RSS Feed

Công Hoa 1-7

Posted on

Chương 7: Màu hoa hướng dương… là hồi ức

Có rất nhiều lựa chọn, ta tưởng rằng mình đã chọn sai, nhưng về sau hồi tưởng lại, cho dù thời gian chảy ngược, ta vẫn là sẽ sai một lần nữa.

Kỳ thực, ta căn bản không còn lựa chọn nào khác.

—– Công Hoa

 

 

Ngân Thiết Tử bước xuống xe ngựa, vốn dự tính sẽ nhìn thấy sóng người cuồn cuộn, dù sao thủ hạ của Chiến Công Paladin cũng có một đoàn Linh Sĩ trực thuộc —- Bôn Viêm.

Đứa con trai Owen lại là học sinh duy nhất của Chris đoàn trưởng đoàn Linh Sĩ Hạ Lan khác, chẳng khác nào trong tam đại Linh Sĩ đoàn của Chiến Viêm quốc có hai thế lực ủng hộ hắn, cho nên Chiến Công Paladin bây giờ có thể nói là như mặt trời giữa trưa, cho dù là bản thân quốc vương Chiến Viêm quốc cũng không dám chính diện trở mặt với hắn.

Mà Chiến Công Paladin nổi tiếng cưng chiều đứa con gái duy nhất Mila, nếu là muốn nịnh bợ Chiến Công Paladin, gần như không ai sẽ bỏ qua sức ảnh hưởng của cô gái này.

Nhưng xe ngựa trước mắt lại thưa thớt, số khách khứa chừng như còn ít hơn người sẽ đến dự tiệc sinh nhật của một Chiến Nhận.

“Hình như người tới không nhiều?” Ngân Thiết Tử có chút nghi hoặc quay đầu nhìn Owen.

Owen gật đầu, giải thích: “Chỉ có mời một số người trong gia tộc. Mila không thích nhiều người cũng không thích người lạ, cho nên tiệc sinh nhật trước giờ đều không mời quá nhiều người tới.”

Ngân Thiết Tử gật đầu.

Có lẽ những cô gái bình thường muổn trải qua sinh nhật một cách an tĩnh là chuyện rất đơn giản, nhưng con gái của Chiến Công Paladin lại khác. Vì để cho con gái an tĩnh trải qua sinh nhật, Chiến Công Paladin không biết phải cự tuyệt bao nhiêu nhân sĩ trọng yếu đến tham gia buổi tiệc, mà những nhân sĩ trọng yếu kia là tuyệt đối không quen bị từ chối.

Chiến Công Paladin quả nhiên rất thương con gái. Ngân Thiết Tử không khỏi mỉm cười.

Ngân Thiết Tử bước lên bậc thang, dọc đường còn thu hút chú ý của không ít người, mọi người đều nhìn mái tóc màu tím bạc kia của hắn, tiếng phát ra phần lớn là tán thán.

Tùy tùng ở cửa cung kính hữu lễ nói: “Xin vui lòng lấy ra thiệp mời.”

Mặc dù Owen đích xác đã cho một tấm thiệp mời, chẳng qua Ngân Thiết Tử lại không có mang theo… Thiếu gia đương gia cũng đã đặc biệt đến đón rồi, còn cần mang thiệp mời gì nữa?

Owen vội vàng đi lên nói: “Cậu ấy là do ta mang tới.”

“Owen thiếu gia.” Tùy tùng bừng tỉnh, vội vàng nói: “Ngài đã về rồi, Mila tiểu thư vừa mới phái người đến cửa xem ngài đã về hay chưa đó!”

Owen kêu một tiếng “tiêu rồi”, vội vàng kéo Ngân Thiết Tử, nói: “Ngân Thiết Tử, mau theo tôi vào trong!”

Nếu là bình thường, Ngân Thiết Tử không thích bị người khác đụng chạm, khẳng định sẽ hất tay của hắn ra, nhưng lúc này hắn lại mặc cho Owen kéo mình vào, đi một mạch vào đại sảnh, dọc đường hai người này gần như thu hút chú ý của tất cả mọi người, không ít người còn lên tiếng gọi Owen, nhưng Owen chỉ là dọc đường la to “Em gái tôi đang tìm tôi, tôi phải mau chóng đi qua đó”.

Mọi người vừa nghe, đều là mỉm cười, cũng không để ý đến sự thất lễ của Owen, mà là tò mò nhìn về phía Ngân Thiết Tử.

Ngân Thiết Tử chỉ là mang vẻ mặt hờ hững mà bị kéo đi, sau khi bị kéo vào đại sảnh, mặc dù không ít người nhìn chằm chằm vào hắn, hắn cũng chỉ làm thinh, lặng im tự mình đánh giá đại sảnh.

Mặc dù là tiệc sinh nhật, nhưng bố trí của đại sảnh xem ra cũng không hoa lệ, chỉ có ở xung quanh đại sảnh đặt rất nhiều hoa hồng trắng.

Hoa hồng màu trắng, khăn trải bàn màu lam nhạt và rèm cửa sổ màu đồng, cả đại sảnh thoạt nhìn khá nhẹ nhàng khoan khoái.

Cho đến khi Owen la to “Mila! Anh về rồi” đây mới rốt cuộc khiến hắn chú ý, Ngân Thiết Tử trong lúc bị kéo cũng quay đầu nhìn hướng Owen chạy, nhìn thấy một cô gái tóc vàng ngồi ở trên xe lăn đang mỉm cười lắng nghe một chàng trai nói chuyện.

Nghe thấy tiếng gọi của Owen, Mila quay đầu qua, nhìn anh trai một chút, sau đó tò mò nhìn người bên cạnh anh trai… Vừa nhìn thấy cô, Ngân Thiết Tử liền ngây ngẩn.

Đã qua nhiều năm như thế, cộng thêm năm đó kỳ thực đối với mọi thứ vẫn là trạng thái tỉnh tỉnh mê mê, cho nên dung nhan của Mila kỳ thực sớm đã có chút nhớ không rõ rồi, nhưng có một đặc trưng lại tuyệt đối sẽ không nhớ sai, Mila có một mái tóc màu hoa hướng dương.

Mila trước mắt đột nhiên bật cười, màu tóc là màu của hoa hướng dương, ngay cả nụ cười cũng xán lạn như hoa hướng dương, cô cười nói: “Xin chào, lần đầu gặp mặt, tôi là Chiến-Mila-Paladin.”

Owen dùng khuỷu tay thúc hắn một cái, thấp giọng nhắc nhở: “Này, trả lời đi chứ! Em gái tôi đang gọi cậu, cậu là nhìn đơ luôn rồi à?”

Ngân Thiết Tử lúc này mới đột nhiên hồi thần, vừa hồi thần liền nhìn thấy chàng trai bên cạnh Mila đang khẽ cười nhạo, đây khiến Ngân Thiết Tử chợt nhận ra sự thất thố của mình, không khỏi cảm thấy có chút xấu hổ, vội vàng chào hỏi: “Xin chào, tôi là Lâm-Ngân Thiết Tử-Omi.”

“Oh? Thật là ngưỡng mộ đại danh đã lâu.”

Mila đầu tiên là có chút nhạ dị mà nhìn anh trai một cái, nhưng lập tức lịch sự hồi ứng chào hỏi của Ngân Thiết Tử, sau khi đáp lại xong, cô cười nhìn Ngân Thiết Tử, hình như đang chờ đợi cái gì.

Đây khiến Ngân Thiết Tử cảm thấy có chút nghi hoặc, không khỏi nhìn hướng Owen, Owen lại cũng ngơ ngác, em gái Mila chỉ có ra sức dùng đuôi mắt liếc nam nhân bên cạnh mình, thử ra ám hiệu cho anh trai… Owen ngẩn người, lúc này mới giơ tay chào hỏi người kia: “Hi, Edward, năm nay cậu tặng em gái tôi món quà gì vậy?”

Edward trêu đùa trả lời: “Thật là! Mila, cô không cần đặc biệt ra ám hiệu cho anh trai cô mà! Tôi vừa rồi đang tưởng tôi đột nhiên biến thành người vô hình, đang hưởng thụ thời khắc vô hình hiếm có này chứ.”

… Vương tử Edward?

Ngân Thiết Tử sửng sốt, lúc này mới chân chính chú ý đến chàng trai nhã nhặn bên cạnh Mila, phục sức của đối phương cũng không quá hoa lệ, thậm chí còn giản dị hơn bộ trên người mình rất nhiều… Chẳng trách dọc đường nhiều người chú ý mình như thế!

Ngân Thiết Tử vừa chửi rủa Owen, vừa vội vàng hành lễ: “Lần đầu gặp mặt, Edward vương tử điện hạ, tôi… tại hạ là Lâm-Ngân Thiết Tử-Omi.”

Suy nghĩ một hồi, lại cũng không thể nghĩ ra ở trước mặt vương tử, mình rốt cuộc nên tự xưng là gì, chỉ có miễn cưỡng nói ra chữ tại hạ.

Edward cười ôn hòa hồi ứng: “Không cần hữu lễ như thế, gọi tôi là Edward là được rồi.”

Ngân Thiết Tử cũng sẽ không thật sự cho rằng mình có thể hô thẳng tên húy của vương tử, nhưng hắn cũng không biết nên làm sao nói chuyện với một vương tử, chỉ có bảo trì trầm mặc không nói.

May mà lúc này, Owen mở miệng nói: “Một quý vương tử điện hạ lớn như thế đứng ở đây, ai lại coi cậu như người vô hình? Mau trả lời, cậu rốt cuộc đã tặng em gái tôi cái gì?”

Edward có chút bất đắc dĩ trả lời: “Quà chẳng phải ở ngay trên tay Mila sao?”

Mila cười giơ một cái gương cầm tay trên tay, tổng thể gương là màu trắng, sáng bóng một cách hết sức dịu dàng, khung gương điêu khắc một vòng hoa hồng trắng, mà chính giữa mặt trái gương là một viên bảo thạch trơn tròn màu lam nước.

Owen đánh giá tấm gương đó một phen, lúc này mới nói: “Được thôi, lễ vật miễn cưỡng qua cửa.”

Edward vừa nghe, bực mình nói: “Còn miễn cưỡng qua cửa! Đây thế nhưng là gương do răng của thú tuyết phương Bắc điêu khắc ra, vì để mua nó, quý vương tử rất lớn là tôi đây tháng sau nói không chừng phải ăn bánh mì qua ngày đó.”

“Ăn bánh mì thì có bao nhiêu bi thảm chứ… nhớ hồi đó tôi và lão sư Chris đi ra ngoài tập huấn, mỗi ngày chỉ có thể ăn con mồi của mình săn, nếu không săn được cái gì thì chính là ôm bụng nhịn đói!”

“Được rồi được rồi! Cậu chẳng qua cũng chỉ là cùng đoàn trưởng Chris đi ra ngoài tập huấn một lần mà đã đủ cho cậu nói tới ba năm luôn sao!”

Owen và Edward cãi nhau khiến Ngân Thiết Tử thật sự có chút ngạc nhiên, mặc dù hắn từng nghe nói Mila, Owen và đệ nhất vương tử là bạn chơi với nhau từ nhỏ, giao tình của lẫn nhau rất không tệ, nhưng không ngờ lại có thể sẽ tốt như thế.

Đây không biết có ảnh hưởng đến kế hoạch của mình hay không? Ngân Thiết Tử nhíu mày suy nghĩ.

“Rất khiến người ta ngạc nhiên đúng không?”

Ngân Thiết Tử sửng sốt, quay đầu nhìn Mila, Mila cười với hắn, nhẹ nhàng nói: “Cảm tình của ca ca và Edward vô cùng tốt chứ?”

“Cảm tình bọn anh mới không tốt!” Hai người đồng thanh nói.

“Đúng mà phải không?” Thấy hai người phản đối kịch liệt như thế, Mila lại cười hì hì mà nói như thế, Ngân Thiết Tử chỉ có gật đầu đồng ý.

Nhìn thấy Ngân Thiết Tử trầm mặc như vậy, Mila đặc biệt tìm đề tài hắn có thể xen vào để nói: “Mấy ngày qua đã thấy rất nhiều linh dược của anh làm ra, tôi còn tưởng rằng anh sẽ là một Liên Linh Sư già dặn kinh nghiệm, đã có chút tuổi cơ! Kết quả không ngờ anh lại trẻ như thế, hình như còn muốn trẻ hơn tôi và Owen một chút.”

Ngân Thiết Tử vội vàng nói: “Tôi đã hai mươi ba tuổi rồi.”

Owen nói tiếp: “Chẳng qua là có một khuôn mặt em bé, cho nên thoạt nhìn như là mười tám tuổi thôi.”

Mila bật cười, Ngân Thiết Tử trừng Owen một cái.

Edward có chút tò mò hỏi: “Thì ra cậu là Liên Linh Sư? A… Chẳng lẽ cậu chính là Liên Linh Sư đã liên ra linh dược nhuộm tóc màu hoa hạ lan?”

Ngân Thiết Tử gật đầu.

Edward lần này tò mò thật rồi, khi hắn đang muốn nói chuyện, Owen lại đột nhiên kéo hắn một cái, hắn có chút khó hiểu mà quay đầu nhìn Owen, người sau lại chớp chớp mắt với hắn, đây khiến hắn càng thêm khó hiểu.

“Tôi rất muốn thỉnh giáo anh một số tri thức về liên linh, không biết có được không đây?” Mila nói được một nửa với Ngân Thiết Tử, vừa lại vội vàng giải thích: “Tôi chỉ là muốn biết một số tri thức mà thôi, nếu như là bí quyết hoặc là tỉ lệ đặc thù, anh có thể không cần nói cho tôi, tôi biết đó là tri thức chỉ có học sinh của Liên Linh Sư mới có thể hỏi lão sư.”

“Tôi không có tỷ lệ đặc thù gì.” Ngân Thiết Tử nói thẳng: “Liên linh nói cho cùng chẳng qua chỉ là sự hiểu rõ đối với linh và độ cao thấp của năng lực kiểm soát mà thôi, dược thủy nhuộm tóc màu hoa hạ lan lần trước, nếu có đủ Linh Lực Nhìn và đủ hiểu rõ đối với sắc thái của linh tự nhiên, vậy thì chỉ cần dần dần điều chỉnh số lượng của các loại linh, nhất định có thể điều chế ra màu của hoa hạ lan.”

Mila gật đầu, dò hỏi: “Nhưng trái lại, cho dù biết tỉ lệ linh, nếu như không có đủ Linh Lực Nhìn, vẫn là không thể làm ra linh dược nhuộm tóc hoa hạ lan rồi?”

Ngân Thiết Tử suy nghĩ một chút, nghiêm túc trả lời: “Đó thì chưa chắc, có năng lực của một số Liên Linh Sư không cách nào để cho họ nhiều lần làm thí nghiệm kiểm tra phải dùng loại linh tự nhiên nào, dùng tỉ lệ bao nhiêu mới có thể điều phối ra màu sắc của hoa hạ lan, nhưng nếu như họ có thể biết trước tỷ lệ, có lẽ liền có thể trực tiếp làm ra. Tỷ lệ linh tự nhiên của hoa hạ lan vẫn không tính là quá khó khăn.”

“Cho nên chỉ cần biết tỷ lệ là có thể làm ra bất cứ linh dược nào sao?” Ngữ khí của Mila có chút mê hoặc, bởi vì cách nói của Ngân Thiết Tử có chút khác biệt với tri thức liên linh truyền thống.

Ngân Thiết Tử lắc lắc đầu nói: “Không, không phải như thế, có một số tỷ lệ vô cùng tinh tế, tinh tế đến không có Linh Lực Nhìn cường đại thì không thể giải liên linh tự nhiên cộng với liên kết được phân lượng chính xác.”

“Thì ra như thế, cho nên cuối cùng vẫn là phải quy về độ cao thấp của Linh Lực Nhìn sao?”

“Còn có năng lực liên kết và giải liên…”

“Nghe đúng là nhức đầu.” Thấy hai người trò chuyện hăng say, Owen không nhịn được gãi gãi đầu, lẩm bẩm oán giận, nhưng kỳ thực hắn cũng không phải thật sự có lời oán thán, trái lại cảm thấy cao hứng đối với việc hai người trò chuyện hăng say như thế.

Chẳng qua cao hứng thì cao hứng, hắn thế nhưng không định ở lại bên cạnh hai người nghe một đống “trò chuyện” như niệm chú, dứt khoát gọi vương tử điện hạ cùng đi.

“Edward, đi, chúng ta đi lấy chút đồ ăn cho Mila và Ngân Thiết Tử đi! Thấy dáng vẻ hai người họ, nếu như không lấy đồ ăn cho bọn họ, bọn họ có thể trò chuyện đến chết đói không chừng!”

Edward mặc dù đi theo Owen, nhưng cũng không nhịn được kháng nghị: “Có nhầm hay không hả, tôi thế nhưng đường đường là đệ nhất vương tử, cậu coi tôi là người giao hàng à!”

“Nể mặt sinh nhật, làm ơn giúp tôi cùng lấy đồ ăn, thế này được rồi chứ?”

Nghe vậy, Edward mới gật đầu nói: “Được thôi, nể mặt Mila vậy.”

“Này! Tôi với Mila thế nhưng là song sinh đó!”

“Ơ, nói như thế… A! Chẳng lẽ hôm nay cũng là sinh nhật cậu?”

“…”

Sau khi Owen và Edward đi khỏi một chút, Mila lập tức lên tiếng xin lỗi: “Xin lỗi, nhất định là anh trai tôi bắt buộc anh đến có đúng không?”

Ngân Thiết Tử sửng sốt, có chút không biết nên trả lời thế nào mới phải.

Mila chắp hai tay, thần tình cầu khẩn nói: “Xin anh đừng tức giận, Owen một năm qua thường thường nói với tôi chuyện của anh, cho nên tôi có thể đoán ra anh hẳn không phải một người thích náo nhiệt, khẳng định là Owen cưỡng bách anh tới.”

Ngân Thiết Tử trầm mặc một chút, hỏi: “Tôi tới sẽ khiến cô vui sao?”

Mila sửng sốt, mặc dù không khỏi cảm thấy người trước mắt nói chuyện khó tránh quá mức đường đột, nhưng đây lại phù hợp với miêu tả nói chuyện trực tiếp, không thích giao tiếp với người vân vân của Owen đối với Ngân Thiết Tử.

Cô gật đầu. Cũng không ghét sự trực tiếp của hắn.

“Vậy thì tốt.” Ngân Thiết Tử trực tiếp nói: “Có vấn đề gì về liên linh đều có thể hỏi tôi, chỉ cần tôi biết thì nhất định sẽ trả lời cô, coi như quà sinh nhật của tôi tặng đi! Sau đó tôi lại tặng cô một bình linh dược, tùy cô chỉ định chủng loại linh dược.”

“Linh dược chỉ tặng một bình, vấn đề của liên linh lại có thể tùy tiện hỏi?” Mila không nhịn được bật cười, “Bình thường mà nói, chẳng phải linh dược có thể tặng người, bí quyết lại muốn lưu giữ sao? Hay là bởi vì hôm nay sinh nhật tôi, cho nên chỉ có hôm nay mới tùy tôi hỏi gì cũng được?”

Ngân Thiết Tử suy nghĩ một chút, thành thật trả lời: “Linh dược chỉ có tặng hôm nay, chẳng qua vấn đề thì có thể tùy cô hỏi, không phải chỉ hôm nay mà thôi.”

“Anh thật sự rất kỳ quái đấy!” Mila mỉm cười: “Nếu như mỗi một Liên Linh Sư đều hào phóng cung cấp bí quyết như anh, vậy sợ rằng sẽ không còn người muốn làm học sinh của Liên Linh Sư nữa.”

Ngân Thiết Tử gãi gãi mặt, có chút khó hiểu hỏi: “Owen cũng thường nói như thế, nhưng tôi không cảm thấy mình có gì kỳ quái…”

Mila không khỏi trêu đùa nói: “Người gạt quý vương tử điện hạ sang bên cạnh không ngó ngàng chẳng lẽ còn không đủ kỳ quái sao?”

“Tôi chỉ là không nhận ra ngài ta…” Ngân Thiết Tử có chút xấu hổ trả lời, mặc dù lý do này thật là có chút gượng ép, ở đây thế nhưng là thủ đô Kỳ Phong thành, chân dung của quốc vương và vương tử có thể thấy khắp nơi, muốn không nhận biết bọn họ cũng không phải dễ.

Mila cười không nói, cô chỉ là cố ý nói như thế mà thôi, khi vừa mới gặp mặt, bộ dạng ngơ ngác nhìn mình đó của Ngân Thiết Tử, cô thế nhưng nhìn rất rõ.

“Nghe nói anh đã làm ra thuốc nhuộm tóc màu hoa hạ lan mà vương hậu muốn? Bây giờ hình như rất lưu hành nhuộm tóc thì phải! Có lẽ tôi nên xin anh một bình thuốc nhuộm tóc đặc biệt.”

Ngân Thiết Tử có chút khó hiểu nói: “Nhưng tóc vàng của cô rất đẹp, không cần nhuộm tóc, Owen luôn là nói không có tóc người nào đẹp hơn của cô.”

“Phải không? Tôi cảm thấy tóc màu tím bạc của anh mới càng xinh đẹp.” Nói đến tóc, Mila liền nhớ tới một vấn đề khác khiến cô tò mò: “Nghe Owen nói, anh có huyết thống của Diệp tộc?”

Ngân Thiết Tử gật đầu.

“Tôi nghe nói tướng mạo của Diệp tộc đều rất mỹ lệ, đây là thật sao?”

“Tôi không biết…” Ngân Thiết Tử có chút không tự nhiên lắm nói: “Tôi chỉ là có huyết thống của bọn họ, nhưng chưa từng nhìn thấy bọn họ.”

Mila “Ơ” một tiếng, có chút nghi hoặc hỏi: “Nhưng tổ tiên Diệp tộc của anh hẳn là vẫn còn sống chứ? Tôi nghe nói tuổi thọ của Diệp tộc rất dài, không phải sao? A.. Đúng rồi, hẳn sẽ không là tổ tiên của anh cũng đã rời khỏi trong cuộc di cư của Diệp tộc hai mươi năm trước đi?”

“Có lẽ là vậy đi, tôi cũng không rõ tình huống tường tận lắm, song thân của tôi đều chết rồi.”

Mila lặng đi một chút, vội vàng nói: “Tôi rất xin lỗi…”

“Không sao.” Ngân Thiết Tử lắc lắc đầu.

“Mila.”

Nghe thấy tiếng gọi, Mila và Ngân Thiết Tử đồng thời quay đầu nhìn hướng người tới, Mila còn lập tức kêu gọi: “Phụ thân!”

Người tới mặc quân trang, kiểu dáng rất giống Owen mặc, chỉ là màu sắc là màu đen, trước ngực còn treo rất nhiều huân chương màu vàng bạc, trên mặt của hắn đã có không ít nếp nhăn, tóc sớm đã là màu trắng xám tang thương, tuổi xem ra đã quá năm mươi rồi, chỉ là thân hình hắn gầy, sống lưng thẳng tắp, khiến người không khó tưởng tượng người này khi còn trẻ nhất định là một người hăng hái.

Weist…?

Ngân Thiết Tử có chút đờ đẫn, mặc dù đối phương là người mà hắn hai mươi năm qua chưa từng quên, nhưng bởi vì khuôn mặt này và dáng vẻ trong ấn tượng thực sự chênh lệch quá xa, thoạt nhìn giống như là người xa lạ chưa từng gặp, khiến cho hắn nhất thời không thể phản ứng.

Mila chuyển động xe lăn muốn đến gần phụ thân, nhưng tốc độ của Chiến Công Paladin nhanh hơn, hắn đã đi đến bên cạnh con gái, cúi đầu nghe cô nói chuyện.

Mila hiếm khi lộ ra tư thái của một đứa con gái nhỏ, có chút làm nũng nói: “Phụ thân, ngài thật là chậm! Suýt nữa con còn tưởng rằng ngài không đến nữa chứ!”

Một nét cười xuất hiện trên khuôn mặt nghiêm túc của Chiến Công Paladin, cười haha nói: “Hôm nay thế nhưng là sinh nhật hai đứa con ta, dù là mệnh lệnh của bệ hạ cũng không thể khiến ta vắng mặt.”

Mila cười hi hi nói: “Phụ thân ngài mới sẽ không thật sự kháng lệnh của bệ hạ đâu!”

“Đây cũng khó nói.” Khi Chiến Công Paladin cười tán gẫu với con gái, thế nhưng không có bỏ quên một mái tóc tím bạc nổi bật bên cạnh, trầm ngâm hỏi: “Mila, vị khách này là?”

Ngân Thiết Tử chỉ cảm giác tim của mình đập mạnh một cái.

“Là bạn của ca ca đấy!” Mila cười hi hi trả lời, sau đó nhìn hướng Ngân Thiết Tử.

Theo như cô nghĩ, tiếp đến nên là Ngân Thiết Tử tự giới thiệu rồi. Nhưng, Ngân Thiết Tử lại chậm chạp không có hồi ứng, mắt thấy phụ thân cũng đã nhíu mày, Mila vội vàng nói giúp: “Phụ thân, vị này là Ngân Thiết Tử, Liên Linh Sư đã làm ra linh dược nhuộm tóc màu hoa hạ lan.”

“Thì ra là vị đó.” Không đối diện với con gái, biểu tình của Chiến Công Paladin lập tức trở nên nghiêm túc hơn rất nhiều, hắn chỉ là gật đầu rồi nói với Ngân Thiết Tử: “Linh dược của ngươi khiến cho vương hậu vô cùng cao hứng.”

Mặc dù ngữ khí của Chiến Công Paladin cũng không nhiệt liệt, nhưng người bình thường chỉ cần nhận được một câu thế này từ trong miệng Chiến Công Paladin, sợ rằng không biết phải trả ra giá bao nhiêu, cho nên nghe thấy câu này sợ rằng chỉ có phản ứng mừng như điên, nhưng, Ngân Thiết Tử lại chỉ là trầm mặc một chút, nhàn nhạt trả lời: “Đó là vinh hạnh của tôi.”

Đối với hồi ứng lạnh nhạt như thế của Ngân Thiết Tử, Chiến Công Paladin không khỏi nhíu mày, lấy địa vị của hắn mà nói, hắn thế nhưng không phải một người quen chịu đối đãi lạnh nhạt.

Thấy thái độ Ngân Thiết Tử lại có thể lạnh nhạt như thế, Mila đầu tiên là giật mình, sau đó không khỏi sốt ruột trong lòng, vừa liếc thấy Owen và Edward bưng một đống đồ ăn đi tới, cũng bất chấp hai người còn cách mấy chục bước, liền vội vàng nói: “Phụ thân, Edward vương tử và Owen qua rồi.”

Nghe vậy, Chiến Công Paladin há lại không biết tâm tư của Mila, nhưng hắn vì thương con gái nên cũng không vạch trần tâm tư nhỏ của cô, trái lại còn hết sức phối hợp mà nhìn hướng của Edward và Owen.

Thấy phụ thân đang nhìn mình, Owen vội vàng chạy nhanh đến phía trước phụ thân, một tiếng “phụ thân” vừa mới ra khỏi miệng, lập tức nhận được trách mắng của Chiến Công Paladin: “Ngươi hôm nay cũng đã tròn mười tám tuổi rồi còn chạy xồng xộc như thế, chẳng ra dáng người lớn chút nào! Nhìn Edward điện hạ kìa, học tập ngài ấy cho tốt!”

Edward thong thả đi tới, hữu lễ nói: “Chiến Công Paladin, nguyện ngài chiến vô bất khắc công vô bất thắng.”

Chiến Công Paladin gật đầu, hồi ứng: “Cũng chúc ngài kỳ khai đắc thắng, Edward điện hạ.”

Edward đưa một miếng bánh ngọt nhỏ cho Mila. Ở trước mặt phụ thân người ta làm chuyện thế này, vốn là không trang trọng cũng không thích hợp, chẳng qua hắn lại biết Chiến Công Paladin xuất thân từ quân đội không có quan tâm lễ nghi như thế, so với trang trọng và không trang trọng, hắn còn thà rằng con gái của mình ăn no một chút, đừng trông như bộ dạng bị gió thổi là bay.

Mila nhận lấy bánh ngọt, sau khi phát hiện là tháp mận lý gai mà mình thích nhất, cô cười với Edward một chút, sau đó ăn tháp mận.

Lúc này, Owen cũng đưa một chút đồ ăn cho Ngân Thiết Tử, nhưng hắn không có chu đáo như Edward, hắn căn bản không biết đối phương thích ăn cái gì, chỉ là nhét bừa một dĩa thịt cho Ngân Thiết Tử.

Ngân Thiết Tử liếc xéo Owen mấy cái, không ngờ đối phương cùng đi ăn với hắn nhiều lần như thế, lại vẫn cứ luôn quên hắn không ăn thịt. Hắn cúi đầu nhìn bồ câu non được nướng bóng mỡ trong dĩa, đột nhiên cảm thấy buồn nôn, vội vàng nhét cả dĩa trở lại tay Owen, Owen lúc này mới nhớ tới đối phương không ăn thịt, vội vàng cười áy náy.

Chiến Công Paladin vừa nhìn thấy con gái đang ăn, nét mặt nghiêm túc quả nhiên thoáng buông lỏng, hắn nhìn quanh một chút rồi nói: “Khách cũng đến gần hết rồi, làm sao còn chưa thấy đoàn trưởng Chris?”

Owen có chút xấu hổ nói: “Lão sư nói ông ấy vẫn là không đến, ông ấy không quen trường hợp tiệc tùng này…” Nói đến cuối, hắn lại nhìn thấy sắc mặt của phụ thân mình trầm xuống, vội vàng nói giúp lão sư: “Nhưng lão sư đã đưa lễ vật tặng cho Mila trước rồi, cũng đã tặng con một thanh kiếm.”

Nghe vậy, sắc mặt Chiến Công Paladin lúc này mới tốt hơn một chút, lực chú ý lần nữa trở về Ngân Thiết Tử gần như không mở miệng bên cạnh, hỏi: “Vậy thì người trẻ tuổi này đã tặng con lễ vật gì?”

Mila cười nói: “Ngân Thiết Tử nói bất luận con có vấn đề gì về liên linh, đều có thể hỏi anh ta, cho dù qua sinh nhật hôm nay, sau này cũng có thể hỏi nữa cơ!”

Nghe vậy, mọi người đều kinh thán một tiếng, bảo vật quý giá nhất của Liên Linh Sư vĩnh viên đều là bí quyết liên linh của bọn họ, thân là một Liên Linh Sư, lễ vật của Ngân Thiết Tử tặng bằng với việc tặng hết mọi thứ của mình cho Mila.

Chiến Công Paladin lúc này mới hài lòng gật đầu.

Lúc này, quản gia Yev đi tới, cung kính báo cáo với Chiến Công Paladin: “Lão gia, bánh kem đã chuẩn bị xong rồi, xin hỏi ngài có muốn chủ trì nghi thức cắt bánh kem không?”

Chiến Công Paladin nhìn con gái, thấy cô đã không còn ăn, lúc này mới căn dặn Yev: “Thời gian không sớm nữa, cứ bắt đầu đi!”

“Vâng.”

Yev liếc mắt với tùy tùng ở cửa, sau đó đưa một cái ly thủy tinh và một cái nĩa bạc cho Chiến Công Paladin.

Chiến Công Paladin vừa gõ vào ly thủy tinh thu hút chú ý của mọi người, vừa đi đến giữa đại sảnh, mà Owen, Mila thì đi theo sát phía sau.

Edward thì đi ở bên cạnh Ngân Thiết Tử. Lấy thân phận của hắn, vốn là nên sóng vai đi với Chiến Công Paladin mới đúng, nhưng hắn biết rất rõ nhân vật chính hôm nay không phải hắn, cho nên tự động đi ở phía sau, vì không để cho người tranh nghị, còn cố ý ra vẻ mình là vì nói chuyện với Ngân Thiết Tử mới đi ở phía sau.

Mặc dù là giả vờ, nhưng Edward lại thật sự không nhịn được có chút tò mò quay đầu nhìn Ngân Thiết Tử. Đối tượng mà Owen bình thường đầu độc thế nhưng không chỉ có Mila, còn có hắn.

Cho nên hắn cũng là người đã nghe cái tên “Ngân Thiết Tử” này suốt một năm, bây giờ rốt cuộc nhìn thấy người thật rồi, đây bảo hắn làm sao có thể không tò mò chứ?

Người bên cạnh có một mái tóc màu tím bạc, bất luận là ai, ánh nhìn đầu tiên vĩnh viễn đều là mái tóc màu tím bạc kia, nhưng Edward lại chú ý thấy, mắt của đối phương là màu đỏ sậm, hắn vốn tưởng là màu đen, màu mắt của Nhân tộc nhiều sắc thái hơn màu tóc, màu lam, màu lục, màu cà phê, màu đen tự nhiên cũng không ít.

Hắn tưởng rằng mắt của Ngân Thiết Tử là màu đen bình thường, nhưng nhìn gần như thế mới phát hiện thì ra là màu đỏ sậm. Không biết làm sao, màu tóc của Ngân Thiết Tử rất nhạt, làn da càng trắng, màu mắt lại là đỏ đậm như thế, thoạt nhìn thực sự có chút không hài hòa.

Lúc này, Ngân Thiết Tử quay đầu nhìn hắn, còn khẽ nhíu mày, hình như không hiểu hắn đang nhìn cái gì.

Edward cười cười nói: “Da của cậu thật trắng, tôi tưởng Mila đã trắng như tuyết rồi, không ngờ hôm nay nhìn thấy cậu mới biết cái gì mới là trắng tuyết chân chính.”

“Tôi chỉ là rất ít ra ngoài phơi nắng.” Ngân Thiết Tử nhàn nhạt nói.

“Owen cũng là nói như thế, cậu ta nói cậu cả ngày đều ở nhà liên linh dược, chưa từng để cho cậu ta xuất hiện hình huống tới nhà lại không tìm được người.”

Nghe vậy, Ngân Thiết Tử lạnh băng nói: “Tên đó rốt cuộc đã nói bao nhiêu chuyện của tôi?”

“Oh… Đây thì phải xem cậu ta biết bao nhiêu chuyện của cậu rồi.” Edward cười nói, hắn thực sự rất vui lòng cho bạn tốt của mình thêm chút phiền toái nhỏ.

Ngân Thiết Tử hừ lạnh một tiếng.

Lúc này, Chiến Công Paladin dừng chân, hai đứa con hắn đứng phía sau, mà trước mặt thì là bánh kem mà tùy tùng chuẩn bị sẵn.

Tùy tùng đưa lên con dao bạc lớn để cắt bánh kem, Chiến Công Paladin nhận lấy dao bạc, giơ cao hơn đầu, sau đó la lớn: “Nguyện Nữ Thần Chiến Thắng vĩnh viễn che chở Chiến Viêm Quốc.

Những người có mặt đều hô theo một lần: “Nguyện Nữ Thần Chiến Thắng vĩnh viễn che chở Chiến Viêm quốc.”

Chiến Công Paladin hạ dao bạc, lưu loát cắt xuống mấy miếng bánh kem. Căn cứ vào truyền thống, người được mừng sinh nhật luôn luôn là người đầu tiên lấy được bánh kem, tiếp đến căn cứ vào địa vị cao thấp của những người có mặt để phát bánh kem.

Sau khi Chiến Công Paladin cắt bánh kem để cho tùy tùng mang đi xếp lên dĩa, hắn cầm lấy dĩa, ánh mắt nhìn hướng Owen, người sau vội vàng đi lên mấy bước.

Chiến Công Paladin vừa đưa dĩa, vừa cười nói: “Owen, hôm nay bệ hạ và lão sư Chris của con đều đã đồng ý để con trở thành Chiến Nhận rồi.”

Owen nhận lấy bánh kem, đồng thời hắn cũng rất rõ mình nên nói cái gì, lập tức tất cung tất kính nói: “Cảm tạ quốc vương bệ hạ, cảm tạ phụ thân, cũng cảm tạ lão sư Chris, con hôm nay có thể trở thành Chiến Nhận, đều phải cảm tạ ưu ái của các ngài.”

Hắn vừa nói xong, mọi người đều tươi cười, ra sức vỗ tay. Đến đây, Owen thật sự trở thành Chiến Nhận trẻ tuổi nhất Chiến Viêm quốc rồi.

Mặc dù như thế, nhưng lễ vật này sớm đã bị mọi người đoán được rồi, điều mọi người tò mò hơn kỳ thực là Chiến Công Paladin muốn tặng lễ vật gì cho con gái Mila yêu dấu.

Thậm chí có người đoán phải chăng sẽ là một tờ giấy hôn ước? Dù sao lấy tuổi của Mila tiểu thư mà nói, cũng sớm đã nên có đối tượng rồi.

Nhưng ngoài dự liệu của mọi người, Chiến Công Paladin cũng không có tiếp tục nói hắn tặng Mila lễ vật gì, hắn chỉ là đưa một miếng bánh kem khác cho Mila, ngay tiếp đến lại cắt một miếng cho Edward vương tử, sau đó liền để cho tùy tùng đi chia cắt và phát phần bánh kem còn lại.

Cuối cùng, Chiến Công Paladin đưa hai tay mỗi bên đặt lên vai con trai và con gái của mình, tướng lĩnh suất lĩnh quân đội hiếm khi mang theo giọng điệu cảm tính nói: “Owen, Mila, hai người các con đều là niềm kiêu hãnh của ta.”

Khi nghe thấy câu này, Owen và Mila đều nở nụ cười, nhưng chỗ không xa, Ngân Thiết Tử lại như bị trọng kích, khuôn mặt vốn đã trắng bệch bây giờ càng trắng đến không thấy một tia huyết sắc.

“Ngân Thiết Tử tiên sinh, ngài vẫn ổn chứ?”

Ngân Thiết Tử quay đầu nhìn, Yev đang mang thần tình quan tâm nhìn hắn, hắn cố gắng nở nụ cười, nhưng làm sao cũng cười không ra, chỉ có miễn cưỡng nói: “Tôi không thoải mái lắm.”

Yev nhìn sắc mặt của Ngân Thiết Tử, lập tức kinh hô: “Sắc mặt của ngài thật sự rất tái nhợt! Xin ngài đi theo tôi, tôi lập tức mang ngài đi tìm y sư…”

Ngân Thiết Tử lập tức lắc đầu cự tuyệt: “Không, đây là bệnh cũ thôi, tôi chỉ là cần nghỉ ngơi một lát.”

“Thế sao?” Yev vẫn là rất lo lắng, “Vậy thì tôi lập tức chuẩn bị phòng nghỉ cho ngài, nếu thật sự cảm thấy rất không thoải mái, cũng xin đừng chịu đựng quá mức, xin lập tức nói cho tôi.”

Đối mặt với lo lắng của Yev, Ngân Thiết Tử chỉ là hờ hững gật đầu.

“Xin đi theo tôi.”

Ngân Thiết Tử lặng lẽ đi theo phía sau Yev, một mạch rời khỏi đại sảnh, khi rời khỏi còn quay đầu nhìn một cái, đúng lúc nhìn thấy Owen ném tới ánh mắt quan tâm, nhưng hắn chỉ là lắc lắc đầu biểu thị mình không sao, tiếp tục đi theo Yev đến phòng nghỉ.

Yev sau khi mở của phòng nghỉ, cung kính nói: “Vậy thì xin chờ một lát, tôi để cho nữ hầu đến phục vụ ngài.”

“Không, không cần đâu.” Ngân Thiết Tử một mực từ chối: “Tôi không phải quý tộc, tôi không cần người phục vụ!”

“Đây… Vậy thì xin cho phép tôi một giờ sau đến thăm ngài một lần được không?” Thấy Ngân Thiết Tử nhíu mày, Yev vội vàng nói: “Tôi chỉ sẽ tới một lần, chỉ là muốn xác nhận ngài không sao, nếu ngài lúc đó đã ngủ rồi, tôi cũng sẽ không quấy nhiễu ngài.”

Ngân Thiết Tử trầm mặc một chút, gật đầu.

“Vậy thì xin ngài nghỉ ngơi cho tốt.”

Nói xong, Yev cúi người chào, sau đó chậm rãi rời khỏi phòng, đóng cửa phòng lại.

Owen… Mila…

Cửa phòng vừa đóng, cả người Ngân Thiết Tử liền chậm rãi quỳ xuống, vùi mặt vào trong hai tay.

Hắn thật sự không ngờ đến, cũng đã qua nhiều năm như thế rồi, nhưng khi vừa nghe thấy hai cái tên này, lại vẫn không nhịn được cuộn trào trong lòng, vừa rồi vẫn là cắn chặt hàm răng mới có biện pháp nhẫn nhịn… Nhẫn nhịn không lấy đoản đao ở bên hông, phun ra thù hận đầy lòng lên Weist!

“Weist…” Không được! Yev có lẽ còn ở ngoài cửa.

Nghĩ đến điều này, hắn miễn cưỡng nhẫn nhịn tâm tình sôi trào, không phát ra bất cứ tiếng vang nào, nhịn đến ngực đau âm ỉ từng cơn.

Qua một hồi, nghĩ đến Yev hẳn là đã đi rồi, hắn mới không nhịn được khẽ hô: “Chiến Weist Paladin! Ngươi không có tư cách đọc ra tên của Owen và Mila! Ai cho ngươi dùng hai cái tên này đặt tên cho con của mình… Ta không cho phép!”

Weist, ta sẽ khiến ngươi trả giá, ngươi đã cướp đi Owen… cướp đi mọi thứ của ta!

Ngân Thiết Tử nắm chặt hai tay, nắm đến móng tay cũng đâm vào trong thịt, máu màu đỏ sậm nhiễm đỏ găng tay trắng tinh… Rất lâu, hắn mới chú ý đến điều này, vội và cởi găng tay ra, nhưng găng tay bằng lụa tinh mỹ sớm đã bị đâm ra vết rách và nhiễm đỏ rồi, không thể dùng được nữa.

Quần áo trên người thế nhưng còn phải trả cho Owen!

Ngân Thiết Tử thở dài, vừa cởi găng tay, vừa ngẩng đầu quan sát bốn phía. Căn phòng nghỉ này được bố trí khá tinh mỹ, hơn nữa sắc điệu trang trí của căn phòng là màu tím nhạt, không ít vật trang sức đều là bằng bạc, màu tím và màu bạc… Hiển nhiên đây cũng không phải trùng hợp, căn phòng nghỉ này là đặc biệt bố trí cho hắn đi?

Có lẽ Owen sớm đã định sau khi bữa tiệc kết thúc sẽ mời hắn ở lại mấy ngày, mặc dù không biết Owen rốt cuộc định làm cái gì, nhưng đây đúng lúc hợp ý hắn, hắn không biết đã tốn bao nhiêu tâm tư, chính là muốn đi vào dinh thự của Chiến Công.

Chỉ là không ngờ đến thật sự sẽ khó khăn như thế… Hắn lại có thể tốn hết một năm mới được mời, có thể quang minh chính đại đi vào nhà của Chiến Công.

Kỳ thực, lấy được tin cậy của Owen cũng không khó, có điều phụ thân Weist của hắn hành sự quá cẩn thận, người không đủ quen thuộc căn bản đừng hòng đến gần người nhà của hắn, nhất là muốn đến gần Mila người mà không hề có lực chiến đấu, chừng như còn muốn khó hơn đến gần quốc vương!

Nhưng đây đều là lỗi của chính hắn.

Năm đó hắn thực sự quá nóng ruột, quá vội vàng báo thù, kết quả lại thất thủ, mà hậu quả của thất thủ chính là khiến cho Weist có cảnh giới, từ đó hắn không còn tìm được cơ hội hạ thủ… chẳng qua, người dù cẩn thận sau thời gian dài cũng sẽ trở nên buông lỏng.

Đã qua hai mươi năm rồi, thời gian này đối với loài người mà nói đã đủ lâu rồi, nhưng đối với hắn mà nói, chờ đợi này vẫn không tính là quá dài.

Một cái sai lầm năm đó khiến hắn chờ suốt hơn hai mươi năm, đây dạy cho hắn ngàn vạn lần đừng gấp, cứ từ từ, không cần quá lâu, hắn nhất định sẽ làm cho Weist giống như mình…

Hoàn toàn trắng tay!

◊◊◊◊

Cho đến khi Owen xông vào phòng, Ngân Thiết Tử mới hồi thần lại, nhíu mày nhìn hắn.

Owen căng thẳng xông lên túm lấy đôi vai của hắn, hỏi: “Ngân Thiết Tử, cậu không sao chứ? Tôi đã gõ cửa rất lâu mà cậu cũng không có trả lời, tôi còn tưởng cậu lăn ra đất chết rồi… thật là làm tôi sợ muốn chết!”

“Ai lăn ra đất chết!” Ngân Thiết Tử bực mình nói xong, lúc này mới nhớ tới mình là dùng lý do thân thể không thoải mái để rời khỏi sớm, hắn vội vàng bổ sung: “Tôi không sao, chỉ là bệnh cũ thôi.”

Owen lại nhíu mày nói: “Không sao? Mặt cậu còn trắng hơn bình thường, cậu nếu ngã trên giường, tôi khẳng định tưởng rằng cậu đã chết rồi.”

“Tôi không sao, đừng hở một tí là trù tôi chết!”

Ngân Thiết Tử có chút nổi nóng hô xong, lại nhìn thấy biểu tình ngơ ngác của Owen, hắn đột nhiên phát giác tâm tình của mình thực sự quá nóng nảy.

Hắn đột nhiên gọi một tiếng “Owen”, sau đó từ trên người móc ra một cái túi nhỏ, ném cho đối phương, nói: “Quà sinh nhật của cậu.”

Owen vội vàng luống cuống tay chân chụp lấy cái túi nhỏ, mở ra xem, bên trong là ba cái bình nhỏ cỡ ngón tay cái, hai bình màu trắng và một bình màu đỏ.

“Một tháng uống một lần, một lần uống một bình, nhưng lọ màu đỏ này phải để đến cuối cùng mới uống, uống hết những cái này có thể để khiến cho thể chất của cậu tốt hơn, chẳng qua cũng không thay đổi nhiều lắm, đại khái chỉ là chạy nhanh hơn một chút, nhảy cao hơn một chút, sức lực lớn hơn một chút.”

“Thế này còn bảo không quá nhiều?” Owen trợn lớn mắt, kinh hô: “Lại có thể có loại linh dược này? Tôi làm sao không biết?”

“Đừng muốn tôi làm thêm mấy bình bán cho cậu, tôi cũng chỉ phối ra một nhóm này thôi.” Ngân Thiết Tử giành giải thích trước: “Trong đây có mấy loại linh đặc thù thực sự quá khó có được, hơn nữa tỷ lệ thất bại lại rất cao, vật liệu mà Liteli đã thay tôi tìm nửa năm, cũng chỉ làm ra một nhóm linh dược này, bây giờ lại đi tìm vật liệu sợ rằng sẽ còn khó tìm hơn trước kia, tôi thế nhưng không dám cam đoan có thể giao ra hàng cho cậu.”

Nghe vậy, Owen lộ vẻ thất vọng, lẩm bẩm: “Linh dược mà cậu nói giao không ra, vậy khẳng định là đủ khó rồi, những Liên Linh Sư khác nhất định cũng làm không ra.”

Lẩm bẩm xong, hắn gãi gãi đầu, “Tôi vốn tưởng rằng cậu đến tham gia bữa tiệc đã là quà sinh nhật tặng tôi… Tóm lại, cảm ơn nhé.”

“Không cần khách khí.”

Thật sự… Không cần khách khí.

Ngân Thiết Tử liếc mắt nhìn cái bình màu đỏ, sau đó không chút khách khí hạ lệnh đuổi khách: “Tôi buồn ngủ rồi.”

Owen vội vàng nói: “Sáng mai cùng ăn bữa sáng, được chứ?”

“Chỉ cần cậu đừng quên tôi không ăn thịt, bỏ một đống thịt lên dĩa của tôi lần nữa là được!”

“Ah, ha ha ha…”

———

Aicomicus & Tuyết Lâm

 

5 responses »

  1. Chẳng hiểu chi mấy???

    Reply
  2. weist có phải là anh họ xa của owen hay không?

    Reply
  3. tội bé Hoa, chỉ quan tâm tới trả thù >.<

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: