RSS Feed

Công Hoa 1-2

Posted on

Chương 2: Owen và Mila… Người

Ta không ngừng học tập sự vật mới, nhưng lại càng ngày càng không rõ, mình rốt cuộc là đang tiến bộ, hay kỳ thực là không ngừng thụt lùi.

——- Công Hoa

 

Hắn còn chưa nói xong, Mila đã kéo cao giọng hét to: “Cedric! Anh nói cái gì? Ai dám bán Công Hoa, tôi liều mạng với người đó!”

Owen sớm đã bị một chuỗi lời nói làm cho hồ đồ rồi, cho đến khi nghe thấy tiếng hét của Mila, hắn mới phản ứng lại, hơn nữa phản ứng của hắn còn trực tiếp hơn Mila nhiều, hắn giơ nắm đấm, hung dữ nhìn Cedric, chỉ cần đối phương dám nói thêm một câu, hắn thật sự sẽ vung tay đánh người.

“Đừng giận!” Cedric vội vàng giơ tay ra sức lắc, làm sáng tỏ: “Tôi chỉ là thử xem các người muốn làm sao mà thôi, không có ý khác!”

Nghe vậy, Mila vẫn là tức hồng hộc, không làm sao tin tưởng giải thích của Cedric, nhưng Owen lại buông nắm tay xuống, chửi ầm lên: “Cái tên này lần nào cũng làm cái trò thử này, nếu không phải cậu ở trong quân đội đã được  một thời gian, mọi người sớm đã hiểu rõ tính khí quái gở của cậu, cho nên không so đo với cậu, bằng không cậu sớm đã bị người ta đánh chết rồi!”

Cedric cười yếu ớt.

“Công Hoa thật sự là Diệp tộc?” Mila có chút không xác định mà hỏi. Sau khi biết Công Hoa thật sự không phải Nhân tộc, cô có chút cảm giác không biết làm sao, bởi vì cô căn bản không hiểu rõ Diệp tộc, cũng không hiểu chủng tộc này rốt cuộc là tốt hay xấu.

Cedric thành thật nói: “Tôi trái lại không thể xác định, tôi không có nghiên cứu gì đối với Diệp tộc, chỉ là từng nghe một số tin đồn, cho nên phải xem các người có tin lời của Công Hoa nói hay không.”

“Tin! Đương nhiên tin!” Owen lập tức lớn tiếng trả lời.

Trái lại là Mila do dự, rốt cuộc vẫn là không nhịn được nhỏ giọng hỏi: “Diệp… Diệp tộc có thể hủy diệt một ngôi tiểu trấn không?”

“Nếu như có thể, tôi sớm đã giết nó rồi.” Cedric nhàn nhạt nói.

Mila trợn lớn mắt, Cedric lại trầm mặc, không có giải thích thêm nhiều.

Owen vội vàng kéo Mila, ở bên tai cô nhỏ giọng nói: “Cả nhà Cedric gồm cha mẹ và chị gái đều chết ở ngôi tiểu trấn đó, nếu không phải Kaz trước đấy đúng lúc đòi đến quân đội tham quan, ngay cả nó cũng sẽ chết ở trong đó! Cho nên một tháng qua, hai anh em cậu ta đều không dễ chịu, anh mới thừa dịp lần này khuyên Cedric mang Kaz ra ngoài hít thở không khí đó.”

Mila gật đầu, mặc dù nỗ lực muốn khắc chế, nhưng vẫn không nhịn được lộ ra biểu tình bi thương.

Cedric hình như không muốn nhắc đến chuyện nhà mình, hắn chuyển đề tài trở về người Công Hoa: “Nếu như nó là Diệp tộc, vậy càng không khả năng là hung thủ. Diệp tộc là chủng tộc thiện lương nổi tiếng. Mặc dù bọn họ có thiên phú rất tốt, có thể dễ dàng trở thành “Linh Sứ”, nhưng cũng không thể cường đại như thế… trên thực tế, tôi căn bản không biết có thứ gì có thể cường đại như vậy.”

Nghe vậy, Mila hoàn toàn yên tâm, cô căn bản không cho rằng Công Hoa sẽ nói dối, cho nên Công Hoa nhất định là Diệp tộc, mà Cedric vừa lại nói Diệp tộc là chủng tộc thiện lương, chỉ cần thiện lương, có phải là Nhân tộc hay không cũng không quan trọng lắm.

Owen liếc nhìn phương xa, không nhịn được nói: “Chúng ta mau trở lại đi! Kaz nhà cậu rất tinh quái, không biết sẽ quấy Công Hoa đến mức nào.”

Cedric trêu chọc: “Cưng con gái chưa kìa! Yên tâm đi, Kaz còn nhỏ, vẫn chưa bắt nạt được Công Hoa đâu.”

“Nói bậy cái gì vậy!” Owen mắng xong, lập tức xoay người qua, vừa đi vừa mắng: “Không nói với các người nữa, tôi muốn đi xem xem hai đứa tiểu quỷ kia, không có người lớn ở đó, nếu chúng chơi quá trớn thì nguy mất!”

Cedric và Mila đều mỉm cười, nhưng khi Owen vừa xoay người, Cedric lại thấp giọng nói với Mila: “Các người yêu thương Công Hoa như thế, đến lúc đó làm sao nỡ bỏ nó lại cái thành trấn hay thôn nào đó đây?”

Mila cười, nói: “Cho dù không nỡ, giữ lại trong quân đội cũng không sao, Công Hoa không phải là trẻ con nữa, nó học cũng rất nhanh, có thể giúp tôi làm rất nhiều chuyện.”

Cedric lắc lắc đầu, nói: “Các người thích đứa trẻ đó như thế à? Nó thoạt nhìn không có gì đặc biệt, tướng mạo thì vẫn rất thanh tú, nhưng cũng không thể nói là đặc biệt mỹ lệ, hình như có chút chênh lệch so với Diệp tộc trong truyền thuyết.”

Mila cười khúc khích nói: “Chỉ cần chung sống, anh nhất định cũng sẽ thích đứa trẻ đó.”

“Vậy sao?”

Cedric thế nhưng không nghĩ như thế, đối với hắn bây giờ mà nói, chuyện thích hay không thích này không hề quan trọng, chuyện quan trọng nhất là phải tìm ra hung thủ đã hủy diệt tiểu trấn, phải bắt kẻ đó nợ máu trả máu!

◊◊◊◊

Sau khi người lớn đều đi xa, Kaz dắt tay của Công Hoa, phát hiện tay của đối phương vừa trơn vừa tinh tế, sờ đã vô cùng, người bên cạnh nó cho dù là con gái cũng không ai có bàn tay đẹp như vậy, cho nên nó không nhịn được sờ thêm mấy cái như một tên tiểu sắc quỷ, ai ngờ vừa ngẩng đầu, liền nhìn thấy Công Hoa đang nhìn chằm chằm vào tay của nó.

Kaz đỏ mặt, vội vàng đánh lạc đề: “Tỷ tỷ, chị năm nay mấy tuổi rồi.”

Công Hoa hơi cúi đầu nhìn Kaz, bởi vì Kaz thấp hơn nó nửa cái đầu, sau đó trả lời: “Tôi không biết.”

“Không biết?” Kaz ngẩn người, nghi hoặc hỏi ngược lại: “Vì sao không biết? Chị sinh ra đời bao lâu chính là bấy nhiêu tuổi!”

“Tôi ngồi ở dưới cây, không biết ngồi bao lâu, không biết mình mấy tuổi.”

“Ngồi ở dưới cây lại không biết ngồi bao lâu?” Kaz càng ngày càng mê hoặc: “Có thể ngồi dưới cây bao lâu? Ý chị là chị sống ở dưới cây sao?”

Công Hoa suy nghĩ một chút, sống ở dưới cây hình như cũng đúng, cho nên nó gật đầu.

“Vậy chị nhất định trèo cây rất giỏi!” Kaz tự hạ kết luận, hết sức phấn khởi nói: “Em cũng thích trèo cây, lát nữa chúng ta đến trèo cây nhé?”

“Vì sao phải trèo cây?” Công Hoa không hiểu lắm.

Kaz ngẩn ra, trèo cây nhiều năm như thế, nó thật đúng là chưa từng nghĩ vì sao phải trèo cây. Nó suy nghĩ một chút, miễn cưỡng nghĩ cái trả lời: “Bởi vì chơi vui đi?”

“Trèo cây chính là chơi sao?” Công Hoa rất muốn biết chơi nghĩa là gì.

“Đúng thế!”

“Tốt.” Công Hoa gật đầu.

“Tốt cái gì?” Kaz ngây ngẩn.

“Trèo cây tốt.”

Sau khi nghe thấy trả lời, đôi mắt của Kaz đều sắp phát sáng, nó từ sau khi đến quân đội, chưa bao giờ gặp người gần tuổi, mặc dù bề ngoài của Công Hoa thoạt nhìn lớn hơn nó mấy tuổi, hơn nữa còn là con gái, nhưng nó lại có cảm giác tìm được bạn chơi. Nó lập tức cao hứng la to: “Vậy lát nữa chúng ta hãy thi đấu trèo cây!”

“Thi đấu là cái gì?” Phía trước trèo cây có thêm hai chữ thi đấu, Công Hoa lại không hiểu.

“Chính là xem ai trèo nhanh hơn! Người nhanh hơn là thắng!”

“Thắng là cái gì?”

“… Tỷ tỷ vấn đề của chị nhiều quá đấy!”

Công Hoa gật đầu, thừa nhận: “Vấn đề của tôi rất nhiều.”

Kaz cười phụt ra, cười lớn nói: “Nào có ai nói vấn đề của mình rất nhiều, đó sẽ biến thành ý nghĩa khác cho coi!”

“Ý nghĩa gì?”

Hiếm khi mình có thể trở thành lão sư, Kaz ra vẻ già dặn nói: “Chính là nói chị có rất nhiều vấn đề!”

Đó chẳng phải nghĩa như nhau sao? Công Hoa hoàn toàn không hiểu.

May mà lúc này ba người Owen đã trở lại, Owen người chưa đến tiếng đã đến trước: “Kaz, cậu không có bắt nạt Công Hoa chứ?”

“Làm gì có!” Kaz lập tức la lớn: “Em còn trả lời chị ấy rất nhiều vấn đề! Anh toàn vu oan em!”

“Tôi khẳng định không có vu oan cậu, cái thằng nhóc tinh quái này nhất định đã bắt nạt Công Hoa rồi!” Owen ôm lấy đầu của Kaz: “Thẳng tiểu sắc quỷ này, mau nói! Có sàm sỡ con bé hay không?”

Bởi vì thật sự đã sờ lén tay của người ta, Kaz dưới chột dạ, nói không ra nửa câu.

“… Cậu đã làm cái gì?” Owen cả kinh, hắn chỉ là nói chơi, không thật sự cho rằng Kaz sẽ làm cái gì.

Kaz chẳng những không trả lời, còn đỏ mặt.

Thấy vậy, Owen suýt nữa rớt luôn cả cằm, lắp ba lắp bắp nói cũng không xong: “Thằng, thẳng tiểu sắc quỷ này…”

Cedric không ngờ đến vừa trở lại đã gặp phải vấn đề này, hắn cũng không biết làm sao mới phải, chỉ có hung dữ trừng vào Kaz.

Mila trái lại không cho rằng Kaz thật sẽ làm cái gì, cho nên trực tiếp hỏi Công Hoa: “Kaz có chạm vào em sao?”

Công Hoa gật đầu nói: “Cậu ấy sờ tay của em.”

Vì để cho hai nam nhân xóa bỏ hoài nghi đối với một cậu bé, Mila hỏi kỹ hơn: “Chỉ có sờ tay thôi sao? Chỗ không khác đều không có? Hay là cậu ấy có nói cái gì không?”

Công Hoa lần nữa gật đầu nói: “Cậu ấy nói trèo cây chính là chơi, nói muốn thi đấu trèo cây.”

Sau khi nghe xong, Mila quay đầu qua, xòe hai tay, buồn cười nhìn Owen, người sau lập tức chuyển hướng Kaz, chửi ầm lên: “Tiểu tử thối, ta còn tưởng ngươi thật sự đã làm cái gì, kết quả chỉ là sờ cái tay, mặt ngươi đỏ như thế làm gì? Bình thường ngươi cũng dắt tay một đống chị lớn rồi còn gì?”

Dắt tay và sờ tay thế nhưng không giống! Kaz chỉ là phản bác dưới lòng, nhưng không dám nói ra để bị mắng, ca ca Cedric còn ở bên cạnh dùng ánh mắt hoài nghi nhìn mình đây!

“Được rồi, hai người lớn các anh mới là đừng bắt nạt Kaz!” Mila vừa buồn cười vừa bực mình nói: “Sức lực của Công Hoa rất lớn, cũng cao hơn Kaz nửa cái đầu đây! Kaz làm sao có thể bắt nạt được nó chứ.”

Owen lập tức lớn tiếng rầy rà: “Mila, em cũng không phải không biết, Công Hoa giống như đứa trẻ, cái gì cũng không hiểu, nếu Kaz muốn làm gì nó, nó cũng sẽ không phản kháng đâu!”

Cedric lập tức bực mình nói: “Cậu rốt cuộc coi em trai tôi thành tên tội ác tày trời gì rồi? Nó mới mười tuổi đó! Mười tuổi thì làm được “cái gì” đây?”

“Ai biết được?” Owen không cam chịu yếu thế phản kích.

Hai nam nhân ai cũng không nhường ai, bên cạnh, Mila cũng thật sự trở nên lo lắng, vội vàng căn dặn Công Hoa: “Công Hoa, tuyệt đối không được để cho nam nhân sờ em lung tung đâu đấy! Dù là con trai nhỏ tuổi hơn cũng không được.”

“Sờ tay cũng không được sao?” Công Hoa quay đầu nhìn Kaz.

Mila suy tư rồi nói: “Dắt tay thì được, nhưng không được sờ tay.” Cô biết Công Hoa sẽ không hiểu khác biệt của dắt tay và sờ tay, cho nên còn đặc biệt túm lấy tay của nó để làm mẫu một chút.

Thấy vậy, sắc mặt của Kaz lập tức sụp đổ, nó ra sức nháy mắt với Công Hoa, đáng tiếc công Hoa không hiểu gì cả, nói thẳng: “Kaz vừa rồi đã sờ tay của em.”

Mila sửng sốt, hỏi ngược lại: “Sờ? Không phải dắt tay sao?”

Công Hoa lắc lắc đầu, sau đó vừa sờ tay của Mila vừa nói: “Sờ tay.”

Nghe vậy, hai nam nhân vừa rồi còn đang tranh biện trở nên hết sức ăn ý, dùng ánh mắt giết người đồng loạt trừng vào Kaz, người sau bị ba người lớn trừng, lập tức mang mặt đưa đám la lớn: “Là bởi vì tay của Công Hoa rất trơn sờ rất đã, cho nên em mới sờ mấy cái mà thôi, thật sự chỉ có như thế!”

“Ai bảo ngươi sờ bậy hả? Tiểu tử thối, hôm nay ta nhất định phải giết ngươi cái thẳng tiểu sắc quỷ này!”

“Đừng mà! Em không phải cố ý!” Kaz lập tức bắt đầu chạy trốn.

Owen la lớn, bắt đầu truy đuổi tên tiểu sắc quỷ bỏ trốn, Cedric cũng hiếm khi không giúp em trai, tức đến hét to: “Kaz, em bị cấm túc!”

Bên cạnh, Công Hoa khó hiểu hỏi: “Giết nghĩa là gì?”

Mila cả kinh, nhưng vẫn là giải thích: “Nghĩa là đoạt đi sinh mệnh của đối phương.”

Công Hoa lại hỏi: “Owen muốn đoạt đi sinh mệnh của Kaz? Nhưng bọn em sắp đi chơi, không có sinh mệnh không thể chơi.”

Mila vội vàng nói: “Anh ấy là nói đùa! Chị từng giải thích với em ý nghĩa của từ nói đùa , đúng chứ?”

Công Hoa gật đầu, chính là lời nói để cho vui, sẽ không thật sự đi chấp hành. Lúc đó nó còn không hiểu nghĩa của “vui”, nhưng bây giờ nhìn bộ dạng Owen tức hồng hộc đuổi Kaz… Công Hoa hình như bắt đầu hiểu nghĩa của “vui” rồi.

Khi Owen túm lấy đầu của Kaz, nắm tay ra sức day ở đỉnh đầu nó, người sau đau đến kêu oai oái, Công Hoa rốt cuộc bật cười, thậm chí còn phát ra tiếng.

Tiếng cười của nó cũng khiến Owen day nắm tay càng hăng say.

Khi nghe thấy tiếng cười của Công hoa, Mila lần đầu tiên cảm tạ tính trẻ con và càn quấy của Owen, suýt nữa muốn lên tiếng giúp cổ vũ cho Owen rồi, chỉ là nhìn thấy biểu tình đưa đám của Kaz, cô vẫn là quyết định mỉm cười nhìn Owen càn quấy là được.

Một đoàn người đi hết một buổi sáng, cuối cùng đã đến hồ, diện tích hồ rộng lớn, chỗ xa còn bốc lên sương mù, liếc mắt nhìn qua vậy mà nhìn không thấy bờ ở đâu.

Xung quanh hồ đều được rừng rậm vây quanh, cho nên nước hồ ửng lên màu lục dịu dàng, còn phản chiếu ảnh ngược của núi cao phương xa. Mấy con thú nhỏ đang uống nước ở hồ, cho dù nhìn thấy người cũng không sợ hãi, chỉ là có chút tò mò ngẩng đầu nhìn.

Nhìn mỹ cảnh trước mắt, mọi người không khỏi phát ra tiếng tán thán.

Công Hoa là người duy nhất không có cảm giác đặc biệt, đối với Hoa phần lớn thời gian cuộc đời đều làm tổ dưới cây mà nói, bất cứ cảnh vật nào đều đáng cho nó tán thán, tuyệt đối không chỉ hồ trước mắt mà thôi.

“Thật là một cái hồ xinh đẹp!” Mila nhìn không chuyển mắt, hỏi: “Hồ này có tên không?”

Cedric gật đầu, nói: “Người ở gần đây hình như gọi nó là Nguyệt Hồ, nghe nói mặt hồ buổi tối sẽ phản chiếu ra ánh trăng hoàn chỉnh.”

“Nhưng chúng ta không thể ở lại đến tối.” Owen vội vàng nói: “Thú gần đây quá nhiều, buổi tối là nơi rất nguy hiểm.”

“Thật đáng tiếc…” Mila tuy nói như thế, nhưng nếu thật muốn ở lại đến tối, cô sợ rằng sẽ là người đầu tiên phản đối, đối với cô mà nói, bảo đảm an toàn của hai đứa trẻ quan trọng hơn nhiều so với bất cứ mỹ cảnh nào.

“Có thể bơi lội rồi!” Kaz lớn tiếng hoan hô.

Đối với một đứa trẻ mười tuổi mà nói, bơi lội hấp dẫn hơn mỹ cảnh.

“Không được đi xuống!” Owen lập tức bác bỏ.

Kaz ngây ngẩn, mặt suy sụp, không cam tâm la: “Vì sao?”

Cedric lạnh lùng nói: “Đây là chỗ sâu rừng rậm, trong hồ không biết sẽ có thú gì, nếu như em muốn bị ăn thịt thì cứ xuống đi!”

Kaz bĩu môi.

Lúc này, Công Hoa lại chạy dến bên hồ, sau đó dưới không kịp ngăn cản của mọi người, liền nhảy vào trong hồ.

Mặc dù thời tiết ấm áp, thậm chí có hơi nóng, nước hồ lại vẫn rất lạnh, nhưng Công Hoa lại vô cùng thích, nó đã rất lâu không ăn được nước trong sạch ngon lành như thế rồi.

Kaz lại vô cùng bất mãn, chỉ vào Công Hoa trong hồ, lớn tiếng kháng nghị: “Vì sao Công Hoa có thể đi xuống, em thì không thể!”

Owen cứng họng, Cedric lại trừng vào em trai, trách mắng: “Bởi vì nó là Diệp tộc, là đứa con của rừng rậm, nhưng em không phải!”

Nghe thấy trách mắng của anh trai, nước mắt của Kaz cũng đã rưng rưng rồi.

Thấy vậy, Mila suy nghĩ một chút, hô lớn với Công Hoa trong hồ: “Công Hoa, Kaz đi xuống cùng chơi với em được không? Em có thể bảo vệ nó không?”

Chơi không phải là trèo cây sao? Công Hoa có chút không hiểu, nó chỉ là xuống để ăn nước trong sạch mà thôi, chẳng qua khi nghe thấy Mila muốn nó bảo vệ Kaz, nó vẫn là hiểu, bởi vì Hoa sinh ra chính là vì muốn bảo hộ Diệp tộc.

“Bảo vệ” là bản năng nó không cần học đã biết, chỉ là bây giờ phải bảo vệ không chỉ là Diệp tộc, còn có thêm Owen và Mila, nếu đã như thế, có thêm một Kaz cũng không sao, cho nên nó gật đầu đáp ứng.

Kaz gần như là lập tức muốn nhảy xuống nước ngay, nhưng nó vẫn do dự mà nhìn hướng anh trai, cho đến chi Cedric cũng gật đầu, nó kêu lớn một tiếng “tuyệt quá”, lập tức cởi cho đến chỉ còn lại một cái quần lót, sau đó một hơi chạy đến bên hồ nhảy xuống, bắn lên bọt nước to lớn, ngay cả Công Hoa cũng bị hắt nước cả mặt.

Kaz còn chê không đủ, nó cười he he, dùng cả hai tay điên cuồng hắt nước về phía Công Hoa.

Công Hoa chỉ là nhìn lại nó, sau đó bắt đầu bắt chước động tác của Kaz hắt nước về phía nó.

“Kaz! Đừng càn quấy…”

Nhìn hồ nước sâu thẳm, Cedric có chút hoang mang bất an, lên tiếng muốn gọi em trai đi lên, nhưng lại bị Mila ngăn cản, cô cười nói: “Đừng lo, trẻ con đùa giỡn mà thôi, anh cứ để cho bọn chúng chơi đi.”

Owen cũng vỗ vai của hắn, lên tiếng khuyên: “Thả lỏng một chút, chúng ta đều ở đây, sẽ không xảy ra chuyện.”

“Tôi chỉ là…” Cedric có chút không biết nên nói làm sao, trầm mặc cả buổi, lúc này mới nặng nề nói: “Tôi chỉ còn lại Kaz thôi.”

Owen thở dài nói: “Kaz cũng chỉ còn lại người anh trai là cậu, cậu đừng cứ luôn cáu kỉnh với nó, còn cố bức nó cả ngày luyện kiếm, luyện “Linh Lực Nhìn”…”

Cedric lại tức tối phản bác: “Thời kỳ trẻ con luyện Linh Lực Nhìn là hiệu quả nhất, nếu như bỏ lỡ, sau này cơ hội muốn luyện mạnh rất thấp!”

Owen vội vàng giải thích: “Tôi không nói không để cho nó luyện, chỉ là nói phải nghỉ ngơi, nghỉ ngơi một cách thích đáng! Đúng rồi, tôi bảo cậu mang bản đồ đến giải thích một số thường thức với Công Hoa, cậu có mang không?”

Nói đến cuối, Owen dứt khoát chuyển đề tài, bởi vì hắn biết Cedric gần như cả nhà đều bỏ mạng, lòng phục thù thực sự quá nặng, nhất thời khuyên không được, cho nên cũng không nhất thiết cãi nhau với hắn trước mặt trẻ con.

Phải biết rằng, hắn thế nhưng đã tốn một phen tâm tư, còn tìm bạn đội luân phiên khuyên nhủ Cedric, khó khăn lắm mới khiến cho hắn mang theo Kaz cùng ra ngoài khuây khỏa, cho nên tuyệt đối không muốn làm ầm ĩ đến cụt hứng bỏ về.

Cedric gật đầu, nói: “Có mang bản đồ, tôi định thuận tiện giải thích với Kaz, sau này tìm hung thủ cũng tiện hơn. Theo tôi thấy, hung thủ phần lớn sớm đã không ở phụ cận này nữa.”

Lúc này, chỗ không xa lại đột nhiên truyền đến tiếng la tức giận của Mila: “Hai người các anh, đừng đứng không ở đó, mau mang thứ cầm trên tay đến đây! Sau đó đi nhóm lửa, nhặt củi, bắt cá… chuyện phải làm nhiều như thế, các anh làm sao còn không mau động thủ đi?”

Owen vội vàng kéo Cedric, hô lớn: “Tới đây!”

Hai đứa trẻ trong hồ hắt nước lẫn nhau, bơi lội, chơi đùa rất lâu, lúc này mới lên bờ dưới tiếng gọi của Mila.

Mila cầm khăn lồng, đưa một chiếc cho Kaz, sau đó bản thân cô muốn giúp Công Hoa lau khô tóc, nhưng lại nhớ tới tóc của Công Hoa không thể tùy tiện đụng chạm, vội vàng nhét khăn lông vào trong tay nó.

Nhưng, người sau lại không hiểu hỏi: “Khăn lông để làm gì?”

“Lau khô tóc sẽ thoải mái hơn.”

Công Hoa lắc lắc đầu, nói: “Ươn ướt thoải mái hơn.”

“Thật không? Em thích nước? Nhưng em trước kia không thích tắm lắm… nước lạnh? Em thích nước lạnh?” Nói đến một nửa, Mila đột nhiên lĩnh ngộ.

Công Hoa gật đầu.

Mila hiểu rồi, cô lắc đầu nói: “Thật là, em cứ nói với chị em thích nước lạnh là được rồi mà! Vì sao không nói? Còn đỡ tốn công chị đi đun nước! Vậy em cứ lau sơ người một chút đi! Bằng không cứ nhỏ nước, nếu như nhỏ vào đồ ăn thì không hay.”

Công Hoa gật đầu, lúc nó còn đang lau thân thể, Kaz đã quăng khăn lông, chạy đến bên cạnh Owen la lớn: “Thơm quá!”

Owen kiêu ngạo nói: “Đương nhiên, đây thế nhưng là thịt nướng đặc chế của Owen đấy!”

“Chẳng phải chính là thịt nướng bình thường sao?” Cedric lẩm bẩm: “Hơn nữa còn là tôi nướng, cậu chẳng qua chỉ là phụ trách nhóm lửa.”

“Nhóm lửa cũng là phải xem kỹ thuật…”

Mila xen vào hỏi: “Thịt chín rồi sao? Chín rồi thì kẹp vào trong bánh mì, cho trẻ con ăn trước đi! Bọn chúng chơi lâu như thế, hẳn đều là rất đói rồi.”

Tiếp đến, Công Hoa và Kaz đều được chia một miếng bánh mì kẹp thịt. Nhưng Công Hoa lại không có ăn, trái lại bắt đầu suy nghĩ. Nếu như không thích nước lạnh có thể nói, vậy không thích đồ ăn cũng có thể nói sao?

Kaz vừa ăn vừa la lớn: “Ngon quá! Thật là ngon quá đi!”

Thấy vậy, Mila và Owen đều cười rất cởi mở, chỉ có Cedric lắc lắc đầu đối với hành động của em trai mình.

Nhìn thấy Công Hoa không động thủ, Mila có chút lo lắng hỏi: “Công Hoa, em không ăn sao? Không ngon à?”

Nhìn nụ cười của Mila và Owen, Công Hoa không nhịn được cắn một miếng, sau đó nói “ngon”… nói xong lại lặng đi, nó không dám tin mình vậy mà đã gật đầu? Rõ ràng nó không cảm thấy ngon… vì sao lại gật đầu đây?

“Công Hoa?” Mila kéo khăn lông qua, vừa lau cổ của Công Hoa, vừa cười nói: “Thật là, đang nghĩ cái gì vậy? Nước thịt cũng đã chảy đến cổ rồi.”

Nhìn thấy nụ cười của cô, Công Hoa lại đột nhiên thật lòng cảm thấy bánh mì thật sự ngon, chỉ cần có nụ cười của Mila và Owen, cái gì cũng rất ngon.

Sau khi mọi người ăn uống no say, Owen liếc Cedric một cái, người sau cẩn thận từng ly từng tí mà từ trên người móc ra một tấm da thú, trải ra ở trên đùi. Mặt trước của da thú có hình vẽ tinh tế, xem ra hình như là một bức bản đồ.

Công Hoa tò mò hỏi: “Cái này là gì?”

Mục đích ban đầu của Cedric chính là muốn giải thích, cũng liền dứt khoát bắt đầu giải thích: “Đây là một tấm bản đồ Sisha. Trên Sisha có ba đại lục: Tịch Tông, Hạ Sa và Quân Đắc. Em xem, hai miếng đại lục chỉ có rất ít nối liền này là Tịch Tông và Hạ Sa, giữa hai đại lục cách nhau bởi một cái vịnh, gọi là Chiến Loan. Phía dưới đại lục Tịch Tông và Hạ Sa là biển Sisha, phía dưới biển là đại lục Quân Đắc.”

Đại lục Quân Đắc… Công Hoa ngây ngẩn, cảm giác cái tên này có chút quen thuộc.

Cedric cũng không phát hiện dị trạng của Công Hoa, chỉ là tiếp tục giải thích: “Đại lục chúng ta ở chính là đại lục Tịch Tông, vị trí hiện này là ở giữa chếch sang bên phải của đại lục, cũng chính là nơi cuối rặng núi Tịch Ương gần ở giữa Chiến Viêm quốc, chỉ cần vượt qua rặng núi Tịch Ương là đến Đại Sĩ quốc lân cận rồi.”

Mặc dù Cedric đã nói rất nhiều, nhưng Công Hoa lại ngay cả câu đầu tiên cũng không thể lý giải, lên tiếng hỏi: “Sisha là cái gì?”

Vừa nghe xong, mọi người đều trầm mặc, chỉ có Kaz cười lớn: “Không phải chứ, chị ngay cả Sisha là cái gì cũng không biết sao? Sisha chính là, chính là… là ở đây đó! Tất cả mọi thứ đều ở Sisha!”

Công Hoa nhìn Kaz, vừa có chút hiểu vừa không hiểu lắm.

Cedric giải thích kỹ hơn: “Sisha vốn là tên của linh sáng tạo, về sau được lấy để thay cho vạn vật, bất luận là chúng ta, hay là đất dưới chân hay là bầu trời, tất cả mọi thứ tổng hợp lại chính là Sisha, Sisha chính là vạn vật.”

———–

Aicomicus & Tuyết Lâm
———–

Bản đồ Sisha

(Còn mấy địa danh chưa điền xong)

EPSON scanner image

4 responses »

  1. cái bản đồ nhìn đẹp quá >”<

    Reply
  2. Dịch kỹ thật đấy!!!
    Yêu yêu các nàng nhiều❤

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: