RSS Feed

Chung Cương II-25

II-25

Hôm nay là ngày thứ ba sau khi đại ca đi, tính lên xấp xỉ hôm nay cũng nên trở về rồi, mấy ngày này tôi đều ném Vân Thiến cho Quân Quân huấn luyện, chỉ muốn làm băng thương đến trạng thái ít nhất có thể sử dụng.

Vũ khí mới lần này ít nhất phải dùng tới 3 đến 5 năm, cho nên tôi không định làm ẩu, mỗi lớp băng tinh đều nén vô cùng rắn chắc, nhưng cũng càng phí công sức, may mà thực lực bây giờ tốt hơn trước kia, lượng có thể nén cũng tăng thêm, tính lên xấp xỉ cũng là phải làm khoảng một tháng —- oh, không, lần này có thêm đầu thương, có khả năng phải tăng thêm mười ngày.

Đúng lúc đại ca gần đây muốn chạy đến thành Trung Quan, mình đại khái đều phải trông nhà, phối hợp làm cũng vừa vặn.

Nhưng, về sau rốt cuộc phải làm sao đây? Tôi chung quy không thể cứ luôn coi nhà chứ? Thế này cho dù được chia kết tinh, vẫn là thiếu kinh nghiệm chiến đấu thực tế.

Nhưng chung quy phải có người ở nhà, thật là khổ não à…

“Nhị ca, ăn cơm thôi!” Thư Quân ló đầu vào, cô tò mò nhìn băng thương, tán thán: “Trường thương của anh càng ngày càng xinh đẹp rồi kìa!”

Phải à, dù xấu làm sao, được bao lên một lớp băng nén cũng có thể gặp người rồi, hơn nữa lần này còn nén đặc biệt rắn chắc, băng trong suốt cũng biến thành màu trắng nhũ rồi, đúng lúc che giấu chân tướng cán chổi và dao găm nát.

Tôi đứng dậy, xách trường thương đi với em gái.

“Nhị ca anh ăn cơm mang theo nó làm gì?”

Tôi cúi đầu nhìn trường thương một cái, nói: “Quen cầm rồi, hơn nữa mát mát lạnh lạnh rất thoải mái.”

Bây giờ là tháng chín, thời tiết rất nóng, không khác nhiều với ký ức đời trước, nhiệt độ thế giới bắt đầu trở nên rất cao, tùy theo thời gian còn trở nên càng ngày càng cao, bốn mùa phân rõ đến cho dù xuyên việt cũng sẽ không phân không rõ mùa, may mà vấn đề nhiệt độ đến 5 năm tận thế đã ổn định lại, nếu nhiệt độ cứ tiếp tục cao, dị vật cũng sống không nổi, chứ đừng nói đến người.

Những ngày tiếp đến, mùa xuân vạn vật nảy chồi, các loại dị vật tiến hóa điên cuồng, nhất là thực vật, lúc này tốt nhất đừng ra khỏi thành, nhưng thu hoạch khi ra khỏi thành cũng nhiều nhất; mùa hè nóng đến mất nước chết người, không ít người vì một miếng nước mà có thể đánh nhau đến chết; mùa thu trái lại là cái mùa tốt, thu nhặt quả dại để ăn cũng có thể sống; mùa đông khỏi cần nói, trong một năm, mùa đông người chết nhiều nhất.

“Gần đây thật là nóng.”

Hai chúng tôi cùng đi về phía phòng khách, Thư Quân hình như nghĩ đến cái gì, lo lắng hỏi: “Nhị ca, anh là dị năng băng, có sợ nóng không? Hay là em đi mở máy lạnh nhé?”

Máy phát điện cỡ nhỏ không làm sao đủ cho cả nhà dùng, trong nhà luôn luôn không mở máy lạnh.

Thấy vẻ mặt lo lắng sợ nhị ca sẽ tan chảy của Thư Quân, tôi bật cười, nói: “Em nghĩ ngược rồi, anh khẳng định là người không sợ nóng nhất trong nhà, bản thân anh chính là cái kho đông lạnh, sau này luyện mạnh một chút, anh cũng có thể làm máy lạnh trong nhà rồi.”

Thư Quân “oh” một tiếng bừng tỉnh, rất có hứng thú hỏi: “Vậy nhị ca anh sợ lạnh không?”

Tôi lắc lắc đầu.

“Tốt quá nhỉ! Caine có phải cũng không sợ lạnh nóng?”

“Uh, kỳ thực ăn nhiều kết tinh tiến hóa, cũng tương đối không sợ lạnh nóng, bởi vì thân thể quá cường hãn rồi.”

Thư Quân gật đầu, “Chẳng trách, bây giờ nóng như thế, trước kia không mở máy lạnh thật sự sẽ nóng đến mất ăn mất ngủ đi.”

Đi đến phòng khách, chú, Vân Thiến và Trầm Thiên Như đều có mặt, đứa con ghẻ duy nhất ở lại này vẫn tính là có tự giác, mấy ngày này đều giúp Thư Quân nấu cơm và làm việc nhà, khiến tôi đối với cô ta vẫn tính là hài lòng, mặc dù Thư Quân nói cô ta chỉ có thể giúp cắt thịt cắt rau, thực tế làm cơm thì tuyệt đối không thể để cho cô ta tới.

Xào thịt múc hết một thìa canh muối bỏ xuống nêm nếm, còn xào cháy nửa dĩa, khiến Thư Quân đành rửa thịt lấy ra sân sau cho gà ăn —- Đúng thế, gà trải qua sương đen, trứng đẻ ra vừa to vừa tròn, ăn rất ngon, đáng tiếc chỉ có hai con, lượng trứng hoàn toàn không đủ chia, hi vọng đại ca lần này đi thành thị có thể tìm được nhiều gia cầm hơn.

“Không biết đại ca có thể tìm được một số hạt giống về trồng hay không.” Thư Quân nhíu mày nhìn thịt đầy bàn, chỉ có một số đồ hộp hoặc rau đông lạnh, như là bắp đậu nành gì đó.

“Muốn ăn rau tươi quá đi.”

Tôi cũng muốn ăn, nhưng không dám nói, đời trước, khi tận thế được ba tháng, có đồ ăn nóng hổi để ăn chừng như đã là thiên đường.

“Nhị ca, ăn trứng này.” Thư Quân cười tít mắt gắp miếng trứng ốp la, còn to hơn lòng bàn tay, “Trứng lòng đào nửa chín đặc biệt nấu cho anh.”

Tôi nhìn quả trứng kia, lòng đỏ và lòng trắng rõ ràng, chiên non mềm mà vừa đúng lúc, tay nghề của Thư Quân thật là càng ngày càng tốt rồi.

Mặc dù cảm thấy cuộc sống tốt đẹp đến khiến người có cảm giác tội ác, chẳng qua vẫn là hi vọng thiên đường thế này có thể kéo dài đến vĩnh viễn.

Hm, có đại ca ở đây, nhất định không vấn đề! Tôi gắp miếng trứng, ăn một cách sung sướng.

2 responses »

  1. Sao mà ta ngửi thấy mùi bình yên trước bão tố thế nhỉ? K biết đại ca có thể về được k?

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: