RSS Feed

Chung Cương (spoil)

Posted on

Chú ý: những phần spoil không có liên tiếp.

Ngày nào đó của tận thế

“Nhị ca nhị ca, anh nói mình thường thường ý dâm đại ca cái này cái kia, vậy, vậy anh luôn nói muốn cưới em, có phải là cũng từng ý dâm người ta không vậy?” *ngượng*

“Ặc, Quân Quân, em phải biết, cái chuyện ý dâm này, đối tượng luôn phải có chút vóc dáng, cái đó của em… Haiz, cùng lắm chỉ có thể tới B đi?”

“… Ai nói, có một triệu.”

“Một triệu?”

“Triệu Volt.”

“AAAAAAAA—-”

◊◊◊◊

“Caine là xuất thân từ khu ổ chuột, trẻ con ở đó sớm đã lo liệu việc nhà, đối với cậu ta mà nói, em là người trưởng thành rồi, an nguy của mình tự mình nên phụ trách, cậu ta không có ý khác.”

“Lần đó anh cũng có hơi tức giận với cậu ta, nhưng người khác sau khi suy nghĩ, lại cho rằng dị vật của phụ cận này đều đã bị bọn anh quét sạch rồi, từ thời gian dài ngắn và số lượng vật tư mang về để tính toán, em hẳn là không có chạy quá xa, cho nên dứt khoát để em chạy loạn hít thở không khí, tránh cho càng buồn bực càng làm mình làm mẩy.”

Tôi thoáng suy nghĩ liền hiểu rồi, Cương Thư Vũ không biết lái xe, theo như người khác nghĩ, tôi cho dù muốn lén lái xe cũng hẳn cũng không có biện pháp khởi động chiếc xe không có chìa khóa, cho nên bọn họ là dùng đi bộ để tính toán, kết quả tôi là lái xe ra ngoài.

Cho nên phần lớn sự tình đều là hiểu lầm của tôi, bởi vì ngay từ đầu, việc tôi giấu diếm kết tinh tiến hóa chọc giận bọn họ, thái độ của mọi người đối với tôi rất là đối chọi, cho nên mọi chuyện tiếp đến đều khiến tôi nghĩ sang hướng xấu.

“Đại ca, em có phải là thật sự rất hẹp hòi?” Tôi có chút mất mát hỏi. Quan Vi Quân chính là một nữ nhân lòng dạ hẹp hòi trong mắt chứa không nổi một hạt cát sao?

Đại ca xoa xoa đầu của tôi: “Em đã sống mười năm ở tận thế, đừng quá khắt khe với mình, chỉ là sau này có vấn đề gì cứ trực tiếp hỏi đi, để ở trong lòng tệ hơn so với nói ra nhiều.”

“… Vậy đại ca anh vì sao muốn đổ đi cà phê của em.” Tôi không nhịn được mang theo ánh mắt tố cáo nhìn anh ấy, hỏi: “Anh thật sự cảm thấy em đã hạ độc sao?”

Đại ca đột nhiên khụ mấy tiếng, bất đắc dĩ nói: “Trước kia có một lần, anh trêu chọc em có hơi quá trớn, buổi tối em bưng cà phê đến cho anh uống, hôm sau anh bị rượt đến không kịp lên máy bay, làm lỡ một cái nhiệm vụ rất quan trọng.”

… Cương Thư Vũ, xin lỗi, tôi sai rồi, kỳ thực cậu cũng rất uy à! Vậy mà dám bỏ thuốc xổ cho đại ca, tôi là chỉ nghĩ thôi đã cảm thấy trong lòng ớn lạnh không dám làm, cậu lại có thể còn hạ được thủ!

“Năm đó em mới mười hai tuổi.” Đại ca mang dáng vẻ rất đau đầu, thú nhận: “Biểu tình của em lần này bưng cà phê đi vào y chang lần trước, cho nên anh không dám uống.”

Thì ra, tôi là bị Cương Thư Vũ trước kia vạch trần, có tự mình hại mình như thế hay không hả!

“Nhưng anh không dám nói mình hoàn toàn không nghĩ tới em sẽ hạ độc.” Đại ca tạm ngừng, nói: “Không phải chỉ là loại độc không quan trọng như thuốc xổ này.”

Tôi ngẩn ra.

“Xin lỗi, Thư Vũ, đại ca sau này sẽ không vậy nữa.”

Đại ca trước giờ không keo kiệt biểu đạt áy náy của anh ấy, nhưng thứ tôi cần chân chính lại không phải xin lỗi của anh ấy.

“Đại ca, em vẫn luôn sợ anh.”

Đại ca cứng đờ, sắc mặt trầm xuống, nhưng lại không phải quá bất ngờ, tôi nghĩ anh ấy đại khái cũng nhìn ra rồi.

“Vì sao?”

“Từ sau khi tỉnh lại, có ký ức của Quan Vi Quân, em cứ luôn sợ hãi anh sẽ phát hiện chân tướng, về sau thực sự chịu không nổi loại giày vò sống trong sợ hãi này, cho nên em thú nhận mọi thứ với anh, nhưng sau khi thú nhận vừa lại lo lắng có lẽ có một ngày, anh sẽ từ bỏ cách nói kiếp trước kiếp này, nhận định em không phải em trai anh, sau đó bóp chết em.”

“Tuyệt đối không khả năng!” Đại ca giận dữ nói: “Thư Vũ, em rốt cuộc muốn bao nhiêu không tin anh? Anh là đại ca em!”

Nhìn anh ấy cả mặt giận dữ, tôi thật sự rất muốn nói: đại ca, bằng không anh lập tức bóp chết em ngay bây giờ, nếu không anh vĩnh viễn không được hoài nghi em không phải em trai anh.

Nhưng rốt cuộc không nói, lời này thực sự quá giả tạo rồi, Cương Thư Thiên bây giờ tuyệt đối không thể nào bóp chết tôi, mặc kệ tôi rốt cuộc có phải em trai anh ấy hay không, tôi bây giờ có bề ngoài của Cương Thư Vũ, anh ấy làm sao có thể bóp chết em trai ruột của mình dưới tình huống chưa xác định bên trong có đổi người hay không.

“Đại ca, anh chỉ cần hoài nghi em thêm một lần, chỉ một lần, em sẽ rời khỏi anh và Thư Quân ngay, không bao giờ gặp các anh nữa, như vậy đối với hai bên chúng ta đều tốt.”

◊◊◊◊

Bộ tiểu thuyết Chung Cương này có chút đặc biệt, sẽ áp dụng phương thức đa chủ tuyến song song, cho nên sẽ có các loại góc nhìn để miêu tả câu chuyện.

Trước mắt tạm thời đương nhiên Cương Thư Vũ là quan trọng nhất, và là ngôi thứ nhất, tiếp đến chính là đại ca Cương Thư Thiên, áp dụng ngôi thứ ba, sau đó là tiểu muội Cương Thư Quân.

Sau này còn sẽ có mấy nhân vật quan trọng, nhất là nhân vật phản diện quan trọng nào đó, cũng chính là bạn trai trước của Quan Vi Quân ~~~

Đây là mở đầu của tuyến đại ca.

◊◊◊◊

Ngồi ở trong khoang hạng nhất rộng rãi của máy bay, đối với phục vụ ân cần của tiếp viên hàng không, Cương Thư Thiên cảm thấy có chút đau đầu, hắn trước kia cũng không ngồi khoang hạng nhất, mặc dù có thể chi trả, chẳng qua, đối mặt với loại khoang máy bay xa hoa và phục vụ ân cần này, hắn và những thành viên khác của đoàn lính đánh thuê đều vô cùng không thoải mái, còn khó chịu hơn khi thân ở chiến trường dơ bẩn không chịu nổi.

Lần này thực sự là bức bất đắc dĩ, hắn tra khắp mọi hàng không, nhưng thời gian quá khẩn bách, thực sự đặt không được vị trí khác.

Nhìn ra ngoài cửa sổ, trời xanh mây trắng, Cương Thư Thiên không mảy may nhìn ra có dị trạng gì, nhưng Thư Vũ ở trong điện thoại lại nói sẽ có đại nạn lan tràn toàn thế giới, mặc dù Thư Vũ không nói mấy chữ đó ra khỏi miệng, nhưng Cương Thư Thiên nghe thôi đã biết là ý gì.

Tận thế sao?

“Anh tin sao?”

Cương Thư Thiên quay đầu qua, Trịnh Hành đang nhìn hắn, hỏi: “Những chuyện mà Thư Vũ nói, lão đại anh thật sự tin sẽ xảy ra?”

“Tôi không hi vọng sẽ xảy ra.” Cương Thư Thiên bình tĩnh trả lời.

Sau khi hắn lâm thời trì hoãn nhiệm vụ, hơn nữa còn nói rõ trạng huống chân thực với đoàn viên, mặc dù có thể tìm cái cớ, như là trạng huống của Thư Vũ lại trở nên xấu gì đó, nhưng đây đều là những anh em vào sinh ra tử, hắn vừa không muốn lừa gạt bọn họ, càng không muốn những anh em này với không chút chuẩn bị mà đi đối mặt với tai nạn mà Thư Vũ nói.

Những đoàn viên ai nấy đều không tin tai nạn mà Thư Vũ nói, nhưng Cương Thư Thiên hạ lệnh bắt bọn họ tin, để mọi người đều trở về đi tìm người nhà, làm tốt mọi chuẩn bị, chỉ có mấy đoàn viên không có vướng mắc đi theo hắn trở về Mai Châu.

Nếu như thật sự không có xảy ra bất cứ chuyện gì, uy tín của đoàn trưởng này cũng liền quét đất rồi.

Cương Thư Thiên lại thà rằng đem uy tín của mình làm bùn đạp, chỉ cần Thư Vũ và Thư Quân có thể sống ở thời đại hòa bình.

Trịnh Hành như nghĩ tới cái gì mà nói: “Cho nên lão đại anh thật sự tin tưởng sẽ xảy ra chuyện, chẳng lẽ không có nghĩ tới Thư Vũ là bị đánh trúng đầu, cho nên có chút không bình thường sao?”

Cương Thư Thiên trầm mặc cả buổi, phun ra một câu: “Tôi tin nó.”

Trịnh Hành nở nụ cười, không hỏi nhiều nữa.

Còn phải mấy giờ bay nữa mới tới nơi, nên thừa dịp ngủ bù, Cương Thư Thiên vì để kịp thời trở về Mai châu, bận đến không có thời gian chợp mắt, nhưng hắn lại làm sao cũng ngủ không được, trong lòng thấp thoáng có chút bất an, nhớ Thư Vũ nói trước sáu giờ không đến được thì đừng trở về, nhưng hắn chỉ kiếm được chuyến bay vừa vặn khoảng sáu giờ là tới.

Sau sáu giờ sẽ xảy ra chuyện sao… Không, Thư Vũ mới đầu thốt miệng là nói mười hai giờ, cho nên hẳn là còn có thời gian trừ hao, nhưng lúc đó Thư Vũ phải chăng đã quên tính thêm thời gian đi xe thu thập dược phẩm và vũ khí cộng với từ thành thị trở về nhà?

Thực sự quá nhiều biến số, Cương Thư Thiên muốn gọi điện thoại về nhà hỏi rõ trạng huống xác thiết, nhưng điện thoại máy bay cung cấp lại gọi không được, tiếp viên hàng không cũng nói không ra nguyên do, vừa lại không xử lý được sự tình, chỉ có nhiều lần xin lỗi, làm cho hắn mất kiên nhẫn mà muốn cô ta rời khỏi.

Cương Thư Thiên cảm giác có chút ảo não, lâm thời trì hoãn nhiệm vụ và chạy về Mai châu, sự tình cần xử lý quá nhiều, hắn gần như là đến thời khắc cuối cùng mới bước lên máy bay, bởi thế cũng không kịp gọi điện thoại về nhà trước khi lên máy bay, vốn là nghĩ ở trên máy bay gọi cũng kịp, lại không ngờ sẽ có cái trạng huống này.

Cương Thư Thiên đi đến phòng rửa tay, lấy ra di động mở máy, bây giờ hắn đã bất chấp vi phản quy định, có khả năng gây nguy hiểm cho chuyến bay gì gì đó.

Điện thoại vẫn là gọi không được.

Gọi điện thoại không được có trăm ngàn lý do, nhất là ở trên trời cao, nhưng Cương Thư Thiên lại đã xác định đáp án rồi —- Thư Vũ là đúng.

Cương Thư Thiên nhìn đồng hồ, bây giờ đã năm giờ, cách máy bay đáp xuống còn có một giờ nữa.

Trở về vị trí, Trịnh Hành đang mang ánh mắt long lanh nhìn hắn, sắc mặt khá trầm trọng.

“Nói cho mọi người, làm tốt chuẩn bị tâm lý.” Cương Thư Thiên bình tĩnh nói.

Nghe vậy, mặt của Trịnh Hành trầm xuống, bất cứ ai nghe thấy sắp nghênh đón tận thế, sắc mặt đều sẽ không dễ coi lắm, nhưng hắn vẫn tận trách đi thông báo cho người khác, bởi vì đặt vé máy bay quá muộn, có một số thành viên ngồi xa hơn.

Chờ lúc Trịnh Hành trở lại, Cương Thư Thiên ngẩng đầu nhìn hắn một cái, ra hiệu đối phương nhìn ra ngoài cửa sổ.

Trịnh Hành ló đầu nhìn, mây trắng đã dần dần nhiễm đen.

 

6 responses »

  1. Ồ, trong truyện của Yuwo có nhân vật phản diện, hiếm có thật.

    Reply
  2. Tiểu vũ lại có thể lừa đại ca mình uống thuốc xổ, thật khâm phục a

    Reply
  3. Hi vọng sau này Tiểu Vũ mạnh như Băng Hoàng, không thì mình cảm thấy lúc gặp gã bạn trai cũ thì làm sao giờ. Tưởng tượng Tiểu Vũ hùng mạnh gấp mấy lần sau đó lần đầu tiên gặp lại bạn trai cũ là lúc gã tí thì mất mạng vì dị vật xem, cảm thấy vô cùng thỏa mãn ( ít ra là 1 chút đắc ý nho nhỏ ( ˘ ³ ˘)~♪ )

    Reply
  4. Khắc khe -> khắt khe

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: