RSS Feed

Chung Cương II – 9, 10, 11, 12

II-9

Nhà? Tôi ngẩn ra, chớp mắt hiểu rõ đại ca đã nhìn thấy cái gì, đối với anh ấy mà nói, người nhà sợ rằng là quan trọng nhất đi? Đương nhiên không phải nói người của đoàn lính đánh thuê không quan trọng, nhưng đó dù sao cũng khác với người nhà.

Người nhà là cần bảo hộ, là tồn tại không thể thay thế, một khi mất đi ở trên tay mình… Mẹ, câu cuối cùng mẹ muốn nói với con rốt cuộc là cái gì? Tôi đã nghĩ hết mười năm, vẫn là không dám hạ định luận.

Lúc này, tiểu Sát đột nhiên kéo tôi một cái, một tiếng súng vang lên, tôi ngẩng đầu nhìn, đại ca vậy mà giơ súng nhằm vào hai người chúng tôi, hơn nữa còn thật sự nổ súng rồi?

Một cơn thịnh nộ tuôn lên trong lòng, đại ca anh thế nhưng là Cương Thư Thiên đại ca uy vũ nhất! Một chút ảo giác nho nhỏ đã có thể khiến anh nổ súng với em trai ruột sao? Anh có còn là đại ca uy vũ kia của tôi hay không!

Khi mơ ước của em trai đối với anh trai tan vỡ, hậu quả rất nghiêm trọng!

Tôi quyết định đánh tỉnh cái đại ca trật đường này, để anh ấy sớm trở lại đường ngay, băng côn lập tức vung ra, không để lại dấu ấn sám hối trên mặt gã này, tôi sẽ không gọi là Cương Thư Vũ!

Không ngờ đến, đại ca một phát nắm lấy băng côn của tôi, sức lực lớn đến khiến tôi vậy mà rút không ra, trên tay có một cỗ cảm giác ẩm ướt khó hiểu, lạ quá, Cương Thư Vũ cũng đâu phải Quan Vi Quân, thân thể này đâu có chảy mồ hôi chứ?

Tôi cúi đầu nhìn, trên đất nhỏ một vũng nước nhỏ, toàn là từ băng côn của tôi chảy xuống.

Băng côn, vậy mà tan chảy rồi.

Đợi đến khi trên tay cầm một thân cây chổi, tôi suýt nữa là hộc ra ngụm máu, chẳng phải là năng lực trị thương sao? Tan chảy hết băng côn mà tôi vất vả cực nhọc mỗi ngày đau đầu làm ra là chiêu nào?

“Cẩn thận!”

Tiểu Sát xông lên, tôi ngẩn ra, trơ mắt nhìn anh ta thay thế mình bị đại ca đá một cước văng đi, sau khi đập mạnh lên tường rồi rớt xuống mặt đất, hình như còn hộc ngụm máu, chỉ là anh ta mau chóng lau đi, la lớn: “Cương Thư Vũ cậu mau chạy!”

Chạy! Bà đây đã thề, đời này không trốn không tránh, cho dù đối mặt với đại ca cũng không ngoại lệ!

Tôi ném cán chổi vô dụng, lòng bàn chân hóa ra băng đao, lần nữa sử dụng trượt để tiến lên, lúc này, đại ca vậy mà vẫn nổ hai súng vào tôi —- đứa con bất hiếu tôi đây cũng chưa từng dám chỉa nòng súng vào mẹ, anh trái lại rất dám khoe uy phong với em trai đấy!

Hóa ra vô số băng đao, tôi bắn về phía đại ca, nhưng tôi không có ra tay với người nhà một cách khốn nạn như anh ta, chỉ là nhắm vào vũ khí trên người anh ta, mục đích là đóng băng toàn bộ những thứ nguy hiểm đó.

Nhưng đại ca không hổ là đại ca, với thần trí ngẩn ngơ còn né qua mấy thanh băng đao, đáng tiếc vũ khí trên tay vẫn là bị ba thanh băng đao bắn liên tiếp đánh rớt, anh ấy muốn rút súng ở bên hông, nhưng đó đã bị đông ở trên bao súng, cho dù anh ấy có thể rút súng ra, cò súng cũng bóp không được.

Lúc này, tôi đã xông đến trước mặt đại ca, phẫn nộ đấm một quyền khiến anh ấy thành một mắt gấu trúc, thân thể lệch đi, tránh khỏi một chân của anh ấy đạp tới, rồi đánh thêm một quyền khiến anh ấy hai mắt đều gấu trúc!

“Tiểu Vũ?”

Đại ca ngạc nhiên mà nhìn tôi, hình như tỉnh rồi —- nhưng ai quản anh chứ! Lợi dụng lưỡi trượt xoay trở lại lấy đà, cuối cùng bay vọt lên đạp một chân qua, đá đại ca lùi lại cả mấy bước, sau khi tôi rơi xuống đất vừa lại trong chớp mắt lao đi, dùng lực lao đưa cả người văng ra, thậm chí quét lên Caine trên đất, hai người đồng thời văng ra, cho đến khi tông lên tường mới dừng lại.

Phải, tôi chính là công báo tư thù, nhắm chuẩn hướng văng, nếu không Caine anh cắn tôi chắc?

Nộ hỏa công tâm cộng thêm chiến đấu kiểu bạo phát, tôi có chút thở hổn hển, nhìn một vòng xung quanh, mọi người đều tỉnh lại rồi, tốt lắm, hẳn là không ai còn lâm ở trong ảnh ảo.

Tôi nhìn chỗ âm u của hành lang, nheo mắt một cách nguy hiểm, sau đó lao vọt trượt qua, chớp mắt đến được một cánh cửa trong đó, không hề ngừng lại liền xô cửa đi vào, nếu cho đối phương thời gian phản ứng, cánh cửa này nói không chừng lại mở không ra.

Một người ngồi bên trong, vừa như người vừa không phải người.

II – 10

Trước mắt lóe qua từng cảnh tượng, nhưng tôi biết những cái đó đều là giả, là ảo giác do ký ức sáng tạo ra, đối phương muốn thành công mê hoặc tôi, trừ phi đẳng cấp của hắn hơn tôi quá nhiều, ta cũng đã cấp một rồi, không tin ngươi cấp hai!

Người Cương gia dù xui làm sao, cũng không thể nào trong ba tháng tận thế đã gặp phải kẻ địch cấp hai!

Mặc dù thứ trước mắt cũng đủ hiếm thấy rồi.

Não ma, tồn tại vô cùng đặc biệt, hết sức hiếm thấy, nhưng mỗi lần xuất hiện đều là một trận gió tanh mưa máu, bởi vì năng lực ảo giác của đối phương rất khó đối phó.

Hắn trên cơ bản là hình người, chỉ là cái đầu đặc biệt lớn, hơn nữa não còn lộ ở ngoài đầu, chỉ có một lớp màng mỏng trong suốt  bao phủ, khuôn mặt chỉ còn lại bộ phận từ mũi trở xuống.

Đời trước, tôi may mắn chưa từng thấy thứ này, chỉ có nghe qua một đống tin đồn, nghe nói não ma ngay từ đầu đã biết nói chuyện, có người nói bọn chúng kỳ thực là người, chỉ là dị năng cải biến bề ngoài của bọn chúng, vừa lại trở nên quá quái dị, mà bị coi thành dị vật.

Nhưng cũng có người không tin, não ma nếu tính là người, vậy ranh giới của người và dị vật rốt cuộc ở đâu? Nhất là sau khi dị vật mở miệng nói chuyện.

Đặc tính vừa ăn thịt người vừa ăn kết tinh tiến hóa của não ma khiến chân tướng càng thêm lờ mờ, đồ ăn mới đầu của bọn chúng phần lớn là người, đại khái là loài người lúc này dễ kiếm hơn dị vật nhiều, nhưng đây cũng khiến bọn chúng trực tiếp bị quy thành dị vật, nhưng về sau kỳ thực bọn chúng thích ăn tiến hóa kết tinh hơn.

“Chỉ cần ngươi bỏ qua cho ta, chuyện ngươi muốn biết, ta đều có thể nói cho ngươi.”

Não ma vẫn mở miệng nói chuyện thật rồi, âm thanh nghe lên vậy mà khá trẻ tuổi, xấp xỉ sinh viên năm nhất bên ngoài, cái chuyện họp nhóm xảy ra tai nạn xe đó có khi là thật, chỉ là người thứ sáu không ở bệnh viện mà thôi.

Tôi khịt mũi khinh bỉ nói: “Ngươi chỉ là có thể nhìn thấy ký ức của ta, căn bản không thể biết chuyện ta không biết!”

Nhưng, thời gian tôi lâm vào ảo giác vừa rồi rất ngắn, não ma này lại có thể đã tra được ký ức của tôi rồi sao? Khó tránh hơi quá cường hãn rồi, bây giờ tận thế mới ba tháng, tên này đừng nói cũng cấp một rồi đi… não ma cấp một?

Người Cương gia quả thật có vận khí không tốt!

“Ký ức sẽ tồn tại ở trong não, cho dù trạng huống của ngươi rất kỳ lạ, nhưng vẫn có ký ức.”

Não ma đó nghiêng nghiêng đầu, bộ não siêu lớn kia lắc lắc lư lư, thoạt nhìn sẽ rớt xuống đất vỡ thành một đống bã đậu bất cứ lúc nào.

Chẳng trách số lượng não ma về sau lại ít như thế, với cái nhược điểm siêu lớn lồ lộ ở bên ngoài kia, muốn vượt qua thời kỳ đầu tận thế đơn giản là khó như lên trời.

Năng lực ảo giác ngay từ đầu đã có của não ma cũng không đủ cao, mê hoặc người đều có khó khăn, sợ rằng là chúng tôi đi vào căn phòng mà hắn bố trí sẵn, lúc này mới bị hắn thành công mê hoặc nhiều người như thế.

Mê hoặc người đã khó, muốn mê hoặc dị vật căn bản không thể nào, dị vật lúc này chỉ biết ăn ăn ăn, bản năng quá mạnh, cộng thêm đều là mới sinh nên không có ký ức gì, rất khó dùng bất cứ ảo giác nào đi mê hoặc bọn chúng.

“Cương Thư Vũ đã chết rồi, ngươi không phải muốn biết cái này sao?”

Toàn thân tôi cứng đờ.

“Sau tai nạn đó, trái tim của hắn đã ngừng một hồi, sau đó ngươi tới, mới bắt đầu đập lại, cái ký ức này quá sâu sắc, không cần dò xét quá sâu đã có thể nhìn thấy, nếu như ngươi muốn để ta thâm nhập dò xét thêm lần nữa, ta có thể nói cho ngươi nhiều chuyện hơn, thậm chí là dò xét ký ức của người khác cũng không có vấn đề, ta có thể không ăn thịt người, cho ta một số kết tinh tiến hóa mà ngươi nói, ta có thể giúp ngươi làm việc.”

Não ma nói không ngừng, mục đích chỉ có một cái, làm mê hoặc tôi thả hắn ra, thậm chí nuôi hắn, giống như tên Lục Nhân Kiệt bên ngoài, nhưng khác nhau chính là, giữa hắn và Lục Nhân Kiệt rốt cuộc là ai nuôi ai, vẫn thật khó nói, mà con não ma này nếu thật sự trưởng thành, giữa tôi và hắn là ai nuôi ai, càng khó nói.

Phía sau truyền đến tiếng bước chân nhỏ bé, còn có tiếng của đại ca, ngữ khí mang theo chút xấu hổ và áy náy, ngay cả âm thanh của đại ca cũng biết diễn tả như thế: “Tiểu Vũ…”

Tôi đột nhiên xông lên, hóa ra băng côn, một gậy đánh vào cái đầu to kia, cho dù băng côn này không đủ kiên cố, đánh một cái não mềm nhũn cũng đủ rồi.

Điên cuồng mà đánh, cho dù bộ não đó kỳ thực một kích đã vỡ rồi, tôi vẫn là không bỏ qua cho nó, đánh thành vụn đánh thành bã đánh thành một vũng nước sệt, nhưng làm sao cũng đánh không đi câu nói kia.

Cương Thư Vũ đã chết.

II-11

“Tiểu Vũ, tiểu Vũ, em dừng lại đi.”

Tôi thở hổn hển, tim treo rất cao, gần như không dám quay đầu đối mặt với Cương Thư Thiên, nhưng vẫn là không thể không nhìn qua, anh ấy hơi nhíu mày, thoáng có thần sắc lo lắng, hình như không nghe thấy lời não ma nói vừa rồi.

May mà…

“Tiểu Vũ, em không sao chứ?” Đại ca lo âu hỏi.

“Tên này lại khiến em lâm vào ảo giác.” Tôi nói dối, giả vờ mang vẻ nhẫn nhịn khó chịu, nói: “Nhìn thấy một số thứ không muốn thấy.”

“Là chuyện của Quan Vi Quân?” Đại ca thử hỏi.

Tôi gật đầu bừa, nhìn anh ấy một cái, không ngờ đến đại ca sẽ nhớ tên đời trước của tôi.

“Đừng nghĩ quá nhiều.” Đại ca vươn tay, hình như muốn xoa xoa đầu của tôi, nhưng vừa lại lâm thời rụt về không động thủ.

Tôi nhíu mày.

“Thu thập xong cái này, hẳn là không sao nữa, đại ca anh đi tìm vật tư đi, cũng đến lúc nên về rồi, nếu không Quân Quân sẽ lo lắng.”

Đại ca gật đầu, hình như có chút không thể chờ được mà quay đầu chỉ huy mọi người chia nhau tiến hành, không biết vì sao, tiểu Sát vẫn là phụ trách đi theo tôi, chẳng lẽ thực lực mình đánh ra vẫn chưa đủ xem, bị nhận định cần bảo vệ sao?

Tôi suy nghĩ một chút, rời khỏi cái phòng này, kết quả vừa bước ra liền hối hận.

Lục Nhân Kiệt bắt lấy Trầm Thiên Như, đôi tay kẹp chặt đầu của cô ta, rống giận: “Ngươi nếu qua đây, ta sẽ vặn gãy cổ của cô ta…”

Bang!

Tôi mặt vô biểu tình mà giơ súng, sau đó trả súng lại cho tiểu Sát, vừa rồi lâm thời rút ra từ hông anh ta.

Đi lên phía trước, tôi một cước đạp thi thể của Lục Nhân Kiệt ra, cô gái ngu ngốc Trầm Thiên Như này, ngay cả một cỗ thi thể cũng vùng không ra, ở tận thế không bị cắn chết lại bị thi thể siết chết, đúng buồn cười muốn rớt răng.

“Ngươi bị ngu chắc! Thứ không đáng giá nhất tận thế chính là mạng người, bắt người qua đường để uy hiếp ta?”

Quan Vi Quân ta thế nhưng là nữ nhân đã sống mười năm ở tận thế, vì để sống, mạng người bỏ mặc hay đoạt đi còn ít sao? Tưởng ta là Đức Mẹ Maria, thấy ai cũng muốn cứu à?

Tôi nhìn hướng mấy người kia, Tô Doanh, Đinh Tuấn và Trầm Thiên Như, không biết vì sao, Lý Nhã Dong đã biến thành một cỗ thi thể ngã ở trong góc, thấy cả đầu cô ta đều biến thành đậu hũ, phần lớn là muốn bỏ chạy nhưng bị Lục Nhân Kiệt giết.

“Dị năng của các người là cái gì? Không cần nói, làm cho tôi xem.”

Suy nghĩ một chút, tôi vừa lại rút ra súng ở bên hông tiểu Sát chỉa vào ba người, đối với người bây giờ mà nói, súng vẫn là có lực uy hiếp hơn dị năng nhiều.

Đinh Tuấn trầm mặc ít nói như mọi khi, chẳng qua sắc mặt rất khó coi, hẳn là không phải không dao động, chỉ là bẩm sinh làm không ra phản ứng lớn đi, nếu hắn thật sự không chút dao động, vậy thì phải thừa dịp giết sớm!

Có câu chân lý là nói thế này, “Không chết trong im lặng, thì chính là biến thái trong im lặng”, biến thái ở cái năm này quá nguy hiểm, vẫn là để hắn chết tốt hơn. (Câu này bắt nguồn từ “không phải bạo phát trong im lặng thì chính là chết trong im lặng” của Lỗ Tấn)

Hắn túm lấy mảnh vụn của khung sắt bên cạnh, khiến cho một con ốc vít lăn lộn lơ lửng trên lòng bàn tay hắn.

“Có thể biến hình không?” Tôi lạnh lùng hỏi.

Đinh Tuấn ngẩn ra, lắc đầu nói: “Không thể.”

Chiếu theo lý thuyết hẳn là có thể, có khả năng là hắn vẫn còn quá yếu.

Tôi nhìn hướng hai cô gái kia… Quên đi, nhìn Tô Doanh là được, Trầm Thiên Như đã ngất sang một bên rồi.

Tô Doanh hoảng đến cả mặt tái nhợt, đại khái là bởi vì máu của Lục Nhân Kiệt vừa rồi đúng lúc phun lên người cô ta đi, cô ta kinh hoảng nói: “Tôi, tôi làm không ra, lực lượng của tôi không, không phải loại đó, chỉ là thỉnh, thỉnh thoảng có thể nghe thấy tiếng lòng của người ta, thật sự chỉ là thỉnh thoảng mà thôi!

Tôi gật đầu, vừa rồi đã đoán được rồi, năng lực hệ tinh thần, cho nên cô ta không có hoàn toàn bị não ma mê hoặc, vẫn có thể lên tiếng cảnh cáo tôi, không giống Trầm Thiên Như, bị mê hoặc đến ngay cả thời gian cũng không rõ.

“Trầm Thiên Như thì sao?”

Tô Doanh lắc đầu nói: “Không biết.”

Tôi ngồi xổm xuống, ghé vào tai cô tai, hành động này khiến cho tiểu Sát nhướn mày, nhưng tôi muốn nói thầm với cô ta, anh cắn tôi chắc?

“Tôi mặc kệ cô nghe thấy bất cứ tiếng lòng nào của tôi, nếu là dám nói ra tiếng lòng của tôi với bất cứ người nào, bao gồm đại ca tôi, kết cục của cô sẽ giống như Lục Nhân Kiệt, hiểu không?”

Tô Doanh ứ nước mắt, toàn thân run rẩy không ngớt, gật đầu, sau đó gia nhập hàng ngũ té xỉu với Trầm Thiên Như.

II-12

Cuối cùng, hành trình cục cảnh sát thu hoạch được mười hai hộp đạn các loại, hai mươi chiếc áo chống đạn vô dụng, còn có các loại vật tư linh tinh không biết có dùng đến không, tóm lại cứ lấy trước rồi tính, cộng thêm kéo theo ba đại học sinh.

Bí mật có thể sống ba tháng ở tầng hầm cục cảnh sát của mấy người này cũng không tính là bí mật, tầng hầm có một cái lối ra khác mà thôi, phụ cận vừa lại có siêu thị, bọn họ mấy cái lương dự bị của não ma này vẫn còn tính là sống thoải mái, trừ phi Lục Nhân Kiệt lâu lắm không dụ được ai tới, bọn họ mới cần cân nhắc người nào phải biến thành thức ăn trên bàn.

Cuộc họp nhóm mà Trầm Thiên Như nói là thật sự tồn tại, kẻ tham dự là não ma, Lục Nhân Kiệt, Trầm Thiên Như và Lý Nhã Dong, còn có mấy người biến thành dị vật không biết đi đâu rồi, Tô Doanh và Đinh Tuấn đều là người đến sau, không phải người của cuộc họp nhóm đó.

Chuyến này không tính là thu hoạch phong phú, nếu như tính luôn cả băng côn tổn thất của tôi, căn bản là thê thảm.

Nghĩ đến băng côn, mặt tôi tối sầm, đang định làm cái đầu thương, kết quả thì hay rồi, ngay cả thân côn cũng biến mất, nghĩ đến phải làm lại, đầu cũng đau lên.

Trở về nhà, Thư Quân nói phải bồi bổ thật tốt cho nhị ca lần đầu tiên ra ngoài làm nhiệm vụ, đã nấu đầy một bàn thuốc bổ, canh gà cháo thảo dược không thiếu cái nào, tôi ngay cả dạ dày cũng đau rồi.

Mọi người hôm nay trải qua lễ rửa rội của não ma, ai nấy đều ủ rũ tinh thần, nếu không phải còn cần xử lý ba đại học sinh, sợ rằng ăn xong liền tự về phòng rồi.

Kỳ thực số người chúng tôi quá ít, có thể thêm chút quân lực là chuyện tốt, nhưng ba người này, Trầm Thiên Như tinh thần hoảng hốt; Đinh Tuấn không rên một tiếng; Tô Doanh sợ sệt… Được thôi, tôi thừa nhận đây là lỗi của mình, vừa rồi dọa cô ta có hơi dữ tợn.

Ba người này nhìn làm sao cũng không phải quân lực, chỉ có nước làm con ghẻ, mọi người thoạt nhìn cũng có vẻ không thích bọn họ lắm, nhưng nếu ném bọn họ ra ngoài, sợ rằng đoàn lính đánh thuê với vật tư đầy đủ hiện giờ không có nhẫn tâm như thế.

Đại ca mở miệng, “Thư Vũ, em đi ngủ với Thư Quân, căn phòng đó cho bọn họ.”

Tôi lặng đi một chút, “Ờ” một tiếng, liền định trở về phòng đi thu dọn đồ của mình, dù sao căn phòng đầy là lỗ đạn còn từng chết một đống người đó cũng không đáng quyến luyến.

Đại ca lại bổ sung nói: “Sẽ không quá lâu, chúng ta mấy ngày này thu dọn căn nhà cách vách một chút, đến lúc đó thì đủ cho một người một phòng.”

“Oh.” Tôi liếc anh ấy một cái, hôm nay đại ca nói thật là nhiều.

Đại ca hình như còn có lời muốn nói, tôi lặng lẽ đứng chờ anh ấy nói, nhưng anh ấy cuối cùng chỉ là phất tay, “Hôm nay em cũng mệt rồi, nghỉ ngơi sớm chút đi.”

Tôi gật đầu, trở về phòng chỉnh lý đồ, quan trọng nhất là lấy ra hết toàn bộ vũ khí giấu đầy phòng, đổi sang giấu trong phòng Thư Quân.

Không bao lâu sau, tôi đã ngồi trên giường bệnh, nghiên cứu rốt cuộc nên làm sao làm ra vũ khí mới, bởi vì giường của phòng ban đầu không dễ dọn đi, cho nên suy nghĩ một chút liền dứt khoát lấy giường bệnh làm giường, dù sao trước kia cũng từng ngủ trên đó rất lâu, nên trái lại rất quen.

Thư Quân lau tóc ướt từ phòng tắm đi ra, cũng không mau đi sấy khô, trực tiếp ngồi lên giường bệnh, thắc mắc hỏi: “Nhị ca, hôm nay đã xảy ra chuyện gì sao? Làm sao mọi người hình như có vẻ rất mất tinh thần, đại ca hình như cũng quai quái, anh ấy vừa nhìn anh liền nhíu mày.”

Tôi trầm mặc một hồi, có khi nào những lời kia vẫn là bị nghe thấy rồi?

“Băng côn của anh mất rồi, bị đại ca làm hỏng, cho nên anh đã đánh anh ấy một trận.”

Không ngờ đến, Thư Quân chớp mắt to, vậy mà không hề giật mình chút nào, còn lý giải gật đầu nói: “Chẳng trách đại ca cổ quái như thế, khẳng định là áy náy ghê lắm đây, nếu là làm hỏng thứ khác, anh ấy bất luận làm sao cũng sẽ tìm một cái trả cho anh, thế nhưng anh ấy không thể làm ra băng côn. Đã trả không được, lại còn là thứ quan trọng như thế, haiz, đại ca lần này thật không biết sắp bị anh chỉnh đốn làm sao nữa.”

Cô dùng mắt rưng rưng nước nhìn tôi, khẩn cầu nói: “Nhị ca, anh đừng bắt nạt đại ca quá, bây giờ bên ngoài rất nguy hiểm, nếu như anh chỉnh đốn anh ấy quá mức, ảnh hưởng đến chính sự ra ngoài tìm kiếm vật tư của đại ca thì không hay rồi.”

“… Bộ anh trước kia rất thường chỉnh anh ấy sao?” Đây nghĩ làm sao cũng không khoa học! Cương Thư Vũ không có dị năng làm sao có thể chỉnh đốn đại ca? Nói cho tôi, tôi học!

Thư Quân suy nghĩ một chút, giơ ví dụ: “Trước kia đại ca đáp ứng tham gia lễ tốt nghiệp của em, nhưng lại lỡ hẹn, em lúc đó còn nhỏ, không nhịn được khóc ở buổi lễ, anh tức đến đổi toàn bộ ổ khóa trong nhà, không để cho đại ca vào nhà, lần đó, đại ca đã ở suốt một tháng trong khách sạn, vào nhà không được cũng không thể trở về đoàn lính đánh thuê, bởi vì anh nói ‘Đại ca anh nếu dám ra nước ngoài, em lập tức quét toàn bộ tài khoản ngân hàng của anh cùng Thư Quân dọn đến nơi anh tìm không được’.”

Cuỗm tiền bỏ trốn đúng không? Cương Thư Vũ, cậu năm đó mấy tuổi hả? Còn biết phải lấy tiền mới bỏ đi, thật có tiền đồ!

“Nhị ca anh bình thường rất ôn hòa, nhưng một khi dữ lên, ngay cả đại ca cũng sợ đây!”

Cô cười hi hi nói: “Kỳ thực chú thím cũng từng bị anh chỉnh đốn, bọn họ thích đi khắp nơi khảo cổ, ngay cả nơi nguy hiểm cũng đi như thường, bất luận anh khuyên làm sao cũng không nghe, có một lần chú bị cuốn vào trong lửa chiến ở địa phương rồi bị trúng đạn, thím cũng bị gãy xương cẳng chân, hai người về nhà nghỉ ngơi, anh mỗi ngày mỗi tối đi gõ vết thương của chú thím, còn nói ‘thương này tốt nhất đừng chữa khỏi, ở nhà dưỡng bệnh tốt hơn mất mạng bên ngoài’.”

Tôi cứ như thế nghe Thư Quân nói về đủ loại chuyện của Cương Thư Vũ.

Cái nhà này, nói không chừng người làm chủ kỳ thực là Cương Thư Vũ, không phải Cương Thư Thiên mà lúc trước tưởng.

Nói như thế cũng đúng, Cương Thư Thiên là anh trai thay mặt cha kiếm tiền nuôi gia đình, Cương Thư Vũ chính là anh trai thay mặt mẹ quản lý gia đình quản lý anh em quản lý chú thím, thật là đứa trẻ vất vả.

Vất vả như thế, tôi sánh được không?

“Nhị ca.” Thư Quân dùng trán kê lên trán của tôi, “Đừng lo lắng, anh nhất định sẽ nhớ lại.”

Tôi thuận tay vuốt sau đầu của cô, mái tóc đẹp đen bóng mượt mà như satin, “Đi sấy khô tóc đi, đừng để ướt sũng mà ngủ, sẽ đau đầu đấy.”

“Oh, được.” Cô nhảy xuống giường, bước chân nhẹ nhàng tung tăng đi lấy máy sấy, nắm vào giắc cắm liền bắt đầu sấy tóc, điều khiển dị năng lôi điện một cách chừng như xuất thần nhập hóa.

Nhưng Thư Quân, tôi nhớ không nổi, vĩnh viễn đều nhớ không nổi.

8 responses »

  1. Lần này tiểu Vũ có hơi….đáng sợ nha, mai sau thể nào cũg lập nên nghiệp lớn đây :v

    Reply
  2. Lạy anh Thư Vũ, thế ra bỏ thuốc xổ anh trai mới là thường thôi =_=

    Reply
  3. Amen, thật là 1 chương gây sốc.

    Reply
  4. Có khi ngoài liệu thương, đại ca còn có năng lực khác đấy nhỉ.

    Reply
    • Có khi căn bản k phải liệu thương, mà là hoàn nguyên như của Phillo ấy nhỉ >”<

      Reply
      • Có thể, anh Thư Thiên này sẽ phát triển thêm 1 superpower nữa, cũg là trị thươg nhưg ở cấp độ cao hơn chẳg hạn, có thể dùg để côg kíck. Dự là đại ca đây sẽ làm rug chuyển trời đất đấy. Mà lúc đầu đọc bộ này ta đã có 1 thắc mắt, chị yu wo sẽ end bộ này sao đây? Chẳg lẽ suốt đời cứ đánh dị vật riết? Hay là bắt đầu lại như bên God?

      • ta cũng thắc mắc hệt như nàng vậy

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: