RSS Feed

Chung Cương 98 –> 104

Posted on

98

“Giấc mơ dự báo của Thư Vũ thật là quá thần kỳ.” Bách Hợp không dám tin mà nói: “Giấc mơ dự báo của cậu cũng quá tường tận rồi đi? Ngay cả những cái này cũng biết?”

Giấc mơ dự báo? Đây chắc là cách đại ca nói cho mọi người.

Tôi thoáng suy nghĩ, nếu không nói sơ một số sự thật, thực sự rất khó giải thích mình vì sao biết nhiều chuyện như thế, có lẽ bọn họ sẽ nể mặt đại ca mà không hỏi, nhưng trong lòng khó tránh sẽ có nghi ngờ, những nghi ngờ này tích trữ lâu, sợ rằng cũng không phải chuyện gì tốt, khó đảm bảo sẽ không có người giống như tôi, chuyên môn nghĩ theo hướng tiêu cực.

Tôi dứt khoát đơn giản nói rõ: “Bởi vì tôi đã nằm mơ tới mười năm, ở trong mơ, tôi không phải Cương Thư Vũ, mà là một nữ nhân rất bình thường, lúc tận thế vừa mới bắt đầu đã chạy trốn khắp nơi, cho nên chuyện mấy năm đầu tận thế, tôi đều nói không chuẩn lắm, hơn nữa những chuyện sâu hơn cũng không biết, chỉ biết phát triển đại khái trong vòng mười năm tận thế.”

Mọi người nghe xong, tỏ ra rất là hưng phấn.

“Đây đã đủ rồi!” Tiểu Sát hiếm khi xuất hiện biểu tình, khóe miệng hơi giơ lên, thoạt nhìn hẳn là tươi cười đi. “Chỉ là biết chuyện tiến hóa kết tinh này đã đủ rồi, tôi chưa từng nghĩ mình có thể có tốc độ nhanh như thế, ngay cả lực lượng cũng gấp đôi trước kia trở lên.”

Tôi vừa nghe, trái lại có chút lo lắng, lấy lượng kết tinh mọi người ăn mà nói, gấp đôi trái lại không tính là nhiều, hiệu quả khi mới bắt đầu ăn kết tinh của loài người vô cùng trác tuyệt, nhất là lực lượng, lúc trong cơ thể có năng lượng tùy tiện đều có thể tăng lên gấp mấy lần, xem ra mọi người những ngày qua quả nhiên quá ỷ lại súng giới, quá ít hiểu rõ đối với năng lượng.

Vân Thiến cười la một cách khoa trương: “Thật tốt quá, chúng ta mười năm vô lo rồi!”

Tôi vừa nghe liền lập tức hắt một chậu nước lạnh qua, tuyệt đối không thể để cho mọi người lơ là!

“Một chút cũng không thể nào vô lo! Những ngày tương lai sẽ càng ngày càng khó khăn, chúng ta gần đây thật sự sống quá tốt, nhưng tận thế không phải là nói chơi! Tốc độ biến mạnh của di vật vô cùng nhanh vô cùng đáng sợ, nếu như chúng ta không ăn nhiều kết tinh tiến hóa luyện tập thêm dị năng, vẫn là sẽ bị bọn chúng đuổi lại!”

Mọi người vừa nghe, tất cả đều nhìn chằm chằm vào tôi, nhưng đây là làm sao, ánh mắt này của mọi người là gì hả?

Cửa xe đột nhiên bị giựt ra, tôi đang giơ băng côn lên cảnh giới, liền nhìn thấy Trịnh Hành từ ngoài cửa ló đầu vào, trong bất tri bất giác, xe vậy mà đã dừng lại rồi.

Thì ra đã đến rồi sao?

Trịnh Hành mỉm cười nói: “Tôi đã nói Thư Vũ là đứa trẻ tốt, mặc dù lúc trước làm sai chút chuyện, làm mình làm mẩy, nhưng cậu ấy là một đứa trẻ tốt, sớm muộn sẽ nghĩ thông.”

Huh? Tôi ngẩn ra.

“Trẻ con thời kỳ nổi loạn đều là như thế.” Vân Thiến như chuyện đương nhiên mà nói: “Tôi năm đó còn bởi vì mấy chuyện nhỏ mà đánh ba tôi một trận đây! Lão đại, em trai anh không có đánh anh đã là không tệ rồi.”

Mẹ nó tôi còn muốn sống đây, ra tay đánh đại ca cái gì chứ, tuyệt đối là chuyện ngu ngốc không thể làm! Cùng lắm là ở trong lòng len lén ý dâm treo anh ấy lên SM, ai bảo anh ấy đổ cà phê của tôi đi.

Đại ca đứng lên, xoa xoa đầu của tôi, nói: “Nếu muốn đánh anh, em thế nhưng phải dựa vào thực lực, cho dù trước kia là anh sai, anh cũng sẽ không nương tay.”

“Đại ca anh còn xoa đầu em nữa, em thật sự sẽ muốn đánh anh!” Nhìn thấy ảnh phản chiếu trong cửa sổ xe, tóc của tôi lại đã xù như tổ chim, liền không nhịn được buông lời tàn nhẫn.

Đại ca cười ha ha, lại có thể vươn tay xoa đầu tôi tiếp, không ngờ đại ca sẽ cố ý như thế, cứ như vậy tổ chim lại xù thêm một lần.

… Sẽ có một ngày trói đại ca lên SM.

99

Mọi người tới tấp xuống xe, tôi cũng thu hồi suy nghĩ để đi theo hành động, không để cho người khác cười đùa nữa!

Xe đậu ở chỗ cách cục cảnh sát khá xa, tránh cho tiếng của động cơ kinh động đến dị vật trong cục cảnh sát.

Tôi nhìn cụm cao ốc không xa cục cảnh sát, trong lòng có chút bất an, dò hỏi: “Ở đây cách khu đô thị rất gần sao?”

“Xem như là rìa khu đô thị.” Tiểu Sát trả lời.

Tôi do dự một chút, gật đầu không nói thêm cái gì.

Khu đô thị rất nguy hiểm, bởi vì số người vốn ở trong đó quá nhiều, người biến thành dị vật đương nhiên cũng nhiều đến khiến người không thể chống đỡ, nhưng vùng hoang vu dã ngoại cũng không an toàn, động vật, thực vật và dị vật do hai kẻ này biến thành càng không dễ chọc, cho nên nơi người không nhiều cũng sẽ không có quá nhiều động thực vật như khu ngoại ô là an toàn nhất.

Tôi vốn định làm tổ ở khu ngoại ô một năm rưỡi, chỉ ở phụ cận săn bắn, ăn một năm kết tinh, để cho thực lực mạnh đến có thể bảo đảm an toàn bản thân rồi tính sau.

Nhưng bây giờ thoạt nhìn kế hoạch này thực sự quá buồn cười rồi, kết tinh cấp thấp ăn nhiều, hiệu quả sẽ càng ngày càng kém, nếu nơi người và động vật đều ít như khu ngoại ô là nơi an toàn nhất, đương nhiên cũng khó phát triển ra dị vật cường đại, căn bản không thể nào đánh được quá nhiều kết tinh cao giai.

Huống chi, hi vọng xa vời nhất của tận thế chính là an toàn.

Lấy trình độ bây giờ của tôi, hiệu quả của kết tinh đã xem như khá thấp, nghĩ đến ăn thêm mười mấy miếng có khả năng đã gần như sắp vô hiệu rồi.

Tiếp đến, hẳn là chỉ có thể vào đô thị đi săn.

Tôi nhìn cụm cao ốc ở phương xa, không biết trong lòng rốt cuộc là cảm giác gì.

Kiếp trước, đô thị ác mộng của tôi, rõ ràng chỉ cần đi xe hơn một giờ là có thể ra khỏi thành, ở tận thế dị vật hoành hành, vậy mà giống như một con đường đi không đến cuối, không biết đã tốn bao nhiêu thời gian, chết bao nhiêu đồng bạn mới có thể từ trong đó may mắn chạy ra.

Giờ đây, tôi vậy mà sắp chủ động vào thành đi săn, trong lòng thật là hỗn tạp, sợ hãi đương nhiên có, không có ai hiểu rõ dị vật có bao nhiêu đáng sợ hơn tôi, nhưng lại cũng mang theo một tia hưng phấn.

Trước kia dị vật làm cho tôi chạy trốn như chuột, tránh cho bị một hơi nuốt chửng, bây giờ tôi lại là coi dị vật như chuột để đuổi, phải làm cho bọn chúng trở thành nguyên liệu tiến hóa của mình!

“Thư Vũ.”

Tôi quay đầu qua, nhìn đại ca, anh ấy hình như muốn nói cái gì, nhưng khi nhìn thấy tôi quay đầu thì lại đình trệ không nói nữa.

“Đại ca, có gì sao?” Tôi khó hiểu hỏi.

Đại ca nhàn nhạt cười, nói: “Vốn định bảo em cẩn thận một chút, nhưng xem ra là không cần rồi.”

“Vì sao?” Tôi càng khó hiểu, mặc dù bảo tôi cẩn thận thì không có ý nghĩa quá lớn, tôi tự tin tuyệt đối không thua bất cứ người nào trong đoàn lính đánh thuê —- đại ca ngoại lệ, muốn tôi cẩn thận không bằng muốn người khác cẩn thận, nhưng anh trai quan tâm em trai chẳng phải là chuyện bất di bất dịch sao?

Tự dưng bớt đi một câu quan tâm, tôi cảm thấy có chút không cam lòng.

Tằng Vân Thiến khoác vai tôi, nháy mắt nói: “Tôi thấy biểu tình vừa rồi của cậu, căn bản là dị vật phải cẩn thận rồi, lão đại còn muốn cậu cẩn thận làm gì?”

Vừa rồi tôi lại là biểu tình gì? Thói quen xấu ghi hết nội tâm ở trên mặt mang từ đời trước tới đời này, thật là rất khó thay đổi.

“Sát khí vừa rồi của cậu rất không tệ.” Tiểu Sát mang theo ngữ khí tán thưởng nói: “Hoàn toàn không thua kém những lính đánh thuê chúng tôi.”

Quan Vi Quân đã trải qua mười năm tận thế, nếu thật muốn so máu tanh ai nhiễm nhiều hơn, sợ rằng tôi sẽ không thua.

“Chú ý.” Đại ca thu lại nụ cười, mọi người cũng thu lại bầu không khí cười đùa theo, thoạt nhìn hệt như người lính kỷ luật nghiêm minh.

“Nhiệm vụ hôm nay thế nhưng không thể so với dĩ vãng, lúc trước tiểu Sát phỏng chừng bên trong có hai mươi con dị vật, nếu như bọn chúng đồng loạt xông lên, tất cả chúng ta đều phải chết, cho nên nếu ai phát ra một chút động tĩnh, tôi tự tay kết liễu người đó!”

Nói đến đây, anh ấy lạnh lùng nhìn hướng tôi, nghiêm giọng nói: “Cho dù là Thư Vũ em cũng không ngoại lệ!”

Chớp mắt đó, lông tơ của tôi đều dựng lên, suýt nữa giơ ngang băng côn ở trước ngực giới bị, nhưng tôi nỗ lực đè nén cơn xúc động này, khó khăn lắm mới hòa giải với đại ca, hoàn toàn không muốn để cho anh ấy cảm thấy tôi có cảnh giới với anh ấy.

100

Đại ca hạ lệnh xong, thành viên của đoàn lính đánh thuê xếp thành hai hàng, từng người giơ súng cảnh giới hai bên, mọi người lựa chọn tiến vào từ cửa sau, cánh cửa sau treo nghiêng nghiêng ở chỗ đó, hoàn toàn không cần cân nhắc vấn đề phá cửa hay là mở khóa.

Tôi chỉ là an tĩnh đi theo phía sau bọn họ, sự ăn ý của đoàn lính đánh thuê này rất tốt, mỗi một người đều có vị trí và chuyện nên làm, mình cũng không có quá nhiều không gian có thể xen vào, có lẽ vẫn phải hợp tác rất nhiều lần, cái đoàn đội này mới sẽ có vị trí của tôi.

Tôi chú ý nhất cử nhất động của mọi người, Caine và Trịnh Hành đứng ở trước nhất mở đường, súng trên tay hai người bọn họ có hỏa lực mạnh nhất, Caine cầm súng máy, là thanh mà đoàn lính đánh thuê lúc trước tới tập kích mang theo, Trịnh Hành cũng là một khẩu súng máy nhẹ, xem ra hẳn là vũ khí vốn có của đoàn lính đánh thuê.

Phía sau bọn họ là Cương Thư Thiên, anh ấy cầm một khẩu Desert Eagle, lực bật của loại súng này rất mạnh, nhưng đổi lại, hỏa lực xem như tương đối không tệ, đại ca đã ăn nhiều kết tinh tiến hóa như thế, bây giờ hẳn là dùng một tay nổ súng cũng thừa sức rồi.

Trên tay Bách Hợp và Tằng Vân Thiến đều là một khẩu súng lục tự động, khác nhau là Tằng Vân Thiến còn vác súng bắn tỉa.

Tiểu Sát và tôi cùng đi ở phía cuối cùng đội ngũ, trên tay anh ta cũng chỉ có súng tự động, thỉnh thoảng chú ý phía sau có động tĩnh lạ hay không.

Ngoại trừ cái này, bên hông hoặc bắp chân của mọi người đều buộc dao găm, bên hông của tiểu Sát thậm chí là buộc một vòng tiểu đao.

Tôi đột nhiên có chút lạc lõng, rất muốn kiếm khẩu súng, trên tay không có súng cả người liền không ăn nhập.

“Có dị vật.” Bách Hợp đột nhiên khẽ giọng nói: “Đi ở cuối hành lang.”

Cô ấy vừa nói như thế, mọi người mới chú ý đến, tên dị vật kia cách chúng tôi khá xa, ngồi ở trong góc, vừa lại bị bồn hoa che khuất, nếu không phải Bách Hợp nhắc nhở, sợ rằng còn phải đi lên một đoạn mới có thể phát hiện, đến lúc đó, có khả năng dị vật cũng sớm đã phát hiện chúng tôi rồi.

Dị năng thị lực ở thời kỳ đầu tận thế vẫn là dùng không tệ, chỉ là qua thêm mấy năm, người và dị vật trước khi nhìn thấy đã có thể phát giác tồn tại của kẻ địch, công dụng của súng cũng giảm đến thấp nhất, lúc này dị năng thị lực mới thật sự biến thành đồ bỏ.

Tôi có chút lo lắng cho Bách Hợp.

Nhưng cô ấy bây giờ vẫn không cần tôi lo lắng, Bách Hợp vừa đi lên vừa lấy ra vật dạng ống, vậy mà là ống giảm thanh, sau đó lắp lên súng, không chút do dự đã bắn ra một súng, lấy cự ly của chúng tôi chỉ có thể nhìn thấy chậu cây bị bắn rớt một vùng lá cây, dị vật phía sau hình như ngã xuống rồi.

Lúc này, tiểu Sát xông lên, trên hành lang thật dài chỉ nhìn thấy một bóng đen chạy nhanh như điện xẹt, xông một mạch đến phía sau chậu cây, rút dao găm ra, đâm mạnh vào đầu của dị vật trên mặt đất.

Chẳng trách đại ca lại nói muốn tự tay làm thịt người phát ra động tĩnh, tôi vừa rồi còn đang nghĩ thế trận người người đều có súng cầm này của mọi người, nổ một súng động tĩnh đã đủ lớn rồi, lời này của đại ca không biết là ý gì, thì ra là có ống giảm thanh… Còn có tiểu Sát.

“Thư Vũ.” Đại ca đột nhiên quay đầu nói: “Em phụ trách cảnh giới phía sau có dị vật đánh lén hay không, để cho tiểu Sát đến phía trước cấp tốc đánh giết dị vật, có thể không?”

Tôi gật đầu, thận trọng bảo chứng: “Tuyệt đối không có vấn đề.”

Kỳ thực tôi cũng có thể đến phía trước cấp tốc đánh giết dị vật, đảm bảo còn làm tốt hơn tiểu Sát.

Bắn đao băng, xông lên phía trước, đóng kín băng, băng côn một hơi đập bể đầu, đảm bảo tuyệt đối không cho đường sống!

Chẳng qua mới bắt đầu gia nhập đội ngũ thì đừng muốn bay, ngoan ngoãn ở phía sau tích lũy độ tín nhiệm là được.

101

Đội ngũ tiếp tục tiến lên, tôi đi theo ở sau cùng, ngoại trừ cảnh giới, không có chuyện khác để làm.

Mặc dù dị năng của mọi người không làm sao luyện, nhưng chỉ bằng tố chất và súng giới của lính đánh thuê, muốn giải quyết dị vật bây giờ vẫn chưa có đầu óc gì, hiển nhiên rất dễ dàng.

Đại ca hình như quyết định quét sạch cái nơi này, mỗi một phòng đều mở cửa tiến vào, đầu tiên để cho Bách Hợp dùng ống giảm thanh giải quyết một số dị vật đứng khá gần, sau đó mọi người mới chia ra giải quyết những dị vật phân tán kia, cũng không phải dùng súng, mà là đao giới.

Đây trái lại khiến tôi có chút nhạ dị, đời trước ở cái lúc này, căn bản không có người dám vật lộn cận thân với dị vật.

Nhưng suy nghĩ một chút liền hiểu, lúc đó bên cạnh tôi đều là người bình thường, cùng lắm có một số cảnh sát sĩ binh, nhưng bọn họ khẳng định cũng không chuyên nghiệp bằng lính đánh thuê, hơn nữa lúc đó chúng tôi còn chưa làm rõ trạng huống, đều sợ bị cắn thương sẽ biến thành “xác sống”, tự nhiên không dám đến gần, nhưng bây giờ có tôi nhắc nhở, mọi người đều biết bị cắn sẽ không biến thành dị vật, tự nhiên cũng không sợ hãi như thế nữa.

Một, hai, sáu, mười… Tôi lặng lẽ đếm số lượng những dị vật này, thở phào, còn có nhiều dị vật như thế chưa bị ăn mất, xem ra ở đây cơ suất muốn xuất hiện dị vật cấp một cũng không cao.

Mặc dù nếu thật sự xuất hiện, tôi cũng không sợ, chỉ sợ dưới trở tay không kịp, dị vật cấp một đã đả thương người trước, một số dị vật loại hình tốc độ ngay cả tôi cũng không kịp ra tay ngăn cản.

Mở hết mấy cửa phòng, đốn ngã mười tên dị vật, không kinh cũng không hiểm, thậm chí tôi cũng chưa từng ra tay, tâm tình cảnh giới ban đầu cũng hơi thả lỏng rồi, hành trình cục cảnh sát lần này có lẽ dễ dàng hơn tưởng tượng.

Không bao lâu, phía trước xuất hiện một cánh cửa lớn, dựa vào cỡ của cánh cửa đó để xem, bên trong hẳn là khu phòng làm việc chủ yếu, đại ca giơ tay ngăn cản mọi người, chỉ vẫy ngón tay với tiểu Sát một cái, đối phương liền tiến lên nhẹ nhàng mở cửa, liếc sơ qua một cái, sắc mặt có chút thay đổi, trên tay anh ta diễn tả con số, vậy mà có mười mấy con dị vật!

Sắc mặt đại ca trầm xuống, quay đầu hỏi tôi: “Tiểu Vũ, em có thể giết mấy tên?”

Tôi chớp mắt, nói: “Chỉ cần không có dị vật cấp một, trước khi năng lượng em cạn kiệt, đại khái có thể xử lý hai mươi tên đi.”

Nếu như là dị vật cấp một, vậy thì chỉ có thể xử lý một tên, hơn nữa nói không chừng là nó xử lý tôi…

“…” Mọi người nhìn tôi không nói gì.

Dù là tố chất tâm lý của đại ca rất tốt, cũng hơi ngẩn ra một chút, sau đó vậy mà nói: “Vậy em đi vào xử lý những dị vật kia, người khác quan sát.”

Đại ca! Tố chất tâm lý của anh cũng tốt quá rồi, cứ thế đẩy em trai vào đống dị vật là đúng sao? Anh không cảm thấy em có khả năng là bốc đồng, trẻ trâu, mới cố ý nói cao sao?

Tôi dùng ánh mắt tố cáo nhìn hướng đại ca, đây tuyệt đối vi phản luật lao động, không có một chọi hai mươi như thế!

Đại ca lại chỉ là nhướn mày một cái, vẫy vẫy khẩu Desert Eagle trên tay về phía cửa, không cần mở miệng tôi cũng biết anh ấy đang nói: Còn không mau đi?

Về nhà nhất định phải méc Quân Quân, đúng rồi, còn phải thuận tiện méc với chú thím…

Vừa phỉ báng thầm đại ca, tôi vừa tiến lên, tiểu Sát ở bên cửa nhường đường, lại không có đi xa, đứng ngay ở bên cạnh cửa, đôi mắt phát sáng mà nhìn chằm chằm vào tôi, hình như rất sợ nhìn sót cái động tác nào.

Tôi nắm chặt băng côn trên tay, trong lòng không khỏi có chút căng thẳng, mặc dù vừa mới nói nhiều nhất có thể đánh hai mươi tên, thế nhưng không phải chỉ trạng huống lên hết một lượt, ít nhất phải cho tôi chút thời gian chênh lệch, mà trước đó lúc đi đánh dị vật, bởi vì tôi gan nhỏ, nhiều lắm một lần đối phó xấp xỉ năm tên, chưa từng một lần đối phó tới mười mấy tên như thế.

Sớm biết vậy đã nói năm tên! Tôi đầy lòng hối hận, lời quả nhiên không thể nói quá đầy đủ, vừa nói đã phải đánh mười mấy tên.

 102 

Nhẹ nhàng đẩy cửa, tôi cẩn thận quan sát trạng huống bên trong.

Gần cửa hơn bên trái có năm tên dị vật, đang ngồi trong góc giành ăn, không biết là ăn người hay là dị vật; ở giữa có sáu tên dị vật đang lảng vảng quanh bàn làm việc; vách tường xa hơn phía trước bên phải có mấy tên đang dựa vào nhau ngủ, nói không chừng là dị vật hoạt động ban đêm, chất đống ở một chỗ, nhìn không ra là bốn tên hay là năm tên.

Tình huống tốt hơn tôi tưởng tượng rất nhiều, bọn chúng đại khái tụ tập thành ba đống, đều cách lẫn nhau khá xa, gần nhất thì đang ăn, xa nhất còn đang ngủ, thật là trạng thái lý tưởng!

Thu hồi tầm nhìn, tôi khẽ giọng nói: “Đại ca, nếu một mình em, không thể nào không phát ra động tĩnh chứ?”

Đại ca gật đầu, nói: “Dù sao cũng đã xử lý gần hết rồi, động tĩnh đừng quá lớn, đừng dẫn tới dị vật bên ngoài là được.”

Tôi trừng anh ấy một cái, tôi đương nhiên sẽ không gây ra động tĩnh lớn, vấn đề chính là không biết dị vật sẽ có phản ứng gì, nhiều con như thế, có một số cự ly lại xa, không thể nào ngay từ đầu đã chế trụ mọi dị vật, bọn chúng nếu gầm rú lên, tôi thì lại có thể làm sao chứ!

Xem ra, đại ca là quyết tâm muốn tự mình tôi đi đánh mười mấy tên, còn không cho phát ra động tĩnh quá lớn, hừ!

Tôi nhíu mày suy nghĩ, đại ca không có thúc giục, nhưng cũng không nói “nếu làm không được thì thôi” gì gì đó, thật sự định hãm hại em trai mình rồi… Được thôi, nếu như chỉ là không thể phát ra “động tĩnh quá lớn”, có lẽ vẫn là có biện pháp.

Dưới ánh mắt khó hiểu của mọi người, tôi cởi giày vớ, trực tiếp đi chân trần, nhẹ nhàng mở toang cửa lớn.

Cho dù người khác muốn khoanh tay đứng nhìn, tôi cũng phải để cho bọn họ ngoan ngoãn làm biển hiệu hình người! Cho dù không ra tay, chỉ là ở cửa đứng nhiều người như thế cũng có thể hù dọa những dị vật kia, trì hoãn thời gian bọn chúng xông lên.

Những dị vật lảng vảng ở giữa nhìn qua đầu tiên, nhưng cự ly bọn chúng khá xa, vừa lại không có phản ứng, chỉ là dừng bước chân lai vãng, đầu tiên là nhìn tôi, sau đó vừa lại nhìn hướng đoàn lính đánh thuê đứng ở cửa, quả nhiên không dám manh động như dự liệu của tôi.

Nhưng tôi không định xử lý bọn chúng trước, bọn chúng tụm năm tụm ba lảng vảng, so với đống đang ăn này và đống đang ngủ kia tỏ ra không có tính tụ tập, cơ suất sẽ xông lên một lượt không cao, tính nguy hiểm thấp nhất.

Tôi đầu tiên trượt về phía quần dị vật đang ăn ở góc, không sai, chính là trượt.

Lòng bàn chân của hai chân sớm đã hóa ra lưỡi trượt, hệt như giày trượt băng, nhưng chỉ là hai lưỡi trượt này cũng không thể khiến tôi trượt nhanh, vẫn phải hóa ra băng ở dưới chân để làm đường trượt tuyết, lớp đường băng này không thể quá dày, bằng không năng lượng của tôi cầm cự không nổi, hơn nữa còn phải đúng lúc ở mấy cm phía trước chân tôi, bằng không dị vật chỉ nhìn hướng đường băng cũng biết tôi muốn trượt về bên nào.

Đủ loại chi tiết này, thật sự không phải dễ đắn đo lắm, lúc trước mặc dù đã luyện tập một thời gian, nhưng tôi mãi mà không có dùng ở trên chiến đấu, cho đến hôm nay mới lấy ra dùng.

Nếu té thật, tôi không tin đại ca thật sự không đến cứu em trai nhà mình!

“Tiểu Vũ, cậu làm tốt lắm!” Vân Thiến ở cửa lại có thể còn nhàn nhã khen tôi một tiếng.

Nhưng không phải tôi làm tốt, đây gọi là tri thức chính là lực lượng, hồi đó lúc nhìn thấy Băng Hoàng chiến đấu, anh ta chính là trượt như thế chiến đấu, khác biệt nằm ở tôi thua xa không nhanh như anh ta, hơn nữa Băng Hoàng là trượt ở không trung, anh ta cũng không để ý tiêu hao bao nhiêu năng lượng, trực tiếp hóa ra con đường băng tuyết đầy trời, hệt như cầu vồng băng tinh tầng tầng lớp lớp, đẹp đến khiến người nín thở.

Rút dao găm ra, tôi nhắm chuẩn tên dị vật còn có tóc nào đó, ném dao găm một cái, trực tiếp chọc xuyên cái ót của nó, nó nghiêng nghiêng mà ngã xuống, trong miệng còn đang cắn nửa bàn tay.

Quả nhiên không sai, loại dị vật còn có tóc tồn tại này, hộp sọ phần lớn không có cứng lắm, ở trong mắt người đã sống mười năm tận thế như tôi, cái đầu tóc này căn bản gọi là giấu đầu hở đuôi!

Đương nhiên, cũng có công lao lớn của dao găm với vỏ ngoài là dị năng băng.

 103 

Ngay sau khi dao găm bắn tới, tôi cũng đã tới, cúi người vọt lên, băng côn đâm về phía cái ót khác, “bụp” một tiếng, mũi côn tuy không vót nhọn, nhưng bằng vào lực lượng do một mạch trượt tới, cũng đủ để đâm thủng chỗ tiểu não sau của đối phương, sau đó chếch lên trên chọc nát đại não.

Cùng lúc đó, tôi vươn tay đúng lúc chạm vào dị vật ngã trên đất, đối phương còn đang hơi co giựt, chưa chết hẳn.

Kỳ thực nếu là dao găm bình thường, nó tuyệt đối sẽ không dễ dàng ngã xuống như thế, giết dị vật phải triệt để đánh nát não của nó, một đao như thế không đủ để giết chết một con dị vật, nhưng bởi vì đây là dao găm dị năng băng, toàn thân đông lạnh, chỉ là đụng chạm sẽ bị tê cóng, càng không cần nói cắm vào trong não, so với nói con dị vật này là bởi vì bị dao găm đâm trúng mà ngã xuống, không bằng nói là não bị đóng băng, mà trực tiếp “ngủ đông” rồi.

Nắm dao găm băng, tay xoay một vòng, triệt để trộn nát cái não băng kia, sau đó rút ra, nhưng cũng không thu hồi, trực tiếp đâm sang dị vật bên cạnh, đồng thời, băng côn trên tay còn lại cũng không nhàn rỗi, chọc vào miệng của con dị vật đối diện, nó đang há miệng, một hàm răng nhọn hệt như cá mập, mặt đầy sợ hãi mà nhìn tôi.

Vỏ não của dị vật miệng cá mập này thoạt nhìn khá cứng, mặc dù chưa chắc đánh không vỡ, nhưng trực tiếp đánh bể sẽ dẫn tới động tĩnh quá lớn, mặc dù hẳn là không đến nỗi dẫn tới dị vật bên ngoài, nhưng lại sẽ đánh thức cái đống đang ngủ đến chẳng biết trời trăng ở trong cùng kia, nếu những dị vật này đều lên hết một lượt, tôi thật sự đành phải quay đầu gọi đại ca rồi, cho nên không thể làm như thế.

Hai tay mỗi bên công kích một con dị vật, kỳ thực làm như thế có chút mạo hiểm, nhưng tôi lại không thể không đồng thời xuất kích, nếu không căn bản không kịp.

Mặc dù hai kích mới đầu đều đắc thủ, nhưng tôi cũng không có đắc ý, đánh bất ngờ là dễ đắc thủ nhất, sau khi liên tiếp giết hai con, con tiếp theo lại không có dễ dàng như vậy, mặc dù tôi đâm dao găm rất nhanh, con dị vật kia thoạt nhìn khá kinh ngạc, nhưng kịp thời lăn một cái né qua chiêu này, may mà trong miệng của nó đang cắn một miếng thịt, cho nên không có phát ra tiếng kêu, đúng là chết cũng không buông thịt trong miệng, nhưng đây trái lại càng hợp ý tôi.

Dao găm thất bại rồi, nhưng băng côn lại thành công chọc vào trong miệng cá mập, chọc thủng vòng họm, trực tiếp cắm vào trong não.

“Tiểu Vũ!”

Bên tai truyền đến một tiếng hô cuống quýt của đại ca, bên hông cũng ập tới một luồng cường phong, nhưng lúc này, tôi đã không kịp né tránh, chưởng này trực tiếp đánh lên mặt của tôi —- lại không thể đánh vỡ lớp băng kết trên da.

Dị vật có tốc độ nhanh đến tôi không thể né tránh, thường thường không có lực khí lớn bao nhiêu, đánh không vỡ vách băng của tôi.

May mắn làm sao dị năng của Cương Thư Vũ là băng, càng may mắn Quan Vi Quân từng nhìn thấy chiến đấu của Băng Hoàng, có lẽ đời trước có dị năng thị lực, chính là vì để nhìn thấy trận chiến đấu đó đi.

Buông băng côn ra, tôi vươn tay túm lấy bàn tay bị vách băng đông lạnh, để cho dao găm vừa rồi thất bại làm cái thắng lợi phá vỡ não.

Sau đó nhào lên con cuối cùng, lần này không có gì khó khăn đã giải quyết xong.

Động tác mặc dù nhiều, nhưng cả quá trình trước sau có khả năng không tới mười giây, tôi vừa giải quyết xong con cuối cùng, lập tức liền trượt về phía dị vật đang lai vãng.

Mặc dù biết một giây cũng không nên lãng phí, vẫn là không nhịn được nghiêng đầu liếc đại ca một cái, người sau đang ra vẻ trấn định, dù cho người bên cạnh đều đang cười trộm.

Đại ca quả nhiên vẫn là lo lắng cho em trai, làm người ác cũng không đủ triệt để.

104

Trượt qua những dị vật du đãng này, tôi hoàn toàn không có dừng lại, lợi dụng lực lao tới đánh bể não của người ta, càng đánh càng hiểu vì sao Băng Hoàng lại dùng cách trượt để chiến đấu, ngoại trừ tốc độ nhanh, loại lao vọt này cũng có thể tăng lực công kích.

Dưới gia tăng của lực phóng, công kích của tôi có thể càng thêm ngắn gọn, chỉ ngại không thể phát ra động tĩnh quá lớn, phần lớn đều là dùng dao găm công kích, chỉ có một số dị vật miệng đủ lớn nào đó, đúng lúc lại há to miệng muốn gào hét, tôi mới sẽ một gậy khiến nó ngậm miệng —- có lẽ nên nói để nó ngậm miệng không nổi thì chính xác hơn.

Đột ngột dừng trượt, cả thân thể nghiêng đổ về phía trước, trực tiếp xoay vòng đá một cái, lưỡi trượt dưới chân để lại một rãnh máu giữa mặt dị vật, còn gọt đi cả cái mũi, nhưng kỳ thực tôi vốn định thử xem có thể cắt cả cái đầu hay không, nhưng hiển nhiên quá mức viển vông rồi, lưỡi trượt lâm thời làm ra thực sự không đủ sắc bén.

Tôi đành ngoan ngoãn chuồn ra phía sau nó, từ sau đầu bổ lên một đao, còn vặn hai vòng trộn nát não.

Có lẽ thật nên làm một cái đầu thương cho côn rồi, lúc này nếu trường côn trên tay là trường thương, hành động của tôi hẳn sẽ như cá gặp nước, không cần ngại dao găm ngắn trên tay cần đến gần mới công kích được kẻ địch.

Sáu con dị vật lảng vảng quả nhiên vẫn là quá nhiều, chưa kịp chờ tôi thu dọn xong bọn chúng, đánh đấu đã đánh thức bọn dị vật đang ngủ ở phía cuối cùng, bọn chúng tới tấp đứng dậy, tổng cộng có năm con, tất cả đều lấy tư thái khuỷu tay và đầu gối chạm đất để di động, động tác hệt như con chó, ngoại hình lại vẫn đại khái giống hình người, chỉ là khớp xương chạm đất trở nên đặc biệt thô to, miệng cũng nứt ra rất rộng như miệng chó, thoạt nhìn người không ra người chó không ra chó, vô cùng quỷ dị.

Năm tên bọn chúng đi về phía tôi theo hình quạt, vậy mà có loại ý vị bao vây, thoạt nhìn thực sự có chút không ổn à…

Dị vật du đãng trước mặt còn có ba tên, mặc dù tôi muốn ra tay giải quyết ba tên này trước, nhưng luôn cảm thấy năm con kia hình như đang chờ tôi thu thập ba con này, thừa dịp mà vào…

Đây nhất định là ảo giác, có thông minh như thế hay không hả? Đây hẳn không thể nào là năm tên dị vật cấp một, nếu vậy chúng tôi sớm đã chết đến không thể chết hơn rồi.

Không chờ tôi nghĩ rõ, ba tên dị vật đã nhào lên tôi, bọn chúng là đứng thẳng không giống dị vật hình chó, ngoại hình của mỗi một con dị vật đều không giống nhau lắm, cũng không thống nhất.

Tôi cũng chỉ có thể liều đến cùng mà đánh thôi, đang định bất chấp động tĩnh là cái thứ gì, đầu tiên đánh bể đầu con gần nhất rồi tính, một tiếng “bang” nhỏ bé vang lên, giữa lông mày của nó tuôn ra máu.

“Tiểu Vũ, không cần để ý ba tên này, đi giải quyết năm tên phía sau.”

Cảm ơn nhé, đại ca —- nhưng em vẫn là phải méc tội anh bắt nạt em với Thư Quân, cùng lắm bớt đi chú và thím.

Nếu đại ca đã buông lời, tôi liền trực tiếp vòng qua ba tên kia, trực tiếp xông về phía năm con phía sau, không cần nói, tôi nghĩ năm con đó khẳng định là dị vật loại hình tốc độ, đều trông giống như chó rồi, đây còn không nhanh thì cũng hết nói.

Nhìn năm con dị vật kia, trong lòng tôi đã có quyết định, cứ cược một ván!

Động tác quá khó khăn mà trước kia vẫn không dám thử trong thực chiến, bởi vì hành động một mình một khi xảy ra sai sót, chính là một chữ chết, nhưng bây giờ một đống người đang nhìn tôi, trong đó còn có đại ca nhà mình, cứ để cho tôi triệt để mặc sức chiến đấu, các loại động tác chỉ dám dùng ở lúc rèn luyện bình thường —- cứ dùng đi!

 

6 responses »

  1. Hết đúng đoạn hay a a a a!!!

    Reply
  2. Quyết tâm SM và méc tội đại ca à =)))))

    Reply
  3. “Sẽ có một ngày trói đại ca lên SM” => chờ câu này của cưng đấy tiểu Vũ *tung hoa*

    Reply
  4. hết rồi…. TT_TT hết ngay khúc này mới ác!

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: