RSS Feed

Công Hoa 2-9

Chương 9: Công Hoa… Vứt bỏ Hoa, vứt bỏ Diệp

Ngay cả mạng cũng không đủ đền tội, ngươi nói, nên làm sao mới được hả? Công Hoa.

Người ta đến cuối cũng chẳng qua chỉ là chết mà thôi, nhưng ngươi dùng cái chết là có thể đền bù mối thù to lớn này sao?

Đền không hết! Một cái mạng căn bản không đủ!

Nhưng ngươi cũng chỉ có một cái mạng, giết rồi, thì không còn nữa.

Giết ngươi, đền không hết tội của ngươi, mà lúc đó, ta lại không còn người để báo thù…

—– Kaz

 

 

“Thật sự không phải ngươi muốn giết chết lễ hòa bình, nhờ đó khơi lên chiến tranh sao?”

Chiến Weist Paladin đứng ở trước cửa sổ, nghe thấy lời này, hắn nổi nóng quay đầu khẽ rống: “Chris! Năm đó chẳng lẽ không phải ta là người đã cùng ngươi trải qua chiến tranh sao? Trận chiến tranh đó có bao nhiêu thảm liệt ta còn rõ ràng hơn ngươi nhiều! Lúc Xoa Khẩu thành bị mất, ta thế nhưng là người mang binh chạy trốn, người lúc đó truy sát bọn ta cũng không chỉ có người Danya, còn có Dạ Trảo và hàng loạt thú! Sự thảm liệt trên dọc đường lúc ấy là thứ mà ngươi không thể nào tưởng tượng ra nổi đâu!”

So với phẫn nộ của Weist, Chris chỉ là nhàn nhạt nói: “Nhưng chuyện đã qua hơn hai mươi năm, con người luôn rất giỏi quên đi giáo huấn.”

“Có một số giáo huấn là cả đời cũng quên không nổi.” Weist lạnh lùng nói.

Thấy thần sắc băng lãnh của Weist, Chris cũng không phải thật sự muốn trở mặt với đối phương, trước hết nói lời xin lỗi: “Xin lỗi, ta chỉ là nghĩ không ra còn có ai có năng lực làm như thế, vương tử Edward cũng không phải hoàng tộc vô năng, đối thủ có thể khiến hắn điều tra không ra chân tướng thật sự không nhiều.”

Nghe thấy xin lỗi của Chris, Weist cũng lãnh tĩnh lại. “Tam đại quân đoàn trưởng ngoại trừ ngươi và ta, còn có một người, một người không có chân chính thể nghiệm chiến lửa năm đó.”

Chris sửng sốt hỏi: “Ngươi là nói đoàn trưởng đoàn linh sĩ Kỳ Thắng, tịch tướng Andrew? Nhưng đoàn linh sĩ Kỳ Thắng chủ yếu phụ trách thủ vệ thủ đô Kỳ Phong thành, cho dù xảy ra chiến tranh, cũng sẽ không phái hắn lên chiến trường, hắn căn bản không thể tranh được bất cứ chiến công nào… hoặc là hắn muốn dựa vào chiến tranh để làm suy yếu thực lực của Hạ Lan và Bôn Viêm?”

“Có lẽ không đến nỗi.” Weist nhíu mày nói: “Chỉ là hắn có mấy đứa con trai toàn là quân nhân, trong đó Ansairo là linh sĩ mà ngay cả ngươi cũng khen ngợi, nếu không có chiến tranh, Ansairo không chờ cha hắn chết, đại khái là lên không nổi tịch tướng. Ở phương diện huân vị còn nghiêm ngặt hơn, Công Sư Nhận Sĩ Binh, nếu không có chiến công, ngay cả Chiến Sư cũng đừng mơ được sắc phong!”

Đây chẳng phải cũng là hoàn cảnh của Owen? Chris trầm mặc không nói, đây chính là vì sao hắn hoài nghi Weist muốn khơi mào chiến tranh, không có chiến tranh, quân nhân không thể lập công trạng, dưới tình huống không có công trạng, muốn thăng lên tịch tướng hoặc muốn nhận được huân vị Chiến Sư cũng là chuyện không khả năng.

Owen giống như Ansairo, chỉ có thể chờ cha thân là quân đoàn trưởng về hưu, tiếp nối chức vụ quân đoàn trưởng mới có thể được thăng làm Tịch Tướng, nhưng đến lúc đó, muốn nhận được huân vị Chiến Sư lại vẫn là chuyện không thể.

Mặc dù Weist không biểu lộ tình cảm với con trai, nhưng Chris lại rất hiểu rõ đối phương, cưng chiều của hắn đối với Owen không ít hơn Mila, chỉ là phương thức khác nhau mà thôi.

Weist nhíu mày suy nghĩ: “Người Danya vô cùng nhanh nhẹn dũng mãnh, mặc dù thiếu linh sĩ và linh sứ, nhưng bẩm sinh thân thể cường tráng lại có thể bù đắp cái khuyết điểm này, nhược điểm lớn nhất của bọn họ kỳ thực là lương thực không đủ, nhưng bọn họ lấy chiến dưỡng chiến cướp bóc ngay tại chỗ, cái này cũng không phải vấn đề lớn…”

Chris không khỏi lẩm bẩm: “Đánh lại lần nữa, chúng ta có thể thắng nổi không?”

“Cái vấn đề này, ngươi và ta đều rõ đáp án như nhau.” Weist nổi giận đùng đùng nói: “Hai mươi năm qua, nguyên nhân chân chính của việc người Danya không dám khơi mào chiến tranh là cái gì, không có ai rõ hơn chúng ta! Nếu không phải năm đó dọa vỡ mật bọn chúng, những người Danya hiếu chiến kia nào chịu hòa bình tới hai mươi năm!”

“Năm đó bị dọa vỡ mật cũng không chỉ có người Danya.” Chris nhàn nhạt nói: “Ta thế nhưng cũng đã bị dọa vỡ mật.”

Nếu như bên ngoài có bất cứ người nào nghe thấy lời này của Chris, vậy tuyệt đối sẽ coi như hắn đang nói đùa, trên đời này nào có chuyện có thể khiến cho đoàn trưởng Chris nổi tiếng lãnh tĩnh sợ đến vỡ mật!

Nhưng Weist lại rất rõ đối phương là nói thật, hắn thấm thía mà nói: “Nếu mở ra chiến sự lần nữa, lần này muốn để cho người Danya sợ vỡ mật thế nhưng phe ta lại không có…”

Nhất thời, hắn vậy mà không biết nên dùng lời gì để hình dung… nó.

“Công Hoa.” Chris tiếp lời: “Cho dù sợ vỡ mật cũng không cần né tránh tên của nó, lực lượng của nó năm đó khiến những người Danya kia kiêng kỵ hết hai mươi năm không dám dễ dàng tới xâm phạm, chỉ sợ gặp phải nó lần nữa, loại lực lượng đó đích xác vô cùng đáng sợ.”

“May mà bọn chúng không biết chúng ta đã mất đi Công Hoa.” Weist nói đến một nửa, đột nhiên cảm giác không đúng: “Ngươi hối hận vì đồng ý giết nó?”

“Không!” Chris lập tức lắc đầu phủ nhận, nói: “Năm đó ta không tán thành sử dụng lực lượng của nó, đến nay cũng như vậy, loại lực lượng đó không nên bị bất cứ người nào nắm giữ.”

“Nếu không phải Owen mang Công Hoa tới, năm đó đoàn linh sĩ Bôn Viêm nói không chừng sẽ bị diệt toàn quân, sau đó, đoàn linh sĩ Hạ Lan phải chiến đấu đơn độc cũng tuyệt đối sẽ không có kết cục tốt hơn bao nhiêu!” Owen mà trong miệng Weist nói không phải con trai của hắn, mà là cố nhân đã mất.

Nghe vậy, Chris cũng trầm mặc, không thể phủ nhận, năm đó nếu không có Công Hoa, có lẽ cả Chiến Viêm quốc sẽ bị tiêu diệt cũng không chừng… Không, nói không chừng cả đại lục Tịch Tông đều sẽ thương vong nặng nề, tình thế tiến công của người Danya năm đó không giống như là đánh sập Chiến Viêm quốc xong là sẽ ngoan ngoãn trở về đại lục Hạ Sa.

Mặc dù người Danya bị Công Hoa tiêu diệt khoảng một vạn người, đối với một trận chiến tranh giữa đại lục với đại lục mà nói, số người này kỳ thực vẫn không thể thay đổi nổi chiến cục. Chiến tranh lúc mới đầu, đoàn linh sĩ Bôn Viêm đã đánh mất sáu vạn người, cho nên một vạn mà Công Hoa giết vẫn thật không phải số lượng lớn, nhưng quan trọng nhất chính là cảm giác khủng hoảng mà nó ăn sâu trong lòng người Danya.

Muốn sĩ binh dũng cảm tiến tới, phía trước luôn phải là đối thủ có thể đánh thắng, mà không phải một ác linh giết người dễ như diệt cỏ.

Cho dù Chris năm đó không tán đồng sử dụng lực lượng của Công Hoa, nhưng vẫn là ngầm đồng ý Weist phái Công Hoa lên chiến trường, bởi vì chỉ cần phái ra Công Hoa, liền có thể bớt chết đi mấy ngàn thậm chí mấy vạn binh sĩ, cám dỗ này thực sự lớn đến khiến cho mỗi một tướng lĩnh dẫn binh đều không thể cự tuyệt.

“Ta cũng không muốn đánh, Chris, bộ mặt của phái chủ chiến chỉ là trưng cho người khác xem mà thôi.” Weist thấp giọng nói: “Dù cho Owen vì không có chiến công mà lên không nổi Tịch Tướng cũng không có được huân vị, cũng tốt hơn chịu chết trên chiến trường! Người Danya không phải đối tượng dễ đánh như thế, nhất là phía Tây và phía Bắc nước ta còn có Đại Sĩ quốc và Ỷ Sương quốc, trong Đại Sĩ quốc phần nhiều là sa mạc, một nửa quốc thổ Ỷ Sương quanh năm tuyết rơi, bọn họ đối với bình nguyên Chiến Lão thèm nhỏ dãi giống như diều hâu nhìn thấy thỏ, dù chúng ta có thể đánh thắng người Danya, đến lúc đó nói không chừng còn sẽ bị Đại Sĩ và Ỷ Sương thừa dịp tập kích!”

“Bất luận chúng ta muốn đánh hay không, cuối cùng vẫn là phải xem thái độ của quốc vương bệ hạ.” Chris sâu xa nói: “Nếu bệ hạ không muốn đánh, vậy cho dù đối thủ cầm kiếm kê cổ ta cũng không đánh, nhưng nếu như bệ hạ muốn mở ra chiến sự, thân là quân nhân, chức trách chính là làm kiếm của bệ hạ, vì bệ hạ đánh bại kẻ địch!”

Weist lắc đầu nói: “Chính là loại thái độ cố chấp chủ kiến này của ngươi, mới sẽ chọc đến một đống kẻ địch!”

Chris cười: “Ta chỉ là phụ trách làm kiếm của quốc vương, về phần hiện giờ có thích hợp đánh trận hay không, đó thì do ngươi phụ trách góp ý với bệ hạ rồi.”

“Ngươi chọn việc nhẹ thật đó!” Weist bực mình nói: “Đến lúc đó Andrew của Kỳ Thắng nếu như muốn chiến, ngươi cũng đừng quên tỏ thái độ ủng hộ ta.”

Chris cười cười nói: “Đó thì có vấn đề gì? Ta lúc nào không ủng hộ ngươi? Nếu như ngươi chủ chiến, ta có lẽ vẫn còn do dự một chút, nếu chủ hòa, trái lại sẽ không chần chừ chút nào.”

Weist cũng cười, vừa lại có chút cảm khái, hai đại quân đoàn trưởng vậy mà thà lựa chọn không muốn đánh trận.

“Xem ra, người năm đó sợ vỡ mật thực sự không chỉ có người Danya…”

◊◊◊◊

Ngân Thiết Tử mặt vô biểu tình đi ở trên hành lang của hoàng cung, người đi qua đều quay đầu nhìn trộm, nhưng đây lại không có liên quan với hắn, mặc dù bởi vì phải đến hoàng cung, cho nên hắn mặc y phục hoa lệ của Owen cho, nhưng y phục này ở hoàng cung cũng không tính là quá hoa lệ, không có khả năng khiến người chú ý ở dọc đường.

Nguyên nhân mọi người quay đầu là bởi vì lai lịch của người đi bên cạnh hắn quá lớn, vương tử Edward, con trai độc của Chiến Công Paladin, còn có hai gã vừa mới đòi gia nhập —- Gawaine và Ansairo.

Người ở đây chừng như đều là người kế tục dự định của các thế lực Chiến Viêm quốc! Đi cùng với nhau nếu không khiến người quay đầu mới là kỳ quái, mà khiến người chú ý nhất trong đó lại là Ngân Thiết Tử… Bởi vì hắn không thuộc hàng ngũ người kế tục dự định, giống như trong một bàn thức ăn hoa lệ đột nhiên bày một miếng bánh mì thô, bánh mì này còn nổi bật hơn bất cứ món ăn tinh trí nào.

Đây thật là khiến người bực bội.

Cộng thêm Gawaine trên dọc đường không ngừng nhíu mày với Ngân Thiết Tử, hoặc thỉnh thoảng rỉ tai với vương tử Edward… nghĩ cũng biết đối tượng bọn họ nói đến sẽ là ai!

Mặt của Ngân Thiết Tử đã không thể khó coi hơn, mặc dù điều này khiến Gawaine và Ansairo đều có chút nhíu mày, nhưng Owen lại hết sức ngạc nhiên Ngân Thiết Tử lại có thể vẫn chưa quay đầu bỏ đi, công lực nhẫn nại của hắn thật đã tăng tiến không ít!

Ngoại trừ Ngân Thiết Tử, trong lòng Edward cũng là trưng ra bộ mặt khó coi, hắn đang vì chuyện Diệp tộc bị ám sát mà bận đến sứt đầu mẻ trán, đã vậy mấy người này còn chạy tới góp vui, nói muốn cùng gia nhập hàng ngũ bảo vệ Diệp tộc, mặc dù mấy người trước mặt đều có thực lực tương đối không tệ, nhưng thế lực sau lưng trái lại cao hơn thực lực rất nhiều, người nào xảy ra chuyện đều không phải việc dễ giải quyết, hắn làm sao có thể thật sự phái bọn họ đi làm bảo vệ?

Dưới so sánh, Ngân Thiết Tử vẫn là người duy nhất có thể thật sự lấy để dùng, mặc dù hắn nếu xảy ra chuyện, Mila đại khái sẽ không để yên cho mình, nhưng ít nhất hắn không phải người kế tục gì cả, hơn nữa cũng là người có thực lực cao nhất.

Người khác mặc dù không thể lấy làm bảo vệ, nhưng lại là chỗ xuống tay tốt nhất để nghe ngóng xu hướng của thế lực các phương, đây cũng là nguyên nhân Edward vì sao không trực tiếp từ chối bọn họ đi theo, muốn làm rõ quan điểm đối với chiến tranh của các phương, xuống tay từ những con ông cháu cha mồm miệng không kín nhưng tuyệt đối biết được chút ít này là tuyệt đối không sai!

Ngân Thiết Tử dừng chân, quay đầu đối mặt với mọi người, lạnh lùng nói: “Tôi muốn tự đi chọn Diệp tộc, không cần phiền các vị đi theo.”

Rốt cuộc vẫn là nổi nóng rồi à? Owen thầm gật đầu, tính khí nóng như thế mới giống Ngân Thiết Tử mà!

“Ngươi…” Mặt Gawaine cứng đờ, vốn định lên tiếng trách mắng đối phương vô lễ, nhưng thấy vương tử bên cạnh cũng không nói chuyện, hắn cũng liền nuốt lời nói trở lại bụng, tránh cho đến lúc đó mình trái lại biến thành đối tượng bị mọi người chỉ trích.

Edward cũng không lấy làm lạ, mặc dù Ngân Thiết Tử chưa từng nổi nóng trước mặt hắn, chẳng qua hắn thế nhưng cũng đã nghe Owen phàn nàn về Ngân Thiết Tử suốt một năm, sớm đã nghĩ đối phương thành một tên đại quái thai không hiểu tình lý, sau khi chân chính nhìn thấy Ngân Thiết Tử trái lại còn cảm giác đối phương cũng không phải không hiểu tình lý như Owen nói.

Ansairo đột nhiên mở miệng hỏi: “Ngươi muốn chọn nam hay là nữ?”

Nghe vậy, Ngân Thiết Tử nhíu mày nhìn Ansairo, hắn thực sự không rõ cái người này lắm, bề ngoài của đối phương hết sức bình thường. Nếu như nói, vương tử Edward là phong thái ưu nhã, Owen có thể nói là tuấn lãng, ngay cả Gawaine cũng có thể được khen là nho nhã, nhưng đối mặt với Ansairo, đó thật nói không ra lời khen ngợi, nhưng hắn tuyệt đối cũng không xấu, chỉ là rất bình thường, còn có một đôi mắt híp, thoạt nhìn giống như lúc nào cũng cười cong cả mắt, nhưng kỳ thực hắn rất ít xuất hiện biểu tình gì.

“Ngươi chắc sẽ không muốn chọn một nữ chứ?” Gawaine mỉm cười nói: “Đó hình như không tốt lắm đâu?”

“Có gì không tốt?” Ngân Thiết Tử lạnh lùng nói: “Chọn nữ để cho Mila tức giận chẳng phải càng tốt?”

Nụ cười của Gawaine cứng đờ, hắn không ngờ đối phương dội lại trực tiếp như thế, làm cho hắn muốn ra vẻ không có chuyện gì cũng rất khó khăn.

Owen vội vàng hòa giải: “Gawaine, tính tình Ngân Thiết Tử chính là như thế, tôi cũng bị hắn chọc tức gần chết, cậu đừng để ý nhé!”

Ansairo có chút ngạc nhiên hỏi: “Bị chọc tức gần chết vẫn tìm hắn làm em rể?”

“…” Owen và Gawaine đều quay đầu trừng vào Ansairo, đột nhiên phát hiện công lực không biết nhìn tình huống mà nói của gã này có lẽ còn cao hơn Ngân Thiết Tử.

“Được rồi, được rồi!” Edward cười hòa giải nói: “Nói như thế, kỳ thực chuyện sứ giả Danya muốn tặng Diệp tộc cho ai vốn đã không liên quan với chúng ta, cũng đừng đi theo người ta gây phiền hà nữa, chúng ta trước hết đến phòng riêng thương lượng chúng ta phải bảo vệ lễ hòa bình làm sao đi! Tôi gần đây thật sự bị những tên thích khách kia làm cho đau cả đầu, có các cậu đến giúp làm bảo vệ, tôi cũng nhẹ nhõm hơn.”

“Nói đùa sao?” Ansairo lắc đầu nói: “Cậu làm sao có thể phái bọn tôi đi làm bảo vệ.”

“…”

Owen và Gawaine lại sửng sốt lần nữa, bọn họ cũng không quen thuộc Ansairo, cùng lắm đã nhìn thấy đối phương ở trên một số buổi tiệc quan trọng, cho nên hoàn toàn không biết đối phương vậy mà có loại tính cách có sao nói vậy này, thật không giống con cháu nhà quyền quý.

Edward lại không lấy làm lạ, bởi vì hắn sớm đã kiến thức tính cách của Ansairo rồi. “Cũng không phải nói như thế, nếu có các cậu ở đây, những người muốn giết chết lễ hòa bình kia cũng phải ngẫm xem có cần chọc tới thế lực đại biểu của Chiến Viêm hay không.”

Ansairo suy nghĩ một chút, gật đầu đồng ý.

Edward quay đầu nói với Owen: “Owen, cậu mang Ngân Thiết Tử đi tìm sứ giả của Danya trước nhé? Sau đó nhớ đến phòng làm việc thường dùng tìm chúng tôi.”

Owen nhún vai: “Được, tôi lát nữa sẽ qua, đừng thừa dịp tôi không ở đó nói quá nhiều bí mật à!”

“Yên tâm.” Edward cười hơ hơ nói: “Khẳng định nói rất nhiều!”

Owen trừng bạn tốt một cái, sau đó gọi Ngân Thiết Tử, đi về phía mục tiêu ban đầu.

“Ansairo là ai?” Ngân Thiết Tử vẫn là không nhịn được hỏi vấn đề này.

“Con trai của đoàn trưởng đoàn linh sĩ Kỳ Thắng, hắn là người không thường xuất hiện, bình thường rất ít nhìn thấy hắn, chẳng qua Edward với hắn cũng tính là có chút giao tình, hắn sẽ tới đây nghe ngóng tin tức cũng không lạ lắm, mặc dù tôi rất hoài nghi không biết hắn có thể từ Edward nghe ra cái gì, khả năng Edward moi tin tức từ người hắn tuyệt đối lớn hơn!”

Không ngờ lai lịch của Ansairo lớn như thế, phục sức hắn mặc cũng không hoa lệ bao nhiêu, còn giản dị hơn mình nhiều! Ngân Thiết Tử nghiêng mắt liếc Owen một cái, bực mình nói: “Những quý tộc các người không thể mặc như quý tộc một chút sao? Ngay cả tính cách cũng không giống quý tộc chút nào!”

“Ha ha!” Owen cười nói: “Chúng tôi đều là xuất thân từ quân nhân, quân nhân nào có nhiều quy củ lôi thôi dài dòng như thế, sớm đã nói cậu còn  giống quý tộc hơn chúng tôi mà.”

“… Tôi không phải quý tộc!”

“Cũng phải.” Owen nhìn quanh một chút, thấp giọng nói: “Cậu thế nhưng là Hoa đó! Kỳ thực là quốc vương đi?”

Ngân Thiết Tử lặng đi một chút, bực mình nói: “Cậu hiểu lầm đi đâu rồi? Hoa không phải vua của Diệp tộc, vua của Diệp tộc là “Diệp Chúa”.”

“Thế à?” Owen gãi gãi mặt: “Nhưng Diệp tộc chắc là đều sẽ nghe lời của cậu đi, cậu thế nhưng là linh của bọn họ, nói cho cùng địa vị của cậu có khi còn cao hơn cả quốc vương!”

“… Tôi không biết bọn họ có nghe lời tôi hay không.” Ngân Thiết Tử nhíu mày nói: “Hoa không bao giờ hạ mệnh lệnh với Diệp tộc.”

“Huh? Vậy chẳng lẽ Hoa sẽ nghe mệnh lệnh của Diệp tộc? Vậy cậu tính là… tướng quân gì gì đó? Nghe mệnh lệnh của Diệp Chúa đi bảo vệ quốc gia?”

“Không phải!” Ngân Thiết Tử bực mình nói: “Đừng đánh đồng kiểu hành vi của Nhân tộc lên người Hoa, Hoa không phải người cũng không phải Diệp, mà là linh thực thân! Là tồn tại giống như Chiến Linh của các người, quốc vương của các người sẽ đi ra lệnh cho Chiến Linh, hay Chiến Linh sẽ hạ lệnh cho các người sao?”

Nghe vậy, Owen ngượng ngùng nói: “Chiến Linh cũng sẽ không đứng ở trước mặt tôi nói chuyện à… Ngài cũng đâu phải thật sự tồn tại.”

“Đó là bởi vì Nhân tộc các người không thật sự tin tưởng ngài tồn tại.”

Owen sửng sốt: “Cái gì?”

“Kim Khấp Nhĩ tới rồi, đừng nói nữa.”

Owen quay đầu nhìn, một người Danya tóc vàng cao lớn đi tới, không phải Kim Khấp Nhĩ thì là ai?

Kim Khấp Nhĩ vừa đi tới, bổ đầu liền hỏi: “Nghe nói ngươi muốn gia nhập hàng ngũ bảo vệ Diệp tộc?”

Ngân Thiết Tử cũng biết đối phương lo lắng cái gì, nhàn nhạt giải thích: “Đừng lo lắng, bất luận xảy ra chuyện gì, hai tuần sau nhất định cho ngươi linh dược.”

Nghe vậy, Kim Khấp Nhĩ mặc dù nhíu mày, nhưng hắn cũng không tiện nói cái gì, chỉ có hơi cứng rắn nói: “Hi vọng ngươi thật sự tuân thủ lời hứa.”

Ngân Thiết Tử không chút do dự gật đầu, dù sao hắn cũng là thật sự định tuân thủ lời hứa, thậm chí dù Kim Khấp Nhĩ không muốn thu linh dược, hắn cũng sẽ nghĩ mọi cách để cho đối phương nhận lấy.

“Vậy thì xin đi bên này.” Kim Khấp Nhĩ làm tư thế mời.

Owen vội vàng nói: “Ngân Thiết Tử, vậy cậu đi theo hắn đi, tôi phải đi tìm nhóm Edward trước đây.”

Ngân Thiết Tử gật đầu.

Owen lúc này mới xoay người rời khỏi, đi được hai bước thấy không ổn lập tức quay đầu hét: “Chọn xong nhớ mang qua để chúng tôi xem với nhé! Đừng tự mình chạy mất!”

Trả lời hắn nhận được là một cái trừng, cộng thêm lời tức giận: “Tôi còn phải đi tìm vương tử Edward, xem vương tử muốn an bài chuyện thủ vệ thế nào, làm sao có thể tự mình đi trước!”

“Nói cũng phải!” Owen lúc này mới yên tâm rời khỏi.

Ngân Thiết Tử không khỏi lắc đầu, tên Owen này đến giờ vẫn còn quan tâm hắn chọn Diệp tộc nào, xem ra không chỉ là Ansairo thuộc loại “chỉ có bị moi tin không có năng lực moi tin người ta”, bản thân Owen phần lớn cũng là chỉ có nước bị Edward moi tin mà thôi.

“Vì sao ngươi muốn đến thủ vệ Diệp tộc?” Kim Khấp Nhĩ hết sức khó hiểu, thậm chí đề nghị: “Nếu có thể, ta có thể phái thuộc hạ thay thế ngươi bảo vệ Diệp tộc.”

Ngân Thiết Tử lắc đầu nói: “Không thể thay thế, bởi vì đây là bài kiểm tra cho ta, vì…” Hắn do dự một chút, vẫn là nói: “Vì con gái của Chiến Công.”

Kim Khấp Nhĩ ngẩn ra, cuối cùng cũng hiểu được, hắn mỉm cười, gật đầu một cách thấu hiểu: “Thì ra là vì nữ nhân, nữ nhân của mình xác thực phải tự mình giành lấy, vậy ta cũng không nhiều chuyện nữa, hi vọng ngươi có thể kiêm cố hai loại nhiệm vụ.”

Vẫn là không yên tâm? Ngân Thiết Tử có chút không kiên nhẫn gật đầu.

Kim Khấp Nhĩ có lẽ cũng nhìn ra sự mất kiên nhẫn của Ngân Thiết Tử, hắn không nói thêm nhiều, chỉ là dẫn Ngân Thiết Tử đến giam ngục nhốt Diệp tộc.

Khoảng cách của giam ngục cũng không xa, hai người chỉ là đi hết một dãy hành lang rồi quẹo qua khúc rẽ là tới.

Khi Kim Khấp Nhĩ nói đến rồi, Ngân Thiết Tử còn lặng đi một chút, bởi vì đây cũng không phải chỗ giam ngục mà hắn lúc trước thừa dịp đêm tối lẻn vào, mà là gian phòng bên trái hoàng cung, mặc dù ở cửa đứng mười mấy tên vệ binh, nhưng đây thực sự không giống nơi thích hợp để nhốt người.

“Làm sao vậy?”

Ngân Thiết Tử nhíu mày nói: “Không có gì, chỉ là ta tưởng bọn họ sẽ bị nhốt ở nơi như giam ngục gì đó.”

“Vốn là vậy, nhưng bên ta yêu cầu đổi nơi.” Kim Khấp Nhĩ giải thích: “Thực sự không cần thiết nhốt bọn họ ở trong giam ngục, những Diệp tộc này không có tính nguy hiểm, trừ phi có người công kích bọn họ, nếu không bọn họ gần như sẽ không chủ động công kích người, hơn nữa hoàn cảnh của giam ngục rất kém, nếu như bọn họ bởi thế sinh bệnh thì không hay.”

“Thì ra như thế.”

Kim Khấp Nhĩ bắt chuyện với thủ vệ cửa, thủ vệ liền mở cửa phòng, ngoại trừ cửa gỗ bình thường, bên trong còn có một cánh cửa bằng song sắt, hai cánh cửa sau khi đều mở ra, hai người liền đi vào phòng.

Vừa đi vào phòng, tầm nhìn của Ngân Thiết Tử cũng chỉ có nhìn bọn họ, cho dù trên mặt bọn họ tràn ngập thần sắc mờ mịt, hơn nữa không biết có phải ảo giác hay không, Ngân Thiết Tử luôn cảm thấy bọn họ hình như không rực rỡ như trong rừng rậm trước kia, nhưng bất luận thế nào, hắn đều không thể chuyển tầm nhìn khỏi bọn họ.

Căn phòng này hết sức rộng rãi, bên trong đặt mười cái giường, mười tên Diệp tộc có tên ngồi ở trên giường, có tên đứng ở cửa sổ, cửa sổ đương nhiên không phải cửa gỗ và thủy tinh bình thường, mà là lan can sắt, ngay cả trên tay và chân của Diệp tộc cũng bị xiềng xích khóa lại, xiềng xích trên chân trói rất chặt, bọn họ căn bản không thể đào tẩu, ngay cả đi đường cũng có hơi miễn cưỡng.

Nhìn thấy có người đi vào, phản ứng của Diệp tộc cũng không lớn, có Diệp tộc thậm chí ngay cả nhìn cũng không nhìn.

Một Diệp tóc đỏ lại đột nhiên nhảy dựng lên, kinh hô: “Là ngươi!”

… Nguy rồi!

Ngân Thiết Tử cũng đã nhận ra cô ta, hắn hoàn toàn quên mất có một Diệp từng nhìn thấy mình.

Lần này nên làm sao đây?

———–

Aicomicus & Tuyết Lâm

One response »

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: