RSS Feed

Chung Cương II – 19, 20

II-19

Đại ca cầm lấy miếng băng đó, lật qua lật lại để xem, thỉnh thoảng gõ đánh, hiển nhiên cũng phát hiện độ cứng của miếng băng không thể coi thường, tán thán: “Tiểu Vũ em quả nhiên có thực lực.”

Tôi không dám nhận khen ngợi này, nếu người sống lại lần nữa là đại ca, nói không chừng lúc này cũng đã chinh phục nửa đại lục rồi, mình lại vẫn còn đang làm vũ khí mới.

Nhưng mà, đại ca anh nửa đêm qua đây rốt cuộc muốn nói cái gì, thì nói mau đi, Thư Quân còn phải về ngủ, thức đêm thế nhưng là kẻ thù lớn của nhan sắc!

Đại ca nhìn tôi một cái, tôi không nhịn được mở miệng nói: “Đại ca anh làm tiêu tan quầng thâm kia đi!”

“Do chính em đánh còn không dám xem sao?” Đại ca cười như không cười nói, nhưng cũng thuận thế làm tiêu tan vành mắt, nhanh đến chỉ như một cái chớp mắt.

Năng lực của đại ca thực sự cổ quái, hình như có chút không khớp với năng lực trị liệu, tiểu Kỳ lúc đó thế nhưng thua xa không có uy như thế, chứ đừng nói đến năng lực tan chảy băng côn này, nhưng tôi lại nghĩ không ra có năng lực gì có thể trị liệu vết thương vừa lại có thể tan chảy băng côn.

Nói đến cùng, Quan Vi Quân chính là ếch ngồi đáy giếng, năng lực hơi cao giai một chút đã với không tới rồi, rất nhiều chuyện đều là nghe đồn, lại không biết tính chính xác thế nào.

Lợi thế của sống lại một lần cũng chỉ một hai năm này đi. Tôi có chút lo âu, nếu như người Cương gia thật sự cứ xui tiếp như thế, sống lại cũng gánh không nổi! Dị vật cấp một, Lục Nhân Kiệt, não ma… cái nào cái nấy cũng không nên bây giờ đã gặp phải.

“Caine là xuất thân từ khu ổ chuột, trẻ con ở đó sớm đã lo liệu việc nhà, đối với cậu ta mà nói, em mười tám tuổi sớm đã là người trưởng thành rồi, an nguy của mình nên tự phụ trách, cậu ta không có ý khác.”

Tôi nhìn hướng đại ca, thì ra là muốn giải thích hành động lúc đó của Caine?

“Chuyện lần đó, anh có hơi tức giận với cậu ta, nhưng sau khi cùng người khác thảo luận, lại cho rằng dị vật ở phụ cận này đều đã bị bọn anh quét sạch rồi, từ thời gian dài ngắn khi em ra ngoài và số lượng vật tư mang về để tính toán, em hẳn là không có chạy quá xa, cho nên dứt khoát để em ra ngoài hít thở không khí, tránh cho càng buồn bực càng làm mình làm mẩy.”

Tôi thoáng suy nghĩ liền hiểu rồi, Cương Thư Vũ không biết lái xe, theo như người khác nghĩ, cho dù tôi muốn lén lái xe, cũng không có biện pháp khởi động chiếc xe không có chìa khóa, cho nên bọn họ là dùng đi bộ để tính toán khu vực tôi có thể tới, kết quả tôi lại là lái xe ra ngoài.

Cho nên phần lớn sự tình đều là hiểu lầm, bởi vì ngay từ đầu, việc tôi giấu diếm chuyện kết tinh tiến hóa chọc giận những lính đánh thuê, thái độ của mọi người đối với tôi rất là đối chọi, mọi chuyện xảy ra tiếp đến đều khiến tôi nghĩ sang hướng xấu.

“Đại ca, em có phải thật sự rất hẹp hòi hay không?” Tôi có chút mất mát hỏi. Quan Vi Quân chính là một nữ nhân tệ hại lòng dạ hẹp hòi trong mắt chứa không nổi một hạt cát sao?

Đại ca xoa xoa đầu của tôi, khoan dung nói: “Em đã sống mười năm ở tận thế, đừng quá khắt khe với mình, chỉ là sau này có vấn đề gì cứ trực tiếp mở miệng hỏi đi, để ở trong lòng tệ hơn so với nói ra nhiều.”

“…” Tôi trầm mặc rồi lại trầm mặc, rốt cuộc không nhịn được mang theo ngữ khí tố cáo hỏi: “Đại ca anh lúc đó vì sao muốn đổ đi cà phê của em? Anh thật sự cảm thấy em đã hạ độc sao?”

Đại ca đột nhiên ho mấy tiếng, bất đắc dĩ nói: “Trước kia có một lần, anh chọc em có hơi quá trớn, buổi tối em bưng cà phê đến cho anh uống, hôm sau anh bị rượt đến không kịp lên máy bay, trì hoãn một cái nhiệm vụ rất quan trọng.”

… Cương Thư Vũ, cậu quả nhiên rất uy à! Lại có thể dám bỏ thuốc xổ cho đại ca, tôi cảm thấy mình việc mình thừa dịp đại ca áy náy sẽ không đánh trả mà đánh thâm hai quầng mắt anh ấy cũng thua rồi!

“Năm đó em mới mười hai tuổi.” Đại ca mang dáng vẻ rất đau đầu, thú nhận: “Biểu tình khi em bưng cà phê vào lần đó y chang lúc bỏ thuốc trước kia, cho nên anh không dám uống.”

Thì ra, tôi là bị Cương Thư Vũ trước kia bán đứng, có tự mình hại mình như thế hay không hả!

“Nhưng anh không dám nói mình hoàn toàn không nghĩ tới em sẽ hạ độc.” Đại ca tạm ngừng, nói: “Không chỉ là loại độc không quan trọng như thuốc xổ này.”

Tôi ngẩn ra.

II-20

“Kỳ thực nếu như em không nói, anh và Thư Quân sợ rằng hoàn toàn sẽ không phát hiện em có gì không đúng, chỉ coi như em mất ký ức mà thôi.” Đại ca cười khổ nói: “Thú nhận của em trái lại khiến anh có cái gai trong lòng, thỉnh thoảng sẽ nhớ tới, lúc đó em vừa lại làm mình làm mẩy, khó tránh đã nghĩ nhiều, hơn nữa chỉ là một ly cà phê, anh nghĩ không uống cũng không sao, cho nên mới đổ đi.”

Chỉ là một ly cà phê, đổ đi cũng không sao, xác thực không sai, nhưng lại đại biểu chung cuộc đã có hoài nghi, hoài nghi này đã gieo xuống, có sẽ nở hoa hay không, có sẽ kết trái hay không đây?

Trước kia còn có mong ước, hi vọng Quan Vi Quân là kiếp trước của Cương Thư Vũ, hi vọng mình chỉ là quên chuyện của Cương Thư Vũ, hi vọng mình thật sự là Cương Thư Vũ!

Nhưng, Cương Thư Vũ chết rồi, lòng của tôi còn lạnh lẽo hơn dị năng băng.

“Thư Vũ.” Đại ca nghiêm túc nhìn tôi nói: “Rất nhiều người đều từng tim ngừng đập rồi lại được cứu trở về, chẳng lẽ bọn họ đều không phải người ban đầu sao?”

Quả nhiên đã nghe thấy. Tôi nắm chặt tay.

“Em không cần cố ý làm “Cương Thư Vũ”.”

Lại có thể ngay cả cái này cũng phát giác rồi…

Tính cách của Cương Thư Vũ rất hòa nhã, thậm chí có hơi quá tốt, nhưng cậu ấy kỳ thực không sợ đại ca, lúc giận lên, vết thương của chú thím cũng dám ra tay đánh.

Đây là Cương Thư Vũ trong miệng Thư Quân.

Tôi giống không?

Cương Thư Vũ không sợ đại ca, nhưng tôi…

“Đại ca, em vẫn luôn sợ hãi anh.”

Đại ca cứng đờ, sắc mặt trầm xuống, lại không có vẻ quá bất ngờ, tôi nghĩ anh ấy đại khái cũng nhìn ra rồi, cho dù gần đây tôi đánh anh ấy đơn giản là đánh chơi, chính là vì để làm “Cương Thư Vũ” không sợ đại ca.

“Vì sao sợ anh? Anh chưa từng đả thương em.”

“Từ sau khi tỉnh lại, em đã biết mình là Quan Vi Quân, vẫn luôn sợ hãi anh sẽ phát hiện chân tướng, về sau thực sự chịu không nổi loại giày vò sống trong sợ hãi này, cho nên em thú nhận mọi thứ với anh, nhưng sau khi thú nhận vừa lại lo lắng, có lẽ có một ngày, anh sẽ từ bỏ cách nói kiếp trước kiếp này, nhận định em không phải em trai anh, sau đó bóp chết em!”

“Tuyệt đối không thể nào!” Đại ca giận dữ nói: “Thư Vũ, em rốt cuộc muốn bao nhiêu không tin anh? Anh là đại ca em, tuyệt đối không thể nào làm hại em!”

Nhìn vẻ giận dữ của đại ca, tôi thật sự rất muốn nói: Đại ca, bằng không anh bóp chết em ngay bây giờ, nếu không cho dù tương lai toàn thế giới đều nói cho anh “em không phải Cương Thư Vũ”, anh vẫn phải coi em là em trai, em trai ruột!

Nhưng chung cuộc không có nói ra, lời này thực sự quá giả tạo rồi, Cương Thư Thiên bây giờ tuyệt đối không thể nào bóp chết tôi, tôi bây giờ mang bề ngoài của Cương Thư Vũ, anh ấy làm sao có thể bóp chết em trai ruột của mình dưới tình huống không thể xác định bên trong có đổi người hay không.

Tôi nhìn anh ấy, hạ quyết tâm nói: “Đại ca, anh chỉ cần hoài nghi em thêm một lần, chỉ một lần! Em sẽ rời khỏi anh và Thư Quân, không bao giờ gặp các anh nữa, như thế đối với hai bên chúng ta đều tốt.”

Lời này vừa ra, toàn thân đại ca chấn động, cười khổ nói: “Em thật coi anh là thần rồi, chẳng lẽ không cho đại ca phạm sai lầm sao?”

“Anh đã phạm sai lầm chuyện cà phê rồi, em không đi.” Tôi cố chấp nói: “Còn sẽ tái phạm chứng tỏ anh thật sự không tin em, em đây vừa lại hẹp hòi, nhất định nhớ kỹ không quên, anh nghi kỵ em em sợ anh, loại anh em này không làm còn hơn!”

“Nói đúng!” Đại ca gật đầu tán đồng, anh ấy thả lỏng thần sắc nhìn tôi, xem xét kỹ như thế, như là lần đầu tiên nhìn thấy em trai nhà mình.

Anh ấy hít sâu một hơi, thản nhiên nói: “Em thật là Thư Vũ, sẽ không sai, ánh mắt của Thư Quân luôn luôn tốt hơn anh, nó chưa bao giờ hoài nghi em.”

Hốc mắt tôi đột nhiên nóng lên, đây thế nhưng không được, vội vàng chớp chớp, nỗ lực đè nén cơn xót đó.

Được thôi, là Cương Thư Vũ thì Cương Thư Vũ đi! Chỉ cần đại ca tin tôi, Quân Quân tin tôi, tôi sẽ tin mình là Cương Thư Vũ!

Nếu là tin sai, chân tướng bị vạch trần, có lẽ lúc đó vẫn có thể bỏ chạy, có lẽ sẽ trực tiếp bị bóp chết, nhưng cũng tốt hơn cả ngày ngờ vực người bên cạnh, loại cuộc sống đó đời trước đã chịu đủ rồi, khó khăn lắm mới có được cơ hội làm lại từ đầu, còn có được người nhà không nghi kỵ lẫn nhau, làm sao có thể giẫm vào vết xe đổ!

4 responses »

  1. OH! lại có chương mới rồi!
    Aico mình thích bạn thật nha!

    Reply
  2. Chương mới giật phong bì tiếp!

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: