hóa ra một khối băng ở trong miệng, xác định mình có thể dùng dị năng rồi, cũng thuận tiện giải quyết khát nước, tiếp đến hơi chuyển động eo, có hơi nhói nhói, thương thế xem ra vẫn chưa khỏi hoàn toàn, nhưng hẳn là cũng có thể hành động bình thường rồi.

“Chỉ có các cô vui vẻ!” Một tên nam nhân thấp bé đầu nhọn mắt chuột nhìn hai nữ nhân, oán hận nói: “Đáng tiếc để cho con bé kia chạy rồi, nó trông rất xinh xắn.”

Thư Quân chạy rồi sao? Thật tốt quá!

Một tên mập đánh bốp vào đầu của tên thấp bé, mắng: “Ai bảo ngươi tiết lộ tin tức!”

Nam nhân thấp bé đau đớn xoa đầu nói: “Không sao đi, ba người này có hai lão già, tên trẻ tuổi thoạt nhìn còn đang sinh bệnh, ai sợ bọn chúng chứ!”

Trên gác hẳn là có người của đoàn lính đánh thuê đang cảnh giới mới đúng, là chết rồi hay là chạy rồi?

Tôi lặng lẽ chờ đợi cơ hội, chỉ cần bọn chúng phân tán đủ xa, mình cũng không phải thật sự không có biện pháp giải quyết bọn chúng, mặc dù bọn chúng có súng, nhưng ngoại trừ tên nam nhân cao lớn và nam nhân cao gầy khí tức trên người có chút nguy hiểm, còn lại thoạt nhìn đều không phải nhân sĩ dùng súng chuyên nghiệp gì.

Mặc dù muốn an tĩnh chờ đợi cơ hội, nhưng hai nữ nhân kia cứ sờ soạng tôi, đến cuối vậy mà bắt đầu xé áo của tôi rồi.

Tôi ngạc nhiên, có nhầm hay không, các cô đói khát đến mức định hiếp tôi trước mặt mọi người sao? Tận thế cũng chưa tới hai tháng đây, có tiến hóa đến mức hào phóng như thế không hả?

 

20 responses »

  1. Có ảnh Thư Thiên nè, hơi nhỏ, vẽ đoạn tiểu Vũ đưa cà phê cho Thư Thiên❤

    Reply
  2. lần này ta khóc thiệt rồi!! T_T

    Reply
  3. Người canh gác có khi nào là caine hoặc bách hợp không ´v`

    Reply
  4. Thật là khóc ko ra nước mắt mà T-T

    Reply
  5. *phun lửa*

    Reply
  6. Cái đoạn bạn Tiểu Vũ bốc luôn cả chỗ đất có cà phê ăn í, sao ta ngửi thấy mùi JQ có chút ngược luyến tàn tâm :3 *phun máu mũi*

    Reply
    • …………………

      Reply
    • nàng YY nhìu quá rồi =)))))

      mà truyện này vừa có incest vừa có selfcest nàng nhể, ta ủng hộ selfcest, chỉ tiếc chỉ có 1 Thư Vũ, mần ăn cái gì… may mà Leola có cơ hội gặp Bai Saya, hê hê, ko thành vấn đề, phiên ngoại về 2 anh í sắp ra lò rùi, ta đã viết xong đại khái =)))

      Reply
  7. hu hu ko chịu tui ko chịu!!!! hết chap 6 rồi kìa!! chừng nào mới có chap 7 đây *vật vã* bớ lão đại Yu Wo ~ hàng của lão đại còn chưa kịp xuất bản hết thì hàng của tụi em bao giờ mới có thể ra lò TT^TT

    Reply
  8. …nàng viết thật đấy à😐

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: