RSS Feed

Công Hoa 1-4

Posted on

Chương 4: Chuyện làm đúng hiện tại, chuyện làm sai trước kia… sai rồi sao?

Khi ta còn chưa hiểu lời hứa vĩnh hằng có bao nhiêu nặng nề, ba người hứa vĩnh viễn sẽ không vứt bỏ ta, lại đã dùng ba cách khác nhau để tuân thủ lời hứa của bọn họ.

Sau khi ta hiểu sức nặng chân chính của lời hứa vĩnh hằng, ta lại thà rằng bọn họ chưa từng hứa hẹn.

—— Công Hoa.

 

 

 

“Công Hoa!”

Công Hoa đột nhiên mở mắt, mới quay đầu nhìn, đúng lúc nhìn thấy Mila xông đến bên giường, sau đó một phát kéo nó dậy.

Nó giật nảy mình, bởi vì Mila chưa từng thô lỗ với nó như thế, hơn nữa biểu tình trên mặt cô nó cũng chưa bao giờ thấy qua, thoạt nhìn hình như vô cùng sốt ruột.

“Mila, làm sao vậy?” Nó nghi hoặc dò hỏi.

Mila cầm lấy bộ váy bên cạnh, lập tức trùm xuống đầu của Công Hoa một cách nhanh chóng và thô lỗ, thậm chí chưa kéo váy xong đã lôi cả người nó dậy khỏi giường, vội vã nói: “Đi!”

Công Hoa bị Mila túm ra khỏi lều, nó có chút không biết làm sao, thậm chí cảm giác mình có phải là sắp bị vứt bỏ hay không? Nhưng Mila vẫn kéo tay của nó rất chặt, đây khiến cho nó cảm thấy hẳn là Mila không phải đang muốn vứt bỏ nó.

Vừa ra khỏi lều, tình huống bên ngoài hết sức hỗn loạn, đoàn người đều bận thu dọn đồ đạc, còn có một số sĩ binh cầm vũ khí hò hét “Mọi người đừng thu dọn nữa, mau chóng rời khỏi đây ngay” gì gì đó.

Công Hoa thấp thoáng cảm thấy hình như có gì không đúng, tâm tình của người xung quanh khiến nó cảm thấy có chút quen thuộc, trên mặt mỗi một người đều mang theo thần tình kinh hoảng và sợ hãi, thậm chí còn có kinh hô và la hét không ngừng, mọi thứ đều… đều… thật giống ngày đó!

Công Hoa dừng bước, bởi vì nó đột nhiên phát hiện hướng của Mila đi là hướng của tiểu trấn, hơn nữa cũng không phải là muốn đi đến vị trí doanh trại của những sĩ binh, mà là đi thẳng về hướng của tiểu trấn.

Nó dừng lại, Mila cũng không thể không dừng lại theo, cô quay đầu nhìn, lúc này mới phát hiện thần sắc của Công Hoa có chút không đúng, cô vội vàng an ủi: “Đừng sợ, không sao đâu, Owen sẽ bảo vệ chúng ta.”

“Owen nói đừng đến tiểu trấn.” Công Hoa vẫn sợ hãi trả lời.

“Chị biết.” Mila tiếp tục nói: “Bây giờ là tình huống khẩn cấp, chúng ta đi qua trước, lát nữa chị sẽ giải thích với em sau được không?”

Công Hoa lắc lắc đầu, đây khiến Mila cảm thấy rất kinh ngạc, từ sau Owen đưa Công Hoa về cho cô chăm sóc, đứa bé này gần như là bảo gì làm đó, lúc nào cũng ngoan ngoãn, gần như chưa từng cự tuyệt cô bao giờ. Đối với điều này, cô thậm chí còn có chút lo lắng! Hoàn toàn không phản kháng cũng chưa chắc là chuyện tốt… Chẳng qua, phản kháng lúc này lại càng gay go!

“Công Hoa, ở đây rất nguy hiểm, mau đi theo chị!”

Công Hoa lại bạt mạng lắc đầu, hơn nữa mặc cho Mila kéo làm sao nó cũng không chịu đi, đây khiến cô cuống đến suýt nữa muốn rơi nước mắt, cô thực sự không hiểu, Công Hoa thoạt nhìn mảnh mai như thế, ngón tay còn hoàn toàn không có vết chai, căn bản không giống người đã từng lao động, nhưng lại có sức lực lớn hơn cô rất nhiều.

Cô cuống cuồng la to: “Công Hoa, làm ơn mau đi theo chị, thú đã tới rồi, rất nhiều rất nhiều thú!”

Công Hoa lại không hiểu thú có gì đáng sợ, đối với nó mà nói, tiểu trấn đáng sợ hơn thú rất nhiều.

“Công Hoa!”

Mila thật không biết nên làm sao rồi, lúc này, một tiếng kêu đã cứu cô.

“Mila! Cô làm sao còn ở đây?”

Cedric chạy tới, hắn vốn là muốn đến trinh sát bầy thú đã tiến đến đâu rồi, không ngờ lại phát hiện Mila và Công Hoa lại có thể còn chưa lui vào tiểu trấn.

Mila như vớ được cứu binh, vội vàng giải thích: “Công Hoa nó không chịu đi, tôi không biết tại sao nữa…”

Nói đến đây, cô lại nhìn thấy sắc mặt củaa Cedric đột nhiên đại biến, thế là cô dừng lại, thuận theo tầm nhìn của hắn nhìn qua, không ngờ lại nhìn thấy phương xa nổi lên đám khói bụi mù mịt.

Cedric lập tức bế ngang Công Hoa lên, sau đó nói câu “Đi mau” với Mila, hai người lập tức bắt đầu cất bước chạy điên cuồng về phía tiểu trấn.

“Đừng đến tiểu trấn!”

Công Hoa càng luống cuống, nó không muốn đến tiểu trấn, nhưng Mila và Cedric hiển nhiên không quan tâm đến những lời kháng nghị của nó, nó hoảng loạn, muốn cố vùng khỏi Cedric, nhưng cũng không muốn rời khỏi bên cạnh Mila…

Dưới tình thế lưỡng nan, bọn họ đã chạy vào tiểu trấn.

Sau khi trải qua hơn một tháng chỉnh lý, kỳ thực tiểu trấn cũng không đáng sợ lắm, thi thể rải rác ban đầu sớm đã mất bóng, tường đổ vách xiêu của kiến trúc vật cũng đã được lôi sang bên cạnh xếp chồng một cách chỉnh tề, nhưng mặc kệ chỉnh tề làm sao, mùi máu tanh xung quanh lại vẫn không tan, gần như là lập tức xộc tới.

Công Hoa túm chặt cánh tay của Cedric, đó là thứ duy nhất nó có thể túm được hiện giờ.

Khi Cedric và Mila chạy qua đường phố của tiểu trấn, tình cảnh của hôm đó giống như tái hiện. Mặc dù, kỳ thực lúc đó nó cũng không phải tỉnh táo lắm, mọi cảm giác sớm đã bị đau đớn thay thế, nó chỉ cảm thấy rất đau rất đau, nhất định phải làm gì đó để giảm bớt đau đớn mới được.

Cho nên, nó dùng toàn lực la hét.

Ở lúc nó la hét, trong thân thể giống như có thứ gì xông ra, sau đó xung quanh xuất hiện rất nhiều tiếng ồn, tiếng sập đổ, tiếng la hét của người, các loại âm thanh không dứt bên tai, trước mắt cũng không ngừng lóe qua rất nhiều khuôn mặt vặn vẹo.

Khi ấy nó cũng không cũng hiểu những cái đó là gì, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng bây giờ, nó lại càng ngày càng hiểu rõ… Khi nó tỉnh lại, trước mắt tràn ngập màu đỏ, còn có mùi máu tanh, mùi máu tanh, mùi máu tanh…

Sau khi chạy qua phần lớn tiểu trấn, trước mắt ba người Cedric xuất hiện một gò đất nhỏ, đây là một trong những cảnh tượng mà trong những ngày qua khiến mọi người cảm thấy khó có thể tưởng tượng.

Chính giữa một ngôi tiểu trấn không lý nào xuất hiện một gò đất, đây khẳng định cũng là chuyện tốt của hung thủ hủy diệt tiểu trấn làm ra… nhưng rốt cuộc là “cái gì” mới có thể tạo ra một gò đất như thế?

Mặc dù trước kia mọi người đối với gò đất này đều cảm giác khá kinh sợ, nhưng bây giờ lại khác, gò đất chính là đích đến của Cedric và Mila, cho nên khi vừa nhìn thấy gò đất, Cedric thực sự rất cao hứng, chẳng qua mới bắt đầu chạy lên mấy giây, hắn liền phát hiện đại sự không ổn… Bế một cô gái leo núi thực sự không phải chuyện khiến người cười ra được.

Nhưng chuyện đến nước này, cũng chỉ có thể trổ tài anh hùng mà thôi, hắn liều mạng chạy lên, lại ở lúc chạy đến đỉnh, chân vấp một cái, mắt thấy sắp đem Công Hoa quăng xuống thành đệm thì Owen đột nhiên xuất hiện, kịp lúc kéo lấy hắn và Công Hoa.

Cedric thở phào một hơi.

Owen sau khi đỡ thẳng hai người, khó có thể tin rống to với bọn họ và Mila: “Các người đã chạy đi đâu?”

Cedric hổn hển nói không ra lời, vừa rồi hắn thế nhưng là bế một cô gái tháo chạy điên cuồng!

Hơn nữa hắn cũng không phải Linh Sĩ tay cầm vũ khí thể lực hơn người, mà là Linh Sứ mệnh danh gió thổi đã ngã, chỉ là hắn bình thường đi theo quân đội, Owen lại cứ luôn càu nhàu hắn phải luyện thân thể nhiều hơn, cho nên thể lực của hắn tốt hơn Linh Sứ bình thường nhiều… Chẳng qua định nghĩa của “tốt hơn nhiều” là miễn cưỡng có thể chạy một ngàn mét. Đương nhiên, là dưới tình huống trên tay không có bế cô gái.

Hắn thở hổn hển nói: “Thú, thú…”

“Bầy thú tới rồi!” Mila giúp hắn nói cho xong.

Nghe vậy, mày của Owen nhíu chặt, nói: “Mila, em mau mang Công Hoa đến phía sau. Cedric, cậu… quên đi, cậu thở cho xong cái đã!”

Owen vốn định bảo Cedric báo cáo tình huống, nhưng thấy hắn hổn hển cũng sắp đứt hơi rồi, đành coi như thôi vậy.

“Mọi sĩ binh đi lên gò đất và nằm xuống nấp cho tôi! Đừng kinh động bầy thú!”

Vừa hạ xong mệnh lệnh, Owen liền nhìn thấy lượng lớn khói bụi, hắn lập tức túm lấy Cedric, hai người cùng nằm bò xuống.

Mila vội vàng kéo Công Hoa trượt đến phía sau gò đất, tất cả nhân viên tùy quân đều trốn ở chỗ này, bao gồm Kaz ở bên trong, Kaz vừa nhìn thấy bọn họ, lập tức liền nhào tới.

Đối với một đứa trẻ mười tuổi mà nói, trốn ở tiểu trấn bị hủy diệt thực sự vô cùng đáng sợ, chẳng qua sau đó, nó lại phát hiền thần sắc của Công Hoa không ổn lắm, có chút nghi hoặc nhỏ giọng hỏi: “Công Hoa?”

Công Hoa ngẩng đầu lên nhìn nó, hốc mắt ửng đỏ và thần sắc khủng hoảng, thấy vậy, Kaz lập tức quên nỗi sợ của mình đến chín tầng mây xanh, vội vàng vỗ lưng của Công Hoa, nhỏ giọng nói: “Công Hoa đừng sợ đừng sợ nhé! Anh trai em và Owen ca ca đều sẽ bảo vệ chúng ta.”

Thấy vậy, Mila dứt khoát đẩy Công Hoa cho Kaz, sau đó bắt đầu tự mình làm chính sự, cô từng người một đếm số người của nhân viên tùy quân.

Kaz thấy Công Hoa vẫn mang vẻ mặt sợ hãi, lập tức nắm chặt lấy tay của Công Hoa, nhưng sau khi nắm lấy, bản thân Kaz cũng cảm thấy an tâm rất nhiều.

Lúc này, Công Hoa đột nhiên thấp giọng hỏi: “Kaz, trước kia đã làm sai một chuyện, nhưng bây giờ cảm thấy mình không nên làm chuyện đó… vậy gọi là gì?”

Mặc dù cảm thấy Công Hoa bây giờ hỏi loại chuyện này thì có hơi kỳ quái, nhưng Kaz vẫn là trả lời đúng sự thật: “Phạm lỗi.”

“Phạm lỗi… thì phải làm sao?”

Kaz như chuyện hiển nhiên nói: “Phạm lỗi cứ nói xin lỗi là được mà!”

Mặc dù ngữ khí của Kaz rất khẳng định, nhưng Công Hoa lại thấp thoáng cảm thấy không đúng lắm, lại hỏi: “Chỉ cần nói xin lỗi là được rồi sao?”

Kaz ra sức gật đầu: “Uh! Chỉ cần em nói xin lỗi, ba mẹ cho dù giận đến cỡ nào thì hôm sau cũng sẽ không giận em nữa!”

Công Hoa nhìn Kaz, nghiêm túc nói: “Xin lỗi.”

Kaz lại không hiểu gì cả, nghi hoặc hỏi ngược lại: “Chị là muốn luyện tập nói xin lỗi với em sao?”

Công Hoa lắc lắc đầu, Kaz đang muốn hỏi kỹ hơn, nhưng lại bị một tiếng thú rống rung trời dọa cho lập tức ôm chặt lấy Công Hoa.

Nhưng tiếng thú rống này lại chỉ là mở màn mà thôi, tiếp đến, rất rất nhiều tiếng thú rống khác nhau hưởng ứng vang lên, tỏ rõ sự thật bốn phương tám hướng đều tràn ngập thú.

Mọi người đều tái xanh mặt trong chớp mắt.

So với nhân viên tùy quân trốn ở phía sau gò đất, nhìn không thấy tình huống, kỳ thực sĩ binh trên gò đất càng khủng hoảng hơn. Thân là sĩ binh, bọn họ phải rất dũng cảm mới đúng, nhưng bây giờ trên mặt bọn họ lại tràn ngập kinh sợ.

Nhưng cho dù như thế, lại không có bất cứ người nào có thể trách bọn họ, bất cứ ai nhìn thấy cảnh tượng này đều tuyệt đối không thể giữ vững bình tĩnh.

Chỗ không xa gò đất, một con thú phát hào quang màu lam nhạt đang đứng ở trên đỉnh một ngôi nhà đã bị hủy hoại một nửa, ngoài ra, còn có rất nhiều loài thú vây xung quanh nó, số lượng thậm chí còn nhiều hơn số sĩ binh gấp bội.

Mặc dù biết phải an tĩnh, nhưng Owen vẫn không nhịn được thấp giọng hỏi Cedric: “Đó là thú gì? Tôi chưa từng nhìn thấy loại, loại…” Hắn thực sự không biết nên làm sao hình dung thứ trước mắt.

Kỳ thực con thú màu lam nhạt đó cũng không phải vô cùng to lớn, đại khái xấp xỉ vật cưỡi của hắn mà thôi, thậm chí ngay cả bên cạnh hắn cũng có không ít thú cao lớn hơn nó, nhưng nó phát ra một loại khí thế uy nghiêm không thể mạo phạm, một khí thế cho dù là thú to lớn hơn nó cũng không thể sánh bằng nữa!”

Hình dạng của nó có chút giống sói, nhưng lông lại là màu lam nhạt, thậm chí tỏa ánh sáng lạnh, nhìn sơ thậm chí sẽ cho rằng đó là một tác phẩm nghệ thuật do tảng băng điêu khắc ra.

Nhưng, nó hiển nhiên là một con thú sống sờ sờ, bởi vì sáu nhãn cầu đen trên mặt nó đang chuyển động một cách linh hoạt, và hai cái đuôi như sợi roi dài đang đong đưa ở không trung, hơn nữa nó còn thỉnh thoảng dùng chân trước gãi cổ… chính xác mà nói, là dùng ba móng vuốt cong màu đen trên chân trước để gãi cổ.

Cedric rên rỉ: “Tiêu rồi, vậy mà là Dạ Trảo…”

“Dạ trảo?” Owen khó có thể tin hỏi: “Đó rốt cuộc là thứ gì?”

“Là linh thực thân… linh thực thân của thú, hơn nữa là Thú Linh thích giết chóc nhất!” Cedric cười thảm một cái, nói: “Đứng lên đi, nó đã nhìn thấy chúng ta rồi.”

Nghe vậy, Owen nhìn về phía con thú đó, suýt nữa giật mình nhảy dựng lên, bởi vì sáu nhãn cầu đen của con “Dạ Trảo” đó đều nhìn về phía hai người bọn họ, bị sáu nhãn cầu đen đó trừng một cái, hắn lập tức cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, lạnh đến thấu xương.

Cedric đứng lên đầu tiên, hồn bay phách lạc mà lẩm bẩm: “Chẳng lẽ là Dạ Trảo đã hủy diệt tiểu trấn? Nếu là như thế, vậy mọi thứ đều có thể giải thích được, cũng chỉ có một linh thực thân mới có thể biến tiểu trấn trở thành thế này…”

Owen tức hồng hộc đứng lên, nhưng vẫn là đè nén tâm tình, nhỏ giọng nhắc nhở: “Cedric! Cậu đang làm gì vậy? Còn không mau đứng ở sau lưng tôi, sau đó chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu! Cậu cũng đâu phải tân thủ ngày đầu tiên lên chiến trường, còn muốn tôi hướng dẫn sao?”

“Chiến đấu?” Cedric cười khổ nói: “Owen, đó thế nhưng là một linh thực thân… cậu có tín ngưỡng không?”

Owen phiền lòng nói: “Tín ngưỡng? Chiến Linh đi? Có sĩ binh nào không tin Chiến Linh chứ?”

Cedric nhìn hướng Dạ Trảo, bình tĩnh nói: “Vậy thì… đó chính là Chiến Linh.”

Hắn vừa nói ra, xung quanh truyền đến tiếng hít sâu.

Owen lập tức túm cổ áo của Cedric, kéo hắn đến trước mắt, phẫn hận nói: “Cái tên khốn này! Cậu muốn dao động lòng quân sao? Cậu quên em trai cậu đang ở ngay phía sau cậu à? Cậu là muốn bỏ cuộc để mặc cho Kaz bị thú ăn mất sao?”

Sắc mặt của Cedric thoáng chốc trắng bệch, mặc dù hoang mang lo sợ, nhưng vẫn là lẩm bẩm: “Không được, Kaz bất luận thế nào cũng không thể chết…”

“Tốt lắm!” Owen dứt khoát hạ mệnh lệnh, “Vì Kaz, phóng “linh cầu” của cậu ra! Số lượng của thú quá nhiều, tôi sợ không ngăn được mọi công kích.”

Cedric gật đầu, cùng lúc đang gật đầu, một vật hình cầu bán trong suốt màu lam nhạt xuyên ra từ ngực của hắn, sau đó bay lên đầu của hắn.

Nếu nói vũ khí của Linh Sĩ là đao kiếm, vậy thì linh cầu chính là vũ khí của Linh Sứ.

Phương thức công kích chủ yếu của Linh Sứ là liên kết linh phân tán, sau đó sai khiến những linh được liên kết này đi công kích kẻ địch. Nhưng liên kết linh cần thời gian nhất định, ở trong thời gian này, Linh Sứ là rất yếu ớt. Mặc dù, Linh Sứ thông thường đều trốn ở phía sau Linh Sĩ, nhưng ở trong thực chiến, kẻ địch chân chính thường thường xuất hiện từ chỗ tối, hơn nữa cũng tuyệt đối chọn Linh Sứ để xuống tay đầu tiên!

Vì để ứng phó tình huống này, Linh Sứ thông thường đều sẽ liên kết một phần linh trước, sau đó giấu ở trong thân thể, dùng để dự phòng chiến đấu đột phát. Loại linh liên kết này bởi vì mang hình cầu, cho nên có biệt danh là linh cầu.

“Đùa cái gì vậy! Đó thế nhưng là Chiến Linh! Tôi không đánh với cái thứ đó!”

Một tên sĩ binh la lớn, sau đó nhảy xuống phía sau gò đất, bạt mạng chạy điên cuồng, mà điều này khiến người khác cũng trở nên hoảng loạn.

Thấy vậy, Cedric suýt nữa muốn tự tát mình một cái. Đây toàn là bởi vì sự lỗ mãng của hắn!

“Ổn định lại hết cho ta!” Owen rống lên: “Nếu chạy thoát được, ta sớm đã mang các ngươi chạy rồi! Phụ cận này toàn là rừng rậm, các ngươi nếu chạy thắng đ0ược mấy con thú đó thì cứ chạy đi!”

Không bao lâu sau, phương xa đột nhiên truyền đến tiếng kêu thảm, dưới tình huống xung quanh không thể nào có người khác, đây cũng chỉ có thể là tiếng kêu do tên sĩ binh chạy trốn kia phát ra thôi, đây đúng lúc chứng thực lời của Owen, khiến cho mọi sĩ binh đều lập tức bỏ đi ý nghĩ chạy trốn.

Mặc dù nói đúng, nhưng Owen cũng không bởi thế cảm thấy cao hứng, trái lại càng buồn rầu, hắn vốn còn định liều chết cũng phải để cho Mila mang trẻ con chạy đi… nhưng, bây giờ tất cả đều tan vỡ, ngay cả một tên sĩ binh có huấn luyện cũng chạy không thoát, nữ nhân và trẻ con càng không thể làm gì hơn.

Đã không còn đường lui nữa, Owen cũng chỉ có thể quan sát bầy thú vây quanh Dạ Trảo, chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu, nhưng càng nhìn mày lại nhíu càng chặt. Mặc dù thú đối điện thoạt nhìn “chỉ” mấy chục con, nhưng từ tiếng kêu thảm của sĩ binh vừa rồi xem ra, trong rừng rậm sợ rằng ẩn nấp càng nhiều thú!

Owen không thể không dự tính trường hợp xấu nhất, hắn thấp giọng hỏi: “Cedric, cậu có bất cứ biện pháp nào để cho nhân viên tùy quân rời khỏi đây không? Cho dù liều mạng của chúng ta cũng không sao cả!”

Cedric suy nghĩ rồi lại nghĩ, cuối cùng lại chỉ có thể mang vẻ mặt tái nhợt, lắc lắc đầu.

Trên thực tế, nếu là đối thủ cường đại bình thường, hắn cũng đích xác có một số cách đào tẩu, tệ nhất cũng có thể để cho một mình Kaz bình yên rời khỏi.

Nhưng đối thủ bây giờ lại là Dạ Trảo!

Ở trước mặt một linh thực thân, năng lực sai khiến linh của Linh Sứ căn bản như một trò đùa!

Cedric suy nghĩ đến nhức óc, nhưng hắn cũng không thể nghĩ ra cách gì.

Làm sao đây? Chẳng lẽ hắn ngay cả Kaz cũng cứu không được?

Khi Owen và Cedric đang nhìn Dạ Trảo, kỳ thực Dạ Trảo cũng đang quan sát bọn họ.

Nhân tộc không phải đối thủ đáng để nó liếc mắt, nhưng, tiểu trấn này lại tỏ ra có chút cổ quái, khiến nó không thể không cẩn thận hành sự.

Đích đến của nó kỳ thực cũng không phải tiểu trấn này, mà là phương Đông xa hơn, lượng lớn mùi máu tanh không ngừng bay đến từ chỗ đó, khẳng định có vô số sinh vật đang liên tục tử vong. Phần lớn là chiến tranh.

Dạ Trảo khát máu, nhưng càng thích con mồi mà không cần lao động đã có được, cho nên đối với nó mà nói, chiến tranh thực sự quá hoàn mỹ! Nó chỉ cần nhìn hai phe đội ngũ cầm vũ khí chém đối phương ra máu, chém thành từng cỗ thi thể ngã xuống đất, sau đó chờ đến tối, liền có đồ ăn chất cao như núi để tận hưởng.

Nhưng nửa đường đến phương Đông, Dạ Trảo lại bị mùi máu tanh dẫn tới.

Vừa bước vào nơi như đống đổ nát này, nó liền trăm phần trăm xác định chỗ này vừa mới có hàng loạt sinh vật chết, chẳng qua, nó cũng bị cảnh tượng ấy làm cho mơ hồ. Ở đây hẳn vẫn chưa đến nơi xảy ra chiến tranh, thậm chí còn rất xa mới phải.

Hơn nữa, có mùi máu tanh nồng nặc từ phía của những Nhân tộc đối diện bay tới… Là bọn họ chế tạo ra mùi máu đầy mặt đất này sao?

Dạ Trảo mãi mà không có phản ứng, đây khiến một số thú bên cạnh bắt đầu rục rịch, thấy vậy, nó dứt khoát nằm xuống, quyết định để cho thú bên cạnh đi thăm dò tình huống.

Bầy thú vừa nhận được cho phép, lập tức dốc toàn lực xông lên gò đất nhỏ.

Trên gò đất có một số Nhân tộc có vũ trang, bọn họ tự nhiên sẽ không ngồi chờ chết, đương nhiên cũng giơ vũ khí phản kháng, toàn bộ điều này đều ở trong dự tính của Dạ Trảo, nó cũng không để ý tổn thất một số thú, thậm chí muốn dựa vào đây đào thải một số con không đủ thực lực.

Mặc dù sự ăn ý của hai Nhân tộc ở trước nhất không tệ, nhưng loại thực lực đó vậy mà có thể tạm thời ngăn chặn phần lớn thú? Dạ Trảo có chút nghi hoặc, nhưng nhìn trái nhìn phải, lại cũng không cho rằng những Nhân tộc kia có gì đặc biệt.

Mấy phút sau, nó đã có hơi mất kiên nhẫn, nó vốn còn không muốn tự mình động thủ, nhưng phương Đông xa xôi không ngừng truyền đến lượng lớn mùi máu tanh, mùi máu tanh mỗi giây mỗi phút đều đang khơi gợi sự đói khát của nó.

Nếu không phải bầy thú không thể nhẫn nhịn đói khát để một mạch chạy đến phương Đông, buộc phải dừng lại ăn uống, nó căn bản sẽ không vì mấy chục Nhân tộc mà tốn thời gian dừng lại.

Dạ Trảo đứng lên, nhảy vọt một cái, trực tiếp nhảy đến chân gò đất, sau đó lại nhảy mấy cái, cự ly mỗi lần đều xa đến kinh người, cuối cùng, nó nhảy đến phía trên gò đất, há miệng rống to.

Trong tiếng thú rống âm điệu cao vút, lượng lớn linh liên kết thành một cái vòng xoáy to lớn, giống như là cơn lốc trực tiếp thổi về phía đỉnh gò đất.

Trên gò, Cedric vội vàng điều khiến linh cầu của mình thành dạng võng lưới, muốn dùng để ngăn chặn Dạ Trảo, nhưng khi loại công kích như gió lốc kia vừa đến, linh võng của hắn chớp mắt bị đánh vỡ.

Không có sự bảo hộ của linh võng, hắn và Owen đều bị gió lốc này đánh bay một cách thô bạo, đau đến ngã xuống đất động đậy không được, miễn cưỡng tự bò dậy, nhưng ở lúc ngẩng đầu phát hiện mình đã bị bầy thú bao vây rồi…

“Ca!”

Kaz hét lên một tiếng, lập tức xông đến đỉnh gò đất, thậm chí ngay cả Mila cũng không kịp kéo nó lại, cô vội vàng nhấc váy, ra sức muốn đuổi theo Kaz, nhưng lại không thể đuổi kịp.

Kaz lập tức bị một con thú toàn thân lông đen nhìn chằm chằm, đôi mắt đỏ máu nho nhỏ kia của thú nhìn chằm chằm vào Kaz, chờ sau khi xác định đối phương không hề có tính nguy hiểm, thú không chút do dự chạy về phía nó.

Kaz lại hoàn toàn không có phát hiện, mắt của nó chỉ là nhìn hướng của anh trai, dốc sức muốn chạy đi cứu anh mình, cho dù nó chỉ là đứa trẻ mười tuổi vô lực.

Khi thú chỉ cách Kaz một bước nhảy, Mila đã phát hiện, nhưng cô lại không kịp ngăn cản, chỉ có tuyệt vọng hét lên: “Kaz!”

Kaz cuối cùng cũng bị tiếng la bất thường của Mila thu hút, nó quay đầu nhìn, nhưng mọi thứ đều đã không kịp rồi, bóng thú to lớn đã vững vàng bao trùm lấy nó.

Nó chỉ có thể trợn lớn mắt, nhìn thú lông đen to lớn há miệng nhào về phía mình…

Một bóng đen to lớn đột nhiên từ mặt đất tuôn ra, đánh lên thú khiến nó văng ra chỗ khác.

Kaz ngẩn ra một chút, lúc này mới phát hiện thứ tuôn ra lại có thể là dây leo… nên nói, dây leo vô cùng to lớn!

Tiếp đến đỉnh gò đất không ngừng tuôn ra lượng lớn dây leo, dây leo cuốn toàn bộ thú lên trên cao, sau đó quăng đi một cách tàn nhẫn, nhưng Nhân tộc cũng ở trên gò đất lại không phải chịu loại đãi ngộ kinh khủng này.

Sĩ binh khủng hoảng nhìn dây leo tứ phía, có người thậm chí hoảng đến vung kiếm chém dây leo, nhưng tiếp đến, bọn họ lại phát hiện dây leo hoàn toàn không có làm hại bọn họ, thậm chí còn đánh lui thú, bảo vệ bọn họ, sự khủng hoảng trên mặt mọi người lập tức biến thành nghi hoặc.

“Ca!”

Kaz xông đến bên cạnh Cedric, người sau đầy thân vết máu, mặc dù phần lớn là máu của Owen và thú, nhưng hắn cũng xác thực đã bị thương không ít.

Kaz vội vàng đỡ anh trai lên, để cho hắn có thể ngồi dậy.

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Owen nhìn dây leo bốn phía la lên. Hắn cảm thấy mình chừng như sắp điên rồi, đầu tiên là tự dưng có một con Thú Linh, bây giờ lại đột nhiên mọc ra nhiều dây leo như thế?

Nhưng hắn lại không có thời gian đi làm rõ chân tướng, bởi vì lúc này Dạ Trảo đã đến gò đất.

Cho dù biết vô dụng, Owen vẫn là chỉ có thể giơ kiếm để đón địch, nhưng Dạ Trảo lại không có chú ý hắn, sáu con mắt đen của nó vô cùng nhất trí mà nhìn về một hướng.

Mọi người sau khi vừa phát hiện tình huống kỳ quái này, cũng thuận theo tầm mắt của nó nhìn qua… Công Hoa chậm rãi đi tới, quanh người nó toàn là dây leo vung múa, nhưng lại không có bất cứ dây leo nào làm hại đến nó.

Vừa nhìn thấy tình cảnh này, Dạ Trảo tức thì dựng thẳng lông toàn thân, sáu con mắt thậm chí nhìn chằm chằm vào Công Hoa. Nó hết sức kinh ngạc, mình vừa rồi lại có thể hoàn toàn không phát hiện ở đây có kẻ nguy hiểm đến mức này!

“Công Hoa?” Owen có chút khó hiểu, nhưng phần nhiều lại là lo lắng, Dạ Trảo bây giờ hình như là dán mắt vào Công Hoa rồi.

“Owen!”

Cedric đột nhiên hét lớn, bởi vì hắn đã nhìn thấy một con thú len lén nhảy lên gò đất, hơn nữa nhìn chằm chằm vào Owen, đang định đánh lén hắn.

Owen sửng sốt, lúc quay đầu nhìn, miệng thú đã ở trước mắt hắn rồi, hắn kinh hô, liên tục lùi lại, ngay khi hắn tưởng rằng mình chết chắc rồi… con thú đó đột nhiên té xuống đất, sau đó bắt đầu vùng vẫy kêu rên.

Owen lặng đi một chút, lúc này mới nhìn thấy nửa thân dưới của con thú kia đều bị dây leo cuốn lấy, dây leo kéo nó một mạch xuống đất, cuối cùng hoàn toàn chìm vào lòng đất.

Dạ Trảo bị tình huống này chọc giận, nó lớn tiếng gào rống về phía Công Hoa, phun ra linh như gió lốc, mang lên sức gió cường đại xông về phía nó.

Công Hoa lại không động không la, chỉ là ở lúc cơn lốc xông đến phía trước nó, dây leo to lớn lao tới ngăn chặn kích này, nhưng sau đó, Dạ Trảo nhảy lên dây leo, móng vuốt nhọn màu đen bắt đầu điên cuồng cào xé, cuối cùng xé dây leo to lớn thành mảnh vụn.

Nhưng cùng lúc dây leo to lớn bị xé nát, dây leo nhỏ xung quanh cũng bắt đầu công kích Dạ Trảo, so với dây leo to lớn, những dây leo nhỏ di chuyển nhanh chóng này khiến Dạ Trảo càng thêm đau đầu, mặc cho tốc độ nó kéo xé dây leo có nhanh, vậy mà cũng không nhanh bằng tốc độ dây leo tái sinh.

Mặc dù Dạ Trảo hiểu đạo lý bắt giặc bắt vua trước, nhưng nó lại không thể thoát thân để đi công kích kia tên “vua” kia. Những dây leo nhỏ này thoạt nhìn mảnh giống như cào một cái là đứt, nhưng chỉ cần bị một sợi dây leo quấn lên, những sợi khác bắt đầu quấn quanh sợi dây leo đó, quấn cho dây leo mỏng manh ban đầu thành sợi xích kiên cố.

Dạ Trảo bị dây leo làm cho có chút đau đầu, nhưng cũng không đến nỗi thật sự bị dây leo gây thương tích, mà Công Hoa ngoại trừ điều khiển dây leo, cũng không có bất cứ cử động nào khác, tình huống bây giờ hình như tạm thời lâm vào cương cục ai cũng không làm gì được ai.

Đối với tình huống đối chiến của Dạ Trảo và Công Hoa, những người khác chừng như tròn mắt nhìn, chỉ có vội vàng né ra xa một chút, sau đó tiếp tục đờ đẫn nhìn cảnh tượng khó tin này.

Chỉ có Kaz không ngừng la lớn “Công Hoa cố lên”.

Cedric dùng ngữ khí không dám tin lẩm bẩm: “Làm sao có thể? Dạ Trảo thế nhưng là một linh thực thân! Cho dù là Linh Sứ vĩ đại nhất cũng không thể đơn đả độc đấu với một linh thực thân… Huống chi đây chỉ là một cô bé?”

Nói đến đây, hắn nhìn kỹ Công Hoa, nhưng nhìn làm sao nó cũng giống một cô gái…

Lúc này, ánh sáng lam trên người Dạ Trảo tăng vọt, chớp mắt hủy diệt phần lớn dây leo và chiếm thế thượng phong.

Nhưng lúc này, mái tóc đen được cột một cách chỉnh tề của Công Hoa đột nhiên vùng khỏi dây buộc tóc, sau đó bắt đầu vẫy múa một cách điên cuồng, dáng dấp chừng như không khác gì dây leo xung quanh, mà khi tóc vẫy múa, trên mặt đất chớp mắt tuôn ta lượng lớn dây leo và cành cây, ngay cả Dạ Trảo bộc phát ánh sáng lam lần nữa cũng không thể tiêu diệt những thực vật trí mạng này.

“Trừ phi nó không phải là bé gái gì cả!” Cedric đột nhiên hiểu ra, thất thanh kinh hô: “Công Hoa cũng là một linh thực thân!”

Đột nhiên, Dạ Trảo nhảy ra, nó quan sát Công Hoa với đầu tóc múa điên cuồng của nó, cảnh giới hỏi: “Ngươi là linh nào?”

Thấy Dạ Trảo ngừng công kích, Công Hoa cũng dừng lại, chỉ có tóc vẫn là tự mình tung bay, nó thành thật trả lời: “Ta là Hoa.”

“Hoa?” Dạ Trảo có chút không lần được đầu mối.

Công Hoa giải thích kỹ hơn: “Đứa con của Cây, Hoa của Diệp tộc.”

Dạ Trảo lúc này mới gật đầu.

Cùng là chủng tộc rừng rậm, nó đích xác từng nghe chuyện của Hoa, cũng biết đối phương là linh thủ hộ của Diệp tộc, chiếu theo đạo lý sẽ không nhúng tay vào chuyện không liên quan tới Diệp tộc. Thế là, nó hào phóng nói: “Chuyện bọn ta tiến hành là đi săn bình thường, đối tượng là Nhân tộc, không ăn Diệp tộc, ngươi có thể mang Diệp tộc rời khỏi.”

Nó tưởng rằng Hoa sở dĩ xuất hiện ở đây, là bởi vì trong những con mồi kia có khả năng có Diệp tộc.

Công Hoa lại lắc lắc đầu, nói: “Ở đây không có Diệp tộc.”

Dạ Trảo không hiểu gì cả, lập tức hỏi: “Nếu đã như thế, ngươi vì sao ở đây? Hoa là linh thủ hộ của Diệp tộc, không liên quan với Nhân tộc.”

Dạ Trảo nói là sự thật, Công Hoa cũng biết, nhưng nó lại không thể tránh ra, bởi vì sau lưng nó là Kaz và Owen, xa hơn chút nữa còn có Mila.

Ở đây không có Diệp tộc, mà nó cũng nói không ra lý do mình muốn bảo hộ Nhân tộc, nên dứt khoát không nói, chỉ là đơn giản nói rõ tình huống với Dạ Trảo: “Nếu như ngươi muốn ăn bọn họ, thì phải ăn ta trước.”

Nghe vậy, Dạ Trảo xác thực có chút nổi giận, nó thế nhưng không phải linh tốt tính, chỉ là không muốn vô cớ tranh chấp với một linh thực thân khác, cho nên mới chịu nhiều lần nhẫn nhịn.

“Ngươi là Sinh Mệnh Mẫu Hoa?” (Mẫu hoa là hoa cái)

Mặc dù nổi giận, nhưng Dạ Trảo vẫn muốn làm rõ trạng huống rồi giao thủ sau, nó thế nhưng không phải một linh thực thân nguyện ý chịu thiệt.

Công Hoa lắc đầu nói: “Công Hoa.”

Thủ Hộ Công Hoa!

Dạ Trảo nheo sáu con mắt, nó đang ở trong lòng tính toán, vì để đem hơn bốn mươi Nhân tộc làm đồ ăn, rốt cuộc có đáng đánh nhau với Thủ Hộ Công Hoa hay không… Thôi đi! Mùi máu tanh từ phương Đông truyền tới nhiều hơn, đến đó liền có đồ ăn ăn không hết, hà tất đánh nhau với Hoa?

Nếu là Sinh Mệnh Mẫu Hoa thì không nói… Thủ Hộ Công Hoa thế nhưng là kẻ bảo hộ cường đại nhất của Diệp tộc!

Diệp tộc luôn luôn ôn hòa, cũng bởi vì tính cách này mà không phát triển nhiều năng lực mang tính công kích, ngay cả linh thực thân mà bọn họ tín ngưỡng, Linh Thụ, cộng với Sinh Mệnh Mẫu Hoa của Cây sinh ra cũng không có lấy một chút lực công kích.

Nhưng Thủ Hộ Công Hoa là ngoại lệ.

Để bảo vệ Diệp tộc thiếu hụt lực công kích, mọi năng lực của họ gần như đều là lấy công kích làm chủ, cho nên họ tuyệt đối không phải loại linh dễ chọc! Nhất là phụ cận toàn là rừng rậm, ở đây căn bản chính là địa bàn của Hoa, ở loại nơi này, sợ rằng không có mấy linh thực thân dám nói mình có thể đánh bại Thủ Hộ Công Hoa.

Mặc dù, Dạ Trảo cũng là linh thực thân của chủng tộc rừng rậm, nhưng nó lại không thể không thừa nhận, ở trong rừng rậm, mình sợ rằng vẫn thật đánh không thắng Thủ Hộ Công Hoa. Đồng thời, nó vẫn cảm thấy kỳ quái, Hoa thủ hộ của Diệp tộc lại có thể bảo hộ Nhân tộc?

“Bọn ta là đi ngang qua nơi đây.” Sau khi nghĩ rõ, Dạ Trảo quyết định từ bỏ những đồ ăn này, làm thương lượng: “Không cần thiết xung đột, ta bây giờ đi ngay lập tức, ngươi cũng không được công kích bọn ta, ngươi có đồng ý không?”

Công Hoa gật đầu, lên tiếng nói: “Đồng ý.”

Nghe vậy, Dạ Trảo yên tâm. Nó biết, Hoa loại linh này là hóa thân của thực vật, thực vật thế nhưng không phải thứ sẽ nói dối.

Dạ Trảo nhảy mấy cái, nhảy xuống gò đất, phát ra một tiếng thú rống, triệu tập bầy thú của mình, sau đó tiếp tục tiến về phương Đông nơi có nhiều mùi máu tanh truyền tới.

Sau khi chờ Dạ Trảo rời khỏi một đoạn, mọi dây leo mới bắt đầu chui về lòng đất, mái tóc khua điên cuồng của Công Hoa cũng dần dần lắng lại… một giây sau, nó lại đột nhiên bị người đẩy ngã, nó vừa vung tay, đang muốn dùng dây leo để đánh đối phương ra, lại phát hiện người đẩy ngã nó vậy mà lại là Cedric.

Công Hoa không biết làm sao, nhưng Cedric lại đã giơ nắm tay, ở khoảnh khắc vung quyền, hắn lại nhìn thấy bộ dạng của Công hoa, khuôn mặt cô gái của đối phương khiến hắn khựng lại một chút… Tiếp đến, không chút do dự vung quyền, sức lực lớn đến khiến Công Hoa té ra.

Trước khi hắn vung ra quyền thứ hai, Owen đã từ sau lưng túm lấy hắn, rống to: “Cedric! Cậu điên rồi sao? Làm gì đánh Công Hoa?”

Mila vội vàng chạy qua đỡ Công Hoa lên, đau lòng nhìn vết đỏ trên mặt Công Hoa, trong lúc khẽ giọng an ủi nó, còn quay đầu hung dữ trừng Cedric mấy cái. Nhưng cô cũng không có nhúng tay đi hạch hỏi Cedric, cô biết kỳ thực Owen còn yêu thương Công Hoa hơn mình, nếu Cedric lấy không ra một lý do tốt để… Không! Cho dù lấy ra được lý do tốt, Owen cũng sẽ xử lý hắn như thường đi?

“Các người còn chưa hiểu sao?”

Cedric không vùng thoát được Owen, dứt khoát xoay lại đối mặt với mọi người, chỉ vào tiểu trấn phía dưới, rống giận: “Nhìn xem những dây leo kia! Nhìn xem vết tích của tiểu trấn bị hủy diệt! Là nó đã hủy diệt tiểu trấn, nó chính là hung thủ!”

Mọi người theo phản xạ nhìn hướng Cedric chỉ, chỗ đó có một hố lõm dạng sợi dài, bọn họ đều vô cùng quen thuộc, bởi vì bọn họ đã ở lại đây hai tháng, chỉ là để nghiên cứu những cái hố này mà thôi.

Mới đầu, bọn họ ôm theo sợ hãi suy đoán có lẽ là một con xà thú vô cùng to lớn, nhưng bây giờ, bọn họ rốt cuộc đã hiểu, đó là vết tích của dây leo khổng lồ kia bò qua.

Mặc dù rốt cuộc đã hiểu rõ chân tướng, nhưng bọn họ cũng không cảm thấy cao hứng, một chút cũng không.

“Nó chính là hung thủ!”

Trong tiếng kêu rống rát cổ họng của Cedric, mỗi một người đều đờ đẫn, mặc dù có chút không muốn tin tưởng, nhưng cũng không thể nói ra lời phủ định.

Cedric hất tay của Owen ra, từng bước bức cận Công Hoa, khuôn mặt nhăn nhó, đứt hơi khản tiếng mà rống: “Là ngươi… Là ngươi đã giết cha mẹ của ta, đã giết chị ta và đứa trẻ mới sinh ra của chị ấy!”

Mọi người đều không biết nên phản ứng làm sao, bao gồm Owen và Mila.

Mắt thấy Cedric đã sắp đến trước mặt Công Hoa, Mila vội vàng chắn ở phía trước Công Hoa, nhưng khi Cedric mang theo khuôn mặt nhăn nhó từng bước bức cận, cô lại chỉ có thể từng bước thụt lùi… Cô thực sự không biết nên làm sao ngăn chặn một người vì báo mối thù sâu như biển máu mà tiến lên.

Owen vội vàng nói: “Cedric, đừng thương tổn bọn họ…”

Cedric quay đầu qua, đôi mắt đỏ ngầu, hung dữ dùng tiếng rống cắt ngang lời hắn.

“Cậu làm sao không nói lời này cho cha mẹ tôi? Cậu làm sao không nói lời này cho chị tôi? Cậu làm sao không nói lời này cho con của chị tôi? Đứa trẻ đó thậm chí là trẻ sơ sinh không biết nói chuyện! Cậu làm sao không nói giúp bọn họ hả?”

Owen ngay cả một câu cũng nói không ra lời.

Cedric túm phắt lấy cánh tay của Mila, sau khi đẩy cô sang bên cạnh, chỉ còn lại Công Hoa đứng ở trước mặt hắn, lúc này, hắn phóng ra linh cầu.

Nhưng cho dù Cedric cũng đã phóng ra linh cầu rồi, Công Hoa cũng chỉ là đứng nguyên tại chỗ, không hề có ý tránh ra hoặc là phản kích.

So với linh cầu, ánh mắt của Cedric càng khiến nó cảm thấy bất an, thậm chí là… sợ hãi.

Nhưng nó lại không hiểu mình vì sao lại sợ hãi, Cedric hẳn không có biện pháp làm hại mình. Công Hoa rất hiểu điều này, nhưng đây lại không an ủi được mình, nó vẫn cảm thấy rất sợ hãi.

Ánh sáng của linh cầu chiếu cho nửa khuôn mặt của Cedric phát sáng, bên kia lại u tối, hắn không có lập tức ra tay công kích, trái lại đè nén biểu tình vặn vẹo, nỗ lực khắc chế không rống giận, ngữ khí bình tĩnh lại hơi hơi run rẩy nói: “Nói cho ta, ngươi vì sao muốn giết người nhà của ta?”

Công Hoa lại nói không ra vì sao, lúc đó khi nó hồi thần lại… Mọi người đều chết rồi.

“Mau lên! Cho ta một cái lý do!” Cedric đột nhiên nổ ra rống giận, sự khắc chế vừa rồi đã biến mất, hắn phẫn hận rống: “Mẹ nó khiến ta nhà tan cửa nát ít nhất cũng phải có cái lý do chứ? Chẳng lẽ ngươi chỉ là lỡ vung tay một cái đã giết chết bọn họ? Nói cho ta…”

“Ca!”

Kaz đột nhiên chạy đến phía trước Công Hoa, dang hai tay ngăn chặn anh trai, kiên quyết la lớn: “Người giết chết mọi người không phải Công hoa, nhất định không phải chị ấy! Công Hoa vừa rồi mới đánh thú chạy đi, là chị ấy đã bảo vệ chúng ta mà!”

Kaz vừa nói ra lời này, ngay cả người hết sức khẳng định là Cedric cũng không khỏi do dự.

“Kaz…”

Nghe thấy tiếng gọi, Kaz quay người qua, nhìn thấy nửa bên mặt của Công Hoa đều sưng lên, nó áy náy nói: “Xin lỗi, anh trai em hiểu lầm rồi, không phải chị, có đúng không? Không phải chị đã giết em bé của tỷ tỷ, giết ba em, giết rất nhiều người… Là người khác giết đúng không? Nhất định là kẻ xấu khác có lực lượng rất giống chị! Là anh trai em quá ngốc, ngay cả điều này cũng không nghĩ đến…”

Nói đến cuối, nó thậm chí bởi vì anh trai quá ngốc mà cười.

Công Hoa lại chỉ là nhìn nó, sau đó nghiêm túc nói: “Xin lỗi.”

Nụ cười của Kaz lập tức cứng ở trên mặt, không che được ngữ khí hoảng loạn hỏi: “Vì, vì sao muốn xin lỗi?”

Công Hoa lại bảo trì trầm mặc, nó thấp thoáng cảm giác được, một khi nó nói ra khỏi miệng, có lẽ sẽ có thứ biến mất… Nó không thể nói ra là thứ gì sẽ biến mất, nhưng biết có thứ sẽ biến mất, là hiện tại, mọi thứ đều…

Trong lúc Công Hoa trầm mặc, nụ cười của Kaz dần dần biến mất, cho đến khi nụ cười của nó hoàn toàn biến mất, Công Hoa lúc này mới mở miệng: “Bởi vì tôi đã phạm lỗi, Kaz cậu nói với tôi, phạm lỗi phải xin lỗi.”

Lần này, đổi sang Kaz trầm mặc, nhưng nó không có trầm mặc bao lâu đã mở miệng hỏi: “Chị thật sự đã giết chết em bé của chị em?”

Công Hoa thành thật nói: “Tôi không biết có em bé hay không, nhưng người của tiểu trấn này đều là bị tôi giết chết, nếu như em bé ở đây, hẳn là cũng bị tôi giết chết. Xin lỗi, bởi vì tôi lúc đó rất đau rất đau… Kaz, tôi đã nói xin lỗi, cậu có tha thứ cho tôi không?”

Kaz lại vừa lắc đầu, vừa chậm rãi lùi lại, thay vào đó, Cedric mang theo phẫn hận đi lên, vừa nói: “Kẻ thù ở ngay bên cạnh ta, ta lại có thể không biết… Lần này nhất định phải thay người nhà của ta phục thù!”

Cedric nhào lên phía trước, không còn do dự nữa mà vung ra nắm tay, Công Hoa lại cũng không né tránh, sau khi bị một quyền đánh ngã, nó chỉ là vươn tay bảo vệ tóc, sau đó mặc cho Cedric vung hết quyền này đến quyền khác về phía nó.

“A…” Kaz ngây người, mặc dù đã biết Công Hoa là hung thủ, nhưng nó lại cũng hoàn toàn không muốn nhìn thấy Công Hoa bị đánh đau.

“Dừng tay! Đừng đánh nữa!”

Mila nhào lên người Công Hoa, Cedric dưới không kịp dừng tay cũng không muốn dừng tay, thậm chí đánh vào cô mấy quyền, nhưng hắn cũng không có ngừng đánh, cho đến khi Owen ôm lấy hắn, sau đó lôi cả người hắn ra sau.

Cedric điên cuồng vùng vẫy rống to: “Buông tôi ra, buông ra! Nó chính là hung thủ, các người đều nghe thấy rồi!”

“Đừng điên nữa! Bất luận Công Hoa có phải hung thủ hay không, cậu là muốn bức nó ra tay phản kích sao?” Owen ghé ở bên tay Cedric, dốc sức nhỏ tiếng và nhanh chóng nói: “Tất cả chúng ta cùng lên đều đánh không thắng nó! Cậu là muốn chết sao? Muốn để cho Kaz cùng chết với cậu sao?”

Nếu chỉ có mình, Cedric có lẽ thật sự sẽ xông lên, cho dù mình căn bản đánh không thắng được đối phương, nhưng bây giờ hắn không phải một mình, hắn còn có Kaz… Bất luận thế nào, nhất định phải bảo toàn mạng sống của Kaz mới được!

Nghĩ đến đây, hắn mới miễn cưỡng đè nén mọi thù hận, quay đầu qua, bế lấy Kaz đang cúi đầu khóc. Chỉ có ôm người quan trọng nhất này, thứ tuyệt đối không thể mất đi, hắn mới có thể không lấy hai tay đi làm chuyện khác… ví dụ như báo thù.

Owen đi qua đỡ Mila lên, lo lắng hỏi: “Không sao chứ?”

Mila lắc lắc đầu, sau đó cũng kéo Công Hoa lên, phủi phủi bụi bặm trên người nó.

Công Hoa chỉ là không ngừng lặp lại: “Xin lỗi.” Ngoại trừ cái này, nó không biết có thể làm gì.

“Xin lỗi?” Cedric lập tức không nhịn được rống giận: “Một tiếng xin lỗi có thể thay thế mạng của cả nhà ta sao?”

“Đủ rồi! Đừng nói nữa!” Owen khẽ rống xong, sau đó nói: “Mila, bảo người của em băng bó vết thương cho sĩ binh, chúng ta lát nữa đi ngay.”

Mila sau khi gật đầu, nhìn thấy người xung quanh đều dùng thần sắc bất an sợ hãi nhìn Công Hoa, cho nên cô dứt khoát trực tiếp kéo Công Hoa rời khỏi.

Công Hoa vừa bị kéo đi, vừa quay đầu nhìn Kaz, nhưng nó chỉ là gục ở trên vai anh trai khóc lóc, hoàn toàn không có ngẩng đầu lên.

Nói xin lỗi quả nhiên không được…

Công Hoa cúi thấp đầu, mặc dù nó sớm đã thấp thoáng biết được rồi, nhưng vẫn chờ mong Kaz sẽ giống như lời của cậu ấy nói… Chỉ cần xin lỗi, cậu ấy sẽ tha thứ cho mình vì đã giết chết em bé.

Vì không để cho mọi người bất an, Mila mang Công Hoa vào trong lều, sau khi giúp nó lau mặt, rồi liền đi ra giúp mọi người liệu thương.

Phen chiến đấu này rất thảm liệt, mặc dù sau đó có Công Hoa giúp đỡ, nhưng bọn họ vẫn là vĩnh viễn mất đi mười người, hơn nữa thương thế của những người khác cũng đều không nhẹ.

Mila lưu loát băng bó xong một người bị thương, khi đang tìm kiếm người tiếp theo, lại liếc mắt nhìn thấy Owen ngẩn ngơ ngồi ở dưới cây, vết thương trên cánh tay bê bết máu thịt.

“Owen…”

Owen ngẩn ra, ngẩng đầu nhìn, nhìn thấy Mila, người sau mang theo thần tình lo lắng nhìn hắn. Hắn trầm mặc một lát, trả lời: “Anh không sao, em đi xem người khác trước đi.”

Mila nhìn cánh tay của hắn, mặc dù mất đi một miếng máu thịt, chẳng qua máu đã ngừng chảy, xác thực hẳn không có gì đáng ngại, cho nên cũng liền gật đầu, sau đó xoay người rời khỏi.”

“Mila!” Owen vừa hô, nhưng khi Mila quay đầu nhìn hắn, hắn lại trầm mặc một hồi mới hỏi: “Công Hoa đang làm cái gì?”

“Không làm cái gì cả, em để nó đợi ở trong lều.”

“Thế sao?” Owen lau mặt, lại lau không đi vẻ mặt mệt mỏi, cũng lau không đi tuyệt vọng trong lời nói, “Rốt cuộc nên làm sao đây? Mila, chúng ta có thể làm sao? Làm sao lại là nó?”

Mila cũng tìm không ra cách nào khác, Công Hoa đã giết hết người của cả một cái trấn, mặc kệ lý do là gì, chuyện này vẫn không thể thay đổi.

Vì sao đứa trẻ thiện lương vô tà như Công hoa lại là hung thủ?

Mila ôm theo nghi hoặc với nỗi đau sâu sắc, nhưng cũng chỉ có thể cố nén đau buồn nói: “Owen, em tiếp tục đi giúp mọi người băng bó đây, chúng ta vẫn là đừng ở lại cái nơi này quá lâu, có thể đi sớm chừng nào hay chừng đó.”

“Uh.”

Mila đi được một lát, lại đột nhiên phát hiện Cedric đi đến nói chuyện với Owen, đối với điều này, cô khó tránh cảm thấy có chút bất an, nhưng cũng không thể làm gì, chẳng qua nhìn thấy Cedric lại khiến cô đột nhiên nhớ tới Kaz.

Kaz đâu? Cô nhìn quanh trái phải tìm kiếm, lúc này mới nhìn thấy Kaz ngồi ở dưới một gốc cây khác, nó đang ngơ ngác nhìn hướng nào đó… Đó là lều nơi Công Hoa hiện giờ đang ở.

Thấy vậy, cô không khỏi có chút buồn bã, mặc kệ thế nào, Cedric sợ rằng sẽ không để cho Kaz tiếp cận Công Hoa nữa, đáng tiếc cảm tình của hai người tốt như thế…

“Mila!”

Mila sửng sốt, ngẩng đầu nhìn mới phát hiện lại có thể là Owen và Cedric, sắc mặt của hai người đều hết sức nghiêm túc.

“Làm sao vậy?”

Owen đưa tới một cái bình nhỏ, nói: “Mila, em đi nấu chén canh, bỏ thêm chút thịt vào, sau đó bỏ cái này vào trong canh, đưa canh… cho Công Hoa uống.”

Mila sửng sốt, lại không chịu nhận lấy cái bình này, cảnh giới hỏi: “Đây là cái gì?”

Cedric lãnh tĩnh trả lời: “Là thuốc mê, ăn vào sẽ thiếp đi mà thôi.”

Mila lập tức trầm mặt, bất mãn hô lên: “Các anh lại có thể muốn bỏ thuốc Công Hoa?”

Cedric lại càng phẫn nộ rống: “Nó đã giết nhiều người như thế, chẳng lẽ không cần… không cần tiếp nhận thẩm phán sao?”

Mila lại không muốn tin tưởng Cedric, mặc dù chỉ là thuốc mê, nhưng sau khi Công Hoa thiếp đi ai biết Cedric sẽ làm gì đây? Nhìn dáng vẻ của hắn căn bản là muốn một đao giết chết Công Hoa!

“Mila, cứ làm theo lời Cedric nói.” Owen dùng ngữ khí mệt mỏi nói: “Chúng ta không thể để cho Công Hoa bảo trì thanh tỉnh chạy loạn khắp noi, người khác sẽ không muốn để cho nó thanh tỉnh đi theo chúng ta, cho nên chỉ có thể làm như thế.”

Mila suy nghĩ một chút, điều này cũng phải, nếu không nghĩ biện pháp để cho mọi người có thể chấp nhận, sợ rằng chỉ có thể vứt bỏ Công Hoa rồi, đó thế nhưng không được! Cô miễn cưỡng đồng ý: “Được thôi! Nhưng các anh nhất định phải đáp ứng tôi, trước khi mang Công Hoa đi chịu thẩm phán, tuyệt đối không được động thủ với nó!”

Nói đến câu cuối cùng, cô thậm chí hung dữ trừng vào Cedric một cái.

Mila không yên tâm nên lại nói: “Owen, anh sẽ bảo vệ Công Hoa chứ?”

Owen trầm mặc một chút, gật đầu “uh” một tiếng.

Sau khi nhận được bảo chứng của Owen, Mila lúc này mới nhận lấy cái bình nhỏ, sau đó bắt đầu đi nấu canh. Đại khái là bởi vì mọi người đều không muốn nhìn thấy Công Hoa chạy loạn khắp nơi, không ít người thậm chí hào phóng dâng tặng nguyên liệu đắt đỏ để cho Mila đi nấu canh.

Mặc dù nguyên liệu phong phú, nhưng Mila thực sự không cao hứng nổi, chẳng qua có thể nấu ra canh ngon để cho Công Hoa ăn, ít nhất cũng là cái an ủi.

Cuối cùng, Mila nhìn nồi canh thịt nhỏ thơm ngào ngạt, thực sự vạn phần không muốn bỏ thuốc mê vào, nhưng Cedric lại cứ luôn đứng ở bên cạnh cô, căn bản chính là đang giám thị hành động của cô. Cô có chút bực mình nói: “Phải bỏ bao nhiêu?”

“Toàn bộ.” Cedric không chút do dự trả lời.

“Anh chắc chứ?” Mila có chút hoài nghi hỏi. Cô thực sự rất sợ hãi Cedric sẽ muốn len lén độc chết Công Hoa.

Cedric gật đầu, mất kiên nhẫn nói: “Nó thế nhưng không phải người! Tôi còn hoài nghi lượng thuốc này rốt cuộc có đủ để cho nó ngủ một ngày hay không!”

Nghe vậy, Mila do dự một chút, vẫn là đổ toàn bộ thuốc trong bình vào trong canh, chỉ âm thầm hi vọng mùi vị của thuốc mê này đừng quá nặng, tránh cho canh thịt trở nên khó uống.

Khi cô đang muốn bưng canh đi đến lều, Cedric lại đột nhiên gọi cô lại, “Gọi nó ra uống.”

Mila trừng hai mắt, sắp nổi nóng… Nhưng Cedric lại khẽ rống lên trước: “Đây là vì tốt cho cô! Nếu như nó không có lập tức ngã xuống, còn phát giác bất thường, rất có khả năng sẽ ra tay giết cô!”

Mila rống trở lại: “Công Hoa tuyệt đối sẽ không giết tôi!”

Cedric gằn từng chữ nói: “Nó đã giết hết người của cả một cái trấn, ngay cả trẻ sơ sinh cũng giết!”

Mila mặc dù còn muốn biện giải, nhưng vừa nghe thấy chữ trẻ sơ sinh, cô làm sao cũng không thể nói ra lời biện giải, cô chỉ có xoay người qua, đi đến phía trước lều, khẽ gọi: “Công Hoa! Em ra đây một lát.”

Lều được vén ra, Công Hoa đi đến trước mặt Mila, trên mặt của nó không có biểu tình, chỉ là nhìn tới nhìn lui từng khuôn mặt nó nhận biết, Mila, Cedric, Owen ở xa hơn, và xa hơn nữa là Kaz.

Mila đưa canh thịt tới, nhẫn nhịn áy náy trong lòng, miễn cưỡng cười nói: “Nào, Công hoa, uống hết canh thịt, sau đó chúng ta phải đi rồi.”

Công Hoa nhận lấy canh, ngoan ngoãn uống một ngụm, sau đó dừng lại không uống nữa.

Chẳng lẽ thuốc mê thật sự rất khó uống? Mila có chút bất an, còn quay đầu nhìn Cedric một cái, người sau lại mang vẻ mặt kiên quyết, không hề cho phép cô lùi bước. Lúc này, ngay cả người khác cũng bắt đầu chú ý tình huống bên này, đầy mặt mọi người đều là thần sắc bất an.

Thấy vậy, Mila chỉ có tiếp tục nói: “Công Hoa ngoan, uống cho hết canh nhé!”

Công Hoa nhìn Mila, vừa lại quay đầu nhìn Owen ở xa hơn, Owen lại quay mặt đi. Cuối cùng, nó nhìn hướng Kaz, Kaz cũng nhìn nó, biểu tình trên mặt lại rất ngỡ ngàng.

“Công Hoa, làm sao vậy?” Mila có chút bất an, nhưng cô cũng không hi vọng bị bức bỏ mặc Công Hoa, cho nên nỗ lực khuyên nhủ: “Nghe lời, uống hết canh, được không?”

Tầm nhìn của Công Hoa trở về mặt của Mila, nó lần nữa xin lỗi: “Xin lỗi, em không phải cố ý giết chết em bé, em lúc đó rất đau rất đau… Mila, chị muốn vứt bỏ em sao?”

Mila cũng không hiểu Công Hoa vì sao lại rất đau, nhưng lại cảm thấy một tia đau lòng bởi vì Công Hoa lần nữa dò hỏi có phải sẽ vứt bỏ nó hay không.

Mình tuyệt đối không thể vứt bỏ đứa trẻ này! Mila lần nữa kiên định lòng tin, cười nói: “Đứa trẻ ngoan, biết sai là tốt rồi, chị sẽ không vứt bỏ em, đừng suy nghĩ lung tung, mau uống hết canh, sau đó chúng ta sẽ “cùng nhau” đi.” Cô đặc biệt nhấn mạnh hai chữ “cùng nhau”.

Công Hoa trầm mặc, vẫn là gật đầu, sau đó vô cùng nghiêm túc ăn từng miếng canh thịt, mỗi một miếng thịt mỗi một giọt canh đều không có để lại, triệt để ăn sạch sẽ.

Sau khi ăn xong, Công Hoa ngẩng đầu nhìn Mila, người sau tiếp lấy chén trên tay nó, nhưng lại không có đi ra, cô lo lắng lúc Công Hoa té xỉu, sẽ không ai có thể đỡ lấy nó, nếu té bị thương thì nguy.

Mila chờ đợi Công Hoa nói nó buồn ngủ hoặc là dứt khoát ngã xuống, nhưng đều không chờ được cả hai, lại chờ được miệng của Công Hoa bắt đầu chảy ra vệt máu, tuy nói là vệt máu, nhưng màu sắc lại rõ ràng không giống màu đỏ tươi của Nhân tộc, máu của Công Hoa giống như mắt của nó, đều là màu đỏ thẫm.

Vệt máu màu đỏ thẫm tuy nhỏ, lại chảy một mạch qua cằm, chảy qua cổ, để lại vết tích đặc biệt gây sốc trên làn da trắng tinh dị thường của Công Hoa.

Mila trợn lớn mắt, hoàn toàn không hiểu đã xảy ra chuyện gì…

Công Hoa đột nhiên ho hai cái, trong miệng không còn là chảy vệt máu, mà là bắt đầu ói ra từng ngụm máu, lượng máu thậm chí lớn đến khiến nó bởi vì sặc mà ho càng kịch liệt.

Trong tiếng ho của Công Hoa, máu dần dần nhiễm đỏ cả vạt áo của nó… Đây khiến Mila đột nhiên lĩnh ngộ.

Cô đã bị gạt! Thứ bỏ vào trong canh không phải là thuốc mê gì cả, mà là thuốc độc!

“Công Hoa!”

Công Hoa quay đầu nhìn, người hét lớn thì ra là Kaz. Kaz chạy về phía nó, biểu tình trên mặt hoảng hốt mà ai thương, nhưng tiếp đến, nó lại bị túm lấy, nó sau khi vùng vẫy vài cái phát hiện là Cedric túm lấy mình, lập tức dừng vùng vẫy, không dám tiếp tục chạy tới.

Nó chỉ là nhìn Công Hoa, không ngừng khóc lóc.

Tiếp đến, Công hoa nhìn hướng Owen, Owen là người đầu tiên nhặt được nó, người đối tốt với nó, nhưng Owen lại quay đầu đi, né tránh cái nhìn của nó…

“Công Hoa!”

Công Hoa sửng sốt, nhìn hướng âm thanh phát ra, nhưng tầm nhìn của nó lại đã bắt đầu có chút không thể tập trung rồi, sự vật trước mắt có hơi mơ hồ, nhưng ở trong vùng cảnh vật mơ hồ, mặt của Mila đột nhiên phóng đại, trở nên càng ngày càng rõ rệt…

Cô ôm chặt lấy nó.

——-

Aicomicus & Tuyết Lâm

5 responses »

  1. ngại quá, nếu tớ là người giật tem thì có bị thiên hạ ném đá ko nhỉ >”<

    Reply
  2. Thật thê thảm, bé nó có muốn thế đâu, sao bọn kia lại đối xử vs bé nó như vậy chớ TT.TT

    Reply
  3. “Đừng ta! Đừng đánh nữa!” -> Dừng tay

    Reply
  4. Công Hoa của tôi T^T! Các người sao nỡ làm thế hả?! Ít ra mạng của các người cũng là Công Hoa cứu! Chấp nhận các người báo thù nhưng báo thù xong cũng tự sát luôn đi. Tự sát trả lại tính mạng mà Công Hoa đã cứu!!

    P/s: kích động quá T^T

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: