RSS Feed

Công Hoa 1-1

Posted on

Chương 1: Hoa, Công Hoa… Công Hoa

Ta cho rằng ta đã bước ra khỏi lồng,
về sau lại phát hiện,
ta chỉ là bước vào lồng giam lớn hơn, hơn nữa làm sao cũng bước không ra.
Lồng giam bước không ra này tên là thù hận.
—- Công Hoa

Hoa loạng choạng bước ra khỏi cái lồng đã bị tàn phá.

Mới đầu, nó còn có chút hoang mang, không biết mình nên đi đâu, nhưng đây cũng không làm Hoa bối rối bao lâu, nó cất bước chậm rãi đi về hướng duy nhất mà mình biết… Đó là nhà của nó, nơi của Cây.

Nó đi rất chậm, bởi vì bụng no căng rất khó chịu. Ở lúc phát cuồng, nó đã ăn không ít máu, đây không phải nước mà nó quen ăn, cho nên có chút không quen, hơn nữa thật sự đã ăn quá nhiều.

Đi một hồi, lại có một quần Nhân tộc từ phía sau đuổi tới, Hoa dừng bước, quay đầu nhìn bọn họ.

Đến lúc này, Hoa đương nhiên đã nhận biết được Nhân tộc, những Nhân tộc này còn cưỡi ở trên người một loại thú. Đây không phải lần đầu tiên nó nhìn thấy điều này. Mặc dù lúc mới đầu, nó từng nghi hoặc loài người vì sao không tự mình đi đường mà lại phải cưỡi ở trên thân thú, nhưng sau một thời gian quan sát, nó cũng đại khái hiểu được, đó là bởi vì thú chạy nhanh hơn người, hơn nữa có một số thú có thể vận chuyển vật phẩm vô cùng nặng nề mà sức người không làm được.

Loài người ngồi ở trên thân thú mặc một lớp… “đá” dày. Hoa rất hiếm khi nhìn thấy thứ đó, nó không hiểu rõ lắm đó rốt cuộc là cái gì, cũng chỉ đành coi là đá.

Sáng lấp lánh, rất đẹp, có lẽ là trang sức phẩm. Hoa nghĩ như thế.

Những người đó nhảy xuống thân thú, dè dặt đi đến một đoạn cự ly, sau đó lớp lớp bao vây Hoa, và còn giơ thanh đá sáng lấp lánh trên tay, mũi nhọn nhằm vào Hoa.

Hoa nghiêng đầu nhìn bọn họ. Nó cho rằng, những người này có lẽ là lại muốn nhốt mình vào trong lồng.

Một người chậm rãi đi vào vòng vây, Hoa bị động tác của hắn thu hút, chăm chú nhìn thẳng vào hắn. Người đó đi một mạch đến phía trước Hoa, dừng chân ở khoảng ba bước.

Người này rất cao, Hoa phải ngẩng đầu mới có thể nhìn thấy mặt của hắn, người đó cũng cúi đầu nhìn Hoa, cả một hồi cũng không có cử động gì, sau đó hắn đột nhiên thu lại thanh đá sáng lấp lánh trên tay kia, cởi miếng gì đó to lớn khoác ở trên vai hắn.

Hoa nhận ra thứ này, mọi Nhân tộc đều được thứ này bao bọc, chỉ là thứ này ở trên những người khác nhau thì đều trông không giống nhau lắm, giống như cánh hoa của những bông hoa khác nhau cũng thường không giống nhau.

Lúc này, Hoa đột nhiên nhớ tới, Diệp tộc cũng dùng thứ gì đó để bao bọc cơ thể mình, nhưng bọn họ là dùng các loại lá cây khác nhau, da lông hoặc là lông vũ, sau đó dùng dây leo để buộc ở bên hông, có lúc còn sẽ cài thêm hoa, hoặc là các loại đá đẹp đẽ khác.

Thứ bọc lấy loài người lại không phải lá cây, Hoa không biết tên của thứ này rốt cuộc là gì, đành coi nó như cánh hoa vậy.

Lúc này, người đó khoác “cánh hoa” lớn lên người Hoa, sau đó cẩn thận buộc nó lại, còn đánh giá tỉ mỉ một phen, xác định cánh hoa sẽ nằm yên trên người Hoa và không trượt xuống.

Hoa cảm thấy có chút kinh ngạc. Thứ này rất mềm, quả nhiên giống với cánh hoa, có lẽ thật sự là cánh hoa của một loài hoa mà mình chưa từng thấy.

Chẳng qua thứ này thật sự không phải cánh hoa, một đóa hoa sẽ không trao đổi cánh hoa với hoa khác, cho nên Hoa không hiểu loài người này vì sao muốn đặt cánh hoa của hắn lên người mình.

Lúc này, người mở miệng, trong miệng phát ra một chuỗi âm thanh, nhưng hoa nghe không hiểu, cho nên không mở miệng, chỉ là “cánh hoa” trên người mình, nó rất thích cảm xúc khi chạm vào cánh hoa này.

Thấy vậy, người gãi gãi đầu, thoạt nhìn có vẻ rất đau đầu, sau đó hắn vươn tay chỉ vào mình, không ngừng phát ra một chuỗi ngữ âm: “Chiến Owen Paladin, Chiến Owen Paladin…”

Hoa hiểu rồi, người này là Chiến Owen Paladin.

“Chiến Owen Paladin.” Hoa đọc xong tên của loài người, cũng bắt chước hắn chỉ vào mình dùng ngôn ngữ của Diệp tộc nói: “Hoa.” Sau khi nói xong, nó thoáng suy nghĩ rồi bổ sung: “Hoa đực.” (hoa đực là “công đích hoa”)

Với số phận bị bỏ rơi, Hoa không được đặt tên, điều duy nhất nó có chỉ là thân phận và giới tính của mình.

Cách phân biệt giới tính của Hoa lại khác xa với chủng tộc khác. Nếu chỉ nhìn bề ngoài, hoa đực và hoa cái kỳ thực không có bao nhiêu khác biệt, bọn họ đều không có bất cứ cơ quan sinh sản nào, không có đầu vú, ngoại trừ tóc trên đầu, không có bất cứ lông tóc nào khác.

Nhưng, thân hình của hoa cái thường cường tráng hơn hoa đực, bởi vì bọn họ phải nuôi con lớn lên.

Thiên nhiên thường là như thế, để lại đời sau là chuyện rất quan trọng, cho nên, giống cái phải sinh hạ đời sau thường thường là bên cường tráng hơn.

Loài người đó, Chiến Owen Paladin, nhíu mày, thử phát ra lời của Hoa nói: “Công Hoa?”

Hoa nghiêng nghiêng đầu, không có phủ nhận cách gọi của hắn, nó biết ngôn ngữ song phương bất đồng, âm điệu muốn hoàn toàn giống nhau là chuyện rất khó khăn, “Chiến Owen Paladin” mà nó nói cũng chưa chắc là phát âm chính xác.

Chiến Owen Paladin tiếp tục nói, thấy Hoa không có chút phản ứng nào, hắn dứt khoát bế ngang Hoa lên, sau đó bắt đầu đi trở lại con thú hắn cưỡi.

Hoa giật mình, khi Chiến Owen Paladin đặt nó lên thân thú, nó bắt đầu tò mò sờ vào thân thú. Sau đó Chiến Owen Paladin cũng ngồi lên con thú kia, hắn cũng sờ vào thú, sau đó kéo dây thừng trên người thú, khiến cho thú bắt đầu chạy.

Hoa quay đầu nhìn hướng của Cây, phát hiện thú mang nó đi theo hướng hoàn toàn khác, nó nhìn Chiến Owen Paladin, người sau cười với nó, nói một từ mà nó không hiểu, sau đó nói “Công Hoa”.

Bởi vì nụ cười của và thiện ý minh hiển của Chiến Owen Paladin, Hoa vẫn là không có nhảy xuống. Đối với Hoa đã cô đơn năm mươi năm mà nói, nụ cười và thiện ý so với Cây không có Diệp tộc thậm chí không có sinh mệnh, vẫn là cái trước có lực hấp dẫn hơn.

Thú phía dưới chạy rất nhanh, không bao lâu, Hoa liền phát hiện, mình đã lần nữa trở lại cái tiểu trấn kia… cái tiểu trấn bị mình hủy diệt.

Mùi rỉ sắt đậm đặc tỏa trong không khí, đó là mùi vị từng khiến Hoa no đến muốn ói, điểm khác nhau chính là bây giờ còn có thêm mùi thối rữa… Hoa chịu không nổi nữa, nó nhảy xuống động vật đang phi nước đại, xung lực khiến nó lăn mấy vòng trên đất.

Vừa ngừng lăn lộn, nó liền ngồi xổm ở bên đường nôn khan, nhưng không có ói ra cái gì cả… Máu đã ăn mấy ngày trước không thể nào ói ra nữa.

Lúc này, Chiến Owen Paladin cũng đi đến sau lưng Hoa, hắn hiển nhiên có chút hoảng loạn, nhất thời không biết nên làm sao. Sau khi kiểm tra tay chân của Hoa, xác định đối phương không có bị thương tổn lớn, hắn chỉ có thể vỗ lưng của Hoa, hi vọng Hoa sẽ thoải mái hơn một chút.

Đây quả nhiên khiến Hoa cảm thấy tốt hơn, nó ngừng nôn khan, quay đầu nhìn Chiến Owen Paladin, hi vọng người này sẽ cười với mình lần nữa.

Hắn cũng không có cười, chỉ là nhíu mày nhìn Hoa, thần sắc rất là lo lắng. Nhưng không biết làm sao, sau khi nhìn thấy thần tình này, Hoa cũng cảm giác tốt hơn một chút.

Thấy Hoa không ói nữa, Chiến Owen Paladin lại bế Hoa lên và sải bước đi.

Lúc này, Hoa mới chú ý đến, xung quanh tiểu trấn có thêm rất nhiều người, còn có rất nhiều thứ hình tam giác.

Thứ hình tam giác này ở trong đoàn xiếc cũng có rất nhiều, mỗi khi đoàn xiếc di chuyển đến nơi mới, chuyện đầu tiên chính là dựng lên thứ hình tam giác này, có cái rất lớn, đủ để cho rất nhiều rất nhiều loài người không ngừng chui vào, cũng có cái nho nhỏ, nhỏ đến chỉ có thể đặt vào một cái lồng nhốt nó cộng với không gian miễn cưỡng để cho người có thể đi vào coi nó.

Hoa tốn thời gian rất dài mới hiểu, Nhân tộc dùng thứ hình tam giác này như một loại nhà di động.

Chiến Owen Paladin mang nó vào trong một cái hình tam giác nho nhỏ, hình tam giác này nhỏ đến ngay cả cái lồng nhốt Hoa lúc đó cũng chứa không vừa. Lúc bọn họ tiến vào, trong hình tam giác đã có sẵn một người, Chiến Owen Paladin và người đó mói mấy câu, liền bỏ Hoa xuống, cười cười với Hoa rồi liền đi ra.

Hoa nhìn Chiến Owen Paladin rời khỏi, trong lòng có chút buồn bã, mặc dù đây không phải lần đầu tiên nó bị vứt bỏ.

Lúc này, người ở lại đột nhiên xoa xoa đầu của Hoa, khi Hoa quay đầu nhìn, người này liền chỉ vào mình giống như Chiến Owen Paladin, sau đó không ngừng lặp đi lặp lại: “Mila.”

Sau đó, cô chỉ vào Hoa, nói “Công Hoa”, rồi lại chỉ vào mình, nói: “Mila”.

Hoa hiểu rồi, người này muốn nó mở miệng nói tên của cô. Hoa dùng tay chỉ vào loài người đó, nói: “Mila.”

Nó vừa nói xong, người đó liền lộ ra nụ cười hết sức xán lạn, Hoa nhìn nụ cười này, cũng cười theo.

Lúc này, có hai người đi vào từ bên ngoài vào, bọn họ còn khiêng theo một thùng chứa đầy nước nóng, sau khi đặt thùng xuống, rồi lại đi khỏi.

Lúc này, Mila dắt Hoa đến bên cạnh thùng, gạt gạt nước trong thùng.

Hoa không hiểu, Mila là muốn mình ăn nước sao? Nhưng nó mấy ngày trước ăn quá no, vẫn không muốn ăn gì cả, hơn nữa nó cũng không thích ăn nước nóng, càng không cần ăn một thùng nước lớn như thế, cái thùng này cũng có thể chứa cả người nó rồi.

Mila đẩy đẩy Hoa, rồi lại chỉ vào cái thùng.

Hoa có chút hiểu rồi, Mila là muốn mình đi vào cái thùng sao?

Hoa không thích nước nóng, nhưng nó không muốn để cho Mila đang cười với mình lại lộ ra thần sắc thất vọng, cho nên nó bước vào trong thùng nước, vừa mới bước vào, Mila liền đè vai của nó, để cho nó ngồi xuống, lúc này, nước nóng gần như tràn qua vai của Hoa.

Mila rút đi miếng cánh hoa lớn trên người Hoa, sau đó lại cười tít mắt lấy một cái cánh hoa nhỏ, dùng để lau mặt của Hoa, sau đó trực tiếp nhét cánh hoa nhỏ vào trong tay Hoa.

Hoa đã thoáng hiểu. Mila sau khi dùng cánh hoa nhỏ lau mặt của nó, mùi tanh hôi trên mặt hình như đã nhạt đi… Cho nên, nước và cánh hoa nhỏ có thể làm mất mùi hôi trên người mình!

Vừa hiểu điều này, nó lập tức dùng cánh hoa nhỏ lau tóc của mình, đây là chỗ khó ngửi nhất.

Mila vừa thấy động tác của Hoa liền biết nó đã hiểu, cười cười, rồi đi ra ngoài.

Hoa nhìn thấy Mila sắp đi ra ngoài, lập tức ngừng lau tóc, lên tiếng gọi: “Mila!”

Khi Mila xoay người, dùng biểu tình tò mò nhìn Hoa, hơn nữa trên mặt vẫn mang theo nụ cười. Lúc này, Hoa đã thoáng hiểu, bất luận là Chiến Owen Paladin hay là Mila, bọn họ đều không có vứt bỏ nó, chỉ là rời khỏi một lát mà thôi.

Mila đi đến bên cạnh thùng, xoa xoa đầu của Hoa, hơn nữa còn nói rất nhiều, mặc dù Mila hẳn là biết Hoa nghe không hiểu, nhưng vẫn là dùng giọng dịu dàng nói với nó cả một hồi lâu, sau đó mới rời khỏi.

Sau khi hiểu rằng Mila và Chiến Owen Paladin đều sẽ trở lại, Hoa càng yên tâm dùng cánh hoa nhỏ lau thân thể, cảm giác nước nóng cũng không còn đáng ghét như thế nữa.

Không bao lâu sau, Mila thật sự trở lại, trên tay còn cầm một xấp cánh hoa, sau đó đẩy đẩy những cánh hoa đó về phía Hoa, còn mở miệng nói mấy câu.

Hoa nhìn những cánh hoa đó, rồi ngẩng đầu nhìn Mila.

Mila lại nói mấy câu, trải cánh hoa ra, chỉ chỉ lên người mình, lại nhìn thấy hoa không có chút phản ứng nào, cô chỉ có cười khổ, sau đó khoác từng chiếc cánh hoa lên, rồi lại cởi xuống, lặp lại nhiều lần, không ngại phiền toái mà làm mẫu cho Hoa xem.

Hoa vô cùng tò mò nhìn động tác của Mila, Mila không ngừng mặc và cởi từng cánh hoa, đầu tiên là hai chiếc cánh hoa nhỏ, lần lượt mặc ở thân trên và thân dưới, tiếp đến cầm lấy một cánh hoa lớn, từ trên đầu mặc xuống dưới, bao bọc toàn bộ từ cổ tới đầu gối.

Hoa hiểu rồi. Nó từ trong thùng nước đứng lên, cũng muốn mang thử loại cánh hoa mềm mềm này, nhưng vẫn chưa lấy được cánh hoa, Mila đã quay người đi lấy một cánh hoa lớn, sau đó lau thân thể ướt đẫm của Hoa từ trên xuống dưới.

Giọt nước trên người Hoa bị cánh hoa hút khô, cả người nó cũng được Mila kéo ra khỏi cái thùng. Mila cười cười với nó, lúc này mới chất cánh hoa lên tay Hoa, sau đó quay người đi, không nhìn Hoa nữa.

Hoa mô phỏng động tác trước đó của Mila, mặc từng cánh hoa lên người, đầu tiên là cánh hoa nhỏ màu trắng, có hai cái lỗ nhỏ có thể thọc chân vào, kéo thẳng lên đến eo; sau đó là cánh hoa màu trắng lớn hơn một chút, từ trên đầu mặc xuống, rồi từ lỗ hai bên vươn tay ra; cuối cùng là cánh hoa màu lam lớn nhất, cũng từ đầu mặc xuống, sau đó từ lỗ hai bên vươn tay ra, khác với cánh hoa màu trắng là, cánh hoa màu lam này rất lớn, phủ một mạch đến tận đầu gối của Hoa.

Sau khi mặc đồ xong, Hoa lập tức hưng phấn kéo kéo Mila, muốn để cho Mila nhìn dáng vẻ mình sau khi mang xong cánh hoa.

Mila quay người qua, cười sờ sờ đầu nó, Hoa lập tức tránh ra, bởi vì động tác sờ đầu quá thân mật, khiến nó cảm thấy có chút ngại ngùng.

Bên ngoài truyền tới tiếng hô, Hoa nghe thấy rồi, Mila cũng đã nghe thấy, Mila hô lại với bên ngoài, sau đó, Chiến Owen Paladin liền đi vào, hắn vừa nhìn thấy Hoa liền ngẩn ra, sau đó cũng cười.

Hoa bắt chước hắn, nhoẻn miệng lộ ra nụ cười thật lớn, đây khiến Chiến Owen Paladin cười càng cởi mở, hắn tiến lên, nhét cho Hoa một miếng gì đó mềm mại, màu sắc rất giống bùn đất.

Hoa nhận lấy, ngửi ngửi, phát hiện rất thơm rất mềm, không khỏi nghi hoặc đây cũng là cánh hoa sao? Nhưng nó chưa từng nhìn thấy cánh hoa có màu giống bùn đất, cảm giác rất mới lạ.

Mila và Chiến Owen Paladin nói chuyện với nhau, nhưng Hoa nghe không hiểu, cho nên chỉ là tự lo chơi cánh hoa màu bùn đất.

Mila quay đầu qua, một tay túm lấy cánh hoa, sau đó bẻ xuống một góc.

“A!” Hoa kinh hô một tiếng. Cánh hoa vậy mà bị phá vỡ rồi!

Mila nhét mảnh vỡ vào trong miệng Hoa, đây khiến nó càng kinh ngạc, nó ngậm cánh hoa, không hiểu vì sao Mila muốn nhét cánh hoa vào trong miệng nó.

Mila cười cười, rồi lại quay đầu nói chuyện với Chiến Owen Paladin.

Hoa nghe thấy Mila nói chuyện, trong đó nghe thấy phát âm mà mình quen thuộc, Owen… nhưng chỉ có “Owen” mà thôi, Mila cũng không có nói “Chiến Owen Paladin”.

“Owen?” Hoa nhìn Chiến Owen Paladin, có chút không hiểu, rốt cuộc hắn gọi là “Chiến Owen Paladin”, hay là “Owen” đây?

Chiến Owen Paladin đã nghe thấy, hắn quay đầu qua, cười trả lời: “Công Hoa…”

Phía sau thật ra còn nói mấy câu, nhưng Hoa không hiểu, nó chỉ vào Chiến Owen Paladin, hỏi: “Owen?”

Chiến Owen Paladin gật đầu, cũng chỉ vào Hoa, nói “Công Hoa”, sau đó lại chỉ vào chính mình, nói: “Owen.”

“Owen.”

Hoa lặp lại một lần, so với Chiến Owen Paladin, nó cũng thích cái tên Owen này hơn, bởi vì ngắn hơn. Nhưng, Owen lại thích gọi nó là “Công Hoa” mà không phải “Hoa”.

Mặc dù cảm thấy kỳ lạ, Owen lại có thể thích gọi tên dài hơn, nhưng chẳng hề gì, hắn thích là được!

“Công Hoa.” Hoa gật đầu, nó sẽ nhớ tên mới của mình. Công Hoa.

Owen cười cười với Công Hoa, sau đó lại bắt đầu nói chuyện với Mila.

Trong lúc này, hai người thỉnh thoảng vừa nói vừa nhìn Công Hoa, nhưng người sau lại không có chú ý đến, nó chỉ là không ngừng đùa giỡn cánh hoa cầm trên tay và mặc trên người, còn phát giác hai cái này thực sự không giống nhau.

Chắc là không phải cánh hoa đi? Nhưng, nó lại không biết nên gọi hai thứ này là gì, cũng chỉ có thể tiếp tục gọi toàn bộ là cánh hoa.

Thỉnh thoảng nó ngẩng đầu nhìn Owen và Mila, nếu như tầm nhìn của song phương giao nhau, Owen hoặc Mila liền sẽ cười cười với nó, đây khiến nó càng thường ngẩng đầu nhìn hai người, chờ mong lần ánh mắt giao nhau tiếp theo, và nụ cười theo sau đó.

Nhưng hai người đã kết thúc đàm thoại rất nhanh chóng, Owen cười với Công Hoa một lần nữa, sau đó đi ra.

Mila quay đầu lại, lần nữa vươn tay bẻ một góc cánh hoa trong tay Công Hoa, sau đó lại nhét vào trong miệng nó, mở miệng nói mấy câu rồi cũng đi ra ngoài theo Owen.

Sau khi Mila đi ra, Công Hoa nhổ ra cánh hoa đầy trong miệng, nhìn hướng của Cây, nhưng nó vẫn là không muốn rời khỏi đây, so với Cây không có Diệp xung quanh, nó càng muốn ở bên cạnh Owen và Mila.

Mà vừa ở lại, là một tháng trôi qua.

Trong thời gian này, Công Hoa đều ở cùng với Mila, Mila thường dạy nó một số ngôn ngữ của loài người, đồng thời còn kinh ngạc phát hiện trí nhớ của Công Hoa thật tốt, mặc kệ là chuyện gì, chỉ cần nói một lần, Công Hoa liền sẽ nhớ kỹ.

Mới một tháng, Công Hoa gần như có thể dùng ngôn ngữ Nhân tộc nói ra tên của mọi vật phẩm, chỉ là vẫn không biết dùng câu từ hoàn chỉnh lắm mà thôi.

Đôi khi, Owen cũng tới xem Công Hoa, nhưng hắn hình như rất bận rộn, luôn là vội vã đến rồi lại nhanh chóng rời đi, nhưng lần nào cũng không quên mang một ít quà nhỏ cho Công Hoa, phần lớn đều là một số đồ ăn vặt như kẹo gì đó. Nhưng nó không ăn bao giờ, nó bỏ hết những thứ này vào túi mà Mila cho nó, thỉnh thoảng lấy ra xem xem ngửi ngửi.

Công Hoa tuy không ăn, nhưng lại thích hương vị đó.

Mila mỗi ngày luôn là lấy loại cánh hoa màu bùn đất đó cho nó, không! Là “bánh mì”, nó bây giờ biết thứ đó gọi là bánh mì rồi. Bánh mì thật ra là một loại đồ ăn do hạt của thực vật nghiền thành bột, rồi sấy khô mà thành, cũng là thức ăn chính của Nhân tộc.

Mới đầu, Công Hoa cũng không ăn bánh mì, nhưng mấy ngày tiếp đến, Mila sau khi lấy bánh mì cho nó, liền cứ luôn đứng ở bên cạnh nó, mặt toàn là biểu tình lo lắng, thấy nó không chịu ăn bánh mì, thậm chí bắt đầu rưng rưng nước mắt.

Công Hoa nhìn thấy nước mắt của Mila, rốt cuộc cắn vào bánh mì, nỗ lực nuốt xuống. Mila lúc này mới đổi sang cười, nhưng vẫn mãi nhìn đến khi nó ăn hết cả miếng bánh mì, mới yên tâm đi khỏi.

Sau khi Mila đi rồi, Công Hoa lập tức chạy đến chỗ không người, ói ra toàn bộ bánh mì không thể tiêu hóa đầy bụng, mặc dù mỗi ngày có hai bữa đều phải ráng ăn rồi ói như thế; mặc dù ở bên cạnh tiểu trấn bị nó hủy diệt; mặc dù trong không khí đều là mùi máu tanh tràn ngập…

Nhưng, nó vẫn là không muốn đi.

“Công Hoa?”

Công Hoa quay đầu nhìn, Mila đang sốt ruột chạy tới, thấy nó ói đầy đất, cuống đến sắp khóc.

Mila khẽ vỗ lưng của Công Hoa, quan tâm hỏi: “Làm sao vậy? Ăn đau bụng sao?”

Công Hoa lắc lắc đầu.

“Không thích ăn bánh mì sao?” Mila do dự hỏi.

Công Hoa đương nhiên vẫn là lắc đầu, nó chỉ ăn nước, tự nhiên không thích ăn bánh mì.

Mila nhíu mày, nhưng nhìn thấy Công Hoa chăm chú nhìn mình, cô vội vàng nói: “Được, ngày mai tôi cho em đồ ăn khác, được không?”

Công Hoa vẫn là lắc lắc đầu, nó chỉ ăn nước.

◊◊◊◊

Hôm sau, Mila vẫn là mang tới một chén canh đầy thịt và rau… Nhưng, mái tóc dài của cô lại đã biến mất.

Công Hoa nhìn đầu của cô, hết sức khó hiểu, Mila vốn có một mái tóc xoăn thật dài, màu sắc giống như hoa hướng dương, vô cùng rực rỡ, khi nó đi khắp nơi cùng Mila, luôn nhìn thấy rất nhiều loài người đều nhìn chằm chằm vào tóc của Mila.

“Nào, uống canh.” Mila mang nụ cười, đưa chén cho nó.

Công Hoa nhận lấy chén, trầm mặc một lát, lần đầu tiên bắt đầu học cách ăn thứ gì đó mà không ói ra.

◊◊◊◊

Mila sau khi dỗ Công Hoa ngủ, vẫn không yên tâm quay đầu nhìn mấy lần, xác định Công Hoa nằm rất yên ổn trên giường, lúc này mới rốt cuộc vén cửa lều đi ra, mới đi một bước, lại đột nhiên đụng phải một bóng đen, cô giật nảy mình, lùi lại một bước mới nhận ra người tới, thở phào nói: “Owen.”

“Công Hoa làm sao rồi?” Owen tiến lên một bước, có chút đau lòng nhìn tóc dài của Mila, lần nữa dò hỏi: “Nó đã ăn chưa?”

Mila gật đầu rồi nói: “Cuối cùng cũng ăn rồi, cũng không có ói ra.”

“Vậy thì tốt.” Owen nhíu mày, nhìn hướng lều nói: “Thật là một đứa trẻ khiến người không yên tâm.”

“Lo lắng như thế à?” Mila mỉm cười nói: “Mới đầu chẳng phải cứ càu nhàu với em, nói em quá thích đứa trẻ này, như vậy không được, không thể cứ mỗi lần nhặt được cô nhi liền phải chăm sóc nó lớn lên thành người chứ? Lỗ tai em cũng muốn ù vì mấy lời càu nhàu này rồi.”

“Đó là…” Owen cứng họng, nghĩ cả buổi cũng nghĩ không ra lời giải thích, chỉ có thể gãi gãi đầu nói: “Cho dù không chăm sóc đến lớn, cũng không thể để nó chết đói chứ!”

“Thích đứa trẻ đó thì cứ nói thích đi, vì sao không thừa nhận đây?”

Mila đảo mắt, nhìn thấy Owen có chút xấu hổ, cô cũng không tiếp tục bức hỏi, chỉ là quay đầu nhìn lều của Công Hoa, cảm thán nói: “Đứa trẻ đó thật là khác biệt, nó không có gì cả, ngay cả lời cũng không biết nói, nhưng cũng không làm ầm làm ĩ, giống như cái gì cũng không muốn.”

Mila cố ý nghiêng mắt liếc Owen một cái, như chuyện hiển nhiên nói: “Anh thích Công Hoa cũng không có gì lạ, nó trông rất thanh tú, là một cô gái vô cùng thu hút đấy!”

“Em nói bậy cái gì vậy?” Owen cuống quýt, vội vàng nói: “Công Hoa vẫn chỉ là một đứa trẻ, anh hôm đó nhìn thấy rất rõ, ngay cả bộ ngực cũng còn chưa phát triển…”

“Anh hôm đó đã nhìn thấy rất rõ? Huh?” Mila nheo mắt một cách đầy nguy hiểm.

Owen há hốc miệng, vội vàng bào chữa: “Nó, nó lúc đó chẳng mặc gì hết, nhưng mắt anh thật sự không có nhìn bừa! Hơn, hơn nữa tóc dài của nó cũng che lấp rất nhiều bộ phận, hơn nữa em biết rõ, người, người… anh thích là em mà! Chúng ta cũng, cũng đã lâu như thế rồi… Mila, em phải tin anh!”

Phụt! Mila bật cười, còn vừa cười vừa nói: “Được rồi, được rồi! Nói đùa thôi mà.”

“Nói đùa cũng không được!” Owen có chút ủy khuất nói: “Anh cũng đâu phải thích trẻ con, làm sao sẽ thích Công Hoa? Tuổi của nó sợ rằng nhỏ hơn anh mười lăm tuổi đi?”

Mila cười lắc lắc đầu nói: “Công Hoa mới không phải trẻ con, có thể là ngực bẩm sinh không lớn mà thôi, nó thoạt nhìn hẳn đã mười lăm, mười sáu tuổi rồi, chỉ nhỏ hơn anh khoảng mười tuổi thôi!”

“Mười sáu? Đó chẳng phải thành niên rồi sao?” Owen há hốc miệng, khó có thể tin hỏi: “Không thể nào chứ? Vóc, vóc người của nó thoạt nhìn như mười hai… Ặc! Anh chỉ là thoáng liếc thấy.”

Mila lườm hắn một cái, bực mình nói: “Là anh quá cao, cho nên không có chú ý, Công Hoa thế nhưng còn cao hơn em đây! Em đã đo cho nó, nó cao 170 cm đấy! Nào có thể là bé gái mười hai tuổi.”

“Cao như thế?” Owen thật sự giật mình: “Con gái có cao như thế sao?” Theo hắn nghĩ, con gái hẳn đều là nho nhỏ mới đúng.

Nghe vậy, Mila do dự một chút, cô từng thấy thân thể trần trụi của Công Hoa, mặc dù không phải kỹ lắm, hơn nữa còn có một đống tóc vướng víu, nhưng, đứa trẻ đó hình như không có đầu vú… nhưng lời này làm sao cũng không nên thảo luận với một nam nhân. Mila thực sự không có dũng khí thảo luận vấn đề đầu vú với một nam nhân.

“Bất luận làm sao, đứa trẻ đó thực sự quá bất thường.” Mila lo lắng nói: “Anh thấy đó, lúc mới đầu nó thậm chí còn không biết nói chuyện!”

“Có lẽ là bị kinh hoảng quá lớn.” Owen tự giải thích: “Rất nhiều người nhìn thấy thứ quá dọa người đều sẽ bị dọa đến ngơ ngơ ngẩn ngẩn, huống chi cái thôn này cứ như là bị huyết tẩy qua ấy! Toàn thân Công Hoa lại dính đầy máu, nó sợ rằng đã nhìn thấy cả quá trình đó đi.”

Nghe vậy, Mila cũng trầm mặt, cô không phải cô gái dễ dàng bị hù dọa, thân là nhân viên y liệu đi theo quân đội, cảnh máu tanh tàn nhẫn cô từng thấy cũng không ít, nhưng cái tiểu trấn này đã không phải hai từ huyết tẩy là có thể hình dung, căn bản là bị hủy diệt hoàn toàn, ngay cả kiến trúc vật chất cũng vô cùng tàn tạ, thậm chí có nhà bị chôn vùi một nửa trong đất.

Cho dù xuất động một tiểu đội hơn ba mươi người, đào suốt một tháng, vẫn thỉnh thoảng có thi thể được đào ra từ sâu trong đất…

Tiểu trấn này rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Là thiên tai sao? Hay là động đất?

Động đất là giải thích tốt nhất hiện giờ. Những mỗi một người nhìn thấy đống đổ nát của tiểu trấn đều có thể cảm thấy không đúng. Nửa căn nhà bị chôn trong đất, rất nhiều người là bị vùi sâu bên dưới, mà không phải trong kiến trúc vật sụp đổ, trên mặt đất bằng phẳng một cách dị thường, hơn nữa còn xuất hiện vết tích dạng sợi, như là có vật thể dạng sợi dài bò qua vậy.

Mỗi một người nhìn thấy tiểu trấn đều không thể chấp nhận cách giải thích động đất này, nhưng không ai có thể đề xuất cách nhìn khác tốt hơn.

Chỗ này không gần nước cũng không gần núi, cho nên không khả năng là lũ lụt hoặc là núi lở, vậy ngoại trừ động đất, còn có thể có giải thích nào tốt hơn sao? Còn có “cái gì” có thể tạo thành phá hoại như thế?

Mila cảm thấy rùng mình, nghĩ đến nếu “thiên tai” đó tới một lần nữa, tiểu đội ở đây có thể chống đỡ nổi không? Điều đó khiến cô bất giác trở nên run rẩy.

“Đừng sợ, có anh ở đây, trừ phi anh chết.” Owen cũng đã phát giác, hắn nhẹ nhàng nắm lấy tay của Mila, bàn tay dày chắc chai sạn tức thì khiến cô an tâm rất nhiều, mặc dù lời của Owen khiến cô xấu hổ đến cúi thấp đầu.

Sau đó, một bàn tay khác cũng phủ lên theo, bàn tay thừa ra này khiến hai người đều sững sờ, bọn họ đồng loạt nhìn sang bên cạnh, sau đó đồng loạt bật cười.

Thì ra là Công Hoa!

Nó không biết từ lúc nào đã đến phía sau bọn họ, còn phủ đôi tay lên tay của hai người, biểu tình còn hết sức nghiêm chỉnh, giống như đây là một nghi thức hết sức nghiêm túc.

Mila nắm lại tay của Công Hoa, khẽ trách cứ: “Công Hoa, làm sao còn chưa ngủ?”

Nghe vậy, Công Hoa ngẩng đầu lên, thành thật trả lời: “Nghe thấy hai người nói chuyện.”

“A…” Mila có chút ân hận nói: “Thật xin lỗi, chúng tôi không nên ở bên ngoài lều nói chuyện, đã đánh thức em rồi.”

Công Hoa sau khi lắc lắc đầu biểu thị không sao cả, tò mò hỏi: “Owen và Mila vì sao muốn chồng tay cùng một chỗ?”

Vừa nói ra lời này, Owen và Mila liếc nhìn nhau, nhưng vừa chạm mắt lại lập tức chuyển đi, lúc này, mặt của hai người bắt đầu đỏ ửng.

“Mila, mặt của chị biến thành màu đỏ.” Công Hoa vừa nói xong, sau đó cũng lập tức phát hiện mới, kinh hô: “Mặt của Owen cũng biến thành màu đỏ, vì sao mặt sẽ biến thành màu đỏ?”

Nghe vậy, mặt của Mila càng đỏ, Owen thì lớn tiếng khụ một cái, lớn tiếng nói: “Thật là! Trẻ con đừng hỏi nhiều như thế! Trở về ngủ, đi mau! Ngoan nào, ngày mai sẽ mang em ra ngoài chơi.”

Ra ngoài chơi? Công Hoa kỳ thực không hiểu ý nghĩa của chơi lắm, nhưng lại có thể hiểu rõ Owen sẽ đến tìm mình, nó lập tức quay đầu hỏi: “Mila cũng đi chơi sao?”

“Đây…” Mila có chút do dự, Owen là đội trưởng tiểu đội, hắn muốn đi đâu cũng không ai có thể quản hắn, nhưng cô dù sao cũng chỉ là nhân viên đi theo quân đội, thực sự không dễ tự tiện nghỉ phép.

Owen vội vàng nói: “Anh là đội trưởng, anh cho phép em nghỉ… Đừng trừng anh à! Anh biết em lo ngại người ta nói, nhưng hai chúng ta đều lâu lắm không có nghỉ phép rồi, hơn nữa mọi người đều biết em làm việc rất nghiêm túc, sẽ không ai nói em không đúng đâu!”

Mila lườm hắn, nhưng lại nhìn thấy Công Hoa đang nhìn thẳng vào mình, cô không khỏi mềm lòng đáp ứng.

“Được thôi! Cũng nên cùng Công Hoa đi chơi, nó vẫn còn là một đứa trẻ! Suốt ngày ở cái nơi này cũng không tốt lắm…”

Lúc Mila nói, lại cũng đã quên mình trước đó mới sửa chữa Owen, Công Hoa hẳn đã mười sáu tuổi, không phải trẻ con nữa. Tuy nói như thế, nhưng kỳ thực bản thân cô cũng đối đãi với Công Hoa như trẻ con, đây hoàn toàn là bởi vì Công Hoa mới vừa học ngôn ngữ, nói chuyện hết sức giống trẻ con, ngay cả hành động của nó cũng giống đứa trẻ, cho nên bất luận tuổi thật là thế nào, Mila cũng không thể đối xử với Công Hoa như người trưởng thành được.

“Ngàn vạn lần đừng đến gần tiểu trấn.” Owen căn dặn Công Hoa: “Anh đã nói với em rất nhiều lần, em có ngoan ngoãn nghe lời không?”

Công Hoa gật đầu, nó không hề muốn đến gần cái nơi kia một chút nào, mặc dù mùi máu tanh đã giảm thiểu, nhưng vẫn rất gay mũi, mùi vị này sẽ khiến nó nhớ tới rất nhiều tiếng la hét kinh khủng, còn có mùi tanh mặn của máu, nó vô cùng không thích những hồi ức đó, cho nên cho dù Owen không nói, chính nó cũng sẽ không tới gần tiểu trấn.

“Gần đây có cái hồ, muốn qua bên đó ăn dã ngoại không?”

Owen bắt đầu cùng Mila bàn bạc ngày mai muốn đi đâu chơi. Nói thật, gần đây cũng thật sự không có gì để chơi, những thành trấn náo nhiệt đều quá xa xôi, bọn họ không thể đi đến nơi xa như thế.

“Có nguy hiểm không?” Mila có chút lo lắng hỏi: “Thú ở gần đây hình như không ít.”

“Hẳn là không đến nỗi, có không ít đội viên từng qua đó rồi, cho dù có nguy hiểm, cũng có anh ở đây mà!” Owen vỗ ngực cam đoan: “Anh thế nhưng đã thông qua cấp năm “giải liên” của “linh sĩ” đấy!” (giải liên nghĩa là tháo gỡ liên kết)

” ‘Linh sĩ đấy’ là cái gì?” Công Hoa lập tức đặt câu hỏi, bởi vì nó gần như cái gì cũng không hiểu, cho nên mỗi ngày đều có thể có rất rất nhiều phát hiện mới, nó cảm thấy rất vui vẻ.

Owen sửa chữa: “Không phải ‘linh sĩ đấy’ mà là “linh sĩ”. Haiz! Em vẫn không biết phân biệt những chữ “đấy, à, vậy” này sao? Dù sao thì linh sĩ chính là người rất cường đại, năng lực thiện trường nhất là lợi dụng giải liên để làm tan rã “linh”, để cho đối thủ trở nên chém phát chết luôn! Owen ca ca của em đây chính là một linh sĩ cường đại!”

“Đừng nghe Owen “thúc thúc” nói bậy, linh sĩ chỉ là một loại chức nghiệp chiến đấu mà thôi!” Mila bực mình nói xong, vừa đẩy lưng của Công Hoa đi vào lều rồi nói: “Được rồi! Thật sự muộn lắm rồi, Công Hoa, em nên đi ngủ rồi đó!”

Công Hoa hoàn toàn không hiểu. Linh? Linh sĩ? Giải liên? Chiến đấu? Còn có chức nghiệp? Nó kỳ thực rất muốn tiếp tục hỏi, nhưng mỗi khi Mila trầm giọng nói chuyện, đại biểu lời của cô nói là không thể bác bỏ, chỉ có thể ngoan ngoãn làm theo lời cô.

“Ngày mai giải thích với em sau.” Owen nhỏ giọng nói, đồng thời còn nháy mắt với Công Hoa.

Công Hoa cười gật đầu, lúc này mới cam tâm tình nguyện đi vào lều ngủ, khi nó đi vào, sau lưng còn truyền tới tiếng trách mắng của Mila với Owen.

“Anh đó! Đừng giải thích quá nhiều chuyện chiến đấu với một bé gái!”

“Khó khăn lắm mới có thể khoe khoang, để anh khoe một chút thì có làm sao… Được rồi được rồi! Đừng nhéo tai anh, anh đảm bảo sẽ không nói chuyện kinh khủng với Công Hoa! Ái da, đau quá!”

Nghe tiếng của Owen và Mila, Công Hoa ngoan ngoãn nằm vào ổ chăn, nghĩ ngày mai sắp ra ngoài “chơi”, nó mặc dù không hiểu ý nghĩa của chơi là cái gì, nhưng Owen và Mila đều sẽ đi chơi với nó, thế này cũng đủ rồi…

Trong bất tri bất giác, Công Hoa cũng chìm vào giấc mộng, trong mộng có Cây, có Diệp, còn có Owen và Mila.

◊◊◊◊

Ngày thứ hai, Công Hoa vừa mới thức dậy, đã bị Mila thúc giục mau chóng sơ tẩy, vừa sơ tẩy xong, liền bị đè xuống ghế, ngay tiếp đến lại bị nhét một miếng bánh mì làm bữa sáng.

Khi Công Hoa gặm bánh mì, Mila lại túm lấy tóc của nó… Nó gần như là lập tức nhảy dựng lên, sợi tóc vùng vẫy thoát khỏi tay của Mila, trở lại sau đầu của Công Hoa.

Công Hoa dùng hai tay vững vàng che chắn tóc, xấu hổ đến cả mặt đều đỏ bừng.

Mila đang cầm lược, cả người đều cứng đờ. Mặc dù thấp thoáng biết Công hoa hình như có gì đó kỳ quái, như là vấn đề núm vú, nhưng cô hoàn toàn không ngờ đến, vậy mà ngay cả tóc cũng có vấn đề!

Hồi nãy, cô vừa túm lấy tóc của Công Hoa đã cảm giác không đúng rồi, cảm xúc khi sờ bó tóc đó hoàn toàn không giống tóc của người, mặc dù cô cũng nói không ra là xúc cảm thế nào, vô cùng trơn, nhưng hình như không có mảnh như tóc của người, hơn nữa… tóc vừa rồi có phải là tự chuyển động?

“Công Hoa, tóc của em…” Tiếng của Mila có chút cổ quái: “Biết tự chuyển động sao?”

Công Hoa gật đầu.

Mila hít mạnh một hơi, nhất thời không biết nên phản ứng thế nào, cô nỗ lực hít sâu mấy lần, khó khăn lắm mới bình tĩnh lại, lúc này mới có thể mở miệng nói: “Em có thể để nó chuyển động một chút không?”

Mila vừa nói xong liền nhìn thấy tóc của Công Hoa chậm rãi phiêu lên, cô lập tức bụm miệng, mới không thốt ra kinh hô.

Em rốt cuộc là ai… không, Công Hoa, em rốt cuộc là “cái gì”?

Lúc này, Công Hoa đột nhiên nói chuyện: “Mila, sắp đi chơi? Owen có tới không?”

“Huh?”

Mila đang trong hoảng hoạn thậm chí không có nghe rõ Công Hoa đã nói cái gì, chỉ là theo phản xạ nhìn nó, nhưng vừa nhìn lại khiến tâm tình của Mila lập tức bình tĩnh lại.

Ở trong mắt cô, Công Hoa chỉ là một cô bé mà thôi, nhất cử nhất động của nó thậm chí còn ngây thơ vô tội hơn bé gái bình thường, cứ như là một đứa trẻ không quá mười tuổi, một cô bé như thế có cái gì đáng sợ đây?

Mila mỉm cười, gật đầu trả lời: “Uh, sắp đi chơi, Owen lát nữa sẽ đến tìm chúng ta.”

Công Hoa vô cùng cao hứng, lộ ra nụ cười, gật đầu.

Nhìn thấy nụ cười này, Mila càng yên tâm, thậm chí cảm thấy tóc biết chuyển động cũng chẳng có gì, dù sao “Sisha” có nhiều chủng tộc cư trú như thế, có chủng tộc tóc có thể phiêu động cũng không phải chuyện quá mức kỳ quái.

Cho dù như thế, Mila vẫn là cẩn thận căn dặn: “Công Hoa, em có thể để cho tóc đừng bay không? Bị gió thổi lên không sao, nhưng đừng để cho nó tự bay lên, được không? Tóc của mọi người đều không biết chuyển động, nếu như tóc của em bay lên, sẽ bị người ta phát hiện em không giống người khác.”

Công Hoa lanh lợi gật đầu, đồng thời tóc cũng ngừng trôi nổi, ngoan ngoãn buông xuống.

Thấy vậy, Mila yên tâm hơn nhiều, mặc dù cô có thể chấp nhận dị trạng của Công Hoa, nhưng không đại biểu người khác cũng sẽ chấp nhận, vì để không để cho người khác sợ hãi, tốt nhất vẫn là đừng để họ phát hiện ra.

“Nào, chị chải đầu cho em.” Cô vẫy vẫy tay với Công Hoa.

Công Hoa lại lắc lắc đầu, hai tay che chắn tóc, mặt đỏ bừng.

Mila ngẩn người, lúc này mới phát giác phản ứng của Công Hoa không được bình thường lắm… Đây khiến cô đi đến một ý nghĩ nào đó khiến người ngượng ngùng. Cô do dự một hồi, đỏ mặt nhỏ giọng cầu chứng: “Công Hoa, chị sờ tóc của em, em sẽ có cảm giác sao?”

“Có, nhồn nhột, cảm giác kỳ quái.” Công Hoa cũng nhỏ giọng trả lời.

“Xin, xin lỗi.” Mila có chút hoảng loạn nói: “Vậy, vậy em tự chải đầu đi! Dây buộc tóc này cho em cột tóc, chính là dùng cái này buộc tóc ở phía sau, thắt cái nơ con bươm xinh xắn…” Cô vừa nói, vừa lúng túng cầm lược và dây buộc tóc làm mẫu cho Công Hoa xem.

Công Hoa gật đầu, nhận lấy dây buộc tóc, sau đó giao dây buộc tóc cho một dúm tóc nhỏ, dúm tóc đó quấn lấy dây buộc tóc, mang nó ra sau đầu, sau đó mọi sợi tóc phiêu ra phía sau, được dây buộc tóc thắt lại, cuối cùng, dây buộc tóc còn thắt thành một cái nơ con bướm xinh xắn. Những động tác này từ đầu đến đuôi đều không có dùng đến tay, toàn là công lao của tóc.

Đúng là cách chỉnh lý tóc tiện lợi. Mila có cảm giác không biết nói gì.

Cô thở dài, lần nữa căn dặn: “Công Hoa, chỉ cần có người khác, bất luận làm sao, đều không được để cho tóc chuyển động, biết không?”

Công Hoa suy nghĩ một chút, dò hỏi: “Owen cũng không thể nhìn thấy sao?”

“Trước hết đừng, chị mấy ngày nữa sẽ nói với anh ấy sau…”

Mila đang nói dở chừng, bên ngoài lều đã truyền tới giọng nói lớn của Owen: “Mila! Các cô xong chưa?”

“Ai da!” Mila lúc này mới nhớ tới bản thân mình cũng còn chưa chuẩn bị xong! Cô vội vàng nói: “Công Hoa, em ra ngoài trò chuyện với Owen trước, chị cũng phải chải đầu mới được.”

“Được.”

Công Hoa đáp ứng xong liền đi ra khỏi lều, lại phát hiện ngoại trừ Owen, bên ngoài còn có hai người khác.

Hai người một cao một thấp, tướng mạo lại rất giống nhau, đều là tướng mạo rất nhã nhặn, nhưng nam nhân vóc dáng cao hiển nhiên trông chững chạc hơn người thấp nhiều, đây là vấn đề liên quan tới tuổi tác, người thấp thoạt nhìn vẫn là trẻ con, bề ngoài có vẻ còn nhỏ hơn Công Hoa, có khả năng mới từ mười đến mười hai tuổi.

Hai người hẳn đều là “nam” đi?

Công Hoa bây giờ đã có thể đại khái phân biệt nam nữ của Nhân tộc rồi, chẳng qua nó lại không biết mình là nam hay là nữ. Mặc dù bên phụ trách sinh con của Nhân tộc là nữ, cho nên hoa cái phụ trách sinh hạ đời sau trong Hoa hẳn là nữ, nhưng, nam của Nhân tộc lại khỏe mạnh hơn nữ, bên thân hình cường tráng hẳn là hoa cái mới đúng! Cho nên, nam cũng là hoa cái sao?

Công Hoa thật sự không thể lý giải, cho nên khi nó hiểu mình mặc trên người là váy, mà váy là đồ của nữ mặc, nó cũng không có yêu cầu đổi y phục, nó thực sự không biết mình là nam hay nữ, cho nên cũng không biết nên mặc váy hay quần. Chỉ là nó thích váy hơn, bởi vì váy giống cánh hoa hơn.

Lúc này, Owen đột nhiên vươn tay vỗ mạnh một cái lên vai của nam nhân bên cạnh, nói: “Công Hoa, giới thiệu với em một chút, đây là linh sứ duy nhất trong tiểu đội của anh, Chiến Cedric Donhues, người kia là em trai của cậu ta, Chiến Kaz Donhues.”

“Cái tên thật dài.” Công Hoa cảm thấy có chút bối rối, nó cảm thấy vẫn là tên của Owen và Mila tốt hơn.

“Chiến Owen Paladin cũng không có ngắn bao nhiêu à!” Kaz lập tức lớn tiếng kháng nghị: “Tên đầy đủ của cô thì là gì?”

Nghe vậy, Owen và Cedric đều biến sắc, bọn họ đều biết Công Hoa trước kia ngay cả lời cũng không biết nói, cũng chưa từng nói tên đầy đủ, phần lớn là hoảng quá không nhớ được.

“Tên đầy đủ là gì?” Công Hoa không hiểu, mà Mila từng nói, chỉ cần nó không hiểu là có thể hỏi.

“Tên đầy đủ chính là toàn bộ tên họ đó!” Kaz như chuyện hiển nhiên nói: “Một chữ trong tên quốc, tên cộng thêm họ đấy!”

“Tên quốc và họ là gì?” Mặc dù Kaz đã trả lời, nhưng Công Hoa lại vẫn là không hiểu.

Kaz trừng vào nó, nói: “Sao cái gì cô cũng không biết hết vậy? Tên quốc chính là tên quốc gia của cô đang sống! Cô chắc cũng là người của Chiến Viêm quốc đi? Vậy chữ đầu tiên trong tên đầy đủ của cô chính là Chiến, tiếp đến là Công Hoa, cuối cùng là họ, họ chính là… thì là họ đó! Họ của papa cô chính là họ của cô đó thôi!”

“Kaz, im miệng!” Cedric nghiêm khắc quát: “Em quên anh đã nói cái gì với em sao?”

Kaz sửng sốt, lúc này mới nhớ tới chuyện của Công Hoa mà anh trai đã căn dặn nó, Công Hoa cái gì cũng không nhớ, cho nên ngàn vạn lần đừng hỏi nó chuyện trước kia. Nhớ lại, Kaz lập tức ngậm chặt miệng, mặc dù đã hơi muộn rồi.

Owen căng thẳng an ủi Công Hoa: “Công Hoa, không nhớ được tên đầy đủ cũng không sao, dù gì dần dần cũng sẽ nhớ lại thôi…”

Công Hoa đột nhiên nói: “Diệp – Công Hoa – Cây.”

“Cái gì?” Owen sửng sốt.

“Tên đầy đủ của em là Diệp – Công Hoa – Cây.”

Đây là do Công Hoa mới nỗ lực nghĩ ra, quốc gia của nó sống… Nó chỉ biết nó cùng sống với Diệp tộc, cho nên hẳn là Diệp đi? Mà họ của papa nó chính là họ của mình, nó là được Cây sinh ra, Cây là mẹ cũng là cha của nó, nó cũng liền như chuyện đương nhiên mà cho rằng Cây chính là họ.

“Diệp? Cô gạt người!” Kaz lập tức lại quên căn dặn của huynh trưởng, cao giọng rầy rà: “Nào có cái quốc gia này! Trên đại lục Tịch Tông chỉ có Chiến Viêm quốc chúng ta, Ỷ Sương quốc của phía Bắc, Lâm Lam quốc ở chính giữa, còn có Đại Sĩ quốc ở phía Tây, cho nên tên đầy đủ của mọi người mở đầu chỉ có bốn loại Chiến, Sương, Lam, Sĩ mà thôi.”

“Diệp?” Cedric lại sửng sốt, kinh hô: “Chẳng lẽ cô là Diệp tộc?”

“Tôi là Hoa.” Công Hoa suy nghĩ một chút, bổ sung thêm: “Hoa của Diệp tộc.”

“Hoa?” Cedric bối rối, nhưng hắn cũng không phải quá nhạ dị, bởi vì tri thức đối với Diệp tộc của mình thực sự quá ít.

Diệp tộc trên đại lục Tịch Tông rất ít ỏi, cũng không tiếp xúc với giới bên ngoài, vốn đã rất khó có thể nhìn thấy chủng tộc này, cho nên cùng lắm cũng chỉ có một số tin đồn, như là Diệp tộc gần như đều có mỹ mạo, bản tính thiện lương vân vân, nhưng lại không thể biết chuyện tường tận hơn.

Cedric nhìn xung quanh, sau khi xác định không có ai, lúc này mới nhỏ giọng nói: “Tóm lại, cô thuộc về Diệp tộc, đúng không?”

Vừa nhìn thấy Công Hoa gật đầu, thần tình của Cedric lập tức trầm xuống.

“Xong rồi, để mọi người chờ lâu.”

Mila vén lều, vội vàng đi ra, vừa đi ra, lại nhìn thấy sắc mặt của mọi người đều có chút cổ quái, cô không khỏi lập tức hoài nghi là dị trạng của Công Hoa bị phát hiện, vội vàng hỏi: “Làm sao vậy?”

Owen gãi gãi đầu, nói: “Tôi cũng không hiểu, Công Hoa hình như, hình như không phải Nhân tộc…”

Mila sững sờ, sự tình hình như còn nghiêm trọng hơn tưởng tượng.

Lúc này, Cedric đột nhiên nói với hai người: “Mila, Owen, chúng ta sang bên cạnh nói chuyện một chút được không? Kaz, em trò chuyện với Công Hoa trước… Anh cảnh cáo em, không được nhắc đến bất cứ chuyện gì liên quan đến chủng tộc, cũng không được bắt nạt người ta, biết không?”

Kaz vừa nhìn thấy sắc mặt của anh trai, đã biết cảnh cáo lần này là rất nghiêm túc, vội vàng ra sức gật đầu, vì để bày tỏ thân thiện, nó thậm chí chủ động dắt tay của Công Hoa.

Cedric vội vã kéo Owen và Mila sang bên cạnh, hai người đều không hiểu gì cả, chỉ có nhìn Cedric, chờ đợi giải thích của hắn.

Cedric nhìn hai người, sâu xa nói: “Owen, Mila, Diệp tộc rất đáng giá. Nhất là một khoảng thời gian trước nghe nói Diệp tộc di cư đến đại lục khác rồi, cho nên bây giờ hoàn toàn không còn Diệp tộc ở trên đại lục Tịch Tông nữa, nếu như các người mang Công Hoa đến hội đấu giá, hẳn là có thể bán được giá cao đến khó tin…”

♦♦♦♦

By Aicomicus & Tuyết Lâm

 

25 responses »

  1. Bé Bông thật là đáng yêu quá đi a~ *la hét*
    Nếu có ở ngoài đời ta sẽ ngay lập tức bắt về nuôi

    Reply
  2. Cuoos cùng Công Hoa đã về tay ta aaaaaaaaaaaaa >v<

    Reply
    • Bạn nói gì thế? Bé Bông là của mình, k được giành giật. Bé Bông đáng yêu chỉ có mình (người lương thiện) mới được nuôi, còn người tà ác như bạn k được lại gần :v

      Reply
      • …tự dưng cảm thấy Gui hôm nay hơi kỳ kỳ a~~~

      • *Nói nhỏ* đây là chiến lược mới của ta, vì tiểu Xêra quá lạnh lùng, nên ta sẽ dùng lạnh lùng để đối lại, chắc chắn nàng ấy sẽ đổ trước dáng vẻ nghiêng thùng đổ nước này của ta há há há há há há há há há há há há há há há há há há há

      • Ta có cần phải để ý tên dở hơi nhà ngươi không? =_=”

      • Hu hu hu hu *khóc*
        KHÔNG!!!! Phải lạnh lùng *chùi nước mắt* nàg k cần để ý đến ta, nàng hãy tìm người mà nàng yêu mến, ta sẽ k ngăn cản nữa, từ nay nàg sẽ tự do

      • day la lan thu 1000 ta muon nem nguoi xuog bien lam moi cho ca

  3. Truyện hấp dẫn quá.

    Reply
  4. có phải là đam mẽo hk nhể…?

    Reply
  5. Khinh bỉ Cedric!!

    Reply
  6. cmt tăng nhanh 1 cách kinh dị @@ mà có ai cảm thấy shock bởi ý nghĩa của chữ “công hoa” như ta ko, thì ra chữ công đó có nghĩa là hoa đực, lúc đọc ta đớ người mấy giây luôn chứ chả giỡn =)))

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: