RSS Feed

Công Hoa 2-10

Chương 10: Phục thù… Là ngươi? Là ta?

Công Hoa, mấy ngàn mạng người đều ở trên người ngươi, mạng của ngươi quý giá như vậy, ta làm sao có thể tùy tiện giết ngươi? Giết ngươi rồi, thù này cũng không còn thứ khác để báo nữa.

Cho nên…

Bảo bối Công Hoa thân ái, dùng cả đời đau khổ của ngươi để đền tội nhé?

Hận ngươi cả đời, để ngươi đau khổ một đời, thế này miễn cưỡng có thể đền hết tội của ngươi.

Ha ha ha ha ha —–

—– Kaz

“Ngươi quen biết cô ta?” Kim Khấp Nhĩ có chút ngạc nhiên hỏi.

Tim Ngân Thiết Tử đập mạnh một cái, lập tức dùng ngôn ngữ Diệp tộc cấp tốc nói với Diệp kia: “Đừng nói chuyện!”

Hắn lúc này mới quay đầu giải thích với Kim Khấp Nhĩ: “Xin lỗi, trước giờ ẩn giấu chuyện này, kỳ thực tôi có huyết thống của Diệp tộc.”

Kim Khấp Nhĩ sửng sốt, sau đó lại thả lỏng nói: “Chẳng trách màu tóc của ngươi đặc biệt như thế, thì ra Nhân tộc có thể sinh con với Diệp tộc sao? Người Danya thì lại không thể.”

Nghe thấy lời này, Ngân Thiết Tử vẫn thật không biết nên có phản ứng gì, hắn liếc Diệp tóc đỏ kia một cái, cô mặc dù vẫn nhìn chằm chằm vào hắn, nhưng lại ngậm miệng, hiển nhiên sẽ không nói lung tung nữa, hơn nữa lúc này, một Diệp tóc cũng màu đỏ khác đi tới, đang dùng ngôn ngữ Diệp tộc dò hỏi cô đã xảy ra chuyện gì.

Thấy vậy, Ngân Thiết Tử quay đầu hỏi Kim Khấp Nhĩ: “Các ngươi vì sao thích Diệp tộc như thế? Đây hình như đã không chỉ đơn thuần là thích mỹ mạo của bọn họ đi?”

Kim Khấp Nhĩ nhíu mày nói: “Được thôi, nói cho ngươi hẳn cũng không sao, bởi vì Diệp tộc rất quen thuộc thực vật, linh sứ của bọn họ thậm chí có thể khiến thu hoạch tốt hơn, tộc ta không thiện trường nông canh, sau khi có bọn họ, thu hoạch nông sản ít nhiều có thể tốt hơn một chút.”

Ngân Thiết Tử “ha” một tiếng bật cười, nói: “Diệp tộc có loại năng lực này? Ta làm sao không biết? Chênh lệch của lượng thu hoạch hẳn cũng không lớn đi?”

“Là không lớn lắm.” Kim Khấp Nhĩ gật đầu thừa nhận: “Nhưng có chỉ đạo của bọn họ, số lần mất mùa giảm đi rất nhiều, đây đã rất có trợ giúp rồi, lương thực của quốc ta thực sự thiếu thốn, một khi cây trồng liên tiếp mất mùa hai ba lần, sợ rằng liền phải thông qua chiến tranh để cướp bóc thôi.”

Cho nên người Danya an tĩnh nhiều năm như thế, thì ra còn có nguyên nhân này, sau khi Diệp tộc di cư, người Danya không kiêng nể bắt bớ hoặc là thu mua Diệp tộc đến đại lục Hạ Sa, đây khiến cây trồng của bọn họ giảm thiểu mất mùa, tự nhiên sẽ không cần cướp bóc Nhân tộc nữa.

Ngân Thiết Tử sau khi gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, không chút khách khí mà đề xuất yêu cầu: “Ta muốn một mình trò chuyện với bọn họ, ngươi không ngại rời khỏi chứ?”

Kim Khấp Nhĩ sửng sốt, do dự hỏi: “Ngươi hẳn sẽ không muốn cứu bọn họ ra chứ?”

“Đừng nói đùa.” Ngân Thiết Tử bực mình nói: “Ta muốn cứu bọn họ ra thì không biết tìm Owen mang ta vào là được rồi sao? Đặc biệt tìm ngươi mang ta tới, để ngươi canh chừng ở bên ngoài, cuối cùng còn để ngươi làm chứng ta chính là phạm nhân?”

Kim Khấp Nhĩ ngẫm lại cũng cảm thấy buồn cười, vội vàng xin lỗi: “Ta không có ý đó, xin lỗi.”

“Không sao.” Ngân Thiết Tử bình tĩnh nói: “Làm phiền ngươi ra ngoài trước đi.”

Kim Khấp Nhĩ gật đầu rồi rời khỏi, Ngân Thiết Tử lúc này mới chân chính đối mặt với những Diệp tộc kia, hắn nhìn quanh một vòng, bây giờ mọi Diệp tộc đều đang nhìn hắn rồi.

Ngân Thiết Tử cố ý không đi nhìn nữ Diệp tộc tóc đỏ kia, mà là nói với mọi Diệp: “Ta muốn chọn một Diệp tộc đi, sẽ không coi các ngươi thành nô lệ, chỉ là đi mạo hiểm với ta, các ngươi tự mình thương lượng xem ai muốn đi theo ta đi!”

Diệp tộc đối mặt nhìn nhau, lúc này, Diệp tóc đỏ tới sau đi lên, mang theo cười nhạt nói: “Ta là Hồng Nham, Diệp phía sau ta là Viêm Nhi, tên của ngươi là gì?”

Ngân Thiết Tử vốn định trực tiếp trả lời, nhưng đột nhiên nghĩ đến cái tên “Ngân Thiết Tử”  thế nhưng chính là tên của Diệp Chúa, một khi nói ra, khẳng định sẽ chọc đến phiền toái lớn.

“Tên của ta không quan trọng.”

“Cái gì không quan trọng?” Viêm Nhi lại có thể nhảy ra hét lớn: “Tên đại biểu mọi thứ của ngươi, làm sao lại bảo là không quan trọng?”

Ngân Thiết Tử nhìn Viêm Nhi, đây là Diệp có tinh thần nhất mà hắn nhìn thấy, lúc này mới cảm giác thật sự trở về dĩ vãng, hắn luôn là nhìn Diệp tộc tràn trề sức sống ở dưới tàng cây nhảy nhót đi tới đi lui, chỉ nhìn đã có thể cảm giác được sự vui sướng mà bọn họ lây sang.

Viêm Nhi bị nhìn chằm chằm đến toàn thân không thoải mái, vội vàng trốn phía sau Hồng Nham, Hồng Nhan buồn cười nhìn em gái, lúc này mới nói: “Ta chưa từng nghe nói Nhân tộc và Diệp tộc có thể sinh hạ con lai, ngươi hẳn không phải con lai của Nhân tộc và Diệp tộc đi?”

Hắn nhìn chằm chằm vào Ngân Thiết Tử, muốn từ trên mặt đối phương tìm được manh mối của con lai, người sau thì vẫn nhìn dán mắt vào Viêm Nhi, đôi mắt màu đỏ kia, thật quen thuộc…

Đôi mắt màu đỏ!?

Hồng Nham sửng sốt, càng tỉ mỉ quan sát mặt của đối phương, dấu hiệu con lai không tìm được gì, nhưng đôi mắt kia và khuôn mặt đó lại càng nhìn càng quen thuộc, chỉ có tóc màu tím bạc là không đúng mà thôi, nhưng màu tóc lại cũng không phải thứ khó thay đổi!

“Ngươi, ngươi…”

Hồng Nham ngẩn ngơ nhìn mặt của Ngân Thiết Tử, dùng ngữ khí khó có thể tin nói: “… Hoa?”

Nghe vậy, Ngân Thiết Tử sửng sốt, sau khi hiểu Hồng Nham đã nói cái gì, lập tức mặt biến sắc.

Rầm!

“Ta nghe nói ngươi đã tới rồi.”

Cửa bị xô mạnh ra, Kaz vừa đi vào vừa nói: “Thế nào, chọn xong chưa? Muốn nam hay là nữ? Ta thấy ngươi phần lớn sẽ chọn tên có năng lực linh sứ mạnh nhất…”

Nói đến đây, Kaz lại đột nhiên ngậm miệng, bởi vì hắn vậy mà nhìn thấy sắc mặt của Ngân Thiết Tử khó coi đến không thể khó coi hơn.

Vừa nhìn thấy cửa mở, Ngân Thiết Tử vậy mà quay đầu liền chạy ra, trên đường còn xô vào Kaz.

“Làm trò gì vậy…” Kaz nhíu mày, quay đầu hung ác khẽ rống với đám Diệp tộc kia: “Ta mặc kệ đã xảy ra chuyện gì, tóm lại các ngươi không được nói ra cái gì hết, bằng không tuyệt đối sẽ để cho các ngươi sống không bằng chết!”

Uy hiếp xong, Kaz lập tức xoay người ra ngoài đuổi, Ngân Thiết Tử quả nhiên vẫn chưa chạy xa, Kaz thoáng cái đã đuổi kịp đối phương, túm lấy cánh tay của hắn, không để cho hắn chạy loạn khắp nơi, nhưng Ngân Thiết Tử lại vùng tay thoát ra, sau đó lại muốn bỏ chạy.

“Không cho chạy!” Kaz đột nhiên rống giận: “Ngươi tưởng đây là sân sau nhà ngươi à? Nếu muốn chết, ngươi cứ tiếp tục xông loạn ở hoàng cung đi!”

Ngân Thiết Tử dừng bước, nhưng vẫn là cúi thấp đầu, lẩm bẩm: “Hắn nhận ra ta là Hoa, hắn thật sự nhận ra rồi.”

Mặt Kaz cứng đờ, túm lấy cánh tay hắn, sau đó kéo hắn vào trong cái phòng nào đó, vừa đóng cửa phòng, Kaz liền chửi ầm lên: “Ngươi điên rồi sao? Ngươi tưởng hoàng cung là nơi ẩn mật gì à? Lại có thể trực tiếp ở trên hành lang nói như thế, muốn chết thì nói ta một tiếng, ta lập tức giết ngươi!”

Ngân Thiết Tử lại là bộ dạng hồn bay phách lạc, hình như hoàn toàn không nghe thấy hắn đã nói cái gì.

“Thật là không có tiền đồ!” Kaz nhíu mày, hỏi: “Bọn họ sẽ dùng cái này để uy hiếp ngươi cứu bọn họ ra sao?”

Ngân Thiết Tử sửng sốt, ngơ ngác nói: “Uy hiếp? Làm sao có thể, Diệp tộc không bao giờ uy hiếp người khác.”

“Vậy chẳng phải là được rồi sao.” Kaz hừ một tiếng: “Hại ta tưởng bây giờ đã phải giết ngươi, tránh cho ngươi bị người khác giết trước! Chỉ cần những Diệp tộc kia không nói ra, bị biết thì sao chứ!”

Ngân Thiết Tử quay đầu nhìn Kaz, lại không thể nói cho hắn, đối với mình mà nói, để cho Diệp tộc biết thân phận chân thực của mình kỳ thực còn khó chịu hơn bị giết chết, bởi vì thế này, Diệp tộc liền sẽ biết Hoa bảo vệ bọn họ… đã vứt bỏ bọn họ.

“Ngươi cũng là tự chuốc lấy đau khổ! Để cho người của nhà Paladin đến giúp ngươi chọn một tên là được rồi, tự mình đến để cho những Diệp tộc kia nhận ra, ngoại trừ ngu xuẩn thì còn có gì để nói!”

Ngân Thiết Tử khe khẽ nói: “Ta chỉ là muốn thử nói chuyện với bọn họ…”

“Nói chuyện với bọn họ sẽ khiến ngươi cao hứng?” Kaz nhếch khóe miệng, ác ý nói: “Đó thì không được à! Đừng quên ta sẽ không để cho ngươi có bất cứ một chút cao hứng nào!”

“Bây giờ sẽ không.” Ngân Thiết Tử nhàn nhạt nói. “Ta không muốn nhìn thấy bọn họ nữa.”

Vừa nói ra, hắn liền biết toi rồi, chuyện Kaz thích làm nhất bây giờ chẳng phải chính là cưỡng bách hắn đi làm chuyện hắn không muốn làm sao?

Quả nhiên, Kaz lập tức nói: “Bây giờ hãy trở lại chọn một tên Diệp tộc.”

Ngân Thiết Tử trầm mặc một chút, lại ngoài dự liệu của Kaz mà gật đầu nói: “Được.”

Nói xong, Ngân Thiết Tử lập tức xoay người đi đến chỗ của Diệp tộc, Kaz thậm chí còn ngẩn ra một chút mới đuổi theo, hắn hoài nghi nhìn Ngân Thiết Tử, mặc dù cảm thấy đối phương đáp ứng một cách có hơi quá dứt khoát, nhưng ngẫm lại, có khả năng là bởi vì biết không thể từ chối, cho nên không thèm vùng vẫy đi?

Lần này thú vị rồi.

◊◊◊◊

Ngân Thiết Tử dùng sức xô cửa, Diệp tộc bên trong đều ngẩng đầu nhìn Ngân Thiết Tử, trên mặt đều mang theo thần sắc mong đợi, Hồng Nham và Viêm Nhi còn lập tức đi tới…

“Đừng dùng ánh mắt đó nhìn vào ta!”

Ngân Thiết Tử khẽ rống: “Các ngươi tưởng ta sẽ cứu các ngươi sao? Nằm mơ!”

Mọi Diệp tộc đều sững sờ, nhưng bọn họ so với nói là bị lời này kích động, còn không bằng nói bị thái độ của Hoa hù dọa… Bọn họ thế nhưng chưa từng thấy Hoa mắng người.

Ngay cả Kaz đi theo cũng bị sự bùng nổ đột ngột của Ngân Thiết Tử mà sững sờ, may mà hắn còn nhớ phải vội vàng đóng cửa sau lưng lại, bằng không Ngân Thiết Tử cứ tiếp tục rống thế này, sĩ binh bên ngoài sợ rằng mỗi một người đều sẽ biết “Hoa” là thứ gì.

Ngân Thiết Tử nhìn quanh mọi Diệp một vòng, sau đó cắn răng nói: “Là các ngươi vứt bỏ ta trước! Nhớ không?”

Nghe vậy, sắc mặt của Diệp tộc đều thay đổi.

“Các ngươi cứ đi tới đi lui ở trước mặt ta, nhưng lại không có lấy nửa Diệp chịu ngó ngàng đến ta, để cho ta tự mình ngồi ở dưới cây, trong tai nghe tiếng cười vui của các ngươi, sau đó tự mình gặm nhấm cô độc!”

Rống xong, Ngân Thiết Tử nhìn mọi Diệp, hắn đang chờ… chờ Diệp nào đó nói ra cái lý do kia —- bởi vì Cây chết rồi, Hoa sẽ phát cuồng! Bởi vì hắn sẽ giết sạch bọn họ!

Ai sẽ nói chuyện với một đối tượng sắp sửa triển khai giết chóc?

Trầm mặc một lúc lâu, Viêm Nhi nghẹn ngào mấy tiếng, mang theo nước mắt nhìn Ngân Thiết Tử, trong mắt mang theo thương xót vô hạn.

Hồng Nham mang theo áy náy nồng đậm mở miệng nói: “Xin lỗi.”

Chết tiệt!

“Ta sẽ phát cuồng, các ngươi sớm đã biết?” Nhìn thấy mọi Diệp gật đầu, Ngân Thiết Tử lạnh lùng nói: “Vì sao các ngươi trước khi đi không giết ta trước?”

“Giết ngươi?” Hồng Nham kinh hãi nói: “Bọn ta làm sao có thể làm loại chuyện đó, ngươi là Hoa của bọn ta!”

Ngân Thiết Tử đột nhiên giận dữ rống lên: “Các ngươi chẳng lẽ không có nghĩ tới ta một khi phát cuồng có khả năng sẽ hại chết người khác?”

“Hại chết… người khác?” Hồng Nham kinh ngạc rất lâu, mới có thể mở miệng giải thích: “Không! Chưa từng nghĩ tới, bởi vì Hoa sẽ theo bản năng trở về bên cạnh Cây, bên cạnh Cây sắp chết sẽ không có người khác, Hoa sẽ, sẽ… cùng phát cuồng theo Cây mà chết.”

Cho nên, hắn là một Hoa nên chết lại không chết được sao?

“Hoa, ngươi đã giết người sao?” Viêm Nhi nhỏ giọng dò hỏi.

Nghe vậy, Ngân Thiết Tử cười một tiếng, khẽ giọng nói: “Giết rất nhiều, ta là… Hoa ngâm trong máu mà lớn lên!”

Nói xong, khi Diệp tộc kinh hoảng đến trợn lớn mắt không biết làm sao, Ngân Thiết Tử xoay người nói với Kaz: “Cứ chọn nữ Diệp tóc đỏ này đi!”

Sau đó, hắn đầu cũng không quay lại mà rời khỏi.

◊◊◊◊

Hai người một trước một sau mà đi, bước chân của Ngân Thiết Tử rất nhanh, Kaz gần như là chạy bộ mới đuổi kịp hắn.

“Đứng lại cho ta! Ngươi vừa rồi rốt cuộc đang làm cái gì?”

Kaz túm lấy Ngân Thiết Tử,  lòng cảnh giới của hắn nổi lên, nghĩ làm sao cũng không đúng, Công Hoa mà hắn quen biết tuyệt đối không phải loại người này, cho dù là “Ngân Thiết Tử” cũng tuyệt đối sẽ không bởi vì chuyện Diệp tộc vứt bỏ mình khi xưa mà chửi ầm lên, đây không khỏi khiến hắn hoài nghi gã này rốt cuộc đang có chủ ý gì?

Cho dù bị túm lấy, Ngân Thiết Tử vẫn không có quay đầu, chỉ là thấp giọng trả lời: “Phục thù.”

Kaz ngẩn ra, hoàn toàn không tin mà khẽ rống: “Phục thù? Ngươi tưởng người ngươi mới mắng là Chiến Công Paladin sao? Đừng lấy lệ với ta!” Hắn lạnh lùng cảnh cáo: “Nói rõ cho ta!”

Ngân Thiết Tử quay đầu lại, nghiêm giọng nói: “Ngươi tưởng rằng Owen và Mila chỉ có một kẻ thù là Weist sao? Weist căn bản không có liên quan với cái chết của Mila!”

Kaz sửng sốt, hắn nhìn thấy trên mặt của đối phương vậy mà đã chảy đầy nước mắt.

“Kẻ thù lớn nhất của Owen và Mila… là ta!”

♦♦♦♦

Giải thích danh từ riêng:

Chế độ quân sự của Chiến Viêm quốc

1

Sơ đồ giai cấp của Danjiat:

2

Giới thiệu nhân vật:

Điện Sắc: Một trong Tứ Sắc của Danjiat, là kẻ lãnh binh phụ trách tấn công chính Nhân tộc.

Thủy Lam: Nữ Diệp tộc có tóc màu lam, có quan hệ tình lữ với Điện Sắc.

Kim Khấp Nhĩ: Sứ giả hòa bình từ Danya, hình như rất có giao tình với Điện Sắc.

Chiến Chris Warrior: Đoàn trưởng đoàn linh sĩ Hạ Lan của Chiến Viêm quốc.

Chiến Andrew Dinadan:  Đoàn trưởng đoàn linh sĩ Kỳ Thắng của Chiến Viêm quốc.

Chiến Ansairo Dinadan: Con trai của Andrew.

Viêm Nhi: Nữ Diệp tộc, có tóc màu đỏ.

Hồng Nham: Nam Diệp tộc, có tóc màu đỏ, anh trai của Viêm Nhi.

———-

Aicomicus &Tuyết Lâm

One response »

  1. Tem lần 2!!! Thix cái sơ đồ ghê :3

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: