RSS Feed

Công Hoa 2-7

Chương 7: Dạ Trảo… Mang đến tử vong cùng mang đi tử vong

Rốt cuộc…

Rốt cuộc tìm được ngươi rồi, Công Hoa!

Ta phải giết ngươi! Giết ngươi! Sau khi giết ngươi ta cũng sẽ, sẽ…

Sẽ làm sao?

—- Kaz

 

 

Ngươi đã giết Thủy Lam… giết vợ của ta!

Bất luận ngươi chạy đến cái góc nào của Sisha, ta đều sẽ nhất định đuổi tới, báo thù cho vợ ta!

Ngân Thiết Tử đột ngột tỉnh lại, hắn rút một phát ra Dạ Trảo kiếm để ở dưới gối, đồng thời trở mình xuống giường, toàn thân đều lâm vào trạng huống chuẩn bị chiến đấu căng thẳng.

Có người ở trong phòng hắn…

“Đừng căng thẳng, là ta.”

Ngân Thiết Tử sửng sốt, người đó từ chỗ âm u bước ra, hắn mặc đồ đi đêm, trên mắt trái có vết sẹo, miệng còn mang theo nụ cười ác ý, không ai khác chính là Kaz.

Sau khi nhìn rõ người tới, tay nắm chắc kiếm của Ngân Thiết Tử không khỏi thả lỏng.

Mặc dù thả lỏng kỳ thực cũng là một chuyện rất buồn cười, đối phương thế nhưng là người hận hắn thấu xương, chiếu theo lý thuyết nên là đối tượng cần phải đề phòng nhất, nhưng Ngân Thiết Tử lại rất rõ, Kaz sẽ không dễ dàng giết chết mình… Giống như hắn cũng sẽ không dễ dàng giết chết Weist.

“Đúng là một thanh kiếm tốt.”

Kaz nhìn kiếm trên tay Ngân Thiết Tử, rất nhanh chóng đã nhận ra đó khẳng định là thanh kiếm tốt đỉnh cấp, cho dù có cả đống tiền vàng cũng chưa chắc mua được loại đó!

“Ngươi lấy đâu ra vậy? Cướp được à?”

Ngân Thiết Tử bực mình nói: “Ngươi đặc biệt nửa đêm qua đây chỉ vì để quan tâm kiếm của ta sao?”

“Thế thì không phải.”

Kaz đi đến bên giường không chút khách khí ngồi xuống, gác chân lên bảo: “Nói hay không nói?”

Ngân Thiết Tử trầm mặc một chút, nhàn nhạt trả lời: “Nếu không nói thì sao?”

“Hừ!” Sắc mặt của Kaz trầm xuống: “Không nói? Chẳng lẽ ngươi vẫn không biết hậu quả?”

Ngân Thiết Tử hừ lạnh một tiếng: “Thân phận của ta nếu như thật sự bộc lộ, đó không phải bị giết chết thì cũng là chạy trốn, ngươi muốn thấy loại nào? Chỉ sợ cả hai đều không phải đi?”

Thấy Ngân Thiết Tử thật sự không nói, Kaz đứng lên, hai tay đặt lên vỏ chủy thủ ở bên hông, cất giọng lạnh lùng: “Hoặc ta sẽ lập tức chặt ngươi thành từng mảnh vụn cũng là một lựa chọn không tệ!”

Hai người đứng ở mỗi bên giường, một người tay cầm kiếm, người kia cũng tùy thời có thể rút ra cặp chủy thủ, nếu một người trong đó hơi có động tĩnh, sợ rằng một trận tử đấu chân chính liền sẽ lập tức triển khai.

Căng thẳng một hồi, chiến đấu cũng không có xảy ra, Ngân Thiết Tử chậm rãi thu kiếm, nhàn nhạt nói: “Thanh kiếm này tên là Dạ Trảo.”

Kaz sửng sốt: “Dạ Trảo? Thú linh mà lúc đó tập kích chúng ta sao?”

Ngân Thiết Tử gật đầu, giải thích: “Là Owen đặt tên thanh kiếm này là Dạ Trảo, bởi vì là kiếm có được từ trong tay Dạ Trảo.”

“Từ trên tay Dạ Trảo?” Kaz nhíu mày, hoài nghi nói: “Lúc đó nào có nhận được kiếm gì?”

“Không phải lúc đó, là khi người Danya công phá Xoa Khẩu thành, đại quân tháo chạy một mạch về phía Tây, dọc dường bỏ lại rất nhiều thi thể, Dạ Trảo ở ngay thời gian đó tìm tới…”

◊◊◊◊

“Công Hoa, Công Hoa!”

Owen không ngừng gọi, âm thanh luôn luôn ở chỗ không xa phía sau Công Hoa, đây khiến Công Hoa có cảm giác rất yên tâm, nó luôn muốn quay đầu nhìn tình huống của Owen, nhưng sĩ binh ở trước mặt thực sự quá nhiều, nó phải chuyên tâm thao túng dây leo mới có thể ngăn cản những sĩ binh tuôn đến như thủy triều.

Những sĩ binh tiến công vào thành ít nhiều trên tay đều đã dính máu tươi, cộng thêm hiện giờ Công Hoa chủ yếu là dùng dây leo chỉ cỡ bằng cổ tay hoặc eo, căn bản dọa không được những sĩ binh đỏ mắt chém giết, vẻ mặt của bọn họ thoạt nhìn mặc dù nghi hoặc bởi sự hiện diện của dây leo, nhưng phần lớn vẫn là một đao vung xuống chém đứt dây leo, hoàn toàn không vì thế mà trở nên sợ hãi.

“Công Hoa!”

Owen kéo phắt Công Hoa qua, lại lặng đi ở lúc nhìn thấy đầy mặt nó là nước mắt, không khỏi hỏi: “Làm sao vậy?”

Công Hoa lộ vẻ mặt sợ hãi, ngay cả âm thanh cũng đang run rẩy: “Owen, bọn, bọn họ thật đáng sợ…”

“Đừng sợ, chúng ta đi mau!”

Owem túm lấy Công Hoa, sau đó nhìn thấy Weist đang mang vẻ mặt ngỡ ngàng nhìn Công Hoa, hắn vội vàng nhắc nhở đối phương: “Ca, đi mau!”

Nghe vậy, Weist lúc này mới hồi thần, hắn nhìn Công Hoa, người trong mắt hắn nhìn thấy cũng không phải là một bé gái, lại là một tồn tại cường đại khiến người sợ hãi, hắn mang theo ngữ khí run rẩy hỏi: “Nó, nó rốt cuộc là ai?”

“Bây giờ không phải lúc quản chuyện này! Đi mau!”

Ba người xen lẫn trong quần người đang chạy trốn, tiến một mạch về phía cửa thành, mặc dù sắc trời tối tăm, gần như không nhìn thấy rõ cái gì, nhưng bởi vì đều là chạy trốn về cùng một phía, nên không có lo ngại đi sai đường, cộng thêm ba người còn có dây leo của Công hoa hộ thân, nên đều không có bị thương, thuận lợi đến được cửa thành.

Bọn họ còn chưa kịp thở dốc, liền nghe thấy phía trước truyền tới một cơn náo động, sau đó là tiếng vang to lớn rắc rắc không ngừng… Cửa thành chậm rãi bị đóng lại!

Thấy vậy, sóng người càng bạt mạng tuôn về phía cửa, nhưng người muốn chạy ra thực sự quá nhiều, mọi người lôi kéo chen lấn mà muốn chạy ra ngoài, không ít người chỉ là vấp té một cái, sau đó liền bị vô số bàn chân đạp qua, không bò lên được nữa.

Thấy vậy, Owen cảm thấy không ổn, vội vàng kéo hai người kia sang một bên, tránh cho bọn họ cũng ở dưới chen lấn xô đẩy mà trở thành vong linh, ba người chạy đến một chỗ dưới mái hiên, nhìn sĩ binh đi qua với vẻ mặt hoảng sợ, chen lấn, trong lòng toàn là hoảng loạn, thực sự không biết bây giờ nên làm sao mới tốt.

Công Hoa kinh hô: “Owen, những người kinh khủng kia đuổi tới rồi!”

Owen quay đầu nhìn, phía sau quả thật xuất hiện hàng loạt sĩ binh Danya, hơn nữa bọn họ tay cầm trường thương, mũi thương hướng về phía trước, xếp thành cánh quân chỉnh tề, căn bản lần không ra bất cứ khe hở nào để đào thoát, cộng thêm cửa thành đã đóng kín, hiển nhiên quân đội Danya là định tiêu diệt mọi kẻ địch ở đây.

Owen vội vàng la lớn: “Công Hoa! Mang chúng ta ra ngoài!”

Không cần Owen nói, tự Công Hoa cũng không muốn ở lại đây, cái nơi này tràn ngập sợ hãi và tử vong, nó căn bản ngay cả một giây cũng không muốn!

Trên mặt đất tuôn ra dây leo to bằng cổ tay, từ phần eo quấn ba người lên, sau đó dây leo mang theo ba người bò một mạch qua nóc nhà, cuối cùng chạy lên tường thành, cùng kéo ba người lên, sau đó liền bò ra ngoài thành.

Trên đường không phải không có người Danya phát hiện bọn họ, trên thực tế người Danya trên tường thành rất nhiều, bọn họ cũng nhìn thấy rõ ràng, chỉ là cảnh tượng thế này có chút vượt ngoài lẽ thường, bọn họ đều sững sờ, căn bản không nghĩ đến chuyện phải công kích, hơn nữa bọn họ cũng không thể ngây ra bao lâu, bởi vì bọn họ đang ở trong chiến tranh, Nhân tộc phía dưới đang giống như điên cuồng mà công kích cửa thành muốn chạy thoát khỏi cái nơi này.

Ngoại trừ người Danya, Weist trong ba người cũng sợ ngây ra, hắn biết có một số linh sứ cường đại không chỉ có thể lợi dụng linh để công kích, thậm chí có thể di động vật thể, nhưng hắn trên thực tế lại chưa từng nhìn thấy có linh sứ có thể di động vật thể một cách linh hoạt như thế, giống như những thực vật này là tay chân của nó… Hơn nữa những thực vật này hình như là lâm thời mọc ra?

“Ca, chúng ta đi mau!” Owen kéo Weist, thúc giục: “Những người Danya kia không cần bao lâu là có thể đuổi tới rồi!”

Weist chỉ có ngơ ngác gật đầu, đi theo Owen hai bước, lại đột nhiên nghe thấy sau lưng truyền đến tiếng la hét…

Thả tôi ra! Người Danya giết tới rồi…

Cứu với! Tôi không muốn chết!

Dù sao cũng đi không ra, mọi người quay đầu giết đi!

A…

“Không, không được!”

Weist dừng bước, tiếng giết và tiếng kêu cứu trong thành hỗn tạp với nhau, không ngừng truyền vào trong tai hắn, những tiếng kêu cứu đó đều toàn là ngôn ngữ Nhân tộc quen thuộc, nghĩ đến anh em trong quân của mình đang bị đồ sát, trong ngực hắn đau nhói, vội vàng kéo Owen lại, khốn khổ nói: “Owen, Owen, chúng ta không thể đi… người đang bị đồ sát đều toàn là đồng bào của chúng ta! Chúng ta không thể để cho Xoa Khẩu thành bị tàn sát!”

Owen sửng sốt, lúc này mới đem những tiếng kêu cứu kia nghe vào trong tai, càng nghe càng kinh hãi, cũng càng không có biện pháp quay đầu bỏ đi.

“Owen!” Weist sốt ruột nói: “Chúng ta ít nhất phải nghĩ biện pháp mở cửa ra, để cho bọn họ có đường mà chạy.”

Nghe thấy lời này, Owen mới chợt nhận ra mình có thể làm gì, vội vàng quay đầu căn dặn: “Công Hoa, dùng dây leo lớn một chút, như là… như là loại dây leo em dùng để hủy diệt tiểu trấn, dùng nó phá hủy cánh cửa này.”

Hắn còn nhớ những vết tích kia, dây leo cán qua tiểu trấn tuyệt đối không phải loại độ lớn trước mắt, mà là giống như cự thú khổng lồ, thứ đó nếu xuất hiện, không chỉ có thể phá cửa, bọn họ cũng không thể nào không sợ hãi thứ… khủng khiếp vượt quá lẽ thường kia.

“Chúng ta không thể chạy trốn sao?” Công Hoa sợ sệt hỏi.

Nhìn thấy bộ dạng sợ hãi của Công Hoa, Owen vội vàng vỗ về nó: “Phá cửa xong chúng ta chạy ngay.”

Nghe vậy, Công Hoa gật đầu, nó xoay người đối mặt với cửa thành, mái tóc đen chậm rãi phiêu lên, một vùng tóc đen phiêu động ở không trung, nhưng bóng tối bên cạnh nó lại không chỉ là sợi tóc, mà là có càng ngày càng nhiều bóng tối, giống như mây mù quấn quanh tóc của nó, ở trong vùng bóng tối càng ngày càng đậm này, thứ duy nhất sáng ngời là đôi mắt màu máu kia của Công Hoa.

“Nó, nó làm sao lại biến thành thế này…” Khi lời đến bên miệng, Weist lại phát hiện mình vậy mà tìm không được bất cứ từ hình dung nào để hình dung cảnh tượng hắn nhìn thấy.

Owen cũng choáng váng, hắn chưa từng thấy Công Hoa biến thành bộ dạng này.

Tóc đen phiêu động đột nhiên dừng lại, lúc này, hai sợi dây leo to lớn từ bên chân Công Hoa chui ra khỏi mặt đất, tiếng vang phát ra lớn đến nỗi ngay cả chiến trường với tiếng giết rung trời cũng có thể nghe rõ rệt, trên chiến trường thậm chí bởi thế xuất hiện một phút chốc an tĩnh.

Weist sớm đã nhìn đến đờ dẫn, Owen ngẩng đầu vọng nhìn dây leo, trong lòng cũng tràn ngập kinh hãi, không nhịn được nhớ tới tiểu trấn bị hủy diệt lúc đó, cho dù là quân nhân, cho dù biết dây leo này sẽ không công kích hắn, nhưng vừa nhìn thấy vật khổng lồ như thế, Owen vẫn là cảm giác trong lòng tràn ngập sợ hãi… tiểu trấn lúc đó, những người bình thường bị công kích kia sợ rằng càng tuyệt vọng đi?

Hai sợi dây leo to lớn phóng thẳng về phía cửa thành, Owen giật mình, vội vàng kéo phắt Công Hoa lại, rống giận: “Mau dừng lại! Trực tiếp tông cửa thành sẽ giết sạch hết sĩ binh phía sau cửa!”

Công Hoa quả thật dừng lại, quay đầu đối mặt với Owen, nhưng mặt của nó lại bị sợi tóc tối tăm quấn đầy che lấp phần lớn, chỉ lộ ra một đôi mắt màu máu, nhìn chăm chú vào Owen.

Owen bất giác bỏ tay ra, thậm chí lùi lại một bước, trong lòng hắn dâng lên sợ hãi, có chút hoài nghi Công Hoa có phải là đã mất đi lý trí hay không?

“Owen?” Công Hoa tiến lên một bước.

Nghe thấy tiếng Công Hoa nói chuyện, Owen sửng sốt, bởi vì tiếng của Công Hoa vẫn là ngữ khí sợ sệt, hoàn toàn không có vẻ mất khống chế. Owen lúc này mới định thần quan sát kỹ, lờ đi đám tóc tối tăm đáng sợ kia, trực tiếp nhìn vào Công Hoa, trên mặt của nó chỉ có thần sắc bối rối.

Thấy vậy, Owen cũng mềm lòng, hắn khẽ giọng căn dặn: “Nhỏ lực một chút, dùng dây leo đánh vào phần kim loại ở rìa cửa thành, cái thứ màu đồng kia, có nhìn thấy không?”

Công Hoa ngoan ngoãn gật đầu: “Có.”

Lúc này, trong thành đột nhiên truyền đến rất nhiều tiếng la hét, Owen lòng kinh hãi, vội vàng hô: “Công Hoa, mau lên!”

Công Hoa xoay người một cái, dây leo liền tuôn ra, quả thật theo như Owen nói, đánh từng nhát vào rìa cửa thành, không có một hơi đánh nát cửa, đánh khoảng năm, sáu lần, rìa cửa thành bắt đầu xuất hiện khe nứt, đánh thêm vài cái, cửa thành phát ra một tiếng kim loại nứt, sau đó cả cánh cửa bắt đầu nghiêng đổ xuống.

Thế này hẳn là có thể giảm thương vong đến thấp nhất đi? Mặc dù không tránh khỏi có người tử thương… Owen có chút cảm khái mà nghĩ.

Nhưng ở lúc cửa sắp đổ xuống, dây leo lại đột nhiên quấn lấy cánh cửa thành kia, tiếp đến liền đột nhiên lùi về sau, kể cả cửa thành cũng bị kéo ra theo, sau đó bị ném ra xa.

Chỗ cửa thành chen đầy sĩ binh, nhưng lại không có ai bởi vì cửa thành đổ xuống mà bị thương, bọn họ chỉ là có chút ngơ ngác, sau đó đột nhiên phát giác trước mặt không còn trở ngại, liền xông ra khỏi thành như thủy triều.

Thấy Công hoa ngay cả chuyện mình không có căn dặn cũng đã làm rồi, khiến cho những sĩ binh lông tóc không chút thương tổn, Owen sững sờ, lúc này, Công Hoa quay đầu nhìn hắn, trên mặt mang theo thần sắc dò hỏi, thoạt nhìn còn có chút lo lắng, hình như không biết mình làm có đúng hay không.

Thấy vậy, Owen thật là cảm giác có chút buồn cười, vươn tay xoa đầu của Công Hoa, cười nói: “Làm tốt lắm, đứa trẻ ngoan.”

Công Hoa lộ ra nụ cười vô cùng vui vẻ, quay đầu tiếp tục đem cánh cửa kia cũng nắm lấy rồi ném ra.

Owen trầm mặc nhìn cảnh này, trong lòng không khỏi nghĩ đến nếu như Công Hoa có thể gặp gỡ hắn hoặc là Mila ngay từ đầu, có lẽ sẽ không xảy ra bi kịch gì cả, đứa trẻ này hoàn toàn không có ác ý, nó chỉ là cần được dạy dỗ mà thôi.

Mặc dù cửa thành không có đè thương sĩ binh, nhưng việc chen lấn của sĩ binh lại vẫn tạo thành không ít người chết thảm, tình huống hình như càng ngày càng nghiêm trọng, hình như là bởi vì người Danya trong thành bức bách, trong thành không ngừng truyền đến tiếng kêu thảm trước khi chết, đây khiến tình huống chen chúc của sĩ binh trở nên càng hung bạo.

“Không được chen!”

Weist bạt mạng rống to: “Các ngươi như vậy mà giống quân nhân cái gì? Mau dừng lại cho ta, các ngươi đang giẫm vào đồng bào của mình đấy!”

Owen ngạc nhiên nhìn anh họ của mình, sau đó xoay người dặn dò Công Hoa.

Weist đang sốt ruột bởi sĩ binh căn bản nghe không thấy lời hắn nói, nhưng lúc này, bên hông đột nhiên siết lại, hắn vẫn chưa kịp phản ứng, cả người đã rời khỏi mặt đất, bay đến không trung cách mặt đất khoảng năm, sáu mét, hắn giật mình la hoảng một tiếng, nhưng tiếp đến lại nghe thấy tiếng la của Owen.

“Ca! Mau quát đi, sĩ binh đều đang nhìn anh đó!”

Weist sửng sốt, lúc này mới nhìn thấy sĩ binh tới tấp ngẩng đầu nhìn hắn, mặc dù mặt đầy là vẻ kinh hãi, chẳng qua ít nhất đã nhìn thấy hắn. Thấy vậy, hắn cũng bất chấp sợ hãi mình bị treo ở không trung, vội vàng rống to xuống phía dưới: “Lắng nghe cho ta!”

Những sĩ binh nhìn Weist bay lên, trong lòng sợ hãi, cũng nhận ra quân phục trên người đối phương, rốt cuộc có cái người lãnh đạo ở đây, những sĩ binh cuối cùng cũng có chút lãnh tĩnh lại.

“Tránh ra sang hai bên…”

Weist hạ mệnh lệnh được dở chừng, lại có một mũi tên sượt qua mặt hắn, trong lúc hắn đang kinh hãi ruột gan, lại nhìn thấy trên tường thành bắn ra một loạt mũi tên, hắn kinh hô một tiếng, vội vàng muốn lùi, nhưng sau khi chân vung vài cái liền phát hiện mình thân ở không trung, nào có chỗ để lùi? Chỉ có trở mắt nhìn mũi tên hạ xuống…

Thấy vậy, Owen vội vàng hét lớn: “Công Hoa!”

Tay phải của Công Hoa vươn ra, một sợi dây leo tuôn ra từ mặt đất dưới chân Weist, sau đó cấp tốc khoách tán thành một tấm lưới, vững vàng ngăn cản loạt mưa tên này.

Sau khi mưa tên đi qua, trong lúc mọi người nhìn đến á khẩu, dưới tường thành lặng lẽ có dây leo tuôn ra, số lượng đông đúc, gần như mỗi hai miếng gạch liền có một sợi dây leo, bọn chúng men theo mặt tường bò lên trên, rất nhanh chóng đã cao hơn tường thành, sau đó mọc lan tràn ra rất nhiều lá, lá với lá liên kết với nhau, rậm rạp đến gần như không chút khe hở, giống như một bức tường thành tăng cao, chỉ là cũng không phải ngăn cản kẻ địch ngoài thành, mà là ngăn cản cung tiễn thủ trên tường thành!

Weist có chút do dự, hắn nên bỏ chạy hay là nên chỉnh quân phản công?

Nhìn tình huống hiện tại, mặc dù sĩ binh phía trước đã lãnh tĩnh không ít, nhưng xung đột chen lấn phía sau vẫn chưa thể dừng, cho dù sĩ binh phía trước muốn ngưng, nhưng vừa lại thân bất do kỷ bị phía sau đẩy tới.

Weist nhìn các binh sĩ, ở trên mặt bọn họ chỉ tìm được sợ hãi chứ không hề có một chút dũng khí, bọn họ thoạt nhìn là tỉnh lại trong lúc vội vàng liền bắt đầu chạy trốn, chẳng những quần áo không chỉnh tề mà không ít người thậm chí còn không có vũ khí trên thân… trận này nhất định là đánh không nổi!

Mang theo tâm tình bất đắc dĩ và đau lòng, Weist rống to phát ra mệnh lệnh.

“Toàn quân rút lui!”

◊◊◊◊

Cả quân đội một mạch chạy trốn, có một số người hội họp ở giữa đường, nhưng số người ngã xuống lại càng nhiều hơn.

Thi thể rải đầy mặt đất, hệt như thảm đỏ trên bữa tiệc, phía sau sĩ binh chạy nạn trải lên một con đường máu kéo dài vô tận…

Người Danya đuổi sát phía sau lại không dám đạp lên tấm thảm đỏ này, cho dù là sĩ binh mất trí, đối mặt với thảm đỏ lấy máu thịt làm chất liệu này vẫn sẽ không nhịn được rùng mình.

Khách quý bước lên tấm thảm đỏ này là thú linh, Dạ Trảo.

Nó theo mùi máu mà đuổi tới, theo sau đó còn có hàng trăm bầy thú cường đại, bầy thú thậm chí không ngừng gia tăng, nghiễm nhiên là một chi quân đội cỡ nhỏ.

Người Danya dè dặt né tránh bầy thú, không muốn phát sinh xung đột với chúng, nhưng Nhân tộc chạy nạn lại không có thời gian rảnh, bọn họ là vội vã chạy trốn, đồ ăn thiếu thốn vô cùng, có lúc ngay cả nước uống cũng không có, chỉ có thể cầu nguyện trên đường có thể gặp được sông hay hồ, cho nên căn bản bất chấp bầy thú phía sau.

May mà, Dạ Trảo cũng không có ý định tiến lên truy sát Nhân tộc, nó chỉ là đuổi ở phía sau, chờ những Nhân tộc lung lay sắp đổ kia ngã xuống, sau đó nhảy lên thỏa mãn ham muốn ăn uống của mình.

Mới đầu nó chỉ xuất hiện ở ban đêm, dần dần, ngay cả ban ngày cũng không kiêng nể mà đuổi tới, hơn nữa còn ở giữa mặt trời chói chang kéo xé những thi thể kia, có một số “thi thể” lúc bị kéo xé thậm chí vẫn phát ra tiếng kêu cứu yếu ớt.

Người Danya có lẽ là đáng sợ, nhưng bọn họ dù đáng sợ làm sao cũng sẽ không ăn thịt người!

Bởi vì sợ bị thú ăn thịt, có một số sĩ binh bắt đầu chạy trốn khỏi đội, nhưng không ngờ sĩ binh đơn lẻ càng dễ dàng rơi vào trong tay bầy thú, chỗ hoặc xa hoặc gần quân đội luôn có tiếng kêu thảm không ngừng truyền tới, sĩ binh cũng không dám chạy nữa, nhưng trong lòng bọn họ cũng càng thêm tuyệt vọng…

Lại nghe thấy mấy tiếng kêu thảm, Weist tức đến ngay cả thịt hiếm khi có thể ăn được trên tay cũng nuốt không nổi, hắn rống giận: “Không thể tiếp tục thế này được! Những thú kia càng ngày càng nhiều, nếu cứ tiếp diễn thì bọn chúng sớm muộn sẽ chủ động công kích chúng ta!”

Owen không nói một lời, thậm chí không nhắc nhở Weist nhỏ giọng một chút, dù sao bầy thú đã khiến những sĩ binh đủ khủng hoảng rồi, nghe thấy tiếng gào rít mất khống chế của trưởng quan cũng không có gì khác biệt.

“Ban ngày có người Danya đuổi ở phía sau, buổi tối còn phải cảnh giới bầy thú, chỉ cần có người vừa ra khỏi đội, lập tức liền sẽ bị bọn chúng tha đi ăn, là bị ăn sống! Quân đội làm sao cầm cự được?”

Nói đến đây, ánh mắt của Weist phiêu đến phía sau bên trái Owen, Công Hoa luôn luôn đứng ở vị trí đó, lúc nào cũng đều cúi thấp đầu, một câu cũng không nói, cũng không rời khỏi bên cạnh Owen.

Lúc nhìn thấy Weist đang nhìn phía sau mình, lòng của Owen trầm xuống, cất giọng nói: “Công Hoa chưa chắc đánh thắng Dạ Trảo.”

Huống hồ, nó cũng ghét giết chóc. Mặc dù lý do này bây giờ nghe lên có chút buồn cười, hắn và Công hoa trên dọc đường đều là đội ngũ dưới cùng, phụ trách ngăn chặn truy kích của người Danya… đại khai sát giới thường là phương pháp hiệu quả tốt nhất và cũng là duy nhất.

Weist do dự một chút, hỏi: “Không thể thử xem sao?”

Lửa giận của Owen đột ngột bạo phát, hắn rống to: “Thử xem? Nếu như đánh không lại thì sao? Cho dù anh không quan tâm sống chết của Công Hoa, ít nhất cũng phải nghĩ xem nếu nó xảy ra chuyện, ai đến ngăn chặn người Danya đuổi tới chứ?”

Nhưng Weist chẳng những không có chùn bước mà trái lại dùng âm thanh to hơn hét về phía Owen: “Vậy cậu thử nói xem có thể làm sao đây? Cứ tiếp tục thế này thì có bao nhiêu sĩ binh đến được bình nguyên Chiến Lão? Cậu nhẫn tâm nhìn đồng bào mình trở thành đồ ăn trong miệng thú hết sao?”

Giống như để nghiệm chứng lời của hắn nói, chỗ xa truyền đến tiếng kêu thảm, hơn nữa hình như không phải của một hai người, lại như là tiếng của hơn mười người phát ra.

Weist và Owen đều nhảy dựng lên, sắc mặt khó coi vô cùng, không ngờ tiếng kêu thảm này lại không giống lúc trước chỉ chốc lát là ngừng, mà là truyền tới liên tiếp không ngớt, hơn nữa hình như càng ngày càng lớn tiếng và tiếp cận.

“Chẳng lẽ thật sự…” Weist có chút luống cuống nói: “Bầy thú thật sự giết tới rồi?”

Sĩ binh xung quanh cũng bắt đầu xao động, không ít người rối rít kêu gọi Tông Giáo, nhưng Weist nào có biện pháp gì, sĩ binh vừa mệt vừa đói, hơn nữa căn bản đã khủng hoảng đến cực điểm, đừng nói để cho bọn họ đi chém giết với bầy thú, sợ rằng chỉ cần có chút gió thổi cỏ lay cũng đủ khiến cả binh đoàn lập tức bùng nổ.

Ánh mắt của Weist không khỏi phiêu đến người Công Hoa, kỳ thực không chỉ là hắn, những sĩ binh khác cũng bắt đầu nhìn Công Hoa, bọn họ hoặc ít hoặc nhiều đều biết cô gái này có năng lực đặc thù, thậm chí có một số người còn tận mắt nhìn thấy Công Hoa sai khiến dây leo đi giết người Danya.

Bình thường, những sĩ binh không dám đến gần Công Hoa, nhưng khi tiếng thú rống cùng tiếng kêu thảm vang lên, lại không nhịn được áp sát vào nó.

“Đừng nhìn nó!” Owen dang rộng hai tay che chắn Công Hoa, tức đến chừng như muốn cắn Weist và những sĩ binh khác một miếng.

Weist không có nói cái gì, hắn không cần nói, tiếng kêu thảm của sĩ binh và tiếng thú rống càng ngày càng gần đã nói đủ rõ rồi.

Owen lần nữa lâm vào lưỡng nan, trên thực tế, hắn gần như mỗi ngày đều lâm vào khó xử. Là muốn nhìn Công Hoa giết người Danya, hay là muốn nhìn người Danya giết đồng bào của mình?

Trước kia, Owen luôn là không bất ngờ mà khuất phục bởi tiếng kêu thảm của sĩ binh, cuối cùng là mang theo Công Hoa đến phía sau ngăn cản người Danya, mà bây giờ đối tượng phải ngăn cản là thú, giết bọn chúng hình như không có gánh nặng tâm lý hơn giết người Danya?

Nhưng vừa lại lo lắng Dạ Trảo có công kích Công Hoa hay không, mà Công Hoa có thể đánh thắng con thú linh khủng bố kia không? Nếu như nó đánh không thắng…

Góc áo của Owen đột nhiên bị kéo một cái, hắn theo phản xạ quay đầu nhìn, Công Hoa sợ sệt nói: “Owen, anh đừng tức giận, chỉ cần em giết chết Dạ Trảo là được rồi sao? Vậy em sẽ đi giết chết nó, anh đừng tức giận.”

Nghe thấy nguyên nhân giết của Công Hoa chỉ là muốn để cho mình không tức giận, Owen chừng như bị trọng kích, đau lòng đến nói không ra lời. Nếu hắn thật sự vì tốt cho Công Hoa, bây giờ đã nên mang nó đi thật xa, giống như Mila nói, đến quốc gia khác, vĩnh viễn đừng trở lại nữa…

Owen dùng giọng khàn khàn hỏi: “Công Hoa, em đánh thắng được Dạ Trảo không?” Mila, nếu như em biết anh để cho Công Hoa đi giết người, em khẳng định sẽ mắng anh một trận đi? Nhưng nếu như không để cho Công Hoa đi, quân đội này rốt cuộc phải bao nhiêu người chết mới đủ?

Công Hoa do dự một chút, mặc dù từng đánh một trận với Dạ Trảo, nhưng lần đó song phương đều không có lấy ra thực lực chân chính, đánh thắng được hay không thật sự là ẩn số, nhưng khi nó ngẩng đầu nhìn thấy biểu tình của Owen, lại không nhịn được gật đầu, trả lời: “Uh, đánh thắng được!”

Nghe vậy, Owen cuối cùng cũng yên tâm một chút, ít nhất tính mạng của Công Hoa được đảm bảo.

Công Hoa nhỏ giọng thỉnh cầu: “Owen, anh chờ ở đây được không?”

Owen sửng sốt, từ sau khi Mila chết, Công Hoa chưa từng rời khỏi bên cạnh hắn, bây giờ vậy mà chủ động yêu cầu hắn ở lại đây?

“Em đi giết Dạ Trảo, ở đó rất nguy hiểm, Owen đừng đi.”

Nói đến đây, Công hoa để cho dây leo quấn mình lên, Owen vội vàng hô: “Chờ đã”, nhưng nó lại đầu cũng không quay lại mà rời khỏi rồi.

Owen sửng sốt, sau đó cất bước đuổi theo.

Weist vội vàng kéo hắn lại: “Owen, nó đã bảo cậu đừng đi theo, rất nguy hiểm không nghe thấy sao?”

Owen hoảng hốt nói: “Tôi qua xem xem, Công Hoa nó… nó sẽ không tùy tiện rời khỏi tôi, nó, nó có khả năng đánh không thắng… A!”

Nói đến một nửa, hai sợi dây leo một trái một phải xoay tròn quấn lấy Owen, cuối cùng, hắn ngay cả đứng cũng đứng không ổn, cả người chỉ có thể nằm ngang trên đất, mặc dù muốn mở miệng gọi Weist cắt đứt dây leo, nhưng dây leo vậy mà cũng bịt kín cả miệng hắn, động tác duy nhất hắn có thể làm chỉ có trừng vào Weist.

Nhìn thấy dáng vẻ Owen ngã xuống đất không dậy nổi, thậm chí ngay cả miệng cũng mở không ra, Weist không khỏi lẩm bẩm: “Ta bắt đầu thích con bé kia rồi…”

◊◊◊◊

Công Hoa thần tốc tiến về phía đang phát ra tiếng la hét, may mà không phải khó tìm lắm… Chỉ cần đi ngược theo hướng sĩ binh bỏ chạy là được.

Không bao lâu, nó liền nhìn thấy thân ảnh to lớn màu lam nhạt kia, nó kỳ thực cũng không có gia nhập giết chóc, chỉ là ngồi ở trên đỉnh của một cỗ xe, sáu con mắt không ngừng chuyển động, hai cái đuôi như sợi roi đang đong đưa ở không trung.

Sau khi đến gần thêm một chút, Công Hoa dừng lại bởi vì Dạ Trảo đã đứng lên, hiển nhiên Dạ Trảo đã phát hiện ra nó.

Một viên, hai viên… cuối cùng sáu con mắt của Dạ Trảo đều nhìn chằm chằm vào Công Hoa, lúc này, sĩ binh xung quanh giống như nhìn thấy cứu tinh, toàn bộ bạt mạng chạy về phía Công Hoa, phía sau thường thường đi theo một con thú.

Sĩ binh vừa chạy vừa hét lớn với Công Hoa: “Cứu mạng!”

Nhìn thấy hắn sắp bị thú đuổi kịp, Công Hoa vung tay một cái, dây leo lập tức bắn ra tông văng thú phía sau sĩ binh.

Sĩ binh thở hổn hển chạy đến bên cạnh Công Hoa, lúc này mới có thời gian quay đầu nhìn, thú vậy mà biến mất rồi! Hắn kinh hoảng thất thố, cả buổi mới rặn ra một câu: “Cảm, cảm ơn!”

Công Hoa sửng sốt, bởi vì đây vẫn là lần đầu tiên có người ngoài Owen nói lời cảm ơn với nó, nó không khỏi mở miệng nhắc nhở đối phương: “Chạy mau! Ở đây rất nguy hiểm!”

Trong lúc nói, nó vừa lại liên tiếp cứu mấy sĩ binh suýt nữa bị thú đuổi tới.

Sĩ binh mặt lộ sợ hãi nói: “Nhưng, nhưng khắp nơi đều là thú…”

Công Hoa nhìn, cũng biết những sĩ binh này căn bản chạy không lại thú, tay của nó vươn ra, lần  nữa sử dụng lưới dây leo để ngăn cản bầy thú. “Đừng sợ, chạy mau, ta sẽ ngăn cản bọn chúng.”

Sĩ binh vừa nhìn thấy thú bị dây leo ngăn chặn, lập tức bạt mạng chạy trốn.

Nhìn thấy đồ ăn càng chạy càng xa, bầy thú cũng hết sức bực tức, nhưng bị lưới dây leo ngăn chặn rồi, cho dù một số thú mạnh hơn có thể phá hỏng nó, nhưng xé dứt một sợi thì lại mọc ra thêm hai sợi, thế này làm sao thanh lý sạch được?

Mặc dù biết người thao túng dây leo ở ngay bên cạnh, nhưng bầy thú lại nhạy bén phát giác đó không phải đối tượng chúng có thể chọc, cho nên căn bản không có thú dám tiến lên công kích Công Hoa.

Gầm!

Bầy thú quay đầu nhìn Dạ Trảo, gầm rống của kẻ sau ngay cả mặt đất cũng khẽ chấn động không thôi, rống xong, nó cất bước ưu nhã tấn tốc đi tới, bầy thú tránh ra hai bên nhường ra một con đường.

“Ngươi lại là vì chuyện gì?”

Dạ Trảo nhảy một mạch đến trước mặt Công Hoa, nó sớm đã nhận ra Công Hoa, Hoa đi lang thang khắp nơi cũng chỉ có nó. Lần thứ hai bị Hoa ngăn cản, nó thực sự có chút tức giận, rống lên: “Ngươi là Hoa của Diệp tộc, hà cớ gì ba lần bảy lượt quấy nhiễu chuyện của ta để hộ vệ Nhân tộc?”

Công Hoa thẳng thừng nói: “Ta muốn giết chết ngươi.”

Dạ Trảo sửng sốt, tình huống linh thực thân đối đầu với linh thực thân mặc dù không phải không có, nhưng thực sự cũng không thường thấy lắm, hơn nữa thông thường đều là tranh đấu giữa thú linh và thú linh, linh thủ hộ như Hoa là tuyệt đối sẽ không chủ động khiêu chiến linh thực thân khác, mà linh thực thân khác thông thường cũng né tránh bọn họ, bởi vì linh thủ hộ sẽ không rời khỏi nơi mình thủ hộ, mà trêu chọc linh thủ hộ ở trên địa bàn của họ tuyệt đối là hành động ngu xuẩn nhất!

Nhưng Hoa này cũng không ở trên địa bàn của mình, đối tượng thủ hộ cũng không phải Diệp tộc, thậm chí còn chủ động khiêu chiến… Nếu không phải đã kiến thức năng lực của Hoa, Dạ Trảo vẫn thật sẽ không tin linh thực thân trước mắt là Hoa.

“Đã không còn đường xoay chuyển?”

Công Hoa nghiêng nghiêng đầu, nói: “Nếu như hiện tại ngươi rời khỏi, không truy sát những Nhân tộc kia nữa, vậy thì có thể không đánh.”

Dạ Trảo phẫn nộ nói: “Ta tuyệt đối không giết chóc, chỉ là nhặt thịt trên đất, đây cũng không được sao?”

Công Hoa ngây ngẩn, thành thật nói: “Ngươi không có giết sao? Nhưng những thú đi theo kia có giết người, ngươi có thể kêu bọn chúng đừng giết không?”

“Nhảm nhí!” Dạ Trảo giận quá hóa cười: “Người giết thú ăn thịt chống đói, thú há không thể giết người ăn thịt lấp đầy bụng à? Huống chi thịt tươi đầy mặt đất nếu không do bọn ta thu thập, chẳng lẽ mặc cho nó thối rữa đến không thể ăn?”

Nghe thấy lời này, Công Hoa ngây ngẩn, nó cảm giác Dạ Trảo nói có chút đạo lý, dọc dường đi tới, sĩ binh cũng đã bắt không ít thú để ăn… Đương nhiên không phải thú hiện giờ đang truy sát Nhân tộc, mà là thú nhỏ có thể thấy khắp nơi trong rừng rậm, nếu đã như thế, thú tộc giết người để ăn có gì không đúng đây?

Nó nghĩ không thông, dứt khoát không nghĩ nữa, chỉ là ngoan cố nói: “Ngươi rời khỏi, bằng không ta sẽ giết chết ngươi!”

Dạ Trảo phẫn nộ nói: “Ta là linh truy tìm máu thịt, há có đạo lý rời bỏ máu thịt! Hoa, ngươi nếu không trở về chính đạo, cố ý chiến đấu vì Nhân tộc, diệt vong sẽ là điểm cuối duy nhất.”

Chính đạo… Công Hoa thấp giọng nói: “Ta bị Diệp tộc vứt bỏ, bọn họ không cần ta, ta không có Diệp tộc để bảo vệ nữa, căn bản không có chính đạo.”

“Lý nào lại vậy? Ngươi nếu đã tồn tại thì tất có chính đạo của nó, ngươi chỉ là đang lạc đường, cũng không phải không tồn tại đường…”

Công Hoa lại không muốn nghe nữa, đối với nó mà nói, Diệp tộc đã không còn ở đây, bây giờ người duy nhất ở đây chỉ có Owen mà thôi, cho nên nó sẽ dốc mọi lực lượng của mình để bảo vệ Owen!

Dây leo, tuôn ra.

———–

Aicomicus & Tuyết Lâm

 

2 responses »

  1. Tem! Mừng rơi nước mắt T^T

    Reply
  2. Bé hoa tội nghiệp😦

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: