RSS Feed

Chung Cương II – 2, 3, 4

II-2

Caine nhe răng cười, “Đơn giản thôi, tôi cũng sống đến mười năm, đến lúc đó một tay là có thể đánh gục mọi người ở đây!”

Sau đó anh ta liền bị Tằng Vân Thiến đánh vào đầu một cái suýt nữa nằm gục xuống đất.

Tôi muốn mỉa mai anh ta mấy câu, nhưng lại nói không ra lời mỉa mai gì, đám người này dưới nhắc nhở của người sống lại là tôi đây, tận thế chưa được bao lâu đã bắt đầu ăn tiến hóa kết tinh, cộng thêm bản thân chính là lính đánh thuê có tố chất tốt, nếu thật sự sống đến mười năm sau muốn không mạnh cũng khó đi!

Có khi, tôi vô tình tạo ra một đội ngũ siêu cường? Đây thật là… chuyện tốt lớn lao!

Mấy năm tiếp đến, hoàn cảnh của loài người không phải hai chữ thê lương là có thể hình dung, vì để đối kháng dị vật thậm chí là động vật và thực vật vốn vô hại, mọi người tốt nhất là có thể mạnh bao nhiêu thì cứ mạnh bấy nhiêu!

Nói như thế, tôi có cần nghĩ biện pháp nói chuyện kết tinh tiến hóa cho càng nhiều người càng tốt hay không? Nếu như có thể làm cho loài người biến mạnh sớm hơn, nói không chừng trạng huống của mấy năm tiếp đến sẽ không thảm liệt như thế.

“Tiểu Vũ! Em lại đang thất thần cái gì?”

Tôi ngẩng đầu liền nhìn thấy mặt đen khủng bố của đại ca, vội vàng nói ra suy nghĩ, đánh lạc chú ý của anh ấy, ngàn vạn lần đừng nhớ tới còng tay cả đời gì đó…

Đại ca nhíu mày, “Lúc này không cần phiền não những chuyện đó, gặp được người thích hợp thì nói, người không thích hợp thì…”

Thì không cần nói nữa, đây trái lại là phương pháp tốt, không hổ là đại ca, quyết đoán hơn tôi nhiều.

“Thì xem tình huống có cần diệt trừ hay không.”

Khoan đã, anh chuyển chủ đề cũng quá nhanh, em trai theo không kịp à!

Tôi quay đầu nhìn những người khác, vậy mà không có người lộ ra biểu tình kinh ngạc, rốt cuộc ai mới là người đã sống mười năm ở tận thế?

Tôi hết lời khuyên: “Đại ca, loài người còn lại không nhiều nữa, tiếp đến sẽ càng ít, có thể không giết vẫn là cố sức đừng giết đi.”

Vong tộc diệt chủng gì gì đó, cho dù là chuyện không thể né tránh, ít nhất cũng đừng diệt ở trên tay chúng tôi, tương lai tôi còn muốn lên thiên đường đây!

Đại ca bổ sung nói: “Người không thích hợp là nói đoàn lính đánh thuê treo em lên lúc trước.”

Giết ngay không nói nhiều!

“Hai người một nhóm đi thăm dò.” Đại ca quay đầu nói với mọi người, tôi đang muốn nghe lệnh quay đầu tìm người kết nhóm đi thăm dò, anh ấy liền lạnh lùng nói: “Làm gì vậy? Muốn bị xích cả đời? Ở lại đây lấy kết tinh tiến hóa ra.”

Vì nghĩ cho cả đời, tôi đành ngoan ngoãn ngồi xuống khoét thi thể, bây giờ kỹ thuật bới xác của mình rất tốt, thoáng cái là có thể lấy ra hết kết tinh, còn sẽ không bị dính tí máu thịt nào, xưa có bồi bếp mổ trâu nay có tiểu Vũ mổ xác!

Chẳng qua khuyết điểm của việc thành thạo là năm phút sau đã chẳng còn chuyện gì làm, suy nghĩ một chút, đành nghiên cứu băng côn của mình, có lẽ nên nói là băng thương… Không, vẫn là băng côn mới đúng, mũi thương lâm thời gắn lên ở lúc cắm xuống đất vừa rồi, đã biến thành một đống vụn băng rồi.

Quả nhiên vẫn là phải tháo một thanh dao găm để gia cố mới được, nhất là mũi thương phải kiên cố hơn thân côn mới được, dù sao cũng là muốn tiến hành đâm chọc, dị vật có xương đầu cứng như đá thế nhưng không ít…

“Đội trưởng.”

Tôi ngẩng đầu nhìn, mọi người đều trở lại gần hết rồi.

Trịnh Hành báo cáo: “Đội trưởng, tầng một sạch sẽ rồi, nhưng súng giới không ở tầng này, phỏng chừng ở tầng hầm.”

Đại ca gật đầu, vừa lại hỏi: “Tầng hầm có động tĩnh không?”

“Cửa đóng, mở không được.”

Lời này vừa nói xong, đại ca và những người khác trao đổi với nhau mấy ánh mắt, mang bộ dạng hiểu rõ trong lòng, thấy vậy tôi không hiểu gì hết, không biết xảy ra chuyện gì, tức thì có loại cảm giác mình là người ngoài cuộc.

Tiểu Sát thấp giọng giải thích: “Vân Thiến biết mở khóa, khóa của cục cảnh sát này không làm khó được cô ta, nhưng vẫn mở không được, biểu thị phần lớn không phải vấn đề nằm ở khóa mà thôi, rất có khả năng phía sau có nhiều vật nặng chặn lại.”

Thì ra như thế. Tôi nhìn tiểu Sát một cái, cảm giác được anh ta nợ nhân tình vẫn thật là không tệ, sau này phải chỉ điểm anh ta luyện dị năng làm sao nhiều hơn, phải làm cho tiểu Sát không có ngày trả hết nợ nhân tình!

II-3

“Bên trong có thể có người không?” Caine hứng thú hỏi.

“Không có khả năng lắm.” Bách Hợp lắc đầu nói: “Tận thế cũng đã ba tháng rồi, tầng hầm cục cảnh sát sẽ có bao nhiêu vật tư? Tầng một vừa lại nhiều dị vật lảng vảng như thế, người bị nhốt ở bên trong hiển nhiên chưa đi ra, đói thôi đã đủ chết rồi.”

Chết đói, cũng sẽ thành dị vật, mọi người giơ sẵn súng, chuẩn bị đối mặt đợt công kích tiếp theo.

Mọi người đi đến tầng hầm, đối mặt với cánh cửa lớn kia, dưới tình huống không muốn phát ra động tĩnh quá lớn, cũng chỉ có thể ra sức đẩy, không ngờ đến đằng sau cánh cửa này không biết đã chặn bao nhiêu thứ, thật đúng là nặng, đẩy cả buổi chỉ mở ra một cái khe, thật là nặng chết tôi rồi.

Đúng, cửa là do tôi đẩy, vừa rồi lúc muốn tiến lên giúp, bị Caine lộ ra cơ bắp khinh bỉ mà liếc một cái, tôi nổi giận, đừng nhìn bề ngoài mỹ thanh niên yếu đuối vô lực này của Cương Thư Vũ, ăn nhiều kết tinh tiến hóa, mỹ thanh niên cũng có thể biến thành quái lực nam!

Lập tức một cước đạp bay Caine đang để lộ cơ bắp, sau đó công việc đẩy cửa liền rơi lên đầu tôi, bởi vì cửa không lớn, chen không được mấy người cùng đẩy, đại ca nói nếu sức lực đã lớn như thế, em cứ đẩy cửa đi.

Đại ca, kỳ thực em đây thật sự là mỹ thanh niên yếu đuối vô lực, sau này tuyệt đối không phá hoại hình tượng nữa!

“Đẩy không ra?” Đại ca liếc qua một cái, “Đừng giả vờ yếu, giờ đang làm chính sự.”

“Thật sự đẩy không ra.” Tôi nhăn mặt nói: “Hình như kẹt rồi.”

Đại ca đi lên, dùng sức đẩy một cái, cái cửa hoàn toàn bất động kia lại bị đẩy ra thêm 5cm, đại ca dị năng của anh thật là trị liệu đi? Em không nhầm chứ?

Đại ca nhìn vào khe cửa một hồi, hình như không có động tĩnh, anh ấy lúc này mới quay đầu hô: “Bách Hợp qua xem xem.”

Bách Hợp đi lên, vừa nhìn vừa nói: “Phía sau cửa có mấy cái khung sắt, đã bị ép đến biến dạng kẹt cứng rồi, muốn mở cửa sợ rằng chỉ có thể tháo cửa thôi, ngoại trừ cái này, khung sắt còn chất đầy rương, đều chặn lên hết, tôi không nhìn thấy trong phòng có thứ gì.”

Đại ca nhíu mày nhìn cánh cửa, đây là cửa của cục cảnh sát, khá là kiên cố, tháo ra khẳng định rất phiền, nhất là trên tay chúng tôi cũng không có công cụ thích hợp.

Trịnh Hành cũng nói: “Lão đại, bên trong nếu có súng, những người đó không khả năng chết đói ở bên trong, làm sao cũng sẽ lấy súng xông ra ngoài liều một phen, sợ rằng những súng giới đó sớm đã bị lấy đi rồi.”

“Không có súng cũng sẽ có đạn.”

Nói cũng phải, đây là tổng cục cảnh sát ở gần đây, lượng đạn dược tích trữ hẳn không ít, cơ suất bị lấy đi hết không cao, mà thứ đoàn lính đánh thuê cần gấp kỳ thực là đạn mà không phải súng.

Đại ca vốn đã mang không ít súng về, lần trước vừa lại tiêu diệt một đoàn lính đánh thuê, súng là không thiếu, chúng tôi cũng không có nhiều người như thế để dùng súng, nhưng đạn lại là bắn một phát bớt một phát, không thường xuyên bổ sung, sợ rằng không cần bao lâu sau, súng liền chỉ có thể làm gậy nhóm lửa rồi.

“Tháo!” Đại ca quyết định nhanh chóng mà nói: “Tầng một đã sạch sẽ rồi, thời gian chúng ta có nhiều.”

Lần này, tôi dứt khoát làm mỹ thanh niên yếu đuối vô lực rồi, ngồi ở trong góc giả vờ mất sức do đẩy cửa, đơn giản là không làm gì được cánh cửa kia.

Trong tận thế, tháo gỡ đồ vật là kỹ năng cần thiết trong sinh hoạt ngày thường, tháo cửa tháo cửa sổ tháo ngăn kéo là kỹ năng nhập môn; tháo xe tháo tủ lạnh lấy linh kiện là bản nâng cao; tổ hợp linh kiện tháo được thành các loại vũ khí là bản tối thượng.

Nhưng bây giờ, tôi đã quyết định chức trách của mình là mỹ thanh niên yếu đuối vô lực, địa vị là em trai ghẻ của đoàn trưởng lính đánh thuê, đừng nói nhập môn, đẩy cửa cũng không được!

“Đừng tháo nữa, chúng tôi ra ngoài.”

Mọi người lập tức giơ súng giới, tất cả nòng súng nhắm vào cánh cửa, biểu tình hệt như thấy quỷ.

Cánh cửa đó truyền tới tiếng dò hỏi yếu ớt: “Bên ngoài là người sao?”

Chúng tôi mới định hỏi bên trong là người sao!

II-4

Mọi người nhìn nhau mấy cái, sau đó đều nhìn hướng đại ca, đoàn trưởng hờ hững thong thả nói: “Dị vật không biết nói chuyện.”

Đại ca nói đúng, ít nhất bây giờ không biết.

Phía sau cửa an tĩnh một hồi, vừa lại truyền tới âm thanh vâng vâng dạ dạ nói: “Nếu, nếu chúng tôi ra ngoài, các người sẽ không làm hại chúng tôi chứ?”

Lính nhà trời đâu ra vậy! Chẳng lẽ có người sẽ trả lời “Không, bọn ta chính là muốn làm hại ngươi, mau đi ra để bọn ta làm hại” sao?

Hiển nhiên không chỉ có tôi nghĩ như thế, những người khác cũng là mang biểu tình dở khóc dở cười, chẳng qua hiển nhiên không căng thẳng như vừa rồi nữa, bên trong là lính nhà trời chung quy cũng tốt hơn là lính đánh thuê.

“Chỉ cần các người không ra tay công kích, chúng tôi sẽ không làm hại các người.”

Khi đại ca nói đến “các người”, đặc biệt liếc mắt mấy cái với đồng bạn, xác thực, đối phương vừa rồi là nói “chúng tôi”, hiển nhiên không chỉ một người.

Phía sau cửa trầm mặc một lát, có một số tiếng nói chuyện, nhưng đè cực nhỏ, nghe không rõ nói cái gì, nhưng tốc độ nói rất nhanh, hiên nhiên người nói chuyện hết sức kích động, không bao lâu sau, chính là tiếng xê dịch đinh đinh đang đang binh binh boong boong.

Xem ra, đối phương đã nghĩ rõ quyết định đi ra rồi, tôi nhìn đại ca một cái, không biết anh ấy là muốn lấy đạn được rồi đi, hay là sẽ thu lưu những người này?

Không bao lâu sau, cửa chậm rãi bị đẩy ra, hai nam ba nữ đi ra, thoạt nhìn tuổi xấp xỉ nhau, có khả năng mới khoảng hai mươi, đều là dáng vẻ sinh viên đại học, nhìn tuổi và bộ dạng của những người này, bên tôi hoàn toàn thả lỏng.

Mới đầu, tôi còn có cảnh giới, phải biết rằng, mười năm tận thế, dù là bé trai bên đường cũng không thể xem nhẹ, đối phương rất có khả năng căn bản không phải người!

Chẳng qua, ngẫm lại bây giờ mới năm thứ nhất tận thế, đừng nói bé trai, dù là gã cao to cũng không có gì phải sợ, những dị vật vẫn còn trông xiêu vẹo, tiến hóa hay hình người hóa cũng còn xa đây, những sinh viên đại học trước mắt khẳng định chính là sinh viên đại học không sai.

Huống chi, những sinh viên đại học này vừa nhìn thấy bộ dạng đầy vũ trang của chúng tôi, mỗi một người đều sợ đến mặt tái nhợt, hình như muốn quay đầu trốn trở lại, thực sự khiến người kiêng dè không nổi.

“Ơ? Cương Thư Vũ?” Một cô gái trong đó đột nhiên la lớn, không biết có phải ảo giác của tôi hay không, ngữ khí của cô ta hình như mang theo chút mừng rỡ.

Lính đánh thuê và sinh viên đại học đều quay đầu nhìn tôi.

Tôi nhìn cô gái đó, tướng mạo khá thanh tú, mặc dù nhếch nhác dơ bẩn làm giảm đi không ít nhan sắc, nhưng chỉnh lý một chút, hẳn là một tiểu giai nhân thanh tú.

Cô gái đó hồ nghi hỏi: “Cậu, cậu vì sao nhìn tôi như thế?”

Tôi liều đến cùng nói: “Xin lỗi, tôi sau khi bị gạch men đập trúng đầu liền mất trí nhớ rồi, không nhớ được cô là ai.”

Tốt nhất đừng là bạn gái của Cương Thư Vũ, đại ca cũng đã nói không có kết, tôi tin anh ấy không tin cô, cho dù là thật cũng lập tức chia tay!

Cô gái giật mình, “Cậu mất trí nhớ rồi? Tôi là bạn cùng lớp trung học với cậu, tôi tên là Trầm Thiên Như, lúc đó mọi người sau khi biết cậu xảy ra chuyện, còn cùng nhau gấp ngàn con hạc giấy để tặng.”

Oh oh, bạn học trung học? Thân phận này còn có thể chấp nhận, vậy những người còn lại thì sao?

Tôi nhìn hướng hai nam hai nữ khác, Trầm Thiên Như lập tức giải thích: “Những người này là bạn học thi chung đại học với tôi, bọn họ không cùng lớp chúng ta ở trung học, cậu không quen biết bọn họ.”

Những người khác hình như có hơi hoảng, mỗi người nhao nhao nói: “Tôi, tôi cũng biết Cương Thư Vũ, không cùng lớp cũng là bạn cùng trường đi!”

“Nhảm nhí, cậu ấy là hot boy trường trung học chúng ta, thành tích hạng nhất cả năm, ai không biết Cương Thư Vũ chứ!

Hot boy gì gì đó, với khuôn mặt này của Cương Thư Vũ, thật sự không bất ngờ, nhưng hạng nhất cả năm, Cương Thư Vũ, cậu có cần dữ như thế hay không? Tôi đột nhiên cảm thấy áp lực rất lớn, gánh không nổi à!

Đại ca đột nhiên hỏi: “Thư Vũ, em có ấn tượng không?”

“Một chút cũng không có.” Tôi thành thật nói, ngay cả anh em ruột cũng chỉ ở trong mơ nhìn thấy chuyện cũ, thứ bạn học trung học này căn bản ngay cả một vết tích cũng không có để lại.

“Tôi thật sự là bạn học trung học với cậu!” Trầm Thiên Như cuống lên.

Tôi còn chưa kịp trả lời, đại ca liền vẫy tay ngăn chặn lời của đối phương, “Tôi đã thấy ngàn con hạc giấy đó, không cần giải thích thêm. Bên trong có đạn dược không?”

Mấy sinh viên đại học nhìn nhau, cuối cùng tất cả đều nhìn Trầm Thiên Như, cô gái này đành liều đến cùng nói: “Có nhìn thấy mấy thứ như hộp đạn, nhưng không có súng.”

Đại ca gật đầu, lập tức chỉ huy những người khác đi vào tìm đồ, bản thân anh ấy cũng đi vào, chỉ là trước khi đi vào, ánh mắt vừa như cố ý vừa như vô ý mà quét qua tiểu Sát, sau đó anh ta liền đứng bất động ở bên cạnh tôi, không đi vào theo, ngay tiếp đến đại ca nhìn tôi một cái, vừa lại liếc Trầm Thiên Như kia, cuối cùng mới đi vào tìm kiếm.

Ánh mắt của đại ca thật biết nói, tôi đều hiểu rồi! Không vấn đề, tôi nhất định lợi dụng bạn học trung học hỏi ra những người này rốt cuộc làm sao ở bên trong sống ba tháng không chết.

3 responses »

  1. Giết ngay không nói nhiều!
    Quyết liệt quá ha😛

    Reply
  2. Có spoil như thế này đọc cũg vơi phần nào cảm giác lọt hố đau đớn, yu wo mà viết spoil đều đều thì tốt biết mấy TT.TT
    Mà ll-2,3,4 là gì thế aico? Là vol 2, spoil 2,3,4 hả

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: